Ngày 12 tháng 8 năm 1984
Thứ...?
Mưa!
Tôi phiền muộn. Tôi uất ức. Tôi đau khổ. Tôi đố kỵ. Toàn thân tôi ngứa ngáy, trên cánh tay, trên da bụng tôi đầy những chấm đỏ li ti vì bị bọ chó cắn.
Anh gãi sồn sột lên cánh tay và bụng, đùi và mông. Một con bọ chó đang bò lổm ngổm trên mu bàn tay anh. Khi anh thè lưỡi ra định liếm, nó lại búng vọt lên và rơi xuống cuốn sổ được anh cất giữ từ lâu lắm rồi với những tờ giấy trắng tinh quý giá đang mở ra. Anh đưa ngón tay lên miệng thấm nước bọt muốn đè nó xuống tờ giấy, nhưng lần nữa nó lại búng lên thật cao. Rõ ràng tư duy của anh chậm một bước so với động tác của con bọ chó.
Con bọ chó như một viên đạn bắn qua bắn lại trong bóng tối nhờ nhờ, trong góc tường là những đôi mắt lấp lánh như ma trơi của chuột. Bọn chuột này đã gặm nhấm toàn bộ những vật dụng trong nhà, tất nhiên là trừ đồ gốm và đồ thiếc. Một con chuột to tướng bò ngang qua bụng mẹ, mẹ vẫn cứ ngủ rất ngon, hình như con chuột chẳng có tác động gì đến bà. Tôi hoang mang cảm nhận rằng, mẹ đã biến thành một xác ướp không còn sinh mệnh, không còn cảm giác, không còn chút nước nào trong người nữa.
Bên ngoài, mưa vẫn rất dày, những cây hướng dương trong sân lúc thì ngã đằng đông lúc nghiêng đằng tây, tiếng ếch nhái ngoài đồng như sóng biển lúc nhặt lúc khoan, lúc ồn ào lúc lặng yên. Trong tiếng ếch nhái và tiếng mưa hợp thành những làn sóng ấy, tôi buồn ngủ. Trong không khí ẩm ướt ấy, mùi vị tanh tao hỗn tạp giữa cóc nhái và mùi bùn xông thẳng vào trong nhà. Đầu óc tôi nóng bừng nhưng thân thể tôi run rẩy, thân thể của bọ chét thì nóng hổi nhưng đầu óc thì lạnh lùng. Thân thể nóng hổi của chúng giãn nở rất to trong cái thời tiết nóng lạnh bất thường này. Vừng đen - Đậu vàng - Hạt táo. Khi giãn nở bằng hạt táo thì chúng bắt đầu định hình, nhảy nhót lại còn kêu lên chí chóe, tiếng kêu sao mà nhọn sắc, khô khốc chẳng khác nào tiếng sáo liễu và sáo lau trong miệng trẻ con vào những ngày dương xuân tháng Ba. Tôi cảm thấy mình sắp điên, bởi những con bọ chó quá lạnh lùng. Chúng đang nhảy nhót, đang kêu réo. Chúng nhảy qua người mẹ một cách nhẹ nhàng thoải mái. Có lúc con chuột đứng yên trên bụng mẹ, chiếc đuôi quẫy nhè nhẹ một cách thư thả, rất nhiều bọ chó từ trong đuôi nó văng ra. Những con bọ chó bị văng ra ấy hình như rất lưu luyến với chiếc đuôi chuột nên cố sống cố chết bám trở lại, hình như bọn bọ chó này đang hành động theo một câu cách ngôn của loài người : Bị ngã ở nơi nào thì hãy đứng dậy từ nơi ấy! Với bọn bọ chó, bộ lông của con chuột chẳng khác nào một cánh rừng rậm, còn chúng là những con chim trú ngụ trong cánh rừng ấy. Như những viên đạn, bọ chó bắn qua bắn lại, rơi xuống thân thể con chuột, rơi xuống dưới con chuột, rơi xuống trước con chuột, rơi xuống sau con chuột, rơi xuống bên phải con chuột, rơi xuống bên trái con chuột. Bọ chó bò lúc nhúc trên làn da bụng xám xịt của mẹ, bò lổn nhổn nơi cái rốn rất nhiều ghét bẩn của mẹ, bò chen chúc trên khuôn ngực như hai quả bóng đã xẹp hơi của mẹ, bò len lỏi trên những chiếc xương sườn hình cánh cung của mẹ, bò rậm rịt trên chiếc cổ gầy nhẳng của mẹ, bò trên miệng, trên mũi, trên trán... chỗ nào trên người mẹ cũng có bọ chó. Không phải tôi muốn làm ô uế sự thần thánh của danh từ “mẹ”, nhưng tất cả là do bọn bọ chó đang bò khắp người của mẹ, không những bò bên ngoài mà còn bò tận bên trong, không chỉ trên những đám lông nơi chỗ kín, thậm chí chúng còn chui vào âm đạo của mẹ nữa. Đó là nơi mà tôi dùng đầu chui qua sớm nhất, là con đường bằng phẳng nhất, trơn tru nhất; là sự đau đớn nhất, nhưng cũng hoan lạc nhất; là con đường dài nhất nhưng cũng ngắn nhất. Không phải tôi khinh nhờn mẹ! Không phải tôi muốn làm ô uế mẹ! Không phải tôi sỉ nhục mẹ! Là chúng mày! Lũ bọ chó chúng mày đang làm nhục mẹ và cũng làm nhục luôn cả tao! Tao căm thù chúng mày!
Viết đến đây, toàn thân anh run rẩy chẳng khác nào những chiếc lá khô trong cơn gió lạnh. Tim anh đập loạn xạ, đầu chiếc bút ngoáy liên tục, trên tờ giấy xuất hiện những nét bút kỳ dị cục giống với quỹ tích vận động tâm linh của anh. Sau cơn run rẩy, anh cảm thấy toàn thân mỏi mệt, bụng đói cồn, trong miệng như có mùi sắt gỉ. Anh cầm lấy cây bút.
Tôi nghe thấy những tiếng gào réo của dòng nước sông Mặc Thủy đang dâng cao chẳng khác nào tiếng gầm của sư tử. Tôi ngửi thấy mùi vị của rắn nước và chim yến, còn thấy cả của những loài động vật ngoài đồng : thỏ đồng, chuột đồng, chồn... đang lo lắng.
Viết đến đây, anh bị một tiếng động trầm đục làm cho giật mình. Anh cầm chặt cây bút, trầm tư trong giây lát và cảm thấy tâm hồn mình đã trở lại trạng thái tình cảm ban đầu. Anh cúi người xuống thấp, lập tức anh nghĩ đến chuyện khi người ta thả thiếc quan tài Ngư Thúy Thúy đúc bằng xi măng xuống huyệt, đất bốn phía huyệt mộ đổ sụp xuống phát ra những âm thanh trầm đục giống hệt âm thanh vừa rồi.
Ngày đưa linh cữu Ngư Thúy Thúy đi, anh bị điều động khiêng quan tài, lúc này anh mới sực nhớ mình là một thanh niên đã hai mươi hai tuổi. Quan tài của Ngư Thúy Thúy bằng xi măng, nghe đâu rằng đó là chiếc quan tài dành cho người già, người già đây chính là bố cô. Theo ý kiến của anh Cả Ngư và anh Hai Ngư, đứa con gái phá gia này đã làm gia đình tốn kém quá nhiều, chẳng cần phải cho vào quan tài, chỉ cần cuốn tấm thiếu rách trên giường xuống bó xác lại và đào hố lấp quách là xong. Chắc chắn là người bố rất kiên quyết nên xác cô mới được cho vào chiếc quan tài xi măng này.
Khi tôi bị lão Hai Ngư kéo vào sân, tôi đã ngửi thấy mùi thối xông lên nồng nặc. Thảo nào người ta bắt tôi phải khiêng quan tài, bởi ai cũng sợ vướng phải tà khí nên chẳng ai chịu đến. Từ trong thâm tâm, tôi cũng đã nghĩ là mình phải khiêng quan tài của cô ấy. Không phải là mẹ tôi đã nói rồi sao : giữa tôi và cô ấy đã có “một thời gần gũi”! Có lẽ tôi cũng đã có “một thời gần gũi” với cô ấy thì phải, nếu không thì cứ cho là như vậy đi.
Năm ấy tôi mười bốn tuổi, vừa tốt nghiệp sơ trung. Đó là một ngày hè. Ngay lập tức, tôi quay về với thời kỳ niên thiếu, biến thành một thằng bé vừa đen vừa gầy. Năm ấy Ngư Thúy Thúy hai mốt tuổi. Cô mặc một chiếc áo ngoài bằng loại vải mỏng, giá một hào ba một mét, vừa chật vừa ngắn. Chất lượng vải rất kém, mỏng tang, có in một vài bông hoa màu đỏ. Đội trưởng phân công tôi làm trợ thủ cho cô để giúp người trong thôn uống “tì hàn dược”, một loại thuốc phòng ngừa bệnh sốt rét. Tôi cầm ấm trà và tách trà, cô cầm hai bình thuốc : một bình chứa những viên thuốc nhỏ màu đỏ, một bình chứa những viên thuốc nhỏ màu trắng. Lúc ấy tôi nghĩ cô rất cao, sau này cô dần dần thấp xuống. Người trong thôn sợ loại thuốc này còn hơn sợ hổ, từ chối không uống. Đội trưởng nói với chúng tôi : Nhất định ai cũng phải uống, không cho phép hai đứa vất thuốc. Nhiệm vụ của chúng tôi sao mà khó khăn và bận rộn, nhất là khi mọi người tập hợp chung quanh đội trưởng và chiếc kẻng để nghe phân công lao động trong ngày, kế đến là tập trung ghi công điểm mỗi buổi tối. Một buổi sáng, chúng tôi đến nhà một bà già để cho bà ta uống thuốc. Bà già đang gặm bánh ngô bằng hàm răng rụng đã gần hết. Bà ta ngồi trên một chiếc ghế gỗ dưới bóng cây, trên mặt đất trải một tấm da chó màu đen, trên tấm da chó ấy là một đứa bé trai gầy gò vàng vọt, bên phải tấm da chó là một cái đĩa mầu lam, bên trong có mấy viên kẹo màu hồng. Bác gái ơi, uống thuốc phòng chống sốt rét đi! Ngư Thúy Thúy nói. Bà già sợ đến nỗi mặt mày xám ngoét, xua tay liên tục, nói một thôi : Tiểu Thúy à, bác gái không bệnh không tật gì cả, uống thuốc phòng sốt rét làm gì. Cả đời bác chưa hề biết qua sốt rét là như thế nào đâu! Tiểu Thúy nói : Chưa hề sốt rét mới uống thuốc phòng chống rốt rét, đã bị rồi thì không cần uống nữa. Bà già lại nói : Bác bị rồi, bị sốt rét rồi, mỗi năm phát một lần! Xem ra bà già này có chết cũng chẳng uống rồi. Tôi nhìn Ngư Thúy Thúy, Ngư Thúy Thúy nhìn bà già cố chấp. Bà ta lại móm mém nói : Tiểu Thúy này, không biết cháu lớn lúc nào mà nhanh thế, mới đó mà đã trở thành cô gái xinh đẹp thế này rồi cơ à. Có mấy ngày trước đây chứ mấy, cháu vẫn là đứa con gái thò lò hai dòng mũi xanh như hai sợi miến cơ mà. Ngư Thúy Thúy có vẻ ngượng ngùng đứng dậy, nói: Bác gái à, có ai hỏi thì bác cứ nói là đã uống thuốc rồi nhé! Bà già nói : Yên tâm đi. Ngư Thúy Thúy nói : Vĩnh Lạc, chúng ta đi thôi! Bà già chửi con gà : Đồ đĩ! Chạy biến đi đâu thế, không về nhà mà đẻ trứng hả?
Tôi và Ngư Thúy Thúy rẽ ngoặt vào một ngõ nhỏ. Con ngõ này được gọi là “ngõ tuyệt hộ”, sau khi có mấy nhà họ Ngũ bỗng dưng chết sạch, không ai dám tới con ngõ này làm nhà nữa. Trên những nền nhà trơ trọi người ta trồng cây gai. Lá gai to bằng lá sen, có thể dùng để che nắng. Ngư Thúy Thúy nói : Vào trong ấy nghỉ tí đã. Tôi rảo bước theo sau cô đi vào trong đám gai, trông thấy một khoảng trống được dọn dẹp sạch sẽ được phủ một lớp lá gai dày cộp. Ngư Thúy Thúy ngồi xuống đó, còn tôi thì cầm ấm trà và tách trà đứng bên cạnh. Cô ấy nói : Bỏ tất cả xuống đất, ngồi xuống đi! Những đóa hoa gai màu vàng bắt đầu nở bên ngoài đám gai, ve kêu râm ran trên những cây quỳ. Nóng ghê gớm! Ngư Thúy Thúy nói : Cậu không nóng à ? Tôi lắc đầu. Cô ấy bảo : Ngồi xuống đi! Tôi ngồi đối điện với Ngư Thúy Thúy, cô ấy hỏi : Tôi có đẹp thật không? Tôi ngước đầu nhìn gương mặt đỏ ửng và đôi mắt xam xám trước mặt, đột nhiên một cảm giác thật lạnh chạy trong thân thể tôi, răng tôi đánh lập cập, nói : Đẹp... cô Thúy rất... đẹp... Cô ấy hỏi : Cậu làm sao thế? Bị phát sốt rét rồi à? Tự nhiên tôi mạnh bạo hẳn lên : Vú... vú của cô... Mặt cô ấy đỏ như gấc, vòng hai cánh tay che lấy bộ ngực, nhưng vừa rồi tôi đã liếc nhìn thấy qua kẽ hở giữa hai chiếc cúc áo trước ngực cô ấy nửa bầu vú trắng nõn. Ngư Thúy Thúy nói : Thế mà tôi vẫn cứ nghĩ cậu là một thằng bé con chưa biết gì cả, kiểu này chẳng dám nằm ngủ chung với cậu nữa rồi. Tôi xấu hổ cúi đầu, nhưng bầu vú ấy, màu trắng, phập phồng... hấp dẫn một cách tội ác khiến tôi muốn nhìn nó, muốn sờ nắn nó. Rất muốn. Tôi nói : Cô Thúy, cô Thúy cho tôi xem... cho tôi xem một tí đi... Cô ấy nói : Ai là cô của nhà cậu... Thế thì... tôi cho cậu xem vậy... Đừng nói cho ai biết, không được nói với bất kỳ ai nghe không!... Cô ấy mở cúc áo để lộ đôi bầu vú như hai chiếc bánh bao. Tôi nhìn một thoáng, một cảm giác tội lỗi đột nhiên xuất hiện, một đám mây hắc ám khó lòng trốn tránh bao phủ lấy tôi. Tôi phóng ra khỏi chòm cây gai. Kể từ đó trở về sau, mỗi khi nhìn thấy bóng cô ấy là tôi luôn cảm thấy ngượng ngập, trong bụng như có bọc một con cóc, chẳng dễ chịu tí nào...
Ráng chiều đã dần tắt. Hoa đay treo trên cành như những con bướm màu đang nghỉ ngơi. Trời đất yên bình, trang nghiêm một cách thần thánh. Lúc này anh đang nghĩ về chuyện kỳ ngộ ở đám cây gai mười năm trước. Cảm giác tội lỗi đã biến mất, anh cảm thấy một nỗi luyến tiếc rối rắm như mạng nhện, một nỗi buồn ấm áp ngọt ngào. Hai năm trước, tâm tình của anh khi đang trốn trong nhà viết nhật ký với lúc này hoàn toàn khác nhau. Ngày ấy, cứ mỗi lần nghĩ đến cặp vú của Ngư Thúy Thúy là anh liền nhớ đến cái chết của cô, anh đau khổ, anh tiếc nuối, anh áy náy chẳng khác nào anh là một trợ thủ trong việc Ngư Thúy Thúy tự hại mình. Bây giờ, hình ảnh hai bầu vú mà anh chỉ vừa liếc thoáng qua ấy đang ẩn ẩn hiện hiện một cách ấm áp ở đâu đó. Anh muốn nắm bắt lấy chúng như nắm bắt niềm hy vọng cuối cùng trong cuộc sống thế gian này. Nhưng anh không thể nắm bắt được chúng, chúng trơn lắm, trơn như một quả cầu pha lê được bôi thêm một lớp mỡ. Anh đang ngồi trước phần mộ của chủ nhân chúng, cũng là ngồi trên thân thể của cô ấy. Sức mạnh nào đã dẫn anh đến đây? Anh hoảng hốt nhớ ra rằng, buổi chiều nay anh chạy một cách vô mục đích ra ngoài đồng, anh chỉ muốn được yên lặng một lát, cũng e rằng sau khi uống thuốc độc, những chất uế tạp trong bụng sẽ nôn ra làm bẩn nhà của mẹ. Nhưng khi anh ngồi xuống, trong một chớp mắt của trạng thái yên tĩnh, anh phát hiện ra là mình đang đứng trước phần mộ của Ngư Thúy Thúy hai năm trước đã uống thuốc độc tự tử.
Cô ấy uống thuốc độc hiệu 1059 mà chết!
Trong túi quần anh lúc này cũng có chai thuốc kịch độc hiệu 1059.
Từ đó anh mới hiểu ra rằng, tất cả đều do sự sắp đặt của số mệnh. Mười năm trước, cô ấy cởi cúc áo để lộ bảo bối của mình cho anh xem đã quyết định những gì của ngày hôm nay. Anh đã gia nhập vào liên minh của cô ấy - anh nghĩ khi suy nghĩ rất nhiều, anh so sánh rất lâu, thừa nhận rằng Ngư Thúy Thúy là người duy nhất, chân chính nhất đã đem cho anh một chút ấm áp. Anh nghĩ mình nên để lại một bức di thư yêu cầu những người còn sống hãy đem thi hài mình chôn cùng huyệt mộ của Ngư Thúy Thúy. Liệu Ngư Thúy Thúy có đồng ý không? Nếu cô đã có người yêu rồi thì sao? Nhất định là cô đã có người yêu. Khoảng trống được trải lá gai ấy chính là chiếc ổ hoan lạc của cô và người tình. Đối với anh, chuyện cô mở cúc áo cho anh xem vú là một chuyện kinh thiên động địa, anh lăn lộn mười năm rồi mà nó vẫn cứ như mới, thế còn cô ấy thì sao? Có lẽ cô đã quên phắt chuyện này từ rất lâu rồi. Anh buông một tiếng thở dài định đứng dậy, nhưng anh đứng dậy không được nữa. Những dây tử đằng bò trên phần mộ của Ngư Thúy Thúy rất nhanh chóng quấn lấy đôi chân anh, tia sáng cuối cùng ảm đạm một màu máu đang chiếu xuống rừng đay, hoa đay màu vàng biến thành những cánh bướm màu máu. Anh lấy chai thuốc độc hiệu 1059 trong túi quần ra, nó rất nặng khiến tay anh phải xụi xuống. Khi mở nắp chai thuốc. anh vô cùng bình tĩnh, tay anh cũng rất mạnh mẽ và chuẩn xác, chẳng có một chút run rẩy. Một mùi trái cây thối rữa từ trong bình tỏa ra, nước mắt lập tức tràn đầy hốc mắt anh.
Nhờ vào chút ánh sáng cuối cùng của ráng chiều, anh nhìn thấy hơi hoa quả thối rữa màu vàng nhạt đang bốc ra khỏi miệng chai và bay lên cao, cách đầu anh khoảng hai tấc ngưng tụ lại thành một chiếc ô hoa nho nhỏ. Những con muỗi to tướng đến từ châu Âu rơi xuống đất chết tươi. Độc tính của loại thuốc này ghê gớm quá! Tay anh bỗng nhiên run rẩy, những ngón tay đang nắm chặt chai thuốc chợt bỏng rát và đau nhói. Anh đưa chai thuốc lên, cánh tay anh tê dại, hình như anh đang cầm một tảng đá nghìn cân. Đầu anh choáng váng, mê muội. Khi môi anh kề vào miệng chai thuốc, đầu anh như có một lưỡi dao thật sắc bổ đôi ra và một luồng gió mát rượi len lỏi vào trong. "Mây trắng dập dìu trên đỉnh núi. Không khổ nào bằng nhớ người xưa". Trong mùi hôi nồng của thuốc độc, hình như anh ngửi thấy mùi dầu thơm Vạn Kim mà cô bé có biệt danh Donia thường xức trên trán. Donia là người duy nhất đọc được những dòng nhật ký dài lê thê của anh trong những ngày năm trước. Phần đầu cuốn nhật ký viết về quá trình gặp gỡ của anh với Ngư Thúy Thúy trong vòm cây gai, phần sau cuốn nhật ký giống như bài văn trần thuật của học sinh trung học kể về quá trình anh tham gia an táng Ngư Thúy Thúy và những trăn trở phát sinh chung quanh thi thể cô ta.
Để giảm bớt mùi thối từ thi thể Ngư Thúy Thúy phát ra, chúng tôi dùng những chiếc khăn được phun rượu buộc lên miệng lên mũi. Mùi rượu cay nồng và chua chua khiến lỗ mũi tôi ngứa ngáy vô cùng, nước mắt chảy thành đòng. Tôi cũng trông thấy những người khiêng quan tài đều khóc. Tôi biết nước mắt tôi chảy không phải vì đau khổ. Quan tài của Ngư Thúy Thúy được khiêng ra ngoài khoảnh sân bùn nước lầy lội; bố của Ngư Thúy Thúy đang cúi gập người đi trên sân, những thớ thịt trên mặt ông hình như đã chết, chẳng biểu lộ trạng thái tình cảm nào. Hai anh em nhà họ Ngư không dùng khăn bịt mồm, cũng chẳng khóc. Thấy mọi người đã tề tựu đông đủ, Cả Ngư đứng ở giữa sân, cao giọng nói :
- Quý bà con cô bác anh em! Họ Ngư không có phúc mới sinh ra một đứa con hại nhà hại cửa thế này. Nhờ bà con mỗi người một tay đem chôn nó, hai anh em Ngư tôi ghi nhớ công ơn quý vị cả đời!
Lúc này hai dòng nước mắt ông ta mới chảy xuống nhưng nhất định đây không phải là nước mắt thương xót đối với cô em gái của mình. Mọi người nói, nhanh lên một tí, đài báo sau buổi trưa sẽ có tuyết rơi. Dây thừng và đòn khiêng đều đã để sẵn trong góc sân. Người ta cuống cuồng luồn dây, thắt chặt lại xỏ đòn khiêng vào. Lão Ba Vương hô :
- Đứng vào vị trí đi, mỗi đầu một người!
Tổng cộng có tám người, bốn chiếc đòn khiêng. Thân thể cao to Ngô Nguyên Nghĩa nói với tôi :
- Cậu sinh viên à, về phía đầu đi. Tôi cho cậu phụ trách một đòn khiêng!
Mọi ngời đều đã đứng vào vị trí. Lão Ba Vương hô :
- Lên!
Tôi dùng sức rướn thật mạnh, đứng lên.
Lão Ba Vương hô :
- Đi!
Chân tôi loạng choạng, thân thể xiêu vẹo. Lão Ba Vương bước đến kề vai vào giúp tôi, chân tôi mới thẳng lên được. Tiểu Thúy nặng ghê nhỉ! Chị đè tôi đến độ xương cốt tôi kêu lên rôm rốp. Ra đến đường, bùn lội đến ống chân, một chiếc giày của tôi tuột mất nhưng tôi không dám kêu lên, cắn chặt môi thẳng người bước tới. Có mấy bà đứng bên tường, ở cổng ngõ, ở những nơi không có bùn, quan sát đội đưa tang một cách lặng lẽ. Mới đi được chừng nửa đường, cả đội đã thở hồng hộc. Bùn dưới chân ngày càng dày, đường đi ngày càng hẹp, chỉ cần một chút bất cẩn là có thể nhào xuống sình lầy như chơi. Cỏ mọc xanh tốt ở chỗ cong của dòng sông, mặt nước nổi đầy tạp vật trông như những bãi phân trâu. Lão Ba Vương hô :
- Nghỉ!
Tôi không thể chờ đợi mệnh lệnh được nữa, muốn vứt ngay chiếc đòn trên vai. Lão Ba Vương nói:
- Từ từ đặt xuống, kê quan tài lên khúc gỗ!
Hai anh em nhà họ Ngư vác đến hai khúc gỗ to đặt trước và sau quan tài. Chiếc quan tài được đặt xuống, cả nhóm cùng nhau ôm ngực thở dốc. Mặt trời chen ra khỏi đám mây dày, chiếu sáng rực cả một khúc sông, viền bạc xung quanh những đám mây đen rồi nhanh chóng trốn vào mây, những ánh chớp lóe đỏ một màu máu, tiếng sét rầm rì từ nơi xa xăm vẳng lại. Tôi cảm thấy sợ hãi, nhưng sợ cái gì thì tôi không biết. Lão Ba Vương nói :
- Đi thôi! Nghỉ nhiều càng mất sức!
Mọi người chọn thế đứng vững vàng nhất, khom người cầm đòn khiêng, nín thở chờ mệnh lệnh. Lão Ba Vương vừa hô lên một tiếng thì chúng tôi nghe một tiếng rắc nhỏ. Đưa mắt nhìn quan tài, thì ra nó đã nứt một đường đúng vào giữa quan tài, mùi thối theo kẽ nứt xông ra. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó tập trung nhìn vào lão Ba Vương. Dùng vạt áo bịt mồm, lão Ba Vương cúi người quan sát giây lát rồi ngước lên nói :
- Không khiêng được nữa rồi! Chiếc quan tài này khi đúc không có thép cây mà chỉ dùng một ít đoạn sắt gỉ. Không khiêng lên được nữa, khiêng lên là sẽ đứt làm đôi thôi!
Cả Ngư lo lắng, van nài khẩn thiết :
- Chú Ba! Chú hãy nghĩ ra cách gì đi. Lẽ nào lại bỏ nó nằm giữa đường thế này ?
Ba Vương nói :
- Chỉ còn cách kiếm một chiếc quan tài khác!
- Chú Ba! Kiếm ở đâu ra? Một chiếc quan tài bằng xi măng cũng phải hết mấy trăm đồng!
Hai Ngư ngắt lời anh :
- Bàn cãi làm gì cho mệt xác, cứ đem nó vứt xuống sông là xong!
Gương mặt Ba Vương bỗng dài ra, không nhìn Hai Ngư mà nhìn Cả Ngư, thở phì phò có vẻ bực bội, nói :
- Anh Cả Ngư! Có đúng là vứt xuống sông không?
Cả Ngư giận dữ nhìn Hai Ngư chửi mấy tiếng, nói :
- Chú Vương! Chú đừng nghĩ nông cạn như nó. Phải lấp xuống đất mới yên tâm, nhưng không nhất thiết phải phí phạm đến hai chiếc quan tài. Vứt xuống sông sẽ làm thối nước sông. Thôi thì xấu tốt gì chúng ta cũng gắng vùi nó xuống đất đi.
Ba Vương hừ lên một tiếng, nói :
- Thế mà tôi cứ nghĩ là vứt quách xuống sông cho xong chuyện. - Lão liếc nhìn Hai Ngư một cách tức tối, nói tiếp - Người nhà chạy về kiếm hai thanh gỗ đến đây, dài một tí, thẳng một tí, kẹp chặt dưới đáy quan tài, dùng dây thừng buộc lại cho thật chặt, may ra mới khiêng được đến nơi.
Hai anh em họ Ngư chạy vọt đi. Để tránh mùi thối, mọi người đều thả đòn khiêng chạy về phía trước gió, mỗi người một câu bàn tán râm ran. Những lời của họ rất khó nghe, rất hạ lưu, tôi không cần thiết phải ghi lại ở đây. Trong chốc lát, anh em họ Ngư đã quay lại, mỗi người ôm một thanh gỗ dài, dáng chạy xiêu xiêu vẹo vẹo. Buộc chặt hai thanh gỗ vào xong, lại khiêng quan tài lên vai. Quá nặng và quá vất vả, chiếc giày còn lại cũng đã tuột mất, đôi chân trần của tôi dẫm lên bùn nhão nhoét, té ra cảm thấy dễ chịu hơn là có giày. Những người đào huyệt đang chờ, vội vàng chạy lên đường giúp đỡ chúng tôi. Vu Hữu Khánh ghé vai vào đòn khiêng thay cho tôi, tôi cảm kích nhìn đôi vai rộng của anh ta, dùng tay lau mồ hôi trên mặt và theo sau quan tài. Huyệt mộ được đào giữa một đám đậu vàng, là mảnh đất thuộc quyền sử dụng của gia đình họ Ngư. Cả Ngư cầu khẩn mọi người :
- Các vị cẩn thận cho một tí kẻo xéo nát cả đám đậu...
Đám người khiêng quan tài đang vất vả nên nào có ai để ý đến lời cầu khẩn của Cả Ngư. Mưa liên tục đã làm đất ruộng nhão nhoét, trên vai lại nặng nên chân mọi người bị bùn lún đến đầu gối không thể đi được nữa. Họ đặt quan tài xuống đất và hè nhau kéo về phía trước. Âm thanh phì phò ở trên, tiếng soàn soạt ở phía dưới hòa lẫn vào nhau. Huyệt được đào xong và lúc này nước đã ngập lên đến giữa huyệt. Mọi người đặt quan tài trên đất, đứng xa xa chung quanh mà ngắm lỗ huyệt, dường như ai cũng sợ là mình sẽ rơi xuống đó. Ba Vương nhìn Cả Ngư, Cả Ngư nhìn lại Ba Vương, câm lặng. Giây lâu, Cả Ngư thở dài nói :
- Chú Ba, đây có lẽ cũng là do số mệnh an bài, chẳng còn cách nào khác!
Ba Vương cũng buông một tiếng thở dài nói :
- Cũng đành thế thôi. Mọi người tập trung lại đi!
Những chiếc đòn được rút ra, mọi người cầm lấy mấy sợi thừng khiêng quan tài lên, cẩn thận dò dẫm từng bước tiến về sát lỗ huyệt. Từng dòng bùn nhão đang chảy ào ào xuống lỗ huyệt, hình như nó bé hẳn đi, mặt nước ngầu đục đã dâng lên đến mép đất, chiếc quan tài của Ngư Thúy Thúy bị thả mạnh trên mặt nước, nước bắn lên tung tóe. Mọi người nhảy vội về phía sau để tránh, khi tập trung trở lại thì chiếc quan tài tròng trành giây lát rồi từ từ chìm xuống, bong bóng nước nối đuôi nhau thành luồng nổi lên mặt nước. Tôi ngước đầu quan sát gương mặt mọi người, phát hiện ai ai cũng biểu lộ một vẻ thoải mái, tâm trạng tôi cũng theo đó mà thư thái lên. Ngư Thúy Thúy - chị đã cho tôi ngắm nhìn món bảo vật trên thân thể chị, chị từ nước mà lên cuối cùng chị cũng trở về với nước, dù cho có bao nhiêu tâm tình, sẽ tỏ cùng ai! Ngư Thúy Thúy! Yên nghỉ nhé! Cuối cùng thì bờ huyệt cũng đổ sụp, tiếng nước ào ào, nước từ dưới huyệt dâng lên ngập bàn chân người. Mọi người vùng chạy để tránh nước. Những người đàn ông đào huyệt chẳng quan tâm đến nước bẩn, dùng xẻng hất bùn nhão xuống huyệt. Bởi bùn trơn tuột nên không thể đắp thành một phần mộ đàng hoàng cho Ngư Thúy Thúy được. Ba Vương tuyên bố công việc đã xong, những việc còn lại đành phải chờ đến khi trời nắng đất khô, hai anh em nhà họ Ngư tiếp tục hoàn thành. Trên đường về, mưa to như trút nước, làn mưa như những hàng rào di động, như những tâm lưới dày đặc quấn lấy người tôi. Tất cả mọi người đều co đầu rụt cổ, im lặng chịu đựng những giọt mưa lạnh và nặng táp xối xả xuống đầu xuống vai.
Sau đó lại có một chuyện nữa xảy ra : Sau khi an táng Ngư Thúy Thúy được ba ngày, thôn bên cạnh có một thanh niên họ Đỗ cũng uống hết nửa chai Furantan, chết trước khi kịp đi tới bệnh viện. Kiểm tra những di vật thì phát hiện hai phong thư Ngư Thúy Thúy viết cho anh ta. Nhà họ Đỗ thương con, nhờ người mai mối đến nhà họ Ngư đánh tiếng xin kết thông gia cho hai con dưới âm phủ. Chú Cả Ngư hét giá một nghìn đồng, lời qua tiếng lại, Cả Ngư bèn im lặng không nói lấy một lời nào nữa. Nhà họ Đỗ chẳng giàu có gì nên chỉ xin bỏ ra năm sáu chục gì đó để quật mồ Ngư Thúy Thúy lấy xác hợp táng với con trai, hoàn thành ước nguyện cho con, khỏi uổng danh một đời làm cha làm mẹ. Ai ngờ chú Cả Ngư lòng dạ lại thâm độc như vậy, sự nhiệt tình của nhà họ Đỗ cũng nguội lạnh luôn. Huống hồ, trong thời kỳ không khí ẩm thấp này, xác con trai họ để ba ngày thì đã trương lên như cái trống, bụng sẵn sàng nổ tung bất kỳ lúc nào, do vậy mà phải vội vàng tẩm liệm và đem chôn. Một chuyện tốt đẹp như vậy cuối cùng cũng không được gì. Trời vẫn đang mưa, có lẽ xác của Ngư Thúy Thúy đã biến thành bùn rồi cũng nên.
Trướckhi anh đặt chân đến mảnh ruộng trồng đay, chân anh đã bước qua khoảng đất trồng ớt. Lúc ấy, ánh mặt trời vẫn còn chiếu sáng, những quả ớt ẩn dưới những cành lá rậm rịt xanh rì như những giọt nước mắt máu ngưng tự lại, lại vừa giống những lời than vãn kết nối lại với nhau. Nước mắt máu từng chuỗi và lời than vãn thành xâu rải khắp một phần hai đất đai của huyện. Chiếc xe chở khách của hộ cá thể được trường thuê chở đầy học sinh đi thi với những tâm trạng khác nhau đang chạy bon bon trên con đường liên huyện, những khoảnh ruộng trồng ớt hai bên dường liên tục lùi lại phía sau, đồng thời cũng liên tục chạy đến. Lúc ấy, hoa ớt trắng li ti đang nở rộ trên cành, phía dưới treo tòng teng những quả ớt nho nhỏ có hình dáng giống bộ phận sinh dục của một con chó đực nhỏ. Người trong làng gọi đây là loại "ớt c. chó" để phân biệt với loại ớt chuyên để xay thành bột màu và những loại ớt khác. Đất trồng ớt dường như không có biên giới, mênh mông vô tận. Mấy người đàn bà đang khom lưng làm cỏ cho ớt ngẩng đầu lên nhìn theo chiếc xe. Anh không dám để cho trí tưởng tượng của mình quá bay bổng vì đây là lần đi thi thứ tư, thành bại chỉ một lần này nữa quyết định, được làm vua, thua làm giặc!
Anh ngồi ở chiếc ghế sau cùng của chiếc xe khách, bên cạnh anh là bốn đứa con trai nữa trông có vẻ đần độn dang chen chúc bên nhau. Những đứa con gái thì thế nào nhỉ? Anh không muốn nghĩ ngợi nhiều nữa. Anh tự buộc mình phải tập trung tinh thần, kềm chế những thay đổi thất thường trong tâm hồn. Chiếc xe khách bẩn thỉu vô cùng, lại tròng trành dữ dội. Để tiết kiệm, trường đã cố tình thuê chiếc xe tư nhân rách nát này, loại xe đã bị các hãng xe quốc doanh thanh lý và rơi vào tay cá thể. Tiếng xe kêu ầm ĩ, lắc lư như người ta đang sàng gạo. Anh có cảm giác bụng dưới của mình đã sa xuống tận hậu môn và buồn đại tiện. Thực ra là chẳng có cảm giác buồn đại tiện nào cả mà anh biết đó là triệu chứng của "bệnh đi thi tổng hợp", chữa khỏi bệnh này chỉ còn một cách duy nhất là bỏ thi cử. Xe lưu thông trên đường rất đông, tiếng còi hơi kêu inh ỏi. Cửa kính của xe đã vỡ nát, cửa sắt thì hoen gỉ, không thể đóng lại được khói xe đen ngòm và bụi vàng đặc quánh từ cửa sổ tuôn vào trong xe. Mái tóc bôi keo của cô bé ngồi trước mặt anh phủ một lớp bụi vàng, trông bẩn không chịu được, lại thêm mùi keo đã hấp dẫn bọn ruồi bay đến, con nào đậu vào là bị dính chặt, đập cánh giãy giụa nhưng không thể bay thoát được.