Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Kiyomi dùng muôi đánh tơi cơm vừa mới chín rồi xới ra từng bát con. Nàng đặt chúng trên đảo bếp, sau đó đi vòng ra để xếp lên bàn.

“Tadashi, Miyabi, cơm chín rồi!”

Kiyomi ngước lên tầng hai, gọi bọn trẻ.

Ngoài món đậu cove xốt vừng và canh bí đỏ là đồ thừa lại từ bữa trưa, Kiyomi còn tay năm tay mười làm thêm món xa lát thịt lợn, măng tây xào bơ và xúc xích, thêm cả canh miso nấu cùng đậu phụ và hành lá. Vậy là thành một bữa tối tươm tất. Kazuto được chẩn đoán mắc chứng tăng cholesterol máu trong một lần kiểm tra sức khỏe, vì vậy nàng rán cá thu đao cho chồng thay cho món măng tây xào bơ. Việc còn lại chỉ là gọi lũ trẻ khẩn trương xuống ăn tối, rồi nàng sẽ quay trở lại với công việc… Trong lúc vẩn vơ với suy nghĩ đó, Kiyomi mở hộp thức ăn cho chó và đổ vào đĩa của Cookie.

“Đợi đã, đợi đã nào. Rồi, ngồi xuống.”

Kiyomi bắt Cookie ngồi trước chiếc đĩa, chỉ đến khi đã bằng lòng với thái độ ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh của nó, nàng mới cho phép “Được rồi, ăn đi.”

“Liệu cặp vợ chồng hôm nay có nhờ anh thiết kế nhà cho họ không?”

Kiyomi hỏi Kazuto bấy giờ đã ngồi vào bàn ăn sau khi giải quyết xong cả công việc lẫn nhiệm vụ dẫn Cookie đi dạo.

“Cũng có thể.”

Kazuto đáp, mắt vẫn dán vào tờ báo chuyên ngành.

Tuy chỉ là một câu trả lời bâng quơ song Kiyomi vẫn có thể cảm nhận được sự tự tin toát ra từ giọng nói ấy. Chẳng gì thì họ cũng đầu gối tay ấp cả mười tám năm rồi.

“Vậy à… Tốt quá rồi còn gì.”

Kiyomi lấy trà lúa mạch ra khỏi tủ lạnh, rót vào cốc thủy tinh rồi bưng ra bàn. Chuẩn bị xong xuôi hết một lượt, bấy giờ nàng mới được ngồi yên vị trên chiếc ghế đối diện chồng. Đúng lúc đó, Miyabi từ tầng hai đi xuống.

“Ôi, Cookie của chị, em ăn có ngon miệng không? Ăn nhiều vào nhé.”

Miyabi ngồi xổm xuống bên cạnh Cookie đang cắm mặt vào đĩa thức ăn, ngắm nhìn nó đầy trìu mến, lát sau con bé mới chậm rãi đứng lên, đi ra ngồi vào bàn.

Mặc dù rất mực cưng nựng chú chó lạp xưởng mini lông đốm này song con bé lại chẳng bao giờ động tay vào việc chăm sóc nó hằng ngày như dắt nó đi dạo hay dọn vệ sinh. “Bố cần vận động nhiều nên tốt nhất là giao cho bố nhiệm vụ dắt Cookie đi dạo”, lúc nghe con gái cố tình viện cớ như vậy, dù là một người mẹ Kiyomi cũng không khỏi cảm thấy con bé có phần hơi láu cá.

Hồi Kiyomi học cấp hai, trong một giờ thực hành giải phẫu ếch, cô bé cùng tổ với nàng cứ la lối inh ỏi, báo hại nàng phải làm hết mọi việc. Kiyomi làm không phải vì thích, chẳng qua vì cô bé kia có mỗi việc ngồi nhìn thôi mà rốt cuộc cũng nôn nao phải tới phòng y tế, đâm nàng cũng chẳng thể phàn nàn gì. Nàng tự hỏi không hiểu cô bé đó đã được nuôi dạy như thế nào mà lại lớn lên thành cô công chúa giẫm phải gai mùng tơi như thế. Song, thật không ngờ, Miyabi của nàng xem ra cũng thuộc típ con gái đó.

Đến bây giờ, có những lúc nàng chợt nghĩ biết thế hồi con bé chuẩn bị lên cấp hai, chẳng thà nàng cứ đồng ý cho nó thi vào Học viện nữ sinh Toshima để nó rèn giũa với việc ngày ngày bị chen bẹp ruột trên những chuyến tàu chật ních người có phải hơn không. Xét theo nghĩa đó, nàng không khỏi cảm thấy người làm mẹ như mình đã quá nuông chiều con.

Có điều, hồi học cấp một Miyabi còn mảnh khảnh hơn cả bây giờ, làm sao chịu nổi việc hằng ngày phải lắc lư trên những chuyến tàu chen chúc toàn người là người, bừng bừng sát khí như thế. Con bé vốn hơi thiếu máu, thậm chí có lần nó còn ngất xỉu trong buổi tập trung toàn trường nữa.

Trên hết, với tư cách là một người lớn lên trong môi trường giáo dục luôn ưu tiên lựa chọn trường công, Kiyomi chịu ảnh hưởng nặng nề của tư tưởng trường tư thục chỉ tổ đào tạo ra những con người không có khả năng miễn dịch với xã hội. Bởi vậy, phương châm giáo dục của nàng không phải chỉ xuất phát từ mỗi việc lo lắng cho sức khỏe của Miyabi.

Trong suốt ba năm học cấp hai, Miyabi cũng đã cứng cỏi lên trông thấy. Với đà này, xem ra con bé sẽ không vì bị chen lấn giữa đám đông trong giờ cao điểm mà rên rỉ yếu đuối. Nó cũng đã học được cách cư xử niềm nở mỗi khi khách của bố đến nhà.

Nếu chỉ nhìn vào những điểm ấy mà bố mẹ vẫn còn cảm thấy chưa hài lòng về sự trưởng thành của con cái thì thật cầu toàn quá. Song, nghĩ đến những lần Miyabi đang cưng nựng Cookie, nghe mẹ nhờ “Con tranh thủ dắt nó đi dạo trước khi trời đổ mưa đi”, con bé liền lý sự “Con còn phải học nốt bài” rồi cứ thế bỏ lên tầng hai là trong lòng Kiyomi lại trào dâng một cảm giác tiếc nuối khôn tả. Và cũng vì đó chẳng phải chuyện gì ghê gớm đến mức phải mở miệng nhắc nhở con bé nên cảm giác ấy lại càng thêm phần mãnh liệt.

Đã có lúc Kiyomi nghĩ, liệu có phải vì Miyabi cũng là con gái như mình nên nàng mới có cảm giác như vậy không… Hay vì nàng đang cảm tưởng như được thấy lại bóng dáng những đứa con gái nàng từng gặp hồi thiếu nữ - những cô bé láu cá, giả nai, luôn coi mình là cái rốn của vũ trụ… Nàng không biết nữa. Có điều, chắc chắn nàng không có cảm giác ấy với cậu con trai Tadashi.

“Anh con đâu?”

Nàng hỏi Miyabi, song con bé chỉ đáp độc một câu “Anh sắp xuống mà”, đoạn cầm đũa và rục rịch ăn trước.

“Nói mới nhớ hình như anh chia tay với chị Anna rồi hay sao ấy mẹ ạ?”

Miyabi khơi mào như vậy trong lúc miệng đang nhai nhồm nhoàm.

“Sao lại thế?”

“Vì từ sau khi kết thúc kỳ nghỉ hè con không nghe thấy anh gọi những cuộc điện thoại kiểu như thế nữa.”

Trước kỳ nghỉ hè, Miyabi đã nghiêm chỉnh báo cáo cho mẹ chuyện Tadashi bắt đầu hẹn hò với một cô bé tên là Anna. Nghe đâu tối nào chúng cũng gọi điện cho nhau đều như vắt tranh.

Với một đứa hiếm khi nhắc đến các nam thần tượng như Miyabi thì có thể nói đấy là lần đầu tiên con bé chạm đến cái phần “nữ giới” trong mình, khi không thể giấu nổi sự tò mò về chuyện yêu đương nam nữ. Chính vì vậy mà lúc nghe chuyện, Kiyomi ít nhiều cũng cảm thấy sững sờ, song không thể phủ nhận là nàng có hứng thú. Lúc ấy, nàng đã hùa theo Miyabi bảo Tadashi cho xem ảnh chụp tập thể ở lớp, rồi hai mẹ con tìm xem “Anna” là cô bé nào, hay hỏi bóng gió Tadashi xem quan hệ giữa hai đứa là gì. Song, rốt cuộc nàng cũng chỉ biết ở mức độ “Anna” tên đầy đủ là Iizuka Anna, bạn học cùng lớp với Tadashi.

Dù có hỏi thì thằng bé cũng chỉ cộc cằn đáp “Không có chuyện đấy đâu”. Ở vào tình cảnh bị chấn thương và không thể tham gia câu lạc bộ được nữa, việc Tadashi hướng sự quan tâm và thời gian của mình sang mấy bạn nữ âu cũng là lẽ đương nhiên. Bởi vậy, Kiyomi cho rằng phản ứng của thằng bé chẳng qua là để che giấu sự ngại ngùng, song giờ nghĩ lại mới thấy, quả thực câu nói của Tadashi cũng không phải kiểu nói nước đôi cho lắm, và biết đâu cô bé Anna đó không gì hơn là một người bạn thân thiết của thằng bé.

Vào kỳ nghỉ hè, thi thoảng Tadashi có ngủ qua đêm ở bên ngoài, tuy thằng bé nói là đi với bọn con trai song Kiyomi vẫn không thể không đặt dấu hỏi. Bởi lẽ chính Miyabi cũng nói ra miệng những nghi ngờ tương tự, cứ như thể đó đúng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra vậy. Song, xem ra đó chỉ là những tưởng tượng vớ vẩn, hay đúng hơn là sự quan tâm thái quá của Miyabi. Cuối tuần trước, mặc dù kỳ nghỉ hè đã kết thúc nhưng Tadashi cũng không về nhà. Nếu trong kỳ nghỉ hè vừa rồi thằng bé đã không còn thân thiết với Anna thì quả nhiên nàng nên nghĩ thằng bé chỉ chơi bời với bọn con trai đúng như lời nó nói.

Dĩ nhiên, không vì thế mà người làm mẹ như Kiyomi có thể yên tâm được. Cuối tuần trước, Tadashi trở về nhà với những vết bầm tím trên mặt. Trông nó hẳn là rất đau, tội nghiệp thằng bé, chỉ nhìn cảnh ấy thôi đã đủ khiến tâm trạng Kiyomi xuống dốc. Nhưng dù nàng có hỏi xem vì sao nên nỗi ấy thì thằng bé cũng không chịu nói, nó chỉ bảo chuyện không liên quan đến bố mẹ. Hồi học cấp một, nó luôn kể hết cho bố mẹ nghe mình đã chơi ở đâu, chơi với ai, nhưng giờ thì không còn như thế nữa rồi.

Kiyomi nghe nói khác với thời xưa, thời nay ít đứa trẻ con nào rơi vào thời kỳ phản kháng như người ta thường vẽ trong tranh nữa. Đây cũng là minh chứng cho việc thế hệ bố mẹ đã có nhiều người hiểu biết hơn, không còn càm ràm con cái mấy nữa.

Ngay cả Tadashi cũng vậy, thằng bé tuyệt nhiên chưa bao giờ ăn nói hỗn hào hay có những hành động hung hăng trước mặt bố mẹ. Xét ở khía cạnh đó, cho dù ở nhà ít nhiều có phần cục cằn, song Tadashi vẫn là một đứa trẻ hết sức bình thường, có bạn bè để chơi cùng và còn có cả bạn gái nữa.

Khi Kiyomi đem những chuyện này ra tâm sự với chồng, Kazuto đã bày tỏ quan điểm rằng trẻ con có thế giới riêng nên hãy để kệ chúng, và tư tưởng đó tạm thời trở thành phương châm giáo dục con cái của nhà này. Về phần mình, cũng có lúc Kiyomi muốn can thiệp sâu hơn một chút, song những khi như thế nàng lại tự kìm lòng.

“Hay mẹ thử hỏi anh xem thế nào.”

Xem ra Miyabi có vẻ tò mò về mối quan hệ giữa anh trai và Iizuka Anna. Con bé xúi mẹ như vậy, song Kiyomi quyết định sẽ không hùa theo.

“Con cứ để kệ anh đi.”

Không vừa lòng với phản ứng hờ hững của mẹ, Miyabi tỏ ra bất mãn, nhưng rồi con bé nói tiếp “À mà… Thỉnh thoảng con thấy anh nói chuyện gì nghe có vẻ nguy hiểm lắm.”

“Nguy hiểm là sao?”

“Chẳng hạn như ‘Phải làm gì với thằng đó thôi’, hay ‘Mình không ra tay trước thì sẽ bị nó úp sọt đấy’, đại loại thế…”

“Thế là thế nào…?”

Liệu chuyện này có can hệ gì đến những vết bầm tím kia không nhỉ… Thấy đáng ngờ nên Kiyomi đưa mắt nhìn về phía chồng. Kazuto khi nãy cũng liếc mắt nhìn Miyabi nên chắc chắn có nghe được, song gã không nói gì mà vẫn quay lại với tờ báo.

Chẳng mấy chốc câu chuyện bị ngắt quãng giữa chừng vì Tadashi từ tầng hai đi xuống. Nó chẳng nói chẳng rằng, ngồi vào bàn và bắt đầu ăn. Lên cấp ba, thằng bé được đổi sang điện thoại thông minh, dạo đầu nó cũng ôm điện thoại nghịch trong giờ ăn nhưng kể từ khi bị Kazuto nhắc nhở thì nó không còn cầm xuống nữa.

Miyabi cho đến ban nãy vẫn còn hớt lẻo chuyện của anh, vậy mà lúc này lại ngồi ăn mà chẳng hó hé gì, mặt thản nhiên như không.

“Tadashi,” Kazuto gấp tờ báo lại, cất vào giá chuyên để tạp chí ở phía sau, đoạn lên tiếng. “Thấy bố dẫn khách lên xem phòng, liệu con có thể tỏ ra niềm nở hơn một chút không?”

Tadashi liếc nhìn bố một cái, sau đó im lặng một lúc, đoạn nhai miếng xúc xích vừa mới bỏ vào miệng.

“Đang yên đang lành tự dưng có người vào phòng, ai mà chẳng bất ngờ hả anh.”

Kiyomi nhẹ nhàng đỡ lời cho Tadashi, cốt để bầu không khí không trở nên quá nặng nề.

“Bố không dẫn người ta qua phòng con nữa là được chứ gì.”

Mãi sau Tadashi mới lẩm bẩm cãi lại.

“Sao thế được.”

“Bố chỉ cần cho họ xem phòng Miyabi là được rồi. Xét về hình dáng, phòng đấy cũng đặc biệt hơn cơ mà.”

“Xí, anh vẫn còn hậm hực vì bị em lấy mất phòng đó à?”

Thấy Miyabi chen ngang bằng một câu châm chọc, Tadashi liền gạt phăng, “Ai nói chuyện đó,” như thể xem em gái là một đứa ngốc.

“Bố không thể cho họ xem phòng này mà không cho xem phòng kia được,” Kazuto bình thản nói, nghe như đang giáo huấn. “Khách hàng của bố ai cũng quan tâm đến việc làm thế nào để xây một ngôi nhà có thể thay đổi cách bài trí cho phù hợp với sự trưởng thành của con cái. Nếu như lúc cho họ xem nhà mà bố lại nói phòng này xem được, phòng kia không thì thể nào họ cũng lo lắng không hiểu có chuyện gì. Nhỡ họ đoán già đoán non, nghĩ căn phòng đấy thiết kế hỏng và đang bị bỏ xó thì có phải rất dở không. Bố vẫn thường nói với các con rồi còn gì, nhà mình giống như đang sống trong căn hộ mẫu ấy. Đến khách hàng - chủ nhân của những ngôi nhà mà bố thiết kế lúc bố nhờ họ còn luôn nói ‘Xin mời, xin mời’, rồi bọn trẻ nhà họ cũng đon đả ‘Mời mọi người vào nhà cháu ạ’ cơ mà, còn niềm nở hơn nhà mình nhiều đấy.”

“Thế thì bố cứ nhờ họ ấy.”

“Đâu phải cứ nhờ họ là không cần cho khách xem nhà mình nữa đâu. Để khách xem được nhanh nhất thì nhà mình vẫn là lựa chọn tốt hơn cả.”

“Bảo con phải niềm nở với những người lạ hoắc bước vào phòng mình nghe mới vô lý đấy.”

“Họ đâu phải người lạ hoắc, họ là những vị khách quan trọng của nhà mình. Bố mà không có việc làm thì nhà mình cũng chẳng có cơm mà ăn như thế này đâu.”

“Đến lúc đó hẵng hay,” Tadashi vẫn tiếp tục lẩm bẩm.

“Con sẽ tự mình làm gì đó,” thích thú với thái độ mỉa mai của anh, Miyabi nói chêm vào.

“Đừng có nói dễ nghe thế. Đến lúc đó thì những điều hiển nhiên sẽ không còn hiển nhiên nữa đâu. Đại học cũng chẳng vào được chứ tưởng à.”

Kazuto vừa dứt lời, Miyabi lập tức phản ứng, “Thế thì con không chịu đâu.”

“Con chẳng cần, đại học cái khỉ mốc gì.”

Kiyomi bất giác cười thiểu não trước kiểu nói ăn miếng trả miếng trẻ con của Tadashi, trong khi đó Kazuto lại thốt lên kinh ngạc “Con vừa nói cái gì cơ?” Thấp thoáng trong câu nói ấy là suy nghĩ thật tâm của gã, xuất phát từ cảm giác nhức nhối khi chứng kiến cậu con trai từ ngày buộc phải bỏ câu lạc bộ liền sống không mục đích, không mảy may chú tâm đến học hành.

“Từ cái thời của bố, không vào đại học là đã chẳng làm nên trò trống gì rồi, thế mà sống giữa thời đại này, không học đại học thì con định thế nào hả?”

“Thời xưa cứ vào được đại học đã là tốt rồi, đâu như bọn trẻ bây giờ, vào xong còn phải học hành chăm chỉ mới được, vất vả lắm chứ,” khó chịu trước bầu không khí đang càng lúc càng trở nên căng thẳng, Kiyomi cố tình lái cuộc tranh luận sang hướng khác. “Thế mà chúng cũng vẫn phải học.”

“Ngược lại, chỉ cần học hành siêng năng là được chứ sao,” Kazuto đáp lại câu nói của vợ theo cách đó. “Giờ vào đại học dễ hơn ngày xưa rồi. Miễn nó chịu khó học hành thì sẽ được người ta tiến cử này nọ, thiếu gì cánh cửa rộng mở cho nó bước vào.”

“Anh mình lại không chăm chỉ, thế này thì vô vọng rồi,” Miyabi tiếp tục thọc gậy bánh xe. “Chỉ suốt ngày cãi lộn.”

“Mày nhiều lời thế, im đi.”

Nghe câu nói cục súc như dội gáo nước lạnh của anh, Miyabi bèn rụt cổ lại.

“Cãi nhau là không hay đâu.”

Kiyomi nói phủ đầu. Lúc này Tadashi không cãi lại, không hẳn là thằng bé thừa nhận những vết bầm tím trên mặt xuất phát từ chuyện cãi lộn.

