Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 897 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
bức họa dở dang

Từ góc độ hội họa mà nói, quả thật hình ảnh không đầy đủ thì cảm quan cũng sẽ không hoàn chỉnh. Nhưng thông tin hiện có về đặc trưng của nghi phạm là có hạn, thay vì vẽ đầy đủ các bộ phận khác theo kiểu ăn may, chi bằng làm nổi bật những đặc điểm đã xác định như mặt rộng, khoảng cách giữa hai mắt lớn, hở hàm ếch sẽ giúp ích được nhiều hơn.

☆ ☆ ☆

Trương Trì bị Cố Thế nhìn chằm chằm, đột nhiên cảm thấy có chút khó xử. Tay vẫn ôm chặt bờ vai của cô, Trương Trì đưa mát nhìn về phía trước, không hề có ý định buông ra.

“Mưa lớn như vậy, nếu chúng ta bị cảm sẽ không làm được việc, về nhà cũng khó ăn khó nói. Áo em bị ướt rồi, coi như anh làm máy sấy cho em đi”. Trương Trì chậm rãi nói, ngữ điệu bình tĩnh.

Hắn nghĩ Cố Thế mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý nhưng cũng chưa đến mức né tránh, ít nhất mình cũng là đệ nhất mỹ nam của Cục cảnh sát thành phố A, chưa đến mức làm mọi người chán ghét.

Cố Thế quả nhiên không phản kháng, chỉ tức giận nói: “Anh cứ khoác lác đi, nhớ cho kĩ, không có lần sau đâu”. Nói dứt lời liền cùng hắn bước nhanh về phía trước.

Sải chân Trương Trì rất dài, cô phải rất cố gắng mới có thể theo kịp. Tại sao hơi thở của cô lại dồn dập như vậy? Tại cô đi quá nhanh, hay tại mùi đặc trưng của Trương Trì khiến cô cảm thấy không được thoải mái? Thậm chí tim đập còn có chút loạn nhịp?

Giọng nói trầm thấp của Trương Trì vang lên trên đầu cô: “Công việc của em hôm nay có thuận lợi không?”

Cô lấy lại tinh thần, lạnh lùng đáp: “Tạm được, không quá thuận lợi”.

Cố Thế thầm nghĩ: Thật là kì lạ, bị hắn ôm mà như bị điểm huyệt, tại sao hắn hỏi cái gì mình lại phải trả lời cái đó? Chuyện này vốn là công việc của mình, không liên quan gì tới hắn, cần gì phải nói cho hắn biết?

Nhưng Cố Thế lại không thể khống chế được chính mình, chỉ muốn nói ra hết cho thoải mái.

“Có việc gì anh có thể giúp không?” Trương Trì hỏi.

“Chỉ sợ anh lực bất tòng tâm thôi, là về việc phân tích dấu vết”. Cố Thế ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, lại lập tức cúi đầu xuống.

Bàn tay hắn ôm vai mình lập tức buông ra, hình như là đang nhẹ nhàng vuốt tóc mình? Đúng là được voi đòi tiên. Nhưng mà thôi kệ, tránh mưa mới là quan trọng.

Một lát sau Cố Thế đột nhiên hỏi: “Anh còn nhớ vụ án đột nhập trộm cắp chưa phá được của chúng ta không?”

“Có tiến triển rồi à?”

“Đáng lẽ phải có tiến triển rồi, thành phố mời chuyên gia kì cựu của Tổng bộ đến tiến hành phân tích dấu vết, đã đối chiếu được dấu chân nghi phạm. Tôi bảo Trần Đình gửi tài liệu sang, kiểm tra lại một lần nữa, phát hiện trong đó có điểm đáng ngờ”.

“Có sai sót gì à?”

“Kết luận tôi đưa ra không trùng khớp với kết luận của chuyên gia, mỗi kết luận chỉ đến một nghi phạm khác nhau”.

“Trong hai người chắc chắn có một người đưa ra kết luận sai”.

“Nhưng từ khi tôi còn đi học, chuyên gia này đã là một giáo sư có tiếng nói được mọi người tôn sùng. Ngay cả tài liệu giảng dạy chuyên ngành ở trường cảnh sát cũng do ông ấy biên soạn. Nếu giữa tôi và ông ấy có một người sai thì người đó chắc chắn là tôi”. Cố Thế cau mày giải thích, hoàn toàn không để ý Trương Trì đã kéo cô vào lòng hắn, ôm cô chặt hơn.

