Dựa vào địa chỉ mà Sở Thiên Anh nói qua điện thoại, Lưu Tư Miễu mò mẫm trong bóng tối, tìm thấy họ trong một tòa nhà đắp chiếu đã dừng thi công từ rất lâu.
Sở Thiên Anh đã rút cây bút chì ra, đồng thời đã băng bó vết thương tuy xuất huyết không nhiều, nhưng cơn đau ghê gớm vẫn khiến sắc mặt anh trắng bệch, nói chuyện cũng thều thào yếu ớt, đôi mắt nhìn cô trân trân thoáng chút đau buồn, “Tư Miễu, chào em..”
Lưu Tư Miễu hỏi cô gái đang ngồi trên nền nhà với chút giận dữ, “Sao có không hỏi rõ trắng đen phải trái, mà đã đánh lén viên cảnh sát bảo vệ cho cô?”
“Không trách cô ấy.” Sở Thiên Anh nói, “Lúc ấy tình hình rất nguy cấp, tôi lại không mặc cảnh phục.”
“Vết thương có sâu không? Có cần đến bệnh viện không?” Lưu Tư Miễu hỏi.
Sở Thiên Anh khẽ lắc đầu chậm rãi, “Có phải em cần tìm cô gái này không?
Lưu Tư Miễu khẽ gật đầu, đưa ánh mắt lạnh lùng nhắm chuẩn vào cô gái lần nữa, “Cô tên gì?”
“Từ Nhiễm.”
“Tiểu Quách tiên sinh?”
Từ Nhiễm đờ ra, sau đó khẽ gật gật đầu, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
“Tiểu Quách tiên sinh gì đấy?” Sở Thiên Anh mơ hồ.
Lưu Tư Miễu không rảnh giải thích cho anh nghe, cô nói với Từ Nhiễm, “Có một đại Quách tiên sinh tên là Tu Thúc, cô biết chứ nhỉ?”
Từ Nhiễm “vâng” một tiếng.
“Cô có ấn tượng gì với hắn không?”
“Không tiếp xúc nhiều.” Từ Nhiễm nói lạnh lùng, “Cùng ngành là oan gia.”
Thế mà Lưu Tư Miễu lại thích sự thẳng thắn dứt khoát của cô ta, “Hắn đã bắt cóc một nhân viên cảnh vụ của chúng tôi, đồng thời để lại một chiếc móng tay nữ nguyên vẹn trong cốc đánh răng của cô ấy, nói là ám hiệu gì đó, bảo chúng ta dựa theo ám hiệu này để tìm đến căn hung trạch mà hắn đang dọn vệ sinh, nhân viên cảnh vụ ấy bị nhốt ngay trong hung trạch.”
Từ Nhiễm há hốc miệng rõ to, mãi lúc sau mới lẩm bẩm, “Hắn điên rồi sao…”
“Có phải điên hay không, thì phải chờ sau khi hắn bị bắt, để cho trung tâm giám định tâm thần đưa ra báo cáo giám định.” Lưu Tư Miễu nói, “Bây giờ phiền cô nói cho tôi hay, chiếc móng tay ấy đại diện cho ý nghĩa gì?”
Từ Nhiễm cắn chặt môi, ánh sáng yếu ớt phóng chiếu ra từ trong con mắt sáng ngời, một mái tóc dài trông như gợn sóng có chút rối, do sống mũi vừa cao vừa dài, nhưng môi lại mỏng manh quá mức, khiến cho gương mặt nhìn nghiêng của cô ta mang vẻ xinh đẹp mà u uất.
“Tôi không biết nữa.” Hồi lâu, cô ta nói ra bốn chữ.
“Sao cô lại không biết? Cả một tỉnh, chỉ có hai người là cô với Tu Thúc theo con đường Quách tiên sinh gì đấy thôi, nếu cô không biết, thì tôi đi hỏi ai nữa đây?”
“Cùng là Quách tiên sinh, cùng danh không cùng đạo!” Từ Nhiễm hất đầu lên nói, “Hắn là phái lý khí, tôi là phái hình pháp.”
