Cố Thế đến bệnh viện, nhẹ nhàng hỏi Tiêu Thi Lận những vết thương trên người cô ta xuất hiện thế nào, cô ta nói với Cố Thế toàn bộ quá trình: Hung thủ tóm lấy hai tay cô ta, cầm con dao gọt trái cây trên bàn chém xuống đỉnh đầu cô ta, khi cô ta xoay người tìm thứ gì đó để chống trả, hung thủ vẫn theo sát không rời, mũi dao đâm vào cổ cô ta để lại những vết thương này.
☆ ☆ ☆
Một nửa thời gian nghỉ trưa trôi qua, Cố Chí Xương vừa nghe điện thoại vừa ra hiệu với mọi người trong đội hình sự. Các đồng chí cảnh sát thấy vậy vội lau mồ hôi đi ra ngoài phòng tập. Cố Thế ướt đẫm mồ hôi, không kịp đi tắm thay quần áo, mặc bộ đồ thể thao bó sát cũng chạy theo ra bên ngoài. Mọi người trực tiếp lên chiếc xe cảnh sát đỗ trước cửa đội hình sự, ai không biết còn tưởng có đội bóng đá đến Cục tham quan.
“Trương Trì đâu rồi? Gọi cậu ấy đi cùng, nhớ mang theo đồ nghề làm việc”.
“Chắc cậu ấy còn đang ngủ trưa, ngày nào cậu ấy cũng cơm không ăn đã ngủ rồi”.
“Ngủ cái gì mà ngủ! Để tôi đi gọi anh ta”, Cố Thế tức giận nói. Mọi người đều đợi lệnh xuất phát, vụ án còn chưa phá, tim đều treo đến cổ họng, chỉ có một mình hắn là khí độ ung dung, còn có thể ngủ trưa nữa.
Mọi người nghe thấy vậy liền bàn tán xôn xao, cười trên nỗi đau của người khác, chỉ tiếc mình không được xem cảnh này:
“Được, bọn em chờ, chị cả uy vũ lên xách cổ cậu ta xuống đây đi!”
“Đừng nóng vội, có gì từ từ nói”. Cố Chí Xương xuống xe dặn với theo một câu, cau mày châm điếu thuốc.
Bình thường ở đơn vị, ông và con gái cơ bản nằm ở hai quỹ đạo song song, không can thiệp chuyện của nhau trừ chuyện sức khỏe. Nhưng sau khi thu nạp tên học trò này, con gái dường như tràn đầy hờn giận, tính tình cũng trở nên nóng nảy làm ông rất đau đầu. Rõ ràng tên nhóc này đã thích con gái mình, EQ cũng không thấp, tại sao hai đứa lại cứ như nước với lửa, thật sự làm người ta khó hiểu.
Không đến năm phút sau, Trương Trì đã xuất hiện trước mặt mọi người, cầm theo một bức tranh, vẻ mặt mệt mỏi: “Ai nói là tôi đang ngủ chứ? Chẳng lẽ tôi nhắm mắt vẽ tranh sao? Hay là tôi đánh tuý quyền?”
Cố Thế hậm hực đi theo phía sau: “Mọi người đi trước đi, tôi còn phải đến bệnh viện một chuyến, Tiểu Ngô nói cô cháu gái đó đã ổn định rồi, tôi qua đó xem sao. Có một vài số liệu cần phải tổng hợp, có kết quả sẽ báo cáo lãnh đạo sớm nhất có thể”.
Cố Chí Xương sau khi nghe Trương Trì nói xong liền thấy sửng sốt, sau đó lại thấy được an ủi khi nghe con gái nói. Ông nhanh chóng hất cằm với Trương Trì: “Còn cậu mau lên xe đi, có tình hình gì chúng ta vừa đi vừa nói tiếp”.
Thì ra lúc mọi người đến phòng tập gym, manh mối mới đã xuất hiện, Trương Trì nhận được tin tức trực tiếp. Sau khi điều tra, biết được thời điểm đó còn có một nhân viên bán thời gian của công ty chuyển phát nhanh có mặt trong tòa nhà xảy ra vụ án, người này đã bị cảnh sát ở đơn vị khác xác định là nghi phạm trong một vụ cướp bóc xảy ra ngày hôm qua. Đáng tiếc là khi xác định thân phận người này, hệ thống máy tính của khách sạn nơi người đó đang ở xảy ra sự cố, video giám sát không thấy rõ khuôn mặt hắn. Điều tra viên tìm gặp nhân viên lễ tân trực thời điểm đó, đối phương chỉ nhớ khi đó đang bận nhập thông tin đăng kí nên không nhớ rõ đối tượng đăng kí trông như thế nào, căn bản không thể miêu tả lại được.
Trương Trì cố vượt qua cơn buồn ngủ, nhờ đơn vị bạn trực tiếp gửi video tới qua mạng nội bộ, đồng thời còn xin cả số điện thoại của nhân viên lễ tân. Hắn ngồi trước máy tính, xem đi xem lại đoạn video nghi phạm tới đăng kí thông tin, chưa kịp báo cáo với lãnh đạo đã trực tiếp gọi điện thoại hỏi đối phương các thông tin quan trọng, giúp lễ tân nhớ lại hình ảnh khi đó. Đồng thời đơn vị bạn đã cử kĩ thuật viên máy tính tới sửa chữa máy tính của khách sạn, cố gắng phục hồi số liệu nhanh nhất có thể.
“Cô cố nhớ lại xem, khi đó cô đăng kí thông tin của nghi phạm này, có phải hắn mặc áo sơ mi trắng, ngực có hai túi, tay cầm một túi tài liệu, hắn sờ trong túi rất lâu, sau đó nhún vai với cô không?”
