Cố Thế hoàn toàn không chút ngại ngần, nhanh chóng cởi cúc anh ta, hít sâu một hơi, gạt tay Trương Trì ra, trực tiếp ghé miệng xuống hô hấp nhân tạo. Trương Trì nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh, mười ngón tay đan chéo liên tục ấn vào ngực anh ta.
☆ ☆ ☆
Đặt điện thoại xuống, Tiểu Ngô bước nhanh sang phòng làm việc bên cạnh. Trương Trì đang đầm đìa mồ hôi tập tạ tay, thỉnh thoảng quay sang nhìn chiếc gương bên cạnh.
Tiểu Ngô đi tới chặn trước gương: “Đừng ngắm cơ bắp của cậu nữa, có việc phải làm rồi. Thay quần áo rồi đi thôi”.
Xe của họ chạy ra khỏi trung tâm thành phố A, hơn một tiếng sau rẽ vào một khu biệt thự ở ngoại thành. Người giúp việc ra mở cửa, nhìn thấy cảnh sát đến liền vội vã mời vào trong sảnh. Ông chủ ngôi nhà đang ngồi bên bàn ăn, nhìn thấy họ liền đứng dậy chào hỏi.
“Tháng trước nghe nói con gái tôi được các anh cứu, tôi còn chưa kịp cảm ơn, ai ngờ bây giờ...” sắc mặt người đàn ông nặng nề nhưng không hề hoảng loạn, bình tĩnh mời bọn họ ngồi xuống.
“Lần trước cứu con gái chú là trưởng ban của chúng tôi, hôm nay cô ấy phải đến hiện trường một vụ án, tình hình bên này thế nào?” Trương Trì hỏi.
“Buổi sáng hôm qua tôi còn lái xe đưa con gái đến ga tàu điện ngầm, không thấy nó có gì khác thường. Nhưng đến buổi tối đi đón lại không thấy nó nữa, người phụ trách cơ quan thực tập của nó nói hôm qua nó không đến đó. Tôi gọi vào điện thoại di động của nó thì thấy tắt máy”.
Tiểu Ngô nhìn ngắm xung quanh theo thói quen, trước lúc đến đã nghe nói cha của cô gái mất tích là một doanh nhân, mẹ là quản lý cao cấp, có thể nói là một gia đình trung lưu khá giả.
Cha cô gái khoảng hơn năm mươi tuổi, không có bụng bia như đa số những người ở độ tuổi này, đeo một cặp kính gọng gỗ, quần áo cũng không phải hàng hiệu, nhưng chất liệu đó cũng phải mấy ngàn tệ một chiếc, sắc mặt ông không hề hoảng loạn, chỉ có thỉnh thoảng xem điện thoại di động mới để lộ tâm trạng nặng nề, có thể thấy ông ấy là một thương nhân từng trải qua nhiều sóng gió.
Trương Trì bỏ mũ cảnh sát xuống đặt lên bàn, sau đó mới ngồi xuống hỏi: “Sau chuyện lần trước tâm trạng cô ấy có vấn đề gì không? Có nói với cô chú nguyên nhân muốn tự tử là gì không?”
“Con bé này tự tôn rất cao, sau khi nó về nhà, chúng tôi luôn muốn tìm cơ hội tâm sự với nó, nhưng cảm thấy vẫn chưa đến lúc, vẫn đồng ý để nó tạm thời không phải đến trường. Các anh cũng biết đấy, chuyện của nó cả trường đều đã biết, có rất nhiều tin đồn thất thiệt”. Mẹ cô gái vẻ mặt lo lắng mang nước ngọt ra cho hai người, cũng ngồi xuống ghế nói chuyện.
“Nhưng đêm hôm qua điện thoại của nó đột nhiên mở máy, tin nhắn tôi nhắn cho nó trước đó được báo đã đọc. Hơn nữa nó còn nhắn cho chúng tôi một tin nhắn không đầu không đuôi, các anh xem đi”. Cha cô gái đưa điện thoại cho Trương Trì.
“Bạn trai con cá độ bóng đá thua tiền, con là người bảo lãnh, bây giờ anh ấy bỏ trốn rồi. Con phải chịu trách nhiệm cho việc làm của mình”. Nội dung tin nhắn chỉ có mấy dòng đơn giản như vậy.
“Cô ấy có bạn trai à?”
“Tính cách nó trước giờ vẫn luôn hướng nội, rất ít khi ra ngoài chơi. Lúc rảnh rỗi nó chỉ đi làm thêm và học tiếng Đức, chuẩn bị sang năm qua Đức học tiến sĩ, cho nên không có thời gian, cũng không có hứng thú yêu đương”.
“Nó cũng ít khi giao lưu bạn bè”. Mẹ cô gái bổ sung: “Nó chỉ có một cô bạn thân. Sau khi không tìm được nó, tôi còn gọi điện hỏi bạn nó”.
“Kì lạ hơn là hôm qua còn có người dùng WeChat của nó gọi điện cho chúng tôi”.
“Gọi điện? Chuyện này xảy ra lúc mấy giờ? Người đó đã nói những gì?” Trương Trì chuẩn bị ghi thông tin vào sổ.
Mẹ cô gái mở ghi âm trên iPad, đó là nội dung đối thoại giữa bà và một người đàn ông. Thời gian cuộc gọi là mười hai rưỡi đêm, kéo dài khoảng nửa tiếng. Hai người giằng co rất lâu, bất kể mẹ cô gái cầu khẩn thế nào, đối phương vẫn không chịu buông tha, lúc thì khen cô gái “có trách nhiệm”, lúc lại đe dọa “phạm sai lầm thì phải trả giá”. Người đàn ông nói sẽ đảm bảo an toàn cho con gái bà, với điều kiện bà ấy phải chuyển năm triệu nhân dân tệ vào một tài khoản chỉ định.
