Cô gái buông hai chân ra ngoài, chán chường dựa vào khung cửa sổ, thỉnh thoảng lại nhìn xuống bên dưới, mỗi lần nhìn tâm trạng lại kích động hơn một chút, có vẻ như cô đã sắp không còn sức lực, tình hình quả thật không được lạc quan.
☆ ☆ ☆
Vào một buổi sáng cuối tuần, cuộc thi chấp pháp sơ cấp của cảnh sát nhanh chóng diễn ra. Trong lúc nhũng cảnh sát trẻ khác trong phòng vẫn đang cắm cúi viết, Trương Trì lại quay ra nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, quay vào nhìn bài thi như thể rất quen thuộc với mình, đặt bút xuống rồi nộp bài sớm.
Hắn đi ra giảng đường trống trải. Trong bóng râm của tòa nhà có một thùng giấy đặt trên bồn hoa, bên trong không biết ai để ba con mèo con mới sinh vào đó, đang cuộn tròn ngủ, còn khẽ gừ gừ, khờ khạo hiền lành. Hắn đang định đưa tay vuốt ve một chút lại nhìn thấy cách đó không xa có một con mèo mẹ đi về phía mình, ánh mắt cảnh giác, thế là Trương Trì xoay người đi thẳng.
Có lẽ là trường cảnh sát dương khí quá đậm, quy luật cân bằng của tự nhiên đã đưa những con mèo lang thang này tới đây, trong khi không nhìn thấy một con chó nào. Đã rất lâu không quay lại, đám mèo hoang trong trường không biết đã sinh đến đời thứ mấy rồi.
Thời gian thanh xuân trôi qua ở đây hai năm, không phải Trương Trì không nghĩ đến chuyện quay lại, mà vì nơi này xa xôi hẻo lánh. Còn nhớ lần đầu tiên đến đây, trường vẫn là một góc không có đánh dấu trên bản đồ. Nơi này cách xa nội thành, nằm gần hải cảng. Một đêm mấy năm trước, hắn đang chạy bộ trên sân tập chợt thấy trước mắt đột nhiên sáng rực, thì ra trên mặt biển cách đó không xa có một chiếc tàu lớn chạy đến. Chiếc tàu gần đến mức như sắp lao lên sân tập, lập tức chiếu sáng khoảng trời trên trường, làm cho mấy cặp tình nhân học viên đang thân mật trong bóng tối hoảng sợ vội vã chỉnh lại quần áo đứng dậy. Trương Trì không hề hâm mộ bọn họ, hắn dường như chưa bao giờ thiếu bạn gái, những lúc gián đoạn cũng chỉ vì chính hắn muốn nghỉ ngơi một thời gian mà thôi.
Lúc đó hắn chưa từng nghĩ rằng, có một ngày mình lại vì một cây bút vẽ mà trở thành một cảnh sát hình sự. Bây giờ lại như vận mệnh đang âm thầm đẩy hắn đi chứ không phải chính hắn lựa chọn con đường này. May mà con đường vận mệnh lựa chọn có lẽ cũng tốt hơn nhiều so với con đường hắn chọn.
Dọc theo con đường nhỏ vừa xa lạ lại quen thuộc, Trương Trì đi qua quảng trường quốc kì và sân bóng rổ, vòng qua cung thể thao dưới nước, lúc đi qua trường bắn còn nghe thấy tiếng súng đã lâu không được nghe xuyên qua tường cách âm, lập tức khiến hắn sôi trào nhiệt huyết. Hắn đi một đoạn đường rất dài, cuối cùng rẽ vào văn phòng giảng viên ở một góc khác trong trường, sau đó gõ cửa đi vào.
Đại đội trưởng đang nhìn màn hình máy tính, quay lại nhìn thấy học trò cũ của mình liền lập tức đứng dậy, vừa cười trách hắn tại sao không báo trước vừa thân thiết kéo hắn sang ngồi xuống trước bàn làm việc bên cạnh.
Hơn hai năm không gặp, hai người nhìn nhau, thoạt nhìn dường như không có gì thay đổi.
“Em không đến tìm thầy thì thầy cũng định gọi điện thoại tìm em đây”. Đại đội trưởng đưa cho hắn một chai chanh muối có ga.
“Thì em đến rồi còn gì”. Trương Trì cười, vặn nắp chai nước.
“Gần đây thầy nghe nói em được điều đến đội hình sự rồi, đã quen chưa?”
“Cũng chưa quen lắm. Chỉ có thể nói là đang cố gắng hòa hợp, áp lực công việc quả thực không nhỏ”.
“Đơn vị em đúng là đào được bảo bối rồi, đối với em thì phác họa chân dung tội phạm chắc chắn không có gì khó khăn. Dù sao em cũng có tài vẽ tranh, nghe nói bây giờ toàn ngành tổng cộng cũng chỉ có hơn ba mươi người biết vẽ, có tỉnh ngay cả một người cũng không có. Hơn nữa trong đó mấy người là đã về hưu được mời trở lại. Tên nhóc này vừa mới bắt đầu công tác, có rất nhiều tiền đồ đấy”.
“Đại đội trưởng, mặc dù công việc của em ít người cạnh tranh, nhưng cũng vì độ khó quá cao. Phác họa được sáu mươi phần trăm giống nghi phạm cũng coi như đã thành công, nhưng giống đến tám mươi phần trăm trở lên mới có thể đáp ứng yêu cầu phá án, yêu cầu này thật sự không đơn giản. Huống chi em vừa mới vào nghề, so với các họa sĩ gạo cội đã vẽ tranh cả đời, bất kể kinh nghiệm hay là hiệu quả đều còn kém xa họ. Thầy cũng biết đấy, cảnh sát chúng ta làm việc chú ý tới hiệu suất, tốt nhất là lập tức có hiệu quả ngay, chỉ cần có một hai lần phác họa chân dung không giúp điều tra thành công, e rằng sẽ không còn có cơ hội sau nữa”.
Đại đội trưởng mặc dù là một người trung niên đã gần năm mươi nhưng vẫn thích những thứ mới mẻ, trong xã hội có xu thế nào, ông còn cập nhật nhanh hơn cả đám thanh niên. Khi còn học ở trường, Trương Trì là ủy viên thể thao quân sự, có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với ông trong công việc, thường xuyên qua lại, chụp ảnh, du lịch, hội họa, phát hiện hai người có vô số đề tài chung trên, tự nhiên coi nhau như anh em.
