Họa Sĩ Vẽ Chân Dung Tội Phạm

Lượt đọc: 892 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
tung tích của cô gái

Cố Chí Xương vừa hạ lệnh, Trương Trì và Tiểu Ngô liền mang túi dụng cụ xuống xe đi vào tòa nhà. Đấy là một khu dân cư bình thường ở ngoại ô thành phố C, hai người đi lên tầng năm, gõ cửa một căn hộ trên đó.

☆ ☆ ☆

Trong phòng vẽ, bên cạnh chiếc sofa dài có một giá vẽ bằng gỗ thô. Phía trên giá vẽ chính là bức tranh tập thể đội hình sự. Bức tranh này là Trương Trì cố ý vẽ cho các đồng nghiệp. Trong tranh có đầy đủ mọi người trong đội, kể cả trước kia lẫn sau này mới gia nhập đều không thiếu một ai, ông Tần đã qua đòie vì bệnh tật cũng có mặt, Cố Thế thì ở vị trí trung tâm của bức tranh.

Trương Trì lấy bức tranh này ra sau một cuộc họp thường lệ của toàn đội. Hắn thận trọng đặt bức tranh lên trên bàn họp, mọi người vừa nhìn thấy bức tranh đã không ngừng thán phục. Tất cả đứng quanh bức tranh so sánh người trong tranh với người thật, tới tấp giơ ngón tay cái lên với Trương Trì.

“Ôi, sao không ai nghĩ ra nhỉ, đáng lẽ phải vẽ tranh chúng ta từ lâu rồi mới phải. Suốt ngày vẽ đám nghi phạm, sướng nhất là bọn chúng rồi”. Ông Trần được vẽ mảnh dẻ hơn người thật một chút, bụng bia cũng bị người hàng trước che khuất, tâm trạng rất tốt: “Bình thường không phải lãnh đạo vẫn thường nói đoàn kết toàn thể gì đó sao. Cây bút vẽ của cậu vung lên, chúng ta càng trở nên đoàn kết”.

Mọi người cùng cười lớn, Cố Chí Xương cười tít mắt, nếp nhăn nơi đuôi mắt càng đậm hơn: “Tranh này vẽ rất đẹp, nhưng phác họa chân dung nghi phạm càng phải vẽ tốt hơn nữa. Nhân chứng ngồi trong phòng vẽ mô tả sẽ rất thoải mái, không còn cảm giác mình đang ở Cục cảnh sát nữa, có thể phối hợp với Tiểu Trương của chúng ta tốt hơn, mọi người nói có đúng không?”

“Giỏi lắm, còn trẻ mà đã có phòng làm việc riêng rồi, tôi đã làm hơn nửa đời người mà ngay cả phòng làm việc cũng không có mà ngồi đấy”, một cảnh sát già khác nói nửa đùa nửa thật.

“Thì anh có xin đâu, bây giờ xin vẫn còn kịp”.

“Chúng ta mà có tài năng như người ta thì bảo đảm lãnh đạo cũng cho phòng riêng. Có đúng không lãnh đạo?”

Cố Chí Xương cười mãi không thôi, Trương Trì vội giảng hòa: “Không dám không dám, lãnh đạo đã nói rồi, đây là phòng nghỉ của mọi người. Chỉ là thỉnh thoảng cho tôi mượn một chút, làm phiền mọi người những lúc đó thông cảm cho tôi”.

☆ ☆ ☆

Lúc đi vào phòng vẽ, ánh mắt Trương Trì nhìn về phía sofa. Một nữ sinh có vẻ quẫn bách nhìn thấy hắn lập tức đứng dậy. Hắn vẫy tay ra hiệu cho cô ngồi xuống, rót một cốc cà phê đưa cho cô, hương cà phê lập tức lan khắp phòng vẽ. Hắn quay về trước giá vẽ, nhìn đồng hồ một cái, nói với cô: “Được rồi, bắt đầu thôi”.

☆ ☆ ☆

Buổi chiều thứ sáu, Trương Trì ngồi trong phòng vẽ trước một chiếc laptop, cau mày cắn cắn bút trầm tư suy nghĩ, gần như sắp ngẩng mặt thở dài thì đột nhiên nghe thấy giọng Cố Thế từ một phòng làm việc vọng đến. Hắn lấy điện thoại di động ra xem lịch, tính toán thời gian huấn luyện. Không đúng, Cố Thế ngày mai vẫn còn phải huấn luyện, tại sao hôm nay đã về rồi?

“Huấn luyện kết thúc rồi à? Sao em không nói với anh? Anh có thể đi đón em”, Trương Trì đi đến chào hỏi cô.

Cố Thế liếc hắn một cái, thái độ dường như còn lãnh đạm hơn trước: “Còn chưa, hôm nay về tăng ca”.

Cô ăn bánh hamburger, đi tới bên cạnh bàn làm việc hỏi: “Vụ án mất tích đó tiến triển thế nào?”

“Không có sếp ở đây, chúng tôi không làm được gì cả”, Tiểu Ngô cười làm bộ nhăn nhó.

Trần Đình không nghe được nữa, vỗ lưng Tiểu Ngô: “Chỉ biết nịnh sếp, nói đi, bây giờ đã nắm được những thông tin gì?”

Tiểu Ngô nhìn Trương Trì: “Khả năng diễn đạt của cậu tốt, cậu nói đi”.