Trương Trì đắc ý cười thầm, Cố Thế lúc này rất ngoan ngoãn trong lòng mình, nữ thần băng giá tưởng như không thể với được lúc này đang bị mình ôm chặt, còn đang lải nhải kể khổ. Những vất vả của hắn sau một ngày làm việc hoàn toàn biến mất.

Hắn giấu vẻ đắc ý, tiếp tục thản nhiên hỏi: “Nếu vậy thì em cứ nhận sai đi, sau đó rút kinh nghiệm là được, em còn băn khoăn gì nữa?”

“Vấn đề nằm ở chỗ nếu dùng một cách khác, tính toán từ một góc độ hoàn toàn mới vẫn đi đến kết luận giống của tôi. Tôi đã xem xét kĩ mỗi một chi tiết, từ cách suy luận đến quá trình tính toán, không hề có khâu nào có vấn đề”.

“Nhân vô thập toàn, giáo sư cũng không phải hoàn toàn không có khả năng phạm sai lầm. Vấn đề của em bây giờ là làm sao nói ra chuyện này mà không làm cho ông ấy mất mặt”.

“Chuyện thể diện chỉ là thứ yếu, quan trọng là kết luận của tôi lại không vững trong vụ án này. Nghi phạm tôi suy đoán ra có bằng chứng ngoại phạm rất vững chắc”.

“Thế em định làm thế nào? Cứ thế từ bỏ kết luận của mình à?” Trương Trì nhìn bên mặt cô, sống mũi thẳng của cô cũng lộ ra một sự quật cường.

“Tôi điều tra án chưa bao giờ suy luận theo ý chí của bất kì ai, cũng không phân tích theo ý đồ của bất cứ lãnh đạo nào, tôi chỉ coi trọng và tôn thờ một thứ...”

“Chân lý à?” Trương Trì cười lớn, rõ ràng đã biết nhưng vẫn hỏi.

“Là khoa học. Dấu vết mặc dù không phải độc nhất vô nhị như vân tay, nhưng lại phản ánh chân thực hiện trường vụ án. Đây là khoa học lấy con số và hiện tượng làm biểu tượng, lấy thuyết duy vật làm trung tâm. Chân tướng của khoa học vĩnh viễn chỉ có một”.

Mỗi lần nghe thấy những thứ liên quan đến lý luận, Trương Trì đều cảm thấy xa vời, nhưng nghe Cố Thế nói lại thấy rất lọt tai. Hắn hỏi tiếp: “Lúc học ở trường cảnh sát em có nghe giảng về câu chuyện, trong khi khám nghiệm hiện trường, kĩ thuật viên phát hiện một thi thể bị bỏ quên không?”

Cố Thế gật đầu: “Câu chuyện này quá kinh điển, các giảng viên gần như đã giảng cho tất cả các khóa sinh viên trong trường”.

Trương Trì bắt đầu nói về câu chuyện này: “Cảnh sát nhận được tin báo về một vụ mất tích, kĩ thuật viên tới nhà xem xét, sau khi chụp ảnh hiện trường và thu thập dấu vết như bình thường, có kĩ thuật viên đề nghị nên tiến hành khám nghiệm kĩ lưỡng hơn, nhưng mọi người đều đồng loạt phản đối”.

Cố Thế đương nhiên có thể kể tiếp được: “Lý do cũng có vẻ hợp tình hợp lý. Thứ nhất, kết cấu trong nhà đơn giản, ít đồ đạc. Thứ hai, trong quá trình khám nghiệm hiện trường đã biết hai ngày trước có người chuyển một chiếc vali to và một chiếc tủ quần áo khỏi hiện trường, dù có thi thể thì rất có khả năng đã bị di chuyển”.

“Đây chính là ví dụ về lối mòn tư duy: chân lý chỉ được nắm giữ trong tay một số người”. Thấy Trương Trì bắt chước giọng điệu của giảng viên, Cố Thế cười thư thái.

“Nhưng nếu như sau khi nhấc tấm ván giường không mấy đặc biệt ấy lên mà không thấy có thi thể bên dưới, những cảnh sát đã định rời khỏi hiện trường chắc chắn sẽ nói kĩ thuật viên đó làm chuyện thừa thãi. Theo anh, em không nên quan tâm đến lời bàn tán của người khác, nên coi trọng kết quả chân thực”. Trương Trì mạnh dạn nói.

