Hy Vọng Mong Manh

Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Nhìn từ bên ngoài, ngôi nhà được bao phủ bởi những viên gạch sáng màu, nhưng năm tháng sẽ dần nhuộm lên nó nét thâm trầm cổ kính. Lối vào nhà ngập tràn ánh sáng nhờ khoảng trống thông tầng, hòa quyện trong một thiết kế tươi sáng mang đậm phong cách Nam Âu.

Phòng khách thông với bếp và phòng ăn rộng thênh thang toát lên vẻ hào nhoáng, sang trọng khiến người ta liên tưởng đến những khách sạn cao cấp ở New York. Nhà bếp được trang bị mẫu đảo bếp tối tân nhất, vô cùng tiện dụng. Vào đến phòng ngủ, ta sẽ thấy trải rộng trước mắt một khoảng không gian thư thái đượm hương vị châu Á, hao hao các khách sạn nghỉ dưỡng trên hòn đảo Bali.

Tiếp đến, bên trong phòng tắm rộng rãi, thoải mái có bố trí một ô cửa sổ để gia chủ có thể vừa ngâm mình trong bồn nước nóng vừa khoan khoái ngắm cảnh. Dĩ nhiên, sự riêng tư thì vẫn sẽ được đảm bảo…

“Còn cầu thang, tôi nghĩ thiết kế kiểu xoắn ốc cũng ổn. Nhìn sao cho sang chảnh ấy.”

Cô vợ nhà Tanemura - khách hàng của Ishikawa Kazuto nói thêm bằng cái ngữ điệu hệt như khi thể hiện sự lựa chọn kỹ lưỡng đối với đảo bếp lúc vừa rồi.

“Ra vậy.”

Ishikawa Kazuto bèn đặt bút xuống, vuốt những sợi râu cằm đã cắt tỉa gọn gàng. Lăm lăm cây bút trong tay suốt từ nãy tới giờ, song gã hầu như chẳng ghi chép gì.

Đã qua thượng tuần tháng Chín. Ban ngày lúc mặt trời lên cao, cái nóng hẵng còn gay gắt là thế, vậy mà gần đến chiều tối, dù đang ngồi trong văn phòng Kazuto vẫn cảm nhận được bầu không khí bên ngoài đã dịu dần đi. Gã lấy điều khiển, tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút.

Ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ nơi mặt trời đã xế bóng, Umemoto Katsuhiko, trợ lý của Kazuto, đang lẳng lặng lắp mô hình.

“Em cứ được voi đòi tiên như thế chắc gì đã thực hiện được hết, lại còn làm khó cho kiến trúc sư đấy.”

Anh chồng ngồi bên cạnh cười nhăn nhó, miệng trách vợ còn mắt thì nhìn Kazuto mong nhận sự đồng tình.

“Nhưng thế thì mới gọi là nhà xây theo yêu cầu chứ?” Cô vợ tỏ vẻ ngạc nhiên, đáp trả.

“Cửa vào theo phong cách Nam Âu, phòng khách theo phong cách New York, phòng ngủ theo phong cách Ball, thập cẩm ngũ vị như thế khéo làm người ta không biết phải xây cái nhà như thế nào mới được đấy.”

“Tại sao chứ? Chẳng lẽ không được như thế à?”

Cô vợ dẩu môi lên, vẻ không phục. Ngôi nhà riêng trong mơ sắp trở thành hiện thực, nên xem chừng cô ta còn sốt sắng hơn cả chồng.

“Chà, anh kiến trúc sư này, tôi ấy mà…” anh chồng nhìn về phía Kazuto. “Về cơ bản, tôi nghĩ các chi tiết cứ giao cho anh tự quyết định lấy là hay nhất. Theo tôi một ngôi nhà được thiết kế đồng nhất sẽ tốt hơn là mỗi phòng một kiểu, hừm, nếu buộc phải đưa ra ý kiến thì tôi thích vẻ sừng sững của một ngôi nhà theo phong cách cổ.”

“Anh mà thiết kế đồng nhất theo phong cách nhà cổ thì cuộc sống của em sẽ bức bối chết mất thôi. Nhà bố mẹ ở quê cũng xây theo kiểu kiến trúc nhà nông hồi xưa, em ngán đến tận cổ rồi. Một ngôi nhà có thể giúp anh tận hưởng bầu không khí khác nhau ở mỗi căn phòng thì có chỗ nào không được? Em nghĩ nhà xây theo yêu cầu chính là để người ta biến lý tưởng xa xỉ đó thành những dáng hình đẹp đẽ.”

“Không, không, nếu cái gì em cũng muốn nhồi nhét vào thì chỉ tổ hỏng bét thôi… Này, anh công nhận không?”

“Làm gì có chuyện đấy, phải không anh kiến trúc sư?”

Trong suốt gần hai mươi năm làm nghề, Kazuto đã nhiều lần chứng kiến sự bất đồng quan điểm của các cặp vợ chồng khách hàng, về phần mình, gã chỉ cần đứng ra hòa giải bằng câu “Không, không”, như một câu cửa miệng.