“Nhưng mẹ dám chắc Tadashi hiểu điều này. Đến lúc ấy, anh con sẽ biết suy nghĩ về tương lai và chăm chỉ học hành.”

Kiyomi nói thêm như vậy.

“Dĩ nhiên rồi. Nếu để con thực sự vứt bỏ cuộc đời mình ngay từ lúc này thì bố mẹ có hối cũng không kịp,” Kazuto nói năng nhẹ nhàng hơn một chút, thay vào đó giọng điệu gã có xen chút châm chọc.

“Không sao đâu. Con trai chỉ cần thực sự quyết tâm là sẽ lên như diều gặp gió ấy mà.”

Kiyomi cố ý nói như vậy cốt để thể hiện sự tin tưởng của mình, song đứng từ vị trí của Tadashi xem ra nó chỉ thấy chán ngán, nhìn mặt thằng bé cũng đủ hiểu. Kazuto càng cố khuyên răn con bằng đạo lý thì chúng lại càng cảm thấy không có lối thoát, lần nào gã mắng mỏ Tadashi cũng đều thành ra thế này.

“Cho dù bố có cho con biết tương lai con sẽ trở thành người như thế này thế kia thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nhỉ. Giá kể có cỗ máy thời gian thì bố sẽ cho con xem.”

Nghe bố nói vậy, Miyabi tỏ ra cực kỳ hứng thú.

“Bố biết trước tương lai á?”

“Biết chứ. Đương nhiên là nếu các con cứ tiếp tục như hiện tại.”

“Như nào ạ?”

“Bố không nói. Có nói thì các con cũng chẳng tin đâu mà.”

“Gì vậy trời,” Miyabi bật cười như thể vừa nghe bố nói chuyện hão huyền.

“Nếu bản thân các con không thật tâm lắng nghe thì bố có nói cũng vô ích. Giá kể được leo lên cỗ máy thời gian để chứng kiến tận mắt thì chắc các con sẽ tin đấy. Nhưng chừng nào vẫn còn nghĩ là bố mẹ đang nói luyên thuyên thì bố có nói cũng chẳng để làm gì.”

“Sao lại chẳng để làm gì. Bọn con sẽ ghi lại nên bố nói đi. Mười năm sau con sẽ đối chiếu xem bố nói có đúng không, như thế chẳng thú vị à?”

“Tương lai rồi sẽ thay đổi và có thể thay đổi được.”

Nghe bố tung hỏa mù như vậy, Miyabi tỏ vẻ không bằng lòng, con bé tiếp tục kỳ kèo, “Thôi mà, bố nói đi mà.” Kazuto tiếp lời như thể muốn nói rằng vấn đề không phải ở chỗ đó.

“Tùy thuộc cách các con tiếp nhận lời nói của bố, cảm thấy chán ngấy chuyện này và sẽ bỏ ngoài tai hay sẽ suy nghĩ nghiêm túc là “Khoan đã, có thể như thế lắm chứ” mà tương lai của các con cũng sẽ thay đổi theo. Thời còn đi học bố cũng học hành ác lắm, nhưng giờ ngẫm lại bố ước gì hồi đó mình đọc nhiều sách hơn, mở mang tầm hiểu biết hơn nữa. Các con không thể biết những người thành công hàng đầu thế giới đã nỗ lực đến thế nào khi họ còn trẻ đâu. Nếu cứ ngồi đó mà tưởng khi nào thành người lớn tự nhiên mình sẽ làm được mọi thứ thì các con nhầm to rồi. Không chịu hành động thì chỉ có thể trở thành những kẻ vô dụng mà thôi.”

Tadashi chỉ lẳng lặng húp canh miso. Không biết lời giáo huấn của Kazuto có lọt được vào tai thằng bé hay không. Xem ra dù có muốn cãi lại thì nó cũng chẳng nghĩ ra được câu nào vì những lời bố nói đã quá đúng rồi.

“Thế còn tương lai của con thì sao, bố có biết không?”

Ngán ngẩm trước phản ứng nghèo nàn của ông anh, Miyabi bèn hỏi về mình.

“Miyabi ấy à, cũng tàm tạm. Cứ giữ phong độ như bây giờ là được.”

Xem ra câu nói của Kazuto đã khiến Miyabi phấn chấn hơn, con bé nhếch miệng cười mãn nguyện, đoạn nhét bí đỏ đầy mồm, ăn ngon lành.

Đương nhiên một cô bé như Miyabi, học hành được, không có thời kỳ phản kháng gì ghê gớm, lại cũng duyên dáng như bao đứa con gái bình thường khác, chẳng có lý gì lại không đáng yêu. Không có con bé chắc cái nhà này sẽ buồn hiu buồn hắt mất.

Mặc dầu vậy, Kiyomi vẫn không khỏi cảm thấy có phần khập khiễng khi so sánh sự “ngoan ngoãn” của con bé với Tadashi.

Hơn tất thảy, nàng cho rằng sức hấp dẫn của một cậu con trai không nằm ở chỗ cậu ta có cởi mở, thân thiện hay không. Kể cả có hơi cộc cằn một chút nhưng nếu sâu bên trong là trái tim dịu dàng thì trái lại có khi chính điều đó sẽ trở thành nét đáng yêu.

Tadashi bản chất là một cậu bé hiền lành. Đến tận bây giờ, thằng bé vẫn giúp đỡ bố mẹ những công việc tay chân khi cần mà chẳng nề hà. Nhờ tắm cho Cookie cũng cặm cụi làm luôn. Cảm động nhất là từ hồi học cấp một không biết từ lúc nào Tadashi tuyệt nhiên không còn cãi cọ với Miyabi khiến con bé khóc nhè nữa. Vì không sợ anh nên thi thoảng Miyabi còn được thể lấn tới, giở giọng coi thường anh.

Bởi những lẽ đó mà Kiyomi có linh cảm rằng, chính ra đứa trẻ như Tadashi sau này lớn lên sẽ trở thành một người đàn ông tử tế. Kỳ vọng của nàng đối với mức độ trưởng thành của thằng bé còn lớn hơn so với Miyabi.

Học hành cũng vậy, không phải ngay từ đầu Tadashi đã là đứa kém cỏi. Chỉ là bây giờ thằng bé vẫn chưa tìm được ý nghĩa của việc phải ngồi kè kè bên chiếc bàn học. Chẳng thế mà hồi học cấp một, cấp hai, hễ gặp được thầy cô tốt là thành tích học tập của thằng bé lại lên cao. Nghĩa là, cứ có đủ duyên ắt nó sẽ làm.

“Không phải lo lắng gì đâu, Tadashi sẽ ổn thôi. Chắc chắn thằng bé sẽ trở thành một người đàn ông tuyệt vời.”

Kiyomi nói như đang độc thoại một mình. “Được thế thì tốt,” Kazuto cũng lẩm bẩm đáp lại, còn Miyabi thì nhìn anh trai với ánh mắt châm chọc, “Con nghĩ bố mẹ đừng nên quá kỳ vọng vào anh thì hơn.”

Riêng Tadashi xem ra vẫn đang cảm thấy không thoải mái, chỉ lẳng lặng gắp thức ăn.

Bản thân Kiyomi không thích phải nói ra những lời khiến con cái cảm thấy ngột ngạt, khó chịu, nhất là khi đối phương đang ở vào cái tuổi đa sầu đa cảm, kiểu gì nàng cũng phải uốn lưỡi trước khi nói. Mỗi khi Kazuto nói lời khó nghe với con thì nàng sẽ lùi một bước để giữ cân bằng. Kết cục là nàng lại chẳng thể truyền đạt một cách thẳng thắn đến con những lo lắng trong lòng mình.

Có điều, chắc hẳn thằng bé cũng đủ cảm nhận được rằng cả bố và mẹ đều đang bận lòng về bộ dạng u ám thời gian gần đây của nó, kể từ sau khi nó rời câu lạc bộ.

Chắc không vấn đề gì đâu… Kiyomi kết luận, như đang tin tưởng vào điều đó.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke