Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
giăng lưới bắt sói

Trương Trì bị đạp ra, nhanh chống cắn răng nhảy lên, chợt cảm chấy trước mắt có thứ gì lóe sáng, sau đó cổ hắn lạnh buốt. Hắn đưa tay tóm lấy hai tay Vu Đào quặt ra sau lưng, khuỷu tay thúc mạnh vào người nghi phạm. Thừa dịp Vu Đào trúng đòn, hắn lập tức ép chặt đối phương vào tường.

☆ ☆ ☆

Đóng cửa phòng lại, trong đầu Trương Trì hiện lên vẻ mặt nghiêm túc của Cố Thế khi nói, “cảnh sát Trương của chúng ta”, hai hàng lông mày mỏng nhíu lại.

Bình thường Cố Thế không nhiều lời, từ trước đến nay khi họp đều ngồi trong góc, cố gắng để không ai quan tâm đến mình, mấy hôm nay không biết vì vụ án hay vì hắn mà Cố Thế năm lần bảy lượt làm những việc khác với trước kia, sự thay đổi này khiến hắn vô cùng vui mừng.

Có lẽ Cố Thế cũng có tình cảm với hắn, chỉ có điều chính cô cũng chưa nhận ra?

Lần này đi công tác, quan hệ của hai người dù chưa rõ ràng, nhưng với tính cách của Cố Thế thì cũng coi như đã có đột phá, là điều hắn chưa từng dám mong chờ.

Trương Trì kiềm chế tâm trạng kích động, mở kênh thể thao xem một trận bóng rổ để ổn định lại cảm xúc, thỉnh thoảng lại nhìn thời gian trên điện thoại. Bảy giờ bốn mươi lăm phút, hắn mặc đồ thể thao đi xuống lầu.

Hắn đứng bên ngoài nhà khách, châm một điếu thuốc rồi chậm rãi hút, chờ đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng Cố Thế đâu. Đợi đến tám giờ mười lăm, hắn đi vào trong đại sảnh, vừa định đi vào thang máy thì cảnh sát trực ban gọi hắn lại: “Cậu đang đợi bạn gái à?”

Trương Trì gật đầu, không muốn mất thời gian giải thích.

Trực ban cười, vẻ mặt hào hứng: “Hai đứa giận nhau đấy à? Lúc bảy rưỡi anh đã thấy cô ấy kéo vali đi rồi.”

“Đi rồi sao? Sao anh không nói sớm?”

“Lúc cậu xuống anh không nhìn thấy. Thanh niên mà, cãi nhau là bình thường, có gì cứ bình tĩnh nói chuyện”.

Phản ứng đầu tiên của Trương Trì là vì sao Cố Thế không nói với hắn. Nhưng hắn nhanh chóng thuyết phục chính mình, Cố Thế cũng coi như là cấp trên của hắn, cần gì phải báo cáo chứ?

Hắn định gọi điện thoại cho cô hỏi xem tình hình. Sau khi bình tĩnh lại, hắn quyết định quay về phòng, soạn một tin ngăn gọn rồi gửi đi: “Em về thành phố A rồi à?”

Đoán trước được rằng hắn sẽ hỏi, Cố Thế không xin lỗi vì đã cho hắn leo cây, nhanh chóng trả lời tin nhắn, chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Đúng vậy”.

“Có nhiệm vụ à?”

“Ừ. Anh ở lại đi.”

Trương Trì nhìn mấy chữ ngắn ngủi này, khuôn mặt cau có lại từ từ giãn ra. Đây là phong cách của Cố Thế.

Mấy ngày nay, từ sắc mặt biến đổi cho đến tâm trạng xao động của cô luôn khiến hắn cảm thấy ở bên trong người con gái này đang cất giấu một điều gì đó. Hắn cảm thấy không yên lòng, như thể có chuyện gì lớn sắp xảy ra.

Bây giờ ít nhất cũng biết cô vẫn bình yên vô sự, những chuyện khác sau này nói tiếp, không vội.

