Chiến trường vốn đang ồn ào náo động bỗng chốc lặng ngắt như tờ, vạn vật tựa hồ đều ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Ngưu Ma Vương tay cầm Hỗn Thiết Côn, đứng sừng sững giữa chiến trường, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Đám Thiên binh Thiên tướng, Tiên quan Thần tướng đều lộ vẻ kinh hoàng, trên mặt vẫn còn lưu lại sự sợ hãi khi nhìn về phía Ngưu Ma Vương.
Mà Ngưu Ma Vương đứng đó oai phong lẫm liệt, yêu khí quanh thân cuồn cuộn, tựa như một tôn Diệt Thế Ma Vương.
Giờ phút này, chư vị Tiên Thần phe Thiên Đình trông thấy chỗ dựa mạnh nhất của mình là Chân Vũ Đại Đế đã bại trận, trong lòng đều nảy sinh ý định rút lui.
Hay là, chạy thôi.
Ngay cả Chân Vũ Đại Đế cũng bại rồi, còn ai là đối thủ của Ngưu Ma Vương này nữa chứ.
Sự sợ hãi lan tràn trong lòng mỗi người, chiến ý của các vị Thiên cung Thần tướng cũng dần dần tiêu tan.
Còn chiến ý của đám Thiên binh Thiên tướng thì càng sụp đổ trong nháy mắt, tan thành mây khói.
Thật sự là Ngưu Ma Vương quá đỗi cường hãn, khiến họ không thể nảy sinh dù chỉ một tia ý chí phản kháng.
Ngược lại, phe Yêu ma thì sĩ khí đại chấn.
"Được! Lão Ngưu, ngươi đúng là mẹ kiếp trâu bò thật!"
"Giết sạch đám Thiên binh Thiên tướng này đi, lão tử đã sớm ngứa mắt bọn chúng rồi!"
Những giọng nói thô lỗ hào sảng không ngừng vang lên trên chiến trường, đám Yêu vương vô cùng phấn khích, mắt sáng rực, hung quang lẫm liệt nhìn chằm chằm vào đối thủ của mình.
"Chạy!"
Vũ Đức Tinh Quân nghiến răng, lúc này cũng không màng đến thể diện nữa.
Nếu giờ còn cố chống đỡ mà không chạy, thì thứ bị mất đi rất có thể chính là mạng sống!
Sau đó, hắn lập tức xoay người, bộc phát tốc độ cực hạn chưa từng có trong đời, lao vút về phía sâu trong thiên khung.
Có kẻ dẫn đầu, toàn bộ phe Thiên Đình lập tức loạn cả lên.
Một vị Tam phẩm Tinh Quân, cứ thế mà đào ngũ ngay tại trận trước sự chứng kiến của bao người, đả kích đối với sĩ khí phe Thiên Đình không hề thua kém gì sự thất bại của Chân Vũ Đại Đế.
Lúc này, có Thiên tướng ngẩn người như phỗng, nhìn bóng lưng Vũ Đức Tinh Quân đi xa, nhất thời ngơ ngác không biết nên làm gì.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, mau chạy đi!"
Văn Khúc Tinh Quân cũng phản ứng lại, nghiến răng gầm lên một tiếng, sau đó dốc hết sức bình sinh đánh văng đám yêu quái trước mặt, cũng bộc phát tốc độ cực hạn, muốn chạy trốn về phía sâu trong thiên khung.
Hai vị Tinh Quân bỏ chạy lập tức làm bùng nổ toàn bộ chiến trường.
Vô số Tiên quan Thần tướng, Thiên binh Thiên tướng đều xoay người bỏ chạy về hướng Thiên Đình.
Tuy rằng kẻ chạy trốn nhiều vô kể, không đếm xuể, nhưng vẫn có người hy vọng có thể chiến đấu đến giây phút cuối cùng.
Ví như Lý Tịnh.
Lúc này, Lý Tịnh một tay nâng Hoàng Kim Bảo Tháp, tay kia rút bảo kiếm chỉ lên trời, dốc hết sức lực gào thét: "Không được chạy! Kẻ nào đào ngũ sẽ bị chém!"
Đáng tiếc, vào lúc này, khi nguy cơ sinh tử cận kề, chẳng còn ai nghe lời Lý Tịnh nữa.
Mặc cho Lý Tịnh có gào đến khản cả cổ, ai cần chạy vẫn cứ chạy.
Ở lại chiến trường chắc chắn là chết, bỏ chạy chưa chắc đã chết, bọn họ đều biết nên chọn thế nào.
Đám Thiên binh Thiên tướng không một chút do dự, coi lời Lý Tịnh như gió thoảng bên tai, lướt qua bên cạnh hắn, ùn ùn chạy về phía thiên khung.
Lý Tịnh cuối cùng bất lực buông thõng cánh tay.
Giờ phút này, hắn đã lực bất tòng tâm!
Binh bại như núi đổ, kể từ khoảnh khắc Chân Vũ Đại Đế bại trận, sĩ khí Thiên Đình đã hoàn toàn tan rã.
Hiện tại, hắn chẳng làm được gì cả, chỉ có thể trơ mắt nhìn hàng chục vạn Thiên binh Thiên tướng bay qua.
"Thiên Đình bại rồi, Thiên Đình hoàn toàn bại rồi. Triệu Thiên binh Thiên tướng, hơn mười vị Tiên quan Thần tướng, vậy mà không phải là đối thủ của một đám yêu ma!"
Lý Tịnh cười khổ quỳ rạp xuống đất, ngửa đầu nhìn trời.
Phía bên kia, Chân Vũ Đại Đế cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại, cảm nhận được linh khí trong cơ thể trống rỗng, cùng với sự đau nhức toàn thân không còn chỗ nào không đau.
Hắn nhíu chặt mày, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, hít một hơi lạnh.
"Xì, đây là nơi nào?"
Trong ấn tượng của hắn, mình bị Ngưu Ma Vương dùng một gậy đánh bay, những chuyện sau đó hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn theo bản năng nhìn về phía xa, chỉ thấy trên bầu trời không xa, Thiên binh Thiên tướng đông nghịt đang lao vun vút về hướng Thiên Đình.
"Ừm? Chuyện này là sao?"
Hắn dùng Chân Vũ Kiếm chống đất, gắng gượng đứng dậy, phóng tầm mắt nhìn xa, cuối cùng cũng nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra ở phía xa.
Triệu đại quân Thiên Đình tan tác không thành hình, toàn bộ bại lui!
"Sao lại như vậy!"
Chân Vũ Đại Đế không thể tin nổi, triệu Thiên binh Thiên tướng, hàng chục vạn Thiên Tiên, hàng vạn Kim Tiên, hơn mười vị Tiên quan Thần tướng, tám vị Đại La Kim Tiên, số còn lại đều là cảnh giới Thái Ất.
Đội hình xa hoa như vậy, một đại quân đủ sức tung hoành Hồng Hoang, bách chiến bách thắng thế mà lại tan tác, toàn bộ bại lui?
Hắn vô cùng bàng hoàng, ngay sau đó trong mắt liền hiện lên ngọn lửa giận dữ ngút trời.
"Đồ hèn nhát! Đều là đồ hèn nhát! Dám không đánh mà chạy!"
"Thể diện của Thiên Đình ta đều bị mất sạch rồi!"
Hắn gào thét cuồng loạn, phun ra một ngụm máu tươi rồi lại ngất lịm đi.
Thiên binh Thiên tướng tháo chạy, đám Yêu vương cùng yêu quái dưới trướng bọn chúng đương nhiên sẽ không nương tay.
Yêu quái và Thiên binh Thiên tướng vốn là kẻ thù không đội trời chung, không ai biết bọn họ đã có bao nhiêu huynh đệ tỷ muội, tri kỷ bạn bè ngã xuống trong tay đối phương.
Ngày thường Thiên Đình thế lớn, bọn họ không phải là đối thủ của Thiên binh Thiên tướng, chỉ biết trốn tránh, làm những con chó nhà tang, không dám ló mặt ra.
Hiện tại, triệu đại quân Thiên Đình đều bại trận, chiến ý tan rã, tan tác không thành hình, Thiên binh Thiên tướng đều điên cuồng tháo chạy.
Đây chính là cơ hội để bọn chúng "đánh chó rơi xuống nước".
Bọn chúng bị Thiên Đình chèn ép bao nhiêu năm nay, giờ chính là lúc đòi lại món nợ này!
Vô số yêu ma bay lên không trung, cũng bộc phát tốc độ cực hạn, lao về phía đám Thiên binh Thiên tướng đang tháo chạy.
Mà đám Thiên binh Thiên tướng kia chỉ nhất tâm tháo chạy, quay lưng lại với những yêu ma này, nên khi yêu ma lao tới, bọn họ không nhìn thấy, do đó cũng không thể thực hiện phòng thủ hiệu quả.
Vì vậy, rất nhiều Thiên binh Thiên tướng không chết trong giao tranh với yêu quái, mà lại chết trên đường tháo chạy.
Trận chém giết này kết thúc cùng với việc Thiên binh Thiên tướng rút chạy về Thiên Đình.
Đám Yêu vương dẫn theo yêu quái dưới trướng lần lượt hạ cánh, cười vang hào sảng, trong tiếng cười ha hả đầy vẻ khoái chí.
"Ha ha ha ha, sướng! Bị đám cờ hó Thiên Đình này chèn ép bao nhiêu năm, giờ cuối cùng cũng đến lượt bản đại vương giết bọn chúng!"
"Bản vương đã giết được một Tiên quan cảnh giới Đại La, Kim Tiên thì không biết đã giết bao nhiêu! Hôm nay đúng là giết sướng tay!"
"Ngưu lão ca, đi theo huynh quả nhiên không sai. Lần này, ta đúng là rửa sạch nỗi nhục xưa!"
Ngưu Ma Vương cười lớn, tâng bốc: "Đây đều là nhờ vào các huynh đệ! Nếu không có chư vị huynh đệ, lão Ngưu ta cũng không làm được gì."
"Nào! Chúng ta cùng uống cạn một ly!"
"Hôm nay mới chỉ là bắt đầu thôi, nếu Thiên Đình còn dám phái người tới, chúng ta lại giết thêm lần nữa!"
"Đúng vậy, Thiên Đình mà còn dám tới, chúng ta lại giết cho chúng máu chảy thành sông!"
Từng vị Yêu vương lúc này đầy dũng khí, hào khí bừng bừng, hoàn toàn không coi Thiên Đình ra gì.
Thiên Đình, chẳng qua cũng chỉ là bại tướng dưới tay mà thôi!
Yêu ma vui mừng hớn hở, nhưng Lục Nhĩ Di Hầu lại không vui, mặt đầy vẻ sầu muộn ngồi trên tảng đá, thở dài ngao ngán.
Vương Nguyên lạnh lùng nhìn hắn, chẳng buồn để tâm.
Đồ giả mạo nổi giận thì liên quan gì đến hắn.
Ngược lại, Đường Tăng cũng có chút trầm tư, ông phải làm rõ chuyện này rốt cuộc là thế nào.