Trong phòng thẩm vấn, một nghi phạm đang vặn đầu vẹo cổ, một nghi phạm khác vẫn đang cúi đầu. Cả hai đều không nói một lời, cách tấm kính cũng có thể cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm trong đó.
☆ ☆ ☆
Trương Trì cầm một chiếc bình giữ nhiệt đến phòng uống nước lấy nước, Trần Đình cũng bưng cốc trà đi tới.
Trương Trì chỉ vào chiếc cốc tử sa trong tay kia của gã: “Lấy nước cho sư phụ à? So với anh, sư phụ có một học trò như em đúng là vận may quá kém”.
Trần Đình chán nản gật gật đầu: “Cậu nghe nói gì không? Năm nay những cảnh sát đã công tác đủ năm năm vẫn chỉ được hỗ trợ mua nhà hơn một trăm ngàn, không hề tăng thêm đồng nào cả”.
Trương Trì đậy nắp bình giữ nhiệt lại, tiện tay cầm chiếc cốc trong tay Trần Đình đi lấy nước: “Có là tốt rồi. Tiền lương một năm của chúng ta cũng không được bằng đó, anh còn hy vọng có thể tăng gấp mấy lần nữa?”
“Nhưng cậu có xem giá nhà bây giờ không? Nhà tập thể kiểu cũ không phải ở gần trường học, chỉ cần ở vị trí hơi tốt một chút, chẳng hạn như gần ga tàu điện ngầm hoặc nút giao đường cao tốc, giá cứ mấy tháng lại tăng mạnh một lần, nửa năm là không thể đuổi kịp được nữa”.
“Số tiền hỗ trợ mua nhà này của chúng ta chắc chỉ có thể mua được nhà vệ sinh đúng không?”
Trần Đình xua tay nói: “Không nói chuyện này nữa, trước kia nói vẫn nghĩ chỉ là trêu đùa, bây giờ xem ra cứ thế này thì gạch lát và loại sơn tốt một chút cũng không đủ mua nữa”.
Trương Trì cẩn thận đưa hai chiếc cốc cho gã: “Thế mọi người định làm thế nào?”
Hai người vừa đi về phòng làm việc vừa nói: “Bây giờ thanh niên độc thân mới công tác chưa được mấy năm như chúng ta còn có thể làm thế nào? Sau này kết hôn chỉ còn cách dựa vào cha mẹ giúp đỡ mua nhà. Anh đã nghĩ rồi, không nên mua ở vị trí đẹp quá, số tiền chênh lệch có thể còn mua được một chiếc xe nữa. Mua một căn hộ ở ngoại ô, giá thấp, áp lực vay thấp, mà diện tích cũng lớn”.
“Đây cũng là một cách tính, khuyết điểm duy nhất chính là không đủ điều kiện tăng giá. Mua nhà dù sao cũng là việc lớn, cứ suy nghĩ cho kĩ”.
Tiểu Ngô nghe thấy lập tức lấy điện thoại di động cho hai người bọn họ xem biểu đồ giá nhà trên ứng dụng, chỉ vào đầu mũi tên trên đó nói: “Một khi quyết định mua thì phải nhanh chóng, cũng giống như chúng ta phá án ấy, thời cơ qua rồi sẽ không còn quay lại. Anh có một cậu bạn tháng trước mua nhà gần trường ở trung tâm thành phố, chủ nhà còn chưa sang tên mà bây giờ giá đã tăng mấy trăm ngàn rồi”.
Trần Đình kinh ngạc hỏi: “Thế chủ nhà có nuốt lời không, không phải định hủy hợp đồng đấy chứ?”
Tiểu Ngô vô cùng hâm mộ trả lời: “Cậu cho rằng chủ nhà không muốn sao? May mà cậu ấy đặt cọc cao, trả tiền cũng nhanh chóng, chủ nhà đang vội chuyển nhà cho nên cũng tuân thủ hợp đồng”.
“Em cũng muốn như thế, nhưng mà không có tài lực như bạn của anh, chuẩn bị vay tiền mua một căn hộ cho người thu nhập thấp ở vị trí tốt tốt chút để đầu tư, còn mình thì tiếp tục thuê nhà”.
Tiểu Ngô nhăn nhó nói: “Ôi, đúng là cuộc đời, chúng ta còn trẻ như vậy mà đã phải gánh vác áp lực của cuộc sống, từ nay phải làm nô lệ cho nhà cửa. Số phận chúng ta sao lại khổ vậy, anh thật không cam lòng!”
Trần Đình cười nói: “Anh đúng là lòng tham không đáy, làm nô lệ cho nhà cửa đâu phải người nào cũng có thể làm được. Bây giờ em đang phân vân rốt cuộc nên mua nhà lớn ở ngoại thành hay là nhà nhỏ ở nội thành đây”.
Tiểu Ngô nhanh mồm nhanh miệng nói: “Chuyện này cũng không đến lượt cậu định đoạt, tổng quản nhà cậu đã có dự định rồi”. Ý của Tiểu Ngô chính là mẹ của Trần Đình, cơ bản là mẹ nói gì gã cũng phải nghe.
Tiểu Ngô lại ra vẻ thần bí hạ giọng nói với Trương Trì: “Bọn anh cực nhọc làm việc cả đời chỉ kiếm được một căn hộ. Cậu thì một bước lên mây, anh nghe nói có một căn hộ tốt trên Cục đã chờ cậu rồi”.
Trương Trì yên lặng một lát, dường như đang suy nghĩ gì đó, bầu không khí bỗng chốc trở nên khó xử.
Trần Đình cũng không nhịn được hỏi: “Chuyện này cậu còn chưa quyết định à?”
Trương Trì rót cho mình một cốc cà phê, lau nước dính trên tay, trịnh trọng nói với họ: “Em chưa từng nghĩ tới chuyên lên Tổng bộ, ở lại đây vẫn tốt hơn. Còn nhà trên đó như thế nào cũng không liên quan đến em”.
“Sao lại không liên quan? Bọn anh ai cũng thèm mà không được đấy”.
