Khi nghe Nguyên Phong nói cần đan dược tứ phẩm Sinh Tức Đan, Phần Thiên trưởng lão không khỏi ngẩn người. Ông ta vốn dĩ tưởng Nguyên Phong sẽ đưa ra yêu cầu thế nào, nào ngờ loay hoay một hồi lại chỉ cần Sinh Tức Đan.
"Ha ha ha, tiểu huynh đệ, náo loạn nửa ngày, ngươi chỉ muốn hai viên Sinh Tức Đan?"
Sau thoáng chốc ngẩn người, Phần Thiên trưởng lão bỗng nhiên cười lớn một tiếng, nét mặt thả lỏng nói.
"Chính xác, vãn bối chỉ cần hai viên Sinh Tức Đan là được, không lẽ trên người tiền bối có đan dược này sao?" Thấy biểu cảm của Phần Thiên trưởng lão, mắt Nguyên Phong không khỏi sáng lên. Từ phản ứng của Phần Thiên trưởng lão, hắn dường như nhìn thấy hy vọng tràn trề.
"Khụ, cái này, trên người ta quả thật không có." Nghe câu hỏi của Nguyên Phong, nét mặt Phần Thiên trưởng lão cứng đờ, xấu hổ gãi đầu nói.
"Khụ, không có?"
Nét mặt khựng lại, Nguyên Phong không khỏi đen mặt. Hắn thầm nghĩ, không có thì sao lại cười phóng đại như thế? Làm hắn mừng hụt một trận.
"Khục khục, tiểu huynh đệ, trên người ta quả thực không có Sinh Tức Đan, nhưng trưởng lão Đan Hà Tông ta trên dưới có đến mười mấy hai mươi người, trên người bọn họ hoàn toàn có khả năng sở hữu đan dược này."
Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Nguyên Phong, Phần Thiên trưởng lão vội vàng bổ sung: "Tiểu huynh đệ hoàn toàn không cần thất vọng, nói thế này đi, bất luận người khác có Sinh Tức Đan hay không, đã là thứ tiểu huynh đệ cần, Đan Hà Tông ta nhất định sẽ giúp ngươi kiếm bằng được."
"Ồ?" Nghe lời Phần Thiên trưởng lão nói, sắc mặt Nguyên Phong lập tức sáng lên, nhìn chằm chằm đối phương, chờ đợi lời tiếp theo.
"Hì hì, thực không giấu gì ngươi, năm xưa đệ tử của một vị trưởng lão trong tông bị trọng thương, vị trưởng lão đó từng cầu trợ tông chủ đại nhân luyện chế Sinh Tức Đan một lần. Nói cách khác, cho dù lúc này trong tông không có sẵn Sinh Tức Đan, đợi tông chủ đại nhân về, cũng có thể lập tức luyện chế một lò ngay."
Sinh Tức Đan tuy quý giá, nhưng cũng không phải loại đan dược không ai luyện chế nổi. Thật trùng hợp, tông chủ Đan Hà Tông Mộ Hải sở hữu đơn thuốc cũng như năng lực luyện chế Sinh Tức Đan.
"Tông chủ đại nhân có thể luyện chế Sinh Tức Đan?" Nét mặt vui mừng, lòng Nguyên Phong lập tức thả lỏng hơn một nửa.
Tông chủ Đan Hà Tông có thể luyện chế Sinh Tức Đan, vậy thì mọi việc dễ giải quyết hơn nhiều. Hắn lần này cứu Mộ Vân Nhi, với ơn cứu mạng thế này, hắn tin rằng chỉ là luyện một lò đan dược, Mộ Hải tuyệt đối sẽ không từ chối.
"Hì hì, đúng vậy, tông chủ đại nhân đan nghệ thuần thục, Sinh Tức Đan đối với ngài ấy tuyệt đối không thành vấn đề. Còn về dược liệu, tin rằng mấy trưởng lão chúng ta mỗi người góp một ít là đủ rồi, thế nên tiểu huynh đệ hoàn toàn không cần lo lắng."
"Được như vậy thì tốt quá, ha ha, tốt quá!" Nhận được lời khẳng định, Nguyên Phong không khỏi nở nụ cười. Xem ra, chuyến đi đến Đan Hà Tông cầu thuốc lần này thực sự đã đi đúng hướng.
"Đúng rồi tiểu huynh đệ, ngươi cần Sinh Tức Đan làm gì? Lẽ nào người nhà của tiểu huynh đệ có ai bị tổn thương kinh mạch?" Phần Thiên đột nhiên ngẩn ra. Thủ đoạn của Nguyên Phong kinh người như thế, theo lý mà nói người nhà của hắn cũng không đến nỗi quá kém, sao lại xuất hiện tình trạng kinh mạch bị hủy?
"Không giấu tiền bối, gia tộc của vãn bối trước đó bị kẻ gian bắt nạt, phụ thân và thúc thúc của vãn bối đều bị hủy hoại toàn bộ kinh mạch, vô cùng cần Sinh Tức Đan để khôi phục. Vãn bối bất đắc dĩ mới đến Đan Hà Tông cầu thuốc, trùng hợp gặp phải chuyện của đại tiểu thư, nói ra cũng là có duyên."
Phần Thiên trưởng lão nhìn qua là người thành thật, Nguyên Phong suy nghĩ một chút liền nói thật.
"Cái gì? Gia tộc của tiểu huynh đệ bị ức hiếp?" Nghe Nguyên Phong nói vậy, ông ta không khỏi càng thêm ngẩn người. Theo ông ta nghĩ, người có thể bồi dưỡng ra đệ tử thiên tài như Nguyên Phong, đáng lẽ phải là thế lực cực mạnh mới đúng, sao có thể xảy ra chuyện cả gia tộc bị kẻ khác bắt nạt?
"Haiz, nói ra thật hổ thẹn, gia tộc của vãn bối chỉ là một gia tộc nhỏ ở quận Phụng Thiên, tuy ở địa phương cũng tính là tạm được, nhưng hễ có cao thủ ngoại lai đến là lập tức lực bất tòng tâm."
Thở dài một tiếng, lòng Nguyên Phong tràn ngập cảm khái. Nguyên gia ở quận Phụng Thiên quả thực là cường giả, nhưng một khi có cao thủ bên ngoài đến, quả thực không chịu nổi một đòn, đây cũng là chuyện hắn không có cách nào xoay chuyển.
"Hả, quận Phụng Thiên? Tiểu huynh đệ đến từ quận Phụng Thiên?" Chờ Nguyên Phong dứt lời, Phần Thiên trưởng lão đã hoàn toàn sững sờ.
Quận Phụng Thiên, quận thành này ông ta có biết, hơn nữa lúc chưa thăng làm trưởng lão, ông ta còn từng đến quận Phụng Thiên thu mua thiên tài địa bảo. Đối với quận thành nghèo nàn nhỏ bé đó, ông ta có ấn tượng vô cùng sâu sắc. Chỉ là, điều ông ta vạn lần không ngờ tới là, Nguyên Phong lại đến từ cái nơi khỉ ho cò gáy đó.
"Quận Phụng Thiên, Nguyên Phong... Ơ, lẽ nào tiểu huynh đệ đến từ Nguyên gia ở quận Phụng Thiên?" Liên hệ giữa quận Phụng Thiên và tên của Nguyên Phong, ông ta lập tức nghĩ ra lai lịch của hắn.
"Xem ra Phần Thiên trưởng lão quả thực biết quận Phụng Thiên, đúng vậy, vãn bối chính là người của Nguyên gia quận Phụng Thiên, phụ thân Nguyên Thanh Vân chính là gia chủ Nguyên gia hiện tại." Gật đầu, Nguyên Phong thành thật trả lời.
"Ơ, việc này..." Nhận được câu trả lời của Nguyên Phong, Phần Thiên trưởng lão hoàn toàn kinh ngạc.
Nguyên gia, đó là một gia tộc đến cả cao thủ Tiên Thiên cũng không tồn tại. Một gia tộc nhỏ như thế, vậy mà có thể bồi dưỡng ra một thanh niên thiên tài xuất chúng nhường này, nói thật, dù cho chính miệng Nguyên Phong nói ra, ông ta cũng có chút không dám tin.
"Tiểu huynh đệ, ngươi đã có sư môn chưa?" Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, mắt Phần Thiên trưởng lão đột nhiên sáng lên, lập tức hỏi Nguyên Phong.
"Sư môn?" Nghe câu hỏi đột ngột của Phần Thiên trưởng lão, Nguyên Phong hơi ngẩn ra, nhưng vẫn thành thật nói: "Vãn bối luôn tu luyện ở gia tộc, lần này là lần đầu tiên đi ra ngoài, tự nhiên là chưa có sư môn."
"Chưa có sư môn?" Nhận được câu trả lời của Nguyên Phong, Phần Thiên trưởng lão lộ vẻ vui mừng, trong lòng bắt đầu tính toán.
"Chậc chậc, đệ tử thiên tài thế này mà lại không có sư môn, xem ra đây là ý trời, muốn đưa một đệ tử thiên tài đến cho Đan Hà Tông ta rồi!"
Đánh giá Nguyên Phong từ trên xuống dưới, lúc này trong lòng ông ta đã đưa ra quyết định.
Thực lực của Nguyên Phong thế nào, lúc này ông ta không dễ phán đoán, nhưng rõ ràng Nguyên Phong là một võ giả, hơn nữa cấp bậc tuyệt đối không thấp, điểm này chỉ cần nhìn qua cử chỉ hành động của Nguyên Phong là có thể nhận ra.
Hơn nữa, bỏ qua giá trị vũ lực của Nguyên Phong không bàn đến, chỉ riêng việc Nguyên Phong có thể giải được kịch độc của Vẫn Tâm Thảo, hắn đã có tư cách trở thành đệ tử Đan Hà Tông. Đan dược độc dược, những thứ này đều là lĩnh vực Đan Hà Tông nghiên cứu, Nguyên Phong đã có thể giải độc, vậy đối với đan dược tự nhiên cũng có thiên phú bất phàm, đệ tử như vậy, quả thực là đốt đuốc tìm cũng không ra!
Nói đi cũng phải nói lại, rất nhiều gia tộc nhỏ ở các quận thành nhỏ thường xuyên có nhân tài thiên tài bị vùi lấp. Dù sao, những gia tộc nhỏ môn phái nhỏ đó không có nhân mạch, rất khó gửi đệ tử vào các đại môn phái tu luyện. Nhưng lần này, ông ta tin rằng quận Phụng Thiên tuyệt đối đã vùi lấp một nhân tài cực kỳ lớn.
"Tiểu huynh đệ, lão phu có chuyện muốn thương lượng với ngươi, mong ngươi cân nhắc một chút." Ông ta là người có tính khí thẳng thắn nổi tiếng, trong lòng nghĩ gì liền nói nấy, không hề do dự dù chỉ một phút.
"Ồ? Tiền bối có gì chỉ bảo, vãn bối xin rửa tai lắng nghe."
Sự nghiêm túc đột ngột của Phần Thiên trưởng lão làm hắn hơi ngẩn ra, càng tò mò đối phương muốn nói gì với mình mà lại tỏ ra trang trọng đến vậy.
"Tiểu huynh đệ, lão phu thấy ngươi thiên phú bất phàm, lại chưa có môn phái, cho nên muốn chân thành mời ngươi gia nhập Đan Hà Tông, không biết ý của ngươi thế nào?"
"Hả, gia nhập Đan Hà Tông?" Lời Phần Thiên trưởng lão vừa dứt, Nguyên Phong lần này thực sự ngẩn người.
"Tiền bối muốn ta gia nhập Đan Hà Tông?" Như để xác nhận xem mình có nghe lầm hay không, Nguyên Phong không khỏi hỏi lại.
"Đúng vậy, gia nhập Đan Hà Tông." Gật đầu, Phần Thiên trưởng lão nói tiếp: "Tiểu huynh đệ, ngươi đừng nhìn Đan Hà Tông bên ngoài không mấy nổi danh, hơn nữa thế lực lại không nằm trong kinh thành, nhưng trên thực tế, thực lực của Đan Hà Tông ta tuyệt đối không thua kém bất kỳ môn phái nào ở kinh thành. Ngoại trừ hoàng thất ra, Đan Hà Tông không sợ bất kỳ thế lực nào, chẳng qua Đan Hà Tông ta từ trước đến nay luôn khiêm tốn, nên mới không có danh tiếng lớn như vậy mà thôi."
Thấy Nguyên Phong do dự, Phần Thiên trưởng lão còn tưởng Nguyên Phong chê bai Đan Hà Tông, nên không khỏi lên tiếng giải thích.
"Khụ khụ, tiền bối, vãn bối xuất thân thấp kém, e là sẽ làm bôi nhọ danh tiếng Đan Hà Tông, chuyện này..."
Đối với đề nghị của Phần Thiên trưởng lão, Nguyên Phong nhất thời có chút do dự. Gia nhập Đan Hà Tông, chuyện này hắn thực sự chưa từng nghĩ tới, không chỉ là Đan Hà Tông, cho dù gia nhập bất kỳ thế lực nào hắn cũng chưa từng nghĩ qua.
Trên người hắn có không ít bí mật, tự mình tu luyện thì có thể tùy tâm sở dục, nhưng nếu gia nhập tông phái thì khó tránh khỏi chịu một số ước thúc. Cho nên, đối với đề nghị của Phần Thiên trưởng lão, hắn nhất thời không khỏi đắn đo.
"Xuất thân? Ha ha, tiểu huynh đệ lo xa rồi, Đan Hà Tông ta nhận đệ tử, có bao giờ nhìn vào xuất thân đâu?" Nghe Nguyên Phong trả lời, Phần Thiên trưởng lão cười lớn một tiếng. Nguyên Phong không trực tiếp từ chối, chứng tỏ chuyện này vẫn có hy vọng.
"Tiểu huynh đệ, nếu ngươi lo lắng về xuất thân của mình thì hoàn toàn không cần thiết, bởi vì Đan Hà Tông ta thu nhận đệ tử từ trước đến nay chỉ nhìn người chứ không nhìn xuất thân." Mỉm cười, Phần Thiên trưởng lão nhướng mày nói tiếp: "Tiểu huynh đệ, sau khi gia nhập Đan Hà Tông, ngươi liền có thể hưởng dụng tài nguyên tu luyện của tông môn. Hì hì, nội tài của Đan Hà Tông ta không phải người ngoài có thể tưởng tượng được. Hơn nữa, một khi ngươi gia nhập Đan Hà Tông, gia tộc của ngươi sẽ là gia tộc được Đan Hà Tông bảo hộ. Sau này nếu có ai dám bất kính với gia tộc của ngươi, trước tiên phải gánh chịu cơn thịnh nộ của Đan Hà Tông. Tin rằng ngay cả những gia tộc ở kinh thành kia cũng tuyệt đối không dám mảy may xâm phạm gia tộc của ngươi nữa."
Ông ta thực sự nhìn trúng Nguyên Phong, sợ Nguyên Phong không đồng ý nên hầu như đem tất cả những lợi ích có thể nghĩ ra được nói sạch, dụ dỗ Nguyên Phong một cách trắng trợn.
"Ồ? Bảo hộ gia tộc?"
Quả nhiên, khi nghe Phần Thiên trưởng lão nói đến đây, mắt Nguyên Phong bỗng sáng lên. Nếu nói trước đó hắn còn có chút do dự, thì khi nghe đến bốn chữ "bảo hộ gia tộc", hắn quả thực đã động lòng.
"Có được sự bảo hộ của Đan Hà Tông, các gia tộc ở kinh thành cũng không dám ra tay với gia tộc, nghe qua có vẻ rất tốt!"
Nheo mắt lại, khoảnh khắc này, trong lòng hắn đã âm thầm đưa ra quyết định.