“Thật sự không nhớ rõ nữa, khi đó tôi bận nghe điện thoại, thật sự không chú ý”. Trương Trì so sánh với hình ảnh trong video, nhân viên lễ tân quả thực không nói dối.
“Khi đó nhiều người gọi điện đến, nhưng người đến đăng kí vào ở trong một tiếng đó chỉ có ba người. Máy tính của khách sạn đã hỏng cả ngày, nên cô đã đăng kí thông tin trên giấy. Nếu tôi không nhìn lầm, vị trí cô đăng kí thông tin người này có lẽ ở khoảng một phần ba phần giấy bên dưới”.
“Số chứng minh thư của người này là một trong mấy số ở đây, nhưng tôi không chắc cụ thể là số nào”.
“Cô có thể xác định là một trong những số nào không?”
“Có, hắn vào sau giờ ăn tối, thời gian này, cộng thêm vị trí trên giấy mà anh nói, tôi có thể xác định là một trong bốn số này”.
Trương Trì hết hẳn buồn ngủ, yêu cầu lễ tân không gác điện thoại, gửi ảnh chứng minh thư của bốn người đó sang điện thoại di động của lễ tân nhờ cô nhận diện.
“Cô nhìn kĩ lại xem, không được chỉ nhìn bề ngoài, chú ý đến thần thái của hắn. Có người nào đặc biệt giống không?”
“Tôi không nhớ rõ, hình như người thứ ba hơi giống, nhưng kiểu tóc không giống”.
“Không cần để ý kiểu tóc, chủ yếu xem thần thái”.
“Thần thái thì đúng là rất giống”.
Trương Trì nhìn chằm chằm bức ảnh chứng minh thư này, vặn hỏi: “Từ một phần đến mười phần, cô nắm chắc mấy phần?”
“Bảy phần”.
“Người cô nhìn thấy và người trên ảnh bây giờ có điểm gì khác biệt nhất?”
“Kiểu tóc không giống, người tôi nhìn thấy là tóc ngắn, người trên bức ảnh này là tóc hơi dài, cảm giác không giống lắm. Hơn nữa trên mặt hắn có một vết sẹo, hình như là vết thương mới, điểm này tôi có ấn tượng rất rõ”.
“Ngoài ra còn có điểm khác nhau nào nữa? Cô tiếp tục nghĩ xem”.
“Người gầy hơn trong ảnh, mặt không tròn như vậy, khuôn mặt có vẻ hơi dài, nhìn nhăn nhó hơn trong ảnh, ánh mắt hung dữ, nhìn có vẻ rất thô bạo, không dễ chọc”.
Trương Trì vừa nghe vừa nhanh chóng phác họa lại: “Cô chờ tôi một chút, tôi gửi tiếp cho cô một bức tranh để cô nhận diện”.
Có ảnh chứng minh thư làm bản gốc, cộng thêm lời miêu tả tương đối rõ ràng và chính xác, Trương Trì cầm bút múa trên giá vẽ, ngòi bút chạm vào giấy vẽ có lúc như chuồn chuồn đạp nước, có lúc như nước chảy mây trôi. Cả chiếc bút như một cánh bướm thấp thoáng trong khóm hoa, không ngừng lay động, bức phác họa mặc dù không có bố cục nhưng cũng không mất cân đối chút nào.
Lúc Cố Thế lên tìm hắn, hắn vừa nhận được xác nhận của lễ tân và lập tức gửi bức họa cho đơn vị bạn. Theo đề nghị của Trương Trì, họ trực tiếp gọi cho Cố Chí Xương, trong điện thoại không nhắc tới việc Trương Trì đã làm, bởi vì hắn đã dặn hắn sẽ đích thân báo cáo lãnh đạo chuyện này.
Trương Trì biết mình nóng lòng hoàn thành nhiệm vụ nên lại phạm vào tối kị, làm gì có chuyện chưa báo cáo lãnh đạo đã tự mình làm việc? Thậm chí việc đã làm được quá nửa mà lãnh đạo vẫn không hay biết gì.
Cảnh sát chính là một nhóm người tương đối khó xử trong biên chế, nếu vội vã phá án sẽ phải làm vài việc vi phạm vào quy tắc ngầm. Làm tốt công việc còn không bằng tuân thủ tốt quy củ. Không phải hắn không hiểu điều này, nhưng khi đó ma xui quỷ khiến thế nào lại quên sạch.
Trương Trì đang định cầm bức họa đi lập công chuộc tội, vừa cắm đầu vội vã đi ra ngoài đã gặp ngay Cố Thế. Mặt Cố Thế vốn đã đỏ ửng sau khi vận động, suýt va vào hắn lại càng đỏ hơn nữa.
Trương Trì vội vàng xin lỗi, nhờ cô giúp đưa ra đối sách, nhân tiện kể lại một lượt đầu đuôi mọi việc, sắc đỏ trên mặt Cố Thế nhạt dần, đến lúc đi xuống dưới lầu, cô lực bất tòng tâm nói: “Còn phải xem tình cảm thầy trò của bố tôi và anh sâu sắc ra sao, và cả độ chính xác của bức họa này nữa”.
Xe cảnh sát len lỏi trên đường, Cố Chí Xương nghe Trương Trì dè dặt báo cáo, cơn giận lúc trước tiêu tan quá nửa. Tên nhóc này vẫn có ý thức phá án, mặc dù không phải cảnh sát hình sự chính quy, nhưng lại biết cách vận dụng linh hoạt phương pháp điều tra.
Cố Chí Xương vừa nghe vừa nghiền ngẫm, Trương Trì dùng phương pháp hạn chế khái niệm, dùng ngôn ngữ mang tính gợi mở giúp người được hỏi thu nhỏ phạm vi hồi tưởng. Hiệu quả không tồi, cho nên mục đích cũng đã đạt đuợc. Nếu không phải quy trình làm việc có sai sót, ông còn phải khen ngợi hắn là đằng khác.
Trong xe yên tĩnh, hai cảnh sát trẻ tuổi khác đều đang nhắm mắt dưỡng thần.
“Cậu gửi bức họa này cho Tiểu Ngô, cậu ấy ở trong bệnh viện, bảo cậu ấy cho người bị thương nhận diện xem có phải nghi phạm không”, Cố Chí Xương dặn dò. Những người khác đã được điều đến bệnh viện gặp cháu gái bà lão để tìm hiểu thông tin từ sớm, đến bây giờ còn chưa về trụ sở.
Trương Trì “vâng” một tiếng, lập tức cầm lấy điện thoại di động. Thấy sắc mặt sư phụ từ âm u chuyển sang nắng ráo, Trương Trì nghiêng người về phía trước hỏi: “Bên đó tình hình thế nào rồi?”
“Cô gái bị thương đó lúc này vẫn còn tương đối yếu, đầu óc không được minh mẫn, việc trao đổi không được thuận lợi lắm. Thông tin hiện nay nắm được là có hai nghi phạm, tên nhỏ hơn cao khoảng một mét tám mươi, tên lớn hơn cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi, cao khoảng một mét bảy mươi. Tên nhỏ hơn chính là kẻ đã chém cô gái. Thông tin này chúng ta có thể dùng để tham khảo”.
Trương Trì nói: “Cô gái này thật là đáng thương, từ khi sinh ra đến bây giờ mới chỉ gặp cha mẹ được mấy lần, chỉ có bà nội với em trai bầu bạn. Bây giờ bà nội không còn, có lẽ đây là một đả kích rất lớn”.
Cố Chí Xương không để ý đến hắn, tiếp tục nói: “Biện pháp chúng ta áp dụng bây giờ chính là giám sát kĩ tình hình rút tiền trong tài khoản ngân hàng của nạn nhân, giám sát các ca bị thương tại các bệnh viện lớn, tiếp tục tìm người nhà nạn nhân để nắm thông tin, và... Theo cậu thì còn gì nữa?”
“Cho người tiếp tục gặp cô gái để tìm hiểu tình hình cụ thể khi xảy ra vụ án. Tiểu Ngô và Cố Thế đã đi làm việc này rồi mà”.
Cố Chí Xương gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Nhiệm vụ của chúng ta chính là phá án, không được đưa tình cảm chủ quan vào. Như vậy chúng ta mới có thể đứng ở một góc độ khách quan để cố gắng tìm ra chân tướng sự việc, giúp bọn họ nhiều nhất có thể”. Nói xong ông nhắm mắt lại, bắt đầu dưỡng thần.
Trương Trì rất hối hận về việc làm của mình lúc trước. Nhưng xem ra sư phụ không phải thật sự tức giận, chỉ là thể hiện thái độ để mình ý thức được hậu quả có thể xảy ra của vấn đề này. Muốn làm việc trước hết phải học được làm người, sai lầm này của hắn ở chỗ sư phụ còn có thể sửa chữa được, nếu như gặp phải lãnh đạo khác, có lẽ sẽ không dễ dàng cho qua như vậy.
Trên xe bắt đầu có tiếng ngáy khe khẽ. Ở đội hình sự thời gian dài sẽ phát hiện được những cảnh sát có thâm niên bất kể thể lực hay tuổi tác thế nào đều có một bản lĩnh đặc biệt là ngủ. Kiểu ngủ này cũng chưa chắc có chất lượng cao mà chỉ là tận dụng mọi lúc để ngủ bù. Thông thường nhờ có bản lĩnh này mà họ chỉ cần có cơ hội là sẽ lập tức nghỉ ngơi dưỡng sức. Khi có vụ án cần giải quyết, giấc ngủ đối với họ cũng như nước trên sa mạc, tuy cần thiết nhưng lại không phải quá cấp bách.
Trương Trì nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng lẽ là mình nghĩ nhiều quá rồi? Tại sao có cảm giác vừa rồi Cố Chí Xương có hàm ý khác, chẳng lẽ trong lòng ông ấy đã có nhận định, chỉ đang đợi bằng chứng và kết luận? Như vậy nghi phạm rốt cuộc là ai? Bức phác họa của mình có thể giúp đỡ trong việc truy bắt hung thủ như hai lần trước không?
Điện thoại của Cố Chí Xương đổ chuông, Trương Trì ngồi ở hàng ghế sau nhìn thấy là Cố Thế gọi đến. Loa trong điện thoại của Cố Chí Xương rất to, ngồi hàng sau cũng có thể nghe thấy rõ nội dung cuộc trò chuyện: “Báo cáo sếp Cố, công tác thu thập bên này đã hoàn thành. Tôi đã lấy mẫu máu và dấu tay của người bị thương, cũng đã quan sát mức độ bị thương của đối phương”.
Cố Chí Xương ngồi yên không cử động, chỉ trả lời: “Được, tôi biết rồi”.
Trương Trì hỏi: “Chẳng phải bây giờ chúng ta đi gặp nghi phạm sao? Vì sao còn phải lấy dấu tay của người bị thương?”
“Cứ đi rồi sẽ biết”. Cố Chí Xương lại nhắm mắt, không muốn nhiều lời.