“Có những lúc mọi thứ phải phù hợp với mình mới là tốt nhất, thăng tiến thuận lợi không phải cuộc sống mà em muốn”.
“Thế anh sẵn sàng ở lại đây làm họa sĩ phác họa chân dung cả đời à?” Sau lưng truyền đến âm thanh của Cố Thế.
Trương Trì quay người lại nhìn, trong ánh mắt cô có chút khó tin, có sự do dự, có nghi hoặc, nhưng phần nhiều vẫn là chờ mong.
Bất chấp Trần Đình và Tiểu Ngô đang đứng bên cạnh, Trương Trì chăm chú nhìn vào mắt cô, kiên định gật đầu nói: “Anh cũng sẽ nói với sư phụ để ông ấy yên tâm. Học trò này còn chưa ăn đủ cơm ba năm, làm sao có thể nói đi là đi được”.
Cố Thế nghe xong ngơ ngác “ừ” một tiếng rồi xoay người đi về phía trước. Vừa rồi Trương Trì nhìn cô rất chăm chú, không ngờ cô lại như rơi xuống một hồ nước sâu, cảm thấy quanh người lạnh buốt. Hắn nhìn cô như thể những người khác không tồn tại, lại như đang nói với cô, trong mắt hắn chỉ có một người phụ nữ là cô. Suy nghĩ một lát, trên gương mặt ra vẻ hờ hững của cô từ từ lộ ra nụ cười.
“Này, đợi anh một chút”. Trương Trì đột nhiên đuổi theo, chạy tới trước mặt cô. Cố Thế bất giác lui lại hai bước, vẫn chỉ cách hắn vẻn vẹn một bước. Đỉnh đầu cô cao đúng bằng vai hắn, hơi thở của hắn chậm rãi phả tới trước mặt cô, rất tươi mát, dễ chịu.
“Cố Thế, vừa rồi đội trưởng Lưu gọi đến, có một hiện trường cần phân tích dấu vết, bảo em lập tức xuất phát”.
Cố Thế lại bước về phía trước một bước, như thế sẽ không cần ngẩng đầu nhìn hắn nữa, thấy hắn vẫn đi theo, cô quay lại hỏi hắn: “Anh cũng đi à?”
Trương Trì gật đầu: “Em cần mang theo đồ gì, để anh cầm giúp em”.
☆ ☆ ☆
Trương Trì và Cố Thế đi đến hiện trường, đội trưởng Lưu đã có mặt ở đó, xem ra lại là một vụ án lớn.
Cố Thế đi tới xin chỉ thị: “Đội trưởng Lưu, tình hình hiện tại như thế nào?”
Trong lúc hai người đeo bao tay, chuẩn bị trang bị, đội trưởng Lưu tranh thủ giới thiệu: “Người phụ trách phòng tổng giám đốc công ty này báo cảnh sát, cửa sổ hành lang bị cạy, két sắt cũng bị cạy, mất trộm tám trăm ngàn nhân dân tệ, ba trăm ngàn đô-la Mỹ và hai chiếc máy tính của phòng tài vụ”.
Cố Thế gật đầu, mở thiết bị bắt đầu tìm dấu vết, đồng thời dặn dò Trương Trì: “Anh điều tra xem hiện trường có để lại công cụ gây án hay không, chú ý các dấu vết cạy phá”.
Trương Trì nhanh chóng quay lại bên cạnh Cố Thế: “Không phát hiện công cụ gây án, nhưng trên tường ngoài phía nam phòng tổng giám đốc có phát hiện, tổng cộng sáu vết đạp chân”.
Cô đang bận rộn bò dưới sàn nhà: “Được, chờ tôi lấy xong vân tay và dấu chân ở đây sẽ qua đó”.
Trương Trì quay lại xin ý kiến đội trưởng Lưu: “Sếp cảm thấy hung thủ có khả năng là ai?”
“Bây giờ còn rất khó phán đoán. Phân tích tổng hợp sẽ có hai loại người. Một loại là quen thuộc địa hình và thời gian làm việc của công ty, bởi vì thời gian giữ tiền mặt vốn không dài, một tháng chỉ có hai ba ngày, người biết số tiền và tình hình gửi tiền chắc chắn có động cơ gây án. Một loại khác có thể là nhóm tội phạm chuyên nghiệp, theo kinh nghiệm của tôi thì thủ đoạn gây án của loại này tương đối phù hợp với tình hình nhìn thấy tại hiện trường bây giờ”.
Cố Thế cất dụng cụ, đi tới hỏi: “Vừa rồi anh nói có vết đạp ở đâu? Dẫn tôi đi xem”.
Trương Trì chuẩn bị một chiếc thang cao, sau khi bắc xong chính mình lên giẫm thử mấy cái, lại lắp dây an toàn vào, hỏi Cố Thế: “Em nhất định phải tự mình lên à?”
“Tất nhiên, không cần phức tạp như vậy, anh giữ thang giúp tôi là được rồi”.
Trương Trì nghiêm mặt nói: “Không được, anh phải chịu trách nhiệm với em”.
Cố Thế cảm thấy buồn cười, hỏi ngược lại: “Anh chịu trách nhiệm với tôi, vì sao?”
Trương Trì bất chấp sự phản kháng của cô, tóm lấy cánh tay cô, đeo dây an toàn quanh người cô: “Coi như anh chịu trách nhiệm về an toàn của em”.
Cánh tay hắn rất khỏe, chỉ tiện tay nắm một cái, trên làn da trắng muốt của Cố Thế đã hiện lên một vết đỏ, mặt cô cũng lập tức đỏ lên. Cô cắm đầu vào túi đồ tìm dụng cụ, cố ý tìm rất lâu, đến lúc da mặt trở lại bình thường mới linh hoạt trèo lên thang bắt đầu công việc.
