Đây là một tòa nhà tập thể kiểu cũ, được xây dựng vào cuối những năm tám mươi, không có thang máy, cầu thang là bê tông thô, tay vịn mới quét sơn đỏ phát ra một mùi gây mũi. Vết máu nhỏ giọt đứt quãng từ tầng dưới cùng kéo dài lên đến tầng bốn, những dấu chân máu nhằng nhịt chồng đè lên nhau dẫn họ tới hiện trường chính xảy ra vụ án, cửa căn hộ đó đã mở rộng.
☆ ☆ ☆
Trái ngược với khi truy bắt, việc thẩm vấn lại vô cùng thuận lợi. Nghi phạm dù có tính cách hung tàn thế nào rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, đối mặt với áp lực lớn và những hình phạt sắp tới, hắn nhanh chóng khai hết toàn bộ quá trình gây án. Bằng chứng đã thu thập đầy đủ, đã có thể bàn giao hồ sơ cho viện kiểm sát. Vụ án đã được làm rõ chân tướng, vốn nên thở phào nhẹ nhõm, nhưng đối với các nạn nhân và cả hung thủ nữa, vụ án này đều là một đả kích mang tính hủy diệt khiến tâm tình mọi người đều cảm thấy nặng nề.
Không hiểu bằng cách nào, mọi người đều biết được bức phác họa của Trương Trì đã giúp xác định được nghi phạm, sau đó chính hắn đã giao phong trực diện và khống chế nghi phạm, đủ mọi cách nói vô cùng kì diệu, miêu tả như tận mắt mình chứng kiến vậy. Đến lúc nhìn thấy hắn, ai cũng khen ngợi hắn mấy câu, trong ánh mắt hiện lên sự khâm phục không thể che giấu. Cố Thế có lẽ cũng đã quên mất những xích mích của hai người lúc trước cùng vụ cá cược bất phân thắng bại đó.
Công việc ở đội hình sự dường như chưa bao giờ có lúc nhàn rỗi, mới đó đã lại xảy ra một vụ án nghiêm trọng. Mọi người vẫn nói, người trong đội hình sự đều là những người có “mệnh vất vả”, lúc rảnh cũng không được nghỉ ngơi, bận tới mức dù có bay lên trời tinh thần vẫn dồi dào nhiệt huyết. Nói vậy quả thật cũng không sai chút nào!
Hôm đó Cố Thế bưng mấy cốc cà phê tự xay từ căng tin về, mọi người vui mừng bắt đầu hưởng thụ buổi chiều nhàn nhã hiếm có, tinh thần cũng phấn chấn hơn. Điện thoại trên bàn Cố Thế đổ chuông, là lệnh gọi cô đến hiện trường vụ án mới nhất, mọi người đang uể oải lập tức đứng phắt dậy như nghe thấy quân lệnh.
Trương Trì ngửi thấy mùi cà phê bay tới, nghe vậy lập tức chủ động đề xuất: “Để tôi lái xe, mọi người ngồi trên xe nghỉ ngơi một lát, từ từ thưởng thức cà phê”.
Sau lần Trần Đình gián tiếp tỏ tình với Cố Thế, hai người gần như không nói chuyện với nhau, bây giờ không dễ gì có được cơ hội tốt như vậy liền lên tiếng trêu chọc: “Tôi thấy cậu có ý đồ khác thì có”.
Cố Thế lơ đãng liếc bọn họ một cái, Trương Trì mặc dù không có ý này nhưng đâm lao thì phải theo lao, dứt khoát coi như không nghe thấy, cầm lệnh điều xe đi tìm lãnh đạo xin chữ kí.
Đúng lúc này đội trưởng Lưu đi tới, nhìn thấy lệnh điều xe trong tay hắn liền gật đầu tán thưởng, cầm lấy bút nhanh chóng kí duyệt: “Mọi người đều nên học tập Tiểu Trương, công việc của mỗi người tuy khác nhau nhưng chúng ta đều có chung một nhiệm vụ, kiến thức nghiệp vụ không bao giờ học hết được, nên chủ động nắm bắt cơ hội học tập, mỗi một hiện trường đều là một bài học bổ ích”.
Thấy đội trưởng đã quyết, Cố Thế muốn từ chối cũng không có lý do, chỉ có thể dùng ánh mắt cảnh cáo hắn: “Đừng có mang thêm phiền phức đến cho tôi”.
Trương Trì mỉm cười hiểu ý, Trần Đình chú ý tới vẻ mặt của hai người, lại nghĩ đến phản ứng của họ lúc trước, dường như đang nghĩ đến điều gì đó, cúi đầu im lặng đi ra ngoài.
☆ ☆ ☆
Hiện trường vô cùng lộn xộn. Người báo cảnh sát là một cậu học sinh tiểu học, cậu bé cả người tái nhợt đang run rẩy nép trong lòng chú hàng xóm, hai mắt nhắm chặt, như thể chỉ cần mở mắt ra sẽ lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh khủng nào đó vậy. Cậu bé tan học về thấy cửa khép hờ, trong nhà dường như có tiếng rên rỉ khe khẽ. Cậu tò mò đi vào, liền nhìn thấy hiện trường kinh hoàng này.
Trương Trì đi theo mọi người bước qua dây phong tỏa hiện trường, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ. Đây là lần đầu tiên hắn đến hiện trường giết người, có xem bao nhiêu ảnh chụp hiện trường cũng không chấn động bằng cảm nhận trực quan tại chính nơi xảy ra án mạng.
