“Chẳng thà xung một phòng không được trống một phòng.”
Tu Thúc đứng trước cửa phòng ngủ phụ, nhìn vào căn phòng trống hoác, sau đó quay đầu lại, hỏi Lý Văn Giải sau lưng, “Biết ý nghĩa của câu này không?
Lý Văn Giải khẽ gật đầu, “Đây là câu trong Tướng trạch kinh , bác từng nói qua với cháu rồi, trạch có năm hư, phòng rộng người thưa thì là cái hư thứ nhất, vì phòng cũng có tính, nếu một phòng cực vượng hơi người, một phòng thì vắng như mộ phần, dần dà về lâu dài, thì sẽ sinh hiềm khích, sinh oán hận, vì vậy chẳng thà giữa phòng với phòng xuất hiện những điềm sát tương xung dạng như ‘Bích đạo, ‘Thiên trảm, cũng tuyệt không được bỏ trống một căn phòng đơn độc trong một căn nhà, nếu không sẽ dễ sinh ra tinh quái.”
“Không sai, không sai!” Tu Thúc khẽ gật đầu, “Một căn hộ hai phòng thế này, hai cô gái thuê trọ, ở cùng một phòng thì chẳng có gì không tốt, có điều, là căn phòng ngủ phụ này bốn vách trắng, thật sự trống trải đến mức ghê gớm, thế nhưng, còn nhiều nhân tố khiến căn hộ này trở thành hung trạch lắm, cậu có thể nói cho ta nghe từng điều một không?”
“Được ạ!” Lý Văn Giải vừa bước sang phía phòng ngủ chính vừa nói, “Dương trạch tam yếu: cửa, phòng bếp, phòng tức là phòng ngủ. Án mạng đã xảy ra bên trong phòng ngủ rồi, thế thì phán quyết hình phạt gieo rắc tai ương, chắc chắn sẽ lấy phòng ngủ làm chính yếu. Tam nguyên kinh có nói, ‘Đất lành thì mầm sum, trạch cát thì người vinh, người khô hỏi giường trước, giường hung trạch tất hung’, vừa nãy trong lúc làm sạch phòng ngủ chính, cháu có chú ý thấy, cái hung của trạch này, vấn đề chủ yếu xuất phát từ chính chiếc giường hai tầng ấy, nó đã phạm ít nhất ba thứ sát.”
Tu Thúc đứng yên, “Nói ta nghe xem.”
Lý Văn Giải chỉ vào trần nhà ngay phía trên chiếc giường hai tầng bảo, “Nhất sát có tên là ‘Đoạn đầu sát, trong phòng ngủ có một thanh xà ngang, bản thân nó đã thuộc về cách cục bất lợi là ‘đè thân lại càng đè tâm, lại còn đặt giường ngay phía dưới thanh xà ngang, xà ngang bổ giường, đây chính là đoạn đầu sát chính cống trăm phần trăm, chủ đại hung; nhị sát có tên là ‘Không chỗ tựa, khi người nằm ngẩng đầu lên, không nhìn thấy tình hình trên đỉnh đầu, vì vậy đầu giường nên tựa vào tường hoặc vật rắn, không được có khe hở, nếu không ắt sẽ đầu cổ lửng lơ giữa hư không, e sẽ có tai họa mất hồn, chủ bất cát; tam sát có tên là Nhiếp hồn sát, vật phản quang tuyệt không được đối mặt với giường, nói ở mức độ nhỏ, tỉnh dậy giữa đêm dễ bị ảnh tượng làm cho giật mình, nói ở mức độ lớn, thủy ngân chứa trong gương có hai tính âm dương, ban ngày có thể phản chiếu, nhưng trong đêm sẽ hút mất sinh khí trong phòng, khiến người trọ bị tổn hại nguyên thần, mà bàn trang điểm trong căn phòng này thì được đặt ngay đối diện chiếc giường hai tầng, đây là đại hung! Hai cái đại hung cộng thêm một cái bất cát, chẳng trách sao lại có án mạng xảy ra rồi.”
Tu Thúc vẫn chưa đủ hài lòng, “Còn nữa không?”
Lý Văn Giải nghệch ra, “Không... hết rồi ạ.”
Tu Thúc bảo, “Nghĩ thêm nữa xem.”
Lý Văn Giải nhíu mày ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn cứ khẽ lắc đầu.
“Những điều mà cậu nói tuy không có sai lầm lớn, nhưng phần lớn đều là quan điểm của phái hình thế, mà không phải là mạch suy nghĩ của phái lý khí, vẫn còn thảo luận tìm hiểu nguyên nhân bên ngoài làm sinh thành nên hung trạch quá nhiều, mà phát lờ mất nguyên nhân nội tại, theo đuổi được ‘thuật mà quên đi mất ‘đạo.” Tu Thúc nói, “Có bao nhiêu căn phòng trên đời này, không phải chỉ có chiếc giường của căn phòng này mới có xà ngang bên trên, đầu không chỗ tựa, hướng vào mặt gương, nhưng vì sao những căn phòng khác thì vô sự, mà chỉ mỗi căn phòng này biến thành hung trạch, bên trong chắc chắn có nguyên nhân nằm ngoài chuyện chỉ có vật dụng xếp đặt không phù hợp, đây mới là điều mà cậu nên khảo sát và tìm tòi sâu.”
Lý Văn Giải khẽ chắp tay, “Mong Tu Thúc chỉ bảo ạ.”
“Căn phòng này, ngoài những điều mà cậu đã nói ra, vấn đề lớn nhất là có ‘tà dâm’ và tính kim quá thịnh.” Tu Thúc bước đến bên cạnh giá sách nghệ thuật bằng sắt, tiện tay rút ra vài quyển tạp chí có trang bìa toàn là ảnh gái đẹp khêu gợi mặc đồ lót gợi cảm, “Vốn dĩ người ở trọ đã là hai cô tiếp viên ngày thường lại đọc thứ tạp chí dâm uế đến vậy, căn phòng này cũng bị ám nhiễm đến nỗi đầy khí tà dâm khắp phòng, người ta có câu ‘Vạn ác dâm vi thủ, không chỉ nói bản thân chuyện tà dâm là ác, mà cũng nói tà dâm chính là cội nguồn gây ra tai họa. Còn những thứ này nữa...” Ông ta cầm những vật dụng kim loại lên, tiếng leng keng vang lên một hồi. Tu Thúc định nói gì đó, nhưng lại không nói nên lời, thở ra một hơi dài.
Im lặng giây lát, Tu Thúc lại nói, “Trong sách ‘Thượng Thư - Hồng Phạm′ đã liệt ngũ hành làm năm loại vật chất cơ bản nhất của thế gian, nhà ở cũng không ngoại lệ. Mùng lo thần sát, hối tránh cát hung đều có mối tương quan mật thiết tương sinh tương khắc với ngũ hành, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ nhất định phải hài hòa cân bằng trong phòng, không được có mỗi một thuộc tính nào quá thịnh, nếu không sẽ là đại hung, nhất là kim, phân tích từ thuộc tính của ngũ hành, tính của kim là cương, là nhọn, là giác, là sát, là công, là thương, chỗ nào cũng là tướng hung, vậy mà cậu xem trong căn phòng này đi, giá sách nghệ thuật bằng sắt, giường tầng làm bằng sắt, bàn hợp kim nhôm, lọ hoa làm bằng nhôm, ngay cả những món vòng vèo kia cũng là inox, tất cả mọi món đồ gia dụng hầu như đều là kim loại, nếu không xảy ra án mạng thì mới là quái đản đấy!”
Đột nhiên Trương Siêu cất lời, “Tu Thúc, ông nói nhiều như thể, sao không nói thử với chúng tôi, nên hóa sát cho căn phòng này như thể nào?”
“Sao thế, anh lại còn nhắm đến căn nhà này luôn à?” Tu Thúc khẽ nâng mắt kính.
“Không giấu gì ông, cũng không giấu nổi ông.” Trương Siêu cười hề hề bảo, “Tôi đến làm công tác vệ sinh này, không như chị Vương có mục đích đơn thuần, chỉ là để kiếm vài ba cái phí làm vệ sinh, cũng không như mấy người bọn họ, một bụng quỷ kế, không biết ôm mục đích gì, tôi thì chỉ là để tìm đến hung trạch, ước lượng giá cả, thu mua trước người ta một bước, sau đó bán ra với giá tốt. Căn hộ này tôi thấy không tồi, tuy bảo là có thanh xà ngang, nhưng hình dạng căn hộ đàng hoàng, dân thường ở thoải mái, giá cả lại rẻ hơn nhà ở bình thường ba lần, đem lên thị trường chắc chắn sẽ là hàng giành giật, thời buổi này, phòng nào cũng còn tốt hơn là không có nhà! Nhưng con người tôi đây, chuyện làm ăn phải làm, nhưng lương tâm cũng phải đảm bảo, tôi không hề muốn người đã mua nhà rồi vào ở trong này, qua vài ngày lại người nào người nấy lại gặp xui xẻo, do vậy, ông phải giúp tôi hóa sát, không phải sao? Đây đâu phải chỉ là làm việc thiện tích đức cho mỗi mình tôi đâu!”
“Ngoài chuyện kiếm tiền ra, còn có thể nghĩ đến chuyện hóa sát thay khách hàng, điểm này đã tốt hơn rất nhiều tên môi giới bất lương giấu giếm chuyện hung trạch rồi.” Tu Thúc khẽ chỉ lên trần nhà nói, “Vốn là nơi để yến sẻ dựng tổ nghỉ chân, nhưng đáng tiếc thanh xà ngang này như thể con rắn trong huyệt, vì vậy sắp tới anh hãy nói với người mua căn hộ, làm một lớp la-phông trên trần nhà, nhất định phải làm cho bằng thanh xà ngang này, bằng không chỉ e chẳng mấy chốc là tai họa ập tới, nếu thực sự không muốn làm la-phông, thì dùng dây đỏ để treo hai ống tiêu trúc lên trên xà, miệng tiêu hướng xuống, để đối mặt vào nhau theo góc 45 độ, cũng có thể hóa giải sát khí, đó là thứ nhất; thứ hai, căn phòng này có tính kim quá mạnh, về mặt lựa chọn đồ gia dụng, người ở trọ tiếp theo nhất định phải chọn nhiều mộc ít kim, ngoài ra, người trọ tiếp theo tốt nhất là mệnh hỏa, mới có thể hóa khắc thành sinh, hóa ác thành thiện; còn về những chuyện đại loại như gương không được đối diện với giường, trên đầu giường không được bỏ trống lửng, một phòng không được để trống không, thì không cần phải nói nhiều nữa.”
Trương Siêu nghe mà gật đầu lia lịa.
“Những phương pháp này, đều là để hóa giải những điềm sát hữu hình của phái hình thế, còn với sát khí vô hình, thì lại phải phá giải dựa trên phương pháp của phái lý khí.” Tu Thúc đưa mắt nhìn Lý Văn Giải đầy ý vị, rồi nói tiếp, “Sát tinh của thuộc tính kim là sao Phá Quân, có thể treo rèm được làm từ nguyên liệu sợi nhân tạo ở mặt tây bắc để che chắn; ngoài ra, âm tà quá nặng, với một căn nhà ở tốt, tỉ lệ âm dương cần phải là âm bốn dương sáu, âm khí của căn phòng này e là phải chiếm từ bảy đến tám phần, vì vậy có thể áp dụng một số phương pháp để thêm dương một cách thích hợp trong phòng, như sơn tường bằng sơn màu vàng tơ, nên dùng chăn mền hay thảm trải sàn màu đỏ, lắp thêm nhiều đèn soi rọi một chút, chú ý không được soi rọi ra ánh sáng lạnh có sắc xanh; còn nữa, phải bày biện một số vật đuổi hung trong toàn bộ mấy căn phòng có liên quan đến vụ án.”
“Vật đuổi hung?” Tròng mắt Trương Siêu xoay tròn hai lượt, dường như đã hiểu ra, “Treo thanh Long Tuyền bảo kiếm à?”
Tu Thúc lắc đầu nguầy nguậy, “Ta giảng giải cho Văn Giải, là vì giữa cậu ấy và ta có cái nghĩa thầy trò, anh đứng bên cạnh thì dù sao cũng nên nghe một chút chứ, bản thân căn phòng này có tính kim quá thịnh rồi, anh còn muốn treo thêm cái thứ giết người ấy sao?”
Trương Siêu cười hề hề, “Thế ông bảo xem, nên bày biện những thứ gì?”
“Ba thứ là đủ.” Tu Thúc vừa bẻ đầu ngón tay vừa nói, “Đặt một chiếc lọ ngọc như ý trong phòng ngủ chính, phải lựa cái có chân đế bằng gỗ; đặt một chiếc lọ bình an bằng gỗ thuần đào trong bếp, chú ý tuyệt đối không được để vật phẩm kim loại ở bên dưới nó, nếu không kim khắc gỗ, thì sẽ không có hiệu quả nữa; treo một chiếc đĩa hồ lô bát quái bằng gỗ đào trong nhà vệ sinh.”
“Nhớ rồi, nhớ rồi ạ!” Trương Siêu mừng rỡ ra mặt, “Cảm ơn Tu Thúc ạ, lần sau nhất định tôi sẽ có lễ hậu biếu ông, ông nhất định phải cho tôi một cơ hội để hiếu kính đấy!”
Tu Thúc phẩy tay, “Không cần, không cần, nhưng có một chuyện, anh cần phải đồng ý.”
“Bác cứ nói ạ.”
“Ba món vật đuổi tà ấy, giá cả của chúng cộng lại cũng không đến một phần lợi nhuận anh có được khi bán căn hộ này, thôi thì anh mua rồi tặng trực tiếp cho người ở mới, làm việc thiện tích đức.”
“Được ạ.” Trương Siêu gật đầu liên tục, sau đó hạ thấp giọng kề vào tai Tu Thúc hỏi nhỏ, “Lúc nãy sau khi đốt tà, Văn Giải hỏi ông xem có phải hung linh đã được xua đuổi hết rồi không, tôi thấy ông không nói tiếng nào, trong lòng tôi có chút không yên.”
Tu Thúc trầm ngâm trong thoáng chốc rồi nói, “Ta chỉ có thể nói với anh, lúc nãy Đường Tiểu Đường như trúng phải tà trong phòng ngủ phụ.”
Giọng nói chợt ngưng bặt!
Trương Siêu nhận ra bầu không khí khác thường, nhìn sang Tu Thúc, tuy trong phòng ngủ chính chỉ có một ngọn đèn ngủ nhỏ đang sáng, cộng thêm chuyện quá nửa gương mặt của Tu Thúc bị che mất bởi bộ râu dày rậm, nhìn không rõ biểu cảm của ông ta, nhưng điều chính xác không nghi ngờ gì nữa là từ trong mắt Tu Thúc phóng rọi ra tia sáng!
Tu Thúc đang nhìn chằm chằm vào Đường Tiểu Đường.
Ngồi trên miếng ván giường tầng dưới của chiếc giường hai tầng, Đường Tiểu Đường ngẩn người ra nhìn thẳng về phía trước, hai bờ môi đỏ mở hé một nửa, đôi mắt to trống rỗng, hơn nữa, không biết có phải là do ánh sáng hay không, khắp người cô như thể áo quần đã ngả màu vì bị thấm nước, đang dần nhạt đi.
Tu Thúc nhìn theo hướng nhìn của Đường Tiểu Đường - nói một cách chính xác là nhìn vào mục tiêu ngay đối diện mắt cô.
Tấm gương hình bầu dục trên chiếc bàn trang điểm.
Trong tấm gương, Đường Tiểu Đường đang ngồi trơ ra như phỗng như thể, nhưng ảnh ảo ấy dường như đang trái ngược với người thật...
Trong chớp mắt, Tu Thúc nắm lấy một chiếc bánh xe cầu nguyện mỹ nghệ làm bằng chất liệu đồng từ trên giá sách, ném mạnh về phía tấm gương, chỉ nghe một tiếng “xoảng” vang lên, tấm gương nứt ra thành bảy, tám mảnh. Sau đó ông ta lao đến trước mặt Đường Tiểu Đường, lấy từ trong chiếc áo bào đen ra một tấm bùa màu vàng ghi một thứ văn tự không biết là gì, “bùng” một cái, ngọn lửa đã cháy lên từ tấm bùa, ánh lửa dồn thẳng vào mắt Đường Tiểu Đường, cô khẽ rùng mình, như thể tỉnh lại từ giấc mơ, cô đứng phắt lên, đầu đụng vào mảnh ván giường tầng bên trên cái “rầm”, đau đến nỗi cô bật kêu xuýt xoa “ui da”.
“Sao thế? Sao đột nhiên lại bốc cháy vậy?” Đường Tiểu Đường xoa đỉnh đầu, hỏi với vẻ không hiểu gì.
Lý Văn Giải vội vã tiến lên nói, “Tu Thúc, cái này phải trách cháu, là cháu đã dìu cô ấy đến ngồi đối diện bàn trang điểm, cháu vừa nói giường không được để đối diện gương, vậy mà lại vừa để Tiểu Đường ngồi ở đối diện gương, thật bất cẩn quá!” “Các người đang nói gì thế!” Đường Tiểu Đường càng thấy kỳ lạ, “Lúc nãy trong phòng ngủ phụ tôi hơi sợ hãi đấy, là vì đã xảy ra ảo giác, nhưng sau khi ngồi ở đây rồi, tôi vẫn ngồi suy nghĩ suốt, hoàn toàn chẳng hề có cảm giác gì cả.”
“Cô đang nghĩ điều gì?” Tu Thúc lạnh lùng hỏi.
“Không có gì..” Đường Tiểu Đường lầu bầu một câu, “Tôi chỉ cảm thấy rằng, vụ án mạng trong căn phòng này trông không giống như do tên chủ nhà gây ra...”
“Tiểu Đường, tôi thấy cô thật sự hồ đồ rồi đấy!” Vương Hồng Hà đang ở ngoài phòng khách, nhét cây lau nhà dạng ấn tay vào trong chiếc vòng rổ kim loại để vắt khô, “Cục công an cũng đã kết luận, chủ cho thuê nhà chính là hung thủ đã giết hại hai cô gái ấy, chuyện vậy mà còn có thể sai được hay sao?”
Đường Tiểu Đường có chút coi thường bà ta, “Đã có rất nhiều vụ án mà Cục công an nhầm lẫn rồi đấy.”
Vương Hồng Hà bày ra tư thế “vắt cây lau nhà của mình, cứ để người ta nói”, “Thế thì cô thử nói xem, cô dựa vào đâu mà cho rằng vụ giết người trong căn hộ này không phải là do tên chủ nhà gây ra?”
“Tôi cũng không dám chắc lắm, chỉ là có rất nhiều cảm giác cực kỳ không đúng.” Đường Tiểu Đường suy nghĩ rồi nói, “Trước tiên, một người chủ nhà, cho dù có cho thuê căn hộ kiểu gì đi nữa, nói cho cùng thì vẫn là căn hộ của mình đấy chứ, dù gì cũng đâu hy vọng căn nhà của mình biến thành hung trạch, vì vậy bản thân chuyện giết người trong chính căn hộ của mình đã khiến người ta khó lý giải. Cho dù là giết người trong lúc kích động đi nữa, đã giết người, phương pháp xử lý tiếp theo chẳng phải nên là vận chuyển ra ngoài, tìm một nơi đồng không mông quạnh chôn vùi đi sao? Vì sao phải để lại trong bếp, dán băng keo lên để niêm phong kín lại thêm nữa? Điều mà hành vi này thể hiện ra không phải là trốn tránh hình phạt, mà là không sở hữu khả năng vận chuyển hoặc chôn vùi thi thể, chỉ có thể nghĩ cách để mình có đủ thời gian bỏ trốn. Thế thì, đối với chủ nhà, việc vứt xác ở đồng hoang với việc để lại thi thể và bỏ trốn, việc nào có “tỉ lệ khả năng và chi phí” cao hơn? Không nghi ngờ gì là vế trước chứ, cho nên em nghi ngờ vụ án này không phải do chủ nhà gây ra.”
Vương Hồng Hà miệng lưỡi vụng về, liền câm nín.
“Chưa chắc đâu.” Lý Văn Giải nói, “Tiếp viên nữ mà không đi làm, má mì chắc chắn sẽ đến tận nhà để tìm đấy, nếu phát hiện đã mất tích, rồi báo cảnh sát thì phải làm sao?”
“Thế nhưng, kết quả đã chứng minh người phát hiện ra xác chết vẫn là hàng xóm ngửi thấy mùi hôi thối, hơn nữa còn sau khoảng thời gian rất lâu.” Đường Tiểu Đường nói.
Lão Bì lên tiếng, “Văn Giải, cậu còn non nớt lắm, cậu không hiểu. Tiểu pháp y nói không sai. Dạng tiếp viên này là có phân cấp bậc cả, đa số đều đi tiếp khách dạo, cứ như là đánh du kích vậy, không có địa bàn chuẩn, chỉ khi sắc đẹp, thân hình đạt đến một đẳng cấp nhất định, thì mới có tụ điểm cố định chịu bao, mới có má mì chịu lo quản. Tôi nói thế này đi, dạng thuê căn hộ thế này, tuyệt đối không thể là dạng có tụ điểm cố định, có bị phân xác đi nữa cũng sẽ không ai biết. Nếu thật sự có ai tìm lên tận nhà, một câu ‘chuyển nhà rồi′ thì ai nói được gì nữa. Cái nghề làm gái này, quy tắc là đánh chết cũng không báo cảnh sát, nếu thật sự bị dân trong ngành biết được anh có dây dưa với cảnh sát, thế thì đừng bảo là anh bán nữa, anh có mua cũng không ai thèm đếm xỉa!”
“Còn gì không?” Tu Thúc hỏi.
Đường Tiểu Đường lắc đầu chậm rãi, “Còn có một số chỗ, ví dụ như tình trạng phân bố của vết máu trong nhà vệ sinh, dải băng dính trên khung cửa, vị trí tử vong của cô tiếp viên, phòng ngủ phụ trống không rỗng tuếch, đều khiến tôi cảm thấy rất không ổn, nhưng tôi không nghĩ ra được là không ổn ở chỗ nào...”
Bỗng nhiên Tu Thúc bật cười.
Tiếng cười rất lanh lảnh, trong căn hộ tối tăm này, nghe như thể tiếng kêu chói tai phát ra từ một con chim cú quái dị vô hình.
Đường Tiểu Đường rụt người, trông như con chuột đồng nhỏ.
Con chim cú quái dị vẫy đập cánh, cuối cùng buông vuốt nhọn xuống, “Tiểu Đường, tuy cô bảo lúc nãy cô đang suy nghĩ chuyện chủ nhà không phải là hung thủ giết người, nhưng thật ra thì tôi vẫn cảm thấy nghi ngờ rằng, rốt cuộc người đang nói chuyện lúc này có thực sự là cô hay không…”
“Ông… ông nói gì?”
Tu Thúc khẽ vuốt râu, “Ha ha, tốt nhất là cô nên trung thực, ngoan một chút, cụp đuôi lại, nhưng xem chừng cũng có độ khó nhỉ, dẫu sao thì giở trò thì dễ, giả làm ma mới khó.” Ông ta hướng mặt thẳng vào Đường Tiểu Đường, ánh mắt như chiếc đinh đóng thẳng vào tròng mắt Đường Tiểu Đường, “Thế thì để chúng ta chống mắt chờ xem, coi như là một trò chơi, xem cuối cùng là cô thắng hay ta thắng…”
Đường Tiểu Đường lắp ba lắp bắp, “Tu Thúc, ông... ông hiểu nhầm rồi, tôi đến gia nhập với các ông hoàn toàn là để...”
“Được rồi!” Tu Thúc phất tay với vẻ quả quyết, “Nơi này cũng đã vệ sinh xong, các anh chị xuống dưới tầng chờ tôi một chút, chúng ta chuẩn bị đến căn hung trạch tiếp theo!”