“Đi đường chú ý an toàn”. Trương Trì nhắn cho cô một tin nhắn cuối cùng.

Nếu biết ngày thứ ba sau đó sẽ có hành động thu lưới, Cố Thế nhất định sẽ khắc chế những xao động trong lòng mà không tìm lý do vội vàng rời đi như thế. Ai cũng không thể đoán trước được chuyện này, cũng như không ai biết rằng cô có một câu chuyên xưa cũ kinh khủng giống như ác mộng vậy.

Ác mộng đó xa xôi mà lại chân thực, vô số lần dù là ban ngày vẫn khiến cô không nhịn được muốn hét lên. Trong những lúc gần như sắp sụp đổ, cô chỉ có một lựa chọn, đó là đến một nơi an toàn mà cô biết rõ để trấn an bản thân.

Bức tranh của Trương Trì nhanh chóng được người dân bản địa nhận ra, có một cuộc điện thoại gọi tới ban chuyên án.

Sau khi tính toán chu đáo, đêm đó hành động thu lưới được tiến hành khẩn cấp.

Trương Trì là người đầu tiên bị điểm danh, hắn là thanh niên trẻ nhất trong ban chuyên án, lại có biểu hiện xuất sắc khi thực hiện nhiệm vụ, hành động truy bắt đương nhiên không thể thiếu hắn.

Hắn không từ chối, cũng không được phép từ chối, nhìn quanh không phải cảnh sát tuổi cha tuổi chú thì cũng là những người đi trước có mẹ già con thơ. Một kẻ độc thân như hắn dù có gặp nguy hiểm thì ít nhất hiện nay cũng không có vướng bận gì, chỉ ảnh hưởng đến một mình hắn thôi.

Vừa đi ra khỏi phòng họp, Cố Thế đã gọi điện thoại: “Nghe nói tối nay anh là ‘nhân vật chính’ à?”

Trương Trì cảm thấy bất ngờ, nhìn quanh một lượt, không đoán ra ai là tai mắt của cô: “Thiên lý nhãn của em lợi hại thật đấy.”

Bên kia yên lặng một lát, chắc là bỏ bớt rất nhiều những câu như “Khả năng nguy hiểm rất lớn” gì đó. Trong lòng hai người đều biết rõ, đối tượng của hành động lần này cực kì nguy hiểm.

Chỉ nghe thấy Cố Thế chậm rãi hỏi một câu: “Anh sẽ trở về bình an, đúng không?”

Trương Trì ấm áp trong lòng, da mặt vô cớ nóng lên, toàn bộ những lời sắp nói ra đều nén lại thành một chữ: “Ừ”.

Cố Thế tắt điện thoại, ngồi rất lâu trong vườn hoa. Suy nghĩ “Vụ án trong Cục còn phải trông chờ vào anh ấy” đã thôi thúc cô gọi cuộc điện thoại này, nhưng ngữ khí của cô lại như đang quan tâm đến bạn trai chứ không phải là đồng nghiệp bình thường, cô đang bị sao vậy?

Cô tỉ mỉ suy nghĩ một lát, chỉ có một đáp án: Hormone gây chuyện. Nhớ lại đêm mưa ấy, hơi ấm trên vai dường như vẫn còn. Hôm cùng bơi ở hồ bơi trung tâm thể dục thể thao là lần đầu tiên cô được nhìn thấy thân hình cơ bắp của hắn từ khoảng cách gần như vậy. Cô dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, nên dù có tận lực thì vẫn không thể tránh né được sức hấp dẫn nam tính của riêng Trương Trì.

Cô nhắm mắt lại, đưa tay vuốt tóc trên trán, bước nhanh đến tòa nhà kĩ thuật khoa học hình sự.

Đội trưởng Lưu đang chờ cô trước cửa thang máy, vừa mở cửa đã đi tới hỏi: “Tiểu Cố, chuyện cô nói có chính xác không? Thách thức uy quyền là chuyện nhỏ, nhưng khi điều tra chúng ta phải nắm chắc. Theo những gì cô nói, ông ấy có thề thốt phủ nhận cũng hợp tình hợp lý.”

Cố Thế bình tĩnh gật đầu: “Về chuyện so sánh dấu chân, tôi đã có nghiên cứu chuyên môn, được những người trong ngành nhất trí thừa nhận. Phương pháp giáo sư sử dụng là sắp xếp kết cấu ngón chân thông thường.”

“Phương pháp nào tốt hơn?”

“Theo tôi, dù là phương pháp nào thì quan trọng nhất vẫn là tính thực dụng. Phương pháp tôi dùng là “Trắc lượng kết cấu kiểu chân” do tôi tự nghiên cứu ra.”

“Có chỗ nào không đúng? Số liệu khác biệt rất lớn à?”

Cố Thế gật đầu không hề chần chừ: “Sau khi tôi đối chiếu số liệu của nghi phạm với dấu chân tại hiện trường, góc độ giữa xương ngón chân, xương gót chân và xương bàn chân có khác biệt, tuyệt đối không chỉ là sai số trong thí nghiệm mà hoàn toàn không phải là dấu vết của cùng một người.”

Đội trưởng Lưu nghe vậy mới yên tâm gật đầu: “Tôi chỉ chờ câu này của cô. Nhưng để cho chắc chắn, tôi vẫn gọi đối tượng cô nói đến đây, đợi cô lấy dấu chân rồi so sánh lại.”

☆ ☆ ☆

Bảy giờ tối hôm đó, tại thành phố Y, cảnh sát hình sự, cảnh sát vũ trang, cảnh sát đặc nhiệm chia làm ba đường lao thẳng tới chỗ ở của nghi phạm Vu Đào. Tòa chung cư yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc khiêu vũ ở quảng trường văng vẳng dưới lầu.

Trong bóng đêm, cảnh sát vũ trang nhanh chóng bao vây tòa nhà, trên dưới cầu thang tầng ba nơi nhà của Vu Đào, cảnh sát đặc nhiệm cũng đã bố trí xong mai phục, sẵn sàng tiếp ứng. Trong không khí tĩnh mịch, một hộ gia đình ở tầng ba chợt có tiếng chó sủa, mấy cảnh sát đặc nhiệm đưa mắt nhìn nhau.

Trương Trì đi tới gõ cửa: “Chuyển phát nhanh, phòng 302 có người không?”

Cửa vừa mở ra, Trương Trì nhanh chóng giơ thẻ ngành lên, hạ thấp giọng nói: “Lát nữa chúng tôi có việc, trông chó cho cẩn thận. Trong vòng một tiếng, dù có chuyện gì cũng không được ra khỏi phòng, không được mở cửa.”

Chủ nhà đang thò đầu ra nghe vậy liền kinh hãi, vội vã gật đầu, nhỏ giọng lùa chó vào nhà, quên cả đóng cửa. Trương Trì phải đóng cửa lại giúp.

Mấy cảnh sát đặc nhiệm giơ ngón tay cái lên với hắn, hắn đi tới trước cửa nhà nghi phạm Vu Đào, sắc mặt bình thản.

Trương Trì trên người mặc áo chống đạn đi đầu tiên. Hôm nay nếu họ không thể vào nhà một cách hòa bình sẽ phải lập tức cưỡng chế, nhanh chóng bắt giữ nghi phạm Vu Đào.

Nghe tiếng gõ cửa, đối phương hỏi với giọng hung ác đa nghi: “Ai đấy?”

“Chúng tôi ở ban quản lý, nhà vệ sinh nhà mình rò nước xuống tầng dưới, chúng tôi lên xem có thể sửa được hay không”. Trương Trì nói bằng giọng bản địa.