Cố Thế thở phào một hơi, dường như những lời hắn nói đã giúp cô đặt được một gánh nặng trong lòng xuống, giọng cô trở nên thoải mái: “Chạy mau lên, tôi đói lắm rồi đây”.

Hai người cùng đội mưa gió chạy nhanh về. Đến dưới lầu, Trương Trì có chút lưu luyến nhưng vẫn lập tức buông tay ra.

Cố Thế nhìn vai phải của mình, kinh ngạc nói: “Khô thật rồi này, cái máy sấy của anh hoạt động tốt thật đấy”.

Trương Trì dịu dàng gật đầu. Giờ khắc này, dù muốn ôm chặt cô vào lòng đến mấy, hắn cũng phải tự nói với chính mình:

Không vội, ít nhất khoảng cách giữa hai trái tim đã được rút ngắn rất nhiều. Như vậy là tốt lắm rồi.

Từng có người đồn đại “Cố đại mỹ nữ” có một thói quen, bất kể đang ở chỗ nào, vào lúc nào, mỗi ngày cô đều phải bơi ít nhất một tiếng. Đây là phương pháp huấn luyện của Cố Chí Xương để rèn luyện ý chí, tăng cường tố chất thể lực cho cô từ nhỏ, bây giờ đã trở thành một thói quen ngấm vào máu của cô.

Hôm đó Trương Trì sắp xếp và phân tích hồ sơ tài liệu đến đêm khuya, bụng đói kêu vang, định ra ngoài đi ăn nhưng cố chịu thêm một lát, dỏng tai nghe tiếng động ngoài cửa.

Trương Trì đang nghĩ tại sao lại nghe thấy tiếng Cố Thế khóa cửa phòng bên cạnh. Hắn cố chống lại sự kháng nghị của cái dạ dày, đeo một chiếc ba lô thể thao đi ra ngoài.

Cố Thế cảnh giác bước nhanh tới đại sảnh, quay đầu lại nhìn thấy người đằng sau là Trương Trì, dở khóc dở cười nói: “Thì ra là anh, anh đi tập thể dục à?”

“Thời tiết đẹp thế này, không đi bơi thì thật đáng tiếc”. Trương Trì hít sâu một hơi, ưỡn ngực lên. Có thể thấy cơ ngực và cơ bụng hiện lên lờ mờ dưới chiếc áo màu trắng.

Cố Thế buồn cười, lắc đầu thầm nghĩ: Không ít người theo đuổi mình cũng từng dùng chiêu tình cờ gặp nhau này.

“Đi thôi, anh biết gần đây có một trung tâm thể dục thể thao rất ổn, ít người, rất mới. Anh có thẻ hội viên, có thể dẫn em vào trải nghiệm”.

Trương Trì lấy trong ngăn ngoài ba lô ra một tờ rơi đưa cho cô. Có điều hắn không hề nói với cô đây là mình vừa chuẩn bị vài ngày trước, ngay tối đầu tiên đến đây đã lập tức đi làm thẻ hội viên VIP.

“Được, đi xem thế nào”. Cố Thế nhìn địa chỉ, ra ven đường vẫy taxi. Trương Trì bước nhanh tới mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.

Một cơn gió nhẹ thổi tới, tâm trạng lập tức vô cùng khoan khoái.

Trung tâm thể dục thể thao mới khai trương nằm trong câu lạc bộ doanh nhân của một khu nhà cao cấp. Họ mới đi vào đại sảnh đã có nhân viên nhiệt tình mỉm cười ra đón, chủ động dẫn họ đi tham quan xung quanh.

Cố Thế không muốn lãng phí thời gian liền nói: “Cô dẫn chúng tôi đến hồ bơi trước, những chỗ khác để sau đi”.

Nhân viên mỉm cười gật đầu, cúi người dẫn họ đi về phía trước: “Hồ bơi này của chúng tôi có bể bơi cự li ngắn hai mươi lăm nhân hai mươi lăm mét theo tiêu chuẩn quốc tế, nước sâu hai mét, nhiệt độ cố định ở hai mươi lăm độ C. Chúng tôi còn mở bể bơi nước nông cho người mới học bơi và trẻ em”.