“Hiện trường tổng cộng lấy được ba loại dấu chân khác nhau, thu thập được nhiều dấu vân ngón tay, bàn tay, chúng tôi đang tìm thử giầy cùng loại, đồng thời cũng tiến hành đối chiếu vân tay tìm được với vân tay trong hệ thống của Bộ Công an”. Cố Thế báo cáo trong cuộc họp.
Sau đó đến lượt Tiểu Ngô báo cáo: “Về thời gian gây án, thời gian tuần tra lần cuối của bảo vệ hôm đó là mười một giờ đêm, khi đó không hề phát hiện có gì khác thường, đến tận lúc tổng giám đốc công ty phát hiện mất trộm, thời gian là tám rưỡi sáng. Cơ bản có thể xác định nghi phạm gây án trong khoảng thời gian này”.
Đội trưởng Lưu nghe xong gật đầu, hỏi: “Còn manh mối nào nữa không?”
Trương Trì mở sổ ra trả lời: “Sau khi điều tra hơn năm mươi cửa hàng gần đó, không tìm được nhân chứng trực tiếp. Nhưng có người cho biết trong đêm xảy ra vụ án nhìn thấy có một chiếc xe hơi màu bạc hiệu BYD đỗ dưới lầu”.
“Việc này có liên quan gì đến vụ án?” Cố Chí Xương hỏi.
Trương Trì giải thích: “Tòa nhà này là tòa nhà văn phòng, bình thường mọi người làm việc ở đây đều để xe dưới hầm. Siêu thị, thẩm mỹ viện, các cửa hàng trong tòa nhà đều có chỗ đậu xe miễn phí cho khách ở dưới lầu hoặc tại các bãi đỗ xe công cộng. bởi vì con đường này cảnh sát giao thông làm rất chặt, đỗ xe không đến năm phút, cho dù là nửa đêm cũng bị dán vé phạt”.
Tiểu Ngô phân tích: “Thế nên chủ chiếc xe này nếu không phải do không quen thuộc tình hình ở đây thì chính là có mục đích khác, hơn nữa thời gian đỗ xe là nửa đêm về sáng”.
Trương Trì gật đầu: “Nhân chứng là nhân viên một công ty xuất nhập khẩu, lúc đó cô ấy đang chuẩn bị họp trực tuyến. Trong lúc nghỉ ngơi giữa cuộc họp, cô ấy nhìn xuống qua cửa sổ liền thấy chiếc xe này, thời gian là khoảng gần hai giờ sáng. Trong vòng một cây số xung quanh tòa nhà này không có khách sạn, quán bar, quán ăn khuya, nếu chỉ là đỗ xe cho tiện thì rõ ràng ở đây không hề phù hợp”.
Cố Chí Xương hỏi: “Có nghĩa nhân chứng không thể xác nhận tướng mạo người trong xe, cũng không biết trong xe rốt cuộc có người hay không. Vậy có tra được biển số xe không?”
Mọi người đều chăm chú nhìn Trương Trì, hắn chán nản lắc đầu: “Biển số xe bị cố ý che mất, góc nhìn của nhân chứng là từ trên cao nhìn xuống từ phía tây nam, chỉ có thể xác nhận hàng ghế sau không có người. Video giám sát cho thấy sau đó chiếc xe này đã biến mất khi tới làn cao tốc trên cao, không thể nào tiếp tục bám theo. Nhưng chi tiết và cách trang trí trong xe tôi đều đã ghi lại”.
Mức độ tình nghi của chiếc BYD nhanh chóng tăng cao, bất cứ manh mối nào chỉ đến nghi phạm cho dù chỉ là phán đoán sơ bộ đều sẽ là nền tảng cho công tác điều tra tiếp theo.
Đội trưởng Lưu hài lòng gật đầu: “Tiếp tục bám theo manh mối này, đối chiếu với các tỉnh thành xung quanh xem có vụ án nào chưa phá được có liên quan đến chiếc xe giống vậy hay không”.
Nhìn mọi người đều đã nói xong, Cố Chí Xương nói: “Tôi có tìm được nhân chứng, có thể sẽ cung cấp được cho mọi người một chút gợi mở”.
Thấy ông nói như vậy, mọi người đồng loạt quay lại nhìn.
Ông chậm rãi tiếp tục nói: “Buổi tối ngay sau hôm xảy ra vụ án có hai người từng đi lên tầng lầu có văn phòng bị mất trộm đó, đầu đội mũ lưỡi trai, tay xách hộp dụng cụ, tương đối khả nghi”.
Đội trưởng Lưu hỏi: “Không nằm trong danh sách đối tượng tình nghi của chúng ta à?”
“Lần trước khi hỏi thăm tình hình tôi đã dặn bảo vệ tăng cường tuần tra, có chuyện gì lập tức báo cáo, hôm đó đội trưởng đội bảo vệ trực đêm, lúc ra cửa cố ý giáp mặt với bọn chúng. Hiện nay chưa rõ danh tính, nhưng bảo vệ đã thấy rõ tướng mạo của hai người đó”.
“Những thứ đáng giá trong văn phòng đều đã bị lấy trộm, tại sao còn có người tới nhòm ngó?”
“Đúng là không sợ mất trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhòm ngó”. Mọi người tới tấp bàn tán.
“Gọi đội trưởng đội bảo vệ tới vẽ tranh, nhanh chóng tra rõ hai người này là ai, tới đó để làm gì”.
Sau khi hết giờ, Trần Đình vội vàng thu dọn đồ đạc, nghe một cuộc điện thoại liền chạy ra ngoài.
Trương Trì đang ăn cơm hộp trong phòng làm việc, thấy vậy liền hỏi Tiểu Ngô: “Anh Trần có bạn gái rồi sao?”
“Bạn gái của cậu ta chính là mẹ cậu ta. Mẹ bỏ tiền bỏ công dẫn con trai đi xem nhà, bọn họ hẹn nhau mỗi ngày tan ca đều đi. Bây giờ cậu ta đang chạy đua với thời gian. Anh cũng không rõ cậu ta vội vàng làm gì, đáng lẽ bây giờ người phải đi xem nhà khắp nơi là anh mới đúng chứ”.
Trương Trì gặm một miếng thịt gà, gật đầu nói phải, cười đùa: “Thế anh còn do dự cái gì nữa? Đã yêu nhau ba năm rồi, còn chưa kết hôn thì bao giờ mới sinh con?”
Tiểu Ngô trừng mắt: “Hoàng đế chưa vội thái giám đã vội! Đội trưởng đội bảo vệ chắc là sắp tới rồi, cậu mau đi vẽ tranh đi!”
Lúc này điện thoại của Trương Trì đổ chuông: “Xem kìa, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đã tới. Người cũng đến rồi, lại phải vẽ tranh nữa, tối nay chắc không nghỉ sớm được”.
Trương Trì dẫn đội trưởng đội bảo vệ đi ra thang máy, đi qua phòng bên cạnh nhìn thấy Cố Thế còn đang ngồi trước máy tính, hắn kêu đội trưởng đội bảo vệ đến phòng nghỉ ngơi ngồi uống nước trước, quay lại đi lấy nước hạt hạnh nhân cho Cố Thế. Lúc ra cửa tình cờ gặp ngay Hà Manh đang cầm một hộp đồ ăn nhẹ.
“Sao em lại đến đây?”
“Nghe nói các anh tăng ca nên em cố ý đến thăm cảnh sát nhân dân của chúng ta”. Hà Manh vừa nói vừa mở hộp đồ ăn ra, bên trong có bánh phô mai dâu tây, bánh cookie hạnh nhân và mấy nắm cơm kiểu Nhật nhìn rất cầu kì.
Trương Trì kinh ngạc kêu lên, đội trưởng đội bảo vệ cũng tới xem, vừa cười vừa nuốt nước miếng: “Đồng chí cảnh sát, cậu đúng là may mắn đấy. Mỹ nhân tặng mỹ thực, chẳng trách lại làm việc nhiệt tình như vậy!”
Hà Manh cười ngượng ngùng: “Dạo này tương đối nghiện làm bánh DIY*, những thứ này đều là tự em làm, có thể mùi vị không ngon bằng ngoài tiệm, nhưng nguyên liệu đều tươi mới sạch sẽ, không có phụ gia và bơ nhân tạo”.
Lúc này Cố Thế từ phòng làm việc đi ra, đang định đi đến nhà vệ sinh, nhìn thấy Trương Trì chuyện trò vui vẻ với một cô gái xinh đẹp, trong lòng thầm mắng hắn bản tính khó dời. Cố Thế nhận ra đó là Hà Manh, liền mỉm cười thân thiện.
☆
DIY viết tắt của cụm từ “do it yourself” trong tiếng Anh, nghĩa là “tự làm”.
Hà Manh nghiêng người nhìn lại, Cố Thế nhìn thấy rõ Trương Trì đang cố gắng duy trì khoảng cách với Hà Manh, và cả địch ý tràn ngập trong nụ cười của Hà Manh.
Trong lòng vốn đang khó chịu, Cố Thế lập tức cảm thấy yên tâm và khoan khoái bất ngờ.
Nhìn thấy Cố Thế mặc cảnh phục còn đẹp hơn mình trang điểm kĩ càng, Hà Manh không còn hào hứng nữa, nói là không muốn quấy rầy Trương Trì làm việc rồi vội vã từ biệt ra về.
Trương Trì đang cầm lon nước trong tay cũng tiện tay đưa cho Hà Manh làm quà đáp lễ, đành quay về phòng lấy một lon khác mang đến cho Cố Thế.
Trên bàn Cố Thế rất nhiều đồ đạc nhưng lại không lộn xộn. Một bên là hình dấu chân, ảnh hiện trường, một bên là dấu vân tay và báo cáo tổng hợp, trên màn hình máy tính hiển thị thông tin vân tay từ kho dữ liệu của Bộ Công an.
“Tăng ca à? Đang đối chiếu vân tay và dấu chân đúng không?” Trương Trì đặt lon nước lên bàn, chỉ vào máy tính, cố gắng tìm chuyện để nói. Nhìn thấy Hà Manh tới chơi lại không tạo ra chút sóng gió nào đối với Cố Thế, hắn đang hớn hở bỗng từ từ bình tĩnh lại.
Cố Thế gật đầu, cảm ơn một tiếng, nhân tiện đứng lên vươn vai vặn cổ.
“Không phải là kho thông tin có “Big data” sao? vẫn còn phải tự tay đối chiếu à?”
“Big data” quả thực có thể giảm bớt nhiều công việc, nhưng nếu chỉ đặt ra những tham số chính để đối chiếu, sau đó lại so sánh thủ công, mặc dù lượng công việc tăng lên rất nhiều nhưng độ chính xác sẽ cao hơn, cũng không dễ để lọt vân tay khả nghi nhất”. Cố Thế kiên nhẫn giải thích.
“Thì ra còn có chuyện này nữa, đúng là không thể không bội phục”. Trương Trì khen ngợi từ đáy lòng. Cố Thế có tinh tế trong tình cảm hay không, hắn vẫn chưa biết được, nhưng độ tinh tế trong công việc thì quả thực đều khiến mọi người khâm phục.
Có một số việc dù làm hay không làm có thể kết quả đều sẽ giống nhau. Nhưng người khác lại không hề hay biết những gì người ta làm lúc đó là xuất phát từ nội tâm, thật sự vô cùng đáng quý.
Cố Thế xua tay nói: “Đừng, anh khen vậy tôi không dám nhận. Thực ra chuyện như vậy anh cũng đang làm, cần gì phải tâng bốc lẫn nhau?”
“Anh sao?” Trương Trì ngỡ ngàng hỏi.
Cố Thế thấy vẻ mặt hắn không hề có nịnh bợ và ngụy trang, một lần nữa ngồi xuống thu xếp tài liệu: “Công việc phác họa chân dung tội phạm của anh mặc dù không giống việc phân tích dấu vết của tôi, nhưng thực sự cũng có thể dựa vào máy tính để tiết kiệm thời gian công sức. Bây giờ chẳng phải đã có chương trình phần mềm do các chuyên gia phác họa chân dung con người nghiên cứu sáng tạo hay sao? Rốt cuộc là anh vẽ hay là máy tính vẽ, thành quả cuối cùng đưa ra mọi người căn bản không thể phân biệt được, trên thực tế khi sử dụng phần mềm cũng cần phải có kinh nghiệm thực tiễn, chỉ là phương thức khác nhau thôi, hoàn toàn không phải lười biếng nên muốn giảm bớt thời gian làm việc”.
Cuối cùng Trương Trì đã hiểu ý cô là gì, chỉ lắc đầu nói: “Chuyện đó lại hoàn toàn khác. Máy tính dù sao cũng vẫn thua kém con người, nếu không tại sao một số tác phẩm nghệ thuật đều phải đóng dấu ‘hand made’ mới có thể bán được giá cao chứ? Tất cả đều có nguyên nhân hết”.
Cố Thế lại mở phần mềm bắt đầu làm việc: “Điểm này tôi đồng ý với anh, công nghệ cao chẳng qua chỉ là một loại phụ trợ cung cấp sự tham khảo thôi. Muốn làm tốt công việc, có lúc thật sự cần phải có tinh thần của người thợ thủ công mới được, không có đường tắt, chỉ có cố gắng nỗ lực”.
Trương Trì đột nhiên có cảm giác tư tưởng lớn gặp nhau, nói một câu “không quấy rầy nữa” rồi xoay người đi, quay về hỏi đội trưởng đội bảo vệ để bắt đầu vẽ tranh. Ba bốn tiếng chăm chú trước giá vẽ, đổi lại là hai bức phác họa chân dung tinh tế đến từng sợi lông mày.
☆ ☆ ☆
Đứng bên cửa sổ nhìn nhà nhà đèn đuốc sáng choang trong bóng đêm, trước mắt Trương Trì lại hiện ra dáng vẻ nghiêm túc nói chuyện, hoặc hình ảnh nín thở ghé sát mặt đất lấy dấu vết hay vẻ trầm ngâm nhìn vào màn hình máy tính của Cố Thế.
Dáng vẻ chăm chú của cô có một sự hấp dẫn hút hồn người khác. Thần kì là cuối cùng hắn đã có thể kiềm chế bản thân không còn nghĩ đến cô khi đứng trước giá vẽ mà có thể tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc.
☆ ☆ ☆
Cố Chí Xương cầm bức phác họa của Trương Trì vội vã đi vào phòng họp, mọi người đều nhìn ông chờ mong. Cố Chí Xương vừa đi vừa nói: “Đã tìm được rồi, Tiểu Ngô và Trương Trì đã dẫn họ về. Lát nữa thẩm vấn xong sẽ thông báo kết quả với mọi người. Đây là số chứng minh thư của họ. Trần Đình, lập tức tra các thông tin liên quan”.
Trần Đình hưng phấn nhận lấy, lập tức về phòng làm việc bắt tay vào tra cứu. Cố Thế quay sang nhìn dáng vẻ hấp tấp của gã, hỏi: “Thế nào rồi, người trong tranh có gì đáng nghi không?”
Trần Đình kinh ngạc nói: “Sao em biết là anh đang tra người trong tranh? Anh thấy bất kể là động cơ phạm tội hay là khả năng gây án, đều có nghi ngờ rất lớn”.
Hôm đó trước khi về nhà, Cố Thế đi qua phòng vẽ, cửa khép hờ, đội trưởng đội bảo vệ cũng nhìn thấy cô, Trương Trì lại vẫn tập trung vẽ tranh. Người trên giá vẽ sinh động không kém ảnh chụp là bao. Cố Thế nhìn hắn bình tĩnh tập trung làm việc, lại thấy vẻ mặt sùng bái kính nể của đội trưởng đội bảo vệ, cô liền biết bức phác họa chân dung lần này có tỉ lệ thành công rất cao.
“Hai người này có tiền án không?”
Trần Đình chậm rãi hỏi: “Từ góc độ điều tra hình sự của chúng ta, trùng hợp một lần là tình cờ, đến lần thứ hai đã không còn là tình cờ nữa, còn đến tận ba lần chắc chắn đã có dự mưu. Em thấy nói vậy có đúng không?”
Cố Thế suy nghĩ một lát: “Nghe cũng có lý, cũng có thể nói như vậy”.
“Em xem hai người này, thứ nhất là quỹ tích hoạt động của chúng một tháng nay gần như đều ở gần tòa nhà văn phòng này. Thứ hai, bọn chúng từng có tiền án trộm cắp, mới ra tù hơn nửa năm. Thứ ba, nửa tháng trước bọn chúng nhận được hợp đồng làm cửa sổ chống trộm cho công ty này, đồng nghĩa bọn chúng cũng có chút hiểu biết về công ty này, cũng tương đối thông thuộc địa hình. Nhưng bọn chúng không ai có xe hiệu BYD cả”.
“Xe hiệu BYD không phải là vấn đề, ba điểm trùng hợp gặp nhau, nếu còn không có bằng chứng ngoại phạm, tình hình kinh tế lại đang có khó khăn thì quả thực nghi ngờ rất lớn”. Cố Thế nhìn Trần Đình còn đang ngồi suy nghĩ liền thúc giục: “Đừng nghĩ nữa, anh cứ báo lại toàn bộ những chuyện này cho người phụ trách thẩm vấn đi”.
Nhìn Trần Đình chậm rãi rời đi, Cố Thế lắc đầu chán nản. Điện thoại trong phòng vang lên, Cố Thế nghe máy: “Xin chào Cục trưởng Vu. Đội phó Cố à? Bây giờ ông ấy không có ở đây. Trương Trì? Anh ấy cũng đang ở chỗ khác, hai người họ đang thẩm vấn nghi phạm dưới hầm, cho nên không nghe được điện thoại di động... Vâng, Cục trưởng Vu, tôi sẽ lập tức đi chuyển lời, nhanh chóng báo cáo lại cho sếp”.