Cửa mở ra, Trương Trì vẫn duy trì khoảng cách, thấy trong tay đối phương không hề có hung khí, lập tức lao tới tóm chặt cánh tay hắn. Vu Đào phản ứng cực nhanh, cố gắng giãy giụa.

“Mau, nhanh lên!” Trương Trì quát lớn.

Trong lúc gấp gáp, mấy cảnh sát hình sự phía sau hắn cùng xông tới nhanh như hổ đói vồ mồi.

Vu Đào hoảng hốt không biết chạy đâu, lao thẳng tới giường.

Suy nghĩ đầu tiên trong đầu Trương Trì chính là nghi phạm muốn lấy vũ khí! Phải nhanh hơn hắn mới được. Trương Trì nhanh chân lao tới, nhảy lên sau lưng Vu Đào, đạp thẳng vào lưng hắn, hai người gần như đồng thời rơi xuống giường.

Vu Đào bị Trương Trì đè gần như không thể động đậy nhưng vẫn cố gắng đưa tay lần tìm dưới gối, sau mấy lần không được, hắn đạp Trương Trì ra, đồng thời ra sức xoay người, không biết làm thế nào một cánh tay đã đâm tới.

Trương Trì bị đạp ra, nhanh chóng cắn răng nhảy lên, chợt cảm thấy trước mắt có thứ gì lóe sáng, sau đó cổ hắn lạnh buốt. Hắn đưa tay tóm lấy hai tay Vu Đào, quặt ra sau lưng, khuỷu tay thúc mạnh vào người nghi phạm. Thừa dịp Vu Đào trúng đòn, hắn lập tức ép chặt đối phương vào tường.

Vu Đào mặc dù cơ bắp rắn chắc nhưng về hình thể và sức mạnh vẫn không phải đối thủ của Trương Trì. Lúc này hắn cố gắng vùng vẫy nhưng vẫn không thoát được, nhìn thấy vô số cảnh sát đặc nhiệm từ trên cao leo dây xuống, hắn đành phải từ bỏ kháng cự.

Đám cảnh sát xông tới còng tay hắn, có người lục lọi dưới gối.

Vừa lấy ra, mọi người đều không khỏi thở phào một tiếng: Không ngờ lại là một khẩu súng ngắn quân dụng đã lên đạn.

“Cậu bị thương rồi!” Một cảnh sát nhắc nhở Trương Trì: “Đang chảy rất nhiều máu đấy.”

Lúc này Trương Trì mới biết mình bị thương ở cổ, máu đã nhuộm đỏ cả cổ áo. Trong đầu hắn vang vọng câu nói “Anh sẽ trở về bình an” của Cố Thế, trước mắt bắt đầu mờ dần, đồng thời hai chân mềm nhũn như bông.

“Mau đỡ lấy cậu ấy, gọi bác sĩ đi!” Trước khi mất ý thức, hắn nghe thấy có người hét to.

☆ ☆ ☆

Cố Thế không phải người đầu tiên biết Trương Trì xảy ra chuyện.

Sau khi ăn tối xong, cô đang định đi đến bể bơi như thường lệ. Vừa mở cửa phòng ngủ ra, cô thấy Cố Chí Xương đang nghe điện thoại trong phòng khách, mấy tờ báo bị ném lung tung bên cạnh.

Ông cầm gọng kính lão, đột nhiên đứng dậy: “Cái gì? Bây giờ đang ở đâu? Được rồi, tôi sẽ lập tức đến xem. Không cần đâu, tự tôi đi được rồi”.

Cô lui lại, xoay người hỏi: “Có vụ án mới ạ?”

“Trương Trì về rồi, ta đi thâm cậu ấy”. Cố Chí Xương tìm ví tiền và chiếc áo khoác mỏng. Sau lập thu, đêm cũng trở lạnh.

Cố Thế lập tức ý thức được đã xảy ra chuyện, cô chạy vào phòng, bỏ ba lô thể thao xuống, vừa mở điện thoại di động vừa nói: “Con đi cùng bố, con đang gọi xe rồi.”