Nghe đến đó, mẹ cô gái bấm nút tạm dừng, ghi gì đó lên tờ giấy rồi đưa nó cho Trương Trì: “Chính là tài khoản này. Số tiền hắn yêu cầu không nhỏ, còn nói đến cuối tháng này phải chuyển toàn bộ. Đoạn nói chuyện này nói từ đầu lúc tôi chưa kịp ghi âm”.
Trương Trì cầm lấy tờ giấy, chép lại vào sổ của mình, ra hiệu cho bà tiếp tục mở ghi âm.
“Nếu không...” Giọng người đàn ông rất hung ác, đột nhiên hắn dừng lại một lát, thái độ hết sức kiêu ngạo: “Tôi biết ông bà đã báo cảnh sát, làm như vậy không có ích gì cho con gái của ông bà. Muốn nó được bình an, bà phải làm theo lời tôi nói. Bà nhớ cho rõ, tôi có cách nắm được tất cả động tĩnh của bà. Bà đừng tưởng mình thông minh, khéo lại làm những việc khiến bản thân phải hối hận cả đời”.
“Ông nói gì tôi đều nhớ rõ, tôi sẽ cố gắng đáp ứng yêu cầu của ông. Nhưng ít nhất bây giờ ông phải để tôi nói chuyện với con gái tôi. Ông không thể để tôi mất cả của lẫn người được”. Mẹ cô gái trước đó vẫn rất bình tĩnh, đến lúc này dường như không chịu được nữa, tâm trạng đột nhiên trở nên kích động.
Đối phương kiên quyết từ chối yêu cầu của bà: “Bà không có tư cách ra điều kiện với tôi, chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh”. Đối phương nói xong liền gác máy.
“Đồng chí cảnh sát, bây giờ chúng tôi thật sự... Khi làm cha mẹ, các anh sẽ hiểu được tâm trạng của tôi lúc này”. Mẹ cô gái nói, nước mắt ngân ngấn, cúi đầu không nói tiếp được nữa.
Cha cô gái có chút sốt ruột ngắt lời bà: “Bà nói những chuyện vô dụng này làm gì? Đồng chí cảnh sát, chúng tôi đã đăng thông báo con gái mất tích lên trang cá nhân của nó, kèm theo ảnh nó và số điện thoại của tôi. Nếu có manh mối gì tôi sẽ lập tức báo cho các anh”, sắc mặt ông cũng không tốt, dưới bề ngoài bình tĩnh là sự lo lắng và đau buồn vô tận.
Trương Trì nhìn thấy trong lúc họ nói chuyện, điện thoại của cha cô gái rung lên mấy lần. Ông không hề nhìn màn hình đã lập tức từ chối.
“Những người gọi điện thoại tới không cung cấp được thông tin gì đáng giá à?”
Cha cô gái chán nản lắc đầu: “Toàn là những người phá đám, đến bây giờ vẫn chưa có thông tin hữu dụng nào”.
“Tài khoản ngân hàng của cô ấy có thay đổi gì không?”
“Ông xem, chuyện quan trọng như vậy mà quên không nói”, mẹ cô gái trách chồng mình.
“Hôm qua sau khi mất liên lạc, tôi đã tra sao kê giao dịch ngân hàng. Khoảng hơn nửa tháng trước, tài khoản thẻ của con gái tôi có một giao dịch chuyển khoản lớn”.
“Bao nhiêu tiền?”
“Sáu trăm năm mươi ngàn nhân dân tệ”.
“Khoản tiền này vốn dùng để làm gì?”
”Chính là một phần trong số tiền chuẩn bị cho nó ra nước ngoài học tiến sĩ”.
“Tiền chỉ là chuyện nhỏ, bây giờ chúng tôi lo lắng nhất là vì sao nó lại bị bắt cóc, bị ai bắt cóc, lúc này nó đang ở đâu?”
“Bây giờ chúng tôi chưa thể đưa ra kết luận, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức”.
Câu trả lời như vậy rõ ràng không thể làm hài lòng cha mẹ cô gái, cha cô gái xin lỗi một tiếng rồi quay đi gọi điện thoại cho người nào đó tìm kiếm sự giúp đỡ.
Hai người không hề bực bội trước thái độ của cha cô gái. Giai đoạn đầu của vụ án, người nhà thường rất kì vọng vào cảnh sát, đồng thời cũng giữ thái độ nửa tin nửa ngờ.
Trương Trì mặc dù mới đến đội hình sự chưa bao lâu nhưng cũng cảm thấy đây là điều dễ hiểu. Khi có chuyện xảy ra, người ta thường lo âu quá độ, hoảng hốt hoang mang, chuyện này cũng hợp tình hợp lý. Họ sẽ đánh giá nhiều mặt, đưa ra lựa chọn mà họ cho rằng có lợi nhất đối với mình, còn lựa chọn này có chính xác hay không thì phải chờ đến khi mọi chuyện kết thúc mới biết rõ được.
Trương Trì nghĩ, nếu như người nhà có thể chú ý sang chuyện khác, không một mực thăm dò tiến triển của vụ án, thậm chí làm trở ngại việc điều tra, tạo thành cục diện bị động cũng có thể là chuyện tốt. Hắn và Tiểu Ngô tiếp tục nói chuyện với mẹ cô gái để tìm hiểu tình hình, nhưng đưa ra rất nhiều câu hỏi như con gái dạo này quan tâm đến ai, đã gặp những chuyện gì, có những bạn thân nào, thích làm gì, bà đều không trả lời được, càng khỏi phải nói đến người cha suốt ngày bận rộn công việc. Hai người đành phải cáo từ, chuẩn bị tiếp tục hỏi thăm bên ngoài.
“Này, cậu có thấy có gì bất thường không?” Lúc hai người lên xe cảnh sát, Tiểu Ngô đóng cửa xe lại nói: “Điều tra là phải quan tâm đến những ‘chuyện lạ’. Con gái đang thực tập mà còn phải tăng ca đến đêm cũng không về nhà, lý do này anh cảm thấy rất kì lạ”.
