Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
bức tranh khó nhất

Ống kính lúc này lia tới đặc tả khuôn mặt Trương Trì. Ánh mắt bình tĩnh, tỉnh táo của hắn nhìn chầm chằm vào giấy vẽ như thể đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật. Miệng lẩm bẩm, bút vẽ như máy scan chạy qua chạy lại trên giấy vẽ.

☆ ☆ ☆

Hai vụ án kì lạ một lớn một nhỏ lần lượt được triệt phá nhanh chóng, từ trên xuống dưới trong đội đều có cảm giác thoải mái vui vẻ như sau kì thi cuối năm. Bầu không khí trên hành lang cũng trở nên phấn khởi, nhưng Trương Trì lại không thể phấn chấn tinh thần.

Là họa sĩ phác họa chân dung tội phạm, hắn chẳng những không phát huy được vai trò của mình mà còn suýt nửa làm đồng đội lạc hướng, bỏ lỡ thời cơ phá án tốt nhất. Nếu không có Cố Chí Xương chặn đứng áp lực, cho hắn cơ hội lập công chuộc tội, hắn thật sự không biết sau này làm sao có thể ngẩng đầu lên trong đơn vị.

Sáng sớm hôm đó mọi người nhận được thông báo: “Sau khi hết giờ, nếu không có gì đặc biệt, đến chỗ ‘chính trị viên’ Phàn tập hợp”.

Đến chỗ ông Phàn chính là liên hoan mừng công, mọi người ngầm hiểu mà không nói, chờ buổi tối ăn uống thả cửa một bữa, lãnh đạo tự bỏ tiền túi thanh toán. Lần này còn tặng thêm một câu ”có thể dẫn theo người nhà”. Thế là cảnh sát lớn tuổi vội gọi điện thoại, nhắn WeChat thông báo cho vợ: “Buổi tối không cần nấu cơm, chúng ta cùng ra ngoài ăn, sếp mời khách”.

Thế là những người chưa lập gia đình trong đội có chút buồn bực. Tiểu Ngô nhìn Trương Trì ngẩn ra như người mất hồn, đá ghế hắn một cái: “Này, cậu đi một mình à?”

WeChat của Trương Trì “ting” một tiếng, Trần Đình cười trả lời: “Cậu ta ấy à? Một mình sao? Cậu nghĩ nhiều rồi. Nhưng mà đừng lo, có tôi đi cùng với cậu, cũng coi như không cô độc”.

“Ai muốn đi với anh!” Tiểu Ngô chán ghét cầm quả cam trên bàn ném về phía Trần Đình.

Trần Đình bắt lấy quả cam, cúi đầu cười thầm, tiếp tục làm việc trước máy tính.

Trương Trì không rảnh bận tâm đến hai người, WeChat là tin nhắn Hà Manh gửi đến: ”Đã là tiệc mừng công, vậy phải uống rượu cho đã đời, mấy khi được vui vẻ xả hơi. Nhân tiện em làm việc gần đó, trước khi kết thúc nói với em, tiện đường đưa anh về nhà”.

Hắn suy nghĩ vài giây, trả lời đúng một chữ: “Được”.

Lại một tin nhắn gửi tới: “Chương trình lần trước em nói, anh đã suy nghĩ xong chưa?”

“Chương trình gì?” Trương Trì đã quên mất.

Đối phương gửi tới liên kết của game show trực tiếp “Bạn không thể ngờ tới”. Hắn bật cười, phản ứng đầu tiên chính là suy nghĩ xem có cần báo cáo lãnh đạo hay không.

“Để anh xin chỉ thị đã, nếu cần công khai thân phận thì phải báo cáo lên trên”.

“Được, xem ra ý thức có tiến bộ, có tổ chức, có kỉ luật!” Hà Manh gửi đến một mặt cười.

Đã hết giờ làm việc, mọi người thu thập đồ đạc, chuẩn bị cùng đi đến quán cơm. Quán ăn của ông Phàn cách trụ sở không đến mười phút đi bộ, Cố Chí Xương đã gọi điện thoại dặn ông Phàn giữ lại phòng VIP duy nhất cho họ.

“Mọi người đã đủ chưa? Trương Trì đâu?” Trần Đình xách tới một chiếc túi lớn, bên trong là rượu, nước, đồ uống đã chuẩn bị sẵn, nhìn quanh một lượt đột nhiên phát hiện không thấy bóng dáng Trương Trì.

“Buổi chiều cậu ấy bảo phải đi nghiên cứu kết cấu xương người. Vừa nãy nhắn tin nói chúng ta không cần chờ, tự cậu ấy sẽ đến thẳng đó”. Tiểu Ngô tiện tay xách đỡ cho Trần Đình.

“Được rồi, vậy chúng tôi đi trước gọi đồ ăn nhé sếp”. Phụ trách hành chính hậu cần là một nữ cảnh sát lớn tuổi, bà quay ra xin phép lãnh đạo, đội trưởng Lưu và Cố Chí Xương đều gật đầu.

☆ ☆ ☆

Phòng pháp y vắng lặng không tiếng động, trên bàn giải phẫu có thi thể một cô gái trẻ tuổi, vết bầm máu trên người có màu đỏ thẫm.

Pháp y Tiểu Tăng dùng dao phẫu thuật từ từ rạch khoang bụng thi thể ra, tay kia cầm thìa múc máu loãng ra ngoài. Trong máu loãng có lẫn những cục máu tụ, phát ra mùi tanh hôi kinh khủng, dù có hệ thống thông gió nhưng mùi này vẫn nhanh chóng lan ra khắp phòng.

Anh ta ngẩng đầu nhìn Trương Trì đã đứng bên cạnh gần ba tiếng, có chút kinh ngạc nói: “Cậu không giống lần đầu tiên vào đây lắm nhỉ?”

Trương Trì đang vẽ vào sổ, cười cười không quan tâm: “Dù sao cũng đã từng đến hiện trường, phân tán tinh thần thì sẽ ổn thôi”.

Tiểu Tăng chưa đến ba mươi lăm tuổi, là trụ cột của phòng pháp y trong đội. Lúc này anh ta đang giải phẫu một nữ viên chức chết bất thường, người nhà nghi ngờ cô bị xâm hại ở cơ quan nên đột phát bệnh tim chứ không phải là chết vì lao lực như phán đoán trước đó. Vì vậy họ kiên quyết yêu cầu tìm ra nguyên nhân tử vong thực sự.

Anh ta đeo bao tay, dùng tay sờ nội tạng trong khoang bụng, tỉ mỉ xem xét: “Cậu chưa thấy những người khác lần đầu tiên vào phòng này của anh đấy thôi. Đừng nói là mổ bụng, chỉ mới nhìn da và vết bầm trên da đã không chịu được nữa rồi, có người còn suýt chút nữa đã nôn lên xác chết”. Nói tới đây, pháp y Tăng lắc lắc đầu, vẻ mặt khinh thường.

“Xem ra bây giờ tố chất tâm lý của em đã được nâng cao rồi”, Trương Trì không hề khiêm tốn.

Pháp y Tăng lạnh lùng hỏi hắn: “Sức chú ý của cậu tập trung ở đâu vậy? Người ở chỗ anh hoàn toàn khác người sống mà cậu cần vẽ, sao phải lãng phí thời gian ở đây làm gì?”

“Anh nói không đúng, việc này thật sự có thể trợ giúp cho việc vẽ tranh”.

“Trên phương diện nào?”

“Kết cấu bộ xương, vân da, tuổi và tình hình sinh lý khác nhau đều ảnh hưởng trực tiếp đến tướng mạo của con người”.

“Thật à? Đúng là khác ngành như cách núi”. Pháp y Tăng nói mà không hề ngẩng đầu lên.

“Em còn phải học hỏi kinh nghiệm của anh nhiều. Kinh nghiệm thực chiến của anh quá phong phú so với em. Theo anh, những nhân tố như tuổi tác, môi trường sinh sống, trình độ giáo dục và mức độ dinh dưỡng có ảnh hưởng nhiều đến các đặc trưng trên khuôn mặt không? Có những điểm chung nào?”

Pháp y Tăng ngừng tay, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nói với hắn: “Vậy thì cậu phải mời anh đi ăn, chuyện này không phải một chốc một lát có thể nói rõ được. Cứ như thế này, cậu còn làm ảnh hưởng đến công việc của anh đấy”.

Trương Trì cười cởi mở: “Chuyện này thì đơn giản, hôm nào anh rảnh?”

Pháp y Tăng ra hiệu cho hắn nhỏ giọng: “Chúng ta không được cười nói ở đây, giải phẫu là việc rất nghiêm túc, đây là sự tôn trọng cuối cùng với người chết”.

Trương Trì đưa tay vuốt hờ qua mặt, nụ cười lập tức biến mất. Từ trước hắn đã nghe nói pháp y Tăng rất nghiêm túc với công việc của mình, có lúc thậm chí đối xử với thi thể như với một tác phẩm nghệ thuật, quả nhiên lời đồn này không sai chút nào.

Không để ý tới ánh mắt của người khác, chuyên chú và tập trung cao độ vào công việc của mình đến cực hạn, hắn kính nể những người như vậy từ tận đáy lòng mình. Xem nội dung ghi chép cả buổi chiều trong sổ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, hắn cảm thấy thể xác và tinh thần đều thoải mái. Trạng thái của mình bây giờ chẳng phải cũng giống như họ hay sao?

Lúc Trương Trì tới phòng VIP, mọi người đã ngồi vào hai bàn. Bàn gần cửa còn một chỗ trống, hắn đi tới ngồi xuống đó. Bàn bên kia, Trần Đình đang bận rộn bày rượu và đồ uống, Cố Thế thì ngồi bên phải gã.

Theo thông lệ, mọi người uống bia trước. Cố Thế không uống rượu, cũng không mời rượu, chỉ cười dịu dàng nhìn những người khác cười đùa khoác lác. Trong trạng thái thanh thản và buông lỏng này, vị nữ vương lãnh đạm kiêu ngạo mọi ngày đã biến mất, thay vào đó là một cô bé hàng xóm vui vẻ tham gia buổi tụ tập của người lớn, ngoan ngoãn, điềm đạm.

Trương Trì lơ đãng nghe mọi người cùng bàn nói cười, nhìn Cố Thế xa xa trước mặt.

Mỗi một lần ánh mắt cô vô tình hay cố ý nhìn về phía hắn, hắn đều không cầm lòng được cầm chén lên uống một mình. Dường như uống cạn chén rượu chính là cho đối phương một câu trả lời thầm lặng.

Hắn từng có tửu lượng rất tốt, bạn bè cười trêu hắn là hố đen, bao nhiêu rượu cũng không thể làm hắn say được. Những đêm trong quán bar, bao nhiêu người đẹp cười đùa với hắn, sau đó là nụ hôn nóng bỏng triền miên, đến lúc tỉnh táo, người vẫn mơ mơ màng màng. Vui vẻ và cô đơn, thỏa mãn và trống rỗng, trong một ý niệm cũng khó bề phân biệt. Đây là chuyện bao lâu trước rồi? Cuộc sống của hắn từ lúc nào đã thay đổi chóng mặt trở thành như bây giờ?

Sau khi đồ ăn nóng được dọn lên đầy đủ, người bàn bên cạnh bắt đầu tới mời rượu. Trương Trì không từ chối một ai, hào phóng uống cạn từng chén, tửu lượng lại kém xa trước kia. Trương Trì có vài phần chếnh choáng, nhưng đầu óc lại hết sức tỉnh táo. Sự nghiệp và cô gái mình muốn theo đuổi, chưa giờ khắc nào trở nên rõ ràng như lúc này.

Điện thoại trong túi rung lên, Hà Manh hỏi hắn: “Địa chỉ ở đâu, nhắn cho em”.

Hắn cố gắng nhập địa chỉ rồi gửi đi.

Năm phút sau, Hà Manh nhắn cho hắn: “Em đến rồi, đang dừng xe ở ngã tư, anh đừng vội, cứ từ từ, em cũng tranh thủ gọi điện thoại giải quyết công việc”.

Trương Trì đọc tin nhắn xong liền chào tạm biệt mọi người rồi về trước. Cố Thế vốn không quá hào hứng với ăn nhậu này, thấy có người về trước, lượt rượu sau cũng đứng dậy cáo từ.

Lúc đi ra đầu phố chờ xe taxi, từ xa cô nhìn thấy Trương Trì và Hà Manh ngồi trong xe. Trương Trì hơi nhắm mắt lại, ngẩng đầu dựa vào lưng ghế, đang nói gì đó. Dưới ánh đèn đường u ám, gương mặt Hà Manh vẫn tinh tế như trước, hai mắt lúng liếng đưa tình. Dường như Hà Manh do dự một lát, vẻ mặt thành kính và kiên quyết nhẹ nhàng đẩy cánh tay hắn một cái, hắn không hề có chút phản ứng.

Hà Manh ngắm kĩ khuôn mặt Trương Trì, mấy năm đã qua, khuôn mặt này vẫn như lần đầu nhìn thấy trong trường, tươi sáng, mát mẻ, lại vô cùng nam tính. Hắn thở đều đều, sau vài phút đã chìm vào giấc ngủ. Gương mặt hắn lại không bình thản, trên mặt đầy vẻ buồn bã, một tay đưa về phía trước, dường như muốn bắt lấy thứ gì hắn yêu quý nhưng lại sợ nó biến mất.

Hà Manh từ từ nghiêng người tới, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, thân thể gần như dán sát mặt hắn. Cô đưa tay kia ra, vất vả thắt dây an toàn giúp hắn.

Cố Thế đứng xa xa bên kia đường nhìn sang, tất cả cảnh tượng này đều thu vào trong mắt. Lập tức cảm thấy có chút tức ngực. Là ghen tị? Là giận dữ? Hình như đều không phải. Cô suy nghĩ kĩ lại, đúng là Trương Trì đã tỏ tình, nhưng dù sao cũng không phải là gì của mình, mình việc gì phải để bụng, vội vã bắt một chiếc taxi lên xe đi trước.

Một cơn gió nhẹ thổi tới, Trương Trì đột nhiên mở mắt, ngỡ ngàng lẩm bẩm: “Cố Thế, Cố Thế”.

Hà Manh buông tay hắn ra, đầu ngón tay vẫn còn hơi ấm của hắn, mặt cô nóng lên. Cô lưu luyến nhìn Trương Trì một cái, hắn lập tức trở nên rất xa xôi. Trương Trì lại nhanh chóng tiếp tục chìm vào giấc ngủ, hơi thở chầm chậm đều đều.

Hà Manh lau nước mắt đột nhiên chảy ra trên mặt, khởi động xe hòa vào giữa dòng xe cộ. Đường về vẫn quen thuộc, người bạn học cũ bên cạnh lại rất xa lạ, mà kẻ địch giả tưởng như ẩn như hiện hôm nay cuối cùng đã hiện ra rõ ràng, không còn là phỏng đoán mơ hồ nữa.

Cố Thế, nữ cảnh sát trẻ đẹp đó đúng là có tài có sắc, nhưng ngay cả một người như Trương Trì cũng không để vào mắt, vậy rốt cuộc cô ta muốn một người đàn ông thế nào?

Thời khắc này cô mới hiểu nguyên nhân mình đau lòng. Không phải bởi vì Trương Trì yêu người khác, mà bởi vì hắn yêu người ta mà không được đáp lại. Người đàn ông mình không thể chinh phục lại bị một phụ nữ khác ngó lơ, thậm chí khinh thường, bản thân chuyện này đã khiến cô cảm thấy nhục nhã. Cô chậm rãi đạp ga, lần lượt vượt qua từng chiếc xe đang chạy nhanh trên đường.

☆ ☆ ☆

Trời tờ mờ sáng, báo thức trên điện thoại của Trương Trì còn chưa kêu hắn đã tỉnh lại. Trong trí nhớ nhạt nhòa hôm qua, Hà Manh dìu hắn, loạng choạng đi vào cửa. Trong mê man, hắn cảm nhận được chiếc khăn mặt mát lạnh lau trên mặt. Hà Manh khó khăn nâng hắn dậy, thay áo ngủ giúp hắn. Hình như Hà Manh hỏi hắn gì đó, nhưng Trương Trì không thể nhớ được, dường như miệng hắn vẫn nói gì đó, lúc này cũng hoàn toàn không còn ấn tượng.

Nhìn thấy một vỏ chai nước khoáng trống không trên đầu giường, hắn đột nhiên nhớ lại được một chút. Hắn nhớ trong cơn say, miệng lưỡi khô rát, một lát sau có dòng nước cuồn cuộn không ngừng chảy vào miệng hắn như một dòng suối nhỏ mát lạnh, cảm giác lại mềm mại ngọt ngào giống như kẹo bông. Hắn như người trên sa mạc, vội vã ôm lấy ngọn nguồn của dòng suối nhỏ này, khao khát nuốt hết dòng nước ngọt ngào, thần kì là nước dường như còn mang nhiệt độ ấm áp. Mí mắt hắn nặng đến mức không thể mở ra được, uống nước xong chỉ chốc lát sau lại ngủ tiếp.

Trương Trì không dám nghĩ đã xảy ra chuyện gì, cúi xuống nhìn, vẫn là chiếc quần hôm qua mặc đi liên hoan, cuối cùng cũng thanh thản hơn một chút.

Lần đầu tiên hắn uống say tới vậy, thậm chí trí nhớ cũng vô cùng lộn xộn. Từ góc độ sinh học có thể giải thích bằng lý luận, khi chán nản buồn bực, hiệu quả của chất cồn sẽ tăng gấp bội. Nhưng nếu không phải có Hà Manh đến đón, e rằng với tính cách cẩn thận phòng bị của mình, hắn cũng không yên tâm cho phép mình uống say như thế.

