Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, con trai ông chủ tiệm sửa xe lập tức nhận ra đối phương đã có chuẩn bị, hắn như chim sợ cành cong lập tức nhảy lên một chiếc Kawasaki Ninja dựng ngoài cửa, thoáng chốc đã nổ máy lao đi. Chiếc Harley vẫn chưa tắt máy và xe cảnh sát đậu cách đó một khu phố gần như đồng thời đuổi theo.
☆ ☆ ☆
Trương Trì ngồi cả ngày trong phòng làm việc. Người khác đang hút thuốc, hắn lại đi hỏi thăm nhân chứng, người khác đang ăn cơm hộp, hắn lại cắm đầu vào vẽ tranh, mọi người cũng đã quen với việc hắn vắng mặt trong những cuộc họp, còn trêu đùa hắn chính là gà mái đang ấp trứng, đang “bế quan tu tiên”.
Nhân chứng tiếp theo miêu tả rất chi tiết, kĩ lưỡng, dù chỉ điều chỉnh một chi tiết nhỏ thôi trên tranh cũng phải sửa lại rất nhiều, cuối cùng thành ra số lượng tranh vẽ khổng lồ, trong đó bức phác họa có khả năng giống với nghi phạm nhất lên tới năm bức. Trương Trì vẫn đang suy nghĩ để lựa chọn một bản hoàn thiện cuối cùng, hắn thật sự bận tới tối tăm mặt mũi. Hơn nữa các đồng nghiệp vẫn luôn tiếp tục gửi cho hắn những thông tin mang tính then chốt có được sau mỗi cuộc họp.
Dù thế nào, hắn cũng chỉ được vẽ một bức mà tất cả mọi người đều cảm thấy những đặc điểm trên bức tranh là chuẩn xác mà thôi, dù chỉ có một khác biệt nhỏ, nhưng tích lũy lại cũng sẽ thành sai lệch rất lớn. Số lượng nhân chứng vừa là bất lợi vừa là ưu thế trong vụ án này, hắn chỉ có thể cố gắng chọn lọc, tập hợp các chi tiết chính xác và loại bỏ những chi tiết dư thừa để hoàn thiện bức phác họa giống với tướng mạo nghi phạm nhất có thể. Mỗi lần vẽ một bức tranh, hắn đều cảm thấy tên hung phạm ấy đã dần dần trở nên ngày càng rõ ràng.
Đến buổi chiều hôm sau, Trương Trì lau mồ hôi lấm tấm trên trán, hắn chăm chú vẽ tranh đến quên cả mở điều hòa. Vừa tiễn một nhân chứng tay đang phe phẩy quạt nan về, hắn liền đứng đó vươn vai một cái. Duy trì một tư thế trong thời gian dài khiến lưng hắn có chút đau mỏi.
Trương Trì ngẩng đầu thoáng nhìn đồng hồ treo tường, đã quá giờ ăn trưa, có lẽ mong muốn nhanh chóng bắt được nghi phạm nên Trương Trì cũng quên luôn nhu cầu thiết yếu của cơ thể, hắn không hề cảm thấy đói chút nào. Hắn cầm lấy tờ danh sách nhân chứng, rồi đánh thêm một dấu tích, vậy là chỉ còn lại hai đồng chí cảnh sát đó chưa được gọi tới, nhưng hắn lại thẳng tay gạch tên hai người này đi. Trương Trì đặt những bức tranh lên bàn họp, đi qua đi lại, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chúng, tỉ mỉ cân nhắc.
Những bức tranh này đều đã được nhân chứng xác nhận. Sau khi vẽ xong, Trương Trì đã chú ý quan sát phản ứng đầu tiên của họ khi lần đầu nhìn thấy bức phác họa. Phản ứng đầu tiên là chân thực nhất, tất cả biểu cảm sợ hãi, kinh ngạc, mừng rỡ, thậm chí là cả ánh mắt sùng bái nhìn về phía hắn của họ đều âm thầm chứng minh cho độ chính xác của bức phác họa, còn những lời khen ngợi sau đó hắn đều không cần nghe.
Nhưng khi đặt những bức tranh này cạnh nhau, nói là anh em sinh đôi cũng không giống lắm, cùng lắm chỉ có thể là anh em cùng cha khác mẹ. Rốt cuộc vấn đề ở đâu chứ?
Trương Trì nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng xe chạy trên cầu vượt như nước chảy, bầu trời đã không còn ảm đạm như trước kia, vạn dặm không trung đều là trời xanh mây trắng. Mưa lớn kéo dài liên tục mấy ngày, bây giờ thời tiết đã đẹp trở lại, mình lại phải tăng ca, mặc dù trong lòng cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng hắn không thể gác lại vụ án này.
Trương Trì khoanh tay trước ngực nhìn về phía xa. Có người đang lau cửa kính trên tầng bảy tầng tám ở tòa nhà đối diện, họ hơi nghiêng người ra ngoài khiến ánh nắng chiếu vào cửa sổ tạo thành một chấm sáng chói mắt. Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong đầu lại vụt lên một hình ảnh khác. Dưới đất có một vũng máu lớn, bên cạnh có mảnh vỡ xô nhựa, nước trong xô hòa lẫn với máu tươi, chảy theo các khe rãnh trên đường, đan vào thành một bức tranh máu lớn nhầy nhụa. Một người đàn ông nghẹn ngào khóc nấc lên đang cùng nhân viên công tác xã hội vất vả khiêng một thi thể phủ vải trắng lên xe. Người đứng xem tự giác lui về phía sau, duy trì khoảng cách, nhưng vẫn không ngừng bàn tán xôn xao. Xe cảnh sát hú còi lao tới, cảnh sát liền bước xuống xe nói chuyện với người đàn ông, ngăn cản hành vi của họ. Chập tối ngày hôm đó, nữ chủ nhà ở tầng chín đột nhiên ngã từ cửa sổ rơi xuống trục đường chính trong khu chung cư, tử vong tại chỗ, người dân nhìn thấy liền lập tức báo cảnh sát. Người chồng đau khổ nói với cảnh sát vừa đến hiện trường rằng vợ mình đang lau cửa kính thì bị mất trọng tâm, trượt chân rơi xuống rồi mất mạng. Cảnh sát bày tỏ sự thông cảm, nhưng không thể không yêu cầu anh ta tạm dừng việc giải quyết hậu sự. Bởi vì theo quy định pháp luật hiện hành, người đột ngột chết một cách bất thường đều phải được điều tra kĩ lưỡng, sau khi xác định rõ nguyên nhân tử vong người nhà mới có thể xử lý thi thể, tổ chức tang lễ.