Hai người được nhân viên dẫn thẳng tới bể bơi. Bể bơi có tám đường bơi, nước trong suốt, chỉ có hai ba người đang bơi, nhân viên cứu hộ hai bên nhìn không chớp mắt.

Nhìn thấy vẻ mặt hài lòng của hai người, nhân viên tiếp tục giới thiệu: “Mời hai vị nhìn lên trên, trần hồ bơi của chúng tôi là đặc sắc nhất”.

Trương Trì đã dặn kĩ từ trước, phải tập trung giới thiệu về điểm sáng này của hồ bơi, hắn nghĩ Cố Thế nhất định sẽ thích.

“Khi hai vị bơi ngửa vào ban đêm sẽ có thể nhìn thấy trời sao qua trần bằng kính. Nếu là buổi trưa nắng gắt cũng có thể yêu cầu kéo mái che vào. Kính trong cung bơi lội của chúng tôi có tính năng ngăn tia tử ngoại, có thể hưởng thụ ánh nắng mà không sợ bị cháy nắng”.

Cố Thế quả nhiên thấy hứng thú, quay sang hỏi: “Các cô có chi nhánh ở nơi khác không?”

Nhân viên hiểu ý trả lời: “Chúng tôi có chi nhánh ở thành phố A, ở đó có toàn bộ trang thiết bị và quy cách quản lý như ở đây, tháng này sẽ khai trương. Tất cả khách hàng VIP đều có thể dùng thẻ hội viên ở mọi chi nhánh. Bất kể là khách từ nơi khác tới du lịch, công tác hay là khách bản địa, chúng tôi đều sẽ cung cấp dịch vụ chất lượng tốt nhất”.

Cố Thế khách khí cảm ơn, nhân viên cúi chào một cách chuyên nghiệp rồi lui ra. Cô nói với Trương Trì một tiếng rồi đi đến phòng thay đồ dành cho nữ.

Trương Trì cởi áo khoác, nhanh chóng tắm qua, vài phút sau đã ra thành bể bơi bắt đầu khởi động, tràn đầy cảm xúc chờ Cố Thế. Dù không phải lần đầu tiên hẹn hò với phụ nữ ở bể bơi, nhưng lần “hẹn hò” không phải hò hẹn này lại khiến tim hắn đập rộn ràng như một gã trai trẻ chưa từng trải sự đời.

Cô ấy sẽ mặc áo tắm kiểu gì? Một mảnh kiểu bảo thủ hay là bikini nóng bỏng? Dáng người cô ấy mảnh dẻ tinh tế hay là đầy đặn quyến rũ? Bình thường khó có thể thấy dáng người của cô trong bộ cảnh phục rộng rãi. Điều duy nhất có thể khẳng định là khuôn mặt cô sẽ không thay đổi, không cần xuống nước để xem mặt mộc thế nào. Cố Thế bình thường không hề trang điểm, nhưng không vì thế mà thiếu sự hấp dẫn.

Khóe miệng Trương Trì mang nụ cười miên man bất định, chợt nhìn chằm chằm một người đàn ông cơ bụng tám múi dưới bể bơi như thể nhìn thấy người quen. Trước đó người đàn ông này vẫn bơi qua bơi lại ở khu nước sâu, lúc này đã nhanh chóng lên bờ, đi thẳng đến chỗ một người phụ nữ trắng muốt, đường nét toàn thân hài hòa.

Người phụ nữ đội mũ bơi màu xám bạc, mặc đồ bơi hai mảnh màu xanh lam, thân mình mảnh dẻ nhỏ nhắn. Bộ ngực và hai mông căng tràn, nhẹ nhàng rung động theo mỗi bước chân, cách quần áo cũng có thể cảm nhận được sự đàn hồi của chúng.

Nói một cách công bằng, người đàn ông này mặc dù toàn thân ướt sũng, mái tóc rối bời, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ khôi ngô tuấn tú của anh ta, gương mặt ấy làm người ta nghĩ đến một thiên tài piano nào đó. Hơn nữa đối với một phụ nữ bình thường, chiều cao và hình thể của anh ta đủ khiến ai cũng phải chú ý.

Người phụ nữ căn bản không hề nhìn anh ta. Người đàn ông vội vàng nhiệt tình nói gì đó, người phụ nữ vẫn không nói một lời, vẫn quay lưng về phía hắn, thậm chí còn bước nhanh vài bước để giữ khoảng cách. Lúc này gần như ánh mắt của tất cả các nhân viên cứu hộ đều tập trung về phía người phụ nữ.