Đây là một tòa nhà tập thể kiểu cũ, được xây dựng vào cuối những năm tám mươi, không có thang máy, cầu thang là bê tông thô, tay vịn mới quét sơn đỏ phát ra một mùi gây mũi. Vết máu nhỏ giọt đứt quãng từ tầng dưới cùng kéo dài lên đến tầng bốn, những dấu chân máu nhằng nhịt chồng đè lên nhau dẫn họ tới hiện trường chính xảy ra vụ án, cửa căn hộ đó đã mở rộng.
Trong căn hộ chất đầy đồ đạc, cảm giác có vẻ chật chội âm u. Dưới nền nhà cạnh bếp là thi thể một bà lão khoảng bảy mươi tuổi, trên mặt, cổ và tay đều là vết chém, máu thịt lẫn lộn. Trên cổ có vết bóp cổ rõ ràng, mũi đứt lìa khỏi mặt như sắp rơi xuống khiến mọi người liên tưởng đến những sinh vật kì lạ trong phim kinh dị khoa học viễn tưởng. Cảnh sát khu vực nhận được tin báo cho biết khi đó dưới đất còn có một người nữa, đó là cháu gái của bà lão, trên người cũng bị chém nhiều nhát, đang nằm gục trong vũng máu. Cô ấy đã được đưa đến bệnh viện để cấp cứu.
Cố Thế bò trên mặt đất đo đạc, lấy mẫu vật chứng, động tác linh hoạt không một tiếng động, chẳng khác nào một chú mèo đang mai phục con mồi. Trần Đình không ngừng đứng lên cúi xuống đánh dấu những vết máu và vật chứng ở hiện trường, rồi chăm chú cầm máy ảnh chụp lại tất cả. Những cảnh sát khác có người duy trì trật tự ở vòng ngoài, có người quan sát hiện trường trong nhà, không ai quan tâm đối phương làm gì, nhưng tất cả đều nhịp nhàng trật tự như thể đã có phân công từ trước, không ai quấy nhiễu ai, chắc chắn đây là sự ăn ý không dễ dàng có được sau thời gian dài làm việc cùng nhau.
Trương Trì khó khăn tìm chỗ không có vết máu bước qua thi thể, tiếp tục đi vào bên trong. Trong nhà vô cùng bừa bộn, tivi thì đổ xuống đất, trên tường, dưới đất, trên bàn, trên giường đều có rất nhiều tia máu, chiếu vốn dĩ ở trên giường cũng rơi xuống đất, bị chém rách mấy vết. Chiếc rèm cửa cũ kĩ bị kéo rơi xuống, trên đó cũng đầy vụn giấy và vết máu.
Trong nhà không có đồ đạc nào đáng giá, dưới cửa sổ có một chiếc máy khâu kiểu cổ, có lẽ bình thường đều được dùng làm bàn ăn, bên trên trải khăn trải bàn, một góc khăn hơi nhô ra che khuất ngăn kéo đã bị kéo ra.
Trương Trì cẩn thận qua đó xem xét, ngăn kéo rất nông, chỉ có vài cuộn kim chỉ, đinh mũ gì đó. Hắn đeo găng tay vào kéo hết ngăn kéo ra, bên trong không ngờ lại có một đoạn mô người, hắn cẩn thận xem xét kĩ lưỡng, vội ra hiệu cho Cố Thế đi tới.
“Đây là một đoạn lưỡi, ngay cả chuyện này anh cũng không biết sao?” Cố Thế chỉ thoáng nhìn đã bình thản nói với hắn.
Thấy mặt Trương Trì khẽ biến sắc, Cố Thế cũng không quan tâm, tiếp tục nói: “Anh không chịu nổi thì ra ngoài xe đợi đi, ở đây không gian nhỏ hẹp, chẳng may hiện trường bị anh phá hoại thì chuyện sẽ không nhỏ đâu”.
Trương Trì cố gắng không nôn mửa, khua khua hai tay đang đeo bao tay, ra hiệu mình sẽ không phá hoại hiện trường, xoay người đi quan sát những chi tiết khác tại hiện trường. Phương pháp cưỡng chế di chuyển sự chú ý rất hiệu quả, hắn đã nhanh chóng vượt qua được cơn buồn nôn và sự sợ hãi.
Cố Thế thỉnh thoảng nhìn hắn, xác nhận hắn không sao mới quay đầu đi. Hành động đó rốt cuộc là vì bảo vệ hiện trường hay là vì quan tâm đến mình, Trương Trì không thể phán đoán được gì qua khuôn mặt lạnh nhạt của cô, nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng. Hắn nghĩ, nếu Cố Thế biết đây là lần đầu tiên hắn tới hiện trường sẽ thông cảm cho biểu hiện mất mặt này của mình, như vậy hắn cũng không mất điểm trong mắt cô.
Trương Trì để ý thấy ở hiện trường có đến hai hung khí, một con dao làm bếp trên bàn và một con dao gọt trái cây dưới chiếc chiếu, có lẽ đều là đồ dùng trong nhà nạn nhân. Hắn đứng giữa phòng, nhìn quanh không gian chưa tới hai mươi mét vuông này, nội thất là kiểu cũ hắn từng nhìn thấy khi còn nhỏ, tay cầm của chúng đã sắp rơi, lủng lẳng giữa không trung. Đầu giường kê một chiếc bàn viết thấp, bên trên bày đầy sách giáo khoa tiểu học và trung học. Gia đình này dường như chỉ có người già và trẻ em, hơn nữa cuộc sống còn rất túng quẫn.
