Hung Trạch Tập 1

Lượt đọc: 2081 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 5 ⚝

Câu hỏi thứ tư: Khoảnh khắc mà Triệu Hồng Pha bị giết hại, Trần Nhất Tân chạy sang căn phòng suite kế bên thư phòng để làm gì?

Cô còn chưa bật ra được tiếng kêu, một bàn tay đã nắm chặt cổ tay cô, khẽ vận sức một cái, đã lôi được cô lên.

Mặc dù vẫn chưa hết hoảng hồn, nhưng biểu cảm của Lôi Dung vẫn điềm tĩnh chẳng dậy chút sóng gió, mỉm cười nói với người đã cứu mình là La Khiêm, “Cảm ơn nhé, trông anh gầy thế, không ngờ sức lực lại lớn đến vậy.”

“Cái này gọi là sức trâu bò.” La Khiêm cười hề hề nói, “Chị chạy ra đây làm gì thế? Phát hiện ra... manh mối gì rồi à?”

Lôi Dung lắc đầu khe khẽ, đến tận lúc này, cô vẫn chưa biết chắc rốt cuộc người trước mắt mình đóng vai gì trong toàn bộ sự việc, nhưng dường như La Khiêm sốt sắng muốn bộc bạch bản thân, gã hạ thấp giọng xuống nói, “Sĩ quan Lôi, chị cứ yên tâm, tôi tuyệt đối đứng về phía nhà nước, đừng trông tôi yên trước ngựa sau cho Trần Nhất Tân thế, thực ra tôi căm ghét hắn tận xương tủy, chỉ mong sao hắn xong đời sớm, nói thế này đi, giả sử lúc nãy người suýt trượt ngã khỏi vách núi là hắn, tôi sẽ không chần chừ gì đẩy thêm một nhát! Vì vậy, trong lúc điều tra có điều gì chị cần dùng đến tôi, thì cứ lên tiếng nhé.”

Lôi Dung gật gật đầu, “Tôi nghe nói, trong bữa tiệc tối hôm Triệu Hồng Pha xảy ra chuyện, Trần Nhất Tân từng quở trách anh trước mặt mọi người? Chuyện ấy là thế nào?”

“Cái tên khốn kiếp đó!” La Khiêm tức giận nói, “Rõ ràng chiến lược hung trạch′ là do hắn đề ra, mà cứ phải gán lên người tôi!”

“Rốt cuộc Chiến lược hung trạch là gì?”

“Đầu năm nay, trong một cuộc họp nội bộ của lãnh đạo cấp cao công ty, Trần Nhất Tân đã đề xuất một ý tưởng, hắn bảo giá mua vào của hung trạch đều rất thấp, mà một căn hộ có phải là hung trạch hay không, thì điều cốt yếu là phải xem cục công an có lưu hồ sơ và ghi chép hay không, nói cách khác, cho dù một căn phòng đã từng xảy ra án mạng đi chăng nữa, chỉ cần không có trong ghi chép của cục công an, thì nó không phải là hung trạch. Vì vậy, công ty có thể mua vào hung trạch bằng giá thấp với số lượng lớn, sau đó hắn đi đến hệ thống công an để ‘bôi trơn, lau đi mất ghi chép vụ án của những căn hung trạch này, sau đó có thể bán ra với giá bình thường, lợi nhuận trung gian rất lớn... Tôi thì cũng chẳng mang não, rào đón vài câu thôi, hắn đã để cho tôi viết bản kế hoạch, giờ thì lại tốt rồi, đẩy hết toàn bộ sự việc lên người tôi.”

Lôi Dung nói, “Hiện nay tác phong kỉ luật cảnh sát làm rất nghiêm, hơn nữa lưu trữ và ghi chép của tất cả các vụ án, không những chỉ có sao lục ở đồn cảnh sát nơi xảy ra vụ việc, cục thành phố, sở tỉnh, mà còn phải ghi vào kho dữ liệu của Bộ Công an, tôi không tin với năng lực của Trần Nhất Tân, mà hắn có thể mua chuộc cả một hệ thống công an!”