Trương Trì không từ chối, trực tiếp giới thiệu: “Chúng ta đã hỏi thăm cha mẹ cô gái, sau đó căn cứ manh mối họ cung cấp, điều tra xem cuối tuần trước đó cô ấy không về nhà, rốt cuộc là đã đi đâu.”

Cố Thế thắc mắc: “Chẳng phải cô ấy thuê một căn hộ sao? Chỗ lần trước chúng ta đã đến ấy.”

“Sau chuyện lần đó, cha mẹ cô ấy cho rằng căn hộ đó không an toàn, yêu cầu cô ấy chuyển về nhà, ngay cả mỗi ngày đến cơ quan thực tập cũng chỉ hận không thể theo sát con gái.”

Trần Đình nghe xong lắc đầu: “Thế thì hơi quá! Nghiên cứu sinh cơ mà, đã là người lớn từ lâu rồi. Xem ra vẫn không tìm ra nguyên nhân cô ấy muốn tự tử.”

Trương Trì gật đầu: “Họ căn bản vốn chưa hề hỏi. Sau mấy tuần, họ thấy tâm trạng cô ấy đã tương đối ổn định, cảm thấy công việc có thể giúp cô ấy phân tán sức chú ý cũng tốt, cho nên khi cô ấy nói phải tăng ca nên không về nhà, cha mẹ cô ấy cũng đồng ý.”

“Vậy là vốn dĩ hôm đó cô ấy không phải tăng ca à?” Cố Thế suy đoán.

“Chẳng những cô ấy không tăng ca mà còn nghe theo chỉ dẫn qua điện thoại, đến cây ATM chuyển khoản sáu trăm năm mươi ngàn tệ đến một tài khoản. Gần đây cô ấy lại chuyển khoản tiếp bốn trăm ngàn vào tài khoản này”.

“Cô ấy không đến nơi nào khác ngoài ngân hàng đúng không?”

Trương Trì gật đầu: “Vấn đề nằm ở chỗ, đoạn video lúc chủ tài khoản đó đến rút tiền trích xuất từ camera giám sát chất lượng lại quá thấp, manh mối liền đứt ở đây.”

Trần Đình mạnh dạn đưa ra giả thiết của mình: “Hay là nghi phạm nhờ người khác đến rút tiền?”

“Không phải, là chính hắn tự đến rút”. Tiểu Ngô thở ngắn than dài nói: “Nhưng mất bao công sức điều tra, một chút manh mối hữu ích cũng không có.”

“Những thông tin này đều rất hữu ích, hiệu suất của các anh như thế cũng rất tốt.”

Cố Thế rất ít khi khen người khác, lúc này nghe thấy cô khen ngợi, Tiểu Ngô vui mừng vỗ vỗ cánh tay Trương Trì, Trương Trì chỉ cười mơ hồ.

“Ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với tôi mong muốn. Theo kinh nghiệm của tôi, có lẽ đây không phải một vụ bắt cóc, mà là một vụ lừa đảo điện tín”, Cố Thế đưa ra phán đoán.

Tiểu Ngô nói: “Không sai, chúng tôi cũng nghĩ vậy. Từ đầu đến cuối nghi phạm đều không đồng thời xuất hiện cùng người bị hại, chỉ lợi dụng tâm lý lo lắng của phụ huynh để vờ như đang khống chế cô gái, từ đó có thể đưa ra yêu cầu với gia đình cô ấy”.

“Phác họa chân dung thế nào rồi, đã xong chưa?” Cố Thế đột nhiên quay lại hỏi.

Bây giờ Trương Trì sợ nhất là nghe thấy càu này, không phải từ miệng lãnh đạo thì cũng là từ miệng nhân chứng. Lãnh đạo hỏi thường là vì vụ án có ảnh hưởng lớn, đôn đốc thực hiện nhanh, còn trường hợp sau lại càng phiền muộn, thông thường nhân chứng đã mời cả những họa sĩ khác thử vẽ lại tướng mạo nghi phạm.

Trương Trì gặp áp lực lớn lập tức tranh hắn vẽ cũng sẽ có biến đổi rất lớn. Nhân chứng khi lặp đi lặp lại miêu tả nhiều lần, trong lòng họ đã có mâu thuẫn nên miêu tả sẽ có sai lệch.Đôi khi chuyện xảy ra được vài ngày rồi, bỏ qua giai đoạn não bộ lưu lại nhũng hình ảnh rõ nét nhất, nên một số chi tiết có thể không nhớ ra. Những điều này đều có ảnh hưởng tiêu cực tới hiệu quả vẽ tranh.

Trương Trì khó khăn thừa nhận: “Hiện nay điều kiện không được tốt, không có tiến triển gì, tôi vẫn đang cố gắng”. Kì thực đâu chỉ là không được tốt, video lần này không ngờ còn kém hơn cả video vụ án phô dâm lần trước.

Dữ liệu của ngân hàng cho thấy tiền không hề được chuyển tiếp đến các tài khoản khác. Nghi phạm cần dùng tiền gấp, đích thân rút tiền, vốn đó là điều kiện có lợi. Nhưng camera có độ phân giải quá thấp, nghi phạm đi rút tiền lại đội mũ, chỉ lộ ra một nửa cằm và phần cổ, lúc xuống xe trả tiền lại cố ý che nửa khuôn mặt. Vì thế Trương Trì xem đi xem lại mấy chục lần cũng chỉ tìm được năm hình ảnh tương đối rõ ràng, dùng để phác họa chân dung vẫn chỉ như muối bỏ biển.