Trong nhà bí bức, đẫm máu, bên ngoài dân chúng đến xem phát ra tiếng bàn tán ồn ào. Lúc này là đầu mùa hè, chỉ sau vài tiếng ngắn ngủi, thi thể đã bắt đầu bốc ra mùi khó chịu. Những cảnh sát ở đây dường như đều không nghe thấy tiếng ồn, cũng không ngửi thấy mùi lạ, như đang ngồi trong một phòng thí nghiệm sáng sủa sạch sẽ, đắm chìm trong một thí nghiệm đầy thú vị.
Trương Trì thật không biết những cảnh sát trong tổ kĩ thuật làm thế nào chịu đựng được môi trường làm việc khắc nghiệt như vậy, vừa định lên tiếng nói muốn ra ngoài tìm hiểu tình hình, Cố Thế giống như đọc được suy nghĩ của hắn, lạnh lùng lật tẩy: “Sao thế? Mới có thế này đã không chịu được nữa à?”
Trương Trì hiểu Cố Thế muốn nói đến những hiện trường án mạng còn thảm khốc hơn, ví dụ như treo cổ hay trương sình. Hắn tự cảm thấy may mắn vì mình không phải pháp y, cũng không phải kĩ thuật viên pháp chứng, ít nhất những hình ảnh này hắn sẽ không phải thường xuyên đối mặt.
Trương Trì chỉ có thể tiếp tục xem xét trong nhà. Thấy hắn giả vờ như không có chuyện gì, đồng nghiệp xung quanh đều cúi đầu cười trộm. Hắn cười cười tự giễu, không buồn để ý. Trong nhà chỉ có một mình hắn đứng đó, có vẻ như rất lạc quẻ, nhàn rỗi, nhưng nhờ thế lại có góc nhìn bao quát được cả không gian. Hắn cố gắng kiễng chân cao thêm chút nữa, nhanh chóng chú ý đến một chiếc ví da trên nóc tủ quần áo.
Trương Trì ra hiệu cho Cố Thế, nơi này có thể có manh mối hữu dụng. Cô bán tín bán nghi đưa cho hắn một chiếc túi đựng vật chứng: “Anh biết làm thế nào để bảo vệ dấu vết trên vật chứng không? Nếu biết thì tự mình lấy xuống đi”.
Lúc đưa túi đựng vật chứng cho Cố Thế, hắn nhíu chặt lông mày, Cố Thế kì quái nhìn hắn. Kì thực hắn chỉ đang thử phân tích động cơ gây án. Nếu như vụ án này là báo thù, có lẽ đoạn lưỡi đó có thể chứng minh rồi, nhưng vừa rồi rõ ràng hắn nghe thấy hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao; Người trong nhà này gần như không có giao tiếp xã hội, cha mẹ đứa bé đến từ thành phố D, làm thuê trên tàu viễn dương. Bà lão đến đây để chăm cháu đi học, thường ngày ở nhà làm việc nội trợ, đốc thúc cháu học bài. Nếu quả thật là vậy thì họ có thể mâu thuẫn với ai đến mức bị trả thù tàn nhẫn chứ? Nếu là vì tiền, đây là một tòa nhà tập thể bình dân không có gì đáng chú ý, người thuê nhà chiếm hơn nửa, huống hồ người nhà này không hề có kinh tế dư dả, chỉ nuôi hai đứa trẻ ăn học cũng đã không dễ dàng, trong nhà không có tài sản gì, tại sao lại dẫn tới họa sát thân?
Nếu đúng như Trương Trì dự đoán, có lẽ vụ án này hắn không có đất dụng võ. Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của hắn với công việc. Điều tra hiện trường, thăm hỏi xung quanh, xem lại video, họp ban chuyên án, không ai gọi, hắn cũng tự động tham gia. Cùng là cảnh sát, mọi người đều làm việc khí thế ngất trời, hắn làm những công việc cơ bản này dù sao cũng tốt hơn là ngồi yên trong văn phòng. Hơn nữa hắn là một cảnh sát tự do, từ đầu lãnh đạo đã nói rõ trọng tâm công tác của hắn là phác họa chân dung tội phạm, nhưng không hề nói toàn bộ công việc chỉ giới hạn ở đó, vì vậy hắn xuất hiện ở đâu, mọi người cũng đều không cảm thấy kì lạ.
Trương Trì trở lại phòng làm việc, cảnh tượng hiện trường vẫn rõ ràng trước mắt, đặc biệt là vẻ sợ hãi tột cùng trong mắt cậu bé càng khiến hắn có ấn tượng sâu sắc. Hắn mở sổ ra, tìm được số điện thoại của tổ trưởng tổ dân phố và giáo viên chủ nhiệm lớp mà hắn đã ghi lại trước đó, gọi điện dặn dò họ cố gắng xoa dịu tâm tình cậu bé, liên lạc với tình nguyện viên tư vấn tâm lý, còn hỏi cậu bé đó tạm thời được sắp xếp ở đâu, có người chăm sóc hay không, đến lúc không còn nghi vấn và băn khoăn nào nữa mới gác máy, yên tâm đứng dậy rót trà.
Trương Trì thở dài một tiếng, vừa xoay người lại đã nhìn thấy Cố Thế đang yên lặng đứng ở cửa, mỉm cười đưa cho hắn một cốc cà phê, có lẽ cô đã vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện điện thoại của hắn vừa rồi. Trương Trì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng cầm lấy, trong lòng lại có chút khó xử, thật sự không muốn có người nhìn thấy tình cảm của mình, cho dù đó có là cô gái hắn thích.