“Haiz, thật ra thử suy nghĩ, sẽ biết rằng Trần Nhất Tân đang phỉnh phờ thôi, nhưng cái miệng có thể nói cho người chết sống lại của hắn, vẫn khiến chúng ta tưởng là hắn tay mắt thấu trời thật. Bản kế hoạch vừa đưa ra, Trần Nhất Tân xét duyệt thông qua sau đó thảo mới lại thành một văn bản, rồi kêu gọi bọn môi giới thu mua hung trạch với số lượng lớn, dĩ nhiên chuyện ‘tẩy trắng thì không hé nửa lời. Phen này, dân môi giới từ khắp các nhà hiệu đều tranh nhau tìm, mua hung trạch. Cần biết rằng, trong thị trường nhà đã qua sử dụng, môi giới chủ yếu ăn tiền hoa hồng, nhưng đối với kiểu nhà gân gà không dễ bán, nhưng lại chẳng phải hoàn toàn không có giá trị gì như hung trạch, nếu không thể giao dịch được trong thời gian dài, thì bên bán có khả năng sẽ lựa chọn công ty môi giới khác, trong tình huống này, để đảm bảo nguồn nhà, thường thường bên môi giới sẽ lựa chọn một phương pháp gọi là ‘Vay nội bộ - tức là bên môi giới sẽ kí kết hợp đồng với công ty, vay nợ từ công ty để mua lại căn hộ với khoản lãi thấp hơn nhiều so với ngân hàng thương mại, hạn định kỳ hạn bán ra, nếu bán không ra, thì bên môi giới sẽ trở thành người vay nợ của công ty, điều này có chút giống như là mượn tiền để đánh bạc, nhưng với mức độ lớn của nhu cầu nhà qua sử dụng hiện nay, cực kỳ hiếm xảy ra tình trạng bị lỡ dở... Nhưng mà, điều làm rất nhiều người không ngờ đến là, sau khi mua hung trạch với số lượng lớn, Trần Nhất Tân không hé nửa lời về chuyện ‘tẩy trắng, mà còn cưỡng ép bắt buộc các nhà hiệu thay đổi quy tắc trong ngành là giá bán hung trạch phải bằng 70% giá bán ra của các căn hộ tương đồng, đổi thành bán ra căn cứ trên giá bán bình thường, phen này, những căn hung trạch ấy hoàn toàn không còn ai hỏi han đến, bọn môi giới đang dân tình sục sôi, tên Trần Nhất Tân ngày thường rán sành ra mỡ ấy đột nhiên hạ lệnh: thời hạn của tất cả các khoản ‘vay nội bộ được kéo dài hai năm, lãi suất giảm xuống thấp hơn nữa, phen này bọn môi giới không chơi nữa, bằng như Địa ốc Viên Mãn đã tự mình trữ cả một đống nhà. Trên bữa tiệc tối hôm ấy, Trần Nhất Tân chỉ trích tôi đã gây ra lượng lớn hung trạch biến thành bất động sản để thối trong tay’. Mẹ kiếp, đấy đều là lựa chọn cửa chính bản thân hắn!”

Lôi Dung trầm ngâm suy ngẫm giây lát rồi nói, “Vậy thì, vì sao Trần Nhất Tân phải làm như thể?”

“Thẳng thắn mà nói, trong giới bàn tán xôn xao, đều chẳng đoán ra nổi tên Trần Nhất Tân giấu gì trong túi áo, thế nhưng, đuôi con chó vểnh lên cao cỡ nào, cũng ị ra phân chó, Trần Nhất Tân có thu mua hay tích trữ hung trạch đi nữa, chắc chắn cũng là để có được lợi ích khổng lồ hơn nữa.”

Họ vừa trò chuyện, vừa đi về phía con đường trở về Phong Chi Thự, Lôi Dung hỏi tiếp, “Buổi tối hôm Triệu Hồng Pha qua đời, anh là một trong những người có mặt tại đó, lúc ấy anh có cảm thấy chỗ nào kỳ lạ hay không?”

“Lúc lão Triệu bị giết hại thì tôi không có mặt, lúc ấy tôi mắc tè, nên đã đi vào nhà vệ sinh, đúng lúc ấy thì nhận được cuộc gọi của một người bạn, bèn tán gẫu một lúc với anh ta ngay trong nhà vệ sinh, bỗng nghe thấy một tràng tiếng bước chân nặng nề trên lầu, còn có tiếng chửi rủa và la hét, tôi vội vã lao thẳng lên tầng ba, liền trông thấy mọi người đều chen chúc trước cửa thư phòng của lão Triệu, nhìn vào bên trong, Triệu Hồng Pha ngã trên mặt sàn, con dao cắm trên ngực, trên sàn có một vũng máu...”