Hiện trường đã bị phá hoại nghiêm trọng, kết quả khám nghiệm tử thi sơ bộ cho thấy vị trí dập vỡ ở một bên thái dương chính là vết thương chí mạng, phù hợp với đặc trưng hộp sọ bị vỡ do đầu tiếp đất trong khi ngã.
Cảnh sát lập tức lên lầu, vào nhà nạn nhân tiến hành khám nghiệm hiện trường, vân tay trên cửa sổ và dấu chân xung quanh đều phù hợp với lời khai của chồng nạn nhân.
Nhưng khi cảnh sát đang chuẩn bị rời khỏi hiện trường, một chuyên gia phân tích dấu vết tinh ý phát hiện trên lá cây gần vị trí nạn nhân rơi xuống có một vết máu màu đỏ đậm. Nếu nạn nhân bị ngã chết, tại sao trước khi rơi xuống đất đã chảy máu rồi chứ?
Theo yêu cầu kiên quyết của chuyên gia này, cảnh sát một lần nữa lên lầu tiến hành khám nghiệm kĩ hơn, vẻ bối rối của người chồng càng củng cố thêm phỏng đoán của chuyên gia. Với sự trợ giúp của kĩ thuật khoa học hình sự, chuyên gia đã phát hiện ra những vết máu mà mắt thường không dễ gì nhìn được, sau khi lấy mẫu để xét nghiệm, vết máu bắn ra dưới dạng tia, hoàn toàn phù hợp với nhóm máu của nạn nhân, hơn nữa thời gian vết máu đó bắn ra chưa tới hai mươi tư tiếng.
Trước những bằng chứng không thể chối cãi này, phòng tuyến tâm lý của người chồng đã sụp đổ, hắn đành phải thú nhận tất cả. Trong khi tranh luận vài chuyện vặt vãnh trong nhà, hai người đã xảy ra mâu thuẫn, hắn nổi giận cầm tạ tay ngoài ban công đập vào đầu vợ, sau đó tạo hiện trường giả bị ngã từ trên cao xuống. Vụ án mạng suýt chút nữa đã để hung thủ chạy thoát cuối cùng cũng bị phá.
Vụ án đó đã được đưa vào giáo trình giảng dạy tại trường cảnh sát, Trương Trì đã từng nghe rất nhiều lần, không phải là sư huynh trong trường thì cũng là các cảnh sát tiền bối nhắc tới. Mọi người nói đến vụ án giết vợ, nhưng thực chất đều là oán thán về nhân tính và hôn nhân trong xã hội này. Lần này hồi tưởng lại đã cho hắn một gợi ý. Hắn nhanh chóng cất những bức tranh đi, vội vã đi tới phòng làm việc của sếp Cố.
Cố Thế đang làm báo cáo tổng kết điều tra, nghe thấy đội trưởng Lưu đang gọi tên mình ngoài hành lang, cô vội đóng tệp tài liệu, rồi đi sang phòng bên cạnh để trình diện.
Nhìn thấy Trương Trì đứng bên cạnh đội trưởng, cô có chút ngỡ ngàng. Gã này chỉ trừ lúc vẽ tranh ra lúc nào cùng đi theo cha mình như hình với bóng, tại sao lại chạy đến chỗ đội trưởng Lưu làm gì? Cố Thế thấy Trương Trì đang nhìn tay mình, cô đã quen với ánh mắt ái mộ của đàn ông nhìn về phía mình cho nên cũng không thấy ngạc nhiên. Nhưng ánh mắt của Trương Trì lại khiến cô không khỏi ngẩn ra.
Không phải Cố Thế chưa từng cân nhắc đến những người theo đuổi cô, vốn dĩ trong lòng cũng có chút so sánh, chỉ có điều bây giờ chưa phải lúc. Đội trưởng Lưu nhìn thấy cô liền giao nhiệm vụ: “Trưởng ban Cố, cô cùng Tiểu Trương đến hiện trường một chút, cậu ấy muốn tìm cảm hứng”.
Hai người gần như đồng thời cùng nói: “Không cần đâu ạ”. Sau đó Cố Thế nhìn hắn một cái, trên mặt hắn như viết dòng chữ “thật hiểu ý nhau”.
“Trưởng ban Cố, Tiểu Trương là người mới, mặc dù không có vị trí chuyên môn chính thức, nhưng đối với đội hình sự chúng ta, họa sĩ phác họa chân dung nghi phạm là một mảnh ghép quan trọng bổ sung vào chỗ còn trống, một khi phát huy được vai trò sẽ như hổ thêm cánh. Cô là người phụ trách chỉ huy ở hiện trường, lại hiểu rõ tình hình, để đồng chí mới đi theo cô là thích hợp nhất”.
Đội trưởng là một trung niên khỏe mạnh, nhờ thường xuyên đánh tennis nên giữ được dáng người rất khỏe mạnh, cân đối, bình thường bước đi như gió, cầu thang một bước hai bậc, thoạt nhìn trẻ hơn nhiều so với những người bụng bia cùng tuổi, tinh thần minh mẫn, khí thế uy nghiêm, bình thường mọi người đều không dám cãi lại mệnh lệnh của ông.
Trương Trì lại không hề biết chuyện này, vội từ chối khéo: “Đội trưởng, trưởng ban Cố cũng có công việc phải làm, một mình tôi cũng...” Khóe mắt liếc thấy Cố Thế đứng sau lưng đội trưởng đang lắc đầu ra hiệu cho hắn.
Lúc này điện thoại di động của đội trưởng Lưu đổ chuông, ông phất phất bàn tay đã nổi gân xanh nói: “Trưởng ban Cố, báo cáo tổng kết điều tra có thể gác lại làm sau, quyết định thế đi, hai người đi sớm về sớm”.
Cố Thế bất đắc dĩ “vâng” một tiếng, mặc dù trong lòng muốn từ chối nhưng chỉ có thể nhận lệnh rồi bắt đầu xuất phát.
☆ ☆ ☆
Công việc của cảnh sát là phân tích sự thật - giả của những manh mối nắm được, từ đó tìm được chân tướng qua suy luận logic và dùng bằng chứng xác minh. Chân tướng không phải là suy đoán trùng hợp, cũng không phải là suy luận li kì, mà là mạnh dạn đưa ra giả thiết, sau đó cẩn thận phân tích sàng lọc và chứng thực. Đó chính là việc bây giờ Trương Trì chuẩn bị đi làm.