“Đã hiểu. Tôi đi làm việc đây, có tình hình gì các anh hãy báo cho tôi”. Cố Thế ăn xong chiếc hamburger, xoay người đi thẳng đến văn phòng của mình.

“Cô ấy đang bận điều tra vụ án nào thế?” Trương Trì cảm thấy thắc mắc liền hỏi Tiểu Ngô.

Tiểu Ngô nhún vai, nhìn về phía Trần Đình.

Trần Đình có vẻ lúng túng, bị hai người nhìn mãi đành phải nói: “Chính là vụ tên biến thái lần trước, nghe nói vừa mới bắt được nghi phạm. Anh cũng vừa mới nghe trưởng ban Cố thông báo, lát nữa tổ chúng ta lại phải tăng ca rồi”.

Trương Trì hưng phấn hỏi: “Sao không có ai thông báo cho em? Có phải là người em vẽ không?”

Tiểu Ngô nhắc nhở hắn: “Thì cậu đang bận việc khác mà. Việc gì cũng gọi cậu, ba đầu sáu tay cũng không làm hết được”.

Trần Đình chậm rãi cầm cốc nước đi ra cửa: “Để anh đi xem xem đã”.

Trương Trì trở lại phòng vẽ, trầm ngâm ngồi trước giá vẽ. Hình ảnh cắt ra từ video giám sát trước mặt làm hắn hoa cả mắt. Tạm chưa nói đến đặc trưng khuôn mặt, ngay cả một hình người cơ bản cũng không nhìn ra, chỉ toàn là những ô vuông mờ ảo. Hắn ghim tờ giấy in lên trên giá vẽ, lại chuyển giá vẽ vào sát chân tường, sau đó lui lại đến đầu bên kia phòng, nheo mắt thử thay đổi góc độ quan sát những bức ảnh này. Nhìn một hồi lâu, hắn lại quay về trước giá vẽ, cầm bút vẽ lên, lần này không hề trôi chảy như trước kia.

Ngoài hành lang, bóng dáng quen thuộc đó lại xuất hiện. Toán bộ sức chú ý của Trương Trì lập tức di chuyển đến trên người Cố Thế. Cố Thế lạnh lùng bước nhanh qua, lại nhanh chóng quay lại, đi thẳng tới bên cạnh hắn, yên lặng nhìn bức tranh đã sắp hoàn thành đó.

Trương Trì vẫn cười tít mắt với cô, đột nhiên hắn thu lại nụ cười để phối hợp với vẻ lạnh lùng của cô. Thực tế là hắn gần như không cảm nhận được nhịp tim của mình nữa, thời khắc này dường như cả thế giới đều trở nên yên lặng, cô chưa bao giờ bên hắn gần như vậy, mặt đối mặt. Nhưng vì sao hơi thở của cô không hề dồn dập, mặt cô cũng không đỏ ửng như hôm đó? Chỉ có mắt cô còn lộ ra vẻ linh động và hồn nhiên, rốt cuộc cô muốn gặp riêng hắn để nói chuyện gì?

“Biết vì sao không ai thông báo cho anh không?” Cố Thế lên tiếng hỏi.

“Xem ra không phải bởi vì hiệu quả của bức phác hoạ anh vẽ”. Trương Trì trong lòng chán nản, lại cố tỏ ra thoải mái trả lời.

“Đâu chỉ có thế”. Cố Thế nói thẳng: “Nếu không phải hắn lại phạm tội, dựa vào bức tranh của anh, e rằng có tìm đến chân trời cũng không bắt được người trong tranh. Bức tranh anh vẽ còn đánh lạc hướng nghiêm trọng các đồng nghiệp đến phục kích chờ tiếp viện của chúng ta đấy”.

Trương Trì đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô gái không biết dịu dàng là gì, thầm nghĩ: Cô ấy chưa bao giờ sợ làm hắn tổn thương. Nhưng chính cô ấy lại dễ bị tổn thương. Tại sao hắn lại thích một người như cô ấy chứ?

“Tôi chỉ nói ra sự thật mà không người nào muốn nói với anh. Lần trước tôi đã nhắc nhở anh, giá trị của một cảnh sát hình sự thể hiện trong việc tra án. Đối với anh, việc điều tra quan trọng nhất là phác họa chân dung nghi phạm, đây là sức cạnh tranh chính của anh”. Cố Thế nói liền một mạch, có vẻ như rất thất vọng. Trương Trì dường như nhìn thấy Cố Chí Xương khi còn trẻ. Hai cha con này có lúc giống nhau đến kinh người.

“Bây giờ mới được vài ngày, cho anh thêm một chút thời gian...”

“Tôi không quan tâm rốt cuộc tại sao anh lại hỏi tôi câu hỏi đó, tôi cũng không muốn biết. Tôi chỉ quan tâm, nếu một người đàn ông không tập trung vào sự nghiệp của mình, không có được một chút thành tích nào, đương nhiên thành tích này không phải là vinh dự gì đó mà là làm tốt công việc của mình, làm đến hết sức có thể, điều đó cho thấy hoặc là khả năng phán đoán, hoặc là khả năng lĩnh hội, hoặc là khả năng tự kiềm chế của người đó có vấn đề. Tôi không rõ mình thích người như thế nào, cũng chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng tôi biết rất rõ là kiểu đàn ông như vậy không thể là kiểu người tôi thích. Sự tôn trọng và khâm phục tối thiểu đều không thể có được, những cái khác càng không cần phải nói nữa”.