“Tôi để ý anh đã dùng từ ‘bị hại’, chẳng lẽ anh không cho rằng Triệu Hồng Pha đã tự sát sao?”

“Sao lại có thể như thể được? Lão Triệu không phải loại người có thể tự cho mình một nhát dao đâu! Hơn nữa lời mà ông ấy nói với Trần Nhất Tân trong bữa tiệc tối hôm ấy, rất hiển nhiên là đã nắm rõ được vì sao Trần Nhất Tân phải tích trữ hung trạch, chuẩn bị lật tẩy âm mưu của hắn, và rồi Trần Nhất Tân thẹn quá hóa giận, sau khi lên lầu thì đâm ông ấy một nhát.”

“Chỉ vỏn vẹn là tích trữ hung trạch thôi sao?” Lôi Dung thoáng nhớ lại tình tiết vụ án mà Lưu Tiệp đã giới thiệu với mình, “Theo tình hình mà tôi hiểu được, có phải Triệu Hồng Pha nói là đã nắm được bằng chứng cho thấy cố tình tạo ra hung trạch’ của Trần Nhất Tân, nên mới mang về cho mình tai họa chết người?”

La Khiêm ngẩng đầu lên, thoáng suy nghĩ một lúc, “Hình như quả thực lão Triệu đã nói như thể, cố tình tạo ra hung trạch... Nghĩa là gì? Chỉnh sửa hồ sơ của cục công an, sửa một căn hộ đang yên ổn thành nơi từng xảy ra án mạng? Hắn điên rồi à?”

“Lúc nãy anh đã nói, dù Trần Nhất Tân làm gì, cũng là để có được lợi ích khổng lồ hơn.” Lôi Dung nói, “Nhưng đừng quên rằng, Triệu Hồng Pha đã chết bên trong phòng kín, cửa và cửa sổ đều đóng chặt, Trần Nhất Tân đã giết chết ông ấy như thể nào?”

“Điều này dĩ nhiên là tôi biết rồi.” La Khiêm nói không kém phần đắc chí, “Tôi tận mắt thấy Trần Nhất Tân đi qua cánh cửa phòng suite bên cạnh để vào trong thư phòng giết chết lão Triệu.”

Lôi Dung sửng sốt, “Anh đã thấy tận mắt à?”

“Đúng vậy!” La Khiêm vênh mặt lên nói, “Chẳng phải tôi đã đến hiện trường muộn một chút hay sao, trông thấy tất cả mọi người đều chen chúc trước cửa thư phòng để xem tình hình bên trong, tôi cũng đã chen sang đấy, ngay cái lúc mà ánh nhìn của mọi người đều tập trung vào thi thể của Triệu Hồng Pha, đuôi mắt tôi chợt phát hiện ra, Trần Nhất Tân bước ra từ trong phòng suite bên cạnh...”

“Chuyện lạ! Chẳng phải bảo là lúc mới đầu Trần Nhất Tân chen trước cửa, bị Bộc Lượng xô một phát, vì thế mà vệ sĩ của Trần Nhất Tân còn ra tay đánh một trận ra trò với Bộc Lượng hay sao?” Lôi Dung nghĩ nát óc mà không hiểu, “Thế anh đã phản ánh tình huống này với cảnh sát chưa?”

“Làm sao mà chưa phản ánh được? Sao tôi có thể bỏ qua cho tên khốn kiếp ấy! Nhưng tôi không dám nói lộ liễu với cảnh sát, mà là để sau đấy lén lút nói cho Bộc Lượng hay, dẫu sao tôi vẫn còn phải kiếm cơm ăn dưới trướng Trần Nhất Tân. Nhưng Bộc Lượng nói với tôi rằng, điều tra hiện trường của cảnh sát cho thấy, cánh cửa giữa phòng suite và thư phòng đã bị khóa trái từ bên trong thư phòng, hoàn toàn không thể mở ra được từ bên còn lại. Vì vậy tình huống mà tôi cung cấp không nói lên được gì cả. Chị nói xem, có phải cảnh sát đang cố tình bao che cho kẻ xấu không?!”

Lôi Dung chau mày lại nói, “La Khiêm, tôi cảm thấy logic của anh hơi có vấn đề, dựa trên tình hình mà tôi nắm được, lúc mà Triệu Hồng Pha bị giết, Trần Nhất Tân đang đứng bên ngoài thư phòng, từ lúc này trở đi mãi cho đến khi cửa thư phòng bị tông mở ra, toàn bộ quá trình hắn đều ở trong tầm mắt của mọi người, rồi sau khi cửa thư phòng đã bị tông mở, thì Triệu Hồng Pha đã nằm ngã trên mặt sàn, mà khoảng thời gian này Triệu Hồng Pha cũng nằm trong tầm mắt của mọi người, nếu cho là Trần Nhất Tân đã lẻn vào trong phòng suite rồi, thì trừ phi hắn đã mặc áo tàng hình, còn không không tài nào có khả năng vào thư phòng đâm Triệu Hồng Pha một nhát mà không bị mọi người phát hiện ra.”

La Khiêm cười hề hề nói, “Chẳng phải đã nói là, Trần Nhất Tân đã chờ mười phút trong nhà ăn, rồi mới lên lầu ba hay sao? Về sau mọi người nghe thấy một tiếng hét mới xông lên trên đấy, tiếng hét ấy có phải do Triệu Hồng Pha phát ra hay không, không ai có thể khẳng định được, cũng có thể sau khi Trần Nhất Tân lên lầu rồi, đi từ phòng suite vào thư phòng giết chết Triệu Hồng Pha trước, lau đi những bằng chứng như dấu vân tay gì đấy, sau đó lui ra đứng trước cửa thư phòng, khiến chúng tôi đều sinh ra ảo tưởng rằng hắn vẫn đứng đấy suốt, sau đó kêu to lên một tiếng, nhử tất cả mọi người lên đấy...”

“Quả thực là có khả năng này, nhưng vẫn không phá bỏ được câu hỏi mấu chốt nhất ấy.”

“Câu hỏi nào?”

“Sau khi Trần Nhất Tân giết chết Triệu Hồng Pha, hắn đã lui ra khỏi thư phòng, khóa trái cửa và cửa sổ như thể nào?”

La Khiêm lập tức á khẩu. Lúc này, họ đã đi đến dưới tòa nhà chính của Phong Chi Thự, ngẩng đầu lên, có thể trông thấy thư phòng mà Triệu Hồng Pha đã bỏ mạng ở đầu tận cùng phía tây trên lầu ba, ô cửa sổ đóng chặt kín như thể gương mặt hốc mắt của người chết. La Khiêm bảo Lôi Dung, “Tôi về phòng mình trước nhé, đừng để Trần Nhất Tân trông thấy tôi ở cùng chị, nếu không hắn sẽ sinh nghi, có chuyện gì chị cứ đánh tiếng với tôi, theo tôi thấy là, bầu không khí hôm nay không ổn lắm, chưa biết chừng tối nay còn có chuyện xảy ra!”

La Khiêm vừa đi khỏi vài bước, giọng nói của Lôi Dung đã vang lên sau lưng gã, “Anh chờ chút.”

Gã ngừng bước, quay người lại.

“Tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi.” Lôi Dung nói, “Lúc họp sáng nay, vì sao mới đầu có rất nhiều người - bao gồm cả viên chủ nhiệm ủy ban trị an khu và chuyên gia xử lý vật phẩm hóa sinh nguy hiểm Triệu Long, đều khịt mũi cười nhạo đối với những lời của Từ Tam Ảo về hung trạch, thậm chí còn đả kích mạnh mẽ, nhưng Tu Thúc vừa bước vào phòng, người nào người nấy đều lập tức câm như hến?”

“Điều này chị vẫn không hiểu sao? Bọn họ đều có chỗ thóp bị Tu Thúc nắm trong tay chứ sao.” Cặp mắt nhỏ của La Khiêm nheo lại thành một sợi chỉ, “Cái món hung trạch này, bảo là không may mắn, nhưng lại là món vật mà kẻ giàu người nghèo đều ưa thích, người nghèo muốn mua nhà, khu đất tốt nhưng giá đắt, mua không nổi, phải làm sao? Mua hung trạch thì có thể rẻ hơn nhiều; còn người giàu thì, mua lại hung trạch, bản thân mình không ở, cho thuê để thu tiền, người thuê nhà khác với người mua nhà, ít khi dò la lai lịch của căn hộ, vì vậy nên cái chức đại chủ trọ ngồi vững vàng lắm. Trong số những người họp ban sáng, ngoài Từ Tam Ảo ra, ai mà chẳng phải là ông chủ kêu vang loong toong trong túi quần, đừng trông người nào người nấy đạo mạo trang nghiêm, bày đặt ra vẻ như vậy, nhưng đến khi mua bán hung trạch thật sự, thì đều phải mời Tu Thúc qua đuổi tà!”