Cố Chí Xương gật đầu, hai người không nói một lời, vội vàng đi xuống dưới lầu, nhanh chóng lên xe.

“Bây giờ anh ấy ở bệnh viện nào?” Cố Thế lau mồ hôi trên chóp mũi, hỏi.

“Không đến bệnh viện, chúng ta đến nhà cậu ấy.”

Cơ thể vẫn căng cứng của cô hơi thả lỏng ra, cô ngồi dựa lưng vào ghế. Cuối cùng Trương Trì vẫn giữ lời, trở về nguyên vẹn như đã hứa.

Cố Chí Xương gọi điện thoại hỏi địa chỉ, xe liền rẽ vào một con đường nhỏ vắng vẻ. Ông biết rất rõ khu vực này, khi còn trẻ từng phụ trách tuần tra nơi đây, bảo vệ đều là quân nhân xuất ngũ, chủ nhà không có quyền thì cũng có thế. Tuy chỉ là một ngõ nhỏ nhưng gần như toàn bộ nhà cửa đều đã được mua lại, từ bên ngoài đã có thể nhìn thấy những ngôi biệt thự sáng rực, những cây cổ thụ rậm rạp xanh mướt. Tại thành phố A, một căn biệt thự như thế này ít nhất cũng có giá mấy chục triệu.

Không ngờ học trò của mình lại ở khu này, chưa bao giờ nghe hắn nói, mà dựa vào kinh nghiệm sống của mình cũng không nhìn ra được, vẫn cho rằng hắn chỉ là con nhà bình dân. Thằng nhóc này làm công tác bảo mật tốt thật, đúng là kín tiếng.

Cố Thế nhìn ánh đèn lướt qua ngoài cửa sổ xe, hỏi: “Có cần mua gì không bố?”

“Cứ đến xem đã, còn không biết Trương Trì bây giờ thế nào, lúc nào cần thì mua cũng được.”

☆ ☆ ☆

Một người phụ nữ trung niên tướng mạo đôn hậu ra mở cửa, nhìn thấy Cố Thế vừa bất ngờ vừa vui vẻ, dường như đã biết cô từ trước. Hỏi tên người tới là ai, biết là sư phụ và đồng nghiệp của Trương Trì liền nhiệt tình dẫn họ đi thẳng lên tầng hai.

Đồ đạc trong nhà không hề hoa lệ như tưởng tượng, trên tường không có đồ trang trí nào ngoài một bức tranh thủy mặc, có chút giản dị quá mức, cảm giác ngôi nhà càng trở nên trống trải hơn.

Gam màu chủ đạo trong nhà là ba màu đen, trắng và xám, dưới ánh đèn ban đêm thoạt nhìn như những hình khối do nhiều màu sắc khác nhau tạo thành, không phân biệt được giới hạn, có cảm giác hơi lạnh lẽo.

Họ đi lên cầu thang xoắn ốc, tay vịn được làm bằng gỗ tự nhiên, trên tường gần cầu thang treo mấy bức ảnh, không có ảnh chung của cả gia đình, phần lớn là ảnh của cha mẹ Trương Trì và ảnh Trương Trì chụp một mình. Người phụ nữ dẫn họ đến trước cửa phòng ngủ của Trương Trì, khẽ gọi: “Tiểu Trì, sư phụ cháu và Cố Thế đều đến thăm cháu này.”

Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn phía đầu giường, nghe thấy người phụ nữ gọi, một bóng đen trên giường lập tức bật đèn trần.

Trương Trì mái tóc rối bù, mở to đôi mắt tràn ngập chờ mong. Sau khi thấy rõ người ngoài cửa hắn lập tức lộ ra nụ cười, cố gắng chống tay ngồi dậy.

“Không cần ngồi dậy, cậu cứ nằm đi.” Cố Chí Xương bước tới đỡ hắn nằm xuống.