Đến lúc người phụ nữ đi đến bên bể bơi bắt đầu khởi động, Trương Trì mới nhận ra đó chính là Cố Thế! Cố Thế ngày càng mất kiên nhẫn vì có người lạ bắt chuyện! Hắn không hề do dự ngẩng đầu đi tới, nói với người đàn ông đang đi theo sau một câu: “Làm phiền anh tránh ra một chút, tôi phải kéo cơ giúp bạn gái tôi”.

Người đó nửa tin nửa ngờ quay lại, nhìn thấy dáng vẻ sẵn sàng đánh nhau bất cứ lúc nào của một thanh niên cơ bắp rắn chắc, xin lỗi một tiếng rồi chán nản quay đi.

Đợi người đó đi xa, Cố Thế mới quay lại cười cảm kích với hắn, nói một câu: “Cảm ơn đã giải cứu”.

Ùm một tiếng, Cố Thế nhảy xuống khu nước sâu.

Trương Trì ở đường bơi bên cạnh, cùng Cố Thế bơi nhiều vòng, cảm thấy vô cùng vui mắt. Giờ phút này, không có hồ sơ vụ án phức tạp, không có tiếng khóc xé rách tim gan của người nhà nạn nhân, không có những vụ án chìm trong sương mù, hắn hít sâu một hơi, trong lòng cảm thấy bình yên khó tả.

Cuối cùng hắn cũng hiểu nguyên nhân Cố Thế bơi lội mỗi ngày. Đây quả thực là một cách hữu hiệu để giải tỏa áp lực sau thời gian dài làm việc. Nhìn cô ánh mắt chăm chú, tay chân nhịp nhàng bơi lội, Trương Trì không tự chủ được tăng tốc đuổi theo cô, thật sự muốn mãi mãi được ở bên cô như lúc này.

Lúc từ hồ bơi đi ra, Cố Thế chủ động mời: “Đói chưa? Đi ăn khuya nhé!”

Trương Trì mong còn không được: “Thế thì vừa rồi tiêu hao calo vô ích à?”

Cố Thế cười hắn: “Tôi còn không lo mà anh đã lo rồi”

Hai người vừa nói vừa đi đến một quán ăn.

Hơn chín giờ tối, trong quán vẫn huyên náo tiếng người. Mặc dù bây giờ đã là cuối hè, nhưng trong quán còn có mấy thực khách to con cánh tay để trần, hào sảng cầm cả chai bia lên uống, tiếng cười nói hỗn loạn trong khói thuốc. Trương Trì tò mò nhìn quanh một lượt, không ngờ quán Cố Thế chọn lại bình dân như vậy, hoàn toàn trái ngược với những nhà hàng cao cấp.

Hai người ngồi xuống, Cố Thế lập tức gọi đồ ăn: “Nói trước là bữa này tôi mời, đừng khách sáo, có gì ăn nấy”.

Trương Trì biết cô đáp lễ buổi đi bơi miễn phí vừa rồi nên chỉ mỉm cười không từ chối, rót đầy nước ô mai lạnh vào chiếc cốc thủy tinh trước mặt cô.

Cố Thế cầm ống hút uống một ngụm, hỏi: “Nghe nói hôm nay đội trưởng Lý không hài lòng với bức tranh của anh lắm?”

Hắn mỉm cười không đáp, có thể ngồi ăn cơm mặt đối mặt với Cố Thế như vậy, hắn đắm chìm trong vui sướng như một gã trai trẻ mới rơi vào lưới tình.

”Nhưng xem ra anh lại rất hài lòng với bức tranh của mình”.

Cố Thế chỉnh lại bát đũa trước mặt.

“Đội trưởng Lý là người ngoài nghề, em cảm thấy anh có thể nói rõ với ông ấy hay sao? Bắt được chuột là mèo ngoan, chúng ta cứ chờ xem kết quả đi”.

“Có vẻ anh rất tự tin. Búc tranh lần này có gì khác trước kia?” Cố Thế hứng thú hỏi.

Trương Trì dùng nước sôi ngâm đũa đưa cho cô, gật đầu nói: “Cuối cùng vẫn là em hiểu công việc của anh. Bức tranh lần này quả thực rất khác biệt, có thể nói là một bức tranh chưa hoàn chỉnh”.

“Thảo nào ông ấy không hài lòng, cần gì phải vội vã nộp lên chứ. Công việc của chúng ta trước tiên phải bảo đảm được chất lượng rồi mới tính đến tốc độ, bỏ thời gian mài dao cũng không ảnh hưởng đến việc đốn củi mà”.

“Anh cố ý giao cho ông ấy bức tranh đó đấy”. Nhìn vẻ thắc mắc của Cố Thế, hắn giải thích: “Vụ án này vốn chỉ có một nhân chứng, rõ ràng thông tin là không đầy đủ. Em nghĩ thử xem, có phải trên bức tranh chỉ cung cấp một số thông tin chính xác thì hiệu quả sẽ tốt hơn không?”

“Vậy là anh sợ nếu vẽ những thông tin sai lệch trên bức tranh sẽ quấy nhiễu việc điều tra, cho nên đã cố ý để giấy trắng?”

Trương Trì gật đầu: “Từ góc độ hội họa mà nói, quả thật hình ảnh không đầy đủ thì cảm quan cũng sẽ không hoàn chỉnh. Nhưng thông tin hiện có về đặc trưng của nghi phạm là có hạn, thay vì vẽ đầy đủ các bộ phận khác theo kiểu ăn may, chi bằng làm nổi bật những đặc điểm đã xác định như mặt rộng, khoảng cách giữa hai mắt lớn, hở hàm ếch sẽ giúp ích được nhiều hơn”.

“Nhìn vào bức tranh này, người nào đã từng thấy hung thủ sẽ có thể nhận ra ngay, còn người chưa từng nhìn thấy hắn cũng sẽ không đoán mò nói bừa, nhờ thế có thể thu nhỏ phạm vi điều tra”.

“Đúng vậy, chính là như thế. vẫn là em hiểu anh nhất”, Trương Trì buột miệng nói.

Cố Thế không nói gì, cô ghét nhất là những gã dẻo mỏ như thế này. Nhưng bây giờ cô đã hiểu, có những lúc không phải là Trương Trì cố tình làm vậy mà đó là thói quen tự nhiên của hắn.

“Làm cảnh sát nhiều năm như vậy, em thấy có gì khác tưởng tượng của em không?” Trương Trì muốn phá vỡ bầu không khí khó xử.

Cố Thế lắc đầu: “Tôi mới làm chưa được bao lâu, chưa có cảm nhận gì quá sâu sắc. Nhưng bố tôi thì cả đời lại không được an nhàn”.

“Có lúc làm người nhà của cảnh sát, đặc biệt là người nhà của cảnh sát hình sự còn gặp nhiều khó khăn hơn. Vậy mà bây giờ em lại còn theo nghiệp cha, có lúc anh rất hâm mộ vì em có một ông bố như vậy”.

“Thời gian dài rồi nên cũng quen dần. Khi còn bé bố tôi tham dự điều tra các vụ án lớn chưa bao giờ nói với tôi. Mỗi lần đang chơi với tôi, nghe một cuộc điện thoại lại vội vàng đi ngay. Trong ấn tượng của tôi, ông ấy không nói nhiều như bây giờ, chẳng nói được với tôi mấy câu”.

“Nhưng sư phụ nói câu nào cũng đều là thật lòng, mộc mạc nhưng rất đáng suy ngẫm”.

“Ông ấy luôn nói, ‘Con gặp khó khăn như vậy đã là gì, như bố điều tra mà không phá được án mới sốt ruột, nhưng con phải cố gắng thành công một lần, cảm giác thỏa mãn khi đó chính là lý do để sau này mỗi khi ta gặp khó khăn vẫn có thể tiếp tục kiên định’”.

“Vẫn tiếp tục kiên định”. Trương Trì thật sự muốn nhân cơ hội này nói với Cố Thế, trong quá trình theo đuổi cô, hắn từng vô số lần tự nói với mình câu này khi thấy những lạnh lùng và địch ý từ cô.

Trong cuộc họp ban chuyên án hôm sau, nhân lúc còn chưa tan họp, Trương Trì đưa ra suy đoán của mình với tất cả mọi người: “Hung thủ không phải là người bản địa”.

Đội trưởng Lý nghe xong cười ha hả, vẫy tay ra hiệu cho hắn dừng lại: “Tôi nói này, đồng chí Tiểu Trương, công việc chủ yếu của đồng chí vẫn là phác họa chân dung nghi phạm, nhũng việc sau đó cứ để các chuyên gia trinh sát hình sự chúng tôi làm. Việc gì cũng có chuyên môn, đồng chí nói có đúng không?” Cố Thế mặc dù không hề biết hắn nắm chắc được mấy phần, nhưng rất bất mãn với cách đội trưởng Lý ngăn cản hắn nên vẫn dũng cảm đứng ra: “Đội trưởng Lý, sao không nghe anh ấy nói lý do tại sao lại suy đoán như vậy?”

Nhìn thấy cô cảnh sát trẻ xinh đẹp lần đầu tiên phát biểu trước mọi người, cả hội trường trở nên yên tĩnh, bầu không khí có chút căng thẳng.

Cố Thế hoàn toàn không để ý đến bầu không khí nhạy cảm này, tiếp tục nói: “Sở trường đặc biệt của cảnh sát Trương của chúng ta là phác họa chân dung nghi phạm, vậy trong lúc vẽ tranh phải chú ý những gì? Đó là sự chính xác, chỉ cần sai một li là đi một dặm. Cũng giống như vậy, trinh sát hình sự cũng cần có năng lực nắm bắt chi tiết một cách nhạy bén và khả năng suy luận tỉ mỉ mới có thể điều tra, suy đoán, đưa ra kết luận một cách chính xác được. Và đây cũng là những tố chất cơ bản của họa sĩ phác họa chân dung tội phạm”.

Đội trưởng Lý nhìn về phía mấy cảnh sát già, họ đều lộ ra nụ cười khoan dung trước phát biểu “nghé con không sợ hổ” của Cố Thế. Đội trưởng Lý chỉ có thể ngầm đồng ý, gật đầu ra hiệu cho Trương Trì nói tiếp.

Trương Trì bắt đầu giải thích: “Trong quá trình vẽ tranh, chúng ta dễ dàng nhận thấy người ở những khu vực khác nhau cũng sẽ có khác biệt nhất định về diện mạo. Ví dụ như trong vụ án dâm ô trẻ em này, hung thủ ngoại trừ có đặc điểm sinh lý tương đối rõ ràng là hở hàm ếch, đặc trưng diện mạo của hắn cơ bản có thể khái quát là trán rộng, mặt rộng, mũi to, khoảng cách giữa hai mắt rộng”.

“Nguyên nhân nào dẫn đến kết cấu diện mạo như vậy?” Có người hỏi.

“Rất khó giải thích tại sao lại có thể hình thành tướng mạo như vậy. Nhưng rõ ràng rằng, vùng nào người nấy, đặc trưng diện mạo của mỗi người quả thực có quan hệ rất chặt chẽ tới vùng miền nơi chúng ta sinh sống”.

“Cậu làm sao khẳng định được tính chính xác trong lời khai của nhân chứng?” Lại có người hỏi.

“Dựa vào kinh nghiệm. Tôi có thể phân biệt được khi nào nhân chứng đang mô tả một cách trực quan và chính xác, khi nào là họ đang không chắc chắn và trí nhớ có sai lệch. Việc này cũng giống như thẩm vấn nghi phạm, nhất định phải có quy luật và kĩ xảo của riêng mình. Nói tóm lại, người có diện mạo thế này tương đối phù hợp với đặc trưng người của tỉnh R”. Trương Trì trả lời, sau đó đánh đòn phủ đầu luôn: “Có lẽ có người sẽ hỏi, trong video giám sát, vì sao hắn lại nói giọng của người bản địa, phải không?”

“Đúng vậy, khẩu âm của hắn giống hệt người ở đây. Chuyện này giải thích thế nào?”

Trương Trì đã tính trước điều này: “Thành phố Y chúng ta thực tế là một thành phố di cư tương đối tạp, có không ít người bên ngoài đã sống ở đây lâu năm. Sau một thời gian, người nào có thiên phú về ngôn ngữ sẽ có thể nhập gia tùy tục, chỉ có một chút ít giọng của quê gốc. Nhưng có những đặc điểm chẳng hạn như tướng mạo, cách ăn mặc đều vẫn liên quan đến thói quen nhiều năm của hắn, sẽ không có thay đổi quá lớn, rất dễ lộ ra sơ hở”.