Đại đội trưởng gật đầu: “Trước kia thầy cũng có tìm hiểu về lĩnh vực này, người bình thường cho rằng chỉ là vẽ tranh, thực ra phác họa chân dung tội phạm cũng giống như một ngành học tổng hợp, có liên quan đến điều tra học, di truyền học, giải phẫu học, thậm chí là tâm lý học. Nhưng thầy có lòng tin với em, em học gì cũng nhanh, chịu khó suy nghĩ, ngộ tính lại cao, chuyện người khác phải mất cả đời mới làm được, em lại không mất bao nhiêu thời gian. Quan trọng là em có dự tính gì cho công việc của mình, mọi việc đều phải có kế hoạch mới được”.
“Rất nhiều người không hiểu, kì thực dùng tranh để truy bắt tội phạm đã có từ thời cổ đại, chỉ có điều mọi người trước giờ không hề coi trọng phác họa chân dung tội phạm, đặc biệt là cảm thấy bây giờ các phương pháp trinh sát đa dạng, kĩ thuật khoa học hình sự phát triển, phác họa chân dung thuần túy không còn đất dụng võ nữa”.
“Em không cho là vậy sao?”
“Theo em, tất cả mọi biện pháp đều có thể trợ giúp phá án, trong điều kiện nhất định đều sẽ có tác dụng không thể thay thế. Mấu chốt vẫn là sử dụng đúng lúc, bản lĩnh vững vàng. Những vụ án có liên quan đến phác họa chân dung nghi phạm không còn nhiều như những năm trước 2005, bởi vì từ khi đó camera giám sát bắt đầu thông dụng trên toàn quốc. Nhưng một số vụ án chưa phá được, bao gồm những vụ điều kiện điều tra không tốt vẫn cần dùng đến biện pháp này”.
“Nhóc con giỏi lắm, trước kia sao thầy không biết em có tài ăn nói như vậy nhỉ? Thầy cũng nghe nói dạo này ở nước ngoài có một vụ bắt cóc du học sinh Trung Quốc, bức phác họa do cảnh sát chúng ta căn cứ video giám sát vẽ ra khiến các đồng nghiệp nước ngoài cũng cảm thấy khó tin, đây chính là điểm đặc biệt của việc phác họa chân dung nghi phạm”. Đại đội trưởng nghe xong không khỏi giơ ngón tay cái lên.
Trương Trì lắc đầu: “Em đâu có tài ăn nói, đều là có gì nói đó, dạo này chỉ suy nghĩ về chuyện vẽ tranh mà”.
“Thực ra thầy cũng có chuyện muốn nhờ em”. Đại đội trưởng chuyển giọng.
“Nếu em có thể giúp được nhất định sẽ làm hết sức”. Trương Trì mặc dù cảm thấy bất ngờ nhưng vẫn vui vẻ nhận lời.
“Chuyện này cũng liên quan đến vẽ tranh”. Đại đội trưởng cười nói với hắn: “Mẹ thầy tuổi tác càng cao lại càng giống như trẻ con, dạo này vẫn nói nhớ cha mẹ. Nhưng thời đó có một vài bức ảnh bây giờ cũng không tìm được nữa. Bà cụ không có nơi kí thác nỗi nhớ nhung, thầy nhìn thấy cũng rất thương cảm. Thế nên thầy muốn nhờ em giúp, thỏa mãn tâm nguyện của bà cụ”.
Trương Trì nghe vậy có chút lúng túng: “Thầy Phùng, thầy vừa mở lời đã giao cho em nhiệm vụ khó vậy rồi. Có người nào hỗ trợ không ạ?”
“Bà cụ chính là người hỗ trợ tốt nhất, trí nhớ của bà vẫn tốt, những chi tiết nhỏ nhất cũng nhớ rõ, phát âm cũng vô cùng rõ ràng. Thực ra ngay cả thầy cũng chưa từng thấy ông bà ngoại trông như thế nào, cũng rất muốn xem ông bà ra sao. Không giấu em, thầy cũng đã thử dùng phần mềm vẽ tranh mô phỏng, nhưng bà cụ nhìn xong chỉ lắc đầu, nói giống như người gỗ, không có cảm xúc”.
“Phần mềm vẽ tranh vẽ không giống là chuyện dễ hiểu mặc dù những phần mềm này đều do các họa sĩ bậc thầy hợp tác phát triển, nhưng mặt người trong thực tế không phải có thể dựa vào kho dữ liệu để lắp ghép một cách đơn giản. Khuôn mặt trong không gian ba chiều, những khác biệt rất nhỏ của vẻ mặt, đặc trưng nhân thể của người phương nam phương bắc, quả thực phần mềm không thể phản ánh ra được, cho nên mới cần có họa sĩ phác họa chân dung”.
“Nói vậy là cậu cũng đã nắm chắc rồi?”
“Ôi, thầy đừng vội hy vọng quá nhiều, thầy đã lên tiếng thì em chắc chắn sẽ nhận lệnh. Chỉ có điều như em vừa nói, áp lực như núi. Thời gian trôi qua, trí nhớ của con người cũng sẽ giảm dần, sai lệch sẽ càng ngày càng lớn, em cũng không dám bảo đảm vẽ được cho bà hài lòng. Nhưng ít nhất cũng không phải hình ảnh phục chế một cách đơn giản, cũng không phải chỉ là miêu tả, mỗi một nét vẽ đều sẽ nghiền ngẫm suy nghĩ tỉ mỉ, nói chung là cố gắng hết sức thôi”.
Đại đội trưởng mừng rỡ cười to: “Tiểu Trương, thầy thấy em tiến bộ rất nhiều đấy. Không những ăn nói đâu ra đấy mà còn có nghiên cứu sâu sắc, có yêu cầu với chính mình. Thầy không mong giống đến tám phần, chỉ cần giống sáu phần là đủ rồi. Nào, thầy mời em đến nhà ăn giảng viên ăn cơm”.
Đại đội trưởng vừa nói vừa tiện tay cầm thẻ cơm trên bàn, hai thầy trò vừa cười vừa nói đi ra ngoài.
☆ ☆ ☆
Rất nhanh đã đến ngày báo điểm. Hôm đó những cảnh sát trẻ gặp bạn học cùng khóa gần như đều hỏi nhau kết quả thi thế nào, có vượt qua kì thi không. Website tra cứu kết quả thi tạm thời quá tải, Trương Trì không ngồi tra cứu như những người khác. Một cuộc thi cấp bậc nhập môn như vậy chưa từng nghe thấy có ai bị đánh trượt. Người khác có thể vượt qua, chẳng lẽ hắn lại không qua được? Nhưng những cảnh sát trẻ khác không nghĩ như vậy, dù sao đây cũng không chỉ là vấn đề thể diện mà còn liên quan trực tiếp đến bát cơm của mình. Hắn còn có công việc đại đội trưởng giao phó: Bức tranh có ý nghĩa trọng đại đó.
