M ột chiếc móng tay!
Lôi Dung cảm thấy thân thể thoáng rùng mình, cô nhìn chết sững vào Tu Thúc, nhưng trước mắt lại hiện ra một khuôn mặt khác, đấy là khuôn mặt bị một chiếc móng tay trong cốc đánh răng dọa sợ đến độ cắt không còn giọt máu của Đường Tiểu Đường.
Câu nói này của ông ta có ý gì?
Một cảm giác hoảng sợ khủng khiếp, hệt như luồng khí lạnh cuồn cuộn ập đến, cuốn chặt lấy Lôi Dung. Cái người tên là Tu Thúc này rốt cuộc là ai? Ông ta biết được những gì? Rốt cuộc ông ta có liên quan gì đến chiếc móng tay ấy? Rốt cuộc ông ta đang trù hoạch một âm mưu nào không thể nói ra?
Nhưng Tu Thúc đã đeo mắt kính lên, một lần nữa ẩn giấu ánh mắt đằng sau tròng kính dày cộp.
Lôi Dung ngồi xuống mà lòng dạ rối bời.
“Dĩ nhiên, có một loại hung linh đặc biệt, không nương vào xác chết, mà tồn tại với tư cách là một ‘cá thể độc lập, đấy chính là ma thắt cổ mà chúng ta hay nói tới.” Tu Thúc nói, “Ma thắt cổ thuộc hàng ác quỷ. Trong bút ký Động Linh tiểu chí của Quách Tắc Vân thời Dân quốc chắp bút, có mấy đoạn ghi chép tỉ mỉ, như viết về hung trạch ở Nam Cung, hai thiếu niên qua đêm trong một xưởng nhuộm từng có người treo cổ chết, đêm đến, ‘ Trên xà nhà như thể có vật gì đó, nhìn kỹ thì thấy hình người, cổ treo trên xà, thân quắp tới lui trông như đang đánh đu '; còn cả hung trạch trại tiểu đội Dung Thành, một người đọc sách đến nửa đêm:
“Em tỉnh dậy rồi, tối om, chỉ thấy có một đôi chân đang treo trên đỉnh đầu, em sợ quá, vừa kêu vừa bò ngược về phía sau, chỉ thấy Lý Viên đang treo ngay dưới trần nhà, thân thể thẳng băng, một đôi mắt lồi ra nhìn chằm chằm vào em...”
Lời khóc lóc vô cùng kinh hãi của Đường Tiểu Đường, bỗng nhiên vọng về bên tai Lôi Dung.
Vụ việc tự sát kỳ dị nửa năm trước ấy, mang lại chấn thương tâm lý cực lớn cho Đường Tiểu Đường, khiến cô rời khỏi công việc ở viện nghiên cứu pháp y, đến thành phố lạ lẫm này, đồng thời không ngừng chuyển nhà y như thể trốn tránh hung linh.
Vì sao trong những lời ông Tu Thúc này nói, khắp mọi chỗ đều như đang ám chỉ và nhắc đến Đường Tiểu Đường, hay chăng, chỉ đơn thuần là mình đã nghĩ ngợi quá nhiều?
“Rầm”!
Một tiếng động cực lớn, khiến cho mọi người ngồi trong phòng, đắm chìm trong bầu không khí kỳ dị ấy giật bắn một cái, có người nhảy lên, có người kêu bật ra, còn có người không kiềm được phải lấy tay bụm lại trước ngực. Nhìn kỹ lưỡng thì là cái bà chủ nhiệm ban trị an khu có vòng eo thùng phuy, nhưng không biết vì sao bà ta lại ngồi phịch xuống đất, nước mắt giàn giụa, đưa bàn tay về phía Tu Thúc, miệng cầu xin, “Xin ông đừng nói nữa, xin ông đừng nói nữa..”
Đây lại là chuyện gì?
Lôi Dung nhìn khắp các khuôn mặt của những người trong phòng, ngũ quan của bọn họ đều vặn xoắn lại với vẻ xấu xí, những ánh mắt nhìn vào Tu Thúc vừa chán ghét lại vừa nể sợ, dường như đang phát ra lời cầu xin y hệt như của “Eo thùng phuy”.
Nhu nhược như bò, ngu dốt như lợn, nhát gan như thỏ, sợ sệt như cừu...
Cần phải dùng toàn bộ nghị lực mới có thể ghìm xuống dòng suy nghĩ quái dị: Nơi này vốn dĩ là xưởng giết mổ, những người này thật ra là những con súc vật bị giết mổ đầu thai mà thành.
Nhưng làm cách nào cũng không ghìm nén được…
Làm cách nào cũng không ghìm nén được dự cảm đáng sợ rằng: Tu Thúc chính là tay đao phủ chơi đùa và giết mổ bọn họ.
Tu Thúc bước đến bên cạnh “Eo thùng phuy”, vươn hai tay xuống dưới nách bà ta, chỉ nâng nhẹ nhàng một cái là đã đỡ được thân thể to xác ấy dậy, kéo chiếc ghế bị rơi ngã, đặt lại cho ngay ngắn, rồi để bà ta chậm rãi ngồi xuống, vỗ nhẹ lên vai, dùng một giọng điệu nhẹ nhàng mà tàn nhẫn để nói, “Không phải tôi đã nói với chị, dùng phương pháp mà tôi dạy cho chị, thì từ nay có thể không cần phải chịu đựng sự ám ảnh của ma thắt cổ nữa hay sao.” Sau đó ông ta đứng thẳng dậy, khẽ nhìn Bộc Lượng trong tích tắc đã bị khí thế của ông ta làm cho sợ đến mức mắt mũi sững đờ, rồi nở một nụ cười lạnh lẽo, “Lời thỉnh cầu của phụ nữ chỉ cần kèm nước mắt, thì nhất định phải tuân theo, huống hồ nếu nói tiếp nữa, e rằng sẽ phải dính dáng tới rất nhiều bí mật chuyên nghiệp của Quách tiên sinh chúng tôi, do vậy, câu chuyện của tôi đành ngừng tại đây thôi.”
Nói xong, ông ta lại lôi một chiếc ghế không ai ngồi, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh “Eo thùng phuy”, lấy từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay có in bức tranh Người đàn bà khóc nổi tiếng của Picasso, đưa cho “Eo thùng phuy”, để bà ta lau nước mắt.
Cái người này, thật sự là tà ác đến tận xương tủy!
Lưu Tiệp đứng dậy, thân hình to béo xô dồn bàn ghế làm phát ra tràng tiếng vang rầm rầm, “Tu Thúc đã nói xong, để tôi bổ sung thêm hai câu nhé. Trong cuộc họp lần trước, đồng chí Từ Tam Ảo có đề ra một kiến nghị là bên cạnh việc bồi dưỡng cấp tốc một đội ngũ vệ sinh đặc chủng, nên mời thêm một vị Quách tiên sinh để ‘trang bị cho đội ngũ vệ sinh, nhằm kịp thời ứng phó với hung linh ẩn hiện trong hung trạch, cuối cùng bị mọi người phê bình ngay tại chỗ. Nhưng lúc sau khi tan họp, tôi và Cục phó Tần đã cùng nhau bàn bạc, cảm thấy ý kiến của lão Từ không phải không có lý, thế là, chúng tôi chưa xin được sự đồng ý của mọi người - thời gian gấp lắm rồi, nên đã mời luôn Tu Thúc sang đây trước, từ nay về sau, mời ông ấy sát cánh cùng đội ngũ vệ sinh đặc chủng. Nhưng cân nhắc đến yêu cầu của cấp trên đối với chủ trương cửa chính phủ là nhất định phải công khai hóa, dân chủ hóa, minh bạch hóa, nếu không có sự đồng ý của quý vị, sau này nếu trên xét duyệt hành động này, tôi và Cục phó Tần sẽ phải đối mặt với chất vấn trách nhiệm, do đó, xin mọi người nhất thiết phải thực hiện suy xét về phần phát biểu lúc nãy của Tu Thúc một cách thận trọng, tỉ mỉ, rồi giơ tay lấy ý kiến.” Sau đó, anh còn đặc biệt khom lưng xuống nói riêng với Lôi Dung ngồi bên cạnh, “Trưởng ban Lôi, cô không cần phải tham dự bỏ phiếu.”
