Nghe thấy lời quyết tâm nhường này của Ngưng Băng Tiên, Phượng Uyển Hề chỉ biết thở dài, ngoài việc đó ra, nàng đã chẳng biết phải nói gì thêm nữa.
"Vậy khi nào muội xuất phát? Những lão tổ tông của U Minh Thần Quốc kia e rằng vẫn chưa biết muội đã xuất quan, nếu giấu giếm một thời gian thì cũng không phải là không thể."
"Ngay lập tức, bây giờ sẽ xuất phát." Ngưng Băng Tiên trầm giọng, khắc bất dung hoãn (không thể trì hoãn).
Phượng Uyển Hề gật đầu: "Được, những lão tổ tông của U Minh Thần Quốc kia cứ để sư phụ đối phó, muội hãy đi một chuyến tới Ngọc Hành, xem tình hình của Trần Trường An rốt cuộc thế nào."
"Bất kể chỗ Trần Trường An có chuyện hay không, sau khi thăm dò rõ ràng mọi thứ, muội phải lập tức quay về!"
Ngưng Băng Tiên gật đầu. Sau đó, nàng thu liễm khí tức, lặng lẽ rời khỏi U Minh Thần Quốc.
Sau khi Ngưng Băng Tiên rời đi, Phượng Uyển Hề không nhịn được thở dài: "Ngưng Băng Tiên à Ngưng Băng Tiên, Trần Trường An kia rốt cuộc đã cho muội uống bát thuốc mê gì, mà lại khiến muội chết tâm chết ý như vậy. Dẫu cho bây giờ muội đã đột phá Thánh Thần, nhưng tấm lòng đối với Trần Trường An vẫn chưa từng thay đổi."
"Trần Trường An này, thật sự tốt đến mức đó sao, đáng để muội phải chết tâm chết ý như vậy ư?"
Tất nhiên, Phượng Uyển Hề cũng rất rõ ràng, Trần Trường An chính là động lực để Ngưng Băng Tiên không ngừng nỗ lực. Năm đó, nàng rời khỏi Ngọc Hành Tinh Hệ, bước vào con đường rèn luyện kia, tất cả đều là vì Trần Trường An!
Trần Trường An chính là nơi gửi gắm động lực của Ngưng Băng Tiên, thậm chí còn mang lại cho nàng nguồn sức mạnh vô tận. Cũng chính vì vậy, mới giúp Ngưng Băng Tiên vượt qua hết cửa ải này đến cửa ải khác, mới có được thành tựu như ngày hôm nay!
Mà Phượng Uyển Hề, trên con đường này, nàng luôn đồng hành cùng Ngưng Băng Tiên. Nàng biết rõ nàng ấy đã đi qua chặng đường này vất vả thế nào, bao nhiêu lần cận kề cái chết! Lại có bao nhiêu lần muốn bỏ cuộc! Nhưng nàng ấy đã kiên trì hết lần này đến lần khác.
Nếu nàng không yêu Trần Trường An, e rằng căn bản không thể kiên trì nổi. Có lẽ ở một cửa ải nào đó, nàng đã sớm bỏ mạng rồi.
Mà đây... đại khái chính là "Thành cũng Trần Trường An, bại cũng Trần Trường An".
Phượng Uyển Hề lẩm bẩm: "Hy vọng Trần Trường An đừng phụ tấm chân tình của Ngưng Băng Tiên dành cho hắn."
---❊ ❖ ❊---
Sau khi xuất quan, Ngưng Băng Tiên không thể chờ đợi thêm được nữa, liền rời khỏi U Minh Thần Quốc, hướng thẳng về phía Ngọc Hành Tinh Hệ. Nàng gần như đã vận dụng tốc độ nhanh nhất của mình, hóa thành một đạo thần hồng cực tốc, xé toạc trời đất, thoáng chốc đã vụt qua.
Trong lòng Ngưng Băng Tiên, lúc nào cũng canh cánh lo cho sự an nguy của Trần Trường An. Đồng thời, trong lòng nàng cũng tràn đầy căm hận đối với Nam Ly Tinh Hệ. Nếu... nếu như Trần Trường An có mệnh hệ gì, nàng nhất định sẽ san bằng Nam Ly! Nàng nhất định sẽ bắt toàn bộ sinh linh của Nam Ly phải chôn cùng!
Suốt dọc đường, lòng Ngưng Băng Tiên luôn treo ngược, căn bản không dám thả lỏng. Thậm chí trên đường tới Ngọc Hành, nàng không hề dừng lại lấy một khắc. Không biết đã qua bao lâu, Ngưng Băng Tiên cuối cùng cũng đến gần Ngọc Hành Tinh Hệ.
Khi Ngưng Băng Tiên tiếp cận Ngọc Hành Tinh Hệ, lòng nàng cũng trở nên vô cùng căng thẳng. Đã rất lâu rồi, nàng chưa từng cảm thấy căng thẳng như hôm nay. Nàng thật sự sợ hãi, sợ rằng Ngọc Hành đã bị Lôi Khiếu tiêu diệt!
Cứ thế, với tâm trạng lo âu, Ngưng Băng Tiên cuối cùng cũng đặt chân tới Ngọc Hành!
Rất nhanh, Ngưng Băng Tiên thấy Ngọc Hành Tinh Hệ dường như không hề chịu bất kỳ sự phá hoại nào, ví dụ như Thiên Ma phòng tuyến kia vẫn còn nguyên vẹn. Ở đây không cảm nhận được bất kỳ mối nguy hiểm nào, thậm chí mọi thứ đều tỏ ra yên bình hòa thuận.
Khi nhìn thấy tình hình của Ngọc Hành Tinh Hệ, nàng cau mày: "Chuyện này là sao?"
"Lôi Khiếu kia chẳng phải đích thân ra tay với Ngọc Hành Tinh Hệ sao, tại sao Ngọc Hành lại như thế này?"
"Còn đại quân Nam Ly, sao cũng không thấy đâu?"
Mang theo tâm trạng đầy nghi hoặc, Ngưng Băng Tiên tiến vào trong Ngọc Hành. Tại Thiên Ma phòng tuyến, nàng gặp một tu sĩ, liền vội vàng hỏi thăm tình hình. Tu sĩ này là một vị Chân Thần của Ngọc Hành, chịu trách nhiệm trấn thủ tại Thiên Ma phòng tuyến.
Ngưng Băng Tiên không thu liễm bất kỳ khí tức nào của mình, xuất hiện tại Thiên Ma phòng tuyến, đứng trước mặt vị Chân Thần này. Thế nhưng, vị Chân Thần này không hề cảm thấy chút sợ hãi nào đối với Ngưng Băng Tiên, mà chắp tay nói: "Không biết đại nhân là ai, có việc gì tới Ngọc Hành?"
Ngưng Băng Tiên lạnh lùng đáp: "Ta tên Ngưng Băng Tiên."
"Ngưng Băng Tiên đại nhân?" Vị Chân Thần lẩm bẩm, cảm thấy cái tên này nghe hơi quen, nhưng rất nhanh, hắn liền sực nhớ ra điều gì đó, trừng lớn mắt: "Chẳng lẽ ngài chính là vợ của An Thần đại nhân sao?"
Ngưng Băng Tiên chớp chớp mắt, có chút ngạc nhiên nhìn vị Chân Thần này, cảm thấy hắn vô cùng thuận mắt. Nàng lộ ra một nụ cười thân thiện, không còn vẻ lạnh lùng như trước, gật đầu nói: "Đúng vậy, An Thần là tướng công của ta, sao ngươi lại biết?"
Biết được thân phận của Ngưng Băng Tiên, chỉ thấy vị Chân Thần này lập tức trở nên vô cùng cung kính, tràn đầy kính sợ đối với nàng: "An Thần đã cứu vớt toàn bộ Ngọc Hành, là vị cứu thế của Ngọc Hành, sự tích về An Thần đại nhân đã lan truyền khắp Ngọc Hành rồi."
Theo sự quan tâm của Ngọc Hành đối với Trần Trường An, trên Thần Võng, hầu như đã đào bới ra tất cả tin tức về hắn. Từ Cửu Châu Đại Lục thuở ban đầu, cho đến Cửu Châu Tiên Vực, tất cả mọi chuyện liên quan đến Trần Trường An đều đã được lan truyền khắp Ngọc Hành Tinh Hệ! Tất nhiên, không ngoại trừ người phụ nữ luôn gọi An Thần là tướng công này - Ngưng Băng Tiên.
Không ngờ hôm nay nàng lại xuất hiện. Càng không ngờ rằng, nàng lại là một vị Thánh Thần. Nhưng đối với vị Chân Thần trước mắt, tất cả những điều này đều trở nên vô cùng hợp lý. Ngưng Băng Tiên là Thánh Thần, mới xứng đôi với An Thần đại nhân.
Ngưng Băng Tiên kinh ngạc: "Ngươi nói tướng công đã cứu vớt Ngọc Hành, chuyện này là sao? Ngươi kể chi tiết nghe thử xem."