Sư phụ vẫn đang trừng phạt hắn, lạnh nhạt với hắn. Rõ ràng, hai cha con Cố Chí Xương chỉ đối đáp ngăn gọn vắn tắt đã ngầm hiểu ý đối phương không phải là vì quan hệ huyết thống mà là sự ăn ý giữa những đồng nghiệp đã cộng tác với nhau nhiều năm. Điều này khiến Trương Trì xấu hổ. Cùng đến hiện trường, hỏi han đối tượng khả nghi, thăm hỏi quần chúng xung quanh, vậy mà hắn thậm chí có chút hoài nghi vụ án mình nói và vụ án họ nói không phải là một. Hắn không biết đã sai ở khâu nào mà đến lúc này vẫn quanh quẩn bên ngoài vụ án, những phân tích và phán đoán của họ lại trái ngược hoàn toàn với hắn.
Bọn họ vừa xuống xe, người phụ trách của đơn vị bạn nghe tin đã vội vã chạy tới, vẻ mặt cảm kích xen lẫn áy náy nói: “Sếp Cố, đối tượng đã bắt được, nhưng xem ra vụ án này thực sự là...”
Cố Chí Xương không hề bất ngờ, chỉ gật gật đầu: “Đến cũng đến rồi, chúng tôi cứ vào nhìn một cái, hỏi mấy câu, không thành vấn đề chứ?”
“Đương nhiên, có thể bắt nghi phạm về quy án là nhờ có sự trợ giúp của các vị, giúp chúng tôi nắm chắc được cơ hội tốt, tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Sếp Cố, cấp dưới của sếp đúng là ngọa hổ tàng long. Nào, để tôi dẫn mọi người đi”.
Đi qua hành lang dài, họ rẽ vào lối đi xuống phòng thẩm vấn: “Phía dưới không có tín hiệu, để không lỡ những cuộc điện thoại quan trọng, xem ra phải có người ở lại trông điện thoại”.
“Trương Trì, cậu ở lại, có điện thoại lập tức báo cáo”. Cố Chí Xương thu tất cả điện thoại giao cho Trương Trì, nhìn hắn một cái đầy ẩn ý. Hai cảnh sát đi theo phía sau nhìn hắn với vẻ thông cảm, sau đó ba người vội vã biến mất dưới lối đi xuống hầm.
Hắn tìm một phòng họp trống ngồi xuống, suy đi tính lại, càng nghĩ càng thấy không ổn.
Trong chiếc ví da trên nóc tủ đó rốt cuộc có tiền không? Cháu gái bị thương có nhận ra người trong bức họa hay không? Nghi phạm gây án mạng trong khu dân cư làm thế nào thay đồ chạy thoát mà không khiến ai chú ý? Hiện trường thảm khốc như thế tại sao lại không có ai nghe thấy tiếng động lạ? Vô số câu hỏi chưa thể trả lời, hắn lại phải ngồi thừa thãi ở đây. Phác họa chân dung tội phạm không phải phù hợp với mọi vụ án, trong đa số những vụ án hình sự bình thường đều không đóng vai trò quá lớn. Chẳng hạn như trong vụ án này, không có nhân chứng, muốn phác họa chân dung nghi phạm thực sự là chuyện ngoài tầm tay với. Từ sớm hắn đã ý thức được, mình cần tích lũy rất nhiều kinh nghiệm thực chiến, điều tra, suy luận, phân tích, thiếu một thứ cũng không được, chứ không phải chỉ biết hỏi han và vẽ tranh. Thay vì nói hắn không hài lòng với thực trạng hiện nay, không bằng nói hắn đang cảm thấy thất bại vì lần đầu tiên không được tham dự vào quá trình phá án.
Trương Trì không phải không biết, mỗi một cảnh sát chỉ là một bộ phận không thể thiếu trong một khâu, hắn lại muốn tham gia tất cả các khâu. Cảm thấy chân tướng như gần như xa, quả thực còn khó chịu hơn việc Cố Thế lạnh nhạt với hắn.
Trương Trì mở danh bạ điện thoại, lần lượt xem từ trên xuống dưới, cuối cùng gọi điện thoại cho Cố Thế. Âm thanh bên kia điện thoại rất hỗn loạn.
“Anh là họa sĩ phác họa chân dung, chỉ cần tập trung vẽ tranh là được, làm sao còn quan tâm đến nhiều vấn đề như vậy? Tôi có phải báo cáo công việc với anh không?” Cố Thế hỏi ngược lại hắn, cách màn hình điện thoại, hắn dường như vẫn có thể nhìn thấy gương mặt mang nụ cười trêu đùa của cô.
Hắn nghe thấy tiếng điều khiển máy móc, tiếng gõ bàn phím, và cả tiếng người đang thảo luận. Hắn có thể cảm nhận được Cố Thế rất bình tĩnh, về điểm này hai cha con họ rất giống nhau, ung dung bình thản thông thường có nghĩa đã tiếp cận chân tướng, tất cả đã trong dự liệu.
Trong buổi họp của ban chuyên án buổi chiều cùng ngày, Trương Trì đưa ra một phỏng đoán táo bạo: “Có khi nào Tiêu Thi Lận bị thương tại hiện trường mới chính là hung thủ thật sự?”
Kì thực Trương Trì chỉ nói ra lời sư phụ muốn nói. Hắn biết rõ trước khi có bằng chứng xác thực, Cố Chí Xương tuyệt đối sẽ không công khai nói ra điều này. Cố Chí Xương không để ý là ai phá án, nhưng không thể chịu được vụ án bế tắc không thể phá.
Những người tham gia cuộc họp có người phụ họa, có người nói cái chết của bà nội dường như không hề khiến cháu gái đau buồn chút nào, thậm chí phản ứng có thể nói là lạnh lùng. Còn có người nói, căn cứ vết thương trên người bà lão có thể phán đoán hung thủ không quá khỏe mạnh, phù hợp với đặc điểm phụ nữ gây án. Nhưng cũng có người phản đối, dù sao trực giác của cảnh sát cũng không thể làm bằng chứng phá án, khi thẩm vấn nếu không có bằng chứng trực tiếp cũng dễ rơi vào bị động, thậm chí còn phản tác dụng. Trong phòng họp nhất thời sương khói mịt mù, chân tướng cũng như chìm trong sương mù.
Tiêu Thi Lận, cháu gái nạn nhân, bị xếp vào diện tình nghi sau khi tổ kĩ thuật có kết luận tổng thể, tổ điều tra bên ngoài cũng đã thu thập đủ thông tin. Có những dấu hiệu trực tiếp cho thấy Tiêu Thi Lận không thoát khỏi liên quan, thậm chí bị tình nghi gây án rất lớn.
Đầu tiên, ngoài hai đối tượng tình nghi đã bị loại trừ trước đó, tại hiện trường vụ án không hề có người khác ra vào. Đồng thời hàng xóm từ đầu đến cuối cũng không hề nghe thấy Tiêu Thi Lận kêu cứu.
Thứ hai, số tiền lớn trong sổ tiết kiệm có kì hạn không hề bị rút, những thay đổi trong tài khoản ngân hàng cũng xảy ra từ ngày thứ bảy một tuần trước khi vụ án xảy ra, mà một ngày trước đó hàng xóm từng nghe thấy bà lão và cháu gái xảy ra tranh cãi quyết liệt. Mồ hôi và vân tay trên ví tiền cũng là của Tiêu Thi Lận, không hề phù hợp với lời khai “tiền bị cướp mất” trước đó.
Điểm khả nghi thứ ba xuất hiện trên vật chứng tại hiện trường. Đã là cướp của giết người thì giải thích thế nào về chiếc lưỡi bị cắt?
Thứ tư, máu trên tất cả hung khí và cầu thang tại hiện trường đều phù hợp với nhóm máu của Tiêu Thi Lận, hơn nữa tất cả vân tay, dấu bàn tay, dấu chân cũng là của Tiêu Thi Lận, trong nhà không hề có dấu vết người thứ ba xuất hiện.
☆ ☆ ☆
Cố Thế đến bệnh viện, nhẹ nhàng hỏi Tiêu Thi Lận những vết thương trên người cô ta xuất hiện thế nào, cô ta nói với Cố Thế toàn bộ quá trình: Hung thủ tóm lấy hai tay cô ta, cầm con dao gọt trái cây trên bàn chém xuống đỉnh đầu cô ta, khi cô ta xoay người tìm thứ gì đó để chống trả, hung thủ vẫn theo sát không rời, mũi dao đâm vào cổ cô ta để lại những vết thương này.
Cố Thế không hề tranh luận với Tiêu Thi Lận mà chỉ ghi chép thông tin, sau khi trở lại văn phòng mới bắt đầu bận rộn xử lý. Bức phác họa Trương Trì vẽ mặc dù có tác dụng nhưng hung thủ của vụ án không phái là người này. Nghi phạm đưa ra bằng chứng ngoại phạm, trong thời gian xảy ra vụ án, hắn cùng bạn bè đến ăn cơm ở một quán ăn, ông chủ và camera của quán ăn đều chứng thực lời khai của hắn. Bản thân Tiêu Thi Lận cũng không chút do dự khẳng định không biết người trong bức họa, ngoại hình không giống. Vì vậy nghi phạm duy nhất còn lại cũng tiếp tục bị loại trừ.
Sau khi có báo cáo khám nghiệm hiện trường, Cố Thế lần thứ hai từ bệnh viện trở về vội vã đi vào: “Tôi từng hỏi cô ta vì sao dấu tay trên ví tiền là của cô ta, cô ta lúc thì nói mình mở ra xem sau khi xảy ra vụ án, lúc lại nói mình từng lấy tiền mua đồ giúp bà nội. Tôi hỏi cô ta khi đó cô ta mất máu quá nhiều nên bị ngất xỉu, làm sao mở ra xem được, cô ta lại nói năng lộn xộn, sau đó nói mệt rồi, không chịu trả lời câu hỏi nữa”.
Nghe thấy mọi người thảo luận, Cố Thế lại bổ sung thêm kết luận trước đó: “Lúc trước tôi vẫn suy nghĩ, vết thương kiểu gì có thể làm một người hôn mê mà không đủ để mất mạng, rốt cuộc là may mắn hay là sắp đặt? Tôi đã để ý thương thế và vị trí bị thương của cô ta, tiếp tục kiểm tra và đo đạc”.
“Có vấn đề đúng không? Có thể chứng thực phỏng đoán của chúng ta không?” Trương Trì cảm thấy hưng phấn.
“Ở đây chỉ có số liệu, suy luận và kết luận, không có ‘phỏng đoán’ và ‘chứng thực’”. Cố Thế nhấn mạnh, lại tiếp tục nói: “Các vết thương của cô ta quả thực đều không phải chí mạng, mặc dù số lượng vết dao tương đối nhiều nhưng đều là tổn thương ngoài xương sọ. Ngoài ra, tình trạng phân bố vết thương của cô ta, nếu không để ý sẽ rất khó phát hiện có điểm tương đồng”.
“Điểm tương đồng nào?” Mọi người đều tò mò hỏi.
“Vết thương của cô ta tập trung trong phạm vi nhất định. Nếu cô ta bị thương trong quá trình vật lộn với nghi phạm thì vết thương không thể tập trung như thế”.