Cố Thế gọi điện thoại cho cha, quả nhiên không liên lạc được. Cô vội vã lao ra khỏi phòng làm việc, suýt nữa va vào nhân viên hành chính.
Nhân viên hành chính nổi giận đùng đùng đang định quát mắng, ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Thế lại lập tức than vãn: “Trưởng ban Cố, cho tôi về làm dự thẩm được không? Cô đừng nói là tôi kêu ca, nhưng làm gì có nhân viên hành chính của đội hình sự nào lại vất vả như tôi chứ? Công việc này khó khăn đủ bề, cần thông báo chuyện gì cũng không liên lạc được, mọi người đều đi đâu hết, điện thoại cũng không gọi được. Công việc chỗ tôi cũng có thời hạn, đến thời hạn mà chưa thông báo được, cuối cùng lại thành lỗi của tôi”.
Cố Thế vội động viên: “Mọi người đều vất vả mà, chị cần thông báo cho ai? Mọi người đang ở dưới hầm, tôi đang chuẩn bị xuống đó, có thể chuyển lời giúp chị”.
“Cô xem, sắp tới cuộc thi tư cách chấp pháp lần cuối cùng trong năm rồi. Ban huấn luyện cũng thật là, mỗi lần báo danh đều vội vội vàng vàng, không cho người ta thêm chút thời gian. Chúng ta là đơn vị nghiệp vụ, làm sao so được với đám dân văn phòng đó, người nào đang có công tác là không thể kịp thời sắp xếp được”.
Cố Thế ghé vào xem thời gian trên thông báo, dùng điện thoại chụp ảnh, tỏ ý đã hiểu, ôm nhân viên hành chính một cái động viên rồi vội vàng vào thang máy.
Trong phòng thẩm vấn, một nghi phạm đang vặn đầu vẹo cổ, một nghi phạm khác vẫn đang cúi đầu. Cả hai đều không nói một lời, cách tấm kính cũng có thể cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm trong đó.
Cố Thế gõ cửa, thò đầu vào ra hiệu cho Cố Chí Xương đi ra.
Hai nghi phạm nhìn thấy là một nữ cảnh sát liền lập tức cợt nhả, còn huýt sáo trêu chọc.
Cố Thế còn chưa đóng cửa lại đã nghe thấy Trương Trì đập bàn, cô giật mình cả người chấn động. Tiếng quát của Trương Trì từ bên trong vọng ra: “Tất cả đều nghiêm túc cho tôi, mấy người nghĩ nơi này là chỗ nào hả?”
Trần Đình ở gian bên ngoài cũng bị chấn động, nhún vai một cái hỏi cảnh sát bên cạnh: “Cậu ấy làm sao mà nóng thế?”
Cố Chí Xương đóng cửa lại hỏi con gái: “Có chuyện gì lại gấp gáp như vậy?”
“Có hai việc. Cục trưởng Vu gọi điện nói một vụ án giết người hàng loạt ở tỉnh bên xâu chuỗi thành công với một vụ giết người chưa phá được ở thành phố ta. Cục trưởng Vu nói vụ án do trên Bộ đích thân thành lập ban chuyên án, thời gian rất gấp, chỉ đích danh tôi và Trương Trì tham gia”.
Cố Chí Xương lộ vẻ vui mừng: “Đây là chuyện tốt, mau đi đi. Điều này cho thấy sự chuyên nghiệp của hai đồng chí đã được lãnh đạo công nhận”.
“Nhưng tôi và Trương Trì còn đang làm vụ án khác”, Cố Thế khó xử nói.
“Chuyện này đồng chí yên tâm, tôi sẽ bảo Trần Đình tiếp nhận, đồng chí cứ bàn giao lại công việc. Còn về phía Trương Trì, cậu ta đã hiểu được tình tiết vụ án, cũng đã đến hiện trường. Sau đó nếu có tiến triển chúng tôi cũng có thể liên lạc với cậu ấy. Cảnh sát chúng ta đều là người một nhà, phá án ở đâu cũng là phá án, không được câu nệ là vụ án nào, do ai phụ trách”.
“Ý tôi không phải vậy. Còn có một chuyện nữa, Trương Trì có thể không đi được, thời gian trùng với cuộc thi tư cách chấp pháp cuối cùng trong năm nay. Tôi đã xem thời gian và lộ trình, nếu như đi công tác chắc chắn sẽ không về kịp”.
Cố Chí Xương nhíu mày trầm ngâm: “Chuyện này phải hỏi ý kiến cậu ta, dù sao cũng ảnh hưởng đến sự thăng tiến của cậu ta sau này. Nếu cậu ta muốn tham gia thi, tôi sẽ nói với Cục trưởng Vu xem sao”.
“Bố lại vì hắn mà đối đầu với cấp trên nữa rồi. Thể diện của bố quý như vậy, từ trước đến nay chưa từng giúp con chuyện gì, sao giờ toàn đi giúp hắn vậy chứ”. Cố Thế có chút bất mãn, nhỏ giọng nói.
“Cái con bé này, lại còn ghen với cậu ta nữa. Bình thường ta thương con còn chưa đủ, dạy con chưa đủ hay sao? Thiệt thòi cũng là phúc, những gì con có được đều là tự mình giành lấy, đó là chuyện tốt đối với con, người khác không nói gì được. Chắc chắn con cũng không muốn sống dưới cái bóng của ta chứ?”
Cố Thế bĩu môi, lại không nhịn được cười, nhẹ nhàng oán trách: “Con không nói lại được bố, bố thì lúc nào chẳng có lý, cái gì cũng là muốn tốt cho con”.