Nếu không có sự xuất hiện của Cố Thế, hắn và Hà Manh có thể đã thành một cặp. Nhưng bây giờ là lúc nói rõ với Hà Manh rồi. Có một số việc nói sớm sẽ ít tổn thương hơn. Huống chi bây giờ hắn không thể yêu thêm một người phụ nữ khác.

Hắn gọi điện thoại cho Hà Manh, Hà Manh mừng rỡ và ngượng ngùng như hắn dự đoán. Hắn chỉ nói mấy lời, hẹn gặp mặt ở một quán cà phê gần đơn vị.

Gọi điện thoại xong, hắn nhìn đồng hồ rồi vào nhà vệ sinh tắm rửa thay quần áo, chưa đến năm phút sau đã vội vã lao ra cửa, trên đường vượt qua tất cả xe cộ. Bước vào văn phòng, Cố Chí Xương vừa lúc đi bộ vào, nhìn thấy hắn liền nói: “Tiểu Trương, cậu được nghỉ phép rồi, nếu muốn đi du lịch thì nhanh chóng đặt vé và khách sạn đi”.

Hôm đó Hà Manh đến muộn. Trương Trì ngồi ở bàn lộ thiên trong quán cà phê, đến lúc lật xem menu lần thứ ba, cô mới đi xăng đan cao gót chậm rãi bước tới. Mặt cô hơi đỏ lên, khuôn mặt trang điểm nhạt lại càng tươi đẹp. Cô mặc một bộ váy liền áo màu lam nhạt phối hợp với xăng đan màu trắng sữa, móng tay và móng chân đều điểm xuyết màu xanh mắt mèo. Ánh mắt của không ít những cô gái tới tấp tập trung trên người cô, những người đàn ông càng nhìn cô đầy tham lam, cô lại nhắm mắt làm ngơ thản nhiên ngồi xuống, chỉ mỉm cười với Trương Trì. Trương Trì không thể không thừa nhận, lúc này hắn cảm thấy vô cùng vinh dự.

“Hôm qua ngủ có ngon không?” Hà Manh cúi đầu vuốt tóc nhìn thực đơn.

Trương Trì uống một ngụm cà phê đá, đặt cốc xuống, yết hầu chạy lên chạy xuống, không nói gì. Mỗi một lần gặp mặt, Hà Manh đều khiến hắn choáng ngợp, mà bây giờ hắn lại phải tàn nhẫn từ chối cô.

Hà Manh ngẩng đầu nhìn hắn, không còn tiếp tục đề tài vừa rồi, lấy trong túi xách ra một tập tài liệu đưa cho hắn: “Đây chính là chương trình game show mà lần trước em nói với anh. Do tính đặc thù của những người tham gia chương trình, lần này họ chọn địa điểm quay tại đảo Bali. Em có bạn làm trong ban tổ chức, đã báo danh cho anh rồi, chương tình được quay trong thời gian anh được nghỉ phép, anh sẽ không trách em chứ?”

Trương Trì cầm cốc lên nói: “Sao lại trách chứ? Vậy để anh về xin phép đơn vị. Nghỉ phép không vấn đề gì, anh cũng chưa nghĩ ra đi đâu. Chỉ là chuyện này làm em phải vất vả, còn phải cảm ơn em hôm qua đưa anh về nhà nữa, nếu như anh...”

Hà Manh như thể đã đoán được hắn sẽ nói gì, liền ngắt lời hắn: “Bạn học cũ mà, anh với em thật sự không cần khách sáo”.

Trương Trì đành phải tạm thời gác lại chuyện muốn nói, chuyển sang chương trình game show: “Chương trình này anh thật sự chưa xem bao giờ. Một người phác họa chân dung tội phạm như anh, đến tham dự có thể biểu diễn gì chứ?”

“Việc này anh không cần lo, dù sao đạo diễn cũng là người có kinh nghiệm. Công việc của họ chính là thiết kế chương trình vừa có thể làm nổi bật tính chuyên nghiệp của anh, lại có tính giải trí và tương tác, mỗi người mỗi nghề mà. Anh chỉ việc chuẩn bị bút vẽ, phát huy tốt khả năng của mình là được rồi”. Hà Manh nói xong liền đưa cho hắn một phong thư.

Trương Trì cầm lấy xem, bên trên in dòng chữ “Ban tổ chức chương trình ‘Bạn không thể ngờ tới’”.

Bên trong là hai tấm vé máy bay khứ hồi, danh sách lịch trình cụ thể và tài liệu những điều cần biết về chương trình.

Hà Manh nhanh chóng gọi hai suất ăn giống nhau, cười nói: “Anh là một người chơi rất đặc biệt, em có thể mời được giúp ban tổ chức, họ còn cảm ơn em rối rít ấy. Nhờ thế mà em mới được mời làm cố vấn nghệ thuật, có thù lao nữa. Bữa cơm này em mời”.

Trương Trì gật đầu, cung kính không bằng tuân lệnh, trong lòng lại nghĩ: Cùng đi đảo Ball, nhất định phải kiềm chế, không thể xảy ra bất cứ chuyện gì với Hà Manh. Giờ phút này, hắn cũng cảm thấy khó tin trước khả năng “giữ thân như ngọc” của mình.

Hà Manh nói: “Anh không được xem thường chương trình mới nổi này, nó có phạm vi phủ sóng rộng rãi, có khoảng mười triệu người xem, sau khi phát sóng cũng được đăng lên mạng để có thể xem lại”.

Trương Trì mỉm cười uống một ngụm nước chanh, ngắm nghía vỏ giấy của chiếc ống hút, vỏ giấy bị nước bên ngoài cốc thủy tinh làm ướt, lộ ra màu sắc của ống hút bên trong, là màu đen giống như dây chuyền trên ngực Hà Manh.

Hắn về báo cáo tình hình với Cố Chí Xương, tỏ ý mình không hề muốn đi.

Cố Chí Xương lại vô cùng vui vẻ, nếp nhăn trên trán giãn ra: “Đây là chuyện tốt mà. Đi đi chứ! Sao lại không đi? Để tôi làm báo cáo giúp cậu”.

Trương Trì vốn hy vọng bị từ chối, như vậy sẽ không cần đi cùng với Hà Manh, không ngờ sư phụ lại đẩy mình lên nơi đầu ngọn sóng. Hắn bất đắc dĩ nói: “Sếp Cố, làm vậy có thật sự thích hợp không? Chẳng phải nói cảnh sát không thể công khai thân phận sao?”

Ông Phàn đang tới dọn bàn ăn nói: “Vị trí của cậu có tính chất công khai, không phải nằm vùng, vì sao không thể công khai? Mấy ngày không gặp mà đã biến thành người kín tiếng rồi, không giống cậu chút nào cả”.

Cố Chí Xương nói: “Theo tôi thì quá thích hợp luôn ấy. Cậu còn phải mặc cảnh phục đi, tinh thần phải thật phấn chấn. Mấy ngày tới rèn luyện tay nghề cho tốt, thể hiện hình tượng cảnh sát trẻ của chúng ta thật rực rỡ vào”.

“Đúng vậy. Cậu không đi thì để anh đi cho. Chỉ sợ người ta không thèm mời anh thôi”. Tiểu Ngô đi tới, hai mắt phát sáng: “Này, cậu đi hỏi giúp anh, xem có phần giới thiệu người chơi, môi trường làm việc gì đó không, để bọn anh cùng được lên hình với. Từ nhỏ đến lớn anh chưa được lên tivi bao giờ”.

Trần Đình bình thường vốn không nhiều lời ngồi bên cạnh cười lắc đầu: “Anh nghĩ đó là chương trình mai mối chắc? Có cần đưa cả đội cổ vũ các anh đến đảo Bali không?”

Trương Trì nhún vai, hiện ra vẻ mặt “Các anh cứ đùa em”.

Cố Chí Xương cười, vỗ vỗ vai hắn: “Đây là một cơ hội rất tốt, cậu cứ coi như một lần tự thử thách mình, không biết chừng kĩ thuật vẽ tranh cũng sẽ có tiến bộ đấy, cậu thấy có đúng không?”

“Vâng, sư phụ nói rất đúng”. Trương Trì nhìn ánh mát hâm mộ và chờ mong của mọi người, thầm nhắc nhở chính mình sau khi đến đảo Ball phải duy trì khoảng cách với Hà Manh.

Trương Trì bay đến đảo Bali, chương trình “Bạn không thể ngờ tới” được phát trực tiếp đúng giờ theo kế hoạch. Không biết lãnh đạo nào biết được tin này đã nhắc tới trong cuộc họp đảng ủy. Phòng chính trị lập tức tổ chức cho toàn bộ cảnh sát trong Chi cục đến hội trường xem chương trình. Sau khi thông báo được đưa ra, ngoài những người đang trực ban, những người thuộc ban chuyên án, những người đi công tác hay đang nghỉ phép, tất cả những người còn lại không được phép vắng mặt trừ khi có tình hình đặc biệt, bởi vì đây là “Tham quan học tập nghiệp vụ”.

Hôm đó mọi người tụ tập tại hội trường lớn, đều tò mò bàn tán Trương Trì sẽ biểu diễn như thế nào.

Trần Đình vừa đi vào hội trường, nhìn thấy người xem đông nghịt liền lẩm bẩm nói: “Ha, lần này thì chơi lớn rồi”.

Cố Thế nhìn quanh đại sảnh: “Còn may, ít nhất không treo băng rôn ‘Chương trình biểu diễn tài nghệ của đồng chí Trương Trì’. Đội hình sự chúng ta trước giờ luôn lặng lẽ làm việc, bây giờ lại trống giống cờ mở thế này”.

“Được rồi được rồi, có trách thì trách tôi. Tôi bắt cậu ta đi đấy”. Cố Chí Xương đi qua bên cạnh Cố Thế, hạ giọng nói.

Cố Thế cố gắng nén tâm tình không vui xuống, đi vào chỗ ngồi, sắc mặt không có gì khác thường.

Không thể phủ nhận, đây là một chương trình rất hấp dẫn. Chương trình vừa bắt đầu, màn hình lớn đã bị mặt biển xanh thẩm thấu tận nội tâm của hòn đảo Ball lấp đầy, người ngồi phía trước màn hình dường như đều cảm nhận được gió biển thấm vào ruột gan, những bãi cát mịn mềm mại, cả hội trường vang lên tiếng xuýt xoa hâm mộ. Một kì nghỉ nhàn nhã như vậy cách mình quá xa xôi, rất nhiều người do tính bảo mật của công việc mà không được phép ra nước ngoài, nhìn thấy cảnh này chỉ còn biết thở dài hâm mộ.

Người dẫn chương trình xuất hiện, vừa đi lên đã long trọng giới thiệu ba người chơi của chương trình lần này. Đầu tiên là một nhà thiết kế thời trang, tiếp đó là một người huấn luyện động vật, cuối cùng là át chủ bài của chương trình, họa sĩ phác họa chân dung tội phạm Trương Trì.

Chương trình nhanh chóng bắt đầu. Một hàng năm người hỗ trợ lên sân khấu, đều là phụ nữ, tuổi tác khác nhau, dáng người nếu không rất béo thì cũng rất gầy, tất cả đều mặc bikini. Khán giả tại hiện trường được yêu cầu bỏ phiếu lựa chọn một người, người được lựa chọn trúng là một bác gái mập mạp. Nhà thiết kế thời trang không được dùng thước đo, có thể mượn bất cứ đạo cụ nào, phải thiết kế và may cho đối phương một bộ trang phục để đi dự tiệc.

Nhà thiết kế thời trang là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, mới đầu có chút khó khăn, nhưng vẫn rất bình tĩnh. Sau khi được người phụ nữ cho phép, ông trực tiếp dùng tay làm thước đo, nhanh chóng ghi lại số liệu trên giấy, vẽ ra phác thảo. Sau đó ông đi tới đống vải vóc mà ban tổ chức đã chuẩn bị, lấy ra hai tấm vải. Chưa đến mười phút sau, một bộ lễ phục dạ hội đã xuất hiện trên người bác gái.

Khán giả vỗ tay tới tấp, bác gái vốn mập mạp mặc bộ lễ phục này vào thoạt nhìn gầy đi hơn mười cân, khí chất cũng hoàn toàn khác. Trong tiếng trầm trồ của mọi người, bác gái lộ ra một nụ cười ngượng ngùng xen lẫn tự hào.

Người huấn luyện động vật còn làm mọi người khó tin hơn. Trong tiếng còi lúc dài lúc ngắn của cô, trên không trung đột nhiên xuất hiện mấy điểm đen, dần dần bay đến gần. Mọi người mới phát hiện chính là những con chim thuộc một loài mà ban tổ chức đã lựa chọn ngẫu nhiên trước đó. Đến lúc đàn chim này đậu xuống, cô dùng tiếng còi và dùng tay ra hiệu, mấy con chim vỗ cánh bay đi, còn lại đậu trên hai vai cô vừa đủ mười con theo yêu cầu trước đó của ban tổ chức.

Chương trình này được phát sóng trực tiếp, nhìn thấy hai màn biểu diễn đặc sắc này, những cảnh sát trong hội trường bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.

“Đúng là thần kì thật, quả nhiên là ‘bạn không thể ngờ tới’, không có gì không làm được. Trương Trì biểu diễn cuối cùng áp lực lớn lắm”.

“Vẽ tranh có thể biểu diễn kiểu gì? Tốn thời gian công sức. Người ta biểu diễn đặc sắc như vậy, mình làm sao mà hơn được?” Các đồng nghiệp trong đội hình sự nhìn nhau, trong lòng thầm lo lắng cho Trương Trì.

“Tiếp theo chúng tôi xin hân hạnh giới thiệu, người bảo vệ bình an cho chúng ta, cảnh sát nhân dân, họa sĩ phác họa chân dung tội phạm đến từ Cục cảnh sát thành phố A, chuyên gia trinh sát hình sự trẻ tuổi, đồng chí Trương Trì. Xin mọi người cho một tràng vỗ tay!”

Cuối cùng cũng đến lượt Trương Trì lên sân khấu. Có thể là người dẫn chương trình đã quen miệng, vẫn không làm theo yêu cầu của hắn bỏ cụm từ “chuyên gia trinh sát hình sự” đi, hắn đành lắc đầu bất lực.

Hà Manh tranh thủ vài giây cuối cùng chỉnh lại kẹp cà vạt đồng phục cảnh sát giúp hắn, rồi trao hắn một cái ôm động viên. Trương Trì nhẹ nhàng nắm vai cô xem như trả lời, ngẩng đầu ưỡn ngực bước nhanh lên sân khấu.

Trên sân khấu được dựng lên, ánh đèn sặc sỡ đan xen nhau, cuối cùng chụm lại trên người hắn.

Hắn cảm thấy trước mắt sáng lòa, ánh đèn chiếu vào mặt không khác gì nắng gắt. Hắn đứng thẳng tự nhiên, mỉm cười lễ độ, cúi chào mọi người theo đúng quy chuẩn. Bề ngoài tỏ ra tự tin, chỉ có hắn mới biết, thực ra trong lòng vô cùng bất an.

Khi diễn tập, hắn đã ý thức được, nhiệm vụ này thực sự đang thách thức cực hạn của chính mình, thậm chí là của tất cả họa sĩ.

Những người hỗ trợ được ban tổ chức lựa chọn cẩn thận, tổng cộng ba mươi nam nữ, mỗi người đều có một số khác nhau. Họ mặc trang phục giống nhau, một bên nam một bên nữ kiểu tóc gần như giống nhau, chiều cao tương đương nhau, thậm chí ngay cả khuôn mặt và hình thể cũng đều rất giống nhau. Trương Trì chỉ có thời gian năm phút để nhanh chóng ghi lại đặc trưng riêng biệt của từng người. Khán giả chọn ngẫu nhiên một người trong ba mươi người hỗ trợ, sau đó một khán giả khác sẽ mô tả đặc trưng của người đó. Trương Trì đứng quay lưng lên sân khấu cần phải đoán ra đó là người số mấy và bắt đầu vẽ tranh. Sau khi Trương Trì vẽ xong, một “khán giả may mắn” trước đó vẫn bị bịt mắt bịt tai đảm nhiệm công việc cuối cùng. Người này có ba cơ hội, căn cứ bức tranh Trương Trì vẽ ra, lựa chọn một người tướng mạo phù hợp trong số ba mươi người. Nếu người được lựa chọn đúng là người do khán giả lựa chọn trước đó thì coi như thành công.

Ba mươi người hỗ trợ vừa lên sân khấu, tất cả giám khảo đều làm động tác ngất xỉu.

“Năm phút, tôi nghĩ có thể nhìn một lượt những khuôn mặt này là tốt lắm rồi”.

“Trời ạ! Chuyện này quả thật quá khó. Đúng là nhiệm vụ bất khả thi”.

Trương Trì không hề vội vã, bình tĩnh quan sát ba mươi người trên sân khấu.

Trước đó Trương Trì chỉ vội vã nhìn qua những người này một lần, khi đó cảm thấy rất hoa mắt, không có manh mối nào. May mà hắn đã có chuẩn bị tâm lý, bây giờ lại nhìn thấy họ, trong lòng yên tâm hơn nhiều, lập tức loại trừ các nhân tố quấy nhiễu, tập trung tinh thần, bắt đầu nhanh chóng ghi chép đặc trưng.

Trong hội trường lúc này yên tĩnh chưa từng có, các lãnh đạo ngồi hàng đầu đang chăm chú nhìn màn hình lớn.

Thời gian vừa hết, Trương Trì bình tĩnh gật đầu ra hiệu đã hoàn thành bước đầu tiên. Sau đó hắn được yêu cầu quay mặt xuống phía khán giả. Hắn dứt khoát nhắm hai mắt lại, điều chỉnh hô hấp, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

“Chương trình này đưa ra yêu cầu thật sự không hợp lý, hai người chơi kia đều thực hiện nhiệm vụ chỉ cần dựa vào chính mình là có thể hoàn thành, nhiệm vụ này của Trương Trì có quá nhiều nhân tố không xác định, khả năng quan sát, khả năng diễn đạt của khán giả và sự ăn ý giữa họ đều là ẩn số. Rõ ràng là làm khó cậu ấy mà”. Tiểu Ngô hạ thấp giọng nói với Trần Đình, bênh vực Trương Trì đang bị ăn hiếp.

Trần Đình vỗ vai hắn, biểu thị khuyên anh ta cứ bình tĩnh, đừng sốt ruột: “Không làm vậy sao thể hiện được sự đặc sắc, thu hút được người xem chứ. Màn biểu diễn của át chủ bài, độ khó chắc chắn phải lớn hơn nhiều so với hai người trước đó”.

Khán giả được rút thăm trúng là một nam sinh trẻ tuổi, cậu ta bắt đầu dùng những từ ngữ đơn giản nhất để mô tả người được lựa chọn, mơ hồ đến mức ngay cả khán giả cũng không hiểu gì. Cậu ta căng thẳng, cộng thêm ánh đèn pha chiếu thẳng vào người, mồ hôi nhanh chóng chảy ra trên trán.

Trương Trì lại an ủi cậu ta: “Không cần phải vội, vẽ giống hay không là do trình độ của tôi, cậu chỉ cần nói chân thực nhất những gì nhìn thấy là được”.

Đối phương ổn định lại tâm tình, miêu tả có trật tự hơn trước, bắt đầu có thêm một số hình tượng.

“Lông mày anh ta thưa hay dày? Khuôn mặt rộng hơn hay hẹp hơn cậu?” Trương Trì bắt đầu hỏi vào chi tiết.

Nam sinh tỉ mỉ suy nghĩ, trả lời rất nhanh. Trương Trì lại hỏi mấy vấn đề nữa, nam sinh rất cố gắng, đều trả lời rõ ràng, không còn mơ hồ như trước. Trương Trì so sánh với ghi chép của mình, cau mày suy nghĩ một lát, kết thúc hỏi đáp, bắt đầu vẽ tranh.

Tất cả mọi người đều nín thở quan sát, người dẫn chương trình vừa rồi sợ không khí thiếu sôi động còn nói liến thoắng không ngừng, bây giờ cũng yên lặng đứng một bên, cho hắn đầy đủ không gian.

Hà Manh hai ngày trước đã tính thời gian cho Trương Trì, thời gian ngắn nhất là sáu phút, dài nhất là tám phút, mà bây giờ thời gian chỉ có năm phút.

Trương Trì có thể phát huy được khả năng tốt nhất không? Hà Manh đứng phía sau sân khấu, hai tay nắm chặt cầu khẩn cho hắn.

Ống kính lúc này lia tới đặc tả khuôn mặt Trương Trì. Ánh mắt bình tĩnh tỉnh táo của hắn nhìn chằm chằm vào giấy vẽ như thể đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật. Miệng lẩm bẩm, bút vẽ như máy scan chạy qua chạy lại trên giấy vẽ. Trong thời gian một hai phút, hắn không ngừng vẽ đi vẽ lại tại một khu vực, thậm chí còn xóa đi vẽ lại.

“Có kịp thời gian không?”

“Như vậy chắc chắn không kịp, lần này thử thách thất bại rồi”.

Người xem tại hiện trường và trong hội trường đều ngồi không nổi nữa, tiếng bàn tán càng ngày càng lớn.

Lúc này ống kính tập trung vào bức tranh, mọi người nhìn thấy thở phào nhẹ nhõm, còn một phút rưỡi nữa, trên giấy đã có thể nhìn thấy rõ ràng một hình người.

Lúc Trương Trì đưa bức tranh cho người dẫn chương trình, đối phương nhìn một cái, khen ngợi từ đấy lòng: “Trong thời gian ngắn như vậy mà có thể vẽ được một bức tranh hoàn mỹ thế này, xin hỏi bình thường anh phá án cũng thần tốc như vậy sao?”

Trương Trì cười trả lời: “Yêu cầu của chương trình này tương đối cao, các lãnh đạo mặc dù yêu cầu tuy cao nhưng cũng không cho thời gian ngắn như vậy”.

Trong hội trường, mọi người nghe vậy đều cười ồ lên, lãnh đạo ở hàng trước nghe xong đều thoải mái ngẩng đầu quan sát.

“Nhưng một khi liên quan đến phác họa chân dung tội phạm, thông thường những vụ án như vậy đều rất khó khăn, thời gian vô cùng gấp gáp, lúc đó vẽ tranh không còn đơn giản nữa. Phác họa chân dung cần rất nhiều công tác chuẩn bị, bao gồm hiểu rõ tình tiết vụ án, tham dự khám nghiệm hiện trường, gặp gỡ và trấn an tâm lý nhân chứng, cùng với chỉnh sửa sau khi vẽ tranh. Đến cuối cùng để có thể đưa ra kết quả cần thời gian ít nhất gấp mười lần so với thời gian vẽ tranh hôm nay. Mặc dù vậy, có lúc điều kiện phá án cũng không đủ, không phải lần nào tranh vẽ cũng có hiệu quả tốt”.

“Cảnh sát Trương của chúng ta trả lời rất sát thực tế, công việc của cảnh sát quả thực phức tạp hơn tưởng tượng của chúng ta nhiều, vậy hôm nay anh có nắm chắc phần thắng với bức tranh của mình không?”

Trương Trì nghiêm túc nói: “Tôi chỉ có thể nói mình đã làm hết sức, còn kết quả, thuận theo tự nhiên thôi”.

Đội trưởng Lưu ghé vào bên cạnh Cố Chí Xương, mỉm cười nhỏ giọng nói: “Hôm nay học trò của anh thu lại hết tính kiêu ngạo hằng ngày rồi, phong độ cũng rất ổn định”.

“Anh đừng nói là tôi thiên vị cậu ta. Tôi rất ít khi nhìn lầm người, cũng rất ít thu nạp học trò. Nhưng tên nhóc này thực sự là nhân tài có thể đào tạo, thông minh lại không cậy tài khinh người, lanh lợi lại chịu đi sát thực tế. Chỉ cần cho cậu ta áp lực vừa phải, nhiều cơ hội một chút, sau này những vụ án lớn vẫn phải trông chờ vào cậu ta đấy”.

Đội trưởng Lưu chỉ cười lắc đầu: “Được rồi được rồi, nói đến tên học trò này, anh có thể khen cả ngày không biết mệt, tôi sợ anh rồi”.

Trên tivi đã sắp công bố đáp án, mọi người nín thở theo dõi.

Lúc này điện thoại của đội trưởng Lưu rung lên, vừa nhìn thấy số gọi đến, sắc mặt ông trở nên nghiêm nghị, đứng dậy bước nhanh ra ngoài sảnh hội trường, lập tức nghe máy.

“Xin chào Cục trưởng Trần, có chỉ thị gì thế ạ?”

“Chỗ các cậu có một cảnh sát tên là Trương Trì đúng không?”

“Vâng, vừa điều đến đội chúng tôi”.

“Tôi nghe người bạn nói trên tivi có cảnh sát của chúng ta tham gia game show. Chàng trai này có thực tài, bình thường biểu hiện thế nào?”

“Thưa sếp, đồng chí Trương Trì này cũng tương đối chăm chỉ, thực sự có thiên phú, sau khi đến chỗ chúng tôi đã dựa vào phác họa chân dung mà phá được hai vụ án, trong đó có một vụ là trọng án giết người hàng loạt”.

“Rất tốt, tôi có một ý tưởng đề nghị các cậu suy nghĩ. Bây giờ không ít vụ án ở các nơi trong cả nước đều cần nhân tài như cậu ta hỗ trợ phá án. Nếu có thể điều cậu ta về Cục hình sự, phái đến các tỉnh cũng rất thuận tiện, đều coi như công việc trong chức trách, không phải mất thời gian. Cũng không biết nguyện vọng của bản thân cậu ta thế nào?”

“Vâng, tôi nhất định sẽ nhanh chóng chuyển lời sếp cho cậu ấy”.

“Không cần, tôi chỉ nói với cậu một tiếng như vậy, đến lúc đó các cậu còn phải phối hợp. Tuần sau tôi cũng có việc đến thành phố các cậu một chuyến, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với cậu ta, đến lúc đó các cậu bố trí cho tôi. Tóm lại một khi lên Cục làm việc, những chuyện như cơ hội phát triển, phúc lợi được hưởng, bảo cậu ta không cần phải băn khoăn”.

“Vâng, tôi hiểu rồi. Đợi cậu ấy về, tôi sẽ lập tức hẹn thời gian với thư kí của sếp, bố trí càng sớm càng tốt. Sếp cứ yên tâm”. Đội trưởng Lưu cung kính gác điện thoại, đứng ngoài cửa hút một điếu thuốc, sau đó yên lặng trở lại chỗ ngồi.

Cố Chí Xương nhìn ông ta một cái, đội trưởng Lưu không biết là nên vui hay nên buồn: “Lão Cố này, anh chuẩn bị tâm lý trước đi, chỗ này của chúng ta miếu nhỏ, rất nhanh sẽ không giữ được học trò của anh nữa”.

Cố Chí Xương bật cười: “Nhưng mà thế thì cũng nhanh quá đấy. Vừa rồi tôi mới nói xong, ánh sáng của thỏi vàng này đã hấp dẫn cả cấp trên rồi à?”

“Đúng thế. Cục trưởng Cục cảnh sát hình sự Bộ Công an vừa đích thân gọi đến chỉ vì chuyện điều chuyển cậu ấy”,

Cố Chí Xương nghiêng người về phía ông: “Làm thật à?”

“Đây không phải chuyện đùa, sếp còn nói đi nói lại, vị trí nhà cửa đều không tồi, chỉ còn chờ cậu ta lên thôi. Anh làm sư phụ còn chưa ấm chỗ mà cậu ta đã sắp trở thành tư lệnh rồi”.

Sắc mặt Cố Chí Xương hơi khó coi: “Đây là mệnh lệnh luôn hả?”

“Mệnh lệnh thì chưa nói, ít nhất là đơn vị hiện tại cũng phải cho phép nữa, đồng thời vẫn tôn trọng nguyện vọng cá nhân của cậu ấy. Có điều cơ hội phát triển tốt như vậy, lên sân chơi lớn hơn, đãi ngộ rất tốt, có cảnh sát trẻ nào lại chịu từ bỏ chứ?”

Cố Chí Xương nghe vậy mới khôi phục nụ cười: “Vậy thì tốt, tôi vẫn còn có vài phần nắm chắc. Anh thấy tôi có như người bình thường không? Sư phụ không bình thường, học trò chẳng lẽ lại bình thường sao?”

Đội trưởng Lưu không biết nói sao.

Lúc này cả trong hội trường và trên màn hình đều vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

“Trương Trì thật sự làm được rồi!” Tiểu Ngô kích động kêu lên: “Niềm tự hào của đội hình sự chúng ta!”

Cố Thế bên cạnh mỉm cười, vừa rồi cô đã nghe thấy toàn bộ nội dung đối thoại giữa cha và đội trưởng Lưu ở hàng trước. Trương Trì rốt cuộc có lựa chọn ở lại đội hình sự như kì vọng và phỏng đoán của cha mình không? Có rời khỏi thành phố này vì nhận được sự yêu quý của người đứng đầu ngành không?

Trên tivi, nụ cười của Trương Trì điềm đạm nhẹ nhàng, ung dung bình tĩnh không vui không buồn, bức tranh hắn vẽ giúp khán giả chỉ ra đúng người được chọn, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ tưởng như bất khả thi này.

Hắn lại không hề ngủ quên trên chiến thắng như dự tính, dường như thời gian này ở đội hình sự đã khiến hắn lột xác thành một người khác, so với gã đeo hoa tai lúc đầu như thể hai người khác nhau vậy. Cô Thế âm thầm có chút chờ mong, lại có chút sợ ngày công bố “đáp án” này.

« Lùi
Tiến »