Đến ngày thứ ba, vụ án có một chút đột phá. Ngoài hành lang đột nhiên có tiếng người huyên náo, người của đội hình sự đều đã quen với việc cảnh sắc đang yên tĩnh đột nhiên lại ồn ào như thế này. Quả nhiên thấy Cố Chí Xương đi đầu, dẫn theo một người về.
Họ nhận được manh mối đáng tin cậy cho biết nạn nhân quản lý tiền nong trong nhà, tất cả chi tiêu và tiền gửi tiết kiệm đều do bà lão đứng tên. Trước khi xảy ra vụ án, cơ quan của con trai và con rể bà lão đã phát cho một khoản tiền trợ cấp nhà ở, đó là khoản trợ cấp mỗi lần thời gian công tác đạt số năm nhất định, hai khoản cộng lại lên tới khoảng vài trăm ngàn tệ. Bà lão mỗi khi rảnh rỗi thường đi xuống tầng dưới đánh bài với người ta, cả đời chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, có ngày hứng lên tiết lộ chuyện này với bạn đánh bài. Hôm xảy ra vụ án, một trong số những người bạn chơi bài này là ông Triệu làm nghề dọn vệ sinh trong khu dân cư từng quanh quẩn ở đầu cầu thang, còn có người nhìn thấy ông ta mồ hôi đầm đìa từ trên lầu đi xuống, mặt mũi căng thẳng, một tay cầm mấy tờ một trăm tệ, tay kia cầm một chiếc túi, bên trong hình như đựng quần áo.
Cố Chí Xương đang chuẩn bị đi đến phòng thẩm vấn, Trương Trì vội chạy ra đón đầu ông: “Sếp Cố, chuẩn bị thẩm vấn à? Tôi muốn thử xem sao, tôi đã nắm được tình hình của đối tượng rồi, trao đổi với đương sự tôi cũng có chút kinh nghiệm”.
Cố Chí Xương nghe vậy cười nói: “Cậu đúng là biết mình biết người đấy, chưa gì đã nói rõ hết ưu khuyết điểm của mình rồi. Được, vậy tôi sẽ cho cậu cơ hội chính thức tự nghiệm xem sao. Nói tôi nghe thử, cậu định dùng phương pháp gì?”
Đảm nhận nhiều công việc hơn đồng nghĩa với gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, chỉ có như vậy mới có thể trở thành một người đa tài, thể hiện được giá trị của mình trong đội hình sự.
Ngay từ tuần đầu tiên đến đội hình sự, Trương Trì đã hiểu được điều này. Hắn nói: “Phương pháp thì chưa nói tới, chỉ là tùy cơ ứng biến thôi, nếu có gì quá mức mong sếp cứ nhắc nhở để tôi phanh lại. Nếu đến mức đó thật, sếp cứ chủ động tiếp tục công việc, coi như tôi không tồn tại là được”.
Học trò hiếu học, khiêm tốn như vậy thật hiếm thấy, Cố Chí Xương vui ra mặt, khoác vai Trương Trì cùng đi vào phòng thẩm vấn. Ông Triệu đang nhìn quanh phòng không biết làm gì, tay đặt trên bàn, mười ngón đan vào nhau, lúc thì đặt lên đầu gối, lúc lại đặt trên bàn. Nhìn thấy hai người đi vào, câu đầu tiên ông ta nói chính là: “Tôi không biết gì cả”.
Cố Chí Xương ra hiệu cho Trương Trì tấn công. Trương Trì được lãnh đạo cho phép, cúi đầu lật tài liệu trong tay, lập tức bình thản nói: “Tôi còn chưa hỏi gì, sao ông biết những thứ tôi hỏi ông đều không biết chứ?”
Ông Triệu đột nhiên nghẹn lời, ánh mắt lo lắng bất an không ngừng nhìn hai người họ rồi lại nhìn cửa phòng thẩm vấn, dường như chờ mong người nào đó có thể lập tức đưa ông ta ra khỏi nơi này.
Trương Trì không để ý tới ông ta nữa, quay sang nói một đống chuyện vô thưởng vô phạt với Cố Chí Xương. Cố Chí Xương cũng hết sức phối hợp, hai người trò chuyện rôm rả, nào là oán trách nhân lực không đủ, nào là công việc nguy hiểm ra sao, rồi công sức với đãi ngộ không tương xứng thế nào. Ông Triệu nhìn bọn họ, tò mò nghe bọn họ nói chuyện, dường như đã bớt căng thẳng đi nhiều.
“Có hút thuốc không?” Trương Trì chủ động hỏi ông ta, nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của ông ta lập tức đi tới cúi người châm thuốc cho ông ta. Ông Triệu sợ hãi cầm lấy, rít mạnh một hơi, dường như thoáng chốc đã lấy lại tinh thần.
Trương Trì quay lại, cung kính châm thuốc cho Cố Chí Xương. Đến lúc hai người đều sắp hút xong, tinh thần ông Triệu về cơ bản đã ổn định lại. Trương Trì mở một tập tài liệu, dùng bút gõ lên mặt bàn, thờ ơ hỏi: “Ông là người dọn vệ sinh trong khu dân cư, phụ trách những khu vực nào?”
“Tất cả công việc dọn dẹp vệ sinh trong khu dân cư đều thuộc chức trách của tôi”.
“Một nhân viên vệ sinh mỗi tuần đều phải quét dọn mười lăm tòa nhà, những tòa nhà nào là ông phụ trách?”
“Từ tòa nhà thứ ba mươi mốt đến bốn mươi lăm”.
“Khoảng bốn giờ chiều ngày thứ năm tuần trước ông ở đâu?”
“Tôi làm việc đều là ngẫu nhiên, nhìn thấy hành lang tòa nhà nào nhiều rác hoặc người dân tòa nhà nào gọi tôi đến thì tôi sẽ dọn dẹp tòa nhà đó”.
