Kiến nghị
Của Ban chấp hành Trung ương
Đảng Cộng sản Trung Quốc
Ủy ban thường vụ đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc:
Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đề nghị Uỷ ban thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc. Nhân dịp kỷ niệm lần thứ mười ngày thành lập nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa vĩ đại, đặc xá một số tội phạm chiến tranh, tội phạm phản cách mạng và tội phạm hình sự thường đã thật sự cải tà quy chính.
Công cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa xây dựng chủ nghĩa xã hội nước ta đã giành được thắng lợi vĩ đại. Tổ quốc của chúng ta đã phơi phới đi lên, sản xuất và xây dựng phát triển mạnh mẽ, đời sống nhân dân ngày càng cải thiện. Chính quyền chuyên chính dân chủ nhân dân củng cố và lớn mạnh hơn bao giờ hết. Giác ngộ chính trị và trình độ tổ chức của nhân dân toàn quốc nâng cao hơn bao giờ hết. Tình hình chính trị và kinh tế của nước nhà rất tốt. Chính sách thực hành trừng trị kết hợp với khoan hồng, lao động cải tạo với giáo dục tư tưởng của Đảng và nhân dân đối với phần tử phản cách mạng cũng như các tội phạm khác đã giành được thành tích vĩ đại. Số đông các loại tội phạm đang bị giam giữ đã được cải tạo với mức độ khác nhau, không ít người đã thực sự cải tà qui chính. Căn cứ vào tình hình này, Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc nhận thấy rằng, nhân kỷ niệm lần thứ 10 ngày thành lập nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa vĩ đại, tuyên bố đặc xá một loạt tội phạm chiến tranh, tội phạm phản cách mạng và tội phạm hình sự thường đã thực sự cải tà quy chính là thích hợp. Thực hiện biện pháp này sẽ có lợi cho việc biến nhân tố tiêu cực thành nhân tố tích cực, nó có tác dụng giáo dục to lớn đối với việc tiếp tục cải tạo các tội phạm này và những tội phạm còn đang bị giam giữ. Điều này sẽ khiến họ cảm thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa vĩ đại của chúng ta, chỉ cần cải tà quy chính thì sẽ có tiền đồ.
Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đề nghị Ủy ban thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc xét kiến nghị trên, đồng thời có quyết định tương ứng.
Ngày 14 tháng 9 năm 1959
MAO TRẠCH ĐÔNG
Chủ tịch Ban chấp hành trung ương
Đảng Cộng sản Trung Quốc
Cảnh tượng vui mừng hớn hở trong trại khi nghe xong kiến nghị của Đảng Cộng sản và lệnh đặc xá của Chủ tịch nước đến nay tôi vẫn không quên.
Nhân viên phát thanh đọc xong câu cuối cùng, trước loa phóng thanh, thoạt đầu mọi người im lặng phút chốc, sau đó hoan hô ầm ầm, tiếng hô khẩu hiệu và tiếng vỗ tay tựa như hàng vạn tiếng pháo cùng đốt lên một lúc, vang lên hồi lâu.
Kể từ sáng sớm ngày 18 tháng 9, những người trong trại đều đứng ngồi không yên. Họ bàn tán xôn xao, người thì nói Đảng và Chính phủ xưa nay nói một là một, hai là hai, kẻ thì nói bây giờ thì có tiền đồ rồi. Có người nói ngày được thả gần đến rồi, có người nói đặc xá có từng đợt, có trước có sau. Có người nói có lẽ được thả hết cùng một lúc..., nhưng có người lại nói đặc xá đợt đầu nhất định sẽ có người này người nọ... Số đông người biết rõ hơn là được đặc xá hay không là xem biểu hiện cải tà quy chính ra sao, vì thế không ít người có vẻ hối hận gần đây đã hơi buông lỏng cải tạo. Cũng có người ngoài miệng thì “khiêm tốn” nói là không đủ tiêu chuẩn, nhưng lại chuẩn bị một cách âm thầm, nào xếp quần áo sửa soạn, nào đốt sổ tay không cần thiết, vứt bỏ những chiếc bít tất rách...
Lúc nghỉ, ngoài sân tiếng ồn ào. Tôi nghe thấy lão Nguyên nói với lão Hiến:
- Đợt đầu không biết có những ai nhỉ?
- Những người được thưởng trong đợt bình bầu thành tích học tập lần này chắc không thành vấn đề. Rất có thể có anh đấy!
- Tôi thế nào được? Theo tôi thì anh có thể lắm chứ.
