Nếu không phải do hung thủ đột ngột nhất thời nảy sinh ý đồ xấu, không mang theo công cụ gây án như bình thường, nếu khi đó nhân viên vệ sinh không đi vào quét dọn, e rằng bọn họ sẽ không còn được gặp lại gương mặt xinh đẹp tươi tắn này nữa.
☆ ☆ ☆
Mỗi một cảnh tượng thê thảm của người bị hại, mỗi một khuôn mặt tuyệt vọng của người nhà nạn nhân, mỗi một lần vụ án rơi vào bế tắc đều khảo nghiệm tố chất thần kinh của cảnh sát hình sự, thử thách sức chịu đựng của họ. Cố Thế tự cho là đã đao thương bất nhập, nhưng khi mệt mỏi lại vẫn bị công việc làm cho kiệt sức, không hề có sức chống trả.
Cố Thế lo lắng trở lại phòng làm việc, cẩn thận thu dọn đồ đạc. Trần Đình bên cạnh nhìn say sưa hồi lâu mới hỏi được một câu: ”Có gì cần giúp không?”
“Ở đó thứ gì cũng có hết, em chỉ thu xếp một số đồ bình thường đã dùng quen tay thôi, không có quá nhiều thứ cần chuẩn bị”. Cố Thế phân loại đồ đạc rồi cất vào trong túi.
“Anh nghe nói Trương Trì cũng đi?” Trần Đình lại hỏi.
Cố Thế ngẩn ra, chỉ ”ừ” một tiếng. Nhớ hôm đó hai nghi phạm huýt sáo với cô bị Trương Trì hùng hổ quát tháo một trận, cô chưa bao giờ thấy hắn tức giận như thế, như thể người mình yêu nhất bị làm nhục. Tuy trong lòng cô cảm thấy ấm áp, nhưng ngoài mặt lại vẫn lạnh lùng.
Trần Đình không nói gì thêm nữa.
Cố Thế nhìn gã một cái: “Nghe nói dạo này anh đang xem nhà, đã chọn được căn nào chưa?”
“Cũng chọn được vài căn rồi, muốn nghe ý kiến của em một chút, em nghĩ nên mua nhà nhỏ ở trung tâm thành phố hay là nhà to ở ngoại thành thì tốt hơn?”
Tay Cố Thế dừng lại một giây rồi nói: “Ý kiến của em đâu có quan trọng, vẫn phải xem mục đích cụ thể của anh chứ”.
“Đương nhiên là chuẩn bị để sau này kết hôn”. Trần Đình hạ thấp giọng, nhìn cô tràn ngập chờ mong.
Cố Thế không ngẩng đầu lên, không ngừng sắp xếp đồ đạc trong túi, trả lời một cách khách quan: “Vậy phải tính toán chu toàn một chút, không thể chỉ quan tâm đến nhà to hay nhỏ, sau khi có con còn phải nghĩ đến chuyện cho chúng đi học. Em có người bạn lúc đầu mua nhà ở ngoại thành, bây giờ lại phải chuyển đến gần trường học, em thấy cô ấy rất vất vả. Bây giờ anh có vất vả cũng chỉ là một mình anh, sau này vất vả là cả nhà cùng vất vả, khác nhau rất nhiều đấy”.
Trương Trì đi vào nói: “Anh chuẩn bị xong hết rồi, đồ đạc gọn nhẹ, lên đường thôi. Sao mọi người vẫn thảo luận về chủ đề này thế?”
Trần Đình cảm thấy quẫn bách: “Thì trưởng ban Cố học rộng hiểu sâu nên anh muốn học hỏi kinh nghiệm thôi”.
“Em thấy Cố Thế nói không sai, nếu một mình thì muốn DINK* cũng được, nhưng nếu muốn lập gia đình thì thà rằng bây giờ vất vả một chút còn hơn sau này phải chuyển đi chuyển lại”.
Trần Đình lắc đầu: “Cậu không hiểu đâu, không đơn giản như vậy. Nhà ở gần trường trong trung tâm thành phố chỉ có bốn mươi, năm mươi mét vuông, đến lúc đó một nhà ba người chen nhau ở, ra va vào chạm, chất lượng cuộc sống sẽ không cao”.