“Cho phép tôi được nói rằng… Cả hai người đều đúng và cũng đều sai,” Kazuto nối tiếp câu chuyện. “Dĩ nhiên, nếu anh chị đặt đề bài là chúng tôi có mảnh đất ở chỗ này, ngân sách ngần này, hãy xây cho tôi một ngôi nhà theo phong cách cổ xưa, thì tôi hoàn toàn có thể xây một ngôi nhà tương xứng theo gu thẩm mỹ của mình. Hoặc xây một ngôi nhà đáp ứng được những điều kiện mà chị nhà đưa ra cũng không phải việc gì khó. Nhưng chỉ vậy thôi thì tôi dám chắc ngôi nhà sẽ thất bại. Ý tôi là, nếu xét đến những yếu tố cần thiết để xây một ngôi nhà thì việc chỉ dựa vào gu thẩm mỹ của kiến trúc sư hay mong ước, nguyện vọng của gia chủ đều là không đủ.”

“Ý anh là phải có cả hai…?”

Nghe anh chồng hỏi vậy, Kazuto bèn lắc đầu. “Không, kết hợp cả hai thứ ấy cũng vẫn thiếu.”

“Có nghĩa là…?”

“Để xây một ngôi nhà thì yếu tố tiên quyết cần đưa vào chính là phong cách sống của những thành viên sẽ ở trong ngôi nhà đó, cũng như bản sắc của gia đình ấy.”

“Bản sắc của gia đình…?”

Đôi vợ chồng đang ngồi sánh vai phía bên kia chiếc bàn bèn quay sang nhìn nhau, tỏ ý chưa thể lĩnh hội hết ý nghĩa lời nói của Kazuto.

“Đúng vậy,” gã tiếp lời. “Chẳng hạn, tôi rất hay nhận được yêu cầu thiết kế cửa sổ ngắm cảnh trong phòng tắm giống như chị nhà nói khi nãy, và trên thực tế tôi cũng thường thiết kế phòng tắm kiểu như vậy. Nhưng nếu không suy xét từ thói quen đi tắm của những thành viên sống trong ngôi nhà đó thì khó mà thành công cho được. Giả sử hầu hết mọi người đều chỉ đi tắm vào buổi tối thì dù có bố trí bồn tắm rồi thiết kế cửa sổ ở một vị trí có tầm nhìn đẹp đến đâu, cùng lắm người ta cũng chỉ có thể tận hưởng nó vào những lúc dọn dẹp nhà tắm, đến lúc ấy thì có mà cười ra nước mắt.”

“Chà, đúng thế đấy,” anh chồng nói. “Nhà tôi chỉ tắm vào buổi tối, bản thân tôi cũng toàn tắm ào ào cho xong nên hoàn toàn không cần đến cái phòng tắm cầu kỳ như thế.”

“Nhưng em lại thích ngâm nửa người trong bồn tắm để thong thả tận hưởng cơ,” cô vợ lập luận.

“Nói vậy nhưng em cũng tắm vào buổi tối còn gì.”

“Có phải em chỉ tắm buổi tối đâu.”

“Gì cơ, thế chẳng lẽ buổi sáng đợi sau khi anh đi làm, em sẽ ngâm bồn như một quý bà tao nhã à,” anh chồng châm chọc vợ, đoạn cười với Kazuto. “Thật tình, đâu cần phải tiêu tốn khoản ngân sách hạn hẹp vào cái thứ xa xỉ, sao cũng được như thế chứ.”

“À không, phòng tắm quan trọng lắm chứ, chưa kể chúng ta có thể bố trí một khu vực trồng cây xanh nho nhỏ bên ngoài cửa sổ, thiết kế đèn chiếu sáng gì đó để thưởng thức khung cảnh về đêm,” Kazuto đáp lại cuộc khẩu chiến gay gắt của hai vợ chồng bằng nụ cười thiểu não. “Có điều, nếu thiết kế cửa sổ to quá thì kiểu gì đến mùa đông phòng tắm cũng sẽ lạnh tê tái. Nếu mọi người trong nhà không đi tắm liền một lèo thì phòng tắm mà người trước đã mất công làm ấm sẽ lại bị lạnh đi mất tiêu. Có những người vào ở rồi mới nhận ra nó giống như là ngọc mà có vết vậy.”

“À, nhà tôi đi tắm giờ giấc lung tung, tôi cũng hay về muộn nữa. Thường thì tôi hay tắm ào một cái trước khi đi ngủ. Nước tắm nguội đã đủ rắc rối rồi, đằng này nếu cả phòng tắm cũng bị lạnh thì có khi tôi sẽ cảm lạnh trong lúc chờ đun nước nóng mất.”

“Nếu thế thì anh chỉ cần đi tắm sớm là được chứ gì,” cô vợ ngán ngẩm chen ngang. “Hôm nào em chẳng giục anh tắm sớm nhưng anh cứ đủng đà đủng đỉnh, hôm thì uống bia, hôm thì uống rượu nóng cơ.”

“Đành chịu chứ sao,” anh chồng cười xòa. “Với anh thì những thứ đó mới là thú vui của cuộc sống mà.”