“Thì ra là thế...” Nhớ đến chiếc móng tay trong cốc đánh răng ấy, nhớ đến bóng lưng Đường Tiểu Đường bỏ đi với vẻ dứt khoát kiên quyết, một sợi dây đàn trong lòng Lôi Dung bất giác lại kéo căng lên thêm lần nữa, “La Khiêm, theo những gì anh nắm rõ, thì giữa Tu Thúc và Trần Nhất Tân có một mối quan hệ như thể nào?”

“Tôi nói thế này là chị hiểu ngay, sau khi Triệu Hồng Pha mất, để bán Phong Chi Thự, vợ ông ấy là Đồng Lệ ủy thác nhờ lão Ngô quản gia, tìm đến tiểu đội công nhân vệ sinh đặc chủng của thành phố để dọn dẹp căn nhà, còn cất công mời cả tiểu Quách tiên sinh đến đuổi tà, kết quả thì chị cũng biết đấy, tiếp đó Phong Chi Thự đã lần thứ hai trở thành hung trạch, Đồng Lệ đang phát rầu không biết làm gì, thì Trần Nhất Tân đề xuất mua lại, tuy giá cả bị ép xuống rất thấp, nhưng vẫn mua bán xong xuôi rất nhanh. Khi chủ sở hữu của Phong Chi Thự đã thay đổi, thì người mà Trần Nhất Tân mời đến để đuổi tà cũng chính là Tu Thúc, và Tu Thúc còn đặc biệt dẫn theo cả tiểu đội công nhân vệ sinh đặc chủng mà chính ông ấy đã tổ chức lại, thì chị hẳn biết quan hệ giữa Trần Nhất Tân và Tu Thúc là gì rồi chứ?”

Lôi Dung trầm tư giây lát, rồi ngẩng đầu lên nhìn La Khiêm nói, “Từ những lời này của anh, tôi không nghe ra được Tu Thúc với Trần Nhất Tân có mối quan hệ đặc biệt gì, chỉ là do dọn dẹp căn hung trạch từng có người chết, nhất thiết phải mời thầy đuổi tà và công nhân vệ sinh đặc chủng, mà tiểu Quách tiên sinh với đội công nhân vệ sinh đặc chủng trước đã gặp nạn, Trần Nhất Tân chỉ còn lại lựa chọn tất yếu này là Tu Thúc mà thôi.”

La Khiêm cười vẻ mỉa mai.

“La Khiêm.” Biểu cảm của Lôi Dung nghiêm nghị lạ thường, “Xin anh hãy hiểu rõ, tôi đang làm rõ những tình tiết có liên quan đến hai vụ án gây ra cái chết của nhiều người, nếu anh còn ăn nói đưa đẩy, đem một số thứ mà bản thân suy đoán chủ quan ra để khoe mẽ, thế thì sau này lúc cần anh phải gánh chịu hậu quả đối với lời của anh, thì tôi cũng mong anh có dũng khí nói chắc như đinh đóng cột y như lúc này.”

La Khiêm hơi hoảng hốt, “Nghìn lần xin chị đừng hiểu nhầm, tôi không phải đang phối hợp toàn lực với công tác của chị đây sao... Nói thành thực, con người Trần Nhất Tân đầy rẫy âm mưu quỷ kế, Tu Thúc thì chị cũng đã trông thấy rồi, một điệu bộ ra vẻ không âm chẳng dương, giả thần giả quỷ, rốt cuộc giữa hai người họ là mối quan hệ kiểu gì, không ai nói chắc được cả. Tuy nhiên, Trần Nhất Tân chỉ huy thuộc hạ thu mua hung trạch với số lượng lớn, có căn nào mà hắn không phải mời Tu Thúc và công nhân vệ sinh đặc chủng ra tay đâu chứ? Mấy thứ mờ ám ở trong ấy thì nhiều đứt đi rồi, đấy thật sự là càng nghĩ sâu, thì càng không thấy đáy.”

« Lùi
Tiến »