Họp Mặt

Lượt đọc: 815 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Nhưng hãy tạm gác cái đó lại. Hãy để con gà tội nghiệp đó chờ một lát.

Đây tôi đang trên đường Brighton, trên đường lấy xác anh tôi về, hoặc nhìn nó, hoặc nói xin chào với nó, hoặc tạm biệt, hoặc làm bất cứ chuyện gì với cái xác mà bạn từng thương yêu. Bày tỏ lòng kính trọng. Đó là một ngày thu êm đềm. Tôi nhìn ra cửa sổ và ngạc nhiên thấy vùng Downs quả có tồn tại. Nước Anh đối với tôi lúc nào cũng có cảm giác trẻ con.

Haywards Heath

Wivelsfield

Burgess Hill

Hassocks

Những cái tên thật lố bịch và ngớ ngẩn cứ như chúng hẳn được bịa ra. Cảm giác ngạc nhiên không ngớt về vùng đất này, rằng nó thực sự xanh và thực sự yên bình. Rằng nó thực sự ở đó. Nó di chuyển qua chỗ tôi, nhưng theo những tốc độ khác nhau. Ở cự ly vừa phải một vùng đồng quê chạy qua một cách thanh bình, trong khi những ngọn đồi xa xa hơi chạy về phía sau, trong một dải hẹp. Tôi cố tìm ra cái đường mà dọc theo đó phong cảnh đứng yên hoặc thay đổi quyết định của nó, nghĩ rằng du hành là một thứ việc ngược lại, bởi vì di chuyển về phía người chết là không di chuyển gì cả.

Rồi chị Bea của tôi gọi điện thoại.

“Xin chào?”

“Em đang dùng chuyển vùng hả?”

“Em không biết.”

“Thế này, nếu đang ở Anh, là em có dùng chuyển vùng.”

“Được rồi, em dùng chuyển vùng.”

“Được rồi, chị sẽ không làm hóa đơn của em tăng lên đâu,” chị ấy bảo. Và chị bắt đầu nói.

Một ước muốn bất chợt xa xưa nào đó của mẹ tôi đã khiến bà muốn quan tài được mang về nhà trước khi đem đi, để Liam có thể được quàn trong căn phòng khá đáng sợ của chúng tôi. Dù, khi nghĩ đến chuyện đó, tôi không thể nghĩ ra tấm thảm nào tốt hơn cho một xác chết, như tôi nói với Bea; tất cả những hình chữ nhật cam và nâu đó.

“Đó là một tấm thảm ,” Bea nói.

Và tôi nói, “Ô, thôi mà.”

“Cứ làm vậy đi,” chị nói.

“Làm đi à?” tôi nói, nghĩa là, Em trả tiền mắc dịch mua nó đó.

“Nếu còn sống hẳn cha sẽ muốn như thế,” chị nói, nghĩa là, Ta là người canh giữ ngọn lửa, và tôi giận chị đến độ không nghe được mình nói gì, hoặc chị nói gì trong một lát nữa khi miền thôn quê, với mọi hướng và tốc độ khác nhau của nó, chạy qua cửa sổ xe và chúng tôi nỗ lực đưa mình trở lại địa phận an toàn.

Dĩ nhiên là chị đúng. Cha tôi lớn lên ở miền Tây - ông luôn luôn biết điều gì là đúng đắn cần làm. Ông có phong cách đẹp. Mà điều đó, nếu bạn hỏi tôi, chủ yếu là vấn đề chẳng nói gì cả, với bất cứ ai. “Xin chào, bác khỏe không”, “Thôi tạm biệt, bảo trọng nhé”, toàn bộ sự vụ của con người phải được nghi thức hóa. “Tôi rất tiếc vì phải quấy quả ngài”, “Cất tiền đó đi”, “Đó là một miếng thịt muối ngon đấy”, “Cuộc gọi của ông thật tử tế quá”. Nó khiến tôi chán phát khóc, thực sự: tất cả sự tự chủ đó. Phẩm giá của con người này có phần bị hủy hoại bởi tốc độ sinh sản điên cuồng của ông. Cha chết vì một cơn đau tim năm 1986, và những người đưa ma cười nhạo về chuyện đó ở hiên nhà thờ, giống như ông tự làm kiệt sức mình vì đã quan hệ tình dục quá nhiều. “Chắc ông ấy sẽ tự hào khi thấy tất cả các cháu,” một người láng giềng nói. “Quá tự hào. Ngồi thành một hàng, giống như những bậc thang.” Tôi không nói ra, nhưng tôi không nghĩ vậy - không hẳn lắm. Tôi không nghĩ ông sẽ đặc biệt tự hào.

Ông quả là cực giỏi tiếng Ireland. Ngôn ngữ là một chốn lãng mạn, đối với ông, và nó là nơi tôi yêu ông, ngay cả lúc này.