Giờ đây Lôi Dung mới hiểu ra dụng ý của cuộc họp được triệu tập hôm nay. Không lâu trước đó, cô đã có mặt trong hội nghị công tác trị an toàn quốc ở Bắc Kinh, lãnh đạo cấp cao nhất dự họp đã đặc biệt nhắc đến: Từ nay trở đi, trong công tác trị an quy mô lớn cần phối hợp triển khai với lực lượng xã hội, cơ quan công an các cấp cần phải sử dụng phương thức công khai, dân chủ, minh bạch, trưng cầu ý kiến của đồng chí phụ trách các đơn vị, phát huy trí tuệ và sức mạnh tập thể, không được độc đoán, không được chuyên quyền cá nhân, không được duy ý chí, đạt mục tiêu xây dựng dân chủ và xây dựng pháp trị đồng đều phát triển cùng nhau. Mà Lưu Tiệp và Cục phó Tần thân là lãnh đạo, cả hai không thể phạm một chút sai lầm nào. Nói từ góc độ truy cầu thiết thực, họ đã mời một “người chưa văn minh” là Tu Thúc đây để công tác; nói từ góc độ quy tắc chính trị, họ cần phải chứng minh hành vi mời Tu Thúc công tác là “hợp pháp”.
“Được rồi, bây giờ bắt đầu lấy ý kiến.” Cục phó Tần nói, “Người nào đồng ý rằng, từ nay về sau Tu Thúc tham gia vào đội ngũ vệ sinh đặc chủng, triển khai công tác, xin hãy giơ tay.”
Lôi Dung vừa nghe thấy đã giật mình kinh ngạc!
Lúc này, theo những gì Lưu Tiệp nói, thì Tu Thúc và đội vệ sinh đặc chủng cùng hành động với nhau, hai bên có quan hệ hợp tác bình đẳng, nhưng cách nói của Cục phó Tần lại là “từ nay về sau Tu Thúc lãnh đạo đội ngũ vệ sinh đặc chủng”, đồng nghĩa với việc biến quan hệ giữa hai bên thành quan hệ lệ thuộc, tồn tại sự phân biệt giữa cấp trên và cấp dưới.
Mà một người chính tà khó lường như Tu Thúc, có thích hợp để đi vào hiện trường phạm tội từng xảy ra án mạng giết người để tiến hành vệ sinh không? Trong quá trình công tác, ông ta sẽ lợi dụng cơ hội này để đạt đến những mục đích mờ ám khác hay không?
Lôi Dung định nhắc nhở Lưu Tiệp một chút, nhưng trên gương mặt của Lưu Tiệp, cô nhìn thấy một tia mệt mỏi, sự mệt mỏi ấy hiển nhiên cho thấy, chỉ cần có thể thông qua suôn sẻ, anh ta sẽ không để ý đến những tiểu tiết trông có vẻ không hề quan trọng ấy.
Thế là cô kiềm lại, không nói gì.
Những người có mặt còn lại, phần nhiều cũng để lộ ra vẻ mệt mỏi giống hệt như Lưu Tiệp, hoặc là khuất phục, lũ lượt giơ tay lên.
Chỉ có Bộc Lượng là không giơ tay.
“Bộc Lượng, anh không đồng ý phải không?” Biểu cảm của Lưu Tiệp rất bình lặng, nhưng trong giọng nói anh có một tia buồn bực không che giấu được, “Thử nói lý do xem, vì sao? Vừa nãy Tu Thúc trích dẫn điển cứ, anh cứ cầm điện thoại kéo lướt một hồi, có phát hiện ra chỗ nào sai sót trong những lời ông ấy nói không?”