- Tôi ấy à? Nếu mà được ra thì sau khi tới Bắc Kinh tôi nhất định sẽ gửi quà thổ sản Bắc Kinh cho các anh. Tôi thèm táo đỏ mật Bắc Kinh quá đi mất.
Từ một góc khác trong sân, tiếng “anh to cầm” kêu lên inh ỏi:
- Thả thì thả hết, không thả thì đừng thả một ai hết.
- Cậu lại mất tin tưởng rồi, - một người khác nói với anh ta - cậu sợ bị ở lại à?
- Tôi bị ở lại? - “anh to cầm” lại đỏ ngầu con mắt - trừ phi còn lại Phổ Nghi, nếu hắn ta không bị ở lại thì không thể có tôi bị ở lại!
Anh ta nói có lẽ đúng, chính tôi cũng nghĩ như vậy. Ngày hôm sau, phó trưởng trại hỏi tôi có suy nghĩ gì về đặc xá không? Tôi nói:
- Tôi nghĩ, tôi chỉ có thể là người cuối cùng được đặc xá nếu như tôi còn có thể cải tạo tốt được. Nhưng tôi nhất định cố gắng.
Đặc xá đối với tội phạm tức là có nghĩa họ sắp được đoàn tụ với cha mẹ vợ con, song đối với tôi lại không có quan hệ lớn lắm. Mẹ tôi đã mất từ lâu, cha tôi mất từ năm 1951, vợ cuối cùng của tôi cũng đã làm thủ tục ly dị với tôi năm 1956. Giả sử những người này còn sống, thì có ai hiểu tôi như những người trong trại không? Kể cả những người tôi quen biết từ trước đến nay, có ai như những người ở đây có thể nói cho tôi biết đạo làm người hay không? Nếu như được thả là được tự do và “ánh sáng” thì tôi phải nói rằng, chính là ở đây tôi dã được thấy ánh sáng của chân lý, giành được tự do về nhận thức thế giới.
Đối với tôi đặc xá là được có tư cách làm người, bắt đầu cuộc sống mới thật sự có ý nghĩa.
Cách đây không lâu tôi nhận được một lá thư của lão Vạn, trong thư nói về đứa con trai của lão ta đang học địa chất, là đội trưởng đội leo núi của một trường đại học, cùng với bạn học sau khi chinh phục núi tuyết Kỳ Liên đến Tây Tạng thì vừa đúng lúc bọn chủ nô gây phiến loạn, con lão ta bèn cùng với bạn học đứng về phía nông nô chiến đấu chống bọn chủ nô phiến loạn.
Sau khi cuộc phiến loạn của chủ nô bị dập tắt, con lão ta lại cùng với bạn học tiếp tục leo núi tuyết khác. Trong bức thư đầy tự hào và hạnh phúc của lão Vạn gửi đến, mấy lần nhắc đến con lão ta may mắn được sinh trưởng trong xã hội ngày nay chứ không phải cái xã hội thật đáng nguyền rủa. Thời đại ngày nay đã mở ra con đường tương lai đầy hứa hẹn cho con lão ta. Nếu không phải là thời đại nay thì lão ta không thể nào có được người con như vậy, và lão ta cũng không có được như ngày nay. Lão Vạn bây giờ được làm công tác phiên dịch trong cơ quan biên dịch, trở thành một nhân viên công tác, một người xây dựng chủ nghĩa xã hội, đã giống như mọi người Trung Quốc chân chính rồi. Lão ta chúc tôi sớm được cùng lão ta hưởng hạnh phúc mà trước kia mọi người trong chứng tôi chưa hề biết đến. Lão tin tưởng rằng, điều này cũng chính là điều mà bản thân tôi đang ngày đêm mơ ước…
Sau khi lệnh đặc xá được công bố được một tháng, trại quản lý lại tổ chức cho mọi người trong trại 6 và trại 7 đi các nơi tham quan một lần nữa. Chúng tôi lại tới hồ chứa nước Đại Hoà Phong. Lần trước, năm 1957, khi chúng tôi tham quan hồ nước này, chỉ thấy biển người mênh mông đang hoạt động giữa lũng núi,lúc đó, qua mô hình trên bàn chúng tôi biết hồ nước tương lai này có thể chứa được 2,1 tỷ mét khối nước, có thể phòng ngừa nạn lụt lớn ngàn năm chưa từng có, và tưới được 8 vạn héc ta ruộng đất. Lần này chúng tôi tới tham quan thì công trình vĩ đại này đã hoàn thành trước đây một năm: một biển nhân tạo mênh mông hiện ngay trước mặt chúng tôi với một đập lớn cao hơn mặt đất 48 mét, mặt đập rộng 8 mét, chân đập rộng 330 mét, dài 1.367 mét. Sau đợt tham quan lần này về, Furumi Tadayuki, tội phạm chiến tranh Nhật Bản, thứ trưởng tổng vụ ngụy Mãn đã phát biểu cảm tưởng trước toàn thể tội phạm chiến tranh tụ tập trong phòng họp của câu lạc bộ trong trại như sau: “... đứng trên đập chứa nước Đại Hoà Phong nhìn bao quanh, tôi cảm thấy nó hùng vĩ, đẹp đẽ, hoà bình, tôi cũng thấm thía rằng đó là thắng lợi của nhân dân Trung Quốc trong cuộc đấu tranh với thiên nhiên và là niềm tự hào và vui mừng của họ tiếp tục chiến thắng thiên nhiên... Trông thấy hồ chứa nước này làm tôi nhớ lại chuyện cũ: hồi tôi làm vụ trưởng vụ kế hoạch bộ tổng vụ, thứ trưởng bộ kinh tế, thứ trưởng bộ tổng vụ trung thời ngụy Mãn, có lần đứng trên đập hồ chứa nước Thủy Phong nhìn cảnh lúc đó mới nghĩ đó là cuộc đấu tranh với thiên nhiên, cho rằng công trình lớn có trình độ thế giới như vậy, ở châu Á chỉ có người Nhật mới làm được, và tôi đã lấy làm hãnh diện, đã khinh bỉ người Trung Quốc cho là họ tuyệt đối không thể làm được (hồi đó, để chuẩn bị chiến tranh, rất nhiều việc không thể không làm, đã từng cưỡng bức biết bao lao động và bỏ ra nhiều vật liệu định xây dựng hồ nước Đại Hoà Phong, nhưng cuối cùng kế hoạch bị tan vỡ). Công nhân Trung Quốc quần áo rách rưới so với họ tôi cho là tôi là một giống người khác hẳn, với tư thế là người “vĩ đại, thông minh, cao thượng”, tôi coi họ với con mắt khinh thường.
“Những người lao động tại hồ nước Đại Hoà Phong ngày nay vì có niềm tràn trề, lòng hăng hái cao độ, tinh thần lao động quên mình, khí thế sôi nổi, nên trên nét mặt họ ánh lên niềm tự hào và mừng vui vô hạn. Còn tôi, người đứng tại một góc trên đập nhìn bao quanh chính là tên tội phạm chiến tranh đã gây nên tội ác nghiêm trọng đối với nhân dân Trung Quốc. Thế thì ai đúng ai sai?”
Một bên là nhân dân Trung Quốc “trên nét mặt ánh lên niềm tự hào và mừng vui vô hạn”, một bên là tội phạm chiến tranh đã gây tội ác nghiêm trọng. Và tôi đã mong sao tách khỏi được nhóm tội phạm chiến tranh mà đứng hẳn về phía nhân dân Trung Quốc. Đó chính là con đường duy nhất của tôi tìm ra được trải qua mười năm đắn đo suy nghĩ.
Quá trình học tập trong mười năm qua khiến tôi hiểu biết được điều phải trái căn bản. Mười năm với biết bao sự việc xảy ra: cuộc chiến tranh chống Mỹ, giúp Triều thắng lợi; tội phạm chiến tranh Nhật Bản phải nhận tội; Trung Quốc giành được thắng lợi về mặt ngoại giao và uy tín quốc tế nâng cao chưa từng thấy; nước nhà, xã hội, dân tộc biến chuyển mạnh, bao gồm dòng họ tôi và kể cả sự đổi thay về thể xác tôi, tất cả những thành tích kỳ diệu đó đều sản sinh ra dưới sự lãnh đạn của Đảng Cộng sản mà tôi vẫn mặc cảm, thù địch và sợ hãi trong mười năm về trước. Sự thật trong mười năm qua và lịch sử hơn trăm năm qua chứng minh với tôi rằng: Quyết định vận mệnh lịch sử chính là nhân dân mà trước kia tôi vốn khinh thường nhất; nửa đời trước của tôi đã đi đến chỗ bị tiêu diệt đó là điều tất nhiên, đế quốc và thế lực phản động mà trước kia tôi dựa dẫm bị sụp đổ cũng là điều tất nhiên. Nay tôi đã hiểu vận mệnh mà trước kia Trần Bảo Thám, Trịnh Hiếu Tế, Yoshioka Yasunori và bất kỳ bồ tát, thần tiên nào cũng không thể nói cho tôi biết được là gì đó chính là làm con người thật thà, tay làm hàm nhai và có ích cho loài người. Vận mệnh gắn liền với nhân dân mới là vận mệnh tốt đẹp nhất.
“Bên nào đúng thì đứng hẳn về bên đó”.
Muốn như vậy cần phải dũng cảm. Lệnh đặc xá đã cho tôi thêm lòng dũng cảm, và đối với mọi người đều như vậy.
Chúng tôi càng hăng hái học tập và lao động. Nhiều người chờ đợi bình bầu thành tích học tập đợt sau. Đậu phụ của tổ chế biến thực phẩm làm ra hàng ngày càng trắng tốt, đàn lợn của tổ chăn nuôi vỗ ngày càng béo ra, tổ y tế của chúng tôi đã tránh được sai sót trong kỹ thuật, thậm chí anh “to cầm” khó tính cũng trở lên hiền lành không cãi cọ với người ngoài nữa.
Lại một tháng trôi qua. Một tối, phó trưởng trại tìm tôi nói chuyện khi nói đến vấn đề đặc xá, ông hỏi:
- Hai tháng nay ông nghĩ thế nào?
Tôi trả lời nếp nghĩ của tôi như trên đã nói, đồng thời nhận thấy rằng có mấy người đã có cải tạo tốt và tôi đã nêu lên mấy người trong tổ chăn nuôi, tổ chế biến thực phẩm và mấy người được bình bầu trong đợt học tập trước.
- Bây giờ ông nhìn thấy ưu điểm của người khác tương đối dễ hơn trước rồi đấy, - phó trưởng trại cười nói - giả sử đặc xá lần này có ông, ông nghĩ sao?
- Không có được - Tôi cười.
Không thể có được. Khi tôi về đến buồng tôi vẫn nghĩ như vậy. “Nếu như có thế... thì sao?” Thoáng nghĩ đến đây tôi thấy rạo rực trong lòng. Kế đó lại nghĩ, sau này sẽ đến lượt tôi thôi, nhưng phải có một thời gian khá dài mới được. Tóm lại, hy vọng ngày càng nhiều. Bất giác tôi đâm ra mơ mộng, mường tượng mình cũng được như lão Vạn và cậu Thụy, được đứng vào hàng ngũ những con người bình thường... Tôi mường tượng sau này có lẽ được cơ quan lao động sắp xếp cho làm nhân viên phụ việc y tế trong một cơ quan y tế nào đó... Song nhất thiết là phải một thời gian khá dài, cần phải chờ đến khi nhân dân phê chuẩn tôi; thừa nhận tôi là một phần tử trong nhân dân thì mới được. Nghĩ đến hạnh phúc trong tương lai, đêm đó tôi hầu như không chợp được mắt.
Hôm sau mọi người được lệnh tập hợp. Chúng tôi đi vào phòng họp của câu lạc bộ, ngước nhìn tấm băng đỏ lớn treo ngay trên bệ đài chủ tịch, tim tôi đập dồn dập. Trên tấm băng đỏ viết dòng chữ: “Mít tinh đặc xá của trại quản lý tội phạm chiến tranh Phủ Thuận”.
Đại biểu toà án nhân dân tối cao, hai ông trưởng trại và một số người khác đã ngồi sẵn trên đài chủ tịch. Hội trường im lặng, dường như nghe được nhịp đập của những trái tim.
Sau khi trại trưởng nói vài câu gắn gọn, đại biểu Toà án nhân dân tối cao bước ra giữa bệ, cầm một tờ giấy lên đọc:
Thông tri đặc xá của Toà án nhân dân tối cao
nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa.
Căn cứ vào mệnh lệnh ngày 17 tháng 9 năm 1959 của Chủ tịch nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa. Toà án nhân dân tối cao đã thẩm tra tội phạm chiến tranh nước Mãn Châu ngụy Ái Tân Giác La Phổ Nghi đang bị giam giữ.
Tội phạm Ái Tân Giác La Phổ Nghi, nam, 54 tuổi, dân tộc Mãn, người thành phố Bắc Kinh. Tội phạm này đã bi giam giữ 10 năm, trong thời gian bị giam giữ, qua lao động cải tạo và giáo dục tư tưởng, đã thực sự có biểu hiện cải tà quy chính, phù hợp với quy định với điều 1 của lệnh đặc xá, nay được phóng thích.
Toà án nhân dân tối cao
nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa
Ngày 4 tháng 12 năm 1959
Chưa chờ nghe hết, tôi đã khóc nấc lên. Tổ quốc, ôi Tổ quốc của tôi, Người đã đào tạo tôi thành người...