Mỗi lần Cố Thế nói về vấn đề tình cảm đều như đang tính toán công thức hoặc làm bài tự luận, lý trí đến mức lãnh đạm. Nếu thật sự gặp phải người cô thích, cô còn có thể phân tích rõ ràng như vậy hay không? Hay cô vốn là một người phải suy nghĩ tìm hiểu kĩ lưỡng mới cảm thấy có thể tin tưởng? Hắn chỉ mong cô là trường hợp sau. ít nhất hắn còn có lý do để cố gắng.

“Còn nữa, tôi đã xem bức phức họa kẻ phô dâm, anh chắc chắn người mình vẽ là nghi phạm của vụ án này sao? Tại sao tôi lại thấy người anh vẽ không khác nghi phạm vụ án mất tích là mấy? Kiểu mặt giống nhau, kiểu mắt giống nhau, thậm chí kiểu tóc cũng na ná nhau”. Cố Thế nói xong câu này, thấy hắn đứng đó yên lặng hiếm thấy lại bổ sung thêm một câu, dường như muốn cứu vãn một chút thể diện cho đối phương: “Anh cố gắng tìm nguyên nhân đi, làm việc chuyên tâm một chút không bao giờ là sai”.

Trương Trì cất kẹp vẽ đi, rầu rĩ ngồi một hồi lâu.

Nghe Cố Thế nói thẳng, hắn không giận dữ, không quẫn bách, nhưng trong lòng râm ran khó chịu. Hắn không giận người khác, mà giận chính mình chẳng ra gì.

Ngồi đến lúc bình tĩnh lại, hắn đứng phắt dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực như trước kia đi đến phòng thẩm vấn. Bên trong khói thuốc lượn lờ, Cố Chí Xương đang trừng mắt với gã phô dâm, nhìn thấy hắn chỉ gật đầu không nói gì.

Tiểu Ngô bên cạnh lén nói với Trương Trì: “Gã biến thái này là một kẻ giảo hoạt, bọn anh đều không làm được gì hắn, chỉ còn cách mời cao thủ ra tay”.

Cố Chí Xương trợn mắt nói: “Ông không nói, chúng tôi cũng có thể điều tra được. Cho ông cơ hội, gọi vợ ông tới đây, giải thích trước mặt bà ấy, nếu không tới nhà điều tra còn phải kinh động hàng xóm, mẹ già và con gái. Ông cứ nghĩ đi, tự mình nói hay để chúng tôi nói?”

Người đàn ông đó thấp giọng lẩm bẩm: “Đồng chí cành sát, làm như vậy thật sự rất khó coi, ông cho tôi thêm một cơ hội đi”.

“Khó coi? Lúc phô dâm ông còn cười rất đắc ý cơ mà? Có gì mà khó coi với dễ coi. Chúng tôi đã cho ông rất nhiều cơ hội rồi. Nếu ông không hợp tác, đến lúc đó mới là thật sự khó coi. Suy nghĩ cho kĩ, có chịu gọi điện thoại hay không?”

Đối phương là một người đàn ông trung niên thư sinh, đeo cặp kính không gọng, không nhìn ra có gì khác thường. Mồ hô lạnh chảy ròng ròng, hắn vẫn nhỏ giọng van lơn: “Bố vợ tôi là lãnh đạo cũ của cơ quan, nếu làm như vậy, bà ấy sẽ đòi ly hôn, nguyên nhân ly hôn chắc chắn bố vợ tôi sẽ biết, công việc của tôi cũng không giữ được nữa. Cho tôi một cơ hội sửa sai lần cuối được không?”

“Ông cũng có con gái, mấy nữ sinh kia chỉ lớn hơn con gái ông một vài tuổi. Sao ông không nghĩ nếu con gái ông nhìn thấy cảnh đó sẽ nghĩ thế nào? Có người nào làm cha mẹ lại không gay gắt với nhà trường, với cảnh sát? Ông không giữ được công việc, chúng tôi cũng không giữ được công việc. Pháp luật không phải tôi định ra, đây cũng không phải cái chợ để ông có thể cò kè mặc cả”.

Trương Trì tỉ mỉ quan sát khuôn mặt gã phô dâm, quả nhiên cùng bức tranh mình vẽ khác nhau một trời một vực. Cố Chí Xương không nói gì hắn, hắn cũng tự thấy vô cùng xấu hổ.

Nghi phạm run run tay tìm số của vợ mình trong điện thoại, ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Cố Chí Xương nghiêm nghị thúc giục: “Có cần tôi giúp không?”

“Để tôi, tôi tự làm”. Đối phương vội vã trả lời, cuối cùng gọi: “Alô, bây giờ anh đang ở đồn cảnh sát gần nhất, ở đây có chút việc cần giải quyết, làm phiền em đến đây một chuyến”.

“Tôi nhắc nhở ông, ông làm chuyện này là có ý thức, cũng có năng lực biết trước hậu quả, tính chất hoàn toàn không giống hành vi vô thức do bệnh tâm thần. Chứng tôi dẫn ông tới đây là đã thu thập mọi bằng chứng, chắc chắn sẽ tạm giam ông. Thời gian tạm giam bao lâu còn phải xem thái độ khai báo của ông thành khẩn như thế nào. Không được vòng vo, không được lập lờ, phải nói chi tiết, để xem những gì ông nói có phù hợp với bằng chứng chúng tôi đang nắm giữ hay không, thái độ của ông như thế nào, chúng tôi mới có thể suy nghĩ đến chuyện khoan hồng, có hiểu không?!”