Trạng thái tinh thần của Trương Trì có vẻ không tồi, hắn nói: “Sếp Cố, buổi tối hai người không nghỉ ngơi mà còn đến thăm tôi, đúng là khách sáo quá. Mời ngồi!”

Cố Chí Xương ngồi xuống bên giường, tỉ mỉ xem xét cổ hắn: “Nghe nói lúc đó rất nguy hiểm, dao chỉ cách động mạch chủ hai mi-li-met. Tôi cũng không biết nên nói cậu xui xẻo hay là tốt số nữa.”

“Đương nhiên là tốt số rồi, trần duyên chưa dứt, Diêm vương không chịu thu nhận.” Trương Trì cười lớn, liếc mắt nhìn Cố Thế.

Cố Thế vẫn mỉm cười, không muốn để người phụ nữ bên cạnh nhìn ra biểu cảm của mình.

“Nhiệm vụ lần này xem như cậu đã hoàn thành vượt mức, không những vẽ tranh chính xác, nắm đúng trọng điểm, mà ngay cả suy luận điều tra cũng làm cho những người dày dạn kinh nghiệm phải nhìn nhận lại. Tôi phải khen thưởng cậu tử tế mới được.”

Trương Trì sáng mắt lên: “Ồ, khen thưởng gì thế?”

“Cậu nói đi, muốn ăn gì, tôi đi mua cho cậu, làm người giao hàng cho cậu một lần.” Cố Chí Xương vui vẻ nói.

“Biết anh bị thương, bố tôi không yên tâm, nhất định phải đến thăm anh ngay. Đãi ngộ của anh đúng là rất đặc biệt, từ trước đến giờ tôi toàn phải chạy việc cho ông ấy thôi.” Cố Thế ngán ngẩm lắc đầu.

Trương Trì nhếch miệng cười. Nhìn thấy Cố Thế, hắn vừa ngạc nhiên vừa cực kì mừng rỡ, gần như không thể khép miệng lại được.

Điện thoại của Cố Chí Xương đổ chuông: “Hai đứa nói chuyện đi, ta ra ngoài nghe điện thoại một lát.”

Người phụ nữ vẫn mang nụ cười hiền từ đứng gần cửa phòng ngủ nhìn họ. Cố Thế quay lại hỏi người phụ nữ: “Cô ơi hôm nay anh ấy ăn uống thế nào ạ?”

Người phụ nữ lắc đầu đầy vẻ lo lắng: “Sau khi từ sân bay về, phần lớn thời gian đều mê man. Trong hai mươi bốn tiếng chỉ ăn được hai bát cháo kê.”

Cố Thế nghiêm mặt nói với hắn: “Thế này không được, bây giờ anh đang ở giai đoạn phục hồi, ngoài nghỉ ngơi thì ăn uống cũng rất quan trọng.”

Cố Chí Xương vội vàng đi vào: “Xem ra lại phải nuốt lời với cậu rồi, trong Cục có vụ án mới, tôi phải đi xem xem.”

“Con không cần đi à?” Cố Thế nghi hoặc đứng dậy.

“Tạm thời không cần, con có thể làm người giao hàng thay ta. Chúng ta làm người thì nói phải giữ lời, đúng không?” Cố Chí Xương vừa nói vừa đi tới đầu giường Trương Trì, lại dặn dò: “Giai đoạn này không được nghĩ đến công việc, cậu xem sắc mặt cậu đi! Mài dao không lỡ việc đốn củi, chăm sóc sức khỏe cho tốt, sau đó sẽ có việc cho cậu làm.”

Trương Trì gật đầu cảm kích, nói với người phụ nữ: “Hôm nay cô về nghỉ ngơi sớm một chút đi, lát nữa cháu cũng không có việc gì quan trọng, nhân tiện cô tiễn sư phụ giúp cháu luôn.”

“Được rồi, vậy cô về trước, nhưng mà cháu phải nghe lời Cố Thế. Cô gái, đành phiền cháu, kiểu gì cũng phải ép nó ăn một chút, người yếu thế không ăn sao được.” Trước khi đi, người phụ nữ còn căn dặn một hồi, vẫn không yên tâm về Trương Trì.

Cố Thế có chút lúng túng gật đầu nhận lời, đứng dậy đưa mắt nhìn người phụ nữ và cha mình đi ra. Đến lúc không còn thấy bóng dáng, cô hơi nhíu mày hỏi Trương Trì: “Anh cố ý đúng không? Sao lại bất cẩn như vậy?”

Trương Trì gãi đầu khó hiểu: “Anh cố ý để người ta chém một nhát dao à? Làm gì có chuyện đó.”

Cố Thế chẳng muốn giải thích rằng ý cô không phải là như vậy, không nhịn được tò mò hỏi: “Người vừa rồi là cô của anh à? Sao anh lại sống ở đây một mình?”

“Bà ấy là người giúp việc do cha mẹ anh thuê, chăm sóc anh từ nhỏ, gọi là ’cô’ quen rồi. Thời gian bà ấy ở bên anh còn nhiều hơn cha mẹ anh. Bây giờ bà ấy đã lớn tuổi, con trai năm nay thi đại học nên anh không yêu cầu bà ấy đến thường xuyên, nhiều nhất hai lần một tuần thôi.” Trương Trì giải thích.

“Thế còn cha mẹ anh?” Cố Thế hơi kinh ngạc, trong nhà ngay cả thú cưng cũng không có, nếu chỉ ở một mình thì thật sự không có hơi người, thậm chí còn có chút thê lương.

Trương Trì bình thản nói: “Họ định cư ở Canada, làm ăn ở đó, một năm chỉ về một hai lần, anh cũng quen rồi”.

Cố Thế chưa từng nghe hắn nói về gia đình, bây giờ nhìn thấy ngôi nhà vắng vẻ, cô đoán dù là việc lớn như bị thương, hắn cũng không muốn nói với cha mẹ.

Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, Cố Thế không khỏi nhớ lại lúc còn bé, khi cha mẹ có vụ án phải đến hiện trường, cô đều khóc một mình trong bóng tối, nhưng lần nào cha mẹ cũng cho rằng cô đã ngủ từ sớm rồi.

Vốn dĩ Trương Trì cũng giống như mình, thà phải chịu đựng sự cô đơn còn hơn là được cưng chiều. Nghĩ tới đây, cô lại không khỏi đồng cảm với hắn, ánh mắt vẫn lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng hơn.

“Bây giờ anh cảm thấy thế nào?” Cố Thế ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, khẽ hỏi.

Trương Trì nghe thấy tiếng bà giúp việc đóng cửa dưới nhà, nhìn chằm chằm vào mắt Cố Thế.

Cô gái này từ lúc vào phòng đến giờ vẫn che giấu không nổi sự ân cần lo lắng, bây giờ lại hỏi hết chuyện này đến chuyện khác. Nếu đúng là vì xảy ra chuyện mới làm cho cô có dũng khí đối mặt với tình cảm thực của chính mình, hắn ước gì mình bị thương sớm hơn.

Cố Thế bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, mặt từ từ nóng lên, lại vẫn không chịu yếu thế mà trợn mắt nhìn lại hắn.

Nhìn vẻ lúng túng của cô, hắn không muốn làm cô sợ, nếu không đã dang tay ôm cô vào lòng rồi.

Cố Thế nhận ra tình ý sâu sắc trong mắt hắn, tim cô dường như đập lỡ một nhịp, không biết hắn sẽ lại nói điều gì khiến cho cô đỏ mặt tía tai.

Thật sự muốn xoay người bỏ đi trước khi hắn mở lời.

Nhưng không kịp rồi, bởi vì Trương Trì đã nhìn cô, nói ra ba tiếng: “Anh đói rồi”.

Cố Thế thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được cười nói: “Muộn lắm rồi, siêu thị chắc giờ đã đóng cửa. Để em vào bếp tìm xem có nguyên liệu gì không, để xem vận may của anh thế nào.”