Lúc Cố Thế dẫn Trương Trì tới hiện trường, trời đã tối dần. Họ thử một lần đi theo tuyến đường nghi phạm đã đi, Cố Thế cũng nhân tiện thuật lại cho hắn cả quá trình. Trước khi xảy ra vụ án, nghi phạm từng gõ cửa nhà hai trong số những nhân chứng, sau khi không vào được nhà liền đi tới trước cửa nhà thứ ba, cũng là nhà của nạn nhân, lấy cớ kiểm tra đường nước đã thuận lợi vào được nhà đôi vợ chồng mới cưới không hề có chút phòng bị. Sau đó bắt đầu xảy ra giằng co, đánh lộn, giết người, cưỡng hiếp trong nhiều tiếng liền, đến tận lúc cha mẹ người chết đến gõ cửa, người vợ mới lớn tiếng kêu cứu. Hai vợ chồng già chạy tới cửa sổ định bắt nghi phạm, hắn lại may mắn chạy thoát, nhảy xuống đất suýt nữa va vào người hai cha con đi đường khiến cảnh sát chú ý, đuổi theo chặn đường hắn. Hắn có mang dao theo người, tránh được sự vây bắt của một vài cư dân hiệp nghĩa trong khu nhà, cuối cùng chạy thoát.
“Theo lý mà nói, điều kiện để vẽ ra được phác họa chân dung rất tốt, chỉ có điều...” Trương Trì không tự nói một mình nữa, im lặng đi đến từng phòng rồi ghi chép gì đó vào sổ, đều là những từ ngữ và con số đơn giản. Cố Thế không rõ hắn đang làm gì, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ chăm chú làm việc của hắn.
‘Bề ngoài tưởng như cợt nhả nhưng bên trong lại chứa đựng tinh thần cần mẫn của một người thợ thủ công’ mà cha cô nói có lẽ chính là chỉ hắn lúc này.
“Thực ra không có công việc nào là dễ dàng cả”. Cố Thế định nói “Anh không cần áp lực quá” nhưng lại nuốt vào.
Trương Trì tò mò ngẩng đầu nhìn cô, nhận ra vẻ dịu dàng trong ánh mắt cô, bình thản đáp: “Tôi còn tưởng đối với một thiên tài như cô thì mọi thứ đều không hề tốn công chứ”. Lần này hắn phải lên kế hoạch đầy đủ, Cố Thế đã quen được người theo đuổi, không bằng đâm lao theo lao, đã có mâu thuẫn thì mâu thuẫn luôn đến cùng, chưa biết chừng lại có thể giành chiến thắng. Chẳng phải chính hắn cũng vô tình bị sự lạnh lùng của cô làm cho rung động đấy sao?
“Anh không biết thôi. Tôi tuy xuất thân là kĩ thuật viên phân tích dấu vết, nhưng đơn vị thiếu người nên bất đắc dĩ phải đảm nhiệm nhiều việc. Ví dụ như việc điều tra hiện trường chắng hạn, đây thực ra là một hệ thống đồng nhất vô cùng phức tạp, phải bảo vệ hiện trường, khám nghiệm hiện trường, điều tra hiện trường, ghi chép lại tất cả những thông tin ở hiện trường và cuối cùng là phân tích hiện trường như bây giờ tôi đang làm vậy, bất kể khâu nào có sai sót đều sẽ ảnh hưởng tới tất cả những khâu khác. Hơn nữa tính thời hạn và tính liên đới đều khiến độ khó mỗi một khâu tăng lên rất nhiều”.
Nhiều người dân đã ăn tối xong đi thành từng nhóm tản bộ trong khu nhà cho tiêu cơm. Một đôi tình nhân trẻ âu yếm nhau trên ghế đá dưới lầu. Lúc đi qua chỗ đôi trai gái như keo như sơn, gần như sắp hòa làm một này, Trương Trì chú ý tới vẻ mặt của Cố Thế, cô dường như có chút chán ghét đi ra xa vài bước, cố gắng duy trì khoảng cách với bọn họ.
Trương Trì giả vờ như không thấy phản ứng của cô, cũng phối hợp đi ra xa vài bước rồi nói: “Bây giờ công nghệ thông tin phát triển, tội phạm không những có kĩ thuật máy tính cao siêu, rất giỏi chỉnh sửa cắt ghép thông tin, chúng còn quan tâm đến tin tức chính trị lớn nhỏ của đất nước. Nếu không may gặp phải nghi phạm trí tuệ cao, có năng lực phản trinh sát mạnh, chúng ta chắc chắn sẽ không phải là đối thủ của hắn”.
“Suy đoán tình tiết vụ án, điều tra hiện trường, tìm hiểu từ quần chúng, thẩm vấn nghi phạm, xác minh sự thật rồi kết án, không phải chỉ cần động não một chút, nhiệt huyết một chút là có thể làm được, những kĩ năng này không phải một sớm một chiều là có thể luyện thành, không phải chỉ dựa vào chăm chỉ mà còn phải xem ngộ tính”. Cố Thế vừa nói vừa liếc bút kí của hắn, không ngờ trong thời gian ngắn như vậy đã viết đầy hai trang, tất cả đều là những con số, cụm từ cùng với các đường nét lộn xộn, quả thực giống như “sách trời” vậy.
Trương Trì lại nhìn dáng vẻ cô vừa bấm ngón tay vừa nói chuyện nghiêm túc như vậy, chỉ cười nhẹ tỏ vẻ không tán đồng, gập mạnh quyển sổ vào rồi nói: “Bây giờ chắc nhà ăn cũng đóng cửa rồi. Đi thôi, tôi mời cô ăn cơm”.
“Không cần đâu, tôi biết một quán ăn nhanh kiểu Nhật không tồi, chúng ta chia đôi ai tự trả tiền người nấy là được”.
Cố Thế rất nhanh đã dẫn Trương Trì đến một con đường nhỏ ở gần đó. Cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi, sải chân không dài nhưng tốc độ rất nhanh, chân dài như Trương Trì cũng phải tăng tốc mới có thể theo kịp. Hôm nay được đi cùng cô gái này chạy tới chạy lui khắp nơi, được ngắm nhìn mái tóc đen óng của cô buông dài cũng là một sự hưởng thụ. Một người rảo bước đi trước, một người mỉm cười theo sau, không ít người đều bất giác quay lại nhìn đôi nam thanh nữ tú này.
Hai người vừa đến nơi liền ngồi xuống, đây là một quán ăn nhỏ, nhưng lại thoáng mát trang nhã, thực đơn được in ngắn gọn trên tờ giấy A4 ép plastic. Sau khi hỏi Trương Trì thích ăn gì và có phải kiêng gì không, Cố Thế ra hiệu với nhân viên phục vụ, gọi luôn một suất ăn nhanh cho hai người. Trương Trì còn chờ cô đưa thực đơn cho mình gọi, không ngờ chỉ đơn giản như vậy, những mệt mỏi do nhiều ngày tăng ca liên tục cũng biến mất.
☆ ☆ ☆
Tất cả nhân chứng đều được mời đến ngay trong đêm, mặc dù nhiều người lớn tuổi còn buồn ngủ nhưng không ai oán trách tiếng nào, họ đều bày tỏ sự thông cảm với công việc của cảnh sát, có người còn mang đồ ăn đêm đến để động viên những cảnh sát phải tăng ca.
Bức tranh phác họa chân dung nghi phạm vừa in ra vẫn còn mùi mực in. Các bức họa được hợp lại thành một bức, tướng mạo nghi phạm có điều chỉnh rất lớn so với mỗi một bức riêng lẻ trước đó. Trương Trì nói: “Tôi tránh đi một chút, không nên để họ có áp lực tâm lý, như vậy mới có thể nói ra suy nghĩ thật của mình”. Sau đó hắn tránh mặt sang phòng làm việc ở bên cạnh.
Hắn đi qua đi lại trong phòng, chỉ chờ có người đẩy cửa lao vào nói với hắn một kết quả tích cực. Hắn thầm tính toán thời gian trong lòng, lần lượt từng người một phải xác minh, nhiều nhất cũng khoảng một tiếng, trong một tiếng này hắn đọc quyển sách ôn thi tư cách chấp pháp, nhưng lại không vào đầu một chữ nào.
Thời gian một tiếng đã trôi qua, hắn vừa định mở cửa ra ngoài tự mình tìm đáp án liền nghe thấy ngoài hành lang có tiếng huyên náo rối loạn, nghe thấy có người hô lớn: “Không tốt rồi, mau ấn huyệt nhân trung”.
“Mau gọi xe cứu thương!” Hắn vội lao ra xem có chuyện gì, thấy trong góc phòng họp có rất nhiều người đứng xung quanh, Cố Thế đang cố gắng duy trì trật tự, cô bình tĩnh gạt mọi người đứng xem ra, yêu cầu họ ra ngoài: “Mong các vị phối hợp một chút, cô ấy cần không khí để thở”.
Trần Đình đã gọi điện thoại cấp cứu theo dặn dò của cô, Cố Chí Xương từ văn phòng đỡ một cặp vợ chồng già đến.
Đám người tản đi, Trương Trì mới thấy rõ tiêu điểm của mọi người chính là vợ của nạn nhân, sắc mặt cô trắng bệch, đầu tóc bù xù, nằm rũ trên ghế, mặt dựa vào tay vịn, mắt hơi khép lại như ngủ như không.
“Có chuyện gì vậy?” Trương Trì liền đi tới hỏi Cố Thế.
Cố Thế trách móc nói: “Còn không phải là do bức họa của anh sao?”
Thì ra vừa rồi từng người đến xác nhận chân dung nghi phạm, tất cả mọi người đều ngắm nghía rất kĩ những bức phác họa, cuối cùng đều không hẹn mà cùng chỉ vào bức họa mới nhất, nói đây rất giống nghi phạm. Người vợ mới cưới vừa mất chồng lại bị làm nhục nhiều lần vốn đã yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, cố kiềm chế sự sợ hãi đi tới xem kĩ từng bức họa, đến lúc nhìn thấy bức tranh này thì không khác nào gặp ma giữa ban ngày, không nói được câu nào, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. May mà Cố Thế kịp thời đỡ lấy mới không bị ngã xuống đất.
Trương Trì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, muốn cười lại biết đây không phải là lúc để cười, chỉ quay lưng lại thở dài với cô: “Giống cũng không được, không giống cũng không được, muốn làm lãnh đạo Cố hài lòng thật không dễ chút nào”.
Vẻ mặt cứng nhắc của Cố Thế chùng xuống: “Muốn được khen cũng không đến lượt tôi khen anh, anh đâu phải người của ban tôi, không được tính là cấp dưới của tôi”.
Tiếng còi xe cứu thương từ xa vọng tới, dưới sự hỗ trợ của cảnh sát, hai vợ chồng già dìu con dâu đi về. Bà lão bỗng quay lại đi tới trước mặt bọn họ, một tay nắm lấy tay Cố Thế, tay còn lại nắm lấy tay Trương Trì, lệ nóng rưng rưng: “Các đồng chí cảnh sát vất vả quá. Con trai tôi đã chết oan uổng, con dâu cũng phải chịu khổ, mọi người nhất định phải bắt được kẻ thủ ác trong bức họa này. Tôi chỉ muốn nhìn một chút xem tim hắn có phải tim người không, hắn có cha mẹ con cái không”.
Cố Thế gật nhẹ đầu, Trương Trì chỉ mím môi, cằm khẽ động. Bà lão như được an ủi, đưa tay nhẹ lau nước mắt. Đến lúc bà lão đã đi xa, trên tay dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm, nước mắt của bà dường như cũng chảy tới trên mặt hai người, ẩm ướt, nóng bỏng.
Trương Trì lúc này mới phát hiện thấy hai hàng nước mắt lăn dài trên mặt Cố Thế, chảy xuống xương quai xanh dưới cổ cô.
Lúc Trương Trì đi tới nhà xe, trời vẫn còn mưa. Hắn thò tay ra ngoài cửa kính xe, cảm nhận một chút mưa và gió. Nghĩ đến chuyện tối nay, hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại tâm trạng.
Hắn nhìn thấy cách đó không xa, Cố Thế và một nữ đồng nghiệp đang che chung một chiếc ô đi về phía ga tàu điện ngầm, liền cố ý giảm tốc độ. Lúc đi qua bên cạnh hai người, Trương Trì hạ cửa kính xe xuống, nói với Cố Thế: “Để tôi đưa cô về, cô xem quần áo ướt hết rồi kìa”.
Cố Thế dáng người cao ráo cố ý che lệch ô về phía đồng nghiệp, không hề hay biết vai trái và sau lưng đều đã ướt hết.
Cố Thế khẽ phủi nước mưa ở trên vai, thấy xe của Trương Trì dừng đỗ cũng không ảnh hưởng đến các xe khác qua lại, liền quay lại nói với nữ đồng nghiệp: “Em nói chuyện với anh ta vài câu, chị chờ một chút”.
Nói xong đội mưa ghé đầu vào xe qua cửa sổ bên ghế phụ. Cô mặc một chiếc áo sơ mi tơ tằm màu xanh lam, chỉ có cúc cổ là không cài, cúi người như vậy mặc dù không lộ gì nhưng Trương Trì vẫn không kìm lòng được nhìn xuống.
Cố Thế thấy vậy liền trừng mắt nhìn hắn: “Nghe nói tối nay anh có nhiệm vụ, đã chuẩn bị tốt chưa?”
“Tôi thì có gì phải chuẩn bị, các kĩ năng cơ bản trang bị từ trường cảnh sát vẫn còn nguyên mà”.
Cố Thế biết Trương Trì không hề khoa trương. Hắn vừa tới đội hình sự đã nổi tiếng là có thể lực tốt, hạng mục xà đơn hay chạy bền đều khiến các đồng nghiệp nam khác phải dè chừng, hắn vẫn dễ dàng giữ vững kỉ lục tốt nhất. Sau đó mọi người mới biết khi còn học ở trường cảnh sát hắn chính là ủy viên thể thao quân sự, ngoài ra còn là một người đặc biệt yêu thích marathon, giải đấu hằng năm đều chưa từng vắng mặt.
Nhưng ý cô rõ ràng không phải nói điều kiện thể chất: “Mặc dù tôi không có kinh nghiệm trong hành động truy bắt tội phạm, nhưng tôi biết luôn luôn có hai mục tiêu cơ bản là bắt được nghi phạm và tự bảo vệ mình. Đây là kết quả lý tưởng, nhưng nếu không thể vẹn toàn cả hai, cá nhân tôi nghĩ anh vẫn nên bảo đảm an toàn cho bản thân là trên hết”.
Nhìn ánh mắt chân thành của Cố Thế, Trương Trì vốn muốn cảm ơn, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại nói: “Cám ơn cô đã nhắc nhở, nhưng tôi vẫn còn nhớ lời dặn của bà cụ, tôi nghĩ mình nhất định có thể làm được”.
Cố Thế tiến lên một bước, nói lớn hơn một chút: “Anh nghĩ chỉ có mình anh muốn báo thù cho nạn nhân sao? Không sai, công việc của chúng ta chính là dùng kĩ thuật khoa học hình sự và luật pháp để bắt hết những đám người xấu, nhưng trên đời không phải lúc nào mọi chuyện cũng đều như ý muốn, tôi khuyên anh vẫn nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, có những lúc chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu”.
Trương Trì lạnh lùng nhìn cô nói: “Làm cảnh sát lại sợ mạo hiểm, chỉ lo lắng cho sự an toàn của bản thân thì đó không phải là cảnh sát. Giá trị quan của mỗi người đều khác nhau, cô cứ xem tôi thể hiện thế nào đã. Phải rồi, nếu cô không cần tôi đưa về thì tôi đi trước đây”.
Nói xong hắn ra hiệu cho Cố Thế lui ra rồi lập tức nhấn ga. Cố Thế bực bội nhìn chiếc xe thể thao của hắn lao đi như bay.
Hắn đặt tay trên vô lăng, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo dần dần rũ xuống, trở nên u sầu chán nản. Nhìn bóng người trong gương chiếu hậu ngày càng nhỏ đi, trong lòng hắn đau nhói. Nếu như làm vậy khiến cô ấy coi trọng mình, cho dù có là “không đánh nhau thì không quen biết”, cũng tốt hơn là cứ vậy mà bình thản bỏ lỡ nhau. Tình hình lúc này cũng chỉ là sự giày vò tạm thời thôi.
Trương Trì mở kênh radio giao thông, tập trung lắng nghe tình hình xe cộ đang lưu thông trên đường, về đến nhà, trước hết tắm nước nóng một cái rồi nghỉ ngơi dưỡng sức, hành động tối nay mới thật sự là thách thức. Hắn không biết sẽ gặp tình huống nào, điều duy nhất hắn biết rõ chính là hình ảnh nghi phạm đã khắc vào trong đầu mình và quyết tâm tự tay mình phải bắt được hung thủ.
Cố Thế nhắc nhở không phải không có nguyên do. Không lâu trước khi hắn chính thức được điều đến đội hình sự, có một đồng nghiệp bị đánh trúng lá lách đến chảy cả máu trong một lần truy bắt nghi phạm, may mà cứu chữa kịp thời mới giữ được mạng sống, người nhà khóc rất thảm, sợ hãi đến nỗi yêu cầu anh ta phải nghỉ ốm dài hạn.
Nguy hiểm như vậy tưởng như cách họ rất xa, không phải ai cũng sẽ gặp phải, nhưng lại ở rất gần họ, trong cuộc đời cảnh sát đó chỉ là chuyện sớm hay muộn, không phải người khác thì chính là mình. Chính vì vậy rất nhiều cảnh sát sau khi lập gia đình đều không chống lại được yêu cầu của người nhà, đều xin chuyển từ đội hình sự đến vị trí có rủi ro thấp hơn.
Trương Trì mở máy tính, rồi liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ ở Úc đang là buổi trưa, mẹ hắn có lẽ đang bận chuẩn bị cơm trưa, cha hắn có lẽ vẫn đang cùng nhân viên họp trực tuyến. Hắn định mở Skype lại thu tay về. Bỏ đi, cũng không cần thiết để cha mẹ ở xa xôi ngàn dặm còn phải lo lắng cho mình. Cho dù thật sự xảy ra chuyện, họ cũng không thể làm được gì.
Nói không căng thẳng chính là giả dối, nhưng hắn cảm thấy hưng phấn nhiều hơn, thậm chí là phấn khích. Hắn mở WeChat, có tin nhắn thoại của sếp Cố, lời ít ý nhiều, giọng nói vẫn hiền từ điềm tĩnh: “Tiểu Trương, can đảm nhưng vẫn phải cẩn trọng, an toàn là trên hết. Chúc cậu khải hoàn trở về”. Không biết vì sao nghe thấy giọng nói của sư phụ, trong lòng hắn dần dần bình tĩnh lại.