“Tình huống này cũng không phải không có khả năng xảy ra”, Cố Chí Xương nói. “Nhưng vết thương phân bố tập trung, phương hướng thống nhất, lại đều nằm trong phạm vi hai tay có thể với tới. Kết hợp tất cả những yếu tố này, có thể đưa ra một kết luận, hoặc nói cách khác là một khả năng”.
“Vết thương của Tiêu Thi Lận có khả năng là tự cô ta gây ra, diễn khổ nhục kế!” Trương Trì bàng hoàng tỉnh ngộ. Cố Thế gật đầu, sắc mặt nặng nề.
☆ ☆ ☆
Cô gái bị thương Tiêu Thi Lận im lặng đưa mắt nhìn cảnh tượng lạ lẫm trong Cục cảnh sát. Cô ta đã quen với phòng bệnh toàn màu trắng, quen với bước chân không tiếng động của y tá, quen với quy luật ồn ào tĩnh lặng luân phiên ngoài phòng bệnh, thậm chí cũng quen với thiết bị cảnh báo khói bên cạnh chụp đèn trên trần nhà, ánh sáng màu đỏ nhấp nháy trong đêm trùng với tốc độ đếm cừu của cô ta trong những đêm không ngủ được.
Lúc này cô ta dường như rơi vào một môi trường chân không yên tĩnh. Qua ô cửa sổ nhỏ, cô ta có thể nhìn thấy những cảnh sát bước chân vội vã, khẩu hiệu tuyên truyền nền xanh chữ trắng dán trên tường, mỗi một chữ trên đó cô ta đều tỉ mỉ đọc qua, đọc mà không có chút biểu cảm, đờ đẫn như mỗi lần cô ta nhìn thấy cha mẹ mình.
Từ khi sinh ra đến giờ, đã mười mấy năm mà cô ta mới chỉ nhìn thấy cha mẹ về nhà ba lần. Mỗi lần khi cô ta đã sắp quên họ, một trong hai người lại đột nhiên xuất hiện, giống như hôm qua cha cô ta đột nhiên vội vã đi vào phòng bệnh. Trong trí nhớ của Tiêu Thi Lận, dường như chưa bao giờ có dịp cả nhà đoàn tụ. Hai mắt sưng húp và bàn tay chai sạn của cha đều rất xa lạ, dường như trên người ông không hề chảy cùng dòng máu với mình. Ngỡ ngàng, thờ ơ, đó là phản ứng duy nhất của cô ta trước tất cả những chuyện này.
Cô ta rất ngỡ ngàng, tại sao mình lại ngồi ở đây, đây là đâu?
Cô ta đột nhiên nhận ra trước mắt có hai cảnh sát một già một trẻ. Cảnh sát già tướng mạo hiền từ, lúc này lại không có vẻ tươi cười, mắt nhìn cô ta chằm chằm, sự tương phản rất lớn khiến cô ta cảm thấy hết sức bất an.
Cảnh sát trẻ vẫn giữ nụ cười trên môi, hắn đang cười cái gì? Nụ cười này là thông cảm, là bội phục, hay là đã biết mọi chuyện? Cô ta nhìn không ra, đoán không được. Cô ta bị vẻ mặt bất cần và điển trai của cậu cảnh sát trẻ hấp dẫn. Nếu lúc này không phải đang ngồi ở đây, có lẽ cô ta sẽ vui lòng chủ động làm những việc mà đàn ông ở tuổi hắn đều thích làm, cô tin hắn nhất định rất nhiệt tình và có năng lực đặc biệt trong chuyện đó.
“Nghĩ cái gì thế? Sếp Cố đang hỏi cô, tập trung vào!” Những hình ảnh sống động đang bay múa trong đầu Tiêu Thi Lận đột nhiên biến mất, gã cảnh sát trẻ nâng cao âm lượng, cầm bút gõ bàn, nhìn mình với vẻ tức giận.
Cố Chí Xương nhẹ nhàng gật đầu, Trương Trì nhắc lại câu hỏi lần nữa: “Có hàng xóm phản ánh thứ sáu một tuần trước khi xảy ra vụ án, cô và bà nội có xảy ra tranh cãi. Hai người tranh cãi vì chuyện gì?”
Hắn thật sự không rõ bọn trẻ bây giờ thế nào, vào phòng hỏi cung mà còn có thể mơ mộng viển vông, còn cười nữa chứ, chẳng lẽ kích thích quá lớn khiến thần kinh chịu không nổi?
Tiêu Thi Lận định thần lại, dường như đang nhớ lại chuyện hôm đó, bình tĩnh trả lời: “Hôm đó tôi đi xem kịch, không có ở nhà”.
“Cũng có nghĩa cô không xảy ra tranh cãi với bà nội?” Cố Chí Xương xem tài liệu hỏi.
“Trong ấn tượng của tôi là không. Tôi và em trai bình thường đều là bà nội chăm sóc, nếu nói không có tranh cãi gì thì tôi cũng không dám bảo đảm”.
“Hôm đó cô đi xem vở kịch gì?” Trương Trì hứng thú vặn hỏi, vừa hỏi vừa dùng điện thoại tìm kiếm thông tin.
“‘Tình yêu chốn đào nguyên’, có nữ minh tinh Y đóng vai chính”. Tiêu Thi Lận trả lời không hề do dự.
“Cô đi một mình à?” Cố Chí Xương hỏi, cầm lấy điện thoại Trương Trì đưa cho, thoáng nhìn một cái rồi trả lại cho hắn.
“Đúng vậy, bạn tôi đều nói phải về nhà nên tôi đi một mình”.
“Cô có mua vé ưu đãi không? Có còn cuống vé không?” Trương Trì nhìn điện thoại di động, thờ ơ hỏi. Vé ưu đãi cần mang theo chứng minh thư, phải đến tận nơi mua, có thể tra lại ghi chép.