Cố Thế không đồng ý: “Gia đình ba người ở nhà to nhỏ thế nào đâu có ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Có khi nhà nhỏ lại ấm cúng, dễ chăm sóc nhau hơn. Hơn nữa xung quanh có nhiều hàng quán, cuộc sống tiện lợi hơn nhiều”.
Trương Trì tiếp lời nói: “Em cũng nghĩ vậy, hơn nữa còn rất có giá, thậm chí không bao lâu sau còn tăng giá nữa. Anh vất vả dành dụm nhiều năm còn không bằng một phần mười giá nhà mới tăng của người ta. Chọn nhà thì vị trí là yếu tố ưu tiên đầu tiên”.
Tiểu Ngô lập tức quyết định: “Được! Nghe hai người nói như vậy anh cũng quyết định luôn, sẽ mua nhà nhỏ ở gần trường, đủ ở là được”.
“Quyết định nhanh thế à?” Trần Đình kinh ngạc hỏi.
“Anh tự quyết được mà, không giống cậu còn phải về hỏi tổng quản phu nhân”.
☆
“DINK” viết tắt của “Double income, no kids” ý nói có khả năng sinh con nhưng vì nhiều lý do khác nhau mà lựa chọn sẽ không sinh con.
Trần Đình nhìn Cố Thế, mặt đỏ lên: “Mẹ em là suy nghĩ cho em thôi, dù sao kinh nghiệm sống của bà cũng rất phong phú mà. Nếu em nói có lý, mẹ em vẫn rất dân chủ, sẽ tiếp thu đề nghị của em”.
☆ ☆ ☆
Tối hôm đó hai người mệt mỏi ngồi tàu cao tốc đêm tới thành phố Y. Chỗ ăn nghỉ của Bộ Công an dù không rộng lắm nhưng cũng rất sạch sẽ. Nhưng ở đây có rất nhiều quy định khắc nghiệt, quá giờ là không phục vụ ăn sáng nữa.
Hôm trước lúc sắp ngủ, Trương Trì đã hỏi thời gian ăn cơm. Hôm nay sáu rưỡi sáng hắn đã gọi điện thoại đến phòng Cố Thế gọi cô dậy, thấy không có người nghe máy liền biết cô đã ra ngoài.
Trương Trì đi tới nhà ăn nhìn thấy cô tinh thần sảng khoái ngồi bên bàn ăn, lịch sự cầm dĩa chậm rãi ăn, hắn cười nói: “Ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe”.
Cố Thế cười cười với hắn, Trương Trì lại lấy cho cô mấy loại bánh xinh xắn, có lẽ hợp khẩu vị của cô.
“Vụ án lần này không biết có khó không?” Trương Trì hỏi. Đối với hắn mà nói, đây là đề tài an toàn nhất hiện nay.
“Cấp trên đã ra tối hậu thư, phải phá án trước ngày quy định, phải lấy được lời khai trong thời gian ngắn nhất, chắc chắn sẽ rất khó khăn”.
“Nghe nói Cục trưởng Cục cảnh sát hình sự đích thân phụ trách, tập kết đủ các lực lượng, chuyện này vô cùng hiếm thấy,” Trương Trì lại nói.
Cố Thế gật đầu: “Nhìn thấy những nhân vật lớn như Cục trưởng, anh sẽ không hối hận chứ?”
Trương Trì vừa cho chiếc bánh bao nhân thịt vào miệng lại vội lấy ra: “Hối hận cái gì?”
“Lần trước sếp lớn chủ động chỉ đích danh anh tới đây, có phải anh sợ bị người ta nói là hám lợi mới nhất thời kích động từ chối không?” Cố Thế cười trêu chọc.
“Có câu nói thế này, ‘người không vì mình, trời tru đất diệt’. Nhưng trong đội hình sự có người anh quan tâm hơn, em biết mà”. Trương Trì vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt cô.
Cố Thế né tránh ánh mắt thâm tình của hắn: “Đúng vậy, một sư phụ tốt như bố tôi, e rằng anh rời khỏi đội hình sự sẽ không gặp được ai như vậy đâu. Bố tôi còn thương anh hơn cả tôi nữa”.