“Phải rồi,” đến đây thì Kazuto cắt ngang. “Đúng như anh nhà nói, tôi muốn khách hàng của mình sẽ vẫn giữ được những điều mà họ vốn trân trọng. Tôi không tán thành với việc thay đổi nếp sinh hoạt chỉ để phù hợp với ngôi nhà. Bởi lẽ làm thế chẳng khác nào sống trong ngôi nhà xây sẵn để bán, vốn đã theo một khuôn.”

“Đấy, em thấy chưa,” anh chồng làm bộ mặt đắc thắng. “Anh ấy bảo như vậy đấy.”

“Có điều, nếu như đối với anh nhà khoảng thời gian hạnh phúc nhất là được nhâm nhi một cốc bia hay một ly rượu vào buổi tối thì đối với chị nhà, thời gian đi tắm mới là khoảng thời gian thư thái nhất, và chị cũng muốn trân trọng khoảnh khắc đó đúng không?”

“Đúng vậy,” cô vợ gật mạnh đầu, nhìn Kazuto với ánh mắt như thầm mong gã sẽ trở thành người hiểu mình nhất. “Tôi cũng có thú vui riêng như anh ấy mà.”

“Nếu vậy thì một phòng tắm bình thường không thể làm chị thỏa mãn được nhỉ. Thiết kế khung cửa sổ có tầm nhìn đẹp cũng là một cách… Nhưng, thế nào nhỉ, nếu chị muốn coi phòng tắm như một khoảng không gian xoa dịu tâm hồn, vậy thì, ở đây tôi chỉ nói ví dụ thôi nhé, chỉ cần thiết kế sao cho ở bốn góc phòng có chỗ để chị cắm những cây nến thơm cũng đã đủ đáp ứng nguyện vọng của chị rồi.”

“À, nến thơm…” giọng cô vợ đột nhiên nhu mì trở lại. “Cũng hay đấy nhỉ.”

“Được quá còn gì. Làm thế đỡ tốn kém hơn. Rồi mình dùng chỗ tiền đó vào việc khác mới là khôn ngoan đấy.”

“Cũng phải,” cô vợ thật thà gật đầu.

“Đây chính là một ví dụ đó,” Kazuto nói tiếp. “Để xây một ngôi nhà thì điều quan trọng nhất là xem cặp vợ chồng ấy, gia đình ấy đang sống như thế nào, và sau này họ dự định sống ra sao. Nhà xây theo yêu cầu, nói cách khác, bản thân ngôi nhà chính là hiện thân cho phong cách sống của gia đình đó. Chỉ cần nhìn ngôi nhà là ta có thể biết được cả lối sống, sở thích, cũng như tính cách của từng thành viên sống trong đó. Nói là tác phẩm của kiến trúc sư nhưng thực ra không phải vậy. Nó là tấm gương phản chiếu hình ảnh của những con người sống trong đó. Cứ cho là cùng một miếng đất, cùng một khoản ngân sách, cùng một kiến trúc sư thiết kế đi chăng nữa, chỉ cần chủ nhân ngôi nhà là người khác thì cố nhiên sẽ thành ra một ngôi nhà khác. Nói đến nhà xây sẵn là nói đến những ngôi nhà giống nhau y xì đúc, mười căn như một, nhưng xét trên quan điểm của chúng tôi thì đó là chuyện không thể nào xảy ra.”

“Ừm…” anh chồng cười thiểu não, như thể lời nói của Kazuto đã khiến anh ta phải chấn chỉnh lại suy nghĩ. “Cái này gọi là triết học hay gì nhỉ… Tôi cũng biết xây nhà không phải việc đơn giản, quả nhiên không toàn tâm toàn ý thì khó có thể làm được thật. Cũng vất vả ra trò anh nhỉ.”

“Xây một ngôi nhà ưng ý không hề dễ chút nào,” Kazuto cười đáp lại. “Rất nhiều người nói rằng xây nhà là dịp để họ nhìn lại gia đình mình cũng như quãng đời đã qua của mình. Quả đúng là một vấn đề mang tính triết học.”

“Nghe cứ xa xăm, mơ hồ thế nào ấy nhỉ,” cô vợ nói trong tiếng thở dài.

“Nhưng nếu vì vậy mà chùn bước thì thật lãng phí. Bởi lẽ, một ngôi nhà phù hợp với gia đình sẽ hứa hẹn mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn hiện tại. Tôi nói điều này không phải với tư cách là người làm kinh doanh, vì vậy nếu anh chị muốn thì nhất định hãy thử sức.”

“Chà, một người không hứa hươu hứa vượn mà sẵn lòng chỉ ra cho chúng tôi những điều phiền toái như anh, trái lại càng khiến tôi thêm tin tưởng đấy,” anh chồng nói bằng giọng nghiêm túc. “Đằng nào hai vợ chồng tôi cũng quyết định xây nhà rồi, vả lại tuy chúng tôi đến đây trao đổi với anh như thế này cũng chỉ xuất phát từ niềm cảm hứng khi ghé thăm trang web của anh, nhưng sau khi nghe anh nói chuyện thì tôi rất muốn được nhờ cậy anh thiết kế giúp.”

