Rời biển quê hương tôi tới đây
Vượt đèo, vượt suối, vượt ngàn cây
Rừng vàng đã gọi lòng tôi đó
Biển bạc rời xa đến đất này
LHM
Ngày xưa bỏ biển lên rừng
Ngày nay anh lại bỏ rừng sang đây
CMH
*
ÔN CỐ TRI TÂN
Nơi ta sinh ra ta lại phải rời xaNơi ta sợ hãi lại đón ta nồng ấm!
Phao số Không!
Phao số Không!
Phía sau là Việt Nam
Phía trước biển cả mênh mông
Chúng tôi người Việt gốc Hoa
thường dân vô tội
Bị chính quyền cộng sản Việt Nam
bài xích
xua đuổi,
tống ra biển Đông
Trên những con thuyền rách nát
Tài sản:
những túi đen,
túi xách
và đàn con thơ ngơ ngác
Trăm mối lo
vạn mối sầu….
suy nghĩ mông lung
không biết sẽ đi về đâu
Giữa trời mây biển rộng bao la
Thuyền nhấp nhô
trong màu xanh da diết
Nhớ muôn đời
nỗi đau đớn lúc lìa xa
Từ giờ phút này
không cửa
không nhà
không tổ quốc,
không tiền
vô gia cư
ngôn ngữ bất đồng
Tất cả là con số 0
tròn trĩnh
Tài sản duy nhất có trong tay!
Đến một nơi hoàn toàn xa lạ
Đất nước sương mù
quanh năm bao phủ
Khác màu da
nhưng thấm đậm tình người
Giang rộng đôi tay
chào đón chúng tôi
Từ đó đến nay
43 năm một nửa cuộc đời
Vương Quốc Anh!
Vương Quốc Anh!
Mảnh đất đã hồi sinh
nuôi dưỡng chúng tôi
Cảm ơn NGƯỜI - dân địa phương
Cảm ơn mảnh đất thân thương
Yêu muôn đời
Vương quốc Anh yêu thương
Nhớ khi xưa
Chúng tôi vừa mịt mù câm điếc
Đâu có hiểu gì về Vương quốc Anh
Sự hiểu biết mù mờ
qua trang sách,
những bức tranh
Xứ sở sương mù
bao phủ quanh năm
Chỉ nghe thôi đã thấy âm u
rờn rợn
Vậy mà cuộc đời
như đảo lộn
Nơi ta sinh ra
lại phải rời xa
Nơi ta sợ hãi
lại đón ta nồng ấm
Khi chiếc thuyền con
bập bềnh vỗ sóng
Vượt biển khơi tìm tự do
và
quyền sống của con Người
Cho hôm nay
cho suốt cả cuộc đời
mai sau nữa…
Chuyện vượt biển
kinh hoàng như truyền thuyết
Mà có thật trong thế kỷ thứ Hai Mươi
1980 - 2023
LHM – CMH