Trương Trì khởi động xe: “Đúng vậy, chuyện này có gì đó không ổn. Nhưng cũng khó nói, không biết chừng là nợ tiền cá độ bóng đá thật nên trốn kĩ một chút thôi. Thật giả thế nào còn phải chờ chúng ta điều tra mới biết được”.
☆ ☆ ☆
Người trong đội hình sự bận tối mắt tối mũi mà hôm sau Cố Thế lại phải tham gia huấn luyện thăng quân hàm trong một tháng. Lúc này cô không hề muốn đi huấn luyện, nhưng danh sách đã nộp lên trên, giờ không thể sửa đổi được nữa.
Thời gian báo danh là tám rưỡi sáng, nếu nhờ người trực hôm trước đưa đi thì đối phương cũng phải dậy sớm. Bình thường mọi người đều phải tăng ca tới khuya, nhưng cô biết với cảnh sát giấc ngủ chính là thứ xa xỉ nhất. Trong cuộc họp hôm nay đội trưởng lại quên mất chuyện này, cô cũng không muốn lên tiếng.
Sau cuộc họp, Trương Trì đến tìm cô, chủ động đề nghị đưa cô đi. Cố Thế do dự một lát, Trương Trì cười khuyên bảo: “Coi như cô giúp tôi đi, nếu không tôi cũng đâu có thời gian đến trường cảnh sát. Lần trước đại đội trưởng nhờ tôi vẽ tranh, tôi còn phải tự tay đưa bức tranh cho thầy mà”.
Cố Thế suy nghĩ một lát, trên mặt vẫn không nở nụ cười: “Được, vậy đành làm phiền anh”.
Hôm sau Trương Trì đỗ xe chờ trước cửa nhà xe từ sớm, nhìn thấy Cố Thế từ xa đang kéo một chiếc vali màu bạc, tinh thần phấn chấn đi tới. Hắn mở cửa xe, vội xuống xe giúp đỡ.
Cố Thế nhắc nhở. “Đồ đạc của tôi nhiều, vali nặng lắm”.
“Không sao, nếu có bị vẹo sườn, bây giờ vẫn là thời gian làm việc, vậy coi như tai nạn lao động đi”. Trương Trì vừa nói vừa xách vali lên, tay kia nhẹ nhàng đỡ bên dưới, dễ dàng cất vali vào cốp xe: “Cô mang đủ đồ đạc dùng trong một tháng luôn để cuối tuần không phải về nhà sao?”
Cố Thế không trả lời hắn, chỉ đưa cho hắn một túi giấy. Trương Trì mở ra xem, là bánh mì mới ra lò và sữa tươi đã hàm nóng. Đúng là chu đáo hiếm thấy, hắn mỉm cười nhận lấy.
Xe chạy nhanh trên đường, tốc độ ổn định. Trong xe chỉ có hai người họ, Trương Trì lái xe, còn Cố Thế ngồi bên ghế phụ. Đối với Trương Trì, đây là một trải nghiệm hoàn toàn mời nhưng không hề xa lạ, bởi vì hắn đã từng mơ đến hình ảnh này rất nhiều lần. Do mấy lần nói chuyện trước đó không hề vui vẻ, trên đường hai người gần như đình chiến không nói gì. Trương Trì hết sức chăm chú lái xe, Cố Thế khép hờ hai mắt tranh thủ ngủ một giấc, không chút ngại ngùng.
Sáng sớm lái xe ra ngoại thành phần lớn là xe tải lớn như xe container hay xe trộn bê tông, chiếc xe cảnh sát hiệu Roewe trở nên nhỏ bé trong dòng xe cộ.
Không biết đã qua bao lâu, Trương Trì đang định phá vỡ bầu không khí nặng nề, chiếc xe tải phía trước đã đột ngột giảm tốc. May mà trên đường hắn luôn giữ khoảng cách an toàn nên mới kịp thời phanh gấp không tông vào đuôi xe tải. Cố Thế lao người về phía trước, dường như mộng đẹp chợt tỉnh.
Trương Trì thò đầu ra cửa kính xe, tầm nhìn bị chiếc xe tải phía trước che mất. Mấy tài xế vừa chửi bới vừa bước xuống xe, lũ lượt đi bộ về phía trước làn xe. Phía trước chính là cửa đường hầm, nơi này nhiều khúc cua, là đoạn đường thường xuyên xảy ra tai nạn. Hắn quay sang hỏi Cố Thế: “Chắc là phía trước có tai nạn, còn kịp thời gian báo danh không?“
Cố Thế nhìn đồng hồ rồi nói: “Cũng may hôm nay xuất phát sớm, nếu kẹt xe không quá mười lăm phút chắc có lẽ vẫn kịp”.
Từ gương chiếu hậu có thể nhìn thấy xe cộ dừng lại trên đoạn đường này phút chốc đã xếp thành hàng dài, tiếng còi vang lên không ngừng. Dù vậy vẫn không át được một số âm thanh ồn ào khác. Phía trước có một đám đông tụ tập, có người cao giọng kêu than, có người hoảng sợ khóc, có người vội vàng đi ra hàng rào bảo vệ gọi điện thoại, xa xa loáng thoáng có tiếng còi xe cứu thương.
Cố Thế nhìn Trương Trì một cái, hai người không hề do dự, không hẹn mà cùng bước xuống xe, đóng cửa xe lại chạy về phía trước.
Họ chạy một mạch khoảng ba cây số, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới chỗ chiếc xe đầu tiền dừng đỗ ở đầu đường hầm.
Đây là một chiếc xe giường nằm đường dài, mọi người đang khiêng một thanh niên ra bên ngoài. Thanh niên này thoạt nhìn chưa đến hai mươi lăm tuổi, dù lúc này trên mặt toàn là mồ hôi và vết bẩn nhưng vẫn có thể thấy đó là một người rất tuấn tú.
Mọi người nhìn thấy hai cảnh sát chạy tới đều như nhìn thấy cứu tinh, tới tấp nói: “Xe cứu thương còn chưa tới mà cảnh sát đã tới rồi”.
“Có người báo cảnh sát à? Tiểu Lưu gọi 120* mà. Đồng chí cảnh sát, bây giờ chúng tôi nên làm thế nào?” Một người phụ nữ từ trong đám người len ra xin trợ giúp.
☆
120 là số điện thoại cấp cứu của Trung Quốc, giống như 115 của Việt Nam.
Trương Trì chưa trả lời thắc mắc của họ, chỉ lớn tiếng hỏi: “Ai hiểu tình hình nhất? Mau nói xem!”
Lập tức có một người đàn ông trung niên tự xưng là hành khách cùng xe đi tới nói: “Khoảng năm phút trước, cậu ta đột nhiên nói với tôi là sau lưng co rút kịch liệt. Tôi hỏi cậu ta có phải trật khớp không, cậu ta không nói nên lời, người co về phía trước. Tôi vội hỏi những người khác có dầu hoa hồng hay dầu xoa bóp Vân Nam bạch dược không”.
“Đúng vậy, mấy người chúng tôi đang hỏi khắp nơi để mượn thuốc cho cậu ta, sắc mặt cậu ta đã tái mét, trên mặt mồ hôi túa ra như tắm, mắt chớp liên tục, bắt đầu nôn ọe. Tài xế liền vội dừng xe. Còn chưa kịp đưa túi bóng cho cậu ta, cậu ta đã cố gắng đứng lên, hai mắt nhắm lại, đột nhiên ngã xuống lối đi trên xe làm mọi người đều sợ hãi!”
“Mọi người tản ra một chút, cậu ấy cần không khí thoáng đãng”. Cố Thế chen vào đám người, ngồi xuống bên cạnh thanh niên đó vỗ vỗ mấy lần, anh ta không hề có chút phản ứng. Cô đặt tay lên cổ anh ta, ngẩng đầu hỏi mọi người: “Cậu ấy ngã xuống mấy phút rồi?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên yên tĩnh không ai nói gì.
Trương Trì hét lớn một tiếng: “Mau trả lời đi! Mấy phút rồi?”
Trong đám người lác đác có tiếng trả lời.
“Ba phút”.
“Khoảng hai phút”.
Cố Thế vẻ mặt nặng nề, ngẩng đầu nhìn Trương Trì: “Tim cậu ta ngừng đập rồi, anh biết hô hấp nhân tạo không?”
Trương Trì do dự nhìn miệng cậu thanh niên đầy vết nôn, Cố Thế nhíu mày: “Mau tới giúp tôi, anh ấn ngực, lực phải đủ mạnh đấy”.
Cố Thế vừa nói xong đã ngửa đầu thanh niên về phía sau, cạy miệng anh ta ra. Trương Trì vội rút khăn giấy ra định lau miệng cậu thanh niên trước khi Cố Thế thực hiện hô hấp nhân tạo.
Cố Thế hoàn toàn không chút ngại ngần, nhanh chóng cởi cúc cổ anh ta, hít sâu một hơi, gạt tay Trương Trì ra, trực tiếp ghé miệng xuống hô hấp nhân tạo. Trương Trì nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh, mười ngón tay đan chéo liên tục ấn vào ngực anh ta.
Cứ thế lặp đi lặp lại, mặt Cố Thế đỏ bừng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay Trương Trì, mọi người xung quanh nín thở đứng xem, thanh niên đó vẫn nhắm chặt hai mắt.
“Chắc là cậu ta bị bệnh tim rồi, làm vậy có tác dụng gì không?”
“Hô hấp nhân tạo là biện pháp cấp cứu duy nhất trong tình huống này đấy”.
“Ôi, hình như không được, có phải cậu ta chết rồi không?”
“Sao 120 vẫn còn chưa đến? Bị xe phía sau chặn đường thì phải làm sao?”
Mọi người thỉnh thoảng lại nhỏ giọng xì xào, hai người làm như không nghe thấy, tốc độ, cường độ không hề giảm, tiếp tục tiến hành cấp cứu, mồ hôi từ trên mặt hai người nhỏ xuống từng giọt.
Hai phút trôi qua, cố Thế lại dùng tay kiểm tra mạch đập, kích động nhìn Trương Trì, nhỏ giọng nói: “Có mạch rồi, tiếp tục nào”.
Hai người lại nhanh chóng ra sức chiến đấu. Hai phút nữa trôi qua, Cố Thế và Trương Trì vừa dừng lại liền thở hồng hộc, cậu thanh niên bắt đầu ho kịch liệt, trong đám người vang lên tiếng hoan hô. Cậu thanh niên chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt đờ đẫn, dường như không hề biết vừa xảy ra chuyện gì.
Cố Thế chậm rãi rời đi, chống tay vào hàng rào bảo vệ bên cạnh nghỉ ngơi. Trương Trì dặn người đỡ thanh niên dậy chờ xe cứu thương đến. Sau khi bố trí thỏa đáng, hắn mới thở hồng hộc quay lại bên cạnh Cố Thế. Lúc này cô quay lưng về phía mọi người, đang cúi xuống nôn mửa. Trương Trì chần chừ một lát, bàn tay định vỗ lưng cô cuối cùng buông xuống, lẳng lặng đứng bên cạnh.
Đợi cô nôn xong, Trương Trì đưa khăn giấy cho cô, cười hỏi: “Sao cô cũng nôn thế? Bệnh này có thể lây được à?”
“Tôi mắc chứng sạch sẽ, cảnh tượng vừa rồi thật sự quá buồn nôn, tôi không chịu nổi”.
“Dù sao người ta cũng rất đẹp trai, tôi thấy lúc đó cô có do dự chút nào đâu”.
“Tôi thấy anh không muốn làm, nếu không phải mạng người là quan trọng, anh nghĩ tôi lại muốn làm vậy sao? Thật sự là không kịp nghĩ gì, phải lập tức hô hấp nhân tạo mới có hiệu quả. Ọe...” Cố Thế nói đến đây lại cúi người nôn tiếp.
Đến lúc chiếc xe khách khởi động, đường bắt đầu hết tắc, Trương Trì cảm thấy khó tránh khỏi đến muộn, thế là hắn mở radio, chuyển sang kênh âm nhạc hy vọng có thể giảm bớt tâm trạng lo âu của Cố Thế. Cô lại không hề để ý, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, dường như đang nhớ lại một câu chuyện xa xưa.
Trong mắt Trương Trì hai mươi sáu tuổi, Cố Thế chỉ là một cô gái lớn hơn mình hai tuổi, làm gì có nhiều kí ức đến mức phải trầm ngâm như thế. Nụ cười bất cần đời của hắn vừa định nở ra, nhưng nhớ đến vẻ mặt tức giận của Cố Thế trước kia lại vội vàng giấu đi.
Nếu so sánh phụ nữ với thành phố, Cố Thế giống như Trùng Khánh sương mù mờ mịt, mặc dù không mấy khi rực rỡ ánh mặt trời, nhưng cảnh sắc núi non và đồ ăn ngon lại làm mọi người lưu luyến, tự có nét đặc sắc riêng. Còn Hà Manh giống như Hải Nam ngập tràn ánh nắng, bầu trời rất ít khi u ám, khắp nơi chim hót hoa thơm, tinh thần phấn chấn.
Nghĩ đến Hà Manh, Trương Trì không khỏi cảm thấy vui vẻ. Thời gian qua Hà Manh lấy danh nghĩa bạn học cấp ba, cùng yêu thích hội họa, gần như hai tuần một lần đều mời hắn đi xem triển lãm. Từ chối nhiều lần quá hắn lại sợ Hà Manh nghĩ mình chảnh chọe, thế nên hắn bèn vui vẻ nhận lời. Nhưng quả thật, mắt thẩm mỹ và kiến thức khi xem triển lãm của Hà Manh đều rất độc đáo, ngay cả những điển cố lịch sử ít nghệ sĩ nào biết tới, cô cũng rõ như lòng bàn tay.
Có thể nói, Hà Manh là một người bạn tốt trên con đường sự nghiệp, còn chuyện khác hắn không nhắc tới, cũng không muốn suy nghĩ nhiều. Trong tám tiếng, thể xác và tinh thần hắn đều bị công việc và gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Cố Thế ôm trọn, dường như không còn kẽ hở nào để người phụ nữ khác có thể len vào. Còn Cố Thế vẫn đối xử với hắn vô cùng lãnh đạm. Có lẽ trải qua chuyện hợp lực cấp cứu hôm nay, hai bên sẽ giảm một chút hiềm khích, có thêm một chút đồng cảm chăng?
Hắn thản nhiên quay sang nhìn cô, Cố Thế biết vậy nên cũng quay lại nhìn hắn, lạnh lùng ra lệnh: “Nhìn đường đi, tập trung lái xe”.
Vừa rồi trong quá trình hô hấp nhân tạo, động tác của Trương Trì rất chuẩn, sức hay lực đều vừa đủ nên mới phối hợp với cô cứu được người. Nhớ lại ánh mắt chăm chú, vẻ mặt bình tĩnh và dáng vẻ toàn lực ứng phó của hắn, có thể thấy Trương Trì đã được huấn luyện bài bản, lực cánh tay cũng vượt xa người bình thường. Điều này khiến cô cảm thấy mình như một lần nữa biết hắn, người đàn ông luôn xuất hiện với hình tượng công tử bột trong mắt cô. Nhưng cô dường như vĩnh viễn không thể nói với hắn một lời cảm ơn.
“Được, tôi không nhìn cô, nhưng tôi muốn hỏi cô một chuyện”. Cố Thế thầm nghĩ quả nhiên dự cảm của mình rất chuẩn, từ trước tới giờ hắn vẫn muốn hỏi cô chuyện gì đó, cô có thể khẳng định chuyện này không liên quan đến công việc.
Cố Thế vội giành lời: “Tôi có một chuyện muốn hỏi anh trước, anh trả lời xong tôi sẽ trả lời anh”.
Trương Trì cười mơ hồ, chỉ gật đầu. Lần đầu tiên Cố Thế phát hiện gương mặt hắn quả thực rất dễ nhìn. Hàng lòng mày rậm chỉnh tề, mắt to mà có thần, da không thô ráp như da thuộc, cũng không nhẵn nhụi như mấy diễn viên thần tượng. Nhất là nụ cười bình thản của hắn, có sự chững chạc của một người đàn ông trưởng thành, lại phảng phất sự ngây thơ của một cậu thanh niên mới lớn. Chẳng trách mỗi sự kiện có nữ cảnh sát tham dự, hắn luôn trở thành tiêu điểm của mọi người. Tại sao cô lại không nhận ra chứ? Mà cũng đúng, trước kia cô chưa bao giờ nhìn hắn từ khoảng cách gần như vậy.
Lúc này trong lòng Trương Trì đang lướt qua vô số suy nghĩ, cô ấy sẽ hỏi cái gì? hỏi hắn vì sao lúc nào cũng muốn đưa cô đi? Hỏi hắn vì sao đứng trong đám người lại luôn nhìn về phía cô? Hay là hỏi hắn vì sao không có vụ án vẫn ở lại tăng ca với cô?
Chắc là không đâu, cô giống như chất cách điện tình yêu, dù cảm nhận được những điều này, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, cô sẽ luôn lựa chọn coi như không biết.
“Tôi nghe nói vụ án mới nhất có gì đó không ổn”. Cố Thế ngập ngừng hỏi: “Tôi muốn hỏi là trong tình huống không có nhân chứng, chỉ dựa vào camera giám sát, bức chân dung anh vẽ có thể phát huy được tác dụng không?”
Quả nhiên cô chỉ hỏi về công việc, chẳng lẽ đề tài chung của hai người vĩnh viễn chỉ có công việc sao? Trương Trì khổ sở nuốt nước bọt, tay nắm vô lăng nhìn con đường phía trước, trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
“Bây giờ tôi không biết phải trả lời cô thế nào”. Trương Trì bắt chước giọng điệu của Cố Thế, cố gắng trả lời đâu ra đấy: “Không phải không muốn trả lời vì chất lượng video cao hay thấp, ý thức phản trinh sát của nghi phạm ra sao, video này rốt cuộc có giúp được gì trong việc phá án hay không, tất cả những điều này đều là ẩn số”.
Cố Thế gật gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Anh không cần phải trả lời vội, tôi chỉ muốn nhắc nhở anh, anh vào đội hình sự vì có khả năng phác họa chân dung tội phạm, như vậy có nghĩa là mỗi một vụ án anh đều phải thể hiện được giá trị độc nhất vô nhị của mình”.
“Vậy nó có giá trị gì với em không?” Trương Trì đột ngột hỏi. Cố Thế không biết phải trả lời thế nào. Hắn nói tiếp: “Thực ra từ trước tới giờ anh vẫn muốn hỏi em một chuyện”.
Cố Thế yên lặng, như thể đang giày vò chờ hắn nói ra, lại như thể đã biết rõ hắn muốn nói gì, nhưng chưa nghĩ ra cách trả lời.
“Anh phải làm gì để chúng ta không còn chỉ là đồng nghiệp?” Cuối cùng Trương Trì cũng nói ra. Giờ khắc này hắn như trút được gánh nặng, sau đó sự bồn chồn thấp thỏm lại đè nặng trong tim.
Cho dù đã có chuẩn bị tâm lý, gương mặt trắng muốt của Cố Thế vẫn hơi đỏ lên. Cô yên lặng một lát, chậm rãi nói: “Đợi đến lúc anh có thể trả lời câu hỏi của tôi không chút do dự hẵng tính”.
Trương Trì nhanh chóng hạ ánh mắt xuống gương mặt cô. Trong đường hầm, ánh đèn u ám nhưng vẫn có thể thấy rõ vẻ mặt cô. Không bối rối, không trốn tránh, không đắc ý, không chán ghét, như vậy rất tốt.
Trương Trì hài lòng quay lại nhìn đường, họ vững vàng chạy từ trong đường hầm dài và tối tăm về phía ánh sáng. Hắn hơi chói mắt, lại nhanh chóng thích ứng với ánh sáng. Hắn chớp mắt vài cái, kiên định nói với Cố Thế: “Vậy cũng mong em cho anh một chút thời gian”.
☆ ☆ ☆
Sau khi chào học viên canh gác cổng trường, chiếc xe cảnh sát dừng lại bên cửa tòa kí túc xá Cố Thế ở. Trên hành lang, năm mươi người đang xếp hàng theo khẩu lệnh, đưa mắt nhìn chỉ thấy hai ba nữ cảnh sát đứng ở cuối hàng, đi tới hỏi thì đúng là lớp huấn luyện của Cố Thế.
Trong trường cảnh sát “sói nhiều thịt ít”, âm dương mất cân bằng, không ít học viên quay lại nhìn bọn họ. Trương Trì cười, đánh bạo đưa tay nhẹ nhàng khoác vai Cố Thế: “Em đi đi, số phòng đã biết rồi, những việc khác cứ để anh”.
Nói xong, Trương Trì không cho đối phương có cơ hội từ chối, bước nhanh về xe, xắn tay áo lên đến vai để lộ ra cánh tay khỏe mạnh, thoáng chốc chiếc vali nặng trịch đã chạy đến trên lưng hắn. Bước chân hắn nhẹ nhàng mỗi bước ba bậc đi lên phòng kí túc trên tầng, nhanh chóng biến mất trong tiếng bàn tán của mọi người.
“Thật là khỏe mạnh, tuổi trẻ có khác”. Có cảnh sát than thở.
“Nam thanh nữ tú, đúng là xứng đôi. Chỉ tiếc những người khác không còn cơ hội nữa”. Mấy cảnh sát trẻ tuổi lén nhìn Cố Thế, ánh mắt đều mang vẻ tiếc nuối. Đúng vậy, bất kể là ngoại hình, dáng người hay là sức khỏe, Trương Trì đều thuộc dạng xuất sắc trong trường, không ai có thể so được.
“Bạn trai em à? Cùng phân cục đúng không?” Một nữ cảnh sát lớn tuổi bên cạnh tươi cười hỏi Cố Thế.
Toàn bộ tiếng bàn tán của mọi người đều lọt vào tai, Cố Thế có chút chán ghét liếc nhìn mấy cảnh sát trẻ tuổi, chỉ cười không trả lời lại. Như vậy cũng tốt, ít nhất sẽ không có người đến xin số điện thoại hoặc WeChat, cô chỉ muốn yên bình để huấn luyện.
Trương Trì đặt vali xuống, điện thoại trong túi quần đang rung lên liên hồi. Hắn thoáng nhìn điện thoại, là “chính trị viên” Phàn. Bình thường ông Phàn không mấy khi gọi điện thoại, chỉ trừ lúc xác nhận đơn hàng. Hắn tiện tay gạt nút nghe, giọng ông Phàn vang lên rất lớn: “Tiểu Trương, cậu đang ở đâu?”
“Chú Phàn, hôm nay có việc gì lại gọi cho cháu thế?”
“Tôi mật báo cho cậu thôi, cậu mau xem WeChat đi. Trần Đình nói cậu không trả lời tin nhắn của cậu ấy. Đội trưởng Lưu đang đứng bên cạnh cậu ấy, không gọi điện thoại được nên nhờ tôi chuyển lời giúp”.
“Sao vậy ạ? Có chuyện gì thế?”
“Hôm nay là cậu trực ban phải không, cậu đi đâu đấy? Không xin phép à? Trần Đình và tôi đã bao che cho cậu, nói cậu đang ăn sáng ngoài quán”.
Trương Trì vỗ trán: “Cháu quên mất. Hôm qua cháu trực cùng Cố Thế, hôm nay phải đưa cô ấy đến trường cảnh sát tham gia huấn luyện, quên báo với tổ trực ban”.
“Tôi nói này, mau về lập công chuộc tội đi, hôm nay đội trưởng Lưu trực chỉ huy, đang tìm cậu khắp nơi kia kìa. Vừa hay có một tên biến thái bị người dân phát hiện, chất lượng camera không tốt, rất cần cậu trợ giúp. Lát nữa nhớ nói là cậu đau bụng nên nằm ở chỗ tôi một lát, đừng có lỡ lời đấy”.
“Chú Phàn, cảm ơn chú”.
“Khách sáo cái gì, bức tranh gia đình đoàn tụ lần trước lão Cố đưa cho tôi là cậu vẽ phải không? Vẽ đẹp quá, tôi cũng không biết hình dung thế nào, bây giờ mỗi ngày trước khi đi ngủ đều phải xem một lần mới yên tâm. Dạo này các cậu bận tối tăm mặt mũi, tôi còn chưa gặp cậu cảm ơn được. Lúc nào rảnh rỗi tôi đích thân xuống bếp làm một bữa mời cậu”.
“Được ạ, quyết định vậy đi, cháu nhất định sẽ tới ăn”.
Đại đội trưởng đang nói về chế độ quy định huấn luyện, chợt có tiếng bước chân như sấm từ trên lầu vọng xuống. Các học viên đang lơ đãng nghe đồng loạt tò mò quay lại nhìn. Tiếng bước chân vừa vội vã vừa vang vọng, giống như có người từ trên cầu thang rơi xuống vậy.
Lúc này Trương Trì xuất hiện trước mắt mọi người, tìm đến gương mặt cau có của Cố Thế trong đám người, mỉm cười áy náy nhìn cô. Sau đó Trương Trì nhanh chóng lái xe cảnh sát biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Trong khu quản hạt có kẻ biến thái, rốt cuộc là hắn thích mặc đồ nữ, thích nhìn trộm, thích phô dâm hay là thích sờ soạng? Trương Trì xem tin nhắn WeChat của Trần Đình, không khỏi suy đoán. Hắn chưa bao giờ nhiệt tình phá án như thế này, tất cả đều vì Cố Thế, hắn chỉ muốn sớm cho cô một đáp án cô muốn, xem cô còn có lý do gì thoái thác.
Lúc mở cửa đi vào, hắn lập tức nhìn thấy Trần Đình nháy mắt với mình, bàn tay đóng cửa liền bắt đầu tỏ ra yếu ớt vô lực.
☆ ☆ ☆
Trần Đình vội đi tới đỡ hắn: “Xem kìa, vừa rồi đi bao nhiêu lần chính mình cũng không đếm xuể đúng không? Phòng vệ sinh nhà ‘chính trị viên’ Phàn bị cậu độc chiếm chứ gì? Bây giờ cậu phải uống nhiều nước, nếu không rất dễ mất nước đấy. sắc mặt vàng vọt là chứng thấp nhiệt, không được uống nước đá”.
Trần Đình vừa nói vừa đưa cho hắn một cốc nước ấm.
Trương Trì ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt ân cần của đội trưởng Lưu. Hắn ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, hạ thấp giọng nói: “Sếp Lưu, hôm nay ra ngoài ăn sáng, không ngờ tổ hợp bánh gạo mặn và nước ngọt lạnh lại có uy lực lớn như vậy”.
“Anh nói bao nhiêu lần rồi, tại sao ăn uống bất cẩn như thế?” Trần Đình bên cạnh nhỏ giọng thầm thì.
“Không sao, em thấy đỡ nhiều rồi”. Trương Trì lau mồ hôi sau gáy: “Chỉ còn hơi mệt chút thôi”.
“Mau đi thay quần áo đi, ướt đẫm hết rồi”. Đội trưởng Lưu xem hai người kẻ xướng người hoạ, thản nhiên như không, chỉ dặn dò: “Trong kí túc sinh viên có một ‘khách quen’, lúc ‘hành nghề’ làm mấy nữ sinh sợ mất mật. Đã dẫn nhân chứng về đội rồi. Trần Đình, cậu cho cậu ấy xem video giám sát, nhanh chóng làm rõ mặt mũi hắn để bố trí người phục kích”.
“Khách quen” là tiếng lóng trong ngành chỉ đối tượng nhiều lần bị người dân báo cảnh sát, còn “hành nghề” là từ gọi chung tất cả các hành vi vi phạm pháp luật, có thể là ăn cắp, chém nhau, cũng có thể là nhìn trộm, cưỡng dâm.
“Hắn ‘hành nghề’ gì?” Đội trưởng Lưu vừa đi, Trương Trì liền hỏi.
“Phô dâm. Trong một tháng gần đây điên cuồng khoe hàng, còn chạy đến kí túc xá nữ sinh, ảnh hưởng rất lớn đến mọi người xung quanh, cấp trên hạ lệnh phải làm nghiêm vụ này”.
Trương Trì nói: “Có phải bây giờ mọi người đều rất muốn biết loại người này mặt mũi thế nào không? Ngoại hình có phải tương đối thô tục không?”
“Thực ra anh lại muốn biết liệu có khả năng khác không”.
“Ý anh là có thể không phải hắn mắc chứng phô dâm, vậy còn có khả năng nào khác nữa?” Trương Trì có chút ngạc nhiên.
“Mặc dù phô dâm là một dạng biến thái tình dục, nhưng đương sự bình thường sẽ không có hành vi trực tiếp xâm hại người khác. Loại người này thường thích khoe hàng ở những nơi tối tâm, thấy đối phương hoảng sợ sẽ đạt được khoái cảm, nếu đối phương nhục mạ, hắn cũng có thể cảm thấy thỏa mãn. Chỉ nhìn từ cử chỉ hành vi thì chứng động kinh thùy thái dương và phô dâm không hề có gì khác nhau”.
Trương Trì cầm chiếc USB có đoạn video giám sát Trần Đình đưa cho, hỏi: “Chắc chắn vẫn phải có khác biệt chứ, anh đã xem chưa?”
“Chưa xem, anh cũng vừa mới lấy được. Đáng lẽ định để cậu trực tiếp đi lấy đấy”. Trần Đình lườm hắn, nói tiếp: “Thực ra sự khác biệt cũng rất rõ ràng, chỉ có điều ít người biết thôi. Phô dâm là hành vi phô bày bộ phận sinh dục với người khác giới xa lạ, đồng thời cũng có những hành động mang tính tự an ủi. Nhưng người mắc chứng động kinh thùy thái dương sẽ phô bày ra với tất cả mọi người, hơn nữa khi khoe hàng cả người đều đứng yên, không có động tác gì khác”.
Trương Trì ghi lại mấy từ khóa vào sổ, ngồi xuống ghế, vừa vẽ gì đó vừa sao chép video vào máy tính: “Theo như anh nói, hành vi phô bày cơ thể do động kinh thùy thái dương chỉ là triệu chứng phát bệnh trong vô thức, nhưng phô dâm là hành vi có ý thức, hắn có thể nhớ rõ quá trình, hơn nữa có mục đích rõ ràng?”
Trần Đình đi tới ngồi xuống bên cạnh Trương Trì: “Đầu óc cậu nhanh nhạy đấy, có thể xem video được rồi. Chúng ta xem xem hắn rốt cuộc là loại nào. Có điều dựa vào video để vẽ tranh có lẽ khó khăn không nhỏ đâu”.
Trương Trì không để ý, cười nói: “Lo gì chứ, có cả nhân chứng mà”.
Hai người đến ngồi trước máy tính cẩn thận xem xét. Trên màn hình, đoạn video thứ nhất cảnh tượng tối tăm, một người đàn ông trung niên không khác gì những người qua đường, đang đứng nghỉ hút thuốc lá trước cổng khu kí túc. Đoạn video thứ hai, hắn từ trong đi ra, đang cầm khăn giấy lau tay, bước chân vội vã, ra đến ven đường đứng đợi xe. Đoạn video thứ ba, một cô gái hoang mang chạy ra, một chiếc xe cảnh sát dựng lại bên cạnh cô.
“Độ phân giải kém quá”.
“Trong kí túc không có camera à?”
“Trước kia cũng từng lắp, sau đó mọi người ý kiến phải bảo vệ quyền riêng tư của sinh viên nên đã tháo rồi. Bây giờ trừ ngoài cổng, chỉ trong thang máy là có camera, nhưng hắn lại đi cầu thang bộ.
Trương Trì đã quen với chuyện này: “Biển số xe không thấy rõ, quá trình không thấy rõ, tướng mạo đương nhiên càng không cần phải nói. Có điều nhìn hắn sau đó gọi xe đi khỏi thì đầu óc hắn rất rõ ràng, không phải là hành vi động kinh trong vô thức, cũng coi như video có chút tác dụng”.
Trần Đình sốt ruột: “Gã này ‘hành nghề’ đã mấy lần rồi, phụ huynh của sinh viên đều đến tìm hiệu trưởng. Mà cũng tình cờ, lần nào hắn gây án cũng là tổ bọn anh trực. Cậu thấy có xui xẻo không?”
Trương Trì không nhịn được cười to: “Tổ bọn em chưa bao giờ gặp phải mấy chuyện này. Từ trước em đã nghe nói, sư huynh đến tổ nào là tổ đó không ngừng nhận được tin báo, đủ chuyện kì quái xảy ra, hôm nay cuối cùng cũng được mở mang kiến thức. Chỉ có thể nói là anh có vượng khí!”
“Đừng có cười trên nỗi đau của người khác! Bên trên đã hạ lệnh nhất định phải bắt được tên biến thái này. Lần này nếu cậu không vẽ được, Cục trưởng không chỉ ‘sạc’ bọn anh đâu, chủ yếu vẫn là cậu, vì bây giờ chúng ta chỉ có nhân chứng là manh mối duy nhất. Hơn nữa vụ án nữ nghiên cứu sinh nghi ngờ bị bắt cóc còn chưa có tiến triển mới, điều kiện điều tra bên đó cũng không tốt, biết đâu lại bắt cậu phải vẽ tranh từ video chất lượng thấp thì sao? Bây giờ lại còn vướng việc này, cậu nói xem cậu có vượng khí hay là anh chứ? Đúng là trời càng nóng chuyện càng nhiều, bao giờ mới xong chứ”.
“Được, chúng ta là anh em cùng chung hoạn nạn”. Trương Trì cười khổ, đi đến phòng vẽ.
Phòng vẽ này cũng là phòng sinh hoạt chung, là sư phụ cố ý xin cho Trương Trì. Nhưng nếu không có các loại bằng khen, giấy khen của đội hình sự mấy năm nay được bày trong tủ kính, ai đi vào đây cũng sẽ tưởng đang lạc vào phòng triển lãm. Sofa bằng da vô cùng êm ái, máy pha cà phê kiểu mới, trên tường treo đầy tranh phong cảnh của những họa sĩ nổi tiếng. Tất cả đều là Trương Trì mang từ nhà đến.
Khi đó mọi người trong đội định xin lãnh đạo sắm sửa những thứ này cho hắn, hắn chỉ kiên định nói: “Không cần đâu, mua làm gì cho phí tiền. Những thứ này trong nhà tôi thiếu gì. Tôi còn phải tìm chỗ để cho bớt đi ấy, may mà có thể mang đến đây”.
Ai cũng thấy được, đây không phải đồ bỏ đi, đều là những thương hiệu cao cấp nhất hiện nay, xa hoa nhưng vẫn nhẹ nhàng thanh thoát, thể hiện gu thẩm mỹ cao sang của chủ nhân.