Trương Trì chỉ vào ảnh chụp từ video, trên hình ảnh, nghi phạm đội một chiếc mũ lưỡi trai, trên người mặc một chiếc áo không tay kiểu Tàu, phía dưới mặc quần đùi thể thao, rồi bắt đầu giải thích: “Bộ quần áo này thoạt nhìn tây ta lẫn lộn, cùng lắm chỉ thấy không được hài hoà, nhưng thực ra kiểu áo này ở tỉnh R được gọi là ‘quái quái’, một dạng áo khoác được may bằng vải thô, kiểu dáng gần giống như loại áo người dân ở đó hay mặc, không có cổ áo, cũng không có tay áo”.

“Nhưng vẫn còn có một khả năng, bộ quần áo này vốn không phải của hắn, chỉ là ngẫu nhiên mặc khi gây án thôi thì sao”. Một cảnh sát mạnh dạn nêu ý kiến.

“Cho nên phải Kết hợp giữa tướng mạo với cách ăn mặc của hắn, tôi mới đưa ra phán đoán này”.

Đội trưởng Lý tổng kết: “Được rồi, chúng ta cũng đã nghe xong, đây chỉ là cung cấp cho mọi người một góc độ để tham khảo, giải tán thôi”.

Sau cuộc họp, người cảnh sát già đưa ra ý kiến đi tới ném cho Trương Trì một điếu thuốc: “Chàng trai trẻ, khi tôi bằng tuổi cậu, tôi cũng giống như cậu bây giờ, cái gì cũng nói được, không sợ gì hết. Nhưng làm người có lúc phải xem cục diện mà tính”.

Trương Trì khiêm tốn thỉnh giáo: “Báo cáo chú là EQ của cháu rất thấp, chú vui lòng chỉ cho cháu cục diện hôm nay như thế nào được không ạ?”.

“Trong số những người ở đây, cậu với cô bé xinh đẹp kia là ít tuổi nhất đúng không? Mấy ông già chúng tôi đáng tuổi cha tuổi mẹ, thâm niên làm cảnh sát hình sự còn hơn tuổi đời của cô cậu. Tôi hỏi cậu, suy đoán vừa rồi của cậu chắc được mấy phần?”

“Cũng khoảng chín phần”.

“Thế là đúng rồi, nếu không nắm chắc trăm phần trăm thì không được nói ra miệng, súng bắn chim đầu đàn, cậu không hiểu điều đó sao?”

Cố Thế bên cạnh lẳng lặng thu dọn đồ đạc, vừa chờ Trương Trì vừa nghe hai người bọn họ nói chuyện.

“Cảm ơn chú, có điều cháu thật sự không nghĩ phức tạp như vậy. Bất kể chúng ta tuổi tác lớn nhỏ thế nào, bây giờ đều đang cùng điều tra một vụ án. Cháu chỉ muốn đóng góp một phần sức lực của mình”.

“Chàng trai trẻ, có lẽ trước đây con đường cậu đi quá thuận lợi nên giờ mới không chịu nghe lời khuyên của người khác”.

Trương Trì không để ý tới vẻ mặt thất vọng của ông ta, tiếp tục nói không tự ti cũng không kiêu ngạo: “Có thể các chú đều cho rằng cháu còn trẻ, vẽ tranh phá án đều là chó ngáp phải ruồi. Nhưng từ đầu đến cuối cháu thật sự chỉ dựa vào tình hình thực tế của vụ án, đứng ở một góc độ khách quan, làm việc theo quy luật điều tra phá án một cách lý trí, không phải dựa vào may mắn gì cả”.

Vị cảnh sát già khuyên nhủ không thành, chỉ ném lại một câu: “Vậy để chúng tôi xem lần này cậu có ngáp được ruồi hay không”. Nói xong tức giận bỏ đi.

Cố Thế ngẩng đầu cười rồi nói: “Thính thoảng mới đi công tác, cần gì phải đắc tội mấy ông già thích lên mặt dạy đời này chứ?”

“Chẳng phải em cũng hai lần đắc tội sếp Lý rồi sao? Anh chỉ đang học theo em thôi mà”. Trương Trì nói đùa, đẩy ghế vào giúp cô.

“Tối nay tiếp tục chứ?” Ra đến cửa Trương Trì liền hỏi.

Cố Thế ngẩn ra một lúc rồi lập tức hiểu ý hắn: “Được, để tôi về chuẩn bị đã, tám giờ tối mình gặp nhau ở đại sảnh”.

« Lùi
Tiến »