“Không có sai sót, có lẽ nên nói, tôi bị lượng kiến thức về hung trạch của Tu Thúc làm cho chấn động, tôi chưa bao giờ nghĩ đến rằng có người từng làm qua nghiên cứu sâu sắc đến thế đối với những căn nhà từng có người bị giết hại.” Bộc Lượng nói không phải là không có ý mỉa mai, “Tuy nhiên, tôi lại có chút đồng tình với ý kiến của quý cô (anh ta chỉ tay vào Lôi Dung) này, anh đã nói nhiều như thể, mà chẳng có chứng cứ đáng tin cậy, đâu thể cứ để anh tìm một căn nhà từng xảy ra án mạng, đầu ngón tay chỉ lên trần nhà phe phẩy một tràng, rồi nói hung linh ở đâu, những người khác không một ai nhìn thấy, cứ mặc cho anh bịp bợm được cơ chứ?”
“Hung linh không phải là một thực thể, mà là một thứ sát khí.” Tu Thúc nói, “Thế này được chứ, anh có thể theo chân tiểu đội vệ sinh để công tác cùng nhau, biết đâu có thể nhìn thấy bằng chứng về sự tồn tại của hung linh.”
Bộc Lượng tựa lên lưng ghế, cười nhạt bảo, “Công việc chính của tôi cũng đủ bận bù đầu rồi, công sức đâu mà đi làm tổng vệ sinh cùng với các ông… thế nhưng, nếu ông không ngại, tôi lại có một cách để lường thử tài cán của ông ngay tại đây.”
Tất cả mọi người trong phòng đều ngây ra.
Tu Thúc khẽ gật đầu.
“Nếu vừa nãy ông đã thổi tài cán của mình lên tận mây xanh như thể, thì được, để tôi kể cho ông nghe chuyện này.” Bộc Lượng nheo mắt lại nói, “Khoảng hai mươi năm trước, ngay trong chính xưởng giết mổ này, có một vụ án giết người kinh hoàng đã xảy ra, có một công nhân nam, ngày thường ăn thì giỏi mà làm thì nhác, trong làn sóng thoái việc [25E] đợt đầu tiên bị đưa vào danh sách thoái việc, vì bất mãn cực độ đối với lãnh đạo nhà xưởng, hắn ta đã cầm một con dao, truy đuổi vị lãnh đạo, may mắn là mọi người đều đã chạy nhanh, từng người đều chạy thoát, hắn sợ cục công an tìm đến mình, lại nghĩ đến chuyện dù mình không bị bắt giữ thì sau khi thoái việc cũng khó mà sống nổi, nên đã treo cổ tự tử, vợ hắn chết sớm nên trong nhà chỉ còn lại đứa con trai đang học trung học, đáng thương lắm... Hồi ấy, tôi mới vừa gia nhập vào đội ngũ công an không bao lâu, bản thân vụ án này thì lại chẳng có khúc mắc gì quá lớn, lãnh đạo bèn để cho tôi xử lý toàn bộ, những chỗ chi tiết thì không nhắc nhiều nữa, dẫu sao thì từ đầu đến cuối sau khi giải quyết xong vụ án này, tôi cũng chẳng thấy mời Quách tiên sinh gì cả, hồi ấy nếp sống ngay thẳng, coi trọng khoa học, căn phòng từng có người treo cổ chết được quét dọn qua, làm những gì cần phải làm thôi. Theo cách nói lúc nãy của Tu Thúc đây, nỗi thù hận trong lòng của ma thắt cổ là nhiều nhất, ở lỳ không đi, thế thì ông có thể chỉ thử cho tôi, hung linh của con ma thắt cổ ấy ở đâu không? Nếu tôi đeo cặp mắt kính hồng ngoại hay gì đấy lên thì có nhìn thấy được không?
Một tiếng “soạt”, tất cả mọi người đều xoay đầu về phía Tu Thúc.
Tu Thúc suy nghĩ một thoáng, rồi nói chậm rãi, “Trong Tả Truyện có một câu nói vô cùng nổi tiếng, đó là ‘ Tân quỷ đại, cố quỷ tiểu, tiên đại hậu tiểu, thuận dã ', nghĩa là năm tháng qua đi, hồn ma hoặc hung linh sẽ không ngừng trở nên nhỏ lại, cho đến khi biến mất. Trong Duyệt vi thảo đường bút ký cũng nói ‘ Ma quỷ là khí còn sót lại của con người, sẽ tiêu tan đần, trên đời có người sẽ thấy ma, nhưng sẽ không thấy ma từ trước thời Phục Hy hay Hiên Viên, vì ma quỷ từ thời ấy đã biến mất hoàn toàn '. Hai mươi năm đã trôi qua, hung linh gì thì cũng đã tiêu tan...”
“Ha ha ha ha ha!” Bộc Lượng toét miệng cười, bờ môi dày cộm vểnh lên, “Tôi biết ngay ông sẽ bày ra cái bài này, dù gì nói cho cùng thì cũng có mười chữ thôi: “ Tra không ra bằng chứng thực, chết không đối chứng! ”
Không ít người cũng len lén nhếch miệng cười.
“Thế nhưng.”
Hai chữ mà Tu Thúc nhẹ nhàng thốt ra, khiến tất cả nụ cười tắt ngấm trong nháy mắt.
“Thế nhưng, hung trạch vẫn còn.” Ông ta thấy những người có mặt dường như có chút nghe không hiểu lắm, nên bổ sung, “Một thành phố, hàng trăm nghìn căn nhà, vì sao xảy ra án giết người ở nhà này, mà không xảy ra ở những nhà khác, nó có nguyên nhân do người trong cuộc, nhưng cũng đôi khi do bản thân ngôi nhà, ví dụ như có một số điều cấm kị xuất hiện trong xây dựng, hoặc nằm đúng ngay hung vị, do đó, tuy tôi không thể cho ông nhìn thấy được hung linh, nhưng tôi có thể dự tính ra được người tự thắt cổ ấy đã treo cổ ở phòng nào trong nhà xưởng này.”
Đến cả Lôi Dung nghe xong cũng trơ ra như phỗng, làm sao có thể làm được?
Bộc Lượng vỗ lên bàn một phát, “Quyết định thế nhé, chỉ cần ông tìm ra được căn phòng đó, tôi sẽ giơ tay làm một phiếu tán thành, nếu tìm không ra, thì ông đi về, đừng gây xáo trộn chỗ đội vệ sinh đặc chủng nữa, được chứ?”
Tu Thúc khẽ gật đầu.
Trong phòng vang lên tiếng rì rầm trao đổi kinh ngạc.
Bộc Lượng nhảy khỏi chỗ ngồi, đi đến cửa, rầm rập kéo cánh cửa phòng ra một cái, “Xin mời, tôi dẫn ông đi hết toàn bộ xưởng giết mổ, đi một vòng khắp từng gian phòng.”
“Không cần đâu, ông hãy nói cho tôi hay năm sinh của người chết.”
“Hình như là năm 1965... không sai, là năm 1965, lúc chết người ấy mới ba mươi mấy tuổi.”
“Tây tứ mệnh, quẻ Cẩn, cát vị là tọa đông bắc hướng tây nam, hung vị là tọa tây nam hướng đông bắc..” Tu Thúc đứng dậy, hai bàn tay đặt trước ngực, lòng bàn tay ngửa lên, mười ngón tay xếp chồng lên nhau, vừa bằng cách điều chỉnh phương hướng ngang dọc của ngón tay, quan sát các hình chữ nhật, hình thoi hoặc hình tam giác tạo thành từ biến ảo giữa các đốt ngón tay, vừa lẩm bẩm thành lời trong miệng, “Giết người không thành, lại mất mạng mình, nhà chữ vong’ bị khuyết bên thanh long hoặc bên bạch hổ tác quái. Có căn phòng nào nối thông với gian xưởng chính, nằm ở phía tây nam của gian xưởng chính, bản thân căn phòng ấy có một mặt tường có góc lồi hoặc góc khuyết, và cửa sổ trổ ra hướng Bắc không?”
Tất cả mọi người giương mắt nhìn nhau.
Một cánh tay giơ lên.
“Ông là?” Tu Thúc nhìn về phía người đàn ông với chiếc mũi đỏ phì đại ngồi trong góc ấy.
“Vị này là ông Trương, xưởng trưởng của nhà máy chế biến thịt tổng hợp nhiệm kỳ cuối cùng, hồi ấy lúc văn phòng thị chính tỉnh quyết định khai phóng nơi này thành một hội trường hội nghị, ông ấy đã tiến hành phối hợp tích cực.” Lưu Tiệp giới thiệu.
Xưởng trưởng Trương đứng dậy, những cuộc xã giao rượu thịt trong thời gian dài, không những khiến ông mang một chiếc mũi đỏ phì đại rõ to, hơn nữa lúc cất tiếng, từ trong cổ họng phát ra một thứ âm thanh đục ngầu, khò khè như một chú cún bị bệnh nặng, “Tuy hai mươi năm trước tôi vẫn chưa vào làm trong nhà máy này, đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe nói nơi đây từng xảy ra vụ án treo cổ tự tử, thế nhưng, căn phòng mà Tu Thúc mô tả ấy, tôi biết nó nằm ở đâu.”
“Ở đâu?” Rất nhiều tiếng nói không hẹn mà cùng cất lên hỏi.
Xưởng trưởng Trương khẽ chỉ xuống dưới chân, “Chính tại chỗ này, chính là căn phòng mà chúng ta ngồi họp này, kề sát bên gian xưởng chính, mọi người hãy nhìn chiếc tủ hồ sơ sau lưng tôi, có phải là được khảm vào vừa đúng một góc trồi ra hay không, ngày trước chúng tôi đều bảo căn phòng này là trám không bằng, chính là vì trong số bốn mặt tường có một mặt bị trồi ra một khoảnh, trông cứ kỳ cục thế nào...”
“Trời ơi!” Chủ nhiệm Ban trị an khu có cái eo thùng phuy bụm miệng lại.
Tu Thúc trông sang Bộc Lượng, người có sắc mặt ảm đạm như sắt đá, ánh mắt chán nản vô cùng.
Ngay lúc này, Triệu Long, gã chuyên gia xử lý vật phẩm hóa sinh nguy hiểm vẫn lặng yên nãy giờ đột ngột lên tiếng, “Tu Thúc, dựa trên những lời mà ông đọc lầm rầm trong miệng lúc nãy, hình như trong căn phòng này còn thiếu một ô cửa sổ hướng bắc đấy.”
Ải cuối cùng rồi đây. Lôi Dung nghĩ.
Kể từ lúc bước vào căn phòng, tựa như Gia Cát Lượng đấu khẩu với quần nho, Tu Thúc đã trả lời hết câu cật vấn này đến câu cật vấn khác, thách thức hết ải khó khăn này đến ải khó khăn khác, mà câu hỏi trước mắt này, có lẽ là câu hỏi cuối cùng, cũng là câu hỏi khó nhất, vì rõ ràng dễ thấy rằng, đây là một căn phòng không có cửa sổ.
Mặc cho ông ta mồm mép lanh lợi, mặc cho ông ta có muôn nghìn kỹ năng muôn vạn bản lĩnh, cũng không thể nào hô biến ra một cánh cửa sổ hướng bắc từ một căn phòng không có cửa sổ được!
Tu Thúc bước đến dưới một mặt tường, ngoảnh mặt hướng vào bức tường trắng ấy, đứng yên.
⚝ ⚝ ⚝
Hồi lâu sau, ông ta quay người lại nói, “Một bức tường nhìn không thấy cửa sổ, cũng giống như một căn nhà nhìn không thấy hung linh, dù hiện không phát giác được, không đồng nghĩa với việc nó thật sự không tồn tại...”
Nói đoạn, ông ta bước đến cạnh chiếc ghế mình ngồi, khom lưng xuống, nhấc chân ghế lên, đột nhiên nhắm chuẩn vào tường nện lên đấy thật mạnh!
“Rầm rầm... lắc rắc”!
Một tiếng vang rầm như sấm sét giữa trời quang! Lớp trát tường và các mảnh gạch đổ sụt hoặc bắn tung tóe như thể bị mìn làm nổ tung, bỗng chốc trên tường vỡ ra một lỗ hổng khổng lồ.
“Bắt đầu rồi.”
Xuôi theo ánh nhìn của Tu Thúc, Lôi Dung trông về phía lỗ hổng trên tường, nhìn thấy một cánh đồng hoang đang run rẩy xào xạc trong gió lạnh.