“Đề nghị ông nghe rõ câu hỏi của tôi, tôi không hỏi ông phân chia việc dọn dẹp mỗi ngày như thế nào, tôi hỏi là thứ năm tuần trước, bốn giờ chiều, ông ở tòa nhà nào?”
“Không nhớ nữa, tôi không có ghi lại”.
“Được, vậy để tôi nói giúp ông, lúc đó ông đang ở trước cửa tòa nhà số ba mươi bảy”.
“Mỗi ngày đều có rất nhiều người ra vào đó, đâu chỉ có một mình tôi”.
“Vậy xin hỏi, ông còn nhớ khi đó có ai đi qua bên cạnh ông, cũng vào tòa nhà này không?”
“Bình thường mỗi tòa nhà đều có người giao hàng, giao đồ ăn, thợ sửa điện nước ra vào...”
Trương Trì đột nhiên lớn tiếng nói: “Tôi không muốn nghe những chuyện khác. Yêu cầu ông trả lời rõ ràng, hôm ấy ở cửa tòa nhà số ba mươi bảy, ông có nhìn thấy ai không? Ông nghĩ cho kĩ rồi hẵng trả lời”.
Mồ hôi trên đầu ông Triệu rỏ xuống: “Tôi thật sự không nhớ được”.
“Hôm ấy ông đến đó làm gì, ông còn nhớ không?”
“Ông lão ở tầng sáu tòa ba mươi bảy bị sốt, vợ ông ấy dìu đi viện nhưng không dìu được, con trai lại không quan tâm. Bà lão trên đường đi mua thức ăn có gặp tôi liền hỏi có thể giúp bà ấy được không, còn cho tôi một bao thuốc lá nữa. Ông lão ấy rất nặng, toàn bộ trọng lượng đều đè lên người tôi hết...”
“Dìu ông lão xong ông đi luôn à?”
“Tôi tiếp tục quét dọn, còn có mấy tòa nhà chưa quét, buổi sáng mải đánh mạt chược quá”.
“Không quét cũng có làm sao đâu, đằng nào thì họ cũng đâu có biết”.
“Mấy tòa nhà đó chủ nhà có, khách thuê trọ cũng có, có phòng thuê ở ghép ngày nào cũng bỏ vỏ lon bia và hộp cơm ra ngoài hành lang, có mấy bước cũng không chịu đi vứt rác, chủ nhà thấy không dọn dẹp sẽ phàn nàn, gọi điện thoại cho tổ dân phố và ban quản lý.”
“Ông chắc chắn là ông đã quét chứ?”
“Quét rồi, nếu không tôi đã bị phê bình”.
“Đúng vậy, chính xác là ông đã quét, nhưng đến sáu giờ tối, chủ nhà đi làm về ông mới quét, một tiếng trước đó ông đã làm gì?”
Ông Triệu không ngờ mọi hành tung của mình đều đã bị điều tra rõ ràng, miệng há ra không nói nên lời.
“Sau khi ông lão và bà lão đó lên xe, ông quay trở lại lên lầu, đến tận nửa tiếng sau mới đi xuống, trong tay xách hai túi đồ to, đó là thứ gì?”
“Không đúng, tôi không xách hai túi đồ, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy một số quần áo, giầy dép cũ mà chủ nhà cho...”
Trương Trì gõ gõ bàn, giọng nói nghiêm hơn: “Tôi nhắc nhở ông lần cuối cùng, không đuợc lập lờ với tôi bằng cái kiểu ’có lúc’, ‘thỉnh thoảng’, ‘đa số’ nữa. Nghe rõ câu hỏi của tôi, hôm đó ông quay lên nhà mang cái gì xuống?”
“Tiền...” Mắt ông Triệu đột nhiên đỏ lên, cúi đầu im lặng lau nước mắt, dường như trong nháy mắt đã già thêm mười tuổi.
Trương Trì còn muốn hỏi tiếp, Cố Chí Xương nãy giờ vẫn luôn im lặng lại vỗ nhẹ tay hắn. Trương Trì không nói gì nữa, hai người đều lẳng lặng chờ ông ta giải tỏa xong tâm tình kìm nén đã lâu.
☆ ☆ ☆
Rời khỏi phòng thẩm vấn, hai thầy trò vẫn im lặng như cũ.
“Cậu thấy thế nào?” Cố Chí Xương hỏi trước.
“Vốn tưởng rằng chỉ còn cách hung thủ có một bước, bây giờ xem ra ngay cả bóng hắn cũng không bắt được”.
“Tại sao cậu đưa ra kết luận đó?”
“Lúc nãy sếp hỏi tôi định dùng phương pháp gì, tôi thật sự chưa nghĩ tới. Nhưng sau khi ông ta trả lời câu hỏi đầu tiên, tôi đã quyết định sử dụng phương pháp suy luận logic biện chứng bằng quy luật bài trung*”.
“Quy luật bài trung? Thuật ngữ này nghe có vẻ rất thú vị”.
☆
“Quy luật bài trung” hay còn gọi là “quy luật triệt tam” cho biết, với cùng một đối tượng, trong cùng một quan hệ mà có hai phán đoán phủ định nhau, thì chỉ có thể đúng hoặc sai chứ không thể vừa đúng vừa sai hoặc không đúng cũng không sai, không có cái thứ ba.
“Nói ngắn gọn chính là ‘không phải đen thì là trắng’, tôi cho ông ta hai suy đoán không thể cùng là giả, đương nhiên đây cũng là suy đoán dựa trên tình hình chúng ta đã nắm giữ được. Ông ta thích tránh việc nặng tìm việc nhẹ, gặp phải truy vấn liền bắt đầu quanh co, quy luật bài trung không cho phép mập mờ nước đôi, né tránh vấn đề. Ông ta không hề biết chúng ta đã nắm giữ được những thông tin gì, khi bị ép hỏi chỉ có thể chọn một trong hai”.
“Cho nên cậu tin những lời ông ta nói cuối cùng đều là thật?”
“Cũng không hoàn toàn là thật, chúng ta cơ bản có thể xác định ông ta ở trong phạm vi hiện trường vào thời điểm xảy ra vụ án. Còn chuyện có giúp đỡ bà lão ở tầng sáu hay không, mặc dù chúng ta không có camera giám sát, nhưng thông qua tài xế taxi và bà lão ấy có thể dễ dàng kiểm chứng được, ông ta không thể nói dối. Nhưng vấn đề là khi ông ta quay lên tầng sáu để thuận tay dắt dê, ăn trộm đồ trong nhà bà lão ấy, lúc đi qua tầng bốn có nảy sinh ý đồ xấu dẫn đến phạm tội không?”
“Tình hình chúng ta nắm được chính là ông ta đích thực có động cơ, ông ta và bà lão ở tầng bốn từng có tranh chấp mấy lần, đều là vì chuyện đánh bài, có lần ông ta còn suýt nữa hất tung bàn lên. Ông ta cũng là một trong những người biết được tình hình tài chính nhà bà lão”.
“Tập trung vào điều này, khi thẩm vấn tôi tiếp tục căn cứ vào tính cách và thói quen ngôn ngữ của ông ta để đưa ra một loạt những câu hỏi phức tạp”.
Cố Chí Xương lắc đầu, cười nói: “Tên nhóc này nói đến lý luận đúng là đâu ra đó, sư phụ cũng cảm thấy không bằng”.
Trương Trì phát hiện Cố Chí Xương ở trước mặt mình càng ngày càng khiêm tốn, bình thường sư phụ không như vậy. Hắn xua xua tay, mỉm cười nói: “Đây thực ra là cống hiến của các nhà logic học, câu hỏi phức tạp chính là trong câu hỏi đã đưa ra sẵn một tiền đề, không thể dùng khẳng định hoặc phủ định đơn giản để trả lời. Từng có một nghiên cứu cho thấy, nếu đặt những câu hỏi phức tạp, hư hư thực thực một cách hợp lý, có thể khiến nghi phạm nhiều lần xuất hiện tình trạng tự mâu thuẫn khi trả lời chuỗi câu hỏi ấy, cuối cùng buộc chúng không thể tiếp tục nói dối nữa”.
“Cho nên cậu đã dùng câu hỏi phức tạp để moi được chuyện ông ta thừa cơ vào nhà bà lão ở tầng sáu để ăn trộm, nhưng như vậy cũng đâu thể chứng minh ông ta không gây án?”
“Sếp Cố đây là đang cố ý muốn thử tôi rồi. Thực ra sếp ngồi bên cạnh sớm đã dựa vào trực giác mà có được kết luận rồi. Chúng ta có bằng chứng để loại bỏ nghi ngờ ông ta gây án, đầu tiên là quần áo trong tay ông ta, tiếp đến là những tờ tiền đó, muốn kiểm chứng từ chỗ bà lão ở tầng sáu có lẽ không khó. Trên ví tiền tại hiện trường án mạng cũng có thể xét nghiệm xem có vân tay của ông ta hay không”.
“Đúng vậy, dựa vào trực giác của cảnh sát, cùng với tố chất tâm lý và tính cách của ông ta, thực ra đã có thể loại trừ tình nghi giết người. Nhưng cậu phải nhớ, có bằng chứng đầy đủ và suy luận logic mới là mấu chốt để kết án”.
Trương Trì gật đầu, chán nản cười nói: “Không ngờ không bắt được cá lớn, lại bắt được một tên trộm vặt”.
Hôm đó mọi người đều cảm thấy không thoải mái. Nạn nhân của vụ án còn chưa qua khỏi nguy hiểm, kết quả khám nghiệm hiện trường cũng chưa có kết luận, về cơ bản vụ án vẫn đang trong tình trạng bế tắc. Mọi người trong đội hình sự đều mặt ủ mày chau, dường như chỉ có manh mối mới xuất hiện mới có thể làm cho họ một lần nữa hưng phấn trở lại. Hơn nữa thành phố A đã bắt đầu vào mùa nóng, ve sầu trên cây đang ở giai đoạn khỏe mạnh nhất, tiếng kêu râm ran, bản thân đã ngạt thở vì áp thấp, lại thêm tiếng ve ồn ào này lọt vào tai, mỗi người đều như một thùng gỗ chứa đầy thuốc nổ, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung. Ngay cả Trương Trì mới đến đội hình sự cũng không thể không thu lại sự tùy tiện, tạm thời khắc chế một chút sự tự tin đã thẩm thấu vào trong máu, bước đi cũng không còn một mình độc chiếm giữa đường giống như mọi ngày, sợ dẫn tới tranh chấp không cần thiết.
Mọi người đều hiểu manh mối đã tạm thời đứt đoạn, các nghiệp vụ kĩ thuật khoa học hình sự căn bản không có nhiều tác dụng trong vụ án xảy ra tại khu nhà tập thể cũ này. Nhưng các điều tra viên chưa bao giờ bỏ cuộc, dù đang sống trong giày vò cũng vẫn kiên trì tiến hành những cuộc thăm hỏi gần như vô nghĩa. Những cảnh sát trẻ tuổi có một chút thời gian rỗi rãi bắt đầu khôi phục lại việc tập thể dục gián đoạn đã lâu, phòng tập gym bình thường buổi trưa ít người ghé thăm nhất thời trở nên đông đúc tấp nập.
Cố Thế là nữ cảnh sát duy nhất trong đám người tập thể dục. Cô mặc một bộ đồ thể thao, dáng người ngày thường bị bộ cảnh phục che khuất lúc này mới lộ ra sự nóng bỏng chói mắt. Cô không để ý tới ánh mắt của những đồng nghiệp nam nhìn tới, bởi vì trong mắt cô chỉ có một người đàn ông.
Người đàn ông này không phải ai khác, chính là Cố Chí Xương. Thay vì nói cô đến đây tập luyện, chi bằng nói cô đến để giám sát cha mình.
Cố Chí Xương các chỉ số trong người đều cao, nhưng vẫn là một phần tử cuồng vận động. Hôm trước phải xử lý vụ án ngủ không đủ giấc, hôm sau tiếng chim đầu tiên vừa vang lên ngoài cửa sổ, ông cũng đã thức dậy, lúc này còn chưa tới năm giờ sáng. Cứ như vậy, huyết áp tự nhiên sẽ cao. Vào buổi trưa, Cố Chí Xương lại mặc bộ đồ thể thao đi đến phòng tập gym, một đám thanh niên trong đội hình sự vây quanh ông vừa cười vừa nói. Nhưng nếu không có con gái cưng luôn theo dõi sát sao, ông sẽ luôn chạy cả tiếng đồng hồ, sau đó nhai tạm mấy chiếc màn thầu, nốc thêm một chai nước uống tăng lực, thế là đường huyết cũng tăng lên vùn vụt. Đến buổi tối, cơn đói lại ép ông ăn ngấu nghiến, không có thịt liền thấy không vui, cho nên mỡ trong máu cũng chỉ có tăng mà không có giảm. Đến lúc Cố Thế phát hiện ông tinh thần uể oải hoặc là thèm ngủ, thần trí không tốt, thì cũng là lúc các chỉ số đã vượt mức đến giới hạn nguy hiểm.
Vì vậy Cố Thế cố ý chọn cách giả vờ bị “mất trí”, cố quên chuyện hôm đó Trần Đình thổ lộ với mình, lòng như lửa đốt đi thỉnh giáo gã cảnh sát tinh thông dưỡng sinh Đông y này. Trần Đình chưa từng thấy Cố Thế luôn luôn bình tĩnh lạnh lùng lại có thể sốt sắng đến thế, sau một hồi ngẩn ra liền biết gì nói đó: “Em cũng đừng sốt ruột, tất cả mọi việc đều có nguyên do. Ví dụ như theo lý thuyết chỉ số đường huyết của sếp Cố đã đạt tới chỉ số của người mắc bệnh tiểu đường. Nhưng từ góc độ Đông y, bệnh tiểu đường thực ra có thể chia thành ba loại, kiểu âm hư táo nhiệt cần dưỡng âm thanh nhiệt, kiểu khí âm cùng hư cần ích khí dưỡng âm, kiểu âm dương cùng hư thì cần ôn dương dục âm”.
Cố Thế đứng trong phòng làm việc của gã, không chịu ngồi xuống, chỉ cười khổ: “Thôi thôi, anh nói như vậy em nghe càng chóng mặt. Anh có thể cho ý kiến có tính xây dựng một chút được không?”
Trương Trì ra hiệu STOP: “Cố đại tiểu thư, tiểu thư chờ một chút, đừng sốt ruột, phong cách nói chuyện của Trần Đình chính là có đầu có cuối, tiểu thư không thể xáo trộn tiết tấu của anh ấy được, dục tốc thì bất đạt”.
“Tại sao chỗ nào cũng có anh thế? Tiết tấu của tôi bị anh làm xáo trộn mới đúng đấy”. Cố Thế đang chăm chú lắng nghe Trần Đình, bị hắn nói chen vào làm giật mình, trợn mắt nhìn hắn không chút khách khí.
Trương Trì chỉ nhún vai, trên tay bưng giá vẽ ngồi xuống sofa bên cạnh, không còn nhìn bọn họ nữa. Hắn vừa phác họa hai người nghĩ một đằng nói một nẻo trước mặt, vừa thầm nghĩ trong lòng: Em không biết sao, anh chính là muốn có mặt khắp nơi trong thế giới của em đấy, em thích cũng được, ghét cũng không sao, thói quen mới là sức mạnh đáng sợ nhất.
Hắn phát hiện bên trong cánh tay Cố Thế có một vết sẹo vừa dài vừa nhỏ, bởi vì thời gian đã lâu nên biến thành màu da nhạt hơn vùng da xung quanh. Chắc chắn là cơ địa của cô dễ để lại sẹo, nếu không vết thương có vẻ không hề sâu này đã không thể để lại một vết sẹo vĩnh cửu trên người cô. Hắn rất muốn biết câu chuyện phía sau vết sẹo này, muốn ôm cô bé bị thương khi đó một cái.
Trần Đình nghe thấy Trương Trì bênh vực mình, vừa ngỡ ngàng vừa cảm kích nhìn hắn một cái, những lời vốn đã nuốt vào lại bật ra theo tiết tấu vốn có: “Cách điều trị anh nói lúc nãy, hiện nay tạm thời không thể thực hiện, dù sao anh cũng không phải bác sĩ, không thể bắt mạch cho sếp Cố để xác định thể chất của ông ấy. Nhưng Đông y cho rằng bệnh tiểu đường có liên quan mật thiết tới ăn uống, còn ăn uống lại ảnh hưởng trực tiếp đến việc bệnh tình chuyển biến tốt hay xấu. Cũng có nghĩa việc hỗ trợ điều trị bằng đồ ăn cực kì quan trọng. Hai người biết ai là người đầu tiên đưa ra việc điều trị bằng ăn uống không?”
Thấy Trần Đình đã hoàn toàn lạc đề, Cố Thế khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như đang rửa tai lắng nghe. Trần Đình chỉ có thể độc diễn đến cùng: “‘Dược vương’ Tôn Tư Mạc từng đưa ra quan điểm người bị bệnh tiểu đường phải thận trọng ba thứ, một là uống rượu, hai là chuyện vợ chồng, ba là ăn mặn và ăn tinh bột, cũng có nghĩa ông ấy là người đầu tiên trên thế giới đưa ra khái niệm điều trị bằng ăn uống. Bệnh tiểu đường chữa ba phần, dưỡng bảy phần chính là ý này”.
“Vậy anh nói xem rốt cuộc phải dưỡng thế nào?” Cố Thế ngẩng đầu hít sâu một hơi, cuối cùng hỏi. Cô không rõ Trần Đình bình thường ngại ngùng ít nói, tại sao vừa nói đến Đông y đã thao thao bất tuyệt như giảng viên đại học đứng trên bục giảng, nói nửa ngày vẫn chưa đến trọng điểm.
Trương Trì hiểu Trần Đình cứ nói tới chủ đề này là không thể phanh lại được: “Anh nói với em mấy nguyên tắc trước. Đầu tiên người mắc bệnh tiểu đường nên ăn nhiều đồ ăn có chất xơ, bởi vì chất xơ có thể hạ thấp đường huyết và mỡ máu sau khi ăn. Đồng thời cũng phải hạn chế ăn đồ ăn có hàm lượng đường cao, những thứ này dễ khiến đường huyết tăng cao. Còn nữa, người bị bệnh tiểu đường nhớ kĩ không được uống rượu, năng lực giải độc của gan tương đối kém, uống rượu sẽ làm tăng thêm gánh nặng đối với gan, dẫn đến tổn thương nghiêm trọng hơn. Ngoài ra còn phải ăn nhiều đồ ăn có chứa selen, đồ ăn bổ sung vitamin nhóm B và vitamin C. Vitamin nhóm B có khả năng thay thế các chất chuyển hóa đường như insulin, còn vitamin C thì có thể giúp tuyến tuy của bệnh nhân khỏe mạnh hơn...”
“Có lẽ vẫn phải phiền anh ghi cho em danh sách đồ ăn, thứ nào có thể ăn, những thứ nào phải kiêng. Em nghe tới chóng mặt muốn ngất rồi đây!” Cố Thế không thể chịu nổi nữa, ngắt lời gã.
“Cũng được, vậy lát nữa anh sẽ viết danh sách đồ ăn dưỡng sinh và đồ ăn phải kiêng cho em”.
Trương Trì thầm liếc Trần Đình một cái, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc, lòng thầm nghĩ: Anh ta hay thật đấy, có ai lại tán gái kiểu này bao giờ? Huống hồ còn là mục tiêu có độ khó cao như Cố Thế. Thấy Cố Thế đã sốt ruột đến mức phun lửa rồi, gã vẫn ở đó không nhanh không chậm bấm ngón tay nói lý luận.
Cố Thế ngẩng đầu nhìn đồng hồ một cái, thúc giục: “Sắp đến giờ nghỉ trưa rồi, sếp Cố lại chuẩn bị đi ăn màn thầu uống nước ngọt. Tôi nghe ra rồi, hai thứ này chính là tối kị, thảo nào đường huyết cứ tăng mãi. Không còn thời gian nữa, anh nói nhanh lên, vận động có ảnh hưởng gì không?”
“Vận động có thể giảm bớt chứng bệnh, không có quy định đặc biệt gì liên quan đến vận động, chỉ cần căn cứ tình hình sức khỏe của mình, đi dạo, chạy bộ, chơi bóng đều được. Chỉ cần chú ý là lựa chọn thời gian là được. Nếu muốn hạ đường huyết, nên chọn thời điểm hơn một tiếng sau khi ăn mới khởi động và vận động sẽ có hiệu quả tốt nhất”.
“Được, cảm ơn anh, đừng quên làm danh sách cho em, phiền anh vậy”. Cố Thế nói xong vội vã chạy ra bên ngoài. Cô vừa chạy vừa quay lại nói với Trương Trì đang nằm trên sofa: “Còn ngồi ì ra đấy làm gì? Mau đi lấy cơm cho sư phụ anh. Chắc chắn ông ấy lại đến phòng tập gym rồi”.
Trần Đình ở phía sau nói với theo: “Phải chú ý không tụt đường huyết đấy, lúc vận động phải mang theo ít bánh mì”.
Trương Trì nhàn nhã đi ra ngoài, lúc qua chỗ Trần Đình vỗ vỗ lưng gã: “Sư huynh, anh thể hiện như vậy không được, có khác gì Đường Tăng chứ. Nói đến mức em cũng đau hết cả đầu, dù là cá đã cắn câu cũng sẽ bị anh dọa chạy mất đấy”.
Không đợi Trần Đình lấy lại tinh thần, hắn đã nghênh ngang nhét thẻ cơm vào túi áo ngực, cầm thẻ vào cửa đi đến nhà ăn ở dưới lầu.