“Hiểu, hiểu, tôi nhất định khai báo thành khẩn”. Phòng tuyến tâm lý của đối phương gần như hoàn toàn sụp đổ.

Cố Chí Xương lại gọi hai cảnh sát trẻ trực ban tới để ghi lời khai của nhân chứng và nghi phạm. Trước lúc đi ông dặn hai người họ phải ghi rõ từng chi tiết, tránh sau này có rắc rối lại xử lý không nổi, sau đó mới quay về phía Trương Trì vẫn im lặng đứng bên cạnh.

“Sếp Cố”. Trương Trì bước tới, đầy vẻ xấu hổ.

“Cậu không cần phải nói, tôi hiểu hết”. Cố Chí Xương xua tay: “Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, nhưng nếu tâm tư vẫn không tập trung trong công việc thì không thể làm tốt được đâu”.

“Vừa rồi tôi đã hồi tưởng lại toàn bộ quá trình vẽ tranh, quả thực khi đó đã phân tâm”.

“Đương nhiên trí nhớ của nhân chứng cũng có vấn đề, cậu vẽ xong cô ấy còn nói rất giống. Có điều tôi có thể hiểu được, như người vừa rồi, thực ra tôi rất thông cảm với hắn, hắn làm như vậy cũng có nguyên nhân của hắn”.

Trương Trì phản bác: “Thông cảm? Hắn làm chuyện như vậy là rất tồi tệ ấy chứ”.

Cố Chí Xương xua tay, vẻ mặt hoà nhã, dáng vẻ nghiêm túc khi thẩm vấn vừa rồi không còn lại chút nào: “Biến thái phô dâm có ảnh hưởng tồi tệ tới xã hội, vụ án kiểu này tôi làm nghề vài chục năm cũng đã thấy không ít. Nói đơn giản, bình thường tuổi phát bệnh đều là từ mười lăm đến ba mươi lăm. Như hắn hơn bốn mươi tuổi mới bắt đầu mắc chứng này, chắc chắn là gia đình có biến cố lớn, tình cảm vợ chồng không tốt, cuộc sống vợ chồng cũng không hài hòa”.

“Sếp Cố, ý sếp muốn nói bọn chúng vốn là những người đáng thương, có vấn đề tâm lý nghiêm trọng, nhưng bình thường vẫn phải kìm nén?”

“Đứng vậy, lúc làm chuyện này kì thực bọn họ có áy náy, chỉ có điều khi đó không khống chế nổi hành vi của chính mình”.

Cố Chí Xương mặc dù không phê bình câu nào, nhưng Trương Trì nghe lại thấy trọng lượng rất nặng. Nếu không có khả năng tự kiềm chế, người bình thường và kẻ biến thái thực ra không hề có gì khác nhau.

Trương Trì thầm cảm thấy buồn cười, mình và đám biến thái lại giống nhau đến vậy, nhưng hắn chỉ gật đầu nói: “Sếp Cố, tôi hiểu rồi, tôi sẽ điều chỉnh trạng thái của mình cho tốt”.

“Thế này đi, sau khi kết thúc vụ án này, cậu xin nghỉ phép một thời gian. Trước nay nửa cuối năm đều rất bận, muốn nghỉ cũng không có cơ hội. Cậu mới đến, thích nghi với nhịp độ ở đây cũng không dễ”. Cố Chí Xương hiền từ nhắc nhở.

Trương Trì gật đầu cảm kích, trong lòng vẫn còn nhớ đến bức họa đó.

Hai người đang thoải mái trò chuyện nghỉ phép nên đi đâu tốt hơn, đội trưởng Lưu sầm mặt đi tới, không thèm nhìn Trương Trì, chỉ chào hỏi Cố Chí Xương rồi cùng ông vội vã đi luôn.

Hai người họ vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy cha cô gái mất tích. Ông ta đang hút thuốc lá trên hành lang, nhìn thấy lãnh đạo đội hình sự, vẻ mặt phức tạp gật đầu với họ, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Đóng cửa văn phòng lại, ngồi xuống sofa, Cố Chí Xương hất cằm về phía cửa: “Chà, ngày nào cũng đến báo danh”.

Đội trưởng Lưu châm một điếu thuốc, lại ném cho Cố Chí Xương một điếu, cười khổ nói: “Bây giờ chủ yếu phải trấn an ổn định tâm lý người nhà nạn nhân, không thể nói với ông ta ‘đây là nơi làm việc của chúng tôi’ rồi đuổi ông ấy về được. Lão Cố, tình hình bên anh bây giờ thế nào?”

“Căn cứ manh mối có được, đang phác họa chân dung nghi phạm rồi. Nhưng lần này điều kiện điều tra không được lạc quan, về cơ bản là không có nhân chứng, e rằng công tác phác họa chân dung nghi phạm sẽ gặp rất nhiều khó khăn”.

“Lão Cố, vụ án này áp lực dư luận càng ngày càng lớn. Phố lớn ngõ nhỏ đều đang bàn tán cô gái này rốt cuộc đã đi đâu, ngay cả mẹ tôi cũng nói về chuyện này”.

Đội trưởng Lưu chỉ vào đồng hồ treo tường: “Anh xem, từ đầu giờ chiều đến giờ, mới hơn bốn tiếng tôi đã nhận được không dưới năm cuộc điện thoại của phóng viên rồi”.