Trương Trì cảm thấy khiếp sợ trước trí nhớ xuất sắc của bà lão, vô số chi tiết được ghi kín hai trang giấy, khuôn mặt của cha mẹ quả thực đã khắc vào trong lòng bà. Nghe bà rủ rỉ kể lại, nhìn ánh mắt khát khao hy vọng của bà, hắn thật sự mong mình có thể tái hiện được hình ảnh song thân đã xa bà nhiều năm, cho bà một chút an ủi. Hắn còn có một phát hiện, khi miêu tả tướng mạo, khả năng quan sát của phụ nữ thường tốt hơn đàn ông, tư duy hình tượng thực sự cao hơn một bậc, dễ dàng nắm bắt được những đặc trưng trên khuôn mặt. Có lẽ sau này khi phác họa chân dung nghi phạm cũng nên chú trọng tìm các nhân chứng nữ.
Sắp xếp lại các chi tiết đặc trưng trong bút kí, ngòi bút ngày càng trôi chảy, nắm chắc mỗi một chi tiết lại thêm một phần tự tin. Tuổi tác, khu vực, giới tính, ngũ quan, đối với chân dung nhân vật có đặc trưng rõ ràng, chỉ cần không thiếu những yếu tố này, miêu tả càng cụ thể thì bức tranh sẽ càng giống thật. Vừa mới vẽ xong, Trương Trì đã chụp ảnh gửi cho đại đội trưởng, chỉ còn chờ bên kia cảm ơn là xong.
Trương Trì cảm thấy vô cùng thoải mái, cầm cốc nước sang phòng làm việc bên cạnh tán dóc. Nhìn thấy hắn đến, Tiểu Ngô liếc nhìn xung quanh, kéo hắn ra ngoài cửa nhỏ giọng hỏi: “Nghe nói đơn vị chúng ta năm nay có người trượt kì thi tư cách chấp pháp, những người khác đều vội vàng lên mạng tra cứu, sao cậu lại không sốt ruột chút nào thế?”
“Mạng đang nghẽn không thể vào được, sốt ruột cũng có làm được gì chứ”.
“Bây giờ vào được rồi, mấy người bọn họ đều qua hết”.
Hắn chỉ mấy thanh niên trong phòng đối diện: “Cậu đừng có coi thường, cuộc thi này mặc dù không quan trọng, nhưng nếu không qua cũng rất phiền phức. Cậu mau đi xem đi, ít nhất cũng có thể yên tâm”.
Trương Trì lắc đầu đi về: “Anh cho em địa chỉ trang web đi”.
Tiểu Ngô trợn mắt: “Cái này anh làm sao nhớ được, không có trên internet, mạng nội bộ của phòng pháp chế Cục cảnh sát thành phố có liên kết, có thể bấm thẳng vào để mở”.
“Thì em chưa tra bao giờ mà. Anh có kinh nghiệm, hay là tra giúp em xem sao”.
Tiểu Ngô cười lớn đi cùng hắn: “Cậu đúng là không biết khách khí. Thôi được, anh làm người tốt thì làm cho trót vậy”.
Tiểu Ngô quả nhiên thành thạo, chỉ một lát đã mở được trang web tra cứu điểm thi, hỏi thông tin của hắn nhập vào, kết quả thi hiện ra.
Mặt hai người đều cứng đờ. Tiểu Ngô khó xử hết nhìn màn hình máy tính lại nhìn Trương Trì, thở dài nói: “Ôi, đúng là trúng số độc đắc, bình thường ai cũng qua được, chắc tại tay anh đen quá. Nhưng cũng không sao, cùng lắm thi một lần nữa là được”.
Trương Trì không tiếp lời, Trần Đình gõ cửa gật đầu với hắn: “Hình như sếp Cố đang tìm cậu”.
Trương Trì không chần chừ, bước nhanh đến phòng làm việc của Cố Chí Xương. Hắn vừa vào cửa, Cố Chí Xương không hề ngẩng đầu lên: “Tới rồi à?”
Hắn “vâng” một tiếng, im lặng đóng cửa lại. Nhất định là vì chuyện thi cử đây mà.
Cố Chí Xương không ra hiệu cho hắn ngồi xuống sofa như thường ngày mà mặc kệ hắn đứng đó, châm điếu thuốc hít một hơi dài mới nói: “Có biết tại sao hôm nay gọi cậu đến không?”
Hắn không nói, chỉ khép nép đứng đó, chậm rãi lắc đầu.
“Kì thực trong lòng cậu cũng đã biết. Có điều trước khi nói chuyện này, tôi cần nhờ cậu giúp một việc, việc cá nhân thôi”.
“Sếp cứ nói. Nếu có thể làm được, tôi sẽ cố hết sức. Nếu không làm được, có nhận lời cũng vô dụng”.
“Cậu biết ‘chính trị viên’ Phàn chứ?”
“Chính là ông chủ Phàn của quán cơm?”
“Đúng vậy, mọi người đều quen gọi ngoại hiệu của ông ấy. Năm nay là năm thứ chín ông ấy đến thành phố này của chúng ta”. Vẻ mặt Cố Chí Xương nghiêm túc hiếm thấy, như thể sắp nói ra một quyết định vô cùng trọng đại.
Trương Trì nhíu mày, ánh mắt tập trung vào gương mặt Cố Chí Xương.
“Trước kia vợ con ông ấy qua đời vì một trận hỏa hoạn, nguyên nhân cụ thể tôi sẽ không tiết lộ. Chuyện này ông ấy chưa bao giờ nói với người khác, ở đây cũng không nhiều người biết”.
“Tôi sẽ không nói với người khác, sếp cứ yên tâm”.
“Một tháng nữa là đến ngày giỗ thứ mười của vợ con ông ấy. Ông ấy đến đây một mình, toàn bộ gia sản chỉ có một ba lô, ngay cả ảnh của vợ con cũng không có tấm nào. Tôi hy vọng cậu có thể căn cứ thông tin tôi cung cấp để vẽ cho ông ấy một bức tranh cả nhà đoàn tụ”.
Trương Trì gật đầu, trầm ngâm vài giây lại hỏi: “Tức là trong quá trình vẽ tranh, tôi cũng không được để ông ấy biết?”
