Kim Nhãn Hắc Long Vương bỗng kinh hãi, người trước mắt này sao lại biết được tên của mình!
"Ngươi có nguyện ý trở thành Hồn Linh hay không?" Nghe Đường Tam hỏi như vậy, trong đôi mắt của Đường Hạo lóe lên một tia hồi ức.
Nhưng cuối cùng, ông ta lại không nói gì, chỉ gật đầu nói: "Không có gì, Hạo Thiên Chùy võ hồn của con, rất tốt."
Sau đó, ông ta liền quay người trở về gian phòng bên trong.
Mà Đường Tam thì ngẩn người một lát, sau đó liền đi nấu cơm.
Một bữa cơm tối giản đơn nhanh chóng ăn xong.
Trong lúc Đường Tam đang thu dọn bát đũa, Đường Hạo đột nhiên mở miệng: "Tiểu Tam, nói thật lòng, con có muốn trở thành một Hồn Sư hay không."
Đường Tam do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói thật.
Cậu gật đầu, trong ánh mắt lóe lên một tia kiên định, "Muốn."
Trên mặt Đường Hạo thoáng qua một nét u sầu, lại có chút an lòng nhàn nhạt, ông nói: "Tốt."
"Trong huyết quản của con chảy xuôi huyết mạch như vậy, đã định trước là phải đi lên con đường này."
Ánh mắt của ông có chút phức tạp nhìn Đường Tam, dường như là nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước.
Đường Tam vốn tưởng rằng ông sẽ nói thêm gì đó, nhưng Đường Hạo chỉ mím môi, phẩy phẩy tay, rồi trở về gian phòng trong.
Võ Hồn Điện.
Thiên Đạo Lưu cung kính đứng một bên, "Đại nhân, đã theo phó thác của ngài, phái người đi âm thầm giám thị thôn trang kia rồi."
Vương Nguyên gật đầu, sau đó nói: "Tiểu gia hỏa kia không phải là phàm nhân, cảm tri cùng với sự trưởng thành của hắn vượt xa những đứa trẻ cùng lứa khác. Đừng coi hắn như một đứa trẻ, hãy xem hắn là một người trưởng thành có tâm trí chín chắn."
"Còn có Đường Hạo kia, tuy ngày ngày sa sút, nhưng dù sao cũng là Siêu Cấp Đấu La, cảm tri nạy bén vượt xa người thường, bảo người của các ngươi chú ý một chút, đừng để bị phát hiện tung tích, lộ ra sơ hở."
"Rõ." Thiên Đạo Lưu nghiêm túc nói, "Xin đại nhân yên tâm, nhóm người này đều trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ không đả thảo kinh xà."
"Thế thì tốt." Vương Nguyên thu hồi ánh mắt, nhìn sang Thiên Nhận Tuyết đang lộ vẻ tò mò ở bên cạnh, khẽ mỉm cười.
"Biết ta sắp đích thân dạy dỗ ngươi rồi chứ."
Thiên Nhận Tuyết gật đầu.
"Hồn Sư tu hành, ta không quá quen thuộc, bởi vì ta không phải là sinh linh của thế giới này, nhưng ta có thể dạy ngươi những thứ mạnh mẽ hơn. Ngươi có muốn học không?"
Thiên Nhận Tuyết nặng nề gật đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã có vài phần khuynh quốc khuynh thành hiện lên vẻ kiên định.
"Con muốn!"
Từ sau khi Bỉ Bỉ Đông đem chuyện xưa kể cho Thiên Nhận Tuyết, Thiên Nhận Tuyết đã tự nhốt mình rất lâu, chưa từng rời khỏi phòng.
Bỉ Bỉ Đông và Thiên Đạo Lưu đều vô cùng lo lắng.
Mà việc đầu tiên nàng làm khi bước ra khỏi phòng, chính là ôm chầm lấy Bỉ Bỉ Đông.
Đến lúc này, tảng đá đè nặng trong lòng Bỉ Bỉ Đông mới hoàn toàn được hạ xuống.
Thiên Nhận Tuyết cũng cuối cùng không còn xa lánh Bỉ Bỉ Đông nữa, hai mẹ con đều đang dốc hết khả năng của mình, tuy còn gượng gạo, nhưng lại nỗ lực kéo gần khoảng cách của đôi bên.
Chăm chỉ đi theo Vương Nguyên học bản lĩnh tự nhiên cũng là một phần nỗ lực của Thiên Nhận Tuyết.
Ánh mắt Vương Nguyên có ý vô ý liếc nhìn Thiên Đạo Lưu đang đứng một bên.
Lần này, có ông ta ở đây, liền không cần Thiên Đạo Lưu phải hiến tế thành thần vì Thiên Nhận Tuyết nữa.
"Trước khi chính thức dạy ngươi, ta tặng ngươi vài món lễ vật trước."
"Phương thức các ngươi săn giết Hồn Thú để đạt được Hồn Hoàn, đối với việc vận dụng thực lực của Hồn Thú là quá kém cỏi, lãng phí rất nhiều tinh hoa."
"Ta dẫn ngươi đi nhận thức một phương thức cộng sinh hoàn toàn mới với Hồn Thú."
Nói xong, Vương Nguyên nhẹ nhàng phất tay, xé rách hư không.
Thiên Đạo Lưu thì chấn kinh nhìn cảnh tượng này.
Xé rách hư không!
Đây e rằng là việc ngay cả Thần Kỳ cũng không làm được!
Cho dù ông hiện tại là cửu thập cửu cấp Cực Hạn Đấu La, khoảng cách tới thành thần chỉ còn một bước chân.
Nhưng, ông vẫn chỉ có thể phi hành.
Xé rách hư không?
Đối với ông mà nói căn bản chính là thiên phương dạ đàm!
Nhưng vị đại nhân này chỉ nhẹ nhàng phất tay, liền đem hư không xé rách!
Thiên Nhận Tuyết cũng bị phần cường đại chưa từng thấy này làm cho chấn kinh.
Sau đó, nàng chậm rãi theo chân Vương Nguyên bước vào bên trong khe nứt hư không.
Ngay sau đó, hư không khép lại, chớp mắt một cái, hai người đã tới nơi cách xa vô số dặm.
Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Nơi này là mảnh rừng rậm có diện tích rộng lớn nhất trên toàn bộ Đấu La Đại Lục, đồng thời cũng là nơi có nhiều Hồn Thú nhất.
Nơi này, cơ duyên và hung hiểm cùng tồn tại.
Hồn Thú đông đảo, thực lực cường đại, thậm chí có vài vị trong mười đại Hồn Thú sinh sống ở bên trong khu rừng quỷ bí này.
Nhưng, tương tự như vậy, Hồn Thú mạnh mẽ cũng đồng nghĩa với nguy hiểm cực lớn.
Nếu thực lực yếu ớt dấn thân vào trong mảnh rừng rậm này, sẽ có nguy cơ bị rơi rụng.
Mà Thiên Nhận Tuyết trước kia khi thu hoạch Hồn Hoàn, tự nhiên cũng đã từng tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này.
Lúc này, nàng nghi ngờ nhìn Vương Nguyên, "Đại nhân, tại sao lại tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm?"
Vương Nguyên mỉm cười, nói: "Tự nhiên là vì Tinh Đấu Đại Sâm Lâm có thứ chúng ta cần."
"Thứ chúng ta cần?" Thiên Nhận Tuyết có chút mịt mờ, "Là thứ gì?"
Vương Nguyên cười đáp, "Tự nhiên là lễ vật ta dành cho ngươi."
Nói xong, hắn khẽ giải phóng khí tức, một luồng uy nghiêm trời đất cuồn cuộn trong nháy mắt bắt đầu lan tỏa khắp Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Phàm là Hồn Thú cảm tri được luồng khí tức khủng khiếp này đều không khỏi quỳ rạp xuống đất, rên rỉ rầu rĩ.
Ngay cả những tồn tại xếp trong bảng mười đại hung thú, lúc này cũng ngoan ngoãn như gà con.
Tại trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, nơi dây leo sinh trưởng, bao phủ bởi một màu xanh biếc của hồ nước, một cái đầu rồng to lớn uy nghiêm chậm rãi nhô lên khỏi mặt nước.
Cái đầu rồng to lớn uy nghiêm này có một đôi mắt vàng rực như mặt trời chói chang.
Tuy nhiên, lúc này bên trong đôi mắt như mặt trời chói chang kia lại tràn ngập sự kính sợ!
Hắc Long kính sợ nhìn về hướng luồng khí tức khủng khiếp kia truyền đến.
"Còn... còn khủng khiếp hơn cả khí tức của Long Thần đại nhân!"
Rốt cuộc là vị đại nhân vật khủng bố phương nào giáng lâm thế này!
Hắc Long rụt cổ lại, tuy có chút sợ hãi luồng khí tức khủng khiếp này, nhưng gã dù sao cũng là vua của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Nếu Tinh Đấu Đại Sâm Lâm có một tồn tại mạnh mẽ như thế xông vào, mà gã lại không nghe không hỏi, thì làm sao xứng đáng xưng vương!
Thế là, ngay khi Kim Nhãn Hắc Long Vương chuẩn bị lấy hết dũng khí đi bái kiến vị vĩ đại tồn tại kia.
Hai đạo bóng người đã thong dong giáng lâm.
Cả hai đều mặc bạch y, một nam một nữ, dung mạo đều thuộc hàng cực phẩm.
Tuy nhiên, Kim Nhãn Hắc Long Vương lại sợ tới mức không dám nhúc nhích một chút nào.
Bởi vì, luồng khí tức cường đại vô thượng khủng khiếp kia, chính là từ trên người nam tử tuấn mỹ mặc bạch y trước mắt này phát tán ra.
Kim Nhãn Hắc Long Vương có chút sợ hãi nuốt nước bọt.
Mà Vương Nguyên thì khẽ mỉm cười, nụ cười ôn hòa.
"Đế Thiên."
Đế Thiên kinh ngạc, đang định mở miệng.
"Ta có thể giúp ngươi báo thù, Long Thần đã ngã xuống như thế nào, trong lòng ngươi chắc tự rõ ràng."
"Đồng thời, ta cũng có thể giúp ngươi thành thần."
"Hóa thành Hồn Linh, không phải bắt ngươi đi chết, chỉ là giúp ngươi thay đổi một hình thức tồn tại mà thôi."
Vương Nguyên nói xong những lời này trước khi Đế Thiên kịp mở miệng, sau đó lẳng lặng nhìn Đế Thiên.
Lúc này, trái tim Đế Thiên đập liên hồi dữ dội, trong đôi mắt vàng rực của gã, có tia sáng đang lấp lánh.
"Ngài... thực sự có thể giúp ta báo thù cho Long Thần đại nhân?"