“Đúng vậy, quả thực áp lực không nhỏ. Cục trưởng cũng nói chuẩn bị cử người xuống hỗ trợ”.

“Ý tôi là chứng ta không thể treo cổ chết trên cành cây được. Trương Trì lúc trước quả thật dựa vào phác họa chân dung đã giúp chứng ta phá án, nhưng đó là vụ án có nhân chứng, đặc trưng của nghi phạm cũng tương đối rõ ràng. Nói thẳng là có chút may mắn trong đó. Anh nói xem, vụ án này hình ảnh mờ như vậy, cậu ta có thể phác họa được nghi phạm không?”

Cố Chí Xương gật đầu: “Tôi đã xem rồi, từ góc độ người ngoài nghề như tôi mà nói, ngay cả một bóng người cũng không nhìn ra”.

“Cho nên anh hay tôi cũng không dám vỗ ngực bảo đảm cậu ta có thể phác họa ra một cách chính xác, đúng không?”

“Vậy ý anh là?” Cố Chí Xương chậm rãi thở ra một vòng khói.

Đội trưởng Lưu dụi tắt điếu thuốc, dừng lại một lát nói: “Anh cảm thấy dạo này trạng thái của học trò anh thế nào?”

Cố Chí Xương không nghĩ đội trưởng Lưu lại chú ý tới Trương Trì như vậy, do dự một lát nói: “Thằng nhóc này hơi thiếu tập trung, nhưng rốt cuộc vẫn là người có tài. Trong công việc cũng rất chủ động, có tinh thần trách nhiệm, giỏi đi sâu nghiên cứu tìm tòi, có thể tích cực phát hiện vấn đề của mình, có người chỉ điểm sẽ hiểu ngay”.

“Ừ, yêu quý nhân tài là tốt, nhưng đám thanh niên trẻ lúc cần vẫn phải gõ, điều ra tuyến đầu rèn luyện một chút. Đội hình sự chúng ta phân công nhưng không phân tách, bất kì ai cũng không được có ngoại lệ. Nếu không, để mọi người xì xào thì làm sao chúng ta có thể dẫn đội được”.

Đội trưởng Lưu rõ ràng có ám chỉ. Cố Chí Xương biết mình nhiều lời cũng vô ích: “Vụ án này vẫn đang điều tra tích cực, các biện pháp trinh sát sẽ nhanh chóng trình lên phê duyệt. Nếu có hành động bắt giữ, Trương Trì nhất định sẽ chủ động tham dự, điểm này anh có thể yên tâm”.

“Được, phải tranh thủ thời gian, cố gắng chuyển bị động thành chủ động”.

Biểu hiện của Trương Trì chỉ cần có chút thua kém, mọi người sẽ càng “quan tâm” hắn hơn. Theo suy đoán của Cố Chí Xương, những người này rất có thể là người trong Cục nhưng không phải người trong đội hình sự. Trong ngành này, lãnh đạo thường nói phải coi trọng nhân tài, bồi dưỡng nhân tài, dùng tốt nhân tài, nhưng luôn có một số người không tích cực làm việc, lại không muốn thấy người khác làm việc quá tốt. Dường như chỉ sợ đối phương được lãnh đạo quý mến, khiến mình trở nên thua chị kém em. Thế là nhân tài có lúc được muôn người tung hô, có lúc lại bị muôn người chỉ trích. Một khi nhân tài vấp ngã, những người này sẽ vội vã bỏ đá xuống giếng.

Nói như vậy, ông lại là người gián tiếp làm hại Trương Trì, khiến hắn gặp phải tình cảnh của chính mình trước kia. Ông đì ra ngoài văn phòng, mạnh tay bóp tắt điếu thuốc, thổi ra một vòng khói lớn.

Thành phố C cách thành phố A hai tiếng chạy xe. Trương Trì và Tiểu Ngô nhận được mệnh lệnh, lái xe chạy thẳng đến thành phố C. Cùng lúc đó, cha của cô gái mất tích là ông Lưu đang cúi đầu ngồi hút thuốc trong phòng họp của đội hình sự.

Ông Lưu đã là khách quen của tòa nhà này, mặc dù không có thẻ ra vào, nhưng ông luôn có cách để vào. Vài ngày không gặp, sắc mặt ông có chút u ám, vẻ mặt không còn bình tĩnh như trước, thường có người nhìn thấy ông đi qua đi lại ngoài hành lang.

Cố Chí Xương tạm thời di chuyển địa điểm làm việc của mình đến phòng họp, bảo ông Lưu ở đó nghỉ ngơi, chưa đến mức lạnh nhạt với ông ta, lại có thể tiếp tục triển khai công việc một cách tự nhiên. Ông Lưu thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát cảnh sát ra vào, chỉ cần Cố Chí Xương đi ra ngoài nghe điện thoại, ông sẽ xoay người nhìn ra cửa, dường như chờ mong kì tích xảy ra.

Cố Chí Xương quay lại bắt gặp ánh mắt chờ mong của ông Lưu. Ông gọi Cố Thế đang đi về phía mình, bảo cô đi vào chuyện trò với ông Lưu trước.

Cố Chí Xương nhận được một cuộc điện thoại, Trương Trì cố găng hạ thấp giọng nói: “Sếp Cố, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ không biết trong nhà có mấy người, có hành động theo kế hoạch không?”

“Hành động! Chú ý an toàn, kịp thời báo cáo”.

Cố Chí Xương vừa hạ lệnh, Trương Trì và Tiểu Ngô liền mang túi dụng cụ xuống xe đi vào tòa nhà. Đây là một khu dân cư bình thường ở ngoại ô thành phố C, hai người đi lên tầng năm, gõ cửa một căn hộ trên đó.

“Ai đấy?” Giọng một phụ nữ.

“Chúng tôi là thợ sửa điều hòa, vừa rồi anh chị gọi điện thoại nói điều hòa không mát đúng không?”

Ánh sáng trong lỗ mắt thần lóe lên rồi biến mất, sau khi đối phương xác nhận người bên ngoài là ai liền chậm rãi mở cửa. Người mở cửa là một cô gái lạ, một trong hai phòng ngủ vẫn đóng chặt cửa.

Trương Trì và Tiểu Ngô mặc đồng phục thợ sửa chữa, người tung kẻ hứng rất ăn ý. Quần áo là họ mới mua ở cửa hàng đồ dùng bảo hộ lao động, cách sửa chữa là tạm thời tự học qua video xem trên mạng. Lúc này tất cả đều phát huy tác dụng, Trương Trì vừa bơm ga cho điều hòa vừa hỏi: “Nhà anh chị chỉ có một điều hòa này à?”

“Không phải, trong phòng ngủ kia cũng có, nhưng cái đó không có vấn đề gì”.

Tiểu Ngô đưa cho cô ta một tấm danh thiếp, nhiệt tình giới thiệu: “Chúng tôi là công ty sửa chữa điện lạnh mới mở, tới nhà sửa điều hòa sẽ khuyến mại vệ sinh miễn phí. Tôi thấy điều hòa này của anh chị đã rất lâu không vệ sinh, bật cả đêm như vậy vi khuẩn gây bệnh sinh sản rất nhanh, rất dễ bị ốm. Chị vui lòng dùng WeChat chụp lại, đăng lên dòng thời gian, chúng tôi sẽ cung cấp dịch vụ này”.

“Anh chắc chắn là miễn phí chứ?”

Tiểu Ngô vội gật đầu không ngừng: “Chắc chắn là miến phí, chỉ cần cô đăng lên WeChat, chụp màn hình cho tôi. Phòng bên có người không? Tôi có thể vào được chứ?”

“Có người, anh gõ cửa đi”.

Hai người thoáng nhìn nhau, Trương Trì đi tới cửa phòng ngủ bên kia chuẩn bị dụng cụ, Tiểu Ngô gọi cô gái kia hỏi: “Xưng hô người này thế nào?”

“Tôi cũng không biết, chúng tôi chỉ thuê chung nhà”.

Người trong phòng nghe thấy tiếng gõ cửa liền ra mở cửa. Trương Trì nhìn một cái, trong lòng mừng như điên, lấy thẻ cảnh sát ra: “Lưu Hân, chúng tôi là cảnh sát thành phố A, chúng tôi đến để đưa cô về nhà”.

Cô gái tỏ vẻ sợ hãi, vội vàng định đóng cửa lại. Tiểu Ngô chặn cứng cửa phòng: “Cha mẹ cô sốt ruột sắp ốm rồi, cô còn trốn cái gì nữa?”

“Vậy là sao? Các anh không phải thợ sửa chữa à?” Cô gái kia kinh ngạc hỏi.

Hai người không có tâm tư để ý tới cô gái đó, còn đang mải giải thích với Lưu Hân. Đối phương lại không nghe vào tai một chữ nào, chỉ nói năng lộn xộn ngồi bệt xuống sàn: “Tôi đã làm theo đúng những gì các ông nói, các ông đã hứa không bắt chúng tôi cơ mà? Các ông đã làm gì cha mẹ tôi rồi?”

Trương Trì và Tiểu Ngô đưa mắt nhìn nhau.

Điện thoại của Cố Thế đổ chuông, sau khi nghe máy, cô chỉ ơ a vài tiếng, hoặc cảm thán, hoặc kinh ngạc, hoặc bình tĩnh. Sau khi ngắt điện thoại, cô mở WeChat, nhận được hai bức ảnh, đi tới bên cạnh Cố Chí Xương thấp giọng thì thầm một hồi, cho ông xem màn hình điện thoại.

Ông chậm rãi đứng lên, các thành viên khác trong ban chuyên án đang bận rộn trong phòng họp đều cẩn thận quan sát hai người bên này. Ông Lưu vẫn cúi đầu xem điện thoại, không hề nhận ra bầu không khí khác thường.

Cố Chí Xương mặt không biểu cảm, kiềm chế kích động, quay lại gọi: “Ông Lưu, mời ông qua đây một lát”.

Ông Lưu nghi hoặc đứng dậy, thấp thỏm nhìn những cảnh sát xung quanh, vẻ mặt mọi người đều nghiêm túc, ông không nhìn ra bất cứ biểu cảm hữu ích nào.

“Ông xem, đây có phải là con gái ông không?” Cố Chí Xương cho ông Lưu xem một bức ảnh trong điện thoại.

Ông Lưu gật đầu không hề do dự, đợi Cố Chí Xương nói tiếp.

Cố Chí Xương cho ông Lưu xem bức ảnh thứ hai: “Ông xem, bây giờ cảnh sát chúng tôi đang ở chỗ cháu, ông có thể yên tâm được rồi. Theo quy trình, chúng tôi cần lấy lời khai của cháu ở thành phố C, ngày mai sẽ đưa cháu về. Ông cứ yên tâm”.

Mỗi một câu Cố Chí Xương nói đều làm mặt ông Lưu giãn ra một chút. Sau khi nghe xong, cuối cùng ông thở dài một hơi, bước tới nắm chặt tay Cố Chí Xương: “Cảm ơn các anh. Trước kia luôn cho rằng cảnh sát và chúng tôi không liên quan gì tới nhau, vẫn hiểu lầm về các anh, bây giờ mới biết những lúc quan trọng vẫn phải dựa vào các anh. Mọi người đều làm việc chuyên nghiệp, yêu nghề, giúp người dân chúng tôi an ổn mà sống”.

Ông Lưu nói xong vội phát thuốc cho các nam cảnh sát, đến lượt Cố Chí Xương, Cố Chí Xương chỉ cười nói: “Không sao. Nếu để ông bà biết tiến độ phá án sẽ làm ông bà càng thêm băn khoăn lo lắng, công việc của chúng tôi cũng không dễ dàng. Chúng ta nên đặt mình vào địa vị của người khác, mọi người hiểu nhau là tốt nhất”.

☆ ☆ ☆

Hôm sau lúc vợ chồng ông Lưu nhìn thấy con gái, con gái xấu hổ không nói gì, chỉ ôm họ thật chặt. Cha mẹ không trách cứ một câu nào, vuốt tóc con gái đầy yêu thương: “Con bé ngốc, về là tốt rồi”.

Trương Trì và Cố Chí Xương đưa mắt nhìn họ đi xa, Trương Trì đột nhiên nói một câu: “Sếp Cố, cảm ơn sếp”.

Cố Chí Xương cười nói: “Làm sao lại nói không đầu không đuôi thế, cảm ơn tôi cái gì. Khi đó tôi phái cậu đi công tác, cậu đưa ra ý tưởng đóng giả thợ sửa điều hòa để vào nhà, cuối cùng nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc, tôi còn chưa kịp khen ngợi cậu mà cậu đã cảm ơn tôi rồi”.

“Đương nhiên phải cảm ơn sếp. Lúc người khác đều bỏ tôi, sếp vẫn đứng sau lưng tôi, tạo cơ hội cho tôi lập công chuộc tội. Tôi phải cảm ơn sếp đã tín nhiệm tôi, ủng hộ tôi vô điều kiện”, Trương Trì khắc khổ nói.

“Thế thì tôi phải cảm ơn cậu mới đúng. May mà trước mặt tôi cậu luôn thu lại tính khí, không còn bướng bỉnh, nếu không tôi cũng không giúp cậu được”.

Trương Trì nhìn hành lang sớm đã không có một bóng người, cảm khái nói: “Sếp Cố, trải qua vụ án này, tôi thật sự cảm thấy có lúc sự tin tưởng giữa người với người quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác”.

“À, còn có cảm ngộ cơ đấy, có tiến bộ, nói tôi nghe xem nào”.

“Thông thường mọi người đều cho rằng có yêu mới có tin tưởng, thực ra không phải vậy. Nếu không đủ tin tưởng, tình cảm lại trở thành liên lụy. Sếp xem Lưu Hân, nếu không phải cô ấy rất yêu thương cha mẹ, cô ấy đã không cư xử cảm tính như vậy. Nhưng nếu như cô ấy đủ tin tưởng cha mẹ, từ đầu đều nói rõ mọi chuyện với họ, cha cô ấy là người từng trải, có thể hiểu rõ mánh khóe của kẻ lừa đảo, cô ấy cũng sẽ không bị lừa”.

“Đúng vậy, nếu cha mẹ và con cái thường xuyên có trao đổi, tin tưởng lẫn nhau, Lưu Hân đã không chuyển khoản theo yêu cầu của kẻ lừa đảo, còn làm cho hai vợ chồng họ tưởng cô ấy bị bắt cóc nữa”.

Mồ hôi chảy xuống từ mặt Trương Trì, hắn cởi cúc trên cùng nói: “Nhưng xuất phát từ cái gọi là ‘hảo tâm’ đó cô ấy lại lựa chọn nghe theo yêu cầu của kẻ lừa đảo để lừa gạt cha mẹ. Sếp không thấy vẻ giật mình kinh ngạc của cô ấy khi biết chân tướng đâu, thậm chí còn cho rằng chúng tôi giả mạo là cảnh sát, kẻ lừa đảo trong mắt cô ấy mới là cảnh sát thật. Đúng là đáng buồn”.

Cố Chí Xương cảm khái nói: “Sự giao lưu giữa hai thế hệ là một vấn đề nan giải, con cái đang ở giai đoạn trưởng thành, cha mẹ lại mải mê công việc, tất nhiên sẽ khiến hai bên xa cách”.

“Sếp Cố, cha con sếp xem ra không tồn tại vấn đề này”.

Cố Chí Xương cười to sảng khoái: “Tôi với nó không phải hai cha con mà quả thực như hai anh em, ở nhà nó với tôi vẫn như cá mè một lứa. Từ khi mẹ nó qua đời, mỗi lần tăng ca, chỉ cần có cơ hội là tôi đều mang nó theo, khi đó cảm thấy nó rất khổ, bây giờ xem ra ở bên nhau chính là yêu thương, vất vả mấy cũng đáng”.

Trương Trì cảm thấy có chút mất mát: “Đúng vậy, có thời gian ở bên nhau lại bỏ lỡ, qua rồi là mất, không thể nào quay lại được nữa”.

« Lùi
Tiến »