“Đúng thế. Ông ấy cũng coi như là bạn cũ của tôi, tôi muốn mượn ngòi bút của cậu để cho ông ấy một niềm vui bất ngờ, cho ông ấy một thứ để tưởng niệm. Tôi cũng nghe nói dạo này cậu nhận việc bên ngoài. Đừng nói với tôi là dạo này cậu vẽ tranh giúp người chết nhiều quá, gặp phải vận rủi cho nên một cuộc thi cơ bản như vậy cũng không qua được đấy nhé”.
Trương Trì không nhịn được bật cười: “Đây đứng là một lý do rất tốt, có điều chuyện nào ra chuyện đó, vẽ tranh là sau khi thi xong. Nhưng nói thật lòng, cuộc thi này khó hơn tưởng tượng của tôi nhiều, những câu hỏi trong đề thi có biết tôi tôi cũng chẳng biết chúng”.
Cố Chí Xương giơ tay chỉ vào hắn, vẻ mặt nghiêm túc: “Trong ấn tượng của tôi, cậu chưa bao giờ tìm lý do bào chữa cho chuyện mình làm sai, trong lòng cậu chắc chắn đang nghĩ, tại sao lại không qua được? Được, bây giờ tôi sẽ nói cho cậu biết, vì sao những người năng lực không bằng cậu đều qua mà cậu lại trượt. Nói cho cùng vẫn là do không đủ coi trọng thôi”.
Trương Trì tránh ánh mắt của Cố Chí Xương, nhìn tủ sách sau lưng ông. Trong góc tầng trên cùng đặt một bức ảnh Cố Chí Xương lúc trẻ mặc cảnh phục. Ông nghiêng người, trên mặt toàn là hùng tâm tráng chí, ánh nắng in bóng ông xuống đất. Thì ra năm đó sư phụ cũng đã từng hừng hực khí thế, trên mặt viết đầy ngạo khí và quyết tâm quét sạch hết thảy tội ác. Nếu không phải nhìn thấy bức ảnh này, có lẽ hắn còn tưởng Cố Chí Xương từ trước đến nay chưa bao giờ là người mạnh mẽ ngang tàng, vẫn luôn là người bình thản chững chạc như bây giờ.
“Đang nói cậu mà cậu còn lơ đãng! Cậu xem xem, tư tưởng không nghiêm túc thật sự hại người. Nếu cậu cứ tiếp tục như vậy, lần sau còn thi không qua, tôi xem cậu còn mặt mũi mặc bộ cảnh phục này nữa không”.
Trương Trì kinh ngạc hỏi: “Nghiêm trọng vậy ạ?”
Cố Chí Xương đứng dậy, hết sức thất vọng: “Tôi biết nói gì với cậu nữa bây giờ? Lần này chỉ là không may, có thể tha thứ, nhưng chung quy vẫn là tại cậu chưa chuẩn bị kĩ lưỡng. Lần thứ hai nếu còn không qua, vẫn không có tư cách chấp pháp, cậu định ngồi trong văn phòng phụ việc cho chúng tôi, làm công việc bàn giấy à?”
Trương Trì tự biết đuối lý, không nói được gì.
“Từ trước đến nay người khác hỏi gì về cậu, tôi đều nói tốt, vì sao? bởi vì tôi nhìn ra cậu có thiên phú với công việc, có tinh thần trách nhiệm, không coi trọng danh lợi, giống hệt tôi lúc trẻ. Nhưng tôi không muốn cậu đi theo con đường của tôi trước kia, nếu có thể, chúng ta vẫn nên quan tâm đến đánh giá của người khác. Nơi nào có người sẽ có giang hồ, cậu không thể trốn tránh được những đánh giá của người khác, đánh giá này có lúc là ăn không nói có, khi lại thêm mắm dặm muối. Cậu càng không màng danh lợi, thành tích càng xuất sắc, người khác càng chú ý đến cậu, như vậy rủi ro nghề nghiệp của cậu lại càng lớn. Cậu nói xem, cậu không tự bảo vệ mình thì làm sao phát triển được? Không có môi trường tốt, thậm chí ngay cả cơ hội và tư cách tối thiểu cũng không có, cậu còn muốn phát triển cái gì nữa?”
Trương Trì gật đầu, cảm kích xen lẫn xấu hổ: “Cảm ơn sếp chỉ bảo, tôi hiểu rồi. Đó không phải là kết quả tôi mong muốn”.
“Cậu còn chưa hiểu đâu, chuyện này cũng rất bình thường. Theo lý thuyết, tôi nên an ủi cậu vì không đủ thời gian ôn tập, nhưng người khác đều qua chỉ mình cậu không qua, an ủi có tác dụng sao? Kết quả như vậy cậu nên đoán trước được, bởi cậu không hề cố gắng vì nó”.
“Lần sau tôi sẽ coi trọng cuộc thi”. Trương Trì lắc đầu nói: “Vừa rồi nhìn thấy kết quả, tôi cũng rất buồn, hoàn toàn không nghĩ tới kết quả lại kém như vậy. sếp nói đúng, tôi đánh giá mình quá cao, không trả giá sẽ không có thu hoạch, tôi hiểu đạo lý này”.
“Tôi còn chưa nói xong, chuyện thứ ba tôi vốn cũng không muốn nói, sợ ảnh hưởng sự lạc quan tích cực của cậu”.
“Sếp cứ nói, tố chất tâm lý của tôi cũng không tồi”, Trương Trì nhăn nhở cười.
“Thằng nhóc này có lúc cũng thật vô tâm”. Cố Chí Xương vẫy tay ra hiệu cho hắn đi tới, lấy ra một cặp tài liệu, mở ra hỏi hắn: “Đây là bản nháp cậu vẽ trong mấy vụ án trước, tôi đã phô-tô lại một bản. Bọn họ có vài điểm giống nhau, cậu tự xem lại xem”.
Có người gõ cửa vào xin kí duyệt, Trương Trì lẳng lặng đứng sang một bên cẩn thận xem kĩ những bức phác họa.
Điểm giống nhau? Hắn nhanh chóng nhận ra những bức tranh này đều là những bức nhân chứng lắc đầu nói không giống, nhưng mà chúng có gì giống nhau chứ? Người nhân chứng mô tả đều là đàn ông, đây đều bản nháp hắn hoàn thành vào đêm khuya, bên cạnh ghi đầy chú thích chi tiết bổ sung, hôm sau mới vội vàng sửa chữa. Sư phụ rốt cuộc muốn chỉ ra vấn đề gì của hắn?