“Anh đi cùng em.” Trương Trì định chui từ trong chăn ra.

“Không cần đâu, em tự tìm được.” Cố Thế quay người đi.

“Anh không yếu đến thế đâu, hơn nữa đã nằm cả ngày rồi, xương sắp dính vào nhau rồi.”

Cố Thế không ngăn cản nữa, đi theo hắn xuống dưới nhà. Hắn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa, trong chiếc áo rộng rãi, đường nét thân thể rắn chắc như ẩn như hiện. Đi tới phòng bếp, hắn yên lặng ngồi lên chiếc ghế chân cao bên quầy rượu, mỉm cười nhìn Cố Thế bắt đầu bận rộn.

“Người đẹp làm bữa khuya cho anh lúc nửa đêm, cứ cảm thấy như đang nằm mơ, có phải anh bị sốt không?” Trương Trì cười hỏi.

“Ngoài em ra, anh muốn tìm một người đẹp khác cũng đơn giản thôi, như cái cô Hà Manh đó, chắc chắn sẽ lập tức đồng ý.” Cố Thế nói mà không thèm ngẩng đầu lên.

Trương Trì cười tươi hơn, thì ra cô ấy biết hết, không phải hoàn toàn vô cảm trước sự hấp dẫn của mình.

“Cái này thì em không hiểu đâu, có lúc vẫn phải xem là ai, người đẹp và người đẹp cũng khác nhau một trời một vực.”

“Đúng vậy, anh là người từng trải mà, đương nhiên hiểu.” Cố Thế không nhịn được trêu chọc hắn.

Hắn không giải thích nữa, sợ rằng càng giải thích càng rối, trong lòng lại cảm thấy cô cũng quan tâm đến hắn, hết sức mừng rỡ.

Cố Thế lấy gan lợn, hành lá, trứng gà trong tủ lạnh ra, lại lấy một ít nguyên liệu nấu ăn trong tủ bếp, chuẩn bị nấu cho hắn một bát mì. Cô rửa sạch gan lợn, ướp gia vị, trong lúc chờ gan lợn ngấm gia vị thì tranh thủ phi hành, rán trứng, nấu mì trong nồi trên một bếp khác, mọi thứ trong bếp quay cuồng, cô lại không hề luống cuống. Không đến mười phút sau, một bát mì trứng hành gan lợn đủ cả sắc xanh lẫn sắc đỏ và một bát canh tôm khô tảo tía nóng đã được bưng lên, nhìn rất tươi ngon, mặn chay Kết hợp.

Hắn ăn một miếng mì rồi lại uống một hụm canh lớn, tai nghe Cố Thế nói: “Anh phải bổ máu, bổ sung canxi, phải chú ý, sau này đừng làm việc gì nguy hiểm.”

Trương Trì nhìn cô từ bên cạnh, không còn vẻ mạnh mẽ mọi ngày, tạp dề đeo vào người lại có phong thái của một người vợ, người mẹ trong nhà, thật sự muốn nghe cô tiếp tục nói dông dài.

Bữa khuya này ăn rất thoải mái, thỏa mãn hơn bất cứ một bữa sơn hào hải vị nào trước kia. Uống xong ngụm canh cuối cùng, hắn lau miệng nói: “Nếu bữa nào cũng được ăn đồ em nấu thì tốt quá.”

Cố Thế vừa định nói “Nằm mơ à”, lại đột nhiên hiểu ra ý nghĩa sâu xa trong câu nói của hắn.

Cô biết mình còn chưa nghĩ ra câu trả lời cho câu hỏi này. Nói đúng hơn là cô còn chưa suy nghĩ xong chuyện hắn từng hỏi. Thế là, cô cầm thìa lên, hắng giọng hỏi: “Anh có muốn ăn thêm một quả trứng ốp nữa không?”

« Lùi
Tiến »