“Đúng vậy, em nói không sai, em là con gái ông ấy, ông ấy yêu thương em là điều hiển nhiên. Nhưng ông ấy yêu quý anh thật sự khiến anh cảm động. Duyên gặp gỡ sợ rằng cả đời này cũng không thể báo đáp được”. Trương Trì nói theo cô, trải rộng lòng mình.
Cố Thế kinh ngạc nhìn hắn một cái, thì ra trong lòng hắn đều hiểu, đều nhớ. Cũng không uổng công cha yêu thương hắn.
☆ ☆ ☆
Trong cuộc họp, trưởng ban và phó trưởng ban chuyên án thông báo chi tiết vụ án và tiến triển mới nhất cho sáu mươi thành viên ban chuyên án được điều động từ hai địa phương đến.
Trên màn chiếu, đập vào mắt là hình ảnh hiện trường vụ án giết người đầu tiên: Người chết duỗi hai tay về phía trước, mắt mở lớn, miệng và tay đều dán băng dính trong.
“Như các đồng chí nhìn thấy, người chết là đàn ông, bốn mươi lăm tuổi, thi thể đầu hướng nam, chân hướng bắc, nằm sấp trước cửa nhà vệ sinh, túi đeo bên hông bị mở ra, bên trong vẫn còn giấy tờ và thẻ ngân hàng, tiền mặt cũng không có dấu vết bị lục lọi. Hiện nay đã xác định nguyên nhân tử vong do tổn thương trung khu thần kinh. Các vết thương bao gồm xuất huyết dưới da và xuất huyết cơ bắp, đốt xương cổ thứ nhất và thứ hai bị lệch, đốt thứ ba thứ tư bị gãy, khoang dưới màng não xuất huyết rộng, xương sọ không bị rạn vỡ”.
Phó ban bổ sung thêm: “Bước đầu nhận định băng dính là hung thủ mang tới hiện trường, vân tay trên đó là do hắn để lại, có thể so sánh đối chiếu. Căn cứ manh mối hiện nay đã nắm giữ, chúng tôi cho rằng mục đích của hung thủ là tiền bạc. Hắn có hiểu biết nhất định về hiện trường, có dự mưu, có chuẩn bị, hơn nữa có thể lực tương đối tốt, không loại trừ khả năng có hai người trở lên gây án. Tiếp theo đây mời đội trướng Lý giới thiệu cho mọi người công việc hiện đang triển khai”.
Đội trưởng Lý mặt mũi hiền lành, dáng người béo tốt, từ ngoại hình không nhìn ra đó là một cảnh sát, ông ta giới thiệu: “Đến nay đã điều tra được hung khí, thủ đoạn gây án và thể lực của nghi phạm đều trùng khớp với vụ đột nhập vào nhà, hiếp dâm, giết người xảy ra tại thành phố A, đồng thời cũng tương đối giống một vụ dâm ô trẻ em tại thành phố F. Hiện nay người nhà nạn nhân hai vụ án này đều đã tới để phối hợp của chúng ta. Hy vọng mọi người có thể nhanh chóng phá án, cho người nhà nạn nhân một câu trả lời”.
“Thật sự quá máu lạnh”, Trương Trì cảm khái. Cố Thế không trả lời, hắn nhìn cô, sắc mặt cô có gì đó không đúng, dường như cả người trở nên trống rỗng, chóp mũi còn đổ mồ hôi.
“Em không khỏe sao?” Trương Trì nhỏ giọng hỏi.
Cố Thế ngẩng mặt lên, cười cười lắc đầu. Mặc dù bình thường cô rất ít cười, nhưng chỉ cần nở nụ cười là như ánh mặt trời ấm áp xuyến thấu tầng mây dày. Tuy nhiên nụ cười của cô bây giờ không vui vẻ như trước kia mà như cố nặn ra, mây đen bao phủ.
Trương Trì không hiểu có chuyện gì, còn muốn hỏi cho rõ, cô đã chỉ vào bàn chủ tọa trong hội trường, ra hiệu chăm chú nghe.
Trên màn hình lớn trong hội trường là hình ảnh hiện trường vụ án giết người thứ hai: Trong ngách nhỏ vắng vẻ, người chết bị vứt xác. Áo của nạn nhân nữ trẻ tuổi bị xé rách trước ngực, quần bị kéo xuống đầu gối để lộ hạ thân có vết máu và hai bắp đùi tái nhợt, không còn một chút tôn nghiêm. Chỉ có máu dưới thân bị nước mưa hòa loãng vẫn còn đỏ đậm chứng minh cô từng có sức sống mãnh liệt.
