Hai giờ năm mươi phút, vào phòng thi, theo số báo danh ngồi đúng vị trí, chờ đợi, lo lắng, mỗi phút dài như một năm. Mắt của cán bộ coi thi trừng trừng như mắt hổ, hai tay chống nạnh khuỳnh ra như đang chuẩn bị sẵn sàng rút súng. Cô gái ngồi phía trước chếch về bên phải bỗng nhiên kêu lên một tiếng hệt tiếng kêu của loài hải âu, đầu gục mạnh xuống mặt bàn vang lên một tiếng kêu khô khốc. Khi mọi người đỡ cô ta dậy thì gương mặt đã trắng bệch, xem ra đã hôn mê bất tỉnh. Tay và chân anh túa mồ hôi dầm dề, những con giun đũa trong bụng như đang kêu réo, tiếng kêu sao mà giống với tiếng chim ríu rít vui tai. Anh nắm chặt lấy cây bút máy to thô, bỗng nhiên cảm thấy những chỗ liền với thịt của móng tay trông giống như vỏ đậu phụ phơi khô cuốn lại. Ba giờ chiều ngày chín tháng bảy năm một ngàn chín trăm tám mươi sáu sau Công nguyên, lão phụ trách báo giờ không nhấn chuông điện mà lắc lắc cái chuông đồng màu vàng. Cái chuông màu vàng sáng rực lấp lóa dưới ánh nắng mặt trời màu trắng, anh và tất cả bạn bè của anh có để ý cũng chẳng thể thấy được hình dạng của nó. Trong mơ mơ hồ hồ, anh nhận ra có một tờ giấy thi màu trắng tinh khiết giống như một bông hoa tuyết cực lớn rất uyển chuyển, mềm mại rơi xuống mặt bàn trước mặt anh...
- Vĩnh Lạc! - Anh Cả đang đứng ở bức tường phía tây nghiêm giọng nói. - Đi theo tao bơm thuốc! Thi cũng đã thi xong, trốn ở nhà làm gì? Đừng có mà như thiếu gia công tử thế! Chờ đến lúc giấy báo nhập học bay về, mày có muốn ra đồng tao cũng chẳng cho phép đâu!
Khi anh Cả nói, anh đang nhai hành và ăn bánh. Rau hành nồng và cay, anh nuốt không xuống. Anh cho rằng mùi cay nồng của lá và củ hành đã khiến cho nước mắt anh trào ra. Mẹ nhắm mắt hạ giọng nói với anh :
- Con trai, đừng có đau lòng. Chỉ trách bố con mất sớm. Ăn đi! Ăn xong miếng bánh này rồi đi theo anh Cả ra đồng. Anh con cũng chẳng còn cách nào hơn...
Anh đứng dậy đi ra sân. Cách bức tường đất cao khoảng nửa người, anh trông thấy mái tóc hoa râm của anh Cả. Bức tường này là do chị dâu, anh Cả cùng với anh đắp lên khi chia nhà. Năm gian nhà lá thấp tè, anh và mẹ được nhận hai gian, anh Cả và chị dâu ba gian. Anh Cả đang khom người cho lợn ăn, mùi chua loét của cám lợn xông lên. Hai con lợn đen Khắc Lang đập đập cái mõm dài như ống đồng vào cổng chuồng. Na Ni ngồi ngoài sân khóc, đứa con thứ hai Lan Ni đang khóc trong nhà. Đứa con thứ ba của anh Cả sinh đã được mười ngày đang nằm khóc trên giường. Ba đứa con, hai đứa sau là do vỡ kế hoạch, không biết là phải chịu phạt bao nhiêu tiền đây? Chị dâu thắt một vuông vải lam trên đầu, gương mặt phù thủng, tay xách thiếc thùng rỗng đứng ở giếng nước chuẩn bị bơm nước lên. Anh Cả cho lợn ăn xong, quay người lại quắc mắt nhíu mày nói với anh :
- Mày còn đứng như trời trồng ở đó làm gì? Mau đi sửa soạn đồ đạc bơm thuốc, đến nhà ông Tứ mượn bao thuốc 666. Đậu nhà ta bị loại sâu cuốn lá phá nát, không bơm ngay e rằng chỉ còn lại nhánh mà không có lá!
Chị dâu lảo đảo đến bên anh, mặt mày có vẻ thân thiện, ôn tồn lắm :
- Em à, giúp anh Cả tí nhé. Năm nay em thi rất tốt, đúng không? Chị nghe cậu Tam nhà Lỗ Liên Sơn nói là em làm bài tốt lắm, nếu không đậu đại học thì chắc chắn là sẽ đậu vào trung cấp chuyên nghiệp thôi. Đi học rồi, sau này kiếm được nhiều tiền, chớ quên rằng anh chị Cả đang sống khổ sống sở ở quê nhà nhé!
Anh tự hỏi : Có phải là tôi thi rất tốt không? Nhờ trời phù hộ tôi! Anh không cảm thấy phật lòng vì thái độ hung dữ của ông anh nữa, thái độ mềm mỏng đến bất ngờ của chị dâu khiến lòng anh cảm thấy ấm áp. Anh rời khỏi cổng, đến nhà ông Tứ mượn thuốc 666. Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Khi anh vác bao thuốc 666 năm mươi cân trên lưng vừa bước chân vào ngõ xóm thì nghe tay bộ đội phục viên Cao Đại Đồng đang gào lên trong sân nhà anh ta :
- Mẹ kiếp! Chết mẹ đi tho rồi! Một thằng thanh niên, không có vợ, một mình ở trong ngôi nhà ngói bốn gian, cô đơn đến chết thôi! Nếu có tiền thì mua chiếc tivi, máy thu thanh, máy cát xét, mở rầm trời lên có phải là đỡ chán không? Nhất định là đỡ chán rồi! Nhưng tất cả đều không có, vào nhà chỉ có một mình, ra khỏi nhà cũng chỉ có một mình. Một mình no, một mình đói, ngay cả người nói với mình một câu cũng không có. Đem cái đầu trên cổ này mà đá văng đi cho rồi! Chán quá! Cái thằng sửa máy tạp chủng ấy hứa là sẽ sửa cái máy thu thanh cho mình, nhưng nó có thèm sửa đâu, hay xách về đi tìm chỗ khác mà sửa? Chồn sóc đến chúc sức khỏe gà đầu năm! Đồ tạp chủng này!
Ban đầu, anh cho rằng tay bộ đội phục viên kiêm đảng viên cộng sản này đang giãi bày tâm sự với ai đó, nhưng chờ mãi vẫn không nghe thấy tiếng ai đối đáp với anh ta cả. Trong lòng anh cảm thấy buồn, bèn vất bao thuốc 666 xuống đất, do dự ngập ngừng bước về phía cổng nhà anh ta. Từ khe hở của cánh cổng nhìn vào, anh mới phát hiện anh ta đang cúi người, khuỳnh chân, mắt tròn xoe đối diện với khoảng không mà nói chuyện. Tay anh ta múa, chân anh ta hoa, cách biểu hiện tình cảm vô cùng phong phú, chằng khác nào một diễn viên chuyên nghiệp.
- Xem cái gì? Mẹ kiếp! - Anh ta giận dữ chửi anh.
Anh sợ hãi đến nỗi chân muốn khuỵu xuống, đang vội vã tìm lời để giải thích thì gã bộ đội phục viên Cao Đại Đồng to cao ôm mặt khóc rống lên :
- Ai mắc bệnh tâm thần? Đ. mẹ, mày mới là thằng tâm thần. Ông đây nam chinh bắc chiến, rừng tên mưa đạn đều đã nếm qua, không có công trạng gì thì cũng đã trải qua ít nhiều lao khổ, không có lao khổ thì cũng có được chút mỏi mệt và chán nản. Các người không đối xử với ông đây như con người, các người đều nhìn ông đây bằng cặp mắt băng phiến, các người đều chê cười ông đây không có vợ. Ông đây đã từng có vợ, nó ngủ với người ta bị ông đây bắt tại trận, dùng dây thừng trói chặt nó lại, dùng gậy đánh, dùng kềm lửa kẹp thịt nó, dùng bàn là để đốt da nó, nhúng đầu nó vào trong thùng tương ớt... Ông đây đã sử dụng bốn mươi tám hình phạt kiểu Mỹ, bốn mươi tám hình phạt kiểu Nhật nhưng nó thà chết chứ vẫn không chịu khuất phục! Nó mới là một đảng viên cộng sản chân chính! Các người còn dám cười ông đây không có vợ à? Thế thì các người đem con gái gả cho ông đây, ông đây thành ra kẻ có vợ thôi! Các người sợ rồi à, đi rồi à? Vừa nghe nói ông đây muốn cưới con gái mình, các người đã như con rùa rụt đầu vào trong mai rồi! Cút đi! Tất cả cút hết đi! Về nhà ôm vợ của các người mà làm tình đi! Các người tự sinh ra rồi tự tiêu diệt mình đi! Các người đều là một lũ mặt người dạ thú cả thôi! Các người đều là một lũ lừa dối “miệng nói ba hoa, đái chảy sè sè”! Các người đều là loại cóc nhái, là loài thỏ, là đồ tạp chủng giao phối với nhau mà sinh ra, là đồ sâu bọ hại người! Các người đều là những thái tử đầu lừa, là những đầu trâu mặt ngựa do con lừa cái đốm đẻ ra! Các người không phải đang có quyền lực đấy sao? Ông đây còn có cái sẹo to bằng miệng chén trên đầu, ba mươi năm nay vẫn cứ là một trang hảo hán, ngay cả trời cũng không sợ lại đi sợ quyền lực của các người sao? Ha ha ha! Mày sợ ông! Ha ha! Mày sợ ông! Tay mày đang run lên kia kìa! (Lão ta đưa một ngón tay lên làm thành hình chiếc súng ngắn nhắm vào một kẻ địch vô hình nào đó). Chân mày đã phát run, môi mày đã cứng đờ, mắt mày nhìn như ngây dại, mồ hôi đã chảy, đã tè cả ra quần rồi. Thế mà mày còn bảo là không sợ ông sao? Ha ha ha ha...! Bây giờ ông đây đã biết dùng cách nào để đối phó với những con ba ba khốn kiếp như mày chuyên dùng quyền thế để chiếm đoạt vợ người khác rồi! Chúng mày chỉ là những con khỉ mặc áo quần mới, đội mũ mới mà thôi. Chúng mày là thứ chằng bằng loài lợn chó! Mày là thằng nào? Mày đừng có trốn tránh nữa, quần áo lượt là không đủ để che cái lương tâm chó má của mày! Bụng mày chứa toàn những âm mưu. Chính mày đã quyến rũ vợ ông, mày cho vợ ông đây mười đồng. Mày muốn chạy ư? Liệu mày có thể chạy đến đâu. Mày có chui xuống hang chuột thì ông đây cũng xách xẻng đứng trên miệng hang để chờ mày. Mày có chui vào lỗ tai lợn thì ông đây cũng lấy sáp ong nhét lại... Ha ha ha ha...! Con mẹ mày! (Lão ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy ứ nước đùng đục, cười lên điên dại và dùng sức đánh thật mạnh vào mông mình).
Tay anh bíu chặt vào cánh cổng cũ nát, nước mắt túa ra như suối nhưng anh không biết mình khóc vì ai, vì cái gì...