“Công việc này của các người còn liên quan đến pháp luật hình sự nữa sao?” Lưu Tư Miễu nghe ra một nẻo, “Nếu đã như thể, biết luật tuân thủ luật, hỗ trợ cảnh sát bắt giữ kẻ xấu là nghĩa vụ và trách nhiệm của công dân, kiểu gì cô cũng phải biết điều này chứ!”
“Với cái bộ dạng hiện tại của tôi đây, còn hỗ trợ các người bắt giữ kẻ xấu à? Không bị kẻ xấu bắt được là tôi tạ ơn trời đất rồi!” Có lẽ do càng nói càng kích động, trên gương mặt trắng bệch ấy của Từ Nhiễm bất ngờ ửng lên chút màu máu, “Khó khăn lắm tôi mới giữ được mạng sống ở Phong Chi Thự, khoảng thời gian mà tôi sống trong bệnh viện, cứ hỏi tôi cái này hỏi tôi cái kia từ sáng đến tối, tôi đã nói vô số lần rồi, tôi không nhớ gì nữa, mà vẫn hỏi hoài không nghỉ! Đến lúc sức khỏe tôi đã hồi phục trở lại một tí, lại không cho tôi về nhà, nhốt trong cái Thuận Cảnh Uyển ấy ngót nửa tháng trời, nói là bảo vệ tôi, cuối cùng thì sao, lúc nãy suýt nữa là bị bắn chết... tôi chịu đủ rồi, chịu đủ thật rồi! Tôi không giúp được các người nữa, đừng đeo bám tôi thêm nữa!”
Lưu Tư Miễu trầm ngâm trong giây lát, chợt phát ra tiếng cười khẩy.
Từ Nhiễm nhìn cô vẻ bối rối.
“Thế thì nghe cô vậy.” Lưu Tư Miễu điềm tĩnh nói, “Tôi lập tức dẫn vị cảnh sát này rời đi ngay, sau đó để cô tự mình chơi trò thợ săn thành phố với bọn sát thủ nhé.”
Từ Nhiễm nhìn bốn bề tối nghìn nghịt, sắc đêm đang dần trở nên đậm đặc hơn.
Lưu Tư Miễu chậm rãi ngồi xuống, nhìn trừng trừng vào mắt cô ta bảo, “Bây giờ có thể nói tôi hay, chiếc móng tay ấy đại diện cho ý nghĩa gì rồi chứ?”
“Dù là phải lý khí hay phái hình pháp, chỉ có sự khác nhau về mặt mục tiêu và phương pháp xua hung, còn về mặt học tập kế thừa là hoàn toàn giống nhau.” Từ Nhiễm bình tĩnh trở lại, hiểu ra rằng với tình cảnh hiện tại, dù thế nào đi nữa cũng không thể thích sao làm vậy, cho nên đầu óc cô đã tỉnh táo hơn nhiều, “Môn hung trạch, lý thuyết xuất phát từ ‘Hoàng đế trạch kinh ', kỹ thuật xuất từ bút ký thời xưa - cũng có nghĩa là, các nguyên lý cơ bản của nó đều từ ‘ Hoàng đế trạch kinh ' mà ra, nhưng tất cả phương pháp xua hung và án lệ cụ thể, đều đến từ bút ký thời xưa.”
“Bút ký thời xưa?” Lưu Tư Miễu biết cực kỳ ít về văn học cổ của Trung Quốc, “Cô đang nói đến quyển nào?”
“Không phải một quyển, mà là hàng nghìn quyển.” Từ Nhiễm nói, “Tất cả mọi Quách tiên sinh, nhất định phải nắm rõ trong lòng bàn tay, hạ bút thành văn đối với các án lệ hung trạch trong hàng nghìn quyển bút ký cổ đại, mới có thể biết được làm thế nào để ứng phó chính xác khi gặp phải hung trạch, bởi vì đó đều là những kinh nghiệm đã được cổ nhân kiểm nghiệm thông qua thực tiễn.”
Lưu Tư Miễu hít một hơi lạnh vào trong.
Sở Thiên Anh ở bên cạnh không hiểu lắm, “Hà tất phải phí công thế, tìm trên Baidu chẳng phải xong chuyện rồi sao?”
