“Càng lúc họ càng hùng hục khí thế [2] .”
Kiyomi nhìn dòng chữ được viết trên tờ bản thảo hiệu đính đang để trước mặt, khẽ lẩm bẩm “hùng hục…”
Chắc là dùng sai từ rồi… Đoán vậy, nàng liền dùng bút khoanh tròn từ “hùng hục”, sau đó gạch chân và viết “hừng hực?” Nàng mở cuốn từ điển đang để bên cạnh ra, tra nghĩa của hai từ “hùng hục”, “hừng hực” rồi viết thêm vào bên dưới.
Tác giả này cũng thuộc diện có tên tuổi vậy mà không ngờ câu cú lại cẩu thả như vậy… Kiyomi vừa dán một tờ giấy nhớ nhỏ vào trang đó, vừa cảm thấy hơi kỳ lạ. Tuy vẫn còn một phần ba bản thảo chưa soát đến nhưng những trang mà nàng đã đọc qua đều chi chít giấy nhớ.
Có điều, nhờ sự cố gắng trong suốt ba ngày qua mà xem chừng đến hết kỳ nghỉ lễ là nàng có thể hoàn thành công việc và trả bài cho công ty hiệu đính.
Thiên hạ vừa bước vào kỳ nghỉ Tuần lễ Bạc kéo dài năm ngày liền, song chuyện đó chẳng liên quan đến Kiyomi cho lắm. Bọn trẻ cũng không còn ở cái tuổi nhõng nhẽo đòi bố mẹ đưa đi đây đi đó nữa. Trên thực tế, trong suốt kỳ nghỉ lễ, Miyabi vẫn tham gia một lớp học thêm đặc biệt. Còn Tadashi thì vẫn cứ tự do đi chơi một mình, chưa thấy ló mặt về. Kiyomi chắc mẩm đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, trong nhà ai rảnh rỗi thì sẽ cùng đi tảo mộ, trên đường về sẽ ghé thăm mẹ nàng, coi như để khép lại sự kiện Tuần lễ Bạc này.
Trong phòng khách vắng lặng như tờ, Kiyomi tiếp tục làm việc thêm một lúc, rồi khi đồng hồ chỉ mười một rưỡi, nàng quyết định đặt bút xuống để bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa.
Cookie bấy giờ đang nằm ườn ra ngủ cạnh cửa sổ cũng lặng lẽ nhổm dậy, quấn lấy chân nàng. Giờ ăn của nó là buổi chiều, nhưng cũng có khi đang đứng nấu bữa trưa Kiyomi lại cho nó mấy mẩu phô mai thừa thay cho bữa ăn nhẹ. Lúc này nó cũng đang chờ được nàng cho ăn.
Kiyomi đặt thớt lên đảo bếp, thái rau cải để cho vào canh miso. Trong lúc cầm dao thái rau, nàng bỗng lo lắng về chuyện Tadashi ra khỏi nhà từ tối hôm qua mà giờ này vẫn chưa thấy về.
Trong kỳ nghỉ hè vừa rồi, thằng bé đã có độ bốn, năm lần đi chơi qua đêm đến tận hôm sau mới mò về. Vào cái lần thứ hai, Kiyomi đã giở giọng cằn nhằn với nó song thằng bé lại đáp “Con làm sao bỏ về trước một mình được”. Xem ra nó đang chơi chung một nhóm mấy đứa với nhau. Thằng bé bỏ ngoài tai những lời càu nhàu của mẹ, như thể muốn khẳng định rằng học sinh cấp ba cũng có những mối quan hệ giao du của học sinh cấp ba.
Về phần Kazuto, gã không càm ràm bọn trẻ trong thời gian chúng nghỉ hè. Mãi đến khi xảy ra vụ con dao kia cách đây độ mười ngày, gã mới chịu lên tiếng nhắc nhở. Cuối tuần đó, Tadashi không đi chơi đêm, bởi vậy Kiyomi cứ tưởng lời nói của chồng đã có những tác dụng nhất định.
Ai dè tối hôm qua, thứ Bảy và cũng là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Tuần lễ Bạc, không biết có phải do bạn bè rủ rê hay không mà ăn tối xong là thằng bé tót ra khỏi nhà. Thấy Tadashi xuống cầu thang trong bộ dạng áo hoodie mỏng và quần jean thay cho quần ngố mặc ở nhà, Kiyomi bèn hỏi “Con ra ngoài đấy à?”. Đáp lại, thằng bé chỉ nói gọn lỏn “Con đi ra đây một lát”. Nghe mẹ dặn “Nhớ về sớm đấy”, nó cũng chỉ đáp qua loa cho xong chuyện. Cơ mà cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con nàng lúc nào mà chẳng vậy.
Có điều, những lần đi qua đêm như thế, thể nào hôm sau Tadashi cũng về nhà sớm, muộn lắm cũng chỉ hơn 10 giờ là cùng. Sau đấy thằng bé sẽ cứ thế leo lên giường, đến tận 2, 3 giờ chiều vẫn chưa buồn xuống. Hẳn là vì nó đã chơi thâu đêm không ngủ nghê tí nào.
Vì thế, Kiyomi không khỏi lo lắng không biết Tadashi đang làm gì, bởi đây là lần đầu tiên thằng bé đi một mạch đến tận giờ này chưa về.
Gần 12 giờ, Kazuto từ văn phòng trở về. Nghe nói hôm nay ăn trưa xong gã sẽ đến xem mảnh đất đã mua của vợ chồng Tanemura - người vừa đến thăm quan nhà họ hôm trước.
Vừa ngồi vào bàn ăn, Kazuto đã liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi bắt đầu ăn vội ăn vàng.
Pha trà xong, Kiyomi liền ngồi xuống đối diện chồng, vừa cầm đôi đũa của mình, vừa than thở, “Không hiểu Tadashi đang làm cái gì nữa.”
“Kệ nó đi,” Kazuto nói trong lúc chọc đũa vào miếng cá sòng đã xẻ banh. “Kiểu gì nó chẳng chơi thâu đêm, em có bắt nó dậy thì nó cũng không dậy đâu mà.”
“Không phải thế,” Kiyomi nói. “Nó vẫn chưa về nhà cơ.”
“Hả?”
Kazuto lại nhìn lên chiếc đồng hồ gã vừa mới xem giờ khi nãy, mặt nhăn nhó đầy kinh ngạc, đoạn lẩm bẩm, “Thật hết nói.”
“Hay em thử gọi điện cho nó nhỉ.”
“Mặc xác nó,” Kazuto buông một câu như hắt nước đổ đi, nhưng rồi gã chữa lại “Em nhắn tin cho nó đi.”
“Cũng phải.”
Ăn xong, Kiyomi chưa dọn dẹp vội mà cầm điện thoại lên.
“Cậy được nghỉ dài nên lộng hành quá đây.”
Trước khi ra khỏi nhà, Kazuto lẩm bẩm, không biết có phải muốn bảo Kiyomi hãy nhắn tin cho Tadashi như vậy không nữa.
Vừa nhắn tin cho Tadashi xong thì điện thoại của Kiyomi đổ chuông. Người gọi đến là Koyama Shizuka, làm quản lý ở công ty hiệu đính mà Kiyomi đang ký hợp đồng.
Thường thì phần lớn công việc nàng đều nhận qua công ty hiệu đính. Cũng có khi biên tập viên của đơn vị xuất bản nhờ đích danh nàng, song những mối kiểu như vậy không đến đều đặn. Dĩ nhiên, nhận việc qua công ty hiệu đính thì sẽ đồng nghĩa với việc bị trích lại một khoản phí hoa hồng nhất định nhưng bù lại khối lượng công việc được đảm bảo. Dù có năng lực đến đâu cũng khó lòng trụ được ở cái giới này nếu chỉ dựa vào tên tuổi cá nhân.
“Tôi đang muốn hỏi xem tiến độ công việc thế nào rồi?”
“Hiện tại thì không có vấn đề gì ạ.”
“Phía bên kia bảo nếu được thì họ muốn nhận trước thứ Sáu.”
“Được chị ạ.”
“Vậy à, may quá. Đây là tác phẩm mới toanh, lại hoàn thành bản thảo chậm hơn dự kiến nên tôi cũng lo vì đoán là sẽ phải soát nhiều lắm,” Koyama nói như thể vừa trút được gánh nặng.
“Vâng, cũng phải sửa tương đối nhưng chắc đâu sẽ vào đấy thôi ạ.”
“Vừa hay tôi đang định cuối tháng này nhờ cô thêm một cuốn nữa, có vẻ thuận buồm xuôi gió đấy nhỉ.”
Kiyomi chợt nhớ ra Koyama cũng có một cậu con trai hơn Tadashi một tuổi. Nàng bỗng muốn tỉ tê với chị ta đôi lời.
“Nhờ trời công việc êm xuôi nên tôi mới được an ủi phần nào đấy ạ.”
Nghe Kiyomi nói nửa đùa nửa thật, Koyama liền tham gia vào câu chuyện “Ừ… m… cô có chuyện gì à?”
“Thằng lớn nhà tôi ấy, tôi có cảm giác từ hồi thôi sinh hoạt câu lạc bộ, nó như bị trượt dốc không phanh…”
Kiyomi than thở về chuyện Tadashi thường xuyên ngủ lang bên ngoài, bố mẹ có nhắc nhở thì cũng chỉ được một thời gian là nó lại chứng nào tật nấy.
“Con trai chị đã như thế bao giờ chưa ạ? Tôi không biết phần lớn con nhà khác đều như thế, hay chỉ mỗi thằng nhà tôi…”
“Không biết phải gọi là may hay rủi, nhưng thằng nhà tôi giờ vẫn sinh hoạt câu lạc bộ, chẳng có lúc nào rảnh rang mà chơi bời cả,” giọng Koyama nghe như đang cười khổ. “Tôi còn đang nghĩ nó chỉ là thành viên dự bị thôi, làm gì phải cố sống cố chết đến mức ấy. Như hôm nay đây này, nó cũng tót đi tập từ sáng đấy.”
“Cu cậu nhà chị chơi bóng chuyền phải không nhỉ… Thế suốt kỳ nghỉ hè bạn ấy cũng chuyên tâm tập tành ạ?”
“Phải, phải. Thế nên, cũng là ngủ qua đêm ở ngoài nhưng trường hợp của thằng nhà tôi thì là đi trại huấn luyện cùng câu lạc bộ ấy.”
“Vậy thì chẳng có gì phải lo lắng nhỉ,” Kiyomi lý giải như vậy, thế rồi nàng lấy hết can đảm để hỏi thử Koyama, “Chị nghĩ thế nào về tình trạng của thằng bé nhà tôi?”
“Nó có dấu hiệu hút thuốc hay rượu bia gì không?”
“Thằng bé chưa bao giờ về nhà trong tình trạng say xỉn hay có mùi rượu cả. Cũng không có mùi thuốc lá, hút thuốc ở nhà càng không… Có điều, cách đây ít lâu hình như nó cãi nhau với bạn, thâm tím cả mặt mày. Rồi nó còn lén lút mua dao, không biết dùng vào việc gì, nhưng bị nhà tôi tịch thu rồi…”
“Ồ, thế thì đáng lo đấy nhỉ,” Koyama nhẹ nhàng nói, tỏ ý cảm thông. “Thằng bé không nghe lời bố mẹ có thể vì nó có ràng buộc gì đó khó dứt ra khỏi đám bạn đang chơi cùng. Không biết chừng trong số đó có cả những đứa bạn xấu cũng nên.”
“Cũng phải nhỉ,” Kiyomi gật đầu. “Hồi cấp hai thằng bé hay dẫn bạn về nhà chơi nên tôi còn biết nó đang giao du với những đứa như thế nào, nhưng lên đến cấp ba, không biết có phải vì bạn bè đều ở xa nhà nhau hay không mà chẳng thấy nó dẫn bạn về nhà nữa.”
“Thay vào đó, cũng có thể chúng chọn nhà của đứa nào đấy trong nhóm làm địa điểm tụ tập. Trên thực tế có những nhà kiểu như gia đình đổ vỡ, bọn trẻ có làm ồn đến tận đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng ai nói gì.”
Dù thừa nhận đó là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra, Kiyomi vẫn chưa trả lời được câu hỏi: nếu vậy thì nàng phải làm như thế nào? Ngay cả Koyama cũng vậy, chị ta bảo, “Thôi, đến khi nào chơi chán, nó khắc bình tâm trở lại ấy mà?” như thể đang nói về chuyện của người khác, rồi cuộc điện thoại kết thúc ở đó.
Kiyomi quay trở lại với công việc đang dang dở, nàng ngồi dán mắt vào tập bản thảo một lúc, song cứ mỗi lần tìm ra lỗi sai của tác giả, hoặc viết ra câu hỏi nghi vấn rồi dán giấy nhớ là một lần tâm trí nàng chuyển từ tập bản thảo sang chiếc điện thoại. Trong đầu nàng chỉ quanh quẩn với ý nghĩ không biết khi nào Tadashi sẽ nhắn tin lại, hoặc sao bây giờ nó vẫn chưa hồi âm. Nàng hình dung cảnh tượng thằng bé chơi thâu đêm suốt sáng và lúc này có lẽ đang ngủ lang ở nhà của một đứa bạn nào đấy. Tadashi vốn là đứa lướt điện thoại 24 giờ một ngày, vả lại khi mẹ nhắn tin thì nó sẽ trả lời dù chỉ là một câu ngắn cụt lủn.
Nó không về nhà nghỉ ngơi phải chăng vì định cứ thế tít mít luôn cả đêm nay… Chuyện đó cũng khiến Kiyomi bận tâm. Đi lang thang suốt hai đêm liền, không về nhà một tí nào thì đúng là quá trớn lắm rồi. Không thể để nó trượt dốc thêm nữa. Kiyomi không thể phó mặc chuyện này cho một mình Kazuto, bản thân nàng cũng phải nghiêm túc răn đe Tadashi mới được.
Trong lúc Kiyomi đang vẩn vơ với những suy nghĩ đó thì lần này đến lượt điện thoại bàn đổ chuông. Nhìn dãy số hiển thị trên màn hình thì có vẻ như đó là cuộc gọi từ nhà mẹ đẻ nàng ở Kasukabe.
Hiện tại, mẹ nàng - bà Fumiko và chị gái nàng - Satomi đang sống cùng nhau ở quê. Cách đây mười năm, chị Satomi ly dị chồng, về ở với mẹ. Chị không có con cái.
Còn bên đằng nhà Kazuto ở Gifu, mọi sự đều giao phó hết cho người anh trai, nếu không có những sự kiện hiếu hỉ quan trọng thì gia đình Kiyomi chẳng mấy khi có dịp về quê nội. Phần lớn những dịp như tiết Thanh minh, nàng đều sẽ về quê ngoại ở Kasukabe để tảo mộ.
Kiyomi nhấc điện thoại, trong đầu thầm nghĩ dù là mẹ hay chị gái thì chắc đều gọi đến vì một chuyện.
Người gọi điện là chị gái nàng.
“Tiết Thanh minh năm nay cô sẽ về đây chứ?”
Quả nhiên là chị Satomi hỏi về chuyện đó.
“Vâng, em định sẽ về, nhưng chắc phải đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ cơ,” Kiyomi đáp. “Mẹ vẫn khỏe chứ chị?”
Mẹ Kiyomi - bà Fumiko - năm nay 76 tuổi, vốn không được khỏe mạnh, dẻo dai gì lắm. Cách đây bảy năm, bà bị ung thư, phải phẫu thuật cắt bỏ hai phần ba dạ dày, từ đó gầy sọp hẳn đi, chưa kể sức khỏe suy giảm sau phẫu thuật đã khiến bà buồn bã trong thời gian dài. Nhìn mẹ phải sống nhờ vào các loại thực phẩm chức năng đắt tiền hay bám víu vào những thứ mang tính chất tôn giáo, Kiyomi không khỏi đau lòng, song đặt mình vào vị trí của bà thì những chuyện đó âu cũng dễ hiểu.
“Đợt mùa hè mẹ cứ mệt rũ ra,” Satomi trả lời về tình trạng của mẹ. “Nhưng đợt này có vẻ như mẹ dễ chịu hơn, nhúc nhắc được chút rồi.”
“Mẹ có chịu bật điều hòa không chị?”
“Chị toàn phải bật cho mẹ đấy. Nhưng hễ phát hiện ra là bà lại tắt, xong chị lại bật lại, cứ như chơi trò mèo đuổi chuột ý.”
Bà Fumiko không thích gió phả ra từ máy lạnh, nhưng đúng là với cái oi bức của mùa hè năm nay thì thật sự khó mà vượt qua nổi nếu thiếu điều hòa.
“Mẹ cũng đang mong cô về lắm đấy.”
“Vâng.”
Mặc dù mỗi lần về nhà, Kiyomi lại cảm thấy thật khó xử với cảnh bà Fumiko làm động tác giơ tay về phía vợ chồng con cái nàng để cầu nguyện, bà gọi đó là lễ trừ tà, một nghi lễ của tôn giáo mà bà đang sùng tín. Song sự thật là khi mẹ càng có tuổi, Kiyomi mới càng cảm nhận sâu sắc sự từ bi của bà. Thật tốt biết mấy nếu có thể vừa thong thả uống trà vừa hàn huyên với mẹ.
“Thế anh em Tacchan có về không?”
Bà ngoại thì khỏi phải nói rồi nhưng ngay cả chị Satomi, vì không có con cái nên cũng rất mong các cháu về chơi. Kiyomi cực kỳ hiểu điều đó, song hai, ba năm trở lại đây nàng không còn dám hứa liều nữa.
“Em định dẫn Miyabi về… Còn Tadashi thì em cũng chưa biết thế nào.”
Vì không trông mong được gì ở cậu con trai nên ngay từ đầu Kiyomi đã không cho Miyabi đăng ký lịch học thêm vào hôm đó.
Mặc dù vậy Satomi vẫn tỏ ra không bằng lòng.
“Sao lại thế? Thằng bé cũng nghỉ sinh hoạt câu lạc bộ rồi còn gì?”
“Thì đúng vậy, nhưng mà…”
Sau khi rào trước với Satomi rằng không được nói chuyện này với mẹ, Kiyomi mới kể cho chị nghe về thói chơi đêm của Tadashi từ hồi nghỉ hè, cũng như chuyện thằng bé đi chơi đến giờ này chưa về.
“Chậc chậc, chơi bời thâu đêm như thế chỉ tổ mệt thân chứ vui cái nỗi gì nhỉ,” Satomi bật cười kinh ngạc và nói như vậy.
“Người ta bảo trẻ con cũng có những mối quan hệ của trẻ con đấy.”
Nghe Kiyomi than thở như vậy, Satomi lại bật cười, “Có khi chúng còn bận rộn hơn cả người lớn ấy nhỉ,” và ra chiều tâm đắc với câu nói ấy.
“Đây không phải chuyện cười đâu,” Kiyomi nói. “Có lẽ đó là lỗi của bọn em khi không nói chuyện thẳng thắn với thằng bé ngay từ đầu. Đợt nghỉ hè vừa rồi bố nó cũng chẳng thèm nói gì cả. Em đoán có thể vì anh ấy nghĩ hồi học cấp ba mình cũng từng ngủ qua đêm bên ngoài như thế. Nên em cũng tưởng với con trai thì không cần soi mói từng li từng tí mà làm gì…”
“Vì chú Kazuto cũng là con út mà. Vợ chồng cô đều là con út trong nhà nên kiểu gì cũng bị dễ dãi.”
Hai vợ chồng đều là con út nên chị lo không biết chúng mày có làm nên trò trống gì không, hai vợ chồng đều là con út nên mới dễ dãi… Đó là những lý lẽ mà từ xưa chị Satomi đã luôn thích nói ra miệng. Mặc dù lời chị nói hoàn toàn không có sức thuyết phục bởi chính vợ chồng chị vốn đều là con trưởng trong nhà mà cuối cùng lại đổ vỡ, song tình cảnh của chị không thể đem ra làm trò đùa. Hai vợ chồng chị chia tay vì chồng chị bồ bịch hết lần này đến lần khác, sau cùng chị còn phát hiện anh ta có con rơi ở bên ngoài. Bởi vậy, Kiyomi không thể đem chuyện đó ra để phản bác lại được.
Bất kể là với Tadashi hay Miyabi, Kiyomi đều xác định rằng mình sẽ dạy bảo các con mọi nhẽ ngay từ khi chúng còn nhỏ, giống như bao người khác. Có điều, bản thân nàng cũng ngấm ngầm tự ý thức rằng mình không giỏi trong việc mắng nhiếc con cái. Cằn nhằn từng li từng tí không hợp với tính cách của nàng, nàng cũng không phục khi thấy những bậc cha mẹ khác làm như vậy. Kiyomi cho rằng chắc hẳn phải có cách nào khác, thực lòng mà nói thậm chí nàng còn thấy làm vậy thật khó coi.
Bảo nàng dễ dãi có lẽ cũng đúng. Từ trước đến nay, Kiyomi vẫn thường bỏ ngoài tai những lời chị Satomi nói, song hôm nay những lời ấy lại xuyên thẳng vào trái tim nàng.
“Đến hôm này đi tảo mộ, cô nhớ dẫn cả thằng bé theo nhé. Để chị đả thông tư tưởng cho nó.”
Cứ cho là Kiyomi dẫn Tadashi theo được thì thể nào chị Satomi cũng sẽ chiều chuộng, săn đón đến mức thằng bé đâm phát chán thôi, nàng sao có thể tin được câu nói này của chị chứ. Mà dù sao kiểu gì Tadashi cũng không chịu theo mẹ đi viếng mộ đâu nên chuyện đó sẽ khó mà trở thành hiện thực được.
“Rồi, rồi. Đến lúc đó em xin nhờ cả vào chị nhé.”
Kiyomi đáp bừa như vậy và kết thúc cuộc trò chuyện tại đó.
Con đang làm cái gì thế? Được nghỉ mà cứ đi tít mít, không thèm về nhà như thế là không được đâu. Mẹ có chuyện muốn nói nên con nhắn tin lại cho mẹ ngay đi nhé.
Giận sôi người vì đến giờ này vẫn chưa thấy tin nhắn trả lời của Tadashi, Kiyomi bèn soạn một tin nhắn với lời lẽ cứng rắn hơn một chút. Nàng cũng không chèn thêm các biểu tượng cảm xúc như mọi khi nữa.
Đọc được tin nhắn này, hẳn thằng bé sẽ hiểu là mẹ đang cực kỳ tức giận.
Kiyomi đặt điện thoại xuống rồi quay trở lại với công việc. Mặc dù không tài nào tập trung được, nhưng công việc là công việc, nàng vẫn phải làm đến nơi đến chốn. Cứ soát xong một tờ bản thảo, nàng lại liếc mắt nhìn sang màn hình điện thoại đen ngòm. Không biết nàng đã rung đùi từ lúc nào.
Kiyomi thả lỏng cơ thể, nàng thở dài một cái rồi đứng dậy. Đoạn nàng đi vòng ra bếp, pha cà phê. Đúng lúc Kiyomi đang rót nước sôi qua giấy lọc thì điện thoại nàng có chuông báo tin nhắn đến.
Cuối cùng Tadashi cũng chịu nhắn lại rồi… Kiyomi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên tin nhắn khi nãy đã phát huy tác dụng, hoặc có thể bây giờ thằng bé mới ngủ dậy.
Kiyomi cầm cốc cà phê quay trở lại bàn. Nàng đặt cốc xuống và nhấc điện thoại lên. Màn hình tinh thể lỏng hiển thị thông báo có tin nhắn được gửi đến từ Tadashi.
Kiyomi thao tác trên điện thoại, mở tin nhắn.
Xin lỗi mẹ, con đang vướng vài chuyện nên chưa về được.
Nhưng mẹ không cần lo đâu.
Con sẽ nhắn lại sau.
Kiyomi sững sờ mất một lúc. Đến lúc này rồi, nàng không nghĩ Tadashi lại dám trả lời là chưa về được như thể muốn trêu ngươi mẹ như thế.
Nàng đã lo lắng cho nó đến thế nào kia chứ… Thật hết nói nổi mà.
Cơn giận cháy âm ỉ trong lồng ngực nàng. Thế rồi, đúng lúc ấy nàng nghe có tiếng xe đỗ trước cửa nhà. Kazuto đã về. Hình như gã có tạt qua văn phòng nhưng chỉ một lát sau đã thấy bước vào nhà.
“Tadashi bảo nó chưa về được.”
Kiyomi ngồi chờ sẵn, thông báo ngay khi chồng vừa ló mặt vào phòng khách. Nghe vậy, Kazuto liền hỏi lại với vẻ ngờ vực, “Tại sao?”
“Em không biết,” Kiyomi đáp. “Nó bảo sẽ nhắn lại sau.”
“Nó nói cái quái gì vậy?” miệng Kazuto méo xệch như muốn nói chuyện này thật ngu xuẩn. “Em gọi điện cho nó đi.”
“Anh nói phải.”
Dĩ nhiên, Kiyomi biết nàng nên làm vậy.
Có điều, những lúc ở với bạn, Tadashi sẽ không nghe điện thoại của mẹ. Sau đó, nó sẽ chỉ gửi độc một tin nhắn “Chuyện gì ạ?” để đáp lại lời nhắn mà Kiyomi đã để lại trong hộp thư thoại. Hồi này tự nhiên Kiyomi cũng bắt đầu có thói quen liên lạc với Tadashi qua tin nhắn mỗi khi nó ra ngoài chơi.
Nghe lời Kazuto, Kiyomi thử gọi điện cho Tadashi. Song, có lẽ nên nói là đúng như nàng dự đoán, Tadashi không nghe máy, cuộc gọi được chuyển sang hộp thư thoại.
“Mẹ đây. Đừng có chỉ nói về được hay không về được mà hãy gọi điện cho mẹ đi đã. Mẹ cũng không muốn phải nhiều lời với con đâu, nhưng bố mẹ đang lo lắm đấy. Con có hiểu không hả? Gọi lại cho mẹ đi nhé.”
Kiyomi để lại lời nhắn như vậy rồi tắt máy. Nàng cảm thấy bất an vì không phải đang nói chuyện với người thật, song nàng cũng tin rằng nếu nghe được giọng nói nghiêm túc của mẹ, hẳn Tadashi sẽ chịu suy nghĩ lại, rằng tình hình có vẻ đã hơi căng rồi.
Hơn 4 giờ, Miyabi trở về từ lớp học thêm.
“Tối nay nhà mình ăn gì hả mẹ?”
Miyabi hỏi, như thể muốn nói nó đang đói ngấu và không thể chờ nổi nữa.
“Xem nào…” với những thứ đồ có sẵn trong tủ lạnh, không phải là Kiyomi không thể biến tấu ra món gì khả dĩ, song để nấu được những món làm vui lòng bọn trẻ thì nàng sẽ phải đi mua thêm rất nhiều nguyên liệu khác nữa. “Kể ra đi ăn quán nào đó cũng được, ngặt nỗi anh con vẫn chưa về.”
“Anh chưa về, nghĩa là anh đi suốt từ hôm qua chưa về á mẹ?”
“Ừ.”
“Ôi trời, anh đang làm cái gì không biết,” Miyabi thốt lên kinh ngạc như thể đang nói về chuyện của người khác. “Anh ấy đúng là hết thuốc chữa rồi. Mất đi lẽ sống, con người ta sẽ trở nên mục ruỗng mẹ nhỉ.”
“Đừng có nói huyên thuyên, con thử gọi điện cho anh đi. Mẹ gọi mà anh con không nghe.”
“Nhắn tin cũng được đúng không mẹ.”
“Cũng được… Tóm lại, bảo anh về sớm nhé.”
Đúng lúc Miyabi lên tầng hai thì Kazuto cũng từ văn phòng về. Phần vì đang là kỳ nghỉ lễ, vả lại xem ra hôm nay gã đã thu xếp để xong việc sớm.
“Em đang nghĩ hay là tối nay nhà mình ra ngoài ăn.”
“Cũng được.”
Chuyện gọi đồ ăn về nhà hoặc ra ngoài ăn mỗi bận Kiyomi bù đầu với công việc không phải là hiếm, bởi vậy Kazuto cũng đáp lại như thể đã quen với việc ấy.
“Nhưng Tadashi vẫn chưa gọi lại cho em…”
“Đành kệ nó thôi chứ biết làm sao.”
Kazuto nói như thể đã bó tay.
“Nào, Cookie, đi dạo thôi.”
Sau khi thay từ quần dài ống rộng sang quần soóc cotton đơn giản, Kazuto gắn dây xích vào cổ Cookie rồi dẫn nó đi dạo.
Về phần mình, Kiyomi quay trở lại với công việc trong khi tâm trạng vẫn thấp thỏm bồn chồn.
“Tôi cực kỳ hứng thú với đề xuất của cô ấy chính bởi sự táo tợn, phá vỡ mọi quy tắc được coi là chuẩn mực của xã hội.”
Chắc không phải “táo tợn” rồi… Kiyomi lấy bút khoanh tròn cụm từ đó trong bản thảo, sau đó gạch chân và viết “táo bạo or liều lĩnh”. Nàng ấn mạnh cây bút trong vô thức, để rồi thoáng giật mình khi nhìn nét chữ cứng ngắc của bản thân.
Kiyomi đặt bút xuống, nhìn điện thoại rồi thở mạnh.
Rốt cuộc thằng bé đang chơi ở đâu nhỉ?
Xem ra không phải ở gần đây… Nàng cảm giác như vậy.
Có lẽ thằng bé đã đến những khu phố lớn ở Tokyo, chẳng hạn như Ikebukuro hoặc Shibuya.
Mong là nó sẽ không học những thói xấu…
Kiyomi lại thở dài, đoạn cầm bút lên.
Dù thiếu tập trung, song nàng vẫn cố đọc bản thảo. Trong lúc đó, Kazuto và Cookie đã về nhà sau cuộc đi dạo.
“Trời về chiều mát mẻ hơn hẳn. Gió thổi thích ghê.”
Kazuto không còn nhắc đến Tadashi nữa. Gã cứ thế ngồi xuống ghế xô pha, mở cuốn tạp chí kiến trúc ra đọc.
Đến khoảng gần 6 giờ, khi mặt trời đã lặn, Miyabi từ tầng hai đi xuống.
“Này mẹ, con nhắn tin anh không trả lời, gọi điện thì thấy thông báo là thuê bao đã tắt máy.”
“Sao cơ?” Kiyomi ngẩng mặt lên cùng lúc Kazuto phát ra tiếng chẹp miệng.
“Kệ nó đi, kệ nó đi. Chắc nó không muốn về cái nhà này ấy mà. Kiểu gì đêm nay nó cũng không về cho mà xem. Động tí lại sốt xình xịch lên như thế thì chỉ có mình là dở hơi thôi.”
“Mong là nó không gặp phải chuyện gì…” Kiyomi nói ra nỗi bất an về những gì đang diễn ra mà nàng không tài nào lý giải được.
“Em nghĩ nếu có chuyện gì thì nó có tắt nguồn điện thoại không?” Kazuto nói giọng châm chọc. “Còn lý do gì khác ngoài việc nó cảm thấy khó chịu với những cuộc điện thoại của bố mẹ cơ chứ?”
“Nhưng mà…”
“Thôi, em mặc xác nó đi,” Kazuto vẫn khăng khăng. “Thay vào đó, chừng nào nó về, anh sẽ bắt nó ngồi xuống nói chuyện cho ra ngô ra khoai. Bấy lâu nay vợ chồng mình đã dễ dãi với nó quá rồi. Em cũng đừng có nói mấy lời nuông chiều nó nữa.”
Xem ra Kazuto đã tức nước vỡ bờ rồi. Có điều, biết chồng có ý định xử trí thích đáng khi Tadashi trở về chứ không phải bỏ mặc nó như bát nước đổ đi, Kiyomi quyết định trước mắt nàng sẽ nghe theo chồng.
Hơn 6 giờ, sau khi cho Cookie ăn uống xong xuôi, ba người ra khỏi nhà. Họ lên ô tô và thẳng hướng tới một quán ăn gia đình nằm ven quốc lộ. Trên đường đi, họ bắt gặp mấy chiếc xe cảnh sát đang hú còi chạy băng qua ngã tư giao cắt với quốc lộ.
Lúc ở quán, ba người không còn đả động đến Tadashi nữa. Kiyomi và Kazuto ngồi nghe Miyabi khơi mào chuyện con bé muốn đi xem lễ hội văn hóa của Học viện nữ sinh Toshima, nó vừa tìm kiếm thông tin trên điện thoại để xác nhận xem có kịp đến đó sau giờ học không, vừa một mình lải nhải, lúc thì “Toi rồi, chắc là khó rồi”, lúc lại “Đợi đã, có vẻ kịp đây”, nét mặt cũng thay đổi như chong chóng.
Chừng bốn mươi phút sau, họ rời khỏi quán sau khi mỗi người đã ăn xong món tự chọn. Ngồi trong xe trên đường trở về nhà, tiếng xe cảnh sát hú còi ở đâu đó lại một lần nữa dội vào tai họ.
“Không biết có chuyện gì nhỉ…”
Ngồi ở ghế sau, Miyabi rời mắt khỏi chiếc điện thoại đang cầm trên tay, lẩm bẩm.
“Ơ…”
Miyabi không nói tiếp. Xem chừng cũng không phải nó buột miệng thốt ra câu ấy vì lo lắng điều gì. Bản thân con bé vẫn hay có kiểu vừa thốt ra miệng chuyện này liền nghĩ ngay đến một chuyện khác nên cũng không có gì là lạ, và trên thực tế, nó đã dán mắt trở lại chiếc điện thoại luôn rồi.
Không hẳn vì câu nói buột miệng của Miyabi mà Kiyomi có cảm giác rờn rợn khó tả, dẫu cho cảm giác ấy hết sức mơ hồ, chẳng dẫn nàng đến một cái gì cụ thể.
Có điều, cái cảm giác rùng mình thoáng qua ấy lại gợi nhớ nàng về nỗi bất an trước khi ra khỏi nhà, khiến nàng bất giác đưa tay rút điện thoại ra khỏi túi xách.
Vẫn chưa thấy Tadashi liên lạc gì.