- A! Nước mắt độc ác của loài rắn rết! Đồ chó chết các người! Kẻ mềm yếu thì sợ kẻ cứng cỏi, kẻ cứng cỏi thì sợ kẻ lỗ mãng, kẻ lỗ mãng chẳng sợ gì hết, ngay cả cái chết. Ông đây, Cao Đại Đồng, ngay cả chết cũng chẳng sợ, lẽ nào sợ đồ lợn chó như các người? Các người dùng chó săn, dùng dao của lính nhảy dù, dùng lựu đạn, dùng súng phun lửa, dùng lựu đạn cay, dùng mìn màu đỏ, dùng thuốc trừ sâu DDVP, dùng kẹo Bảo Tháp trừ giun, dùng máy nghe vô tuyến, dùng máy điện báo, dùng thủ đoạn lừa phỉnh để gian dâm, dùng thủ thuật buộc ga-rô, dùng thuật thôi miên, dùng cách đe dọa, dùng gà quay bơ xốp giòn, dùng bia Nghi Mông Sơn, dùng kính mắt gọng nạm vàng, dùng những bà vợ già mang bệnh tương tư, dùng những ông bố hư hỏng chuyên vào kỹ viện để dạng chân khoe của quý, dùng thuốc mê cực mạnh, dùng cách tra khám và cảnh sát dùng roi điện và còng số tám, dùng âm mưu và quỷ kế, dùng lời lẽ mỹ miều, hứa hẹn và thề thốt, dụ dỗ và lôi kéo, kỹ nữ và sắc đẹp, hải sâm và yến sào, lạc đà và tay gấu... cũng khó lòng làm ý chí ông đây dao động! Quân tử báo cừu mười năm chưa muộn! Ông đây lai vô ảnh khứ vô hình! Giết được một thằng là huề vốn, giết hai thằng là lời được một thằng! Mày còn nói là không sợ ư? Nhìn kìa, nước đái mày đã chảy ra rồi kìa! Loại hồ ly chuyên môn bắt gà trộm chó như mày xem mạng chó của mình nặng như Thái Sơn, ông Cao Đại Đồng đây vốn thô lỗ nên xem tính mệnh như hồng mao. Gió đông thổi trống trận vang, thế giới này cuối cùng thì ai sợ ai? Mày đừng có mà vờ vịt làm ra bề con cháu nữa! (Lão tiến lên trước một bước, nhắm thằng kẻ thù tưởng tượng, dũng mãnh vung tay lên tát mạnh. Kẻ địch nhất định là đã ngã lăn quay bốn vó chổng lên trời, còn lão cũng lạng người một cái). Mày cút đi! Ông đây không thèm động đến mày nữa, nhặt những đồng tiền thối tha của mày lên, tiền của mày quá sức bẩn thỉu. Loài quỷ dữ hút máu các người chuyên hút máu đàn ông, hút máu đàn bà. Mày không phải là người, vậy mày là cái gì? Mày chính là con bọ hưng trong các động đĩ, mông đít của kỹ nữ còn sạch hơn so với mặt mày...!
Tiếng chửi của lão ta đã bắt đầu khàn, toàn thân lão như có một luồng khí nóng hầm hập bốc lên. Một cánh tay anh bị một bàn tay to tướng giữ chặt, một khuôn mặt đỏ ửng đầy căm giận đối diện với mặt anh, trên khuôn mặt ấy có một đôi mắt hình quả ớt và cay nồng đang thăm thú nhìn vào mặt anh - Nhìn cái gì? Có gì đẹp đâu mà nhìn chứ? Anh hoảng kinh giãy giụa né sang một bên. Một ông già xô mạnh cánh cổng và lao vào sân, nhắm ngay mặt Cao Đại Đồng giáng một tát thật mạnh. Ai đánh ông? Ai dám đánh ông? Cao Đại Đồng lắc lắc cái cổ, tròng mắt trợn ngược bất động hỏi. Đồ tạp chủng! Mày đúng là đồ lộn giống! Ông già giận đến run người, chộp lấy bộ quần áo rách nát trên người Cao Đại Đồng xé toang ra. Mày chửi trời chửi đất gì vậy hả? Mày điên rồi, điên thật rồi. Mày đã đắc tội với tất cả mọi người! Cao Đại Đồng vung cánh tay thật mạnh, phản kháng. Buông tôi ra, buông ra! Mày là bố ông à? Ông không nhận loại người gan bé như chuột làm bố đâu. Đừng để cho nó chạy thoát! Mày đứng lại, đứng lại ngay. Tao thay mặt cho nhân dân hành quyết mày!