Nhìn lại vụ án giết người đầu tiên, người chết là đàn ông, còn có thể giải thích hung thủ bị nạn nhân nhìn thấy mặt nên đã giết người diệt khẩu. Nhưng địa điểm đó đã không phải đoạn đường hẻo lánh như trong các vụ án khác, cũng không phải trong phạm vi hoạt động của hung thủ. Rốt cuộc là ngẫu nhiên kích động gây án hay là bởi tất cả manh mối đã bị che giấu?
Đội trưởng Lý thông báo với mọi người: “Trong mấy vụ án khác đều là người nhà báo mất tích, người dân phát hiện thi thể liền báo cảnh sát. Giống như hiện trường trong bức ảnh này, hung thủ đa số lựa chọn gây án vào ngày mưa, cho nên chúng ta khám nghiệm hiện trường sẽ không thể phát hiện bất cứ manh mối và dấu vết có giá trị nào. Kết quả khám nghiệm đều là vết thương chí mạng, vết thương nằm ở bên trái phía sau bắp đùi, cách bàn chân khoảng bảy mươi phân, đứt tĩnh mạch dẫn đến tử vong vì mất quá nhiều máu. Tất cả đều được xác định do cùng một hung khí có lưỡi sắc gây ra”.
Trong ban chuyên án có không ít cảnh sát đã có tuổi, đây không phải lần đầu họ nhìn thấy những cảnh bi thảm này. Có điều nghĩ đến con cái ở nhà cũng trạc tuổi nạn nhân, mọi người bất giác cũng thấy đau lòng, chỉ trầm lặng rít mấy hơi thuốc, nỗi căm phẫn dâng lên trong lòng.
Sau cuộc họp, Trương Trì dặn Cố Thế chờ một chút, hắn đến tìm lãnh đạo ban chuyên án để đề nghị được gặp người nhà của nạn nhân.
Đội trưởng Lý lúc nào cũng cười tủm tỉm, ngẩng đầu hỏi; “Trong tài liệu ghi chép đã cung cấp rồi, cứ xem cho kĩ đi, trong đó có lượng thông tin rất lớn mà”.
“Tôi đã xem kĩ rồi, mặc dù ghi chép rất chi tiết, nhưng tôi cần có được thông tin trực tiếp nhiều hơn, tốt hơn nữa. Tôi muốn xem xem có thể tìm ra thêm manh mối mới từ người nhà nạn nhân hay không”.
Sắc mặt đội trưởng Lý trở nên nghiêm nghị: “Tâm trạng người nhà đa số đều rất kích động, một khi mất khống chế sẽ ảnh hưởng đến công việc điều tra tiếp theo. Cậu định làm thế nào?”
Cố Thế vẫn đứng bên cạnh không lên tiếng, lúc này tiến lên một bước, vẻ mặt hoà nhã nói: “Đội trưởng Lý, bình thường công việc của chúng ta đều có rất nhiều nhân tố không xác định, muốn triển khai công việc đều phải có các sếp ủng hộ mà”.
Trương Trì ngạc nhiên nhìn Cố Thế.
Đội trưởng Lý nghe xong chỉ im lặng, khẽ cau mày quan sát hai người.
Cố Thế không hề để ý tới vẻ mặt kì lạ của Trương Trì và đội trưởng Lý, mỉm cười tiếp tục nói: “Sếp cũng thấy đấy, dù sao những vụ án này đều đã xảy ra một thời gian rồi, nhân chứng duy nhất lại là một em bé, điều kiện làm phác họa chân dung cũng không được tốt. Còn tâm trạng của người nhà, mặc dù tôi mới đi làm hơn sáu năm nhưng cũng đã tham gia không ít những vụ trọng án lớn, tôi sẽ cố gắng kiểm soát tình hình, sếp cứ yên tâm”.
Đội trưởng Lý chần chừ gật đầu, sau đó cười lớn nói với Cố Thế: “Nếu xảy ra vấn đề gì tôi sẽ hỏi tội cô đấy nhé”.
