Tôi sống cái đời mình từ khi Liam chết như thế này đây. Tôi thức suốt đêm. Tôi viết, hoặc tôi không viết. Tôi đi khắp nhà.
Không có gì đọng lại ở đây. Không cả bụi.
Chúng tôi mua cách đây tám năm, năm 1990, một căn nhà năm phòng ngủ biệt lập. Nó là ngôi nhà gạch đỏ mang chút phong cách Tudor với dấu ấn kiến trúc thời Nữ hoàng Anne, dù không có mái cổng, ơn Chúa, và bên trong được tôi thay đổi bằng màu nâu nhạt, màu kem, sa thạch, phiến thạch. Đây là ngôi nhà sáng như ban ngày nên mỗi khuya tôi bật mọi ngọn đèn với độ giảm sáng được tăng cao và tôi đi từ phòng này sang phòng khác. Chúng ăn thông nhau một cách tuyệt vời. Và tôi có một mình. Lũ con gái chỉ tồn tại dưới dạng cặn lắng: một cuốn phim thò ra từ khe máy, một cây son bóng bên cạnh chiếc điện thoại. Tom, anh đàn ông khó thỏa mãn của tôi, ở trên lầu đang mơ những giấc mơ khó thỏa mãn của anh về sự tổn thương và cứu chuộc trong thế giới của tài chính công ty, và tất cả điều đó chẳng liên quan đến tôi.
Màu nâu nhạt, màu kem, sa thạch, phiến thạch.
Tôi bắt đầu với mọi kiểu tấm che thanh rèm cửa khi chúng tôi dọn tới đây, cả những tấm vải treo rủ trên cửa sổ. Tôi muốn loại vải in hoa lớn nhất tôi có thể tìm được cho cửa sổ lồi ở mặt trước nhà - bạn có thể hình dung ra nó không? Vào lúc tìm được nguồn cung cấp món này, tôi đã chuyển sang thích những tấm rèm trơn kiểu La Mã và bây giờ khu vườn được trồng trọt đúng kiểu tôi muốn… chẳng muốn gì cả. Tôi dành thời gian để nhìn ngắm các thứ và cầu mong chúng biến mắt, dọn sạch các món.
Đó là cách tôi sống cái đời mình.
Tôi thức suốt đêm. Lúc mười một giờ rưỡi, nếu anh có nhà, Tom thò đầu vào thư phòng nhỏ và nói, “Đừng thức suốt đêm!” như thể anh không biết rằng tôi sẽ không ngủ với anh, ít ra là trong một thời gian dài tới đây, và có lẽ không bao giờ nữa - vốn là khởi đầu của tất cả sự vụ này, theo một cách nào đó, việc tôi từ chối leo lên giường nằm cạnh chồng tôi một tháng hoặc cỡ đó sau khi Liam chết, việc tôi không thể nào ngủ trên bất cứ chiếc giường nào khác ngoài chiếc giường mà chúng tôi từng nằm chung. Bởi vì tôi sẽ không để cho bọn con gái tìm thấy tôi trong căn phòng chỉ dành cho khách này.
Tôi có thể làm gì khác? Chúng tôi không gánh nổi chi phí ly dị. Ngoài ra tôi không muốn rời bỏ anh. Tôi không thể ngủ với anh, có vậy thôi. Vì thế chồng tôi chờ tôi ngủ lại với anh, còn tôi đang chờ đợi thứ gì khác. Tôi đang chờ mọi thứ trở nên rõ ràng.
Vì vậy chúng tôi không làm gì. Chúng tôi chia thời gian của chúng tôi. Ít nhất là tôi chia. Tôi nhận phần ban ngày mà Tom để lại cho tôi - có khá nhiều - và tôi sống trong giấc ngủ của anh. Lúc bảy giờ sáng, khi chuông báo thức của anh vang lên, tôi chui vào giường và anh quay sang tôi phàn nàn về cái mông lạnh ngắt của tôi. Anh nói, “Em lại thức suốt đêm phải không?”
“Xin lỗi.”
Cứ như đây là vấn đề. Cứ như chúng tôi sẽ quan hệ tình dục, nếu không vì cái mông lạnh ngắt của tôi và sự bất tiện quái quỷ thường xuyên trong thời gian biểu của chúng tôi.
Anh đánh thức bọn con gái dậy và rời khỏi nhà, và thế là tôi ngủ đến ba giờ, đó là khi tôi lê mặt tôi đến cổng trường. Sau đó, tôi chở chúng đến lớp học múa ba lê hoặc dân vũ Ireland hoặc cưỡi ngựa, hoặc chỉ là về nhà, ở đó chúng có thể được phép xem ti vi trước khi uống trà. Tôi giới hạn ti vi - tôi nói việc này là vì lợi ích của chúng nó, nhưng thực sự nó là vì tôi. Tôi thích nói chuyện với chúng. Nếu không nói chuyện với chúng tôi nghĩ mình sẽ chết vì điều gì đó - cứ gọi là tình trạng không liên quan - tôi nghĩ mình sẽ tiêu trầm.
Vì vậy tôi đặt một đứa con gái lên trường kỷ và lèo lái khiến nó yêu thương tôi một chút: Rebecca quá ngốc và tốt bụng, hoặc Emily, con mèo, con gái cưng của ba; hơi thất vọng, hơi lạnh, và đôi mắt xanh nhà Hegarty của nó nơi trái tim tôi xúc động nhất. Chúng tôi rúc vào nhau, và có sự lộn xộn và tán gẫu, rồi sẽ đến màn la lối về bài tập ở nhà, thức ăn bỏ mứa, hoặc giờ ngủ, và lúc chín giờ rưỡi, khi việc la lối và lộn xộn đã qua và chúng ngủ, tôi bắt đầu đi tha thẩn.
Tôi nghĩ chúng không thực sự muốn có tôi. Chúng chỉ chịu đựng tôi trong một thời gian.
Phòng chờ đến phòng khách đến phòng ăn đến nhà bếp, chỉ một dòng không gian quanh cầu thang; tầng trệt là không gian mở với một thư phòng nhỏ nép ở phía bên kia cánh cửa tiền sảnh. Nếu Tom về nhà tôi sẽ chui vào đó. Một số đêm tôi lên mạng. Nhưng phần lớn, tôi viết về Ada và Nugent trong khách sạn Belvedere, không ngừng nghỉ, lặp đi lặp lại.
Lúc mười một giờ rưỡi, Tom thò đầu qua cửa và nói, “Đừng thức suốt đêm!” và khi những bước chân của anh xa dần, thế giới này là của tôi.
Và thế giới đó mới điên khùng làm sao!
Có những khoảng thời gian dài khi đó tôi không biết mình đang làm gì, hoặc đã làm gì - phần lớn chẳng làm gì, nhưng đôi lúc cũng hay khi biết cái vụ không làm gì đó là cái gì. Khoảng bốn giờ tôi có thể làm một đợt lau dọn túi bụi. Tôi làm việc đó giống như một tên trộm, nín thở khi cọ rửa, chùi sạch bụi bẩn trên tường. Tôi cố không uống trước năm rưỡi, nhưng tôi luôn luôn uống - từ nắp chai vang đến giọt nhỏ xíu, cuối cùng. Đó là cách duy nhất mà tôi biết để kết thúc một ngày.
Lúc đêm khuya, tôi nghe những tiếng nói thành từng đợt và những mẩu rời - giống như máy thu thanh được bật lên rồi tắt, trong một phòng khác. Rời rạc, nhưng rất vui nhộn. Những câu chuyện bật ra từ các bức vách. Những mảnh vụn của cuộc sống, ngấm qua. Những tiếng thì thầm trong vòng xoay của tay nắm cửa. Những chú chim trên mái nhà. Tiếp bipbip thỉnh thoảng của đồ chơi con nít. Và một lần nữa, giọng anh trai tôi đang nói, “Nào, nào.”
Tôi lắng nghe chờ anh lần nữa, nhưng anh đã đi mất.
Khi mở tủ lạnh, đầu óc tôi dễ choáng váng và lầm lẫn; bậc thang bạn bước trượt khi bạn ngủ. Những điềm báo. Tôi cảm thấy tương lai rơi xuyên đỉnh tâm trí của tôi và khi tôi nhìn thì không có gì ở đó. Một sợi dây thừng. Cái gì đó treo lủng lẳng trong một cái túi, mà tôi không chạm vào được.
Tôi cảm thấy tất cả những hối tiếc từ khi rót rượu vang ra tới lúc với lấy cái ly.
❀ ❀ ❀
Đôi khi, tôi lên lầu để nhìn vào giường mình, không có tôi trên đó. Tom nằm ngửa ngủ. Anh không ngáy. Thỉnh thoảng, khi buồn rầu trong giấc ngủ, anh nằm nghiêng và hai tay anh thu lại dưới cằm. Chồng tôi, co giật trong lúc mơ.
Tom chuyển tiền khắp nơi, qua mạng. Mỗi khi anh làm chuyện này, một chút xíu dính vào anh. Từng ngày một. Từng giờ một. Từng phút một. Cả đống tiền, về lâu về dài.
Liam, anh trai tôi, dành phần lớn cuộc đời lao động của anh để làm y công trong bệnh viện Hamstead Royal Free. Anh đẩy giường dọc theo các hành lang và cho những cục bướu ung thư vào túi và mang những chi bị cắt xuống lò thiêu, và anh thích thú công việc đó, anh nói. Anh thích bầu bạn ở đây.
Tôi từng là một nhà báo. Tôi thường viết về vấn đề mua sắm (ai đó phải làm việc này chứ). Bây giờ tôi chăm sóc bọn trẻ - đó gọi là gì?
Tom làm tình với tôi vào đêm thức canh người chết - như thể cái chết của Liam đã làm chúng tôi phấn chấn lại: cảnh nhộn nhạo, bọn trẻ, công việc lớn lao bận rộn và những đêm khuya căng thẳng để khỏi ngủ với những phụ nữ khác. Anh đang quay lại với những điều cơ bản: nói với tôi rằng anh yêu tôi, nói với tôi rằng anh trai tôi có thể chết nhưng anh ấy vẫn còn sống rất trọn vẹn. Thực thi quyền của anh ấy. Tôi yêu chồng tôi, nhưng tôi nằm đó với hai chân cặp hai bên hông trai làng đang uốn éo của anh, và tôi không cảm thấy mình đang sống. Tôi cảm thấy giống một chú gà khi nó bị xẻ làm tư.