Sau khi bức phác họa chân dung được phát ra, kết hợp với công việc đã thực hiện ở giai đoạn trước, cảnh sát rất nhanh đã thu được kết quả. Nắm giữ được manh mối chuẩn xác, trong cuộc họp bàn kế hoạch bắt giữ nghi phạm chiều nay, đội trưởng Lưu đã dặn dò và động viên các anh em trong đội, đồng thời cung cấp thêm một số thông tin quan trọng. Thứ nhất, mỗi người phải nhớ kĩ phác họa chân dung của nghi phạm, lấy đó làm mục tiêu bắt giữ. Thứ hai, nghề nghiệp của nghi phạm là sửa chữa xe máy, phải chuẩn bị kĩ trong tình huống hắn lái xe bỏ trốn. Thứ ba, nghi phạm có thể từng là lính cứu hỏa, có thể tay không trèo tường, thể lực và sức chịu đựng đều rất xuất sắc, thường cầm dao theo người.
Hằng năm đến nửa cuối năm, các vụ án chưa phá được và các vụ án đang trong quá trình điều tra tích lũy lại, cộng thêm các vụ án mới không ngừng xảy ra, hồ sơ vụ án trong đội hình sự gần như xếp thành núi. Cảnh sát có kinh nghiệm đều sẽ phân loại vụ án theo mức độ nặng nhẹ khác nhau. Như vậy không những có mục tiêu làm việc rõ ràng mà còn có thể giảm bớt áp lực công việc.
Quan trọng nhất là những vụ án cần được phá gấp, thông thường là những vụ án đã nắm giữ manh mối then chốt đang sắp xếp hành động thu lưới, hoặc là những vụ án có tình tiết ghê rợn gây hoang mang lòng dân, có sức ảnh hưởng rộng rãi trong xã hội được cấp trên trực tiếp đốc thúc. Tiếp đến là những vụ án lớn tạm thời chưa có tiến triển. Cuối cùng mới đến những vụ án hình sự lặt vặt đang điều tra dở.
Lúc này vụ án giết người cướp của hàng loạt hiển nhiên thuộc loại đặc biệt quan trọng, nhất là Trương Trì vừa tới đội hình sự chưa bao lâu, đến nay mới chỉ tham gia vụ án này, lại là nhân vật trung tâm giúp vụ án có đột phá quan trọng, hành động truy bắt đương nhiên không thể không sắp xếp cho hắn cùng tham dự.
Lúc này Trương Trì đã bình tĩnh lại, có chút mệt mỏi. Hẹn giờ báo thức xong, hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngắn.
Chín giờ tối, Trương Trì mặc bộ đồ thể thao, lái chiếc xe máy hiệu Harley Davidson của mình tới trước cửa một tiệm sửa xe. Ông chủ đang bận rộn dưới gầm xe nhìn thấy chiếc xe phân khối lớn đỉnh cao này lập tức tươi cười trượt từ gầm xe ra. Ông ta là người trong nghề, hiểu rất rõ các dòng xe, liền biết vừa có khách sộp tới tiệm của mình.
“Ông chủ, chiếc xe này của tôi hình như phanh sau có vấn đề”. Trương Trì cau mày chỉ vào đuôi xe nhưng không xuống xe.
“Được, anh ngồi xuống đây, để tôi xem xem”.
“Tôi lại không muốn làm phiền ông, ông đang dở tay, vậy tôi cũng không vội, ông cứ gọi thợ ra xem giúp tôi là được”. Trương Trì vẫn ngồi yên trên xe của mình. Hắn biết rõ tiệm sửa xe này quy mô không lớn, sau sáu giờ tối bình thường thợ thuyền đều đã về hết, trong tiệm chỉ còn hai cha con.
Ông chủ không biết chuyện gì, thấy hắn nói vậy liền nghe theo, vừa quay đầu vào trong tiệm thái độ đã hoàn toàn trái ngược, dùng tiếng địa phương vừa thúc giục vừa quát tháo gọi con trai mình ra.
Chính là khuôn mặt này, quả thực giống người trong bức phác họa như đúc!
Con trai ông chủ tiệm sửa xe hậm hực lề mề đi ra. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, con trai ông chủ tiệm sửa xe lập tức nhận ra đối phương đã có chuẩn bị, hắn như chim sợ cành cong lập tức nhảy lên một chiếc Kawasaki Ninja dựng ngoài cửa, thoáng chốc đã nổ máy lao đi. Chiếc Harley vẫn chưa tắt máy và xe cảnh sát đậu cách đó một khu phố gần như đồng thời đuổi theo.
Chiếc Kawasaki không chạy theo đường lớn mà lập tức rẽ vào một khu dân cư, định chạy vào ngách nhỏ cắt đuôi Trương Trì. Địa hình phức tạp, xe cộ dừng đỗ khắp nơi khiến xe cảnh sát khó có thể tới gần để tiếp viện, Trương Trì dùng bộ đàm liên lạc yêu cầu tiếp viện đến một đầu phố chờ đợi, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.
Không chỉ có gã lái Kawasaki hiểu rõ địa hình khu này như lòng bàn tay, Trương Trì cũng đã nghiên cứu kĩ càng vẫn theo sát không rời. Cùng với tiếng hét không ngừng vang lên, chiếc Kawasaki đâm ngã vài cư dân đang tản bộ hóng mát. Chiếc Harley bám theo phía sau phải dùng toàn lực mới tránh không chèn lên người đang ngã dưới đất, sau mấy cú lạng lách đã tránh được người dân, nhanh chóng ép chiếc Kawasaki lao ra khỏi khu cư dân tối tăm chật hẹp. Tiếng động cơ của hai chiếc mô tô phân khối lớn không ngừng gầm rú chói tai trong đêm đầu hè yên tĩnh.
Chiếc Kawasaki điên cuồng quay đầu lại lao lên đường cao tốc bắc nam lúc này vẫn đông đúc xe cộ, không ngừng lạng lách giữa các làn xe đang chạy rất nhanh, cố gắng tìm cách cắt đuôi chiếc Harley phía sau. Những tài xế ô tô kinh hãi tới tấp bấm còi, hạ cửa kính xuống chửi bới ầm ĩ.
Trương Trì đã rất lâu rồi không đi bão trên đường cao tốc thế này, hắn nghe thấy tiếng gió rít bên tai, ánh đèn đường phía xa rực rỡ một vùng dường như cũng đứng yên trước mắt. Hắn nghĩ đến những chướng ngại vật trên sân huấn luyện lái xe trong trường cảnh sát, nghĩ đến hình ảnh Cố Thế cúi đầu vén tóc, cảm giác lúc này rất kì lạ, không khí dường như ngưng kết lại, tim hắn cũng như ngừng đập, tất cả đều làm người ta ngỡ ngàng đến mê muội.
Nhưng hắn đã dần bình tĩnh lại, biển số xe của đối tượng đã có thể nhìn thấy rõ ràng, nghi phạm không ngừng quay lại, mấy lần suýt nữa đâm vào đuôi xe đang chuyển làn phía trước. Đối tượng không kịp đội mũ bảo hiểm, Trương Trì có thể thấy rõ vẻ tuyệt vọng trong mắt hung thủ. Hắn mím môi, lại tiếp tục tăng tốc, chiếc Harley gần như đã tới cực hạn, dường như hắn nghe thấy cả tiếng động cơ sắp bốc cháy.
Xe cảnh sát nháy đèn tăng tốc, lúc này đã đi tới bên phải chiếc Kawasaki. Còi xe cảnh sát hú vang, chuyển làn sang chặn trước đầu chiếc Kawasaki. Chiếc Kawasaki lách sang, tiếp tục tăng tốc, đột nhiên mất lái đâm vào dải phân cách, người lập tức bay sang làn đường bên kia. Xe cộ chiều ngược lại tới tấp phanh gấp, tiếng phanh xe vang lên chói tai.
Trương Trì vội dừng xe, gần như phi thân nhảy xuống khỏi chiếc Harley, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía nghi phạm đang vùng vẫy đứng lên. Đối phương đưa tay ra sau lưng, rút ra một con dao găm đâm về phía Trương Trì. Trương Trì tránh sang một bên, rút dùi cui bên hông ra đánh rơi dao găm trong tay nghi phạm, sau đó lại dùng sức đánh mạnh vào đầu gối khiến nghi phạm lập tức ngã xuống.
Nghi phạm trẻ tuổi lại khỏe mạnh lập tức bò dậy một lần nữa, hai mắt hiện lên vẻ độc ác dữ tợn, tay không tấc sắt lao tới bóp cổ Trương Trì. Trương Trì không đoán trước được tình huống này, cổ không thể nhúc nhích, hai bàn tay cố gắng bẻ từng ngón tay như kìm sắt của hung thủ ra, nhanh chóng khống chế cổ tay đối phương, xoay lưng cúi người quật nghi phạm về phía trước theo một đường parabol trên không trung. Nghi phạm đập mạnh lưng xuống đất, liều mạng xoay tay bắt lấy tay Trương Trì không buông khiến hắn cũng ngã xuống đất.
Hai người đều nhanh chóng bò dậy. Trương Trì tung ra một cước đá vào bên hông nghi phạm. Đối phương bị đá tới lệch cả người, bàn tay nắm thành nắm đấm vì đau đớn. Trương Trì lại bồi thêm một cước, nghi phạm hai tay chật vật chống dưới đất, cố gắng để không gục ngã dưới chân Trương Trì. Cảnh sát tiếp viện nhanh chóng dựng lại dải phân cách để cảnh sát giao thông phân làn cho xe cộ tiếp tục lưu thông. Nghi phạm ngẩng đầu lên nhìn thấy cảnh sát lúc này đã xuống xe bao vây mình, chán chường ngồi sụp xuống đất, chậm rãi giơ hai tay lên đầu hàng.
Nghi phạm đột nhiên từ bỏ chống cự, dây trói đã chuẩn bị cũng không cần dùng đến nữa.
Đến lúc xe lăn bánh, nghi phạm hai mắt vẫn trợn tròn toát lên sự hung hãn máu lạnh không ngờ lúc này lại đang lặng lẽ khóc.
Chiếc xe Harley của Trương Trì được trưng dụng cho hành động truy bắt nghi phạm đã được đồng nghiệp đưa đến hãng bảo dưỡng. Lúc này ngồi bên cạnh nghi phạm, Trương Trì bất giác có chút buồn cười: “Bây giờ mới biết sợ sao?” Nghi phạm lúc này dường như đã về với tuổi thật của hắn, là giọng điệu của một cậu bé chỉ mới mười tám tuổi: “Nhớ nhà rồi, đã lâu không về, nhớ mẹ, nhớ bà nội”.
“Muốn có tiền cũng cần gì phải phạm tội ác như vậy, dù sao cũng có chút tay nghề đấy chứ”.
“Có tay nghề, nhưng làm cho bố tôi không có tiền công, chỉ có làm như vậy mới nhanh có tiền, tôi có cách nào khác nữa?”
“Tại sao nhất định phải giết người?”
“Bọn họ nhìn thấy mặt tôi rồi, họ không chết, tôi cũng đâu có sống được”.
“Người ta đâu thấy rõ mặt cậu chứ?”
“Bọn họ phản kháng, muốn phản kháng sao? Tôi còn có thể làm gì chứ, chỉ có thể giết thôi”.
Trương Trì nhìn thấy hắn lau nước mắt, lúc nói những lời này khuôn mặt dường như lại biến thành kẻ liều mạng trên đường như lúc nãy.
“Cậu cao bao nhiêu? Đi giày cỡ nào?” Trương Trì vẫn có chút tò mò.
“Tôi không cao lắm, một mét bảy mươi thôi, hỏi mấy thứ này làm gì?” Nghi phạm vẫn rất cảnh giác.
Điều tra viên Tiểu Ngô quay sang nói: “Thảm rồi, có phải cậu đánh cược với trưởng ban Cố không? Cô ấy để ý nhất mấy vụ này đấy”.
Trương Trì cười cười không nói.
“Tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?” Đôi mắt sáng của nghi phạm nhìn chằm chằm Trương Trì: “Các anh làm thế nào biết tướng mạo của tôi trông như thế này?” Hắn chỉ vào bức tranh trên ghế rồi hỏi.
“Cậu thấy lạ lắm à?” Trương Trì hỏi ngược lại.
“Mỗi lần người khác nhìn thấy tôi đều trong thời gian rất ngắn, người có thể nhìn rõ tôi lại bị kinh động, không thể nào nhớ rõ vậy được. Nói thật, ngay cả mẹ tôi sinh tôi ra nuôi tôi lớn nếu có biết vẽ cũng không thể vẽ giống tới vậy. Các anh rốt cuộc làm thế nào?” Nghi phạm không cam lòng hỏi.
“Vậy cậu có thể nói cho tôi biết thứ cậu muốn có nhất là gì không?”
Nghi phạm mặt còn non choẹt chắc chắn không nghĩ tới cảnh sát lại hỏi chuyện này, hắn tỉ mỉ suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: “Thực ra tôi không có đam mê gì, nếu anh hỏi tôi thật sự muốn gì thì đó chính là được sống thoải mái một chút, nhiều tiền một chút. Nếu trước kia có thể được đi học nhiều hơn thì đã tốt, hoặc chỉ cần không có một ông bố như thế này là đủ”.
Ý hắn muốn nói chính mình mới học cấp hai được hai năm đã bị cha bắt đi làm thuê. Thanh niên phạm tội bạo lực dường như đều có một điểm chung: Không được giáo dục đầy đủ. Bất kể là giáo dục của gia đình hay là giáo dục của nhà trường bọn chúng đều không có. Nghi phạm này từ khi còn nhỏ đã phải làm việc vất vả trên công trường với mức tiền công ít ỏi, sau đó theo cha học nghề sửa xe, thường bị đánh chửi trước mặt người ngoài, chỉ cho mấy đồng tiêu vặt làm thù lao. Sức ép kéo dài cả về vật chất và tinh thần đã khiến hắn tìm đến những sở thích bất hảo. Giống như những thanh niên nghiện Internet, hắn tìm một chút an ủi cuối cùng qua các video bạo lực, tình ái trên mạng.
“Đây là tranh vẽ hay là ảnh chụp? Tôi thấy giống ảnh chụp hơn, anh có thể nói cho tôi biết anh tìm được ở đâu không?” Nghi phạm vẫn chưa quên vấn đề của mình, tiếp tục vặn hỏi.
Tiểu Ngô quay sang quát: “Đây không phải chuyện cậu nên hỏi, lát nữa cậu sẽ được thông báo về quyền lợi của mình, còn chúng tôi có quyền bảo mật nghiệp vụ của cảnh sát. Không cần phải dò hỏi nữa, vô ích thôi”.
Trương Trì xoa xoa chỗ da cổ bị thương rồi bật cười. Trên đường đi hắn không kìm được nhìn nghi phạm, khuôn mặt đã miêu tả mấy chục lần trong tưởng tượng này bây giờ lại sờ sờ xuất hiện trước mắt, còn có cảm giác “người anh em đi lạc đã về nhà”, thật thần kì, vi diệu.
Xuống xe, đội trưởng lệnh cho đám người Tiểu Ngô trực tiếp áp giải nghi phạm đến phòng thẩm vấn, Trương Trì đang định đến phòng làm việc lấy túi xách đột nhiên bị ngăn lại.
Đội trưởng Lưu ân cần hỏi: “Có cần đi khám không? Bị thương có nặng không?”
Trương Trì sờ sờ cổ, vội vàng xua tay: “Không sao ạ, chỉ xây xát nhẹ ở tay, với cả chỗ này bầm tím hơi khó coi chút thôi. Không có vấn đề gì đâu, tôi tự biết mà, cảm ơn đội trưởng đã quan tâm”.
“Lão Cố quả nhiên không nhìn lầm người, biểu hiện của cậu hôm nay đã nói với tất cả chúng tôi, Trương Trì thật sự là một cảnh sát hình sự”.
Nghe thấy đội trưởng trực tiếp khen ngợi, Trương Trì không gật đầu cảm kích, cũng không lắc đầu khiêm tốn, chỉ cười cười lắng nghe.
“Đã gọi điện thoại cho sư phụ cậu báo tin mừng chưa?” Đội trưởng Lưu không biết hắn đang nghĩ gì, vẫn mỉm cười như cũ hỏi.
“Gọi rồi ạ, vừa lên xe liền gửi WeChat cho ông ấy, để ông ấy đỡ lo lắng”.
Đội trưởng gật gật đầu, hai người sánh vai đi về phía trước. Yên lặng một lát, đội trưởng Lưu nói: “Kì thực vấn đề vừa rồi nghi phạm hỏi, chúng tôi cũng muốn biết đáp án. Cậu có thể nói tôi nghe một chút được không?”
Trương Trì nói với đội trưởng, đây không phải bí mật gì ghê gớm, kì thực vẫn là nhờ có Cố Thế. Hôm đó hắn được cô giúp đỡ đưa đến hiện trường, đi theo tuyến đường của nghi phạm, xác định các nhân chứng đã nhìn thấy nghi phạm từ góc độ nào, sau đó lựa ra các bộ phận từ nhiều góc độ khác nhau rồi tiến hành tổ hợp lại.
“Chẳng hạn như cha mẹ của nạn nhân, họ từ trên cao nhìn xuống thấy nghi phạm, vì vậy khu vực mà họ quan sát được kĩ nhất là từ mũi trở lên. Trong quá trình chạy trốn, nghi phạm bị một thanh niên cao một mét bảy mươi nhìn thấy, góc độ quan sát của người này là từ dưới nhìn lên, tập trung vào khu vực miệng và cằm”. Trương Trì giải thích, hắn nhiều lần căn cứ vào tiêu chuẩn này để tiến hành sàng lọc, điều chỉnh góc độ, cuối cùng cũng hoàn thiện được bức phác họa chân dung nghi phạm được tất cả nhân chứng tán thành.
Nói tới đây, hai người đã đi vào thang máy, đội trưởng Lưu vui vẻ giơ ngón tay cái lên với Trương Trì: “Nghe cậu nói thì đơn giản, nhưng tôi biết công việc này rất khó khăn. Cậu phải suy ngẫm kĩ lưỡng, bỏ nhiều công sức đến thực địa nghiên cứu mới nghĩ ra cách đó, cuối cùng cũng đạt được hiệu quả hoàn hảo. Theo tôi thì lần này lão Cố mới thật sự là anh hùng thầm lặng, giúp đội ta tìm được một nhân tài văn võ song toàn như cậu. Đây là niềm vinh dự cũng là niềm tự hào của đội hình sự chúng ta”.
Trương Trì đã quá mệt mỏi, nghe thấy những lời văn chương kiểu cách càng không nhịn được ngáp không ngừng. Hắn xin phép đi tắm rửa ăn uống một chút rồi mới về tham gia thẩm vấn nghi phạm. Đội trưởng Lưu vui vẻ đồng ý.
Một đêm thú vị như vậy, ngoài sự vui vẻ còn có những hưng phấn sau cuộc truy bắt căng thẳng, thực ra cũng còn lâu mới đến lúc cảm thấy mệt mỏi. Ánh trăng ngoài sân mênh mang, con mèo hoang nằm trên nóc xe cảnh sát nhàn nhã nhìn hắn, thấy là người quen liền nhắm hai mắt lại.
Bước chân Trương Trì trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Có lẽ đội trưởng Lưu nói câu đó không sai, trong hắn ẩn chứa tinh thần anh dũng của một cảnh sát. Một cảnh sát thật sự chính là, chỉ sau khi chính thức bắt giữ nghi phạm vào trại tạm giam mới bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.