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hắn, cuối cùng Cố Chí Xương lộ vẻ tươi cười: “Người ta vẫn hay nói, người trong cuộc thường u mê, xem ra người trong ngành này cũng không ngoại lệ. Cậu thật sự không nhìn ra điểm giống nhau của những bức phác họa này à? Chú ý, tôi nói nghĩa đen đấy”.
Trương Trì lắc đầu, hắn tin chắc những gì mình vừa nghĩ đều không phải điều Cố Chí Xương muốn nói: “Sếp Cố, sếp cứ nói thẳng với tôi đáp án đi. Phê bình tôi là muốn tốt cho tôi, điều này tôi hiểu”.
Cố Chí Xương lập tức xếp hàng ngang những bức tranh trước mặt Trương Trì, dùng tay lần lượt chỉ ngũ quan trên đó: “Cậu có thấy khi vẽ những bức tranh này cậu đều vẽ mắt, mũi, miệng, thậm chí khuôn mặt họ rất chuẩn mực không?”
“Chuẩn mực? Là sao ạ?”
“Nói đơn giản chính là vẽ thế nào cho đẹp. Cho nên mặc dù là nhân chứng khác nhau và miêu tả cùng một nghi phạm, nhưng tranh cậu vẽ ra dường như đã có khuôn mẫu sẵn, cùng lắm chỉ có một số đặc trưng rất nhỏ là có thay đổi”.
Quả thật như vậy, bốn người trong tranh đều rất tuấn tú. Người không biết có khi còn tưởng là “hot boy” nào đó trên mạng.
“Nhìn ra rồi chứ? Nhớ lại môi trường và quá trình vẽ tranh, tìm được nguyên nhân chưa?”
Trí nhớ Trương Trì bỗng trống rỗng, ngoài tiếng người huyên náo, đèn đuốc sáng choang ngoài cửa sổ, dường như không tìm được một manh mối nào khác.
“Vì sao trong tay tôi lại có bản sao của mấy bức tranh nháp này? Bởi vì đây đều là những bức có hiệu quả tệ nhất. Khi đó tôi cũng nghĩ, vẽ là cùng một người, ngoài nhân chứng khác nhau còn có nhân tố nào ảnh hưởng cậu vẽ tranh nữa? Sau đó mấy lần đi qua phòng làm việc của cậu, tôi đã phát hiện ra một quy luật”.
Trương Trì dở khóc dở cười nói: “Sếp Cố, sếp dùng kinh nghiệm phá án để điều tra học trò sao?”
“Không tập trung!” Cố Chí Xương nghiêm mặt, nói từng chữ một: “Đáp án chính là cậu không đủ tập trung khi vẽ những bức tranh này. Chính cậu cũng không ý thức được, trong quá trình vẽ mấy bức này đều không phải chỉ có một mình cậu. Chỉ cần bên cạnh có người nói chuyện, thậm chí nhìn ngó là cậu đã bị quấy nhiễu, dựa theo quán tính và kinh nghiệm trong tiềm thức để vẽ tranh”.
Lúc này Cố Thế đang định mở cửa vào, vừa nhìn thấy hai người đều đứng, nhìn qua tưởng như thoải mái nói chuyện nhưng bầu không khí lại có chút dị thường. Khứu giác của Cố Thế rất nhạy bén, cô không nói có chuyện gì, chỉ bình thản lùi ra ngoài cửa.
Cố Chí Xương tiếp tục nói rất nhiều, nói đi nói lại cũng chỉ quanh quẩn một chuyện, nhưng lời lẽ nghiêm khắc, câu từ hợp lý, không cho phép phản bác, cũng không thể nào phản bác.
Trương Trì hiểu mình chính là nhân vật kiểu đèn tụ quang, có người quan tâm hắn sẽ phấn khởi, mặc dù trong những việc khác thì phấn khởi có tác dụng tích cực, nhưng đối với việc vẽ tranh vốn dĩ cần bình tĩnh tập trung thì lại là vũ khí tự sát. Ánh mắt Cố Chí Xương quả thật sắc bén, vấn đề chính hắn cũng không biết rõ lại bị Cố Chí Xương dễ dàng chỉ ra.
“Cậu đừng tưởng không nói gì là tốt. Những gì tôi nói cậu phải thật tâm lắng nghe, tôi cũng chỉ muốn tốt cho cậu”. Cố Chí Xương nói một hồi lại lộ ra vẻ mặt tận tình khuyên bảo: “Phác họa chân dung không dễ dàng, điều này tôi biết. Nhưng tôi xin riêng cho cậu vào biên chế còn khó hơn nhiều. Cậu phải biết quý trọng, biết chưa? Coi như cậu đồng ý rồi đấy nhé.”
Trương Trì còn có thể nói gì nữa, chính hắn quá ngẫu hứng, làm việc không tập trung, vì quá coi thường mà trượt kì thi tư cách nghiệp vụ, những sai lầm cơ bản không nên phạm phải này sau khi được sư phụ chỉ điểm và cảnh cáo chắc chắn hắn sẽ không tái phạm nữa.
Đặc biệt là lý luận “Đánh giá của người khác không quan trọng, chỉ có tự bảo vệ mình mới có thể phát triển chính mình”, Trương Trì suy đi nghĩ lại, cảm thấy rất đúng đắn. Hắn mới tiếp xúc với công việc, tầm nhìn không đủ xa, những lời chỉ bảo của sư phụ không khác nào đánh thức hắn từ trong mộng tỉnh lại.
☆ ☆ ☆
Là một cảnh sát, có hai việc khiến thời gian trôi qua rất chậm. Một là tăng ca, hai là trực ban. Thời gian qua chậm chỉ có một nguyên nhân, do quá chờ mong hoặc là không có chút chờ mong nào.
Không như những người khác, Trương Trì tràn ngập mong chờ với công việc trực ban tám ngày một lần. Công việc không quá thú vị, nhưng lịch trực cho biết lần này hắn và Cố Thế sẽ cùng trực với nhau. Có nhiều thời gian ở bên người mình thích là điều mà hắn luôn mong mỏi.
Buổi tối hôm đó, hắn vừa mới ngồi xuống ngắm nhìn Cố Thế qua cửa sổ, bộ đàm đã kêu lên, tất cả bộ đàm trong phòng trực ban lập tức tạo thành hiệu ứng âm thanh nổi: “Số một gọi số hai, số một gọi số hai, nghe rõ trả lời”.
“Số hai đang nghe, mời nói”. Cố Thế cầm bộ đàm lên, tay kia cầm bút chuẩn bị ghi chép vào sổ.
“Khu dân cư M có một cô gái trẻ định quyên sinh, người báo tin nói tình hình nguy cấp, mời cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường ứng cứu, vị trí người báo tin hiện nay là...”
Trương Trì vẫn mỉm cười mơ hồ nhìn cô, nghe thấy nội dung báo cáo, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Hắn vội vàng đứng lên, chạy vào gian trong của phòng trực ban, lúc xoay người đi ra bên hông đã đeo đủ sáu loại trang bị, trên đầu cũng đội mũ cảnh sát. Hai cảnh sát ở phòng làm việc khác nghe thấy tiếng bộ đàm cũng nhanh chóng đến cửa phòng trực ban đợi lệnh.
Trương Trì ghi lại chi tiết nội dung thông báo vào sổ trực ban, mở ngăn kéo lấy máy ghi âm đeo lên cổ, tay cầm chìa khóa xe cảnh sát đứng bên cạnh Cố Thế đợi lệnh. Khi cô ghi số điện thoại của người báo tin, hắn chăm chú nghe, cô đọc đến số nào hắn lập tức dùng điện thoại bàn bấm theo để liên lạc với người đó.
“Alô, tôi là cảnh sát phân cục thành phố A, có phải anh là người báo tin không? Tình hình ở đó thế nào, xin hãy nói từ tốn, rõ ràng. Vị trí cụ thể của các anh là ở đâu?” Trương Trì thỉnh thoảng ghi chép lại thông tin: “Đừng lo, bây giờ chúng tôi sẽ lập tức tới đó, anh cố gắng ổn định tâm trạng đối phương”.
Cố Thế thỉnh thoảng lại liếc về phía hắn, cơ bản nghe rõ nội dung hắn nói trên điện thoại. Cô nhận lấy trang bị hắn đưa rồi chạy ra ngoài: “Anh vào lấy dây trói mang đi dự phòng. Mang thêm một máy ghi âm, lát nữa ghi lại toàn bộ quá trình. Tôi đi lấy xe, anh gọi thêm Tiểu Ngô nữa, ba chúng ta cùng đi, gặp ngoài cửa”.
Trương Trì không rõ vì sao cô lại kiên quyết đòi lái xe, mình lái tốt thế nào mọi người đều công nhận, chẳng lẽ cô ấy còn lái tốt hơn?
Lúc cùng Tiểu Ngô đi ra ngoài, hắn đã không còn nghi ngờ gì nữa. Một chiếc xe cảnh sát từ cách đó mấy trăm mét lao vút tới, dừng lại ngay trước cửa phòng trực ban.
Trương Trì và Tiểu Ngô kinh ngạc nhìn nhau, vội vàng chạy lên. Cửa xe vừa đóng lại, Cố Thế lập tức đạp ga, đèn cảnh sát nháy không ngừng, tiếng còi hú vang, chiếc xe lao đi vun vút. Trương Trì mỉm cười nhìn Cố Thế trong gương chiếu hậu, Tiểu Ngô không kìm được nắm chặt tay nắm bên trên cửa kính xe.
Vài phút sau ba người đã tới bên dưới tòa nhà. Xe cứu hỏa cũng đã đến, lính cứu hỏa đang chọn địa điểm trải đệm cứu sinh, nhưng điều kiện địa hình tương đối kém, những khu vực thích hợp gần đó đều đã đỗ đầy xe. Dưới tòa nhà cao ba mươi tầng có không ít cư dân đứng xem, mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ, có người lo lắng, có người cười đùa, có người đau lòng, dường như đều đang chờ đợi kết cục.
“Số hai gọi số một, số hai đã đến hiện trường, đang tìm người báo tin”. Cố Thế báo cáo trung tâm chỉ huy, quay lại chỉ vị trí cho Trương Trì và Tiểu Ngô rồi chạy vào trong tòa nhà.
Trương Trì từ xa đã nhìn thấy phía cửa sổ trên cao có một bóng người màu trắng ẩn hiện, thân thể mỏng manh như tờ giấy, hai chân còn buông xuống ngoài cửa sổ, vạt váy đung đưa trong gió. Tiểu Ngô còn đang nhìn theo hướng Cố Thế chỉ, Trương Trì đã vỗ vai gọi hắn cùng chạy đi.
Ba người chạy vào đại sảnh, tòa nhà ba mươi tầng lại chỉ có hai thang máy, trong đó một thang dừng mãi ở tầng mười chín, có lẽ nhà nào đó đang chuyển nhà, chiếc còn lại đang từ tầng cao nhất chậm rãi bò xuống dưới, thỉnh thoảng còn dừng lại ở các tầng khác.
Cố Thế vội nói với hai người: “Nhanh lên. Chúng ta chạy bộ lên tầng mười hai”.
Cô còn chưa nói xong, Trương Trì đã một bước hai bậc chạy lên trước. Mỗi tầng ở tòa nhà này đều cao hơn bình thường, chạy lên không hề thoải mái chút nào. Nhìn bóng dáng vạm vỡ, nhanh nhẹn và khỏe mạnh của Trương Trì, Cố Thế không chịu thua kém theo sát phía sau. Hai người chạy lên đến cửa nhà người báo tin, nhanh chóng ổn định lại hơi thở. Tiểu Ngô thở hồng hộc chạy lên, mặt đỏ bừng bừng, trán nhễ nhại mồ hôi.
Trương Trì không kịp cười Tiểu Ngô, bởi vì hắn nhìn thấy bước chân Cố Thế chậm lại, nhất định là cô đã nhìn thấy gì đó. Đi vào trong mấy bước nữa, hắn phát hiện căn hộ của người báo tin đang mở cửa. Một người đàn ông trẻ tuổi gầy gò quỳ trong phòng khách cách cửa không xa, quay vào trong nhỏ giọng đau khổ van xin gì đó, tay chống xuống sàn không ngừng run rẩy.
“Anh báo cảnh sát sao? Tôi coi anh là bạn, không ngờ anh lại bán đứng tôi!” Cô gái ngồi trên cửa sổ quát lên. Nhìn thấy Cố Thế xuất hiện ở cửa, cô gái lại nghiêng người ra ngoài cửa sổ một chút.
“Vy Vy, em đừng làm chuyện dại dột, mọi người đều đến giúp em, không có ý khác”. Người đàn ông nhỏ giọng giải thích.
Cố Thế đến đứng cạnh người đàn ông đó, nhìn cô gái, đồng thời nhỏ giọng hỏi anh ta: “Vì sao cô ấy lại làm vậy? Trước đó có chuyện gì xảy ra? Anh là bạn trai cô ấy à?”
“Tôi muốn làm bạn trai cô ấy, nhưng cô ấy nói chúng tôi chỉ là bạn bình thường. Mấy ngày nay tâm trạng cô ấy vẫn sa sút, hôm nay đột nhiên đăng trạng thái, rõ ràng là định tự tử. Tôi gọi điện thoại nhưng cô ấy không nghe nên chạy thẳng tới đây”.
Cố Thế nhìn một lượt trong nhà, đồ đạc gọn gàng, đặc trưng của phụ nữ độc thân. Sau khi xem xét xong, cô hỏi ngắn gọn: “Làm việc ở đâu? Làm gì? Nhà ở đâu?”
Người đàn ông nhìn cô gái chằm chằm, sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào. Hắn đổ mồ hôi lạnh trên trán, trả lời: “Cô ấy đang học cao học, là người địa phương, nhà ở ngoại thành”.
Nói đến đây, người đàn ông tỏ ra sốt ruột: “Đồng chí cảnh sát, bình thường sức khỏe cô ấy không được tốt, mắc bệnh kén ăn, bây giờ chỉ nặng chưa đến bốn mươi lăm cân, đã ngồi trên cửa sổ hơn một tiếng rồi. Xin cô mau nghĩ cách, tôi hỏi cô ấy nguyên nhân, cô ấy lại không chịu tiết lộ một chữ, còn không cho tôi tới gần, tôi thực sự không biết phải làm thế nào nữa”.
Cô gái buông hai chân ra ngoài, chán chường dựa vào khung cửa sổ, thỉnh thoảng lại nhìn xuống bên dưới, mỗi lần nhìn tâm trạng lại kích động hơn một chút. Có vẻ như cô đã sắp không còn sức lực, tình hình quả thật không được lạc quan.
Ngoài cửa đột nhiên có tiếng người huyên náo, thì ra là chủ nhiệm lớp, lãnh đạo trường học và cả người của ban quản lý tòa nhà. Trương Trì quay lại ra hiệu cho họ không được lên tiếng. Đối phương hạ thấp giọng tự giới thiệu.
Cô gái lúc này muốn khóc mà không khóc được, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhìn ra hành lang trước cửa, trên mặt lộ vẻ càng tuyệt vọng hơn. Dường như không phải cô muốn nhảy lầu mà là bị mọi người ép đến hoàn cảnh không có đường lui này.
Người của nhà trường và ban quản lý sắc mặt lo âu thảo luận gì đó, không đi vào mà chỉ đứng ngoài cửa thò đầu vào xem tình hình thế nào.
Cố Thế chậm rãi đi về phía cô gái, đến cách ba mét thì dừng lại: “Cô yên tâm, tôi sẽ không đến quá gần cô, khoảng cách này chỉ là để cô có thể nghe rõ lời tôi nói”.
Cô gái vừa thẫn thờ vừa tò mò quay mặt về phía Cố Thế.
“Tôi có thể hiểu được cảm nhận của cô lúc này, mặc dù tôi không biết cô đã trải qua chuyện gì”, Cố Thế nói tiếp.
Cô gái lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, lúc này dường như không nghe Cố Thế nói mà ngẩn ra như người mất hồn.
Cố Thế tiếp tục nói lớn: “Dù cô có tin hay không, tôi vẫn phải nói cho cô biết, tôi đã từng giống như cô bây giờ”.
Cô gái quay lại, đột nhiên trượt tay chới với. Mọi người đều kêu lên sợ hãi, cánh tay nhỏ nhắn của cô gái một lần nữa bắt được khung cửa sổ, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Thấy cô đã bám chắc được, mọi người vẫn còn chưa hết kinh hoàng.
Cô nhìn Cố Thế như cười như không: “Giống như tôi, chuẩn bị nhảy lầu sao? Cô đang bịa chuyện đấy à? Cô hoàn toàn không thể hiểu được tâm trạng của tôi bây giờ, không ai có thể hiểu được”.
“Cô không tin cũng đúng thôi, khi đó tôi cũng không tin mình sẽ quyên sinh, nhưng ý nghĩ này vô cùng rõ ràng, giống như người ta đói sẽ muốn ăn cơm vậy”.
Nghe thấy những lời này, Trương Trì chợt nhìn về phía Tiểu Ngô dò hỏi. Tiểu Ngô chỉ nhún vai lắc đầu, đi tới nói nhỏ với hắn: “Chắc là chiến lược của trưởng ban đấy”.
“Thế tại sao bây giờ cô vẫn còn yên lành đứng ở đây? Cô không muốn biết vì sao tôi như thế này à?”
“Tôi chưa bao giờ bắt ép người khác”. Cố Thế nhìn cô gái, ánh mắt bình thản mà chăm chú, cô gái cố ý né tránh ánh mắt cô: “Tôi chỉ muốn nói với cô, cuối cùng tôi đã lựa chọn thế nào, hơn nữa bây giờ tôi không hề hối hận đã lựa chọn như vậy, thậm chí rất mừng vì khi đó có người kéo tôi lại”.
“Cô không được tới gần tôi, tôi không cần cô kéo”.
Cố Thế lạnh lùng nói: “Cô hiểu lầm ý tôi rồi, cách tôi lựa chọn không phải như cô, quá ồn ào”.
Cô gái tò mò hỏi: “Cô dùng cách nào?”
“Đây là chuyện riêng của tôi, tôi không hỏi cô, cô cũng không được hỏi tôi. Uống nước đi, có đau buồn thế nào cũng không được tệ bạc với thân thể của mình”. Cố Thế vừa nói vừa đặt chai nước xuống chiếc bàn bên cạnh.
“Cô cho rằng làm như vậy tôi sẽ xuống sao?”
“Tính mạng của cô, cô tự chịu trách nhiệm. Tôi chỉ muốn giúp cô dễ chịu hơn một chút. Môi cô khô nứt hết rồi kìa, tôi nói chuyên cũng khô hết cả miệng”. Cố Thế tỏ ra thờ ơ, nghiêng đầu sang một bên.
“Đồng chí cảnh sát, chuyện này các đồng chí định làm thế nào? Người cuối cùng phụ huynh đến tìm sẽ là chúng tôi, mau nghĩ cách đi”. Người của nhà trường không nhịn được nữa, kéo Tiểu Ngô sang một bên nói nhỏ.
“Sợ phải chịu trách nhiệm à, vậy tại sao các anh không làm đi, còn đứng đây xem kịch sao?” Trương Trì cười nhạt trêu đùa, khóe mắt liếc thấy Cố Thế nháy mắt với mình.
Tiểu Ngô kéo hắn lại: “Mọi người đều sốt ruột, có thể làm gì thì cùng nhau làm, đừng nói mấy câu vô nghĩa đó”.
Cố Thế vẫn bình thản nói: “Cô muốn biết cảm giác đầu tiên sau khi tôi sống lại là gì không?”
Cô gái nhìn Cố Thế bán tín bán nghi, lại tràn ngập khát vọng, không hề nhận ra Trương Trì đang từ bên cạnh tới gần chỗ hai người.
“Cô uống nước đi, tôi sẽ nói cho cô biết. Nói chuyện với cô mệt quá, uống ngụm nước cũng mệt, còn không chịu tự mình cầm, này bắt lấy!” Cố Thế nói xong làm động tác tung chai nước về phía cô gái.
“Không, đừng đưa cho tôi, tôi không bắt được”.
Cố Thế chậm rãi bước hai bước về phía trước, bàn tay cầm chai nước khoáng đưa ra phía trước. Cô gái buông một tay ra đưa về phía chai nước, đã sắp chạm tới nơi, hai chân vẫn còn buông ngoài cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Cố Thế.
Cố Thế thờ ơ nghiêng người về phía trước, trên mặt vẫn không có chút biểu cảm. Đúng lúc cô gái sắp cầm được chai nước, Cố Thế lập tức lật tay tóm cánh tay đối phương, hai tay kéo mạnh vào trong, sức mạnh bùng nổ khiến cô gái bị kéo ngã xuống, quán tính khiến Cố Thế ngã về phía sau. Cô gái lao thẳng vào người cô, hai người đồng loạt ngã xuống đất.
Trương Trì dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến khóa tất cả cửa sổ lại. Tiểu Ngô và mọi người chạy tới đỡ hai cô gái lên. Cô gái ngồi dưới đất khóc nức nở, Cố Thế vùng ngồi dậy, gương mặt căng thẳng cũng giãn ra, ôm cô gái vào lòng.
Cố Thế nhìn thấy người của nhà trường khen ngợi cô như trút được gánh nặng, người của ban quản lý cũng vui mừng vỗ tay. Lúc này cô cảm nhận được cô gái ấy đang run rẩy, giống như đang tự ôm lấy chính mình. Trong lòng cô tràn ngập tình thương, không hề ngại nước mắt nước mũi của cô gái dây đầy cảnh phục của mình.
“Anh nghĩ lời cô ấy nói rốt cuộc có mấy phần là thật?” Trương Trì hỏi Tiểu Ngô.
“Ai mà biết được. Bọn anh chỉ biết cô ấy không bao giờ nhắc tới cuộc sống riêng của mình, hình như cũng không có bạn trai. Nhưng cũng đúng thôi, cô ấy đẹp nhưng dũng mãnh quá, ai mà dám yêu chứ”.
“Dũng mãnh? Dùng từ này miêu tả Cố Thế có hơi quá không?”
“Cậu không biết thôi, anh từng nghe sếp Cố nói, từ khi còn bé cô ấy đã luôn bênh vực kẻ yếu, suốt ngày đánh nhau với đám con trai, cha mẹ bọn chúng còn mang con đến nhà hỏi tội. Còn nữa, từng có người theo đuổi cô ấy, đeo bám kinh lắm, cô ấy kéo người ta hôm nay đi xem khám nghiệm tử thi, ngày mai đi xem phim kinh dị, cuối cùng cũng phải chủ động bỏ cuộc hết”.
“Khẩu vị nặng quá, không chịu nổi à?” Trương Trì suýt nữa bật cười, ai có thể nhìn ra dưới bề ngoài dịu dàng của cô còn có cá tính như vậy.
“Đâu chỉ là khẩu vị nặng, còn rất lạnh nhạt nữa. Nói chung là lãnh đạm, không có bất cứ phản ứng nào, còn tránh như tránh tà, qua lại nửa năm mà đối tượng theo đuổi còn không cầm được tay, cậu thấy có lạ không?” Tiểu Ngô ghé sát vào tai hắn nói thầm.
Cố Thế dặn dò người đàn ông vài câu, lạnh lùng liếc hai người một cái.
Tiểu Ngô lập tức im bặt, đưa ngón tay lên miệng làm động tác im lặng.
Trương Trì yêu cầu người báo cảnh sát ghi lại thông tin, gật đầu với Tiểu Ngô tỏ ý đã hiểu.
Giáo viên chủ nhiệm dìu cô gái ngồi xuống sofa, lãnh đạo trường bước nhanh tới bắt tay Cố Thế, liên tục cảm ơn: “Mỗi khi có chuyện vẫn cần nhờ đến cảnh sát của chúng ta. Nếu vừa rồi chúng tôi có gì đắc tội, mong các đồng chí thông cảm cho. Đồng chí không biết chứ bây giờ nhà trường vô cùng yếu thế, sinh viên xảy ra chuyện gì phụ huynh đều kiện cáo, đều đòi bồi thường, đều quy trách nhiệm cho nhà trường hết”.
Cố Thế kiên nhẫn nghe xong liền nói: “Bây giờ giao lại an toàn của cô ấy cho các anh, nhớ liên lạc với phụ huynh, làm tốt công tác tư tưởng, ổn định tâm lý cho họ. Chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước vậy”.
“Tất cả đều chỉ biết vuốt đuôi, chỉ có đại tỉ là có chiến lược, có quyết đoán”. Cố Thế báo cáo với trung tâm chỉ huy xong mới tắt máy ghi âm, ba người đi vào thang máy, Tiểu Ngô cuối cùng tìm được cơ hội nói câu này, còn giơ ngón tay cái lên.
“Anh không thấy mệt sao? Nói ít thôi!” Trương Trì đưa tay lên đỉnh đầu Tiểu Ngô, làm bộ định nắm tóc. Tiểu Ngô theo phản xạ lùi vào góc thang máy. Cố Thế không thèm nhìn hai người đang trêu đùa nhau, đi thẳng về phía xe cảnh sát.
☆ ☆ ☆
Giờ nghỉ trưa, trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, tin tức trong điện thoại truyền đến khiến Tiểu Ngô cả kinh ngồi thắng lên: “Cái gì? Mất tích rồi à?”
Cơn buồn ngủ lập tức biến mất, Tiểu Ngô đứng dậy vuốt dây điện thoại, không ngừng lắc đầu: “Đúng là không chịu được yên bình, lúc nào cũng có sóng gió, anh cũng phục luôn. Thôi thì hai người bọn anh đi vậy, em cứ làm việc đi. Có vấn đề gì anh sẽ hỏi qua điện thoại sau”.