Trương Trì thu dọn đồ đạc, cùng Cố Thế đi ra khỏi phòng họp, không nhịn được hỏi: “Sao hôm nay lại nói đỡ cho anh?”
Cố Thế hỏi ngược lại: “Anh nghĩ tôi đang giúp anh à?”
“Không phải sao?”
“Tôi là vì vụ án thôi, tôi nghĩ trong những vụ án như thế này, tất cả phương pháp kĩ thuật khoa học hình sự và nghiệp vụ trinh sát đều đã sử dụng rồi. Muốn có đột phá có lẽ phải dựa vào việc phác họa chân dung nghi phạm của anh thôi”.
“Đột nhiên anh thấy áp lực nặng như núi ấy”, Trương Trì cười ôm ngực.
“Lúc trước anh nói rất đúng, không có tranh phác họa chân dung giống như cứu viện động đất mà lại không có thiết bị đo đạc, cứ cắm đầu đào, cuối cùng vụ án cũng có thể sẽ phá được, nhưng trong thời gian tìm kiếm đó, rất có thể nghi phạm đã chạy thoát, rất nhiều manh mối quan trọng cũng biến mất. Cho nên tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ anh nữa thôi”.
“Vai trò của phân tích dấu vết mới là không thể thay thế”, Trương Trì chân thành nói.
“Đúng là vậy”. Cố Thế bình tĩnh đối mặt với hắn: “Nhưng trong vụ án này, tôi cùng lắm chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Chiến trường chính của tôi vẫn là địa bàn thành phố A của chúng ta. Công việc bên đó có tiến triển, hôm nay có dấu chân mới cần phân tích, nếu có thời gian tôi phải kiểm nghiệm cẩn thận”.
Thời gian còn lại trong ngày, Trương Trì và Cố Thế đều mệt bở hơi tai. Họ liên tiếp gặp bốn nhóm người nhà của nạn nhân. Có người lạnh lùng không nói gì, có người quá khích la hét, có người buồn bã rơi lệ, cũng có người chưa hết sợ hãi, tin tức nhận được rất hỗn tạp, khó bề phân biệt. Các nạn nhân khi còn sống đều là những người có tướng mạo hơn người. Có người nói con gái mình sắp kết hôn, thiệp cưới đều đã gửi đi, không ngờ bây giờ lại người đầu bạc tiễn người đầu xanh. Có người nói trong nhà còn có con nhỏ gào khóc đòi ăn, bây giờ đừng nói là không được bú sữa mẹ, ngay cả mẹ mình trông thế nào cũng không biết, cả nhà chỉ có trẻ con là vô lo vô nghĩ, hoàn toàn không biết xảy ra bi kịch gì.
Nước mắt của người nhà gần như nhấn chìm cả phòng họp, không khí ướt sũng, dính nhớp giống hệt tờ giấy ăn thấm nước mũi của họ để trên bàn uống nước. Mỗi lần tiễn một gia đình về, Trương Trì đều phải ngồi trên sofa năm phút để khôi phục tinh thần rồi mới tiếp đón gia đình khác được.
Hắn không cố ý muốn đào lại nỗi đau của người khác bởi cảnh nhìn thấy là bi kịch đau thương của người khác, người mệt mỏi tiêu hao tâm khí lại là chính mình. Cố Thế vẫn bình thản như không có chuyện gì, người nhà có cực đoan đến mấy, sau khi nghe cô nhỏ nhẹ khuyên nhủ đều bình tĩnh ra về.
Trương Trì nhìn cô cảm kích, thật không biết hôm nay nếu không có cô, mình sẽ phải chịu đựng sự hành hạ này như thế nào nữa.
Nhân chứng cuối cùng đi vào là người sống sót duy nhất, cũng là nạn nhân ít tuối nhất. Cô bé mới chỉ hơn sáu tuổi, nhưng có thể dễ dàng nhận thấy sau này lớn lên cô bé nhất định sẽ rất xinh đẹp. Lúc này khuôn mặt cô bé tràn ngập vẻ ngây thơ của trẻ con, lại không thiếu vẻ tươi tắn thoát tục của thiếu nữ.
Cha cô bé ôm lấy con gái, nhẹ nhàng đặt cô bé lên sofa rồi ra ngoài cửa hút điếu thuốc, trước khi đóng của còn nhìn con gái đầy lo lắng. Trương Trì để ý trong đôi mắt đỏ của ông toàn là bi phẫn, dùng ánh mắt phó thác con gái lại cho hắn.
Mẹ cô bé dường như đã quen với chuyện này, áy náy giải thích với Trương Trì: “Ông ấy không chịu nổi việc nghe những lời này, ngày nào cũng muốn báo thù cho con. Các đồng chí tranh thủ thời gian hỏi đi, lâu quá ông ấy sẽ không yên tâm. Chỉ cần mọi người cố gắng đừng làm con bé cảm thấy không thoải mái, chúng tôi nhất định sẽ phối hợp”.
Trương Trì gật gật đầu tỏ ý đã hiểu, mở hồ sơ vụ án, sau khi hỏi ý kiến mẹ cô bé liền nói: “Chào bạn nhỏ, cháu thích sữa chua hay là nước trái cây?”
Cô bé nũng nịu trả lời: “Cháu thích nước trái cây, cảm ơn chú”.
Trương Trì vừa định đứng dậy, Cố Thế ra hiệu hắn không cần đi, cứ tiếp tục bồi dưỡng tình cảm. Cô đi đến chỗ chiếc tủ lạnh nhỏ lấy một lon nước nho, cắm ống hút, ngồi xuống đưa cho cô bé.
Sau khi uống mấy ngụm nước nho, cô bé ngồi trên sofa đung đưa hai chân, nhìn Cố Thế hỏi: “Cô ơi, cô là vợ của chú này à?”
Mẹ cô bé dở khóc dở cười. Trương Trì thầm nghĩ, cô bé này đúng là tinh mắt.
Cố Thế bất đắc dĩ hỏi lại: “Vì sao cháu lại hỏi vậy?”
“Ở nhà mỗi lần bố cháu đi làm về rất mệt hoặc tâm trạng không tốt, mẹ cháu sẽ bảo bố cháu không cần phải làm gì, giúp bố cháu làm việc này việc khác, ngay cả nước cũng đưa đến tận tay, còn cháu thì phải tự mình đi lấy”. Cô bé nói nghiêm túc.
“À, thì ra là vậy. Cháu xem này, cô với chú ấy là đồng nghiệp, đều mặc đồng phục cảnh sát đấy. Hôm nay cô chú muốn cháu nhớ lại người xấu lần trước. Không có cháu giúp đỡ, cô chú không hoàn thành công việc sẽ bị lãnh đạo mắng. Cháu có thể giúp cô chú không?” Cố Thế ra vẻ khổ não làm nũng với cô bé.
Trương Trì không ngờ cô còn biết dùng chiêu này, trầm ngâm nhìn cô.
Đôi môi thường xuyên mím chặt của Cố Thế lúc này chụm lại thành hình tròn màu hồng, ngay cả cô bé cũng chăm chú nhìn, lập tức tin là thật. Cô làm nũng rất tự nhiên, không có một chút gượng gạo nào, lại khiến mọi người cảm thấy yêu quý.
“Cô đừng lo, cháu sẽ nói với cô chú, chắc chắn cô chú sẽ không bị mắng”.
“Đúng là một em bé ngoan ngoãn, cảm ơn cháu nhiều lắm. Chúng ta bắt đầu nói từ đầu nhé”.
“Hôm đó cháu từ trường mầm non đi ra, cùng bà nội đứng ở ven đường đợi bố cháu, bố cháu đỗ xe ở chỗ rất xa. Bà nội nói chuyện với bố mẹ các bạn khác, cháu đi một mình sang bên cạnh chơi. Sau đó có một chú đi tới, nói bố cháu đang tìm cháu, kéo tay cháu đi vào một ngôi nhà”.
“Kẻ xấu đưa cháu đi đâu vậy?” Trương Trì hỏi.
“Kẻ xấu dẫn cháu vào một nhà vệ sinh rất lớn. Cháu hỏi bố cháu đâu, kẻ xấu nói bố cháu muốn đưa cháu đến một nơi rất xa, cho nên bảo cháu đi vệ sinh trước”.
Trương Trì liếc thấy mẹ cô bé đang thầm trộm khóc, Cố Thế liền đưa khăn giấy cho bà ấy.