“Anh lại tự ý quyết định rồi.”

Nghe giọng nói có pha chút đùa giỡn đó của cô vợ, Kazuto cảm nhận được rằng cô ta không có ý phản đối.

“Cảm ơn anh.”

Kazuto mau mắn nói lời cảm ơn kèm theo một nụ cười mỉm.

“Nếu được, hay là anh chị tham quan nhà tôi đi?”

Kazuto tán gẫu với vợ chồng Tanemura một lúc, lắng nghe nhân sinh quan cũng như suy nghĩ của họ về môi trường sống từ trước đến giờ. Dựa trên những câu chuyện đó, gã sẽ vạch ra khung ý tưởng, nắm bắt cái gọi là chủ đề hay phong cách thiết kế đặt nền móng cho việc xây nhà. Đó là cách làm của Kazuto. Khi định hình được những thứ đó rồi, gã sẽ dần hướng sự quan tâm của mình tới các chi tiết, cuối cùng dựa trên những thông tin như kiểu họ sở hữu mấy đôi giày, mấy bộ quần áo để từ đó thiết kế ra các khu chứa đồ.

Tuy nhiên, gã không thể hỏi tỉ mỉ ngần ấy thứ chỉ trong một ngày, vì thế gã sẽ trò chuyện khoảng một giờ rồi lựa thời điểm ngắt quãng thích hợp để gợi ý họ chuyện đi tham quan nhà mình.

“Như thế cũng được sao?”

“Đương nhiên rồi. Nếu là nhà của người khác thì tôi sẽ phải xin phép trước, nhưng nhà của tôi thì không cần. Hầu như với khách hàng nào tôi cũng cho xem nhà mình.”

“Vậy, chúng tôi không khách khí nữa.”

“Xin mời, xin mời,” Kazuto nói, đoạn đứng dậy. “Nếu có điện thoại từ công ty xây dựng Takayama thì cậu sang nhà gọi tôi nhé,” trước khi ra khỏi văn phòng, gã dặn dò trợ lý Umemoto.

Nằm ngay cạnh văn phòng nhỏ nhắn với diện tích khoảng 26 mét vuông này là nhà riêng của Kazuto. Trên một mặt bằng rộng gần 250 mét vuông, gã xây nhà riêng của mình và một căn tách biệt để sử dụng làm văn phòng.

Nơi ở và làm việc của Kazuto nằm trên khu vực đồi núi thoai thoải thuộc thành phố Tozawa, tỉnh Saitama, giáp ranh với ngoại ô Tokyo [1] . Xung quanh san sát những ngôi nhà do các công ty xây dựng lớn xây nên, chưa nói đến nhà kiểu Nhật hay kiểu Tây, đẹp hay xấu, nhưng căn nào căn nấy đều như đúc cùng một khuôn.

Nếu chuyển đến loanh quanh mấy khu như Kichijoji hay Shakujii thì ngôi nhà mà Kazuto tự tay thiết kế đây cũng không lấy gì làm nổi bật cho lắm, song ở cái vùng đồi núi này, khách quan mà nói ngôi nhà với kiểu dáng thiết kế hiện đại, kết hợp giữa bê tông và đá ốp quả thực đã đem đến một làn gió mới. Ngay cả vị trí trồng những cây xanh mát mắt như cây lá kim hay juneberry cũng là do Kazuto thiết kế, đóng góp cho diện mạo của ngôi nhà. Chắc chắn đó sẽ là những tư liệu có sức hút mạnh mẽ đối với các khách hàng ghé thăm ngôi nhà của gã giữa lúc còn đang phân vân chưa biết nên thuê ai làm kiến trúc sư cho nhà mình.

“Chà, ngôi nhà trông sang trọng quá.”

“Tổng diện tích xây dựng gần 100 mét vuông, nói vậy để anh chị có thể hình dung được nhà anh chị cũng sẽ rộng gần bằng thế này. Ngôi nhà này xây từ cả chục năm trước rồi, nếu đổi lại là bây giờ chắc tôi còn có thể làm cho nó đẹp hơn nữa cơ.”

Kazuto nói nhẹ bẫng trong lúc cặp vợ chồng đang ngước nhìn ngôi nhà với vẻ trầm trồ.

“Nào, hai người vào đi, cứ tự nhiên như ở nhà nhé.” Kazuto mở cửa, mời họ vào.

“Tôi xin phép… Oa, trông cứ như biệt thự nghỉ dưỡng thế này.”

“Giờ này ngoài trời cũng không còn sáng nữa, chứ nếu là ban ngày thì ánh sáng sẽ tha hồ rọi từ trên xuống.”

Có vẻ như bọn trẻ đã đi học về cả rồi. Kazuto vừa dẹp đống giày dép vứt bừa bãi sang một bên, vừa giải thích.

“Thích thật đấy nhỉ.”

Cặp vợ chồng đưa mắt nhìn xung quanh, miệng không ngớt xuýt xoa. Kazuto xếp hai đôi dép đi trong nhà ở bậc cửa rồi nói: “Mời anh chị vào.”

“Đây là phòng khách.”

Kazuto dẫn họ qua phòng khách thông với phòng ăn và bếp. Kiyomi, vợ gã, đang ngồi làm việc bên chiếc bàn ăn xuất xứ từ Ý, được gắn liền với đảo bếp. Dưới chân nàng, Cookie, chú chó thuộc giống Miniature Dachshund đang nằm ngủ.

“Xin phép quấy rầy chị.”

“À vâng, mời anh chị.”

Nghe tiếng chào hỏi của vợ chồng Tanemura, Kiyomi vội bỏ kính, trông nàng có phần hơi cuống.

“Không cần đâu em.”

Thấy Kiyomi toan đứng dậy mà có lẽ là để đi pha trà, Kazuto liền nhẹ nhàng ngăn nàng lại.

“À, chị cứ làm việc tiếp đi ạ,” cặp vợ chồng cũng tỏ ra giữ ý.

“Vậy à… Thành thật xin lỗi vì không tiếp đón anh chị được. Hai người cứ thong thả đi xem nhà nhé.”

Kiyomi khẽ mỉm cười, nói, đoạn quay trở lại với tập bản thảo đang cầm trên tay.

“Khác với tôi, bà xã tôi làm công việc liên quan đến xuất bản, cứ phải chạy theo deadline suốt thôi.”

Kiyomi vốn là biên tập viên cho một tạp chí xây dựng, cũng nhờ mối lương duyên đó mà quen Kazuto. Song hiện tại nàng đã nghỉ việc ở đó để làm tự do, tỉ mẩn với công việc hiệu đính bản thảo. Thỉnh thoảng nàng lại than thở công việc lao lực mà đổi lại thu nhập chẳng đáng là bao, nhưng nàng cũng công nhận riêng khoản có thể ngồi ở nhà làm việc cũng đã được coi là xa xỉ rồi, xem ra nàng vẫn có thể vừa tận hưởng cuộc sống một cách vừa phải vừa duy trì công việc.

“Oa, đảo bếp này,” vợ Tanemura hướng sự chú ý tới cái đảo bếp làm bằng thép không gỉ của Đức. Cô ta đi vòng quanh, khen “Đẹp thật đấy.”

“Chị Tanemura đang quan tâm đến đảo bếp đấy. Em có thể chia sẻ cho chị ấy những tiện ích của nó cũng như trải nghiệm sử dụng thực tế không?” Kazuto đứng cạnh vợ, nói.

“À, vâng,” Kiyomi đặt bút xuống và ngẩng đầu lên. “Nó tiện lắm chị ạ. Nhưng kể ra có thêm vài ngăn chứa đồ nữa thì càng tuyệt.”

“Cái hồi bọn trẻ nhà tôi hẵng còn nhỏ thì dùng ổn lắm,” Kazuto bổ sung. “Nhưng giờ thằng lớn đã học lớp 10, đứa em thì cũng lên lớp 9 rồi, số lượng bát đĩa tăng lên, chưa kể chúng còn mang cơm hộp đến trường, mà cái hộp đựng cơm ấy cũng phải cần đến mấy loại,” gã tiếp tục bồi thêm. “Bà xã tôi cứ suốt ngày cằn nhằn về chuyện ấy.”

Vợ chồng Tanemura cười nắc nẻ.

“Nhưng cũng phải tính đến lúc bọn trẻ trưởng thành nhỉ,” anh chồng nói, nụ cười vẫn chưa tắt hẳn. “Cháu nhà tôi vẫn còn nhỏ, nhưng cũng chẳng mấy mà lớn đâu.”

“Chà, thật thế chứ còn gì,” Kazuto đáp. “Bọn con trai ấy, mới ngày nào vẫn còn bé tí teo thế này, mà nhoằng cái đã lớn phổng, cũng ra dáng người lớn như ai, lại còn ăn nói ngông nghênh, nào thì không liên quan đến bố mẹ, nào thì đấy là việc của con…”

“Ha ha ha.”

“Dù sao thì sự trưởng thành của con trẻ là một vấn đề quan trọng luôn luôn phải tính đến khi xây nhà. Đối với nhà tôi, những chỗ như tủ bếp này kia thì vẫn phải phiền vợ tôi xoay xở, nhưng riêng phòng của bọn trẻ thì tôi đã thiết kế đâu ra đấy để có thể tùy chỉnh cho phù hợp với từng độ tuổi của chúng.”

“Ồ, như thế nào vậy?”

“Để tôi chỉ cho anh chị xem.”

Kazuto nói, đoạn bước lên bậc cầu thang chìa ra từ một góc của phòng khách.

“Cầu thang nhà tôi không phải là cầu thang xoắn ốc đâu.”

Gã nói vậy cốt để pha trò cho cặp vợ chồng kia, rồi nói tiếp.

“Nhưng tôi bố trí cầu thang ở phòng khách, đồng thời kết hợp với khoảng thông tầng, nhờ đó có thể kết nối phần không gian còn rộng rãi ở phòng khách với tầng hai. Tôi cho rằng đối với những ngôi nhà mà chỉ có thành viên trong gia đình sống với nhau thì việc ngăn cách các khoảng không gian bằng những bức tường cao, có khả năng cách âm không phải là ý hay cho lắm. Theo tôi, bức tường chỉ đơn thuần là để thay đổi tâm trạng cho người sử dụng khoảng không gian ấy, chứ không nhất thiết phải làm thành những căn phòng kín như bưng mà làm gì. Chính vì thế, ngay từ đầu tường phòng bọn trẻ đã được đục lỗ, cửa ra vào là loại rèm xếp để âm thanh có thể lan truyền. Điểm mấu chốt ở đây là cảm giác về khoảng cách khi mà người ở trên tầng hai thậm chí có thể nghe rõ tiếng gọi vọng lên từ phòng khách.”

Lên đến tầng hai, một khoảng không gian thoáng đãng với những chậu cây cảnh mở ra. Từ chỗ này cũng có thể đi ra ban công. Kazuto nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ căn phòng kế bên của cậu con trai Tadashi.

“Ban công đằng kia cũng thông với phòng của bọn trẻ. Mỗi khi đứng đây chăm sóc đám cây cảnh, tôi có thể nghe được tiếng nhạc phát ra từ phòng chúng giống như lúc này, hoặc nghe được tiếng chúng nói chuyện… Nhờ thế, tôi có thể biết được, à thì ra chúng đang nghe nhạc hay đang nói chuyện với bạn bè.”

“Ra vậy.”

Kazuto vừa vòng ra cửa phòng con trai, vừa chỉ vào cái lỗ hình tròn trên tường, hiện đang được bịt lại bằng một tấm poster.

“Đấy anh chị xem, bức tường được đục lỗ như thế kia. Hồi xưa, cứ đến tối là vợ chồng tôi lại nhòm qua cái lỗ đấy để kiểm tra xem bọn trẻ có đang ngủ ngoan hay không. Ai dè đến cái tuổi ẩm ương chúng lại đi bịt lại như thế, ra chiều muốn riêng tư.”

Vừa nghe tiếng cười của đôi vợ chồng, Kazuto vừa gõ nhẹ vào bức tường cạnh cửa ra vào.

“Bố vào nhé.”

Gã nói. Vừa mở tấm rèm xếp gã đã nghe thấy tiếng chẹp miệng vọng ra từ bên trong. Gã nhòm vào phòng, thấy Tadashi đang nằm trên giường, tay ôm điện thoại.

“Mời vào, mời vào.”

Kazuto thản nhiên đi vào, đoạn mời cặp vợ chồng kia vào theo.

“Cô chú xin phép nhé… A, căn phòng đẹp ghê.”

“Xin phép quấy rầy cháu… Chào cháu.”

Thấy cô vợ tươi cười chào hỏi, Tadashi hơi lảng mắt đi chỗ khác, rồi khẽ gật đầu, đáp gọn lỏn: “Chào cô.”

Một chất giọng trầm thấp, chẳng ăn nhập gì với khuôn mặt hẵng còn búng ra sữa. Mặc dù Tadashi đã vỡ giọng gần ba năm nay nhưng không hiểu sao Kazuto vẫn chưa thể quen được, cái cảm giác thiếu tự nhiên vẫn cứ đeo bám gã đến tận bây giờ. Chưa kể khuôn mặt non choẹt của thằng bé còn đang sờ sờ đôi ba vết bầm tím kiểu như bị xuất huyết dưới da, càng khiến nó trông thiếu chín chắn. Tadashi bị như thế sau hôm đi ngủ lang ở ngoài vào cuối tuần trước, chắc là cãi nhau với đứa nào đấy. Mặc cho bố mẹ gặng hỏi nó đã làm gì để ra nông nỗi ấy, thằng bé chỉ đánh trống lảng bằng mấy câu trả lời mập mờ.

Kazuto còn nhớ hồi học cấp hai, cấp ba gã cũng từng cảm thấy bức bối với bố mẹ và tỏ thái độ giống như thế, đâm gã chẳng thể nặng lời với Tadashi, nhưng chí ít gã cũng muốn những lúc bố bàn chuyện công việc với khách như thế này, thằng bé sẽ hợp tác hơn một chút. Hồi học cấp hai nó không lộ liễu đến mức này. Chẳng rõ có phải từ ngày bị chấn thương đầu gối rồi buộc phải bỏ câu lạc bộ thằng bé đâm đổ đốn hay không mà có lần nó còn chẳng buồn chào hỏi khách khứa của bố cho ra hồn, nhăn nhó ra mặt rồi cứ thế bỏ ra khỏi phòng.

“Hồi thằng bé mới lên cấp một, tôi đã bỏ cái vách ngăn với phòng bên cạnh, cho hai anh em ở chung một phòng. Học hành thì xuống phòng khách, phòng này chỉ kê độc cái giường thôi. Suốt mấy năm tiểu học, chúng toàn học bài ở phòng khách.”

“Cho bọn trẻ ở riêng mỗi đứa một phòng từ sớm chắc là không tốt phải không anh?”

“Tôi nghĩ thế. Theo tôi, khi bọn trẻ học cấp một thì phòng của chúng chỉ nên là chỗ để ngủ thôi. Như nhà tôi, phải đến khi hai đứa lên cấp hai tôi mới kê bàn học ở đây đấy. Cơ mà, thằng bé nhà tôi cũng chẳng nhờ thế mà ham học hơn đâu, nên lời tôi nói chắc cũng không phải là kim chỉ nam gì cả.”

Nghe Kazuto pha trò, vợ chồng Tanemura liền khẽ mỉm cười.

“Bức tường gỗ này hay nhỉ. Cảm giác thư thái cứ như đang ở phòng nghỉ dưỡng ấy.”

Ngay cả khi đã thôi cười, hai vợ chồng vẫn nhìn quanh khắp căn phòng, hết lời khen ngợi.

“Sống trong căn phòng này cháu thấy thế nào hả Tadashi?”

“À… bình thường ạ.”

Vợ chồng Tanemura lại phá lên cười, làm như câu nói cộc cằn của Tadashi trái lại còn khiến họ thấy có duyên không bằng.

“Phòng này mà vẫn còn bình thường à… Thế thì cháu hơi bị khắt khe đấy nhỉ.”

Anh chồng nói, đồng thời ánh mắt có vẻ như đang chú ý đến trái bóng đặt bên cạnh giường ngủ.

“Cháu chơi bóng đá à?”

Nghe vậy, Tadashi khẽ lắc đầu. “Không,” miệng nó mấp máy chứ không hẳn thành tiếng.

“Ngày trước thằng bé có chơi,” không còn cách nào khác, Kazuto đành đỡ lời. “Nhưng vì bị thương ở chân nên nó phải thôi rồi.”

“Chậc, tội nghiệp quá.”

Nghe Tanemura nói vậy nhưng nét mặt Tadashi hầu như không thay đổi, chừng như nó đang muốn nói làm ơn để tôi yên, bởi vậy câu chuyện cũng đành kết thúc một cách nhạt nhẽo. Kazuto không biết vợ chồng Tanemura nghĩ gì về những vết bầm tím xung quanh mắt và miệng Tadashi, song lúc này họ cũng chẳng dại gì mà nhắc đến, bởi làm thế chỉ tổ khiến bầu không khí thêm khó xử mà thôi.

“Vậy giờ chúng ta qua phòng con gái tôi nhé.”

Vợ chồng Tanemura cũng có con gái nên chắc chắn họ sẽ tham khảo được nhiều hơn ở phòng của Miyabi.

Chưa kể, so với Tadashi thì Miyabi ít nhiều cũng là đứa dễ gần hơn. Y như rằng Kazuto vừa gõ cửa, con bé đã ngay lập tức ra mở tấm rèm xếp. Xem chừng nó đã đoán trước là có người tới.

“Cho cô chú xem phòng con nhé.”

“Cháu chào cô chú ạ.”

Tuy nét mặt có hơi căng thẳng, kiểu như bẽn lẽn khi gặp người lạ, song Miyabi vẫn lễ phép cúi chào.

“Cháu đang học bài à? Cô chú xin lỗi nhé.”

Vợ chồng Tanemura nói vậy khi nhác thấy đống sách vở đang để mở trên bàn, nhưng Miyabi chỉ lắc đầu, ngại ngùng đáp “Không sao ạ”. Con bé có thân hình mảnh mai cổ thon thả. Đôi mắt lúc nào cũng đảo qua đảo lại, từ bé nó đã luôn để ý những thứ nhỏ nhặt đến bất ngờ xung quanh mình. Lúc này, cặp mắt ấy đang lia những ánh nhìn quan sát về phía vợ chồng Tanemura.

“Ôi, căn phòng này cũng đẹp quá!”

“Công nhận.”

Khác với căn phòng gần giống hình chữ nhật của Tadashi, phòng của Miyabi hình chữ L, cách bài trí không tuân theo quy tắc nào, chưa kể còn có gác xép, góp phần tạo điểm nhấn cho căn phòng.

“Phòng này nhỏ hơn căn phòng khi nãy, nhưng khi tôi hỏi hai đứa thích phòng nào hơn thì cả hai đều chọn phòng này.”

“Ồ… vậy sau đó anh đã phân xử như thế nào?” cô vợ tò mò hỏi.

“Vâng, tôi đã bảo chúng oẳn tù tì nhưng con bé này thuộc diện cứng đầu cứng cổ, kết cục là ông anh lại phải nhường cho cô em đấy.”

“Chà, thật may mắn vì có anh trai hiền lành như thế nhỉ.”

Nghe vậy, Miyabi khẽ mỉm cười, gật đầu.

“Ở phòng này cháu thấy thế nào?”

“Thích ạ.”

Xem ra thái độ niềm nở của Miyabi đã khiến vợ Tanemura phấn chấn hơn, cô ta nhìn bàn học của con bé và hỏi sang chuyện khác.

“Năm nay cháu học lớp 9 nghĩa là chuẩn bị thi lên cấp ba rồi nhỉ?”

“Vâng ạ.”

“Thế thì vất vả đấy nhỉ. Ở khu này trường nào đi học tiện đường hả cháu?”

“Trước mắt cháu định thi vào Học viện nữ sinh Toshima ạ.”

“Ôi, cái trường khó nhằn đấy á…”

Thấy cô vợ tròn xoe mắt ngạc nhiên, Miyabi liền xua tay tỏ vẻ khiêm tốn.

“Cháu định đi thi thử, nếu khó quá chắc cháu phải suy nghĩ lại ạ.”

“Thế à, nghe chừng cũng vất ghê. Cố gắng lên nhé.”

“Vâng ạ.” nghe lời động viên, Miyabi đáp lại bằng một nụ cười giữ ý.

Hồi cấp hai, Tadashi không dành nhiều tâm trí vào học hành như với chơi bóng, bởi vậy thằng bé chật vật lắm mới vào được một trường công hạng xoàng. Trong khi đó, Miyabi lại rất chịu khó học thêm học nếm để chuẩn bị thi vào một trường tư thục thuộc tốp đầu.

Vốn dĩ con bé đã có nguyện vọng thi vào Học viện nữ sinh Toshima ngay từ hồi lên cấp hai, nhưng Kiyomi phản đối vì xót con, sợ cô con gái liễu yếu đào tơ ngày ngày bị nhồi nhét trên những chuyến tàu điện chật như nêm. Nàng đã nói thế nên Kazuto cũng chẳng thể vô trách nhiệm mà mở mồm ra bảo là không sao được. Bản thân gã cũng thấu hiểu cái cảm giác sung sướng khi được giải tỏa khỏi sự căng thẳng vì phải lắc lư trên những chuyến tàu chật cứng toàn người là người mỗi ngày.

Kiyomi nói không cứ phải vào trung tâm mà ở ngoại thành cũng có vô khối trường tốt. Nàng khuyên Miyabi nên thi vào mấy trường đó, song tất nhiên là con bé không chịu. Cuối cùng, Kiyomi đành nhượng bộ là lên cấp ba sẽ để con bé thi theo ý muốn, đến lúc ấy Miyabi mới chịu từ bỏ và quyết định vào một trường công lập ở địa phương giống Tadashi.

Chỉ cho vợ chồng Tanemura xem phòng của Tadashi thôi thì có lẽ họ sẽ không thấy được thuyết phục cho lắm về tầm ảnh hưởng của căn phòng đối với sự phát triển của con trẻ, nhưng sang đến phòng của Miyabi thì khác hẳn. Trên thực tế, dường như họ cũng đã hiểu ra rằng phòng của bọn trẻ chiếm một vị trí quan trọng trong ngôi nhà.

“Còn nữa, phòng tắm nhà tôi ở đằng kia, anh chị có muốn tiện thể đi xem luôn không?”

“Vâng, nhất định rồi.”

Vợ chồng Tanemura đáp, họ cảm ơn Miyabi rồi ra khỏi phòng. Con bé cũng lễ phép cúi đầu “Cháu chào cô chú ạ” và nhìn theo cho đến khi họ đi khỏi.

“Thực ra phòng tắm của nhà tôi…”

Kazuto bước về phía phòng tắm nằm ở cuối hành lang. Gã đi xuyên qua phòng thay đồ đồng thời là phòng giặt, mở cửa kéo phòng tắm rồi đưa mắt nhìn cặp vợ chồng đang nối gót đằng sau.

“Oa, cửa sổ to quá!”

Trong phòng tắm có một cửa sổ kính lớn nằm đối diện bồn tắm, ngay bên ngoài là khoảng không gian nhỏ xinh rộng chừng 5 mét vuông để trồng cây cùng với hàng rào che chắn.

“Ha ha ha, nó là như vậy đấy.” Kazuto cười tinh quái.

“Trời ạ, vậy mà khi nãy anh nói như kiểu không mấy tán đồng với ý kiến của tôi…”

“À không, chính vì thế này nên tôi mới nói vậy đấy,” Kazuto đáp. “Tôi cũng thích phòng tắm có cửa sổ nên đã thiết kế ô cửa sổ to đùng này, nhưng quả thực đến mùa đông thì phòng dễ bị lạnh lắm, chưa kể kính cũng dễ bị mờ vì hấp hơi nữa. Tôi thì thích nhưng những người khác trong nhà thì không đánh giá cao. Cũng vì lẽ đó mà ban nãy tôi mới nói với anh chị như vậy.”

“Hóa ra là xuất phát từ kinh nghiệm xương máu của anh ư?”

“Ha ha ha, đúng là như thế.”

Thấy Kazuto cười, vợ chồng Tanemura cũng nhìn nhau cười vui vẻ.

Xem ra chuyện làm ăn với cặp đôi này sẽ tiến triển tốt đây… Nhìn điệu cười của họ, Kazuto thầm nghĩ.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke