Mảnh đất của vợ chồng Tanemura mà Kazuto đi xem lúc trưa có hình dáng hơi khác thường, gần giống chữ L.
Tuy nhiên, vì nó nằm trên một con dốc nên rất đáng để kỳ vọng vào phong cảnh nhìn được từ tầng hai. Diện tích vừa xinh, gần 150 mét vuông. Mảnh đất hình dáng đặc biệt cũng lại là cơ hội trổ tài cho kiến trúc sư.
Chà, nên thiết kế một ngôi nhà như thế nào nhỉ…
Kazuto ngủ gà ngủ gật trong lúc nằm ườn trên ghế xô pha vẩn vơ nghĩ về những chuyện như vậy, ti vi thì vẫn đang bật để đấy. Thiên hạ đang trong kỳ nghỉ lễ, hôm nay cậu trợ lý Umemoto cũng xin nghỉ, về phần mình, ngoài cuộc hẹn với vợ chồng Tanemura ra, Kazuto ung dung giải quyết những công việc còn tồn đọng, song đâu đó trong gã dường như cũng có ý thức hôm nay là ngày nghỉ, bởi vậy gã chẳng thể ép mình vào guồng được lâu như mọi khi. Vả lại, chừng như những mỏi mệt thường ngày tích tụ trong gã đã khiến cơn buồn ngủ sớm bao trọn lấy cơ thể vừa mới tắm táp và rũ bỏ hết căng thẳng.
Nghe tiếng chuông điện thoại, Kazuto choàng tỉnh giấc.
Hình như ti vi đang phát bản tin thời sự lúc 9 giờ.
Gã nhổm dậy, nhìn quanh phòng khách. Không thấy Kiyomi đâu, chắc nàng đang tắm.
Kazuto cầm cốc nước uống dở đang để trên chiếc bàn thấp lên, làm dịu cái cổ họng khô khốc của mình. Điện thoại ở văn phòng được cài đặt để chuyển tiếp cuộc gọi sang đây, bởi vậy gã không thể nhấc máy bằng cái giọng uể oải được. Có điều, xét về giờ giấc, gã đoán người gọi đến là họ hàng chứ không phải đối tác làm ăn.
Nhìn vào màn hình điện thoại, gã thấy hiển thị số nhà mẹ đẻ của Kiyomi.
“A lô…”
“A lô… À, chú Kazuto đấy hả? Chị Oda ở dưới Kasukabe đây.”
Đó là Satomi, chị gái của Kiyomi.
“À, em chào chị. Kiyomi hình như đang đi tắm chị ạ.” Kazuto cứ thế cầm theo chiếc điện thoại không dây nhòm vào phòng ngủ, quả nhiên không có Kiyomi ở đó.
“Vậy à…” Satomi đáp lại bằng giọng trầm và lưỡng lự, nghe không giống mọi khi. Rồi chị nói tiếp, “Chị hơi lo, không biết Tacchan đã về nhà chưa em?”
“Sao ạ?”
Trong phút chốc Kazuto cứng họng, gã không hiểu tại sao Satomi lại biết chuyện Tadashi vẫn chưa về.
“À, trưa nay chị có nghe Kiyochan kể, không biết sau đấy thế nào rồi.”
“À à, ra là vậy…” hiểu ra sự tình, Kazuto bèn cười thiểu não. “Em đang bảo cô ấy là cứ kệ thằng bé đi. Nó cứ việc lêu lổng chơi chán đi rồi khắc tự mò về, đến lúc đấy em sẽ không tha cho nó đâu.”
“Sao cơ… Thế nghĩa là nó vẫn chưa về ư?”
Trong giọng nói của Satomi, ngoài sự kinh ngạc trước việc đến tận giờ này mà Tadashi vẫn chưa về, đâu đó còn xen lẫn cả sự lo lắng.
“Vâng, thế đấy…” Kazuto ngại ngần đáp.
Trong khoảnh khắc, gã nghe tiếng Satomi thở ra đằng mũi như để ngừng lại một chút, sau đó chị lên tiếng.
“Chị đang xem thời sự trên ti vi, thấy họ đưa tin về một vụ án khác thường xảy ra ở Tozawa, chắc không có liên quan gì đâu nhỉ?”
“Dạ?”
Theo phản xạ, Kazuto đưa mắt nhìn ti vi, lúc này đã chuyển sang chuyên mục thể thao.
“Thời sự đưa tin thế nào ạ?”
“Thế nào ấy hả… Chị không biết có nên nói với chú cái chuyện rợn người như thế không nữa…”
Satomi nói vậy thì Kazuto cũng chịu chẳng biết người ta đưa tin thế nào, thành thử gã không tìm được lời nào để đáp lại. Gã kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng dường như đã hạ quyết tâm, Satomi bắt đầu kể.
“Nghe đâu người ta đã phát hiện ra một thi thể ở cốp sau của một chiếc xe ô tô… Hình như chiếc xe đang trên đường đi đâu đấy thì không chạy được nữa, cảnh sát thấy nghi nên đã mở cốp xe và thấy bên trong có xác chết.”
“Chuyện đó xảy ra ở Tozawa ạ?”
Mặc dù cũng bối rối trước câu chuyện đã được rào trước là nghe rất rùng rợn, nhưng có một sự thật là đến lúc này Kazuto vẫn không thể hiểu được việc Satomi xâu chuỗi vụ án đó với sự vắng mặt của Tadashi chỉ vì nó đã xảy ra ở Tozawa.
“Đúng rồi, chị không biết chính xác chỗ nào nhưng họ nói là ở Tozawa. Hình như vụ việc vừa mới xảy ra hồi chiều nên họ vẫn chưa có thông tin cụ thể. Nhưng nghe đâu người dân sống gần đó đã trông thấy một vài thiếu niên nhảy ra khỏi chiếc xe đang bị kẹt để bỏ trốn.”
Cảm giác rùng rợn nay đã chuyển thành một nỗi nôn nao như có dự cảm về sự chẳng lành.
“Người ta vẫn chưa xác định được danh tính của thi thể được phát hiện trong cốp xe à chị?”
“Nghe nói là chưa đâu. Có điều họ cho rằng đó cũng là một thiếu niên trong độ tuổi từ 10 đến 20 nên chị đoán là nạn nhân có mối quan hệ kiểu như quen biết hoặc đang xích mích với mấy đứa bỏ trốn.”
Kazuto khẽ ậm ừ. Có điều, theo cảm nhận của gã thì vẫn còn quá thiếu cơ sở để xâu chuỗi câu chuyện đó với Tadashi. Bản thân gã còn chưa xem tin tức ấy.
“Chà, nói thế nào nhỉ. Đúng là vụ án này nghe rùng rợn thật, nhưng Tozawa cũng rộng lớn lắm chứ…”
“Chú nói phải. Chị cũng nghĩ chuyện này chẳng dính dáng gì đến Tacchan nhưng tại lúc trưa nghe Kiyochan kể chuyện về thằng bé nên lúc xem được tin này, tự nhiên chị lại đâm lo…”
Nghe cách nói của Satomi, Kazuto hiểu rằng chị vợ không có ác ý gì khi đem chuyện này ra nói. Mặc dù điều đó trái lại càng khiến gã thêm phần lo lắng, cũng may chuyện này vẫn ở mức độ có thể nghe rồi để đấy.
“Em xin lỗi vì đã làm chị lo lắng. Đợi Tadashi về, em sẽ trừng trị nó thật nghiêm, can tội đã khiến cho cả bác Satomi ở Kasukabe phải lo lắng.”
“Chị cũng nói với Kiyochan rồi đấy, bọn em nhớ dẫn thằng bé về quê tảo mộ nhé. Chị sẽ nói chuyện nghiêm chỉnh với nó cho.”
“Vâng, đến lúc ấy xin trông cậy vào chị ạ…”
Kazuto cười khổ, đáp. Đúng lúc ấy, gã nghe có tiếng nói ở sau lưng “Ai đấy? Chị em à?” Kiyomi đã tắm xong, vừa từ tầng hai xuống.
“À, Kiyomi đây rồi, em chuyển máy cho cô ấy nhé.”
Theo phản xạ, Kazuto nói rồi đưa điện thoại cho vợ, nhưng đến lúc ngồi trở lại ghế xô pha gã mới chột dạ, lẽ ra không nên đưa điện thoại cho nàng mới phải. Kiyomi tính còn hay lo lắng hơn cả gã, hồi Tadashi và Miyabi còn nhỏ, có lần chỉ vì một cơn mưa rào bất chợt mà nàng lao ra khỏi nhà, tay lăm lăm chiếc ô, đi đi lại lại dọc đường đến trường của hai đứa, mắt dáo dác nhìn quanh. Nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của nàng hôm nay khi thông báo với gã về việc Tadashi vẫn chưa về nhà, gã đồ rằng nàng sẽ nghiêm túc lắng nghe câu chuyện của chị gái, mà có khi còn tiếp nhận một cách thái quá không chừng.
Kể từ lúc bắt đầu trò chuyện với Satomi, Kiyomi mỗi lúc một hạ thấp giọng, nàng nhìn ti vi với vẻ bồn chồn, trong khi chiếc điện thoại không dây vẫn áp chặt trên tai. Tay kia nàng cầm lấy điều khiển, chuyển hết kênh này đến kênh nọ như để tìm xem còn kênh nào đang phát bản tin thời sự nữa không. Bật ra khỏi miệng nàng chỉ toàn những tiếng ậm ờ cho có và mặc dầu vừa mới ra khỏi phòng tắm chưa được bao lâu nhưng sắc hồng trên khuôn mặt nàng đã hoàn toàn biến mất.
Kết thúc cuộc gọi, Kiyomi thở khó nhọc.
“Anh xem thời sự chưa?”
Nàng hỏi Kazuto trong lúc cầm điều khiển chuyển kênh liên tục.
“Chưa, anh chưa xem,” Kazuto đáp, sau đó gã cố tình nói chậm lại. “Em bình tĩnh lại đi. Chị Satomi nói chuyện đó không hẳn là vì có căn cứ gì mà.”
Kiyomi không đáp lại, nàng đặt điều khiển xuống, thở hắt một cái rồi lại cầm điện thoại di động để trong hộc tủ lên, xem ra nàng không thể ngồi yên nữa.
Hình như Tadashi vẫn chưa gọi điện hay nhắn tin gì.
“Anh này, mình có nên trao đổi chuyện này với cảnh sát không nhỉ?”
Kiyomi nói như thể đã quyết tâm.
“Đợi đã nào,” Kazuto nói, trước mắt gã muốn trấn an vợ.
“Anh không thấy chuyện này lạ lắm sao. Đã hai ngày nó chưa về mà không liên lạc gì.”
“Nó ra khỏi nhà tối qua, tính ra mới tròn một ngày thôi mà,” Kazuto bình tĩnh đáp lại. “Vả lại, trưa nay nó cũng nhắn tin cho em bảo chưa về được đúng không? Cho anh xem tin nhắn đấy nào.”
Kazuto nhận lấy điện thoại từ tay Kiyomi, đọc dòng tin nhắn duy nhất của Tadashi. Nội dung giống hệt những gì gã đã được nghe từ vợ, đọc xong gã chỉ nghĩ chẳng có lý gì mà phải lo lắng như Kiyomi cả.
“Nó còn viết hẳn là ‘Mẹ không cần lo lắng đâu, con sẽ nhắn lại sau’ đây mà. Thế này mà đi trình báo cảnh sát, em nghĩ họ có chịu tiếp nhận cho mình không?”
“Nhưng nó bảo nhắn tin mà có nhắn gì đâu.”
“Cảnh sát chỉ quan tâm đến những đứa bỏ nhà đi lang thang ngoài đường hết ngày này đến ngày khác thôi. Theo em họ sẽ lắng nghe nghiêm túc đến mức nào câu chuyện về một thằng bé trưa hôm nay vẫn còn nhắn tin cho mẹ?”
“Nhưng mà…” giọng Kiyomi còn nhỏ hơn nữa. “Nếu nó vướng vào vụ án mà chị Satomi nói thì phải làm sao đây?”
Kazuto đã định cười xòa song cơ mặt gã còn cứng đờ hơn gã nghĩ, không sao cử động được cho ra hồn. Cổ họng cũng nặng trịch, không cố rặn ra thì khó mà thành tiếng.
“Em cả nghĩ rồi.”
Cuối cùng, Kazuto nói bằng giọng khàn đặc.
Có lẽ Kiyomi đang ám chỉ đến cái xác nằm trong cốp xe. Nghĩ đến điều đó, ngay cả Kazuto cũng thành ra đứng ngồi không yên.
“Người ta đưa lên thời sự như thế chứng tỏ cảnh sát đã bắt đầu điều tra rồi. Nếu Tadashi có liên quan thì ắt hẳn họ sẽ liên lạc với nhà mình.”
“Nhưng vì cái xác được tìm thấy trong cốp xe nên có thể họ vẫn chưa biết nạn nhân là ai, sống ở đâu mà?”
“Chỉ là thời sự đưa tin như vậy thôi chứ không có nghĩa là cảnh sát chưa biết. Cảnh sát Nhật cừ lắm, nhiều khả năng họ đã biết rồi ấy.”
“Sao anh có thể quả quyết như vậy được?” Kiyomi tỏ ra khổ sở, nét mặt nàng như muốn nói mình không thể chịu nổi việc cứ đôi co với chồng như thế này. “Em nào muốn nghĩ người được tìm thấy trong cốp xe là Tadashi. Nhưng cứ thế này thì chúng ta chẳng biết được gì hết, em chỉ muốn xác nhận với cảnh sát cho yên tâm thôi mà.”
Dường như trong lúc tuôn ra những lời ấy, nỗi bất an trong lòng Kiyomi cũng theo đó mà phình to ra, tưởng chừng như sắp nổ tung đến nơi.
“Anh hiểu mà, em cứ bình tĩnh lại đã.”
Kiyomi thở mạnh, khuôn mặt lộ vẻ bế tắc như chẳng thể nói được gì, rồi nàng vừa bấm điện thoại, vừa lẩm bẩm “Sao nó không liên lạc gì nhỉ?” Nàng đưa điện thoại lên tai, nhưng sau khi nói “Nó vẫn tắt máy”, nàng bèn buông thõng tay xuống như thể chẳng còn sức lực.
Ti vi bắt đầu phát bản tin thời sự lúc 10 giờ. Họ đưa tin về tình hình các khu vui chơi trong kỳ nghỉ lễ, tiếp đến là thông tin về cơn bão đang áp sát Okinawa. Sau đó, nữ dẫn chương trình bắt đầu đọc bản tin tiếp theo “Vào lúc 6 giờ chiều nay…”
“… đường dây nóng 110 nhận được tin trình báo về việc trên một tuyến đường thuộc thành phố Tozawa, tỉnh Saitama, một chiếc ô tô đã phi lên dải phân cách đá và kẹt ở đó. Người dân sống gần đấy đã tận mắt trông thấy một vài nam thiếu niên được cho là đã ngồi trên chiếc xe bỏ chạy khỏi hiện trường. Khi người của cảnh sát đến nơi và kiểm tra chiếc xe, họ phát hiện trong cốp xe có thi thể của một nam thiếu niên được quấn trong tấm ni lông. Xét từ tình trạng của thi thể, cảnh sát cho rằng có khả năng cậu bé này đã bị sát hại do dính líu vào một vụ việc nào đó, hiện cảnh sát đang tiến hành điều tra tung tích của những đối tượng bỏ trốn cũng như chủ nhân của chiếc xe nói trên.”
Kazuto cùng Kiyomi đứng thừ người ra trước ghế xô pha nín lặng theo dõi ti vi. Màn hình chuyển sang hình ảnh một phóng viền đang tác nghiệp tại hiện trường. Có vẻ như họ ghi hình vào khoảng 8 giờ tối.
“Tôi đang có mặt tại hiện trường thuộc thành phố Tozawa. Cách ga Tozawa chừng ba đến năm kilomet. Đây là khu vực có nhiều nhà dân nằm san sát, điểm xuyết vài ba cánh đồng và rừng cây gỗ tạp. Trải dài trước mắt tôi là con đường tỉnh lộ với mật độ giao thông không dày đặc cho lắm.
Ngay lúc này, cảnh sát đang đứng cạnh chiếc sedan màu đen, chính là chiếc xe được nói tới. Quý vị có thấy nó đang chèn lên dải phân cách đá không ạ? Khoảng 6 giờ chiều hôm nay, chiếc xe đã mắc kẹt ở đó và người ta đã phát hiện một thi thể trong cốp xe.”
Mặc dù có đèn đường chiếu sáng, song Kazuto vẫn không biết đây là chỗ nào của Tozawa. Nếu cách ga chừng ba đến năm cây số thì hẳn là đã ra đến ngoại ô rồi. Đâu đó ở góc màn hình lấp ló bóng dáng đám đông hiếu kỳ đứng vây quanh từ xa để hóng chuyện trong lúc người của cảnh sát đang chạy đôn chạy đáo.
“Vị trí tôi đang đứng là một ngã ba, chiếc sedan màu đen đi từ hướng này đã rẽ phải ở đây, tuy nhiên có lẽ vì đi với tốc độ tương đối nhanh nên nó đã không thể bẻ lái thành công, kết quả là đã đâm chèn lên dải phân cách đá ở đằng kia. Sau đó, một vài nam thiếu niên đã xuống khỏi chiếc xe bị mắc kẹt rồi quay trở lại con đường này để bỏ trốn khỏi hiện trường.”
Ti vi chuyển sang chiếu đoạn băng VTR ghi lại hình ảnh một bà lão đang trả lời phỏng vấn.
“Có một tiếng uỳnh khủng khiếp, lúc tôi ngoảnh lại thì đã thấy chiếc xe phi lên dải phân cách đá rồi. Trong khoảng hai, ba phút sau đó, chiếc xe cố xoay xở để di chuyển tiếp, nhưng rồi có vẻ như mấy đứa ngồi trên xe đành bỏ cuộc, chúng xuống xe và trong thoáng chốc đã chạy biến về đằng kia…”
“Trông chúng trẻ tuổi lắm, cùng lắm là học cấp ba thôi? Tôi thấy có hai đứa.”
Một tấm bản đồ sơ lược mô tả vị trí của hiện trường xuất hiện trên màn hình, Kazuto cuối cùng cũng nắm đại khái nó nằm ở đâu. Đó là một khu vực đồi núi nằm ở phía Tây Bắc của ga Tozawa, đồng thời cũng là hướng nằm chếch chéo với nhà của Kazuto, vốn tọa lạc ở phía Tokyo.
Sau khi ti vi chiếu hình ảnh đồ họa vi tính tái hiện cảnh chiếc xe phi lên dải phân cách đá, hai thiếu niên xuống xe bỏ chạy, người dẫn chương trình ở trường quay liền kết nối với một phóng viên đưa tin hiện đang có mặt trước Sở cảnh sát Tozawa.
“Không biết phía cảnh sát đã có thông tin gì về thi thể được phát hiện trong cốp xe chưa ạ?”
Người phóng viên đứng trước sở cảnh sát nhận tín hiệu và bắt đầu trả lời.
“Về thi thể được tìm thấy trong cốp xe, có rất nhiều vết dao đâm cũng như những vết bầm giập chủ yếu tập trung ở vùng mặt và bụng, bởi vậy phía cảnh sát nhận định nhiều khả năng nạn nhân tử vong do bị đánh đập tàn bạo. Thi thể cũng chưa phân hủy nên cảnh sát cho rằng rất có thể nạn nhân tử vong trong khoảng thời gian từ hôm qua đến hôm nay. Hiện cảnh sát đang tiến hành xác minh danh tính của nạn nhân, tuy nhiên xét từ đặc điểm ngoại hình thì có vẻ như đây là một thiếu niên học cấp ba, tuổi từ 15 đến 19.”
“Ngoài ra nếu còn thông tin gì khác, xin anh hãy cho quý khán giả được biết ạ.”
“Vâng, thi thể được đặt vào cốp xe trong tình trạng bị quấn trong một tấm ni lông, ngoài ra cũng trong cốp xe người ta còn tìm thấy một chiếc xẻng thường dùng để đào đất.”
“Nói vậy nghĩa là những đối tượng có mặt trên chiếc xe này đã gặp tai nạn khi đang trên đường đi phi tang cái xác phải không?”
“Vâng, tôi cho rằng chúng ta hoàn toàn có thể giả định một tình huống như vậy.”
Trước đây cũng từng xảy ra những vụ án kinh hoàng ở đất Tozawa này, nhưng đây là lần đầu tiên Kazuto bị xâm chiếm bởi một cảm giác rờn rợn như thể có cái gì đó đang trườn trên da thịt gã. Mặc dầu vẫn tự nhủ với bản thân rằng chưa chắc Tadashi đã dính líu đến, trái lại khả năng nó vô can còn cao hơn nhiều, song cảm giác ấy vẫn cứ bám riết lấy gã không rời.
Một nhà bình luận được mời tới trường quay bày tỏ sự quan ngại về khả năng đã xảy ra một vụ phạm tội vị thành niên, còn người dẫn chương trình thì khép lại bản tin sau khi nói rằng họ sẽ tiếp tục cập nhật trong các bản tin tiếp theo.
“Này…”
Trong thoáng chốc, Kazuto suýt chút nữa thì không nghe thấy tiếng của vợ, nhưng khi thấy Kiyomi nhìn mình với ánh mắt cấp bách, gã chợt sực tỉnh.
“Anh định thế nào?”
Nàng chừng như muốn nói “nếu anh không hành động thì để em”. Và rồi, chính Kazuto cũng nhận ra, trong đầu gã, cái ý nghĩ sẽ thật khó chịu nếu cứ ngồi yên một chỗ không làm gì thế này đang dần trở nên mạnh mẽ hơn.
“Anh biết rồi. Đợi anh một lát.”
Dứt lời, Kazuto cầm chiếc điện thoại không dây lên. Những lúc thế này người ta sẽ gọi đến số của sở cảnh sát chứ không phải 110… Nghĩ vậy nên gã tìm trong danh bạ số điện thoại của người đại diện Sở cảnh sát Tozawa và bấm nút.
Đầu dây bên kia bắt máy, sau khi nghe gã trình bày về việc không liên lạc được với cậu con trai và muốn hỏi về vụ án được đưa tin trên thời sự, họ liền nối máy cho gã tới bộ phận chuyên trách.
“Vâng, phòng phụ trách tội phạm thanh thiếu niên xin nghe,” một người đàn ông nghe máy.
“Xin lỗi anh, tôi có chút chuyện muốn hỏi…”
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Vừa rồi tôi có xem thời sự đưa tin về vụ án phát hiện thi thể trong cốp xe ô tô ở Tozawa nên tôi thấy hơi lo lắng… Chẳng là gia đình tôi đang không liên lạc được với cậu con trai hiện đang là học sinh cấp ba.”
“Anh không liên lạc được với cháu từ khi nào?”
“Cháu ra ngoài từ tối hôm qua, khoảng 3 giờ chiều nay cháu có nhắn tin về một lần, nhưng sau đó thì hình như điện thoại của cháu đã tắt nguồn.”
“Anh có biết cháu đi đâu không?”
“Tôi đoán là cháu đến chỗ bạn.”
“Tức là anh không biết cụ thể cháu đến nhà bạn nào à?”
Người đàn ông xác nhận như thể đã quen với những sự việc kiểu này.
“Đúng vậy.”
“Cháu nhà anh viết gì trong tin nhắn?”
“Cháu nói là chưa về được nhưng bố mẹ không cần lo… Cháu sẽ liên lạc sau.”
“Thế rồi hiện tại gia đình không gọi được cho cháu à?”
“Vâng.”
“Có lý do gì khác khiến gia đình lo lắng không?”
“Thì vì lúc nãy tôi vừa xem thời sự.”
“Ngoài ra còn gì nữa không?”
“… Không có.”
“Ừm,” người đàn ông dừng lại như để suy nghĩ một lát, sau đó anh ta nói tiếp. “Theo tôi, với tình hình này gia đình nên chờ đợi theo dõi thêm chứ chưa cần phải lo lắng ngay đâu.”
“Các anh đã xác định được danh tính của nạn nhân chưa?”
“Cái đó thì vẫn đang trong quá trình điều tra… Xin anh đợi một lát nhé.”
Xem ra đầu dây bên kia đang xác nhận lại chuyện gì đấy, sau đó anh ta nói tiếp.
“Để chắc chắn hơn, anh có thể cho tôi biết họ tên cháu được không?”
Nghe vậy, Kazuto liền nói ra tên của Tadashi. Tuổi, tên trường, đặc điểm ngoại hình, được hỏi gì thì gã đáp nấy. Đầu dây bên kia lại tiếp tục trao đổi gì đó.
“Hừm… Về chuyện đó, đúng là hiện chúng tôi vẫn đang trong quá trình xác minh danh tính. Trong tình huống bất trắc, giả sử phát hiện khả năng cháu nhà mình có liên quan đến vụ việc, chúng tôi sẽ liên lạc lại với gia đình, còn ở thời điểm hiện tại tôi không thể cung cấp thông tin gì hơn.”
Kazuto trộm nghĩ nếu hoàn toàn chưa xác định được danh tính nạn nhân, hẳn phía cảnh sát sẽ phải thận trọng, xem xét kỹ càng hơn nữa về khả năng đó có thể là Tadashi. Có thể họ đã tìm ra manh mối, hoặc đặc điểm ngoại hình của nạn nhân khác xa với Tadashi… Kazuto lờ mờ đoán như vậy.
“Vậy nếu biết được điều gì, phiền các anh liên lạc cho chúng tôi nhé?”
Kazuto nói rồi đọc tên và địa chỉ của mình.
“Cũng vì đang trong kỳ nghỉ lễ mà. Có rất nhiều phụ huynh liên lạc với chúng tôi về việc con cái đi chơi, không về nhà. Gia đình lo lắng cũng là điều dễ hiểu, nhưng anh chị cứ theo dõi tình hình thêm xem thế nào. Nếu ngày mai hoặc ngày kia cháu vẫn chưa về và cũng không liên lạc được khiến gia đình lo lắng thì anh có thể đến trao đổi với sở cảnh sát và nộp đơn trình báo cũng được. Có điều, nếu không phải những trường hợp được cho là có tính chất của một vụ án gì đó thì về cơ bản việc yêu cầu cảnh sát tiến hành tìm kiếm cũng có những cái khó của nó. Bởi vậy, trước mắt gia đình cứ tìm hiểu về quan hệ bạn bè của cháu, từ đó chủ động tìm kiếm tung tích cháu thì sẽ tốt hơn đấy.”
“Cũng phải, tôi hiểu rồi. Xin lỗi đã quấy rầy trong lúc anh bận rộn.”
Cuộc trò chuyện với cán bộ của Sở cảnh sát Tozawa đã phần nào giúp Kazuto lấy lại bình tĩnh. Trong khi đó, Kiyomi ngồi bên cạnh vẫn đang nhìn chằm chằm vào gã, những âu lo trên khuôn mặt chẳng hề tiêu tan.
“Cảnh sát nói gì hả anh?” Kiyomi hỏi ngay khi Kazuto kết thúc cuộc gọi.
“Họ bảo vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân, nhưng anh đoán họ cũng có manh mối đại khái rồi. Ít nhất thì có vẻ như nạn nhân không giống Tadashi nhà mình.”
“Thật không?”
“Nếu bên kia nhận ra điều gì thì sao họ để yên như thế được chứ?”
“Vậy thì tốt…”
Kiyomi ngồi thụp xuống ghế như để thả lỏng cơ thể, xem ra nàng cũng đã bớt lo lắng phần nào.
“Đúng là làm người ta hú hồn hú vía mà.”
Dường như vẫn còn sức để cười nên nàng mới nhoẻn miệng nói vậy.
“Vấn đề còn lại là ngày mai. Nếu chờ đến trưa mai mà vẫn không có liên lạc gì từ thằng bé thì anh sẽ thử tìm hiểu quan hệ bạn bè của nó và nghĩ cách gì đó.”
Nghe Kazuto nói, Kiyomi cũng gật gù, “Vậy đi.”