“Sau đó thế nào?”
“Sau đó cháu nhớ mỗi lần đưa cháu đi vệ sinh, bố đều đóng cửa lại giúp cháu, nói là con trai con gái khác nhau, dù là bố cũng không được nhìn. Cho nên cháu đi ra ngoài, muốn sang nhà vệ sinh nữ, nhưng...” Nói tới đây, trong mắt cô bé lộ vẻ sợ hãi.
Trương Trì không nói gì, chỉ đưa lon nước trái cây cho cô bé. Cô bé lễ phép cảm ơn rồi uống một hơi hết hơn nửa lon. Mẹ cô bé căng thẳng đưa tay vuốt lưng con, đề phòng cô bé uống nhanh quá bị sặc. Cô bé ngẩng đầu lên, mắt long lanh nước: “Nhưng cháu đi chưa được mấy bước, kẻ xấu đã tóm lấy cánh tay cháu làm cháu đau, cháu kêu mà không ra tiếng, sau đó kẻ xấu bịt miệng cháu lại”.
Hai hàng nước mắt không ngừng chảy xuống trên mặt cô bé. bởi vì quá sợ hãi, khóe miệng cô bé trĩu xuống, bắt đầu nói năng lộn xộn: “Cháu không biết kẻ xấu làm gì... Đó là bố của bạn cháu mà... Vì sao lại làm cháu đau... Rất đau, rất đau... Nhưng kẻ xấu quá khỏe... Cháu nhìn thấy trên đùi mình có máu... Cháu rất sợ hãi... Không biết là chuyện gì”.
Trương Trì nhìn thấy mẹ cô bé sớm đã không cầm được nước mắt, trong mắt bùng cháy lửa giận.
Trương Trì quay lại tìm Cố Thế, lại phát hiện không biết cô đã im lặng rời đi từ khi nào.
Hắn rót nước chanh cho hai mẹ con, lại hỏi tiếp: “Cô bạn nhỏ, cháu có để ý mặt kẻ xấu như thế nào không? Chẳng hạn như có chỗ nào rất kì quái chẳng hạn?”
Cô bé tỉ mỉ suy nghĩ một lát rồi nói: “Hai mắt kẻ xấu cách nhau rất xa”.
Mẹ cô bé vẫn đang chìm trong sự đau buồn, lúc này đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Điều này con bé chưa từng nói với chúng tôi”.
Trương Trì gật đầu, tiếp tục hỏi cô bé: “Có phải mặt kẻ xấu rất rộng không, có rộng hơn mặt chú không?”
Cô bé nhớ lại một lát, nhanh chóng gật đầu, còn nói: “Miệng hắn rất xấu, hình như ở giữa có vết sẹo”.
Ánh mắt Trương Trì sáng ngời, trên miệng có sẹo, nếu không phải vết sẹo bình thường thì có nghĩa hung thủ này bị hở hàm ếch bẩm sinh, từng phải phẫu thuật thẩm mỹ. Như vậy phạm vi tìm kiếm sẽ nhỏ hơn rất nhiều.
“Cháu đợi chú một lát, chú cháu mình chơi một trò chơi”. Hắn lập tức vẽ lên tờ giấy hai cái miệng hoàn toàn khác nhau, hỏi cô bé: “Cháu xem giống cái nào hơn?”
Cô bé không hề do dự chỉ cái miệng hở hàm ếch: “Giống cái này, trông giống như môi thỏ trắng ấy. Nhưng thỏ trắng rất ngoan, không làm cháu đau”.
Giọng cô bé non nót, ánh mắt ngây thơ. Trương Trì nghĩ đến những gì cô bé đã trải qua, lòng đau như cắt, cũng thầm thấy may mắn cho cô bé. Nếu không phải do hung thủ đột ngột nhất thời nảy sinh ý đồ xấu, không mang theo công cụ gây án như bình thường, nếu khi đó nhân viên vệ sinh không đi vào quét dọn, e rằng bọn họ sẽ không còn được gặp lại gương mặt xinh đẹp tươi tắn này nữa.
Trước khi đi, trên mặt mẹ cô bé vẫn còn mang vệt nước mắt, bà hỏi Trương Trì: “Đồng chí cảnh sát, anh thấy lần này khả năng bắt được hung thủ có lớn không?”
Trương Trì nhún vai, khó xử nói: “Tôi không thể trả lời được. Nhưng chị cũng thấy đấy, từ trên xuống dưới đều đặc biệt coi trọng vụ án này. Chúng tôi sẽ cố gắng điều tra mọi manh mối dù là nhỏ nhất”.
Mẹ cô bé gật đầu nói: “Thực ra lúc dẫn con bé đến đây tôi thấy rất lo sợ, mỗi lần nói đến chuyện này, con bé chỉ khóc không nói gì. Mấy đêm vừa rồi đều mơ thấy ác mộng, bật khóc tỉnh lại. Đừng nói là cảnh sát, chính chúng tôi cũng không hỏi được gì. Hôm nay cuối cùng đã có chút thành quả. Tất cả đều tại chúng tôi nhất thời sơ suất”.
Trương Trì gật đầu: “Anh chị cần tiếp tục giải tỏa tâm lý cho cháu. Trong tình trạng này phải tháo gỡ được khúc mắc, nếu không sau này sẽ ảnh hưởng tới tính cách và cuộc sống hôn nhân của cháu. Nếu tôi có thể giúp được gì, chị cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.
Đưa tiễn một nhà ba người ra về, Trương Trì không đi tìm Cố Thế, hắn nghĩ chắc cô cũng đang bận việc, bình tĩnh quay lại hoàn thành bức tranh.
Trước kia hắn vẽ tranh thường mô tả đặc trưng diện mạo của nghi phạm bằng chi tiết sinh động, nhưng vụ án này không giống những vụ trước. Mặc dù đặc trưng rõ ràng, nhưng những chi tiết khác lại mờ nhạt, lời tả của nhân chứng cũng không thể đối chiếu với các bằng chứng khác.
Trương Trì đặt hai tay trên đùi ngồi yên rất lâu, những người đi qua đi lại bên ngoài phòng làm việc không hề cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Đột nhiên hắn nghĩ ra một cách, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, bắt đầu cầm bút vẽ lên làm việc.
Đến lúc hắn rời khỏi phòng vẽ, bên ngoài trời đã tối, tiếng sấm ì ùng, hắn cũng không biết trời đã mưa từ khi nào. Tòa nhà làm việc cách nhà khách hơn mười lăm phút đi bộ, nhà ăn nội bộ đã đóng cửa từ lâu.
Hắn nhìn tài liệu trong tay, lại nhìn những hạt mưa bên ngoài, đang đứng ngơ ngác thì nghe thấy một giọng nữ trong trẻo từ phía sau truyền đến, là giọng Cố Thế: “Đứng ngẩn ra đấy làm gì? Về nhà khách ăn cơm thôi, tôi đã dặn họ phần cơm rồi”.
Trương Trì vui mừng xoay người lại: “Vừa rồi em đi đâu mà anh không thấy em?”
“Có chút việc phải làm, bây giờ đang ở đây rồi đấy thôi”. Hai người vừa nói vừa vào thang máy xuống đại sảnh.
Bên ngoài trời mưa như trút nước, taxi trên đường đều đã có khách, họ đành phải đi bộ về. Cố Thế bung ô ra, đó là một chiếc ô che nắng màu trắng, mặc dù to hơn ô của phụ nữ thường dùng nhưng cũng khó che được cơn mưa lớn thế này.
Mới đi được vài bước, Trương Trì đã nhìn thấy áo Cố Thế bị ướt vai phải, vải ướt màu trắng dán vào cơ thể để lộ bờ vai như ẩn như hiện.
Trương Trì suy nghĩ một giây, Cố Thế chợt cảm thấy vai phải ấm áp. Cô quay đầu sang nhìn, rõ ràng là cánh tay rắn chắc của Trương Trì. Phản ứng đầu tiên của cô chính là trợn mắt nhìn hắn.
Trương Trì đã qua lại với không ít cô gái, đã gặp đủ loại ánh mắt, chăm chú, si mê, ai oán, thâm tình nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như thế này. Huống hồ mắt Cố Thế vốn đã lấp lánh có thần, cộng thêm khí trường mạnh mẽ bẩm sinh của cô càng khiến hắn ý loạn tình mê.