Từ Nhiễm không tiếp lời anh, cô ta tiếp tục nói, “Trong bút ký thời xưa, có lẽ không có nội dung về móng tay liên quan đến hung trạch, ngay cả chỉ nói về móng tay thôi cũng cực kỳ ít. Tôi chỉ có thể nghĩ đến ba mẩu chuyện. Chuyện thứ nhất là chuyện Lý Trung Phúc triều Minh viết trong sách Nguyên lý nhĩ tải , có một người tên là Hàn Vạn Tượng lấy người con gái họ Phó làm vợ. Họ Phó mất sớm, lúc sống thích nuôi móng tay, nhuộm đỏ bằng hoa phụng tiên, chiếc dài nhất rơi ra, lúc mất, đã đưa vào trong quan tài.” Một ngày nọ, Hàn Vạn Tượng nằm mơ thấy người vợ đã lấy ráy tai cho y, tỉnh dậy, thấy luôn chiếc móng tay của người vợ bị bỏ lại ngay bên cạnh gối.”
Sở Thiên Anh và Lưu Tư Miễu nghe mà trố mắt sững sờ.
“Trong sách Thanh bái loại sao được biên bởi Từ Kha cuối thời nhà Thanh có một chương thế này, vào thời Quang Tự, có cô gái tên là Dương Trinh Viên, ‘Thích nuôi móng, giữ móng mười mấy năm, móng dài hơn hai thước, Dương Trinh Viên dùng móng để xem bói, linh nghiệm phi thường, nhưng hễ móng tay đứt gãy, thường báo hiệu rằng đại họa sắp xảy đến, Một năm nọ, móng tay áp út của Trinh Viên gãy, rồi con út gặp nạn chết. Lại một hôm, móng tay giữa gãy, rồi gặp cướp. Tiếp nữa là trong quyển bốn, tập Bính, sách Kiên hồ tập do Chử Nhân Hoạch thời Thanh chắp bút, đã ghi chép một bài Tẩm viên xuân - Vịnh mĩ nhân chỉ giáp của nhà thơ Lưu Quá thời Nam Tống.” Từ Nhiễm thoáng nghỉ một chốc, rồi khẽ ngâm, “T iêu bạc xuân băng, triển khinh hàn ngọc, tiệm trường tiệm loan. Kiến phụng hài nê ô, ôi nhân cường tích, long diên hương đoạn, bát hỏa khinh phiên. Học hoán dao cầm, thời thời dục tiễn, canh cúc thủy ngư lân pha để hàn. Tiêm nhu xứ, thí trích hoa hương mãn, lữ táo thành ban … [48E] ”
Trong tòa nhà đắp chiếu với gạch vụn cốt thép khắp nơi, một thứ mùi tanh của xi măng xộc vào mũi, nhìn sắc đêm mù mịt nơi xa, không ngờ lại được nghe thấy âm thanh một cô gái ngâm vịnh cổ từ, Lưu Tư Miễu và Sở Thiên Anh thoảng như cõi mộng, cuối cùng họ cũng hiểu rằng, cô gái này sở hữu hệ thống tri thức hoàn toàn khác với họ, hệ thống ấy bắt nguồn từ văn hóa truyền thống Trung Quốc cổ xưa mà thần bí, tuyệt đối không thể bị thay thế bởi tìm kiếm Baidu hoặc bất kỳ kỹ thuật mạng internet nào, nhất định phải dựa trên cơ sở thông hiểu am tường đối với lượng lớn cổ thư, mới có thể sở hữu sự sáng tạo bứt phá ra khỏi máy móc.
Lưu Tư Miễu lấy điện thoại ra, gọi cho Lôi Dung, nói rằng đã tìm thấy tiểu Quách tiên sinh rồi, sau đó thuật lại câu chuyện của cô gái họ Phó và Dương Trinh Viên (cân nhắc đến bài từ của Lưu Quá đơn thuần là mô tả vẻ đẹp của móng tay phái nữ, nên cô trực tiếp bỏ qua không nhắc đến), “Chị, chị lập tức liên hệ với Bộc Lượng, bảo anh ta tìm kiếm kho dữ liệu vụ án hình sự trên mạng nội bộ, xem xem trong những vụ án mạng trong nhà xảy ra trong hai tháng gần nhất, có vụ nào tương ứng được với từ khóa mấu chốt trong hai câu chuyện này không. Em đợi câu trả lời của chị.”
Sau đó là sự chờ đợi lặng lẽ.
Sở Thiên Anh nhìn Lưu Tư Miễu đứng lặng yên trong bóng tối, nỗi chua xót vô tận dâng lên trong lòng anh, cũng một buổi đêm như thể này, thảo nguyên, màn trời khổng lồ như tấm sắt, gió lạnh gào rít, mọi thứ đều nhấp nhô kịch liệt chấn động tâm can, tựa hồ sóng gió hiểm nghèo cuộn trào trên mặt biển... cũng kể từ chính buổi đêm ấy, số phận cửa chính mình đã đi cùng với một cô gái áo trắng đứng lặng trên đường quốc lộ, đã bắt đầu cú xoay chuyển không thể quay đầu lại.
Trăm câu nghìn lời, không biết bắt đầu từ đâu, lời đến khóe môi, cuối cùng thành một tiếng thở dài.
Lúc này, điện thoại Lưu Tư Miễu vang lên, sau khi cuộc gọi đã nối thông, Lôi Dung nói, “Bộc Lượng đã tra thử trong mạng nội bộ chút, không phát hiện ghi chép người phụ nữ họ Phó nào gặp hại, cũng không có vụ án người mẹ họ Dương mất đi đứa con duy nhất nào...”
Thế này là thế nào?
Lưu Tư Miễu đưa mắt nhìn Từ Nhiễm. Không lẽ cô ta cung cấp thông tin sai lầm cho mình? Vô lý, trên đời này không tồn tại sự hướng dẫn sai lầm mà không có động cơ.
Nghĩ thêm chút nữa, nghĩ thêm chút nữa...
Một năm nọ, móng tay áp út của Trịnh Viên gãy, rồi con út gặp nạn chết.
Một cơn gió đêm ùa qua, làm cho một bức hoành phi đỏ không biết viết khẩu hiệu gì treo trên lan can tòa nhà, bị thổi đến mức kêu zang phần phật.
Chẳng lẽ là...
Lưu Tư Miễu nói vào điện thoại, “Chị, chị bảo Bộc Lượng kiểm tra thêm một chút, có vụ án nào về người con gái họ Dương chưa cưới đã gặp nạn, kết quả kiểm nghiệm tử thi phát hiện cô ấy đã mang thai hay không.”
Lôi Dung ngắt máy, gọi lại cho Bộc Lượng, rồi rất nhanh đã lại gọi cho Lưu Tư Miễu.
“Tư Miễu, tra ra rồi!” Giọng nói của cô hơi kích động, “Có một cô gái họ Dương, bị sát hại với bạn cùng trọ ở phòng 701 dãy 4, tòa nhà số 1, tiểu khu Tân Thủy Viên, pháp y phát hiện ra một bào thai chưa đầy ba tháng trong bụng nạn nhân.”
Chính là vụ này!
Lưu Tư Miễu nói vào điện thoại, “Em sẽ lập tức lên đường, chị bảo Bộc Lượng gửi cho chị bản tóm lược tình tiết vụ án sớm nhất có thể, rồi chị gửi lại cho em!” Sau đó cô cất thoại vào túi, nói với Từ Nhiễm và Sở Thiên Anh, “Đã điều tra rõ ràng, ở một tiểu khu tên là Tân Thủy Viên, chúng ta xuất phát!” Nói đoạn cô tiến lên trước định đỡ Sở Thiên Anh dậy, bị anh cản lại.
“Tư Miễu, e là anh không thể hành động cùng các em nữa.” Sở Thiên Anh nói, “Anh đã bị thương, tuy không nghiêm trọng, nhưng không cầm súng nổi, khi không lại làm tăng vướng bận, hơn nữa, có ba cảnh sát đã chết, anh phải mau chóng đến trình diện ở sở tỉnh, nói rõ tình hình, nếu không, e là anh thật sự sẽ phải nói lời tạm biệt vĩnh viễn với bộ cảnh phục này mất...”
Lưu Tư Miễu nhìn anh, chậm rãi gật đầu, quét đuôi mắt qua một cái, lại phát hiện ra tình huống mới, “Từ Nhiễm, cô sao thế?”
Biểu cảm của Từ Nhiễm căng thẳng cực độ, môi cô ta đang run lên, “Tôi không đi, không đi! Tiểu khu ấy ở ngoại ô thành phố, cách Phong Chi Thự không quá xa, tôi không muốn về lại nơi ấy nữa đâu!”
“Hiện tại tôi rất cần cô, cô phải đi theo tôi.” Lưu Tư Miễu ra lệnh một cách gay gắt.
“Tôi không muốn trở về Phong Chi Thự, không muốn... đã trôi qua một thời gian lâu như thể, mà chỉ cần tôi nhắm mắt lại, những công nhân vệ sinh bị chết thảm ấy lại xuất hiện.” Từ Nhiễm ôm lấy thân thể đang run lẩy bẩy, “Sau khi thoát khỏi kiếp nạn, tôi chỉ muốn sống qua ngày bình yên lặng lẽ, tôi không muốn để người ta biết tôi từng là một tiểu Quách tiên sinh, cũng không muốn bước thêm nửa bước vào trong bất kỳ một căn hung trạch nào nữa.”
Xưa giờ Lưu Tư Miễu chưa bao giờ thích người con gái không kiên cường, nhưng đối với Từ Nhiễm, trước mắt cô nhất thiết phải vỗ về, “Đừng sợ, tôi có thể bảo vệ cô.”
“Cô?” Từ Nhiễm khẽ lắc đầu, “Người con gái quá xinh đẹp thì sẽ không biết bảo vệ người khác.”
“Hãy tin cô ấy.” Sở Thiên Anh nói, “Cô ấy là sĩ quan cảnh sát ưu tú nhất.”
“Ở Phong Chi Thự, tôi đã hiểu được rằng, trên thế gian này, thứ không thể tin tưởng nhất chính là con người...” Từ Nhiễm cười với vẻ thảm thương, “Tin tưởng vào một người, chẳng thà tôi tin tưởng vào một con dao hoặc một khẩu súng.”
Thế mà lại nhắc nhở cho Sở Thiên Anh, anh cầm khẩu súng trường tự động kiểu 95 trong tay đã lắp ráp xong lên, “Tiểu Từ, cô vác theo khẩu này đi, cũng không nặng, sĩ quan Lưu có thể phải điều tra hiện trường, không tiện vác theo. Lỡ như gặp phải tình huống bất ngờ, cô hãy dùng nó để bảo vệ chính mình, hoặc giao nó cho sĩ quan Lưu, đều được cả.”
Từ Nhiễm ngây ra một thoáng, có vẻ không biết phải làm gì.
Một khẩu súng trường tự động, vừa là một loại vũ khí, cũng là một dạng bảo vệ, càng là một kiểu tin tưởng.
Từ Nhiễm khẽ nhìn Lưu Tư Miễu, Lưu Tư Miễu nhìn cô ta, gật gật đầu.
Cô ta chậm rãi đón lấy khẩu súng, cầm trên tay, vụng về đến mức như thể Hùng Nhị nhặt được khẩu súng săn của Cường Đầu Trọc [49E] .
Lưu Tư Miễu dùng một ngón tay nhẹ nhàng đè nòng súng xuống “Nòng súng phải hướng xuống, cô dùng súng bao giờ chưa?”
“Thời trung học, có bắn qua đôi phát trong lúc huấn luyện quân sự...”
“Thế tức là chưa từng dùng.” Lưu Tư Miễu không biết là yên tâm hơn rồi hay là càng không yên tâm hơn, “Cô vác súng lên đi, ổ đạn đầy, chốt bảo hiểm đã đóng, có thể đi rồi chứ?”
Dường như Từ Nhiễm không thể tìm ra thêm lý do để từ chối nữa, “Thế... được thôi.”
Lưu Tư Miễu dẫn theo Từ Nhiễm đi ra ngoài được mấy bước, lại quay trở vào, ngồi thụp xuống trước mặt Sở Thiên Anh, trên gương mặt trắng mịn có một tia rực rỡ, “Thiên Anh, xin lỗi.”
Sở Thiên Anh nhìn cô chăm chú, khẽ lắc đầu, “Em... nhất định phải chú ý an toàn.”