Cao Đại Đồng giơ một tay lên làm cây súng ngắn và động tác bắn súng, miệng bắt chước tiếng đạn thoát nòng : Pằng! Pằng! Pằng! Cửa sổ hậu của dãy nhà ngói phía đối diện đột nhiên mở toang ra, một chiếc đầu to tướng bù xù xuất hiện. Chiếc đầu ấy vừa nghiêm khắc vừa từ tốn nói :
- Ông Tư Cao, đưa nó vào bệnh viện tâm thần đi, nếu không, có chuyện gì xảy ra ông phải chịu trách nhiệm đấy!
Lão Tư Cao ghì chặt đứa con trai đang điên cuồng giãy giụa, cười nhẹ nói :
- Chú Hai, lại làm kinh động đến chú rồi! Chú là đại nhân chớ có chấp nhặt bọn tiểu nhân làm gì, đừng đặt mình ngang hàng với kẻ điên khùng này.
Cao Đại Đồng vùng mạnh một cái, thoát khỏi đôi tay của lão Tư Cao, rồi hình như mọc cánh nhe nanh múa vuốt bổ thẳng về phía chiếc cửa sổ :
- Kẻ mà ông muốn giết chính là mày! Ông cần phải giết chết mày!
Anh ta bám vào bậu cửa liên tục nhảy lên thụp xuống. Chiếc đầu vừa ló ra ấy kêu lên một tiếng như gặp phải quỷ, vội vàng rụt vào, cánh cửa đóng sập, nhưng chỉ kịp đóng có một cánh, còn một cánh đang lắc lư chuyển động gặp phải nắm đấm của Cao Đại Đồng lao tới, “rắc”, tiếng kính vỡ loảng xoảng rơi xuống. Lão Tư Cao vớ chiếc đòn gánh nhào tới, vung ngang quất thằng vào lưng con trai. Chiếc đòn gánh kêu vun vút xé gió lao đến, đứa con trai đứng giơ lưng như trời trồng. Rồi như một nét sổ thẳng đứng, chiếc đòn gánh rít lên một cách đau khổ bổ xuống đầu đứa con trai. Cao Đại Đồng nhảy dựng lên, cách mặt đất ít ra cũng hai mươi phân, sau đó, như một con gà rừng bị trúng đạn, từ từ ngã dài ra đất... Anh trông thấy từ trong lỗ tai Cao Đại Đồng, một dòng máu đen như mực từ từ chảy ra, còn từ trong mắt của lão Tư Cao, hai dòng nước vừa đỏ như máu vừa đen như mực cũng từ từ chảy xuống... Mặt trời chiếu sáng rực, những con chim én màu xanh da trời bay nhanh như điện xẹt trên không trung. Chút chít chút chít chút chút thút chít chít chít... chính là tiếng rên rỉ tàn khốc của bầy chim yến vừa bay vừa giao phối trên trời... Còn gì nữa nhỉ? Chẳng còn gì nữa cả! Người anh hùng cuối cùng cũng đã bị đánh cho mê man rồi. Anh nhìn thấy những tia sáng mặt trời nghiêng nghiêng, gấp khúc, đen đúa đang bay lượn hỗn loạn giữa đất trời, một cảm giác tuyệt vọng xâm chiếm toàn bộ cơ thể anh. Anh bước đi được vài mươi bước thì quay lộn trở lại, vác bao thuốc 666 lên vai và hướng về phía cổng nhà mình...