Cố Chí Xương cười ha hả, lập tức gọi Trương Trì tới, nói rõ ngọn nguồn với hắn, nhấn mạnh tầm quan trọng của cuộc thi tư cách chấp pháp: “Lần trước đã không qua, lần này nếu lại bỏ thi thì cậu chỉ còn một cơ hội cuối cùng trong kì thi tuyển chính thức. Đến lúc đó chỉ có thể thành công, không thể thất bại, không biết chừng còn có công việc nào đó làm cậu phân tâm nữa. Tôi nghĩ lần này tốt nhất không nên bỏ thi, vụ án còn rất nhiều, chuyện thi cử lần này rất quan trọng đối với sự phát triển cá nhân của cậu. Có lẽ cậu cũng không muốn sang năm lại về ban tuyên truyền tiếp tục chụp ảnh phải không? Hơn nữa đến lúc đó phòng chính trị còn chịu nhận cậu hay không còn chưa biết được. Cậu thấy thế nào?”
Trương Trì nhìn Cố Chí Xương, lại nhìn Cố Thế, hai cha con đều không có bất cứ biểu cảm nào, chỉ đợi hắn đưa ra quyết định.
Những lúc như thế này Cố Thế lại không nói một lời khiến hắn gần như phát điên, dù cô chỉ lộ ra một chút chờ mong, chắc chắn hắn sẽ đưa ra quyết định mà cô muốn.
“Lần này phải đi công tác cùng với ai thế?”
“Cục trưởng Vu chỉ đích danh Cố Thế”. Cố Chí Xương trả lời không chút nghĩ ngợi, Cố Thế cũng ngầm thừa nhận, vẻ mặt vẫn vô cảm.
Trương Trì lập tức trả lời: “Lần này tôi không thi, nên đi công tác thì hơn”.
Cố Thế đột nhiên có chút tức giận: “Anh có thể không hành động theo cảm tính được không? Vừa rồi đã phân tích rõ lợi hại được mất cho anh rồi, tại sao anh không quan tâm chút nào thế? Anh có thể lựa chọn lý trí một chút không?”
“Lý trí? Tôi cảm thấy mình rất lý trí mà”. Trương Trì cười đáp, nhìn vẻ mặt Cố Chí Xương.
Cố Chí Xương không nói gì, chỉ tiếp tục vui vẻ nhìn hai người.
Trương Trì nói với ông: “Sếp Cố, quyết định như vậy đi. Tôi lựa chọn đi công tác chính là chấp nhận phân công của cơ quan, bỏ qua lợi ích cá nhân, cũng không làm sếp khó xử, đó là một lựa chọn rất tốt. Hơn nữa các vị không tin học bá này lần trước thi trượt chỉ là ngoài ý muốn thôi sao?”
“Học bá?” Cố Thế hỏi.
“Em hỏi mọi người xem, thành tích chuyên ngành của anh ở trường cảnh sát nếu nói thứ hai không ai dám xưng thứ nhất”.
Cố Thế nghi hoặc nhìn về phía Trần Đình, Trần Đình nghe thấy câu này vội gật đầu không ngừng.
Cô không biết nói gì nữa, tức giận xoay người đi: “Thôi mặc kệ anh. Anh đã nói vậy thì tôi sẽ đi báo cáo”.
Lần này đến phiên Cố Chí Xương buồn cười: “Hai cái đứa này, có lúc thật sự cảm thấy cả hai đều vĩnh viễn không lớn được”.
☆ ☆ ☆
Cố Chí Xương đến văn phòng của đội trưởng Lưu, lúc bàn công chuyện hai người luôn đóng cửa lại hút khói nhả mây. Đội trưởng Lưu nói: “Hai trợ thủ đắc lực của anh đều đi rồi, công việc trong đội vẫn phải tiếp tục. Tình hình vụ án này bây giờ không hề lạc quan”.
“Bọn họ đi nhưng công việc vẫn có thể tiếp tục làm mà”.
Đội trưởng Lưu cười nói: “Không nhìn ra anh lại có thể vắt kiệt sức cấp dưới của mình như thế đấy. Một người là con ruột, một người là học trò cưng, không sợ bọn họ quá mệt mỏi, áp lực quá lớn hay sao?”
“Thì anh cũng đã nói rồi, bọn trẻ phải rèn luyện nhiều, nói vậy rất đúng, có lúc áp lực càng lớn thì tiềm lực cũng càng lớn. Anh thấy Trương Trì đấy, không phải trong thời gian ngắn nhất đã giúp chúng ta tìm được hai nghi phạm rồi sao?”
“Thì vẫn phải dựa vào manh mối anh tìm được, nếu không làm sao có thể nhanh được như vậy?”
“Manh mối tôi tìm được có đáng tin cậy thế nào mà không nhìn thấy tướng mạo, không có những thông tin hữu ích như biển số xe, số điện thoại cũng không có tác dụng. Nhưng quả thật đúng là không thể nhìn bề ngoài được, hai tên đó không ngờ lại thật sự vô tội. Thẩm vấn hồi lầu mới biết hai tên đó chỉ cá cược với nhau”.
“Cá cược? Cá cược kiểu gì mà lại đụng vào nòng súng như thế?”
Cố Chí Xương cười nói: “Đúng thế, cuộc đời lắm lúc còn kịch tính hơn cả tiểu thuyết, chuyện gì cũng có thể xảy ra được”.
Ông bắt chước dáng vẻ hai người đó cho đội trưởng Lưu xem: “Anh xem hai người này, một người nói ‘Số mày thật đen đủi, mới nhận đơn hàng thứ hai đã xảy ra chuyện rồi, chắc chắn sẽ bị cảnh sát chú ý’. Người kia không tin, lại nói ‘Tao cải tà quy chính rồi, sao không có ai tin chứ? Dựa vào sức lao động kiếm cơm chẳng lẽ cũng là phạm pháp? Muốn trách chỉ có thể trách ông chủ đó quá xui xẻo!’”
Đội trưởng Lưu nghe vậy cũng hào hứng hỏi: “Sau đó thế nào? Như vậy cũng chưa đến mức phải đến hiện trường cố ý câu cá chứ?”
“Thật sự không phải câu cá đâu, người kia nói ‘Nhất định là mày làm không tốt, cửa sổ chống trộm không đủ chắc chắn, nếu không làm sao có thể bị cạy? Nếu đủ chắc thì phải có động tĩnh lớn, phải mất nhiều thời gian chứ?’. Nghe hắn nói như vậy, người còn lại thật sự bực mình, hai người dứt khoát cược một trận, hẹn sau khi ăn xong cùng đi xem cửa sổ chống trộm tại hiện trường, nhưng lại sợ làm người khác chú ý, vì vậy đến nửa đêm mới đi vào”.
“Mang theo dựng cụ đi vào? Không sợ người khác nghĩ họ phim giả thành thật, cố ý lấy cớ để kiếm một mớ à?”
“Quả thật hai người đó đã nói thật. Sau đó tôi cũng đã tìm hiểu, họ quyết tâm dựa vào sức lao động để kiếm tiền. Nguyên nhân chủ yếu là do người nhà. Trong lúc một người ngồi tù, vợ hắn ở nhà chờ một mạch mấy năm không tái giá, người này quyết tâm không phụ lòng vợ nữa. Con nhỏ mặc dù lúc đầu nhìn thấy hắn còn thấy lạ mặt nhưng bây giờ thân thiết lắm rồi. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, quyết định làm lụng kiếm tiền, mặc dù vất vả một chút nhưng được cái yên tâm”.
“Nghĩ được vậy thì tốt, chúng ta cũng đỡ vất vả. Tiếc là manh mối này lại đứt mất rồi”.
Ngoài cửa có người gõ cửa, gõ ba tiếng rất nhẹ nhàng. Cố Chí Xương vừa nghe đã biết là Cố Thế, trong đội hình sự toàn là đàn ông, không đụng hỏng cửa là tốt lắm rồi.
Đội trưởng Lưu vui mừng gọi cô vào. Bình thường Cố Thế rất ít khi đến tìm lãnh đạo, thấy cô đi vào trong tay còn cầm tài liệu thì có lẽ vụ án đã có tiến triển: “Nào, mau ngồi đi, ngồi xuống rồi nói”.
Cố Thế cũng không khiêm nhường, ngồi xuống đưa một tập tài liệu và hình ảnh cho hai người: “Đây là số điện thoại di động được sàng lọc bằng nghiệp vụ kĩ thuật. Kết hợp với dấu vân tay và dấu chân tôi đã đối chiếu, hiện nay những người này có nghi ngờ tương đối lớn, phù hợp với đặc điểm trộm cắp chuyên nghiệp theo băng nhóm”.
“Chắc chắn được bao nhiêu phần?” Cố Chí Xương hỏi. Ông biết con gái là người cẩn thận, nhưng vẫn muốn xác nhận thêm một lần nữa quá trình phân tích.
Ông thực ra đang dẫn dắt con gái báo cáo lại quá trình điều tra, phát hiện sơ suất nếu có, đồng thời cho lãnh đạo thấy được lượng công việc đã làm và độ khó lớn thế nào, hoàn toàn không đơn giản chỉ là báo cáo kết quả.
Cố Thế hiểu ý ông, kiên nhẫn giải thích: “Trước đó cấp trên đã phê duyệt sử dụng nghiệp vụ kĩ thuật. Theo ý kiến của lãnh đạo, chúng tôi sử dụng phương pháp định vị thời gian - không gian, tiến hành thu thập toàn bộ thông tin thuê bao sử dụng trạm thu phát sóng gần hiện trường, sau đó sàng lọc, sắp xếp, khoanh vùng thời gian gây án, xác định được ba mươi lăm số điện thoại di động khả nghi. Điểm chung của những thuê bao này là trước đó chưa đến hiện trường, nhưng trong thời gian xảy ra vụ án lại đồng thời xuất hiện tại hiện trường và có liên lạc với nhau. Sau khi ở đó một thời gian ngắn lại gần như rời khỏi hiện trường cùng một lúc”.
“Nghi phạm gây án theo băng nhóm quả thực sẽ thường xuyên liên lạc trước và sau khi gây án như vậy, cách làm này không tồi”, đội trưởng Lưu gật đầu nói.
Cố Thế nói tiếp: “Trong ba mươi lăm số điện thoại di động này, căn cứ vào lịch sử cuộc gọi và quỹ tích hoạt động của chủ thuê bao để tiến hành phân tích, cuối cùng tập trung vào bốn số điện thoại, trước đó chủ thuê bao đều chưa từng đến khu vực này, nhưng trước vụ án lại đồng thời xuất hiện gần hiện trường”.
Cố Chí Xương gật đầu: “Như vậy vụ án này rất có khả năng là do băng nhóm trộm cắp chuyên nghiệp thực hiện”.
“Sau đó kết hợp với vân tay và dấu chân tôi đã thu thập lúc trước để đối chiếu. Hiện nay mới chỉ có thể khẳng định được một người, những người khác tạm thời trong kho không có dữ liệu, chỉ có thông tin cá nhân”.
“Vậy phải nhanh chóng thẩm vấn bọn chúng. Bao giờ hai người lên đường?”
“Sáng mai ạ”.
“Hôm nay hai người về nghỉ ngơi đi, mấy ngày liên tục phải tăng ca rồi, ngay sau đó lại phải đi công tác, quả thực rất vất vả. Trên đường nhất định phải chú ý an toàn, cần gì cứ liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào”, đội trưởng Lưu dặn dò.
“Nhớ là bất kể đi công tác xa đến đâu, nơi này vĩnh viễn là nhà của các đồng chí, có vấn đề gì hãy lập tức xin tiếp viện”. Cố Chí Xương lại bổ sung một câu.
Ba người vui vẻ cười lớn.
Trên mặt Cố Thế có một tia lo lắng. Dù cô coi như cũng đã kinh nghiệm đầy mình, nhưng đối mặt với vụ án lớn vẫn có cảm giác lo sợ bất an như ngày đầu. Vụ án ở đây còn chưa kết thúc mà cô đã phải đi rồi, theo tính cách làm gì cũng phải đến nơi đến chốn của cô, quả thật cũng không thấy vui vẻ là bao.