“Nếu vậy thì từ giờ cho đến lễ cất nóc liệu mọi việc có suôn sẻ theo đúng kế hoạch không ạ?”
“Xem nào. Còn tùy thuộc vào tâm trạng của ông trời, nhưng theo dự báo thì có vẻ hôm đó thời tiết tốt nên chắc đâu sẽ vào đấy thôi.”
“Thế thì may quá rồi. Lúc trước tôi cứ lo không biết mọi việc sẽ thế nào.”
“Ừ, nói thì nói thế nhưng nguyên vật liệu thay đổi đến mức này thì không thể giữ nguyên báo giá được đâu nhỉ.”
“Phía bên kia cũng nắm rõ tinh thần như vậy rồi nên không sao đâu ạ.”
“Thế thì tốt rồi.”
“Vậy mong giám đốc tiếp tục giúp đỡ cho.”
“Được rồi.”
Cuộc gọi với Takayama, giám đốc công ty xây dựng kết thúc lúc đồng hồ chỉ 12 giờ. Trợ lý Umemoto cũng đã tạm rời đống mô hình để đi ăn trưa.
Kazuto ra khỏi văn phòng, đi về nhà. Vừa bước vào phòng khách, mùi cà ri thơm nức mũi đã kích thích cơn đói của gã. Song, nét mặt của Kiyomi lúc này đang ngồi chờ cơm chồng lại trông như có chuyện gì nghiêm trọng lắm.
“Này, bố nó ơi.”
Vừa nói Kiyomi vừa mở thứ gì đó trông như tờ bìa cứng nhỏ đã rúm ró cho Kazuto xem.
“Em tìm thấy thứ này trong thùng rác phòng Tadashi.”
Ngoài tờ bìa có in chữ. Có vẻ như nó ở trong hộp đựng dao.
“Dao đúng không anh?” mặc dù dòng chữ in trên tờ bìa đã hai năm rõ mười song Kiyomi vẫn hỏi bằng giọng bán tín bán nghi. “Không hiểu nó mua thứ này để làm gì nhỉ?”
“Nhưng đấy chỉ là dao khắc gỗ thôi mà,” Kazuto đáp. “Biết đâu nó mua để làm đồ thủ công gì đấy?”
“Làm đồ thủ công thì có con dao thủ công ngày xưa em mua cho nó rồi còn gì.”
“Con dao em mua từ hồi nó học cấp một đúng không? Có thể con đấy thao tác chậm chẳng hạn?”
“Nếu nó muốn một con dao xịn hơn thì chỉ cần hỏi mượn anh là được cơ mà.”
Đúng như Kiyomi nói, mọi công việc sửa chữa lặt vặt trong nhà Kazuto đều tự tay làm mà không cần nhờ đến thợ, bởi vậy gã có đầy đủ hết các loại dụng cụ. Ngay cả dao khắc gỗ cũng có đến hai, ba con cực sắc.
Con dao mà Tadashi mua là loại thường được bày bán ở các cửa hàng dụng cụ sửa chữa, xem ra cũng không phải thứ xịn sò gì cho lắm. Nhưng so với dao thủ công mua ở trường thì hiển nhiên là sắc bén hơn nhiều.
“Vả lại ở trường thằng bé học thư pháp đấy.”
Kazuto cũng không tường tận đến mức đó, song nghe đâu môn năng khiếu mà Tadashi chọn ở trường cấp ba không phải là Mỹ thuật.
“Em có thấy thằng bé làm mô hình bằng nhựa hoặc bất cứ cái gì đại loại thế trong phòng không?”
“Chẳng có gì hết.”
Tuy mặt mày thâm tím nhưng thằng bé vẫn nói là không có chuyện gì to tát.
Chưa kể tối hôm kia Kazuto vừa mới nghe được chuyện thằng bé gọi điện cho bạn, nói những câu nghe có vẻ nguy hiểm.
Song gã cho rằng mới chỉ có thế thì không nên làm mấy chuyện mất mặt như mắng con ầm ĩ lên một cách kỳ cục.
Thời kỳ cấp hai, cấp ba được coi là giai đoạn bất ổn của con người. Đặc biệt là bọn con trai ở tầm tuổi này, chúng sống mà cứ như đang bưng một cái bát sóng sánh sự hung hăng, liều lĩnh. Kazuto là đàn ông nên không rõ bọn con gái thế nào, nhưng với bọn con trai thì gã chỉ cần hồi tưởng lại thời niên thiếu của mình là đủ hiểu.
Cả thời cấp hai lẫn cấp ba của gã đều có vô khối chuyện vui để kể. Những lúc rôm rả buôn chuyện trên trời dưới biển với bọn bạn hợp cạ, gã thấy chẳng khác nào đang sống trong một thế giới không có tội ác. Giờ nghĩ lại, gã thậm chí còn chẳng thể tin nổi đã có thời mình suy nghĩ ngây thơ đến thế.
Song, mặt khác gã cũng không thể tin đã có thời mình sống trong một thế giới chật hẹp đến như vậy.
Nói thực, cho dù bây giờ có được làm lại cuộc đời đi nữa, Kazuto cũng chẳng đời nào mong quay lại thời cấp hai, cấp ba.
Cái thời ếch ngồi đáy giếng, chẳng biết mô tê gì về sự vận hành của thế giới, vô duyên vô cớ sợ gặp người lạ. Toàn những thứ phải học, phải ghi nhớ, không thể tự mình sáng tạo ra bất kỳ cái gì. Người ta thường gọi là còn non xanh, thời niên thiếu quả thực là cái thời kỳ dở dở ương ương trong cuộc đời mỗi con người.
Chưa kể, cảm xúc thường trở nên dữ dội và dễ bị kích động bởi những chuyện vụn vặt. Càng người không quen biết, càng xem như kẻ thù. Ngay cả những người có quen biết đi nữa, thì chỉ hôm trước hôm sau thôi, cách nhìn của ta về họ đã thay đổi một trăm tám mươi độ.
Bạo lực cũng chẳng ở đâu xa. Hồi Kazuto còn nhỏ là cái thời mà bọn cấp hai khá ngông cuồng nên còn kinh khủng hơn cả bây giờ, nhưng có lẽ dù ở thời nào, trong lớp sẽ luôn có một đến hai đứa đang yên đang lành lại nổi khùng lên. Khi đã trưởng thành, ra ngoài xã hội, Kazuto hầu như không còn chứng kiến cảnh tượng người ta túm lấy nhau mà cãi vã nữa, nhưng thời gã học cấp hai, cấp ba thì phải nói chuyện đó xảy ra như cơm bữa.
Bản thân Kazuto vốn không có tính hiếu chiến gì cho lắm vậy mà hồi lớp 9 cũng có lần xảy ra xích mích nhỏ với bọn con trai lớp bên cạnh xoay quanh chuyện xí chỗ ở sân trường giờ giải lao, kết cục là gã đã tham gia vào một vụ ẩu đả lãng xẹt. Nói là ẩu đả nhưng cũng chỉ ở mức độ túm cổ áo, xô đẩy nhau, thiệt hại chỉ tính bằng mấy cái cúc áo bị đứt, nhưng về sau mỗi khi nghĩ lại tâm trạng kích động lúc bấy giờ, ngay cả Kazuto cũng cảm thấy xấu hổ. Bởi tuy chỉ là túm cổ áo nhau nhưng gã cũng đã phải huy động sức lực của tất cả các cơ bắp, từ cái nắm đấm, từ cái vặn cánh tay. Cho đến tận bây giờ, gã vẫn chưa thể quên được cảm giác ấy.
Có điều, đấy cũng là lần duy nhất Kazuto thể hiện sự bốc đồng mang tính bạo lực ra bên ngoài. Những lúc bị đàn anh trong câu lạc bộ bắt nạt hay xích mích với mấy thằng ôn chướng tai gai mắt trong lớp, cái sự bốc đồng đó lại chực dấy lên, song gã luôn gồng mình để kìm nén. Chưa kể gã từng có lúc bị thôi thúc bởi cảm giác muốn động tay động chân với chính bố đẻ của mình, người luôn mồm càm ràm về thái độ sống của gã. Mà không phải một, hai lần thôi đâu. Nhưng tất cả những lần ấy, gã đều tự ngăn mình lại.
Tóm lại, đó là cách Kazuto phủ nhận thời cấp hai, cấp ba đa sầu đa cảm của mình. Gã ôm trong mình nhiều mối thôi thúc bao gồm cả bạo lực lẫn tính dục, song đã gắng kìm nén lại để sống trong cái thế giới chật hẹp… Dĩ nhiên không phải lúc nào gã cũng kiềm chế được, chúng vẫn được biểu lộ ra bên ngoài bằng thái độ, bằng ngữ điệu, hay ở những nơi người lớn không nhìn thấy.
Sự liều lĩnh đó không phải thứ người lớn có thể kiểm soát được. Ngay cả khi đó là bố mẹ đi nữa, gã nghĩ.
Lúc Kiyomi mang thai đứa con đầu lòng, đâu đó trong lòng gã đã thầm mong nó sẽ là một bé gái. Dĩ nhiên, gã không có gì bất mãn với việc đứa trẻ đó là Tadashi, ở tuổi còn bế ẵm, thằng bé thật quá đỗi kháu khỉnh. Thế nhưng, khi soi vào những ý nghĩ tiềm ẩn trong chính bản thân mình, gã hiểu ra rằng từ trước mình đã có những suy nghĩ như vậy đối với bọn con trai tuổi dậy thì và nếu được thì gã không muốn nó hiện diện trước mắt mình.
Song thực tế Tadashi đã lớn đến cái tuổi ấy rồi thì về phần mình, Kazuto cũng buộc phải đối mặt.
Chuyện thằng bé mua dao cũng vậy, xem ra gã nên nghĩ nó có lý do riêng.
Cho dù nó có đang ấp ủ một hành vi bốc đồng gì đó đi chăng nữa thì Kazuto cũng không thể kiểm soát được.
Ngay khi nghĩ mình có thể thì đã thành ra tự phụ mất rồi.
Vậy, gã phải làm thế nào đây?
Chỉ còn cách để Tadashi tự mình kiểm soát mà thôi.
Rốt cuộc với tư cách là cha mẹ, gã chỉ có thể đưa ra những lời cảnh báo mang tính chiếu lệ mà thường các bậc phụ huynh sẽ nói với con cái, không những thế gã còn cho đó là cách tốt nhất.
“Anh biết rồi. Khi nào thằng bé về anh sẽ nói chuyện với nó.”
Kazuto nhận lấy quả bóng trách nhiệm, gã buông tiếng thở dài thườn thượt, cùng với đó là nỗi chán nản vừa mới nhú lên trong lòng.
Ngày hôm đó, Kazuto nhanh chóng kết thúc công việc, gã cũng tranh thủ dắt Cookie đi dạo sớm hơn, sau đó ngồi vào bàn ăn, chờ Tadashi về.
Miyabi đã xin rút khỏi câu lạc bộ hòa tấu để tập trung ôn thi, hôm nay con bé phải đi học thêm nên đã một mình ăn cà ri trước rồi ra khỏi nhà lúc 6 giờ hơn.
Sau đấy một lát thì Tadashi về.
“Tadashi,” Kazuto gọi giật lại trong lúc cậu con trai đang định lên cầu thang mà chẳng buồn chào “Con về rồi ạ”.
“Bố có chuyện muốn nói, con lên cất cặp sách rồi xuống đây.”
Tadashi khẽ nhíu mày, song Kazuto cảm thấy đó là cách thằng bé thể hiện sự ngán ngẩm như một phản xạ tự nhiên trước việc sắp sửa phải ngồi nghe câu chuyện phiền toái gì đó của bố thì đúng hơn là nó đang bày tỏ thái độ ngờ vực.
Tadashi lên tầng hai, khoảng bốn, năm phút sau, khi đã thay sang bộ đồ mặc ở nhà gồm áo phông và quần ngố, thằng bé mới lề mề đi xuống phòng khách.
“Con ngồi xuống đi.”
Thấy bố vẩy tay chỉ vào ghế đối diện, Tadashi bèn kéo ghế ra, đồng thời một bên má thằng bé hơi méo xệch đi khi đập vào mắt là con dao khắc gỗ đang để gần chỗ bố.
Đó là con dao Kazuto tìm thấy trong ngăn kéo bàn phòng Tadashi sau khi nói chuyện với vợ. Nó được dấm dúi nhét ở một góc của khay ngăn kéo phía trên bên phải.
“Con mua thứ này đấy à?”
Kazuto hỏi Tadashi, mắt chỉ vào con dao khắc gỗ.
“Bố đừng tự tiện lục ngăn bàn của người khác như thế.” Thay vì trả lời câu hỏi, Tadashi đáp trả bằng giọng khó chịu.
“Còn tùy lúc và tùy trường hợp,” Kazuto nói.
Không biết có phải vì con dao đang nằm đó hay không mà dường như có một bầu không khí căng thẳng không giống thường ngày đang tồn tại giữa hai bố con. Kazuto có cảm giác đang được nhìn thẳng vào lưỡi dao trong trái tim con trai.
“Bố cũng không muốn làm chuyện này đâu. Nhưng nếu con mang thứ gì đó nguy hiểm về nhà thì với tư cách là chủ nhân của ngôi nhà này, bố không thể nhắm mắt làm ngơ được.”
“Có phải thứ gì nguy hiểm lắm đâu,” Tadashi khẽ thở dài, nói bằng giọng khó chịu. “Mấy thứ kiểu này, bố cũng có đầy còn gì.”
“Bố dùng chúng để sửa chữa nhà cửa. Còn con có học môn Mỹ thuật đâu, con định dùng nó vào việc gì?”
“Việc gì ư… Thiếu gì việc ạ.”
“Con nói thế thì bố biết đằng nào? Nói rõ ra xem.”
Nghe Kazuto nói vậy, Tadashi liền im bặt như thể đang bối rối không biết phải đáp lại thế nào.
Kiyomi bấy giờ đang đứng ở bếp bèn đi vòng ra, ngồi xuống cạnh chồng.
“Có phải con đang vướng vào một vụ xích mích kỳ quặc gì đó ở bên ngoài không?” nàng hỏi, cố nhìn xoáy vào mặt Tadashi. “Chuyện này có liên quan gì đến vết thương trên mặt con không?”
“Chẳng liên quan gì hết,” Tadashi đáp khẽ.
“Nếu đúng là con đang dính líu vào một vụ xích mích nguy hiểm nào đó ở bên ngoài thì với tư cách là bố mẹ, là người giám hộ, chúng ta không thể vờ như không biết gì được.”
“Con đã bảo không có chuyện gì mà lại.”
Tadashi chỉ nói có vậy. Một sự im lặng trôi qua bên bàn ăn.
“Nếu con nói mình mua món đồ này vì bắt đầu thấy hứng thú với việc chế tác thứ gì đó, có thể là đồ gỗ, mô hình nhựa hay bất cứ thứ gì thì bố sẽ không nói gì nữa và trả nó cho con.”
Kazuto không biết Tadashi đang gặp phải rắc rối gì nhưng sở dĩ gã nói như vậy là bởi cho rằng chính thái độ sống buông thả, không có chí tiến thủ hết ngày này qua ngày khác đã xui khiến thằng bé làm những việc này.
“Nếu con có hứng thú với kiến trúc và muốn làm công việc giống bố thì cả mẹ và bố con đều mừng lắm đấy.”
Không muốn bầu không khí trở nên nặng nề, Kiyomi nhẹ nhàng nói, song đáp lại nàng lại là cái nhăn mặt của Tadashi.
“À không, ý anh không phải là nếu thằng bé chịu nối nghiệp thì anh sẽ vui mừng hay gì. Anh không nghĩ đến mấy chuyện đó.”
Kiyomi bặm môi ra chiều phật ý vì lời nói của mình bị gạt đi, song Kazuto không bận tâm mà vẫn nói tiếp.
“Cuộc đời Tadashi là của Tadashi. Bố rất hiểu tâm trạng nặng nề của con cái khi bị cha mẹ áp đặt những kỳ vọng không đâu. Vì hồi bằng tuổi con, bố cũng đã từng như vậy.”
Bố của Kazuto nay đã sang thế giới bên kia, ông từng là giảng viên một trường đại học ở địa phương. Tuy chẳng phải ngôi trường đẳng cấp cao siêu đặc biệt nhưng khi đã gắn mác giảng viên đại học thì chỉ riêng cái danh xưng đó thôi cũng đủ khiến người ta nhìn mọi thứ xung quanh bằng con mắt khác. Bản thân ông cũng là người có cái tôi rất lớn. Những lời mắng mỏ theo kiểu thương cho roi cho vọt của ông đã luôn luồn lách qua trái tim Kazuto suốt thời niên thiếu.
“Nếu có điều gì bố muốn đòi hỏi ở con thì là, đừng làm gì để gây phiền phức cho người khác. Chỉ cần con đảm bảo được chuyện đó thì con muốn làm gì hay muốn sống như thế nào là quyền của con. Con phải tự tìm ra thứ con muốn làm. Chính vì thế, cho dù con có muốn chuẩn bị dụng cụ để chế tạo ra thứ gì đó thì bố hoan nghênh cũng không phải chỉ vì nó gắn liền với công việc của bố đâu. Mà bố hoan nghênh việc con đã có ý thức tự giác làm thứ gì đó. Đương nhiên, nếu điều đó dẫn đến kết quả là con cảm thấy hứng thú với công việc kiến trúc thì bố cũng không cản. Ít ra bố cũng có thể cho con lời khuyên rằng con cần học những gì để có thể làm được.”
“Nói tới nói lui, cuối cùng vẫn là muốn con nối nghiệp bố đấy thôi,” Tadashi chỉ nhắm vào câu nói hớ của bố để đáp trả bằng giọng mỉa mai.
“Không đúng. Thế giới này không đơn giản đến mức có thể miễn cưỡng truyền nghề cho những người không có đam mê.”
Nghe bố nói vậy, Tadashi bèn nín thinh, làm động tác khẽ nhún vai như muốn nói chuyện đó thì sao mà chẳng được.
“Trước mắt, nếu con không thể nói ra mục đích sử dụng con dao này thì bố đành phải giữ nó.”
Kazuto dùng ánh mắt chỉ về phía con dao. Còn Tadashi mặc dù đang nhìn nó với vẻ mặt căm tức, song quả nhiên thằng bé vẫn không chịu nói.
“Chỉ thế thôi ạ?”
Tadashi buông một câu cộc lốc trước khi toan đứng dậy.
“Hình như từ đợt nghỉ hè con đã mấy lần lang thang ở ngoài đến tận sáng, con đi với những ai?”
“Con có nói tên thì bố cũng biết làm sao được,” Tadashi nói giọng ngán ngẩm.
“Thằng Nakazato hả?”
“Bố đang nói chuyện từ đời thuở nào vậy?”
Nakazato Ryosuke là tên một người bạn thường xuyên được Tadashi nhắc tới hồi còn học cấp hai. Thằng bé từng đến nhà Kazuto chơi mấy lần, chào hỏi rất lễ phép, có vẻ là một cậu nhóc tử tế.
Có điều, nghe đâu lên cấp ba Nakazato không học cùng trường với Tadashi nữa. Xem ra hiện tại hai đứa cũng không còn thân thiết.
“Takabe phải không con?” Kiyomi nói như thể mình biết rõ.
“Hay là bạn cấp ba?”
“Thiếu gì bạn chứ.”
Tadashi miễn cưỡng dừng cuộc nói chuyện, đoạn bỏ lên tầng hai.
Gọi đây là thời kỳ phản kháng thì cũng không đúng lắm.
Hồi học cấp hai, Tadashi tuy một mặt tỏ thái độ khó chịu trước lời nói của bố mẹ nhưng mặt khác vẫn có sự hoạt bát đúng kiểu trẻ con. Đấy mới chính xác là thời kỳ phản kháng.
Giờ đây, sự hoạt bát ấy đã biến mất, chỉ còn lại thái độ cợt nhả, thiếu nghiêm túc.
Quả nhiên, dư âm của việc phải bỏ câu lạc bộ giữa chừng vì chấn thương đến tận bây giờ vẫn chưa nguôi. Mất đi niềm đam mê mỗi ngày, Tadashi chỉ còn biết dành thời gian chơi bời lêu lổng với lũ bạn cốt để lảng tránh hiện thực.
Mặc dù vậy, trái tim nó vẫn chưa thể lấy lại nhựa sống căng tràn. Xem ra đám bạn chơi cùng nó cũng đều ở trong hoàn cảnh tương tự, không biết phải chìm đắm vào thứ gì khác. Những đứa như thế chơi với nhau, gì thì gì cũng toàn đứa khó gần, chỉ tổ suốt ngày khục khặc nhau mà thôi.
Kazuto nói nhiều như vậy bởi gã tin rằng chỉ cần Tadashi tìm thấy niềm đam mê gì đó, chắc chắn nó sẽ thay đổi được tâm trạng u ám hiện tại, song dường như những lời ấy hoàn toàn không chạm được đến thằng bé - nhân vật chính trong câu chuyện này và điều đó không khỏi khiến gã cảm thấy nhức nhối.
Có điều, ngẫm lại cảm giác của mình thời còn trẻ, gã thấy việc con cái xem lời cha mẹ là càm ràm lắm điều âu cũng là chuyện thường tình. Rốt cuộc đứa con chỉ còn cách tự mình ngộ ra, tự mình nổi hứng làm điều gì đó mà thôi.
Kazuto bắt gặp ánh mắt của Kiyomi, nàng vừa thở hắt ra đằng mũi thay cho một tiếng thở dài. Xem ra nàng không giấu nổi sự bối rối trước cuộc trò chuyện đúng kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia với cậu con trai, nhưng dù sao thì nét âu lo trên mặt nàng lúc kể với Kazuto chuyện con dao cũng đã vơi bớt đi nhiều phần.
Chắc hẳn Tadashi đã cảm nhận được những tia sáng ánh lên trong đôi mắt của bố mẹ. Với những vấn đề kiểu này, cứ để thằng bé thấy bố mẹ khắt khe một chút là vừa đủ.
Kazuto nghĩ sau buổi hôm nay, có lẽ ít nhất thằng bé cũng sẽ không gây ra những chuyện xích mích không đâu nữa.