Tiêu Thi Lận ngẩn ra: “Vé ưu đãi là cái gì? Bình thường tôi xem xong đều vứt luôn, không có sở thích sưu tầm”.
Cô ta đã dám nói thẳng tên vở kịch thì đương nhiên đã nắm rất rõ nội dung, mua vé bình thường lại không thể kiểm chứng có phải hôm đó cô ta đi xem kịch hay không. Nếu cô ta bắt taxi về nhà, chất lượng camera ở khu nhà không đủ để nhìn rõ mặt người sau chín giờ tối, chỉ có hình người không biết là nam hay nữ. Tất cả sơ hở đều bị bịt kín, vẻ mặt cô ta vẫn vô tội, bình tĩnh tự nhiên, thật sự không giống một nữ sinh trung học bình thường.
“Tôi cần cô xác nhận một chuyện, bây giờ cô có thai mấy tuần rồi?” Cố Chí Xương đột nhiên hỏi.
Tiêu Thi Lận vẫn bình tĩnh tự nhiên lập tức biến sắc mặt, né tránh ánh mắt của Cố Chí Xương, mím miệng không chịu trả lời.
Cố Chí Xương và Trương Trì khẽ nhìn nhau ra hiệu, Trương Trì tiếp tục hỏi: “Chúng ta tạm chưa nói đến chuyện này. Tôi cũng là một người yêu thích kịch nói, vừa hay hôm đó tôi cũng mua vé ưu đãi đến xem vở kịch đó”.
Tiêu Thi Lận bỡ ngỡ ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tôi nghe bạn tôi nói, hôm đó có một tình tiết, nữ diễn viên Y đang diễn bị vướng đạo cụ suýt nửa vấp ngã. Chuyện này rất hiếm khi xảy ra, đáng tiếc đúng lúc đó tôi đi vệ sinh nên không nhìn thấy. Cô còn nhớ chuyện này xảy ra khi diễn đến đoạn nào không?”
“Tôi vừa xem vừa lên WeChat, không để ý”.
“Cô có xem hết cả vở kịch không?”
“Đương nhiên là xem hết”.
Trương Trì tò mò hỏi: “Diễn viên đóng vở kịch này rất tâm huyết, sau khi diễn xong còn chiếu một đoạn video hậu trường. Tôi về sớm không xem, sau đó họ nói cái gì?”
“Thì cũng chỉ cảm ơn khán giả, nói việc tập luyện không dễ dàng thôi. Bỏ lỡ cũng không có gì đáng tiếc”.
Cố Chí Xương vẫn không nói gì, nhưng tiếng thở ngày càng nặng nề. Trương Trì biết sư phụ làm cảnh sát hình sự nhiều năm, do đặc tính nghề nghiệp, ông có nhiều cơ hội nhìn thấy mặt ác của nhân tính hơn những người khác. Mỗi khi đến thời điểm này đều là lúc trong lòng ông mâu thuẫn nhất.
Về vấn đề này, Trương Trì và ông từng nói chuyện rất nhiều. Trương Trì tin tưởng “Nhân tính bản ác”, sư phụ lại cho rằng “Nhân tính bản thiện”. Nhưng Cố Chí Xương cũng không thể không thừa nhận, ông cũng chưa từng có dũng khí và năng lực nghĩ tới việc chạm đến cực hạn của sự độc ác và tàn khốc. Một khi bước vào bóng tối của nhân tính, dường như hết thảy đều không còn có giới hạn, như một hố đen nuốt chửng tất cả nhân tính và lương tâm của con người, tổn thương tất cả những người liên quan và cả người vô tội.
“Thân là cảnh sát, chúng ta không thể không vạch trần những chân tướng tàn khốc này, hoài nghi những người chúng ta không nên hoài nghi, bắt giữ một số người đáng lẽ đã có một cuộc sống tốt hơn nhưng lại bỏ dở hành trình làm người tốt của mình”. Vẻ mặt đau đớn của sư phụ vẫn hiện lên rõ ràng, khi đó hắn không hề có quá nhiều cảm xúc, càng không có sự đồng cảm.
Bây giờ Trương Trì đã hiểu cảm giác này, không ngờ họ lại nhanh chóng phải trải qua cảm giác đó đến vậy. Trương Trì thật sự không thể tin được cô gái trước mặt còn chưa thành niên, hơn nữa đã là một thai phụ, vậy mà lại ra tay với bà nội đã nuôi lớn mình từ bé.
Chuyện đến nước này cô ta còn che giấu, ngụy trang, lấy thân phận một người bị hại để né tránh điều tra. Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, việc hắn phải làm lúc này là cùng với sư phụ công phá phòng tuyến tâm lý của cô ta, cùng với sự trợ giúp của Cố Thế và Trần Đình, cố gắng giúp cô ta nhận được khoan hồng.
“Rất xin lỗi, là tôi nhớ nhầm, cảnh hậu trường đó là của một vở kịch khác. Tôi gần như tuần nào cũng đi xem nên nhầm lẫn một chút”, Trương Trì cười lớn nói.
Tiêu Thi Lận lại biến sắc mặt, yên lặng, xem ra chưa nghĩ được cách ứng phó.
“À tôi nhớ ra rồi, khi vở kịch kết thúc có một cậu bé hai tuổi không tìm được mẹ, loa truyền thanh thông báo tìm người, cô còn có ấn tượng không?”
Tiêu Thi Lận do dự, không còn tự tin như vừa rồi, ngập ngừng không trả lời.
“Cậu ấy hỏi cô, có chuyện đó không?” Cố Chí Xương hỏi. ‘‘Chuyện này có liên quan gì đến việc hôm nay các ông gọi tôi đến đây?” Tiêu Thi Lận hỏi ngược lại.
“Đương nhiên có liên quan, việc đó trực tiếp quyết định cô có động cơ gây án hay không”. Cố Chí Xương nhấn mạnh hai chữ “gây án”.
Tiêu Thi Lận dường như quyết định được ăn cả ngã về không, trả lời chắc chắn: “Hình như tôi có chút ấn tượng, nhưng không nhớ rõ”.
“Cô chắc chắn chứ?”
“Không biết có phải vở kịch này không, nhưng tôi quả thật có ấn tượng, có một lần trên loa thông báo tìm người, tình hình đại để như anh nói”.
“Kịch nói không cho trẻ em hai tuổi vào nhà hát, đương nhiên không thể có chuyện đó. Đến bây giờ cô còn không định nói thật, cô không nghĩ là chúng tôi đã gọi cô tới thì trong tay chắc chắn đã có bằng chứng à?” Ánh mắt Cố Chí Xương sáng rực nhìn cô ta.
Tiêu Thi Lận bị giọng nói nghiêm khắc của Cố Chí Xương làm cho run lên. Chỉ đến giờ phút này, cô ta mới trở lại là một cô bé, một cô bé làm sai, trong mắt có vẻ ngỡ ngàng, có sự sợ hãi về những thứ chưa biết phía trước.
Khi thăm hỏi trong bệnh viện, Trương Trì đã thấy vẻ thành khẩn của cô ta, đã thấy vẻ bình tĩnh tự nhiên của cô ta, đã thấy vẻ lạnh lùng không sợ hãi của cô ta.
“Lời khai của cô mâu thuẫn với lời khai của nhân chứng chúng tôi đã nắm được, cũng mâu thuẫn với vật chứng tại hiện trường. Bây giờ lời nói của cô lại tự mâu thuẫn với nhau. Cô nên biết, tự cô nói và chúng tôi nói tính chất hoàn toàn khác nhau. Được hưởng khoan hồng hay không hoàn toàn được quyết định bởi thái độ thành khẩn của cô, không có người nào khác có thể giúp cô. Cô còn trẻ, còn có đoạn đường rất dài phải đi”. Cố Chí Xương tận tình khuyên bảo.
Hai người ngồi ở đây vốn chính là để giúp cô ta, giúp cô ta đập tan ảo tưởng, giúp cô ta nhận ra cảm giác tội lỗi trong lòng, mặc dù cũng không biết thứ này có từng tồn tại trong suy nghĩ của cô ta hay không.
“Có thể để tôi gặp một người không?” Tiêu Thi Lận đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi, trong mắt ngập đầy nước mắt.
“Cô muốn gặp ai? Chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng”.
“Tôi muốn gặp bố tôi, tôi muốn hỏi ông ấy rốt cuộc có từng nghĩ tới tôi hay không. Bạn của tôi đều nói tôi không có bố, cho nên tôi không muốn con của tôi cũng không có bố. Tôi không muốn tất cả những chuyện này lại tái diễn, thật sự rất đau khổ”. Nước mắt của Tiêu Thi Lận cuối cùng rơi xuống mặt bàn.
“Cho nên cô hỏi xin tiền bà nội là để phá thai?” Trương Trì lập tức hỏi.
Tiêu Thi Lận gật gật đầu, không cầm được nước mắt: “Bà ta chẳng những không cho tôi tiền mà còn mắng tôi là đĩ điếm, mắng tôi không biết nhục nhã, mắng tôi không có người dạy, mắng tôi xấu xa đê tiện. Bà ta nói rất nhiều lời khó nghe, chưa bao giờ có người nào sỉ nhục tôi như vậy, cho dù tôi không khác gì một đứa trẻ mồ côi. Tôi muốn biết vì sao bố mẹ tôi đều bỏ mặc chúng tôi, ném chúng tôi cho một mụ già đáng chết như vậy”.
“Bây giờ bà ấy thật sự chết rồi”.
“Bà ta chết chưa hết tội! Chính tôi, chính tôi đã cắt chiếc lưỡi ác độc của bà ta”.
“Mâu thuẫn đến mấy cũng không nên giải quyết bằng cách cực đoan như vậy, dù sao bà ấy cũng đã nuôi cô lớn lên”. Cố Chí Xương có chút kiềm chế không nổi tâm trạng.
Tiêu Thi Lận tâm trạng kích động ngẩng đầu lên, lớn tiếng nghẹn ngào: “Các ông làm sao hiểu được cảm giác của tôi? Người chưa từng trải qua vĩnh viễn không thể hiểu được. Bà ta cho rằng chỉ cần cho chúng tôi ăn, cho chúng tôi học chính là nuôi chúng tôi rồi. Có lẽ người lớn các ông đều nghĩ như vậy. Bà ta hoàn toàn không quan tâm đến chúng tôi, còn thường xuyên mắng chúng tôi liên lụy bà ta, làm cho bà ta phải bận rộn việc nhà mà không có thời gian đánh mạt chược. Tôi muốn đi đâu, bà ta luôn không chịu cho tiền, nhà trường tổ chức đi tham quan, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng được đi lần nào. Bà ta còn trọng nam khinh nữ, tất cả món ngon đều cho em trai tôi ăn, tất cả quần áo mới chỉ mua cho em trai tôi. Bà ta chỉ coi tôi là một chỗ để chửi mắng, là một nơi để trút giận thôi”.
Tiêu Thi Lận lúc này khóc như mưa: “Tôi chỉ muốn gặp bố mẹ, chỉ muốn xem trên thế giới này còn có người nào thật sự thương yêu tôi không, hay là tất cả mọi người đều không cần tôi nữa”.