Ông không phải kẻ tồi tệ nhất. Cha tôi là giảng viên trong trường cao đẳng sư phạm địa phương, vì vậy, giữa những kỳ nghỉ dài và những giờ dạy ngắn ngủi, ông thường ở trong nhà; sắp xếp, ra lệnh, hướng dẫn giao thông, bưng vào nhà những hộp rau cải mùa đông mua ở chợ sớm giống như ông đang điều hành một trại hè chứ không phải một gia đình. Dù tất cả chuyện này hẳn cũng dừng lại lúc nào đó - vào lúc tôi học trung học chúng tôi sống bằng cách phái hai anh em sinh đôi đến cửa hàng ở góc phố mua giăm bông; Ernest hoặc Mossie xóc leng keng mớ tiền lẻ trong túi nó để xem liệu chúng có đủ mua suất ăn sáng đầy đủ không. Không ai trong gia đình Hegarty bủn xỉn cả. Kể cả tôi, người lạnh lùng nhất trong gia đình Hegarty, cũng không keo kiệt. Điều này không chỉ là một vấn đề xã hội, nó giống như một điều cấm kỵ tôn giáo; một kẻ bần tiện vẫn làm da tôi nổi ốc, tôi phải quay đi nhìn hướng khác.

Xét theo cách đó tôi là thứ gì?

Em trả tiền mắc dịch mua nó đó.

Một sự phá vỡ trật tự tự nhiên, tôi là thứ đó.

Trong khi đó, xe lửa rên rỉ xuyên nước Anh, xành xạch xành xạch, và Bea nói tiếp, ngồi trên đầu gối người cha đã chết của tôi với một sợi ruy băng trên tóc, giống hệt cô con gái nhỏ ngoan ngoãn là chị xưa nay, và tôi nhìn những ngọn đồi, cố lớn lên, cố để cha tôi chết, có để chị tôi bước vào tuổi thanh xuân (chưa nói đến tuổi mãn kinh). Và không chuyện gì trong số những chuyện này là khả dĩ. Không chuyện gì. Có một đường trong quang cảnh này không chịu di chuyển, thay vì thế nó trượt lùi, và đó là chỗ tôi dán mắt vào.

“Chúc may mắn ở Brighton,” Bea nói, và giọng nói của chị lôi tôi vào những bụi cây đang vụt qua.

“Cám ơn,” tôi nói. “Chăm sóc mẹ nghen,” rồi tôi tắt điện thoại, và tự hỏi không biết tôi có nói các từ “xác chết” hay “quan tài” hay “thi hài” vào sự yên lặng kiểu Anh tuyệt vời của toa xe lửa, nghĩ tôi thà ăn cứt còn hơn - món gì nhỉ? - những thiên thần trên lưng ngựa * với những láng giềng, quanh xác chết của anh tôi trong căn phòng khách cũ.

Món thịt lợn muối bọc sọ.

Tấm thảm thối tha đó.

Và không chỉ láng giềng, mà cả những gì còn sót lại của đám Midge-Bea-Ernest-Stevie-Ita-Mossie-Liam-Veronica-Kitty-Alice-và-hai-đứa-sinh-đôi-Ivor-và-Jem. Người chết, những người sùng đạo và những người quản lý văn phòng (còn thêm các bà nội trợ, cựu nhà báo, nữ diễn viên thất bại, những chuyên viên gây mê, người thiết kế vườn cảnh, thứ gì đó trong công nghệ thông tin, và thứ gì khác trong công nghệ thông tin). Chúng tôi sẽ nhìn quanh và nói, Bớt một. Bớt một. Trong khi đó bọn trẻ chạy loanh quanh, bóc trần ngôi nhà đến còn trơ vữa bằng âm thanh gào la của chúng; Rebecca chơi với đứa em họ Anuna, thực ra là cháu gái hai đời của tôi - vì vậy đừng hỏi tôi bất cứ thứ gì “cách biệt” mấy đời.

Ôi! Anh ấy đã ở thế tuyệt vọng - đó là điều chúng tôi sẽ nói. Anh ấy là kẻ gây rối khủng khiếp. Anh ấy luôn luôn đầy tiềm năng. Anh ấy chỉ không thể tập hợp nó lại. Anh ấy có một trái tim nhân hậu. Anh ấy có đầu óc lành mạnh. Anh ấy là bầu bạn cừ nhất, chúng tôi sẽ nói thế. Ô! Thông minh làm sao. Anh ấy ăn nói khôn ngoan, không còn nghi ngờ gì về chuyện đó! Nhưng anh ấy rất nhạy cảm. Vấn đề của Liam là cái vụ nhạy cảm. Bạn những muốn chăm sóc anh ấy. Anh ấy không đủ khả năng đương đầu thế giới này. Không hoàn toàn.

“Phải,” tôi sẽ nói. “Anh ấy là kẻ gây rối.”

Tôi không biết đó có phải là ký ức đầu tiên của tôi không, nhưng chắc chắn một trong những ký ức sâu đậm nhất của tôi về Liam là anh đái qua một hàng rào kẽm gai vào một hồ nuớc phẳng lặng ở phía bên kia.

“Xèèèè!”

Nước đái bắn vào hàng rào, và rồi thôi không bắn nữa, trong khi tôi lướt qua bằng giày trượt. Những chiếc giày trượt! Lúc này khi nhớ lại chúng, tôi nghĩ rằng Ada hẳn đã chiều chúng tôi đến hư.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang