Sáng hôm sau, trong lúc Kiyomi đang đứng ở bếp để nấu bữa sáng thì Miyabi từ tầng hai đi xuống.
“Anh vẫn chưa về hả mẹ?”
Con bé chẳng buồn phụ mẹ một tay, nó vừa vuốt ve Cookie chạy ra mừng cô chủ, vừa nói bằng giọng ngái ngủ.
“Con có đoán được là anh đi đâu không?”
Nghe mẹ hỏi, Miyabi liền đáp tỉnh bơ, “Sao con biết được. Mà tạm gác chuyện đó đã, hôm nay học thêm xong con định đi hát karaoke với bọn Mio, lâu lắm rồi bọn con chưa đi, lát nữa mẹ cho con xin tiền tiêu vặt nhé.”
“Học xong tức là mấy giờ?”
“4 giờ học xong rồi bọn con đi luôn là được đúng không mẹ?”
“Thôi được rồi… Dạo này trời tối nhanh lắm, con liệu mà về lúc 6 giờ đấy nhé.”
“6 giờ á?” Miyabi phồng mồm trợn má tỏ ý không bằng lòng. “Anh muốn đi qua đêm bao nhiêu cũng được thế mà giờ giới nghiêm của con lại là 6 giờ, thật bất công quá đi mà.”
“Bất công cái gì nào?”
Trở vào nhà sau khi đi ra ngoài lấy báo, Kazuto đáp lại câu nói vừa nghe được từ Miyabi.
“Để đổi lấy tiền tiêu vặt, con đang bị mẹ ra điều kiện là chỉ được đi chơi đến 6 giờ đây này bố,” Miyabi mách, như thể đang mong bố sẽ vứt phao cứu hộ cho mình. “6 giờ phải về thì con chỉ đi hát được có một tiếng, chưa kể có bốn đứa đi với nhau, thế thì con chỉ hát được có hai, ba bài thôi à.”
“Thế 6 rưỡi thì sao?”
“Có khác gì đâu bố.”
“Đi chơi khuya quá là không được đâu. Hôm qua lúc nhà mình ra ngoài ăn tối con cũng nghe thấy tiếng xe cảnh sát đúng không? Đã xảy ra một vụ án động trời rồi đấy.”
“Vụ gì cơ ạ?”
Kazuto không đáp lại câu hỏi của con gái mà ngồi vào bàn, giở báo ra đọc.
“Hả bố, vụ gì cơ ạ?”
Kazuto vẫn im lặng, dán mắt vào tờ báo, lát sau gã mới lên tiếng, “Lên báo rồi đây này.”
“Đâu ạ?
Miyabi nhòm vào tờ báo, còn Kazuto thì ngẩng lên nhìn vợ.
“Hình như đã xác định được danh tính của nạn nhân rồi.”
Tức là danh tính của thi thể được tìm thấy trong cốp xe.
“Họ viết trong đó ạ?”
Dựa vào cách nói của Kazuto thì dĩ nhiên đó không phải là Tadashi. Tối qua, nghe cuộc trò chuyện giữa chồng với cảnh sát, Kiyomi đã phần nào vơi lo lắng, nhưng phải đến khi danh tính của nạn nhân được làm rõ, thú thực nàng mới thấy nhẹ cả người.
“Học sinh lớp 10, tức là bằng tuổi anh còn gì. Mà đây có phải đồng phục của trường trung học thương mại Tozawa không nhỉ?” đứng đọc báo cạnh bố, chỉ một giây sau giọng Miyabi đã oang oang lên. “Á… nhưng anh Kurahashi Yoshihiko này là bạn của anh con mà?”
Kazuto lại ngẩng lên. Kiyomi cũng đang nhìn con bé.
“Con biết người này sao?”
“Con không biết, nhưng có lần con thấy anh nhắc đến Yoshihiko trên điện thoại.”
Kiyomi cũng đi vòng qua bàn, nhòm vào tờ báo.
Nàng không khỏi giật mình khi thấy bài viết chình ình trên trang nhất của chuyên mục Xã hội.
“Thi thể thiếu niên được tìm thấy trong cốp xe ở Tozawa”, “Tử vong vì bị đánh hội đồng? Vết tích do bị dao đâm và đánh đập”, “Một vài đối tượng đã bỏ trốn khỏi chiếc xe gặp tai nạn”.
Những dòng tít giật gân đập vào mắt Kiyomi. Tờ báo có đăng ảnh của nạn nhân. Mái tóc dài đến nỗi che cả tai, lưng hơi rướn lên trông thật ra dáng người lớn, nhưng mặt mũi thì vẫn còn non choẹt, đôi mắt to tròn nhìn rất có duyên.
Tên của cậu bé đúng là Kurahashi Yoshihiko. Nhìn kiểu thiết kế cà vạt thì bộ đồng phục mà cậu bé mặc hình như đúng là của trường trung học thương mại Tozawa như Miyabi vừa nói.
Nạn nhân là bạn của Tadashi ư?
Nếu vậy thì chuyện này là sao đây?
Kiyomi có linh cảm một sự thật tàn khốc nào đó đang chờ đợi nàng phía trước. Nhưng trước đó một lớp sương mù dày đặc đang che phủ khiến nàng không tài nào suy nghĩ được, chẳng khác nào cảm giác khi chân bị tê liệt.
“Yoshihiko có phải cái tên hiếm thấy gì đâu.”
Kazuto nói vậy, song kiểu nói của gã không phải muốn gạt phăng đi và cho đó là một ý nghĩ ngu ngốc.
Điều Kazuto muốn nói đến ở đây là, sẽ thật kỳ quặc nếu chỉ vì cái tên Yoshihiko mà lo lắng thêm, và Kiyomi có nửa phần đồng ý với ý kiến đó. Hơn thế, nàng còn muốn bám víu vào câu nói ấy. Miyabi cũng vậy, chắc chắn con bé chỉ nghe được loáng thoáng tiếng Tadashi nói chuyện điện thoại. Chưa chắc lời nó nói đã là đúng.
Mặc dù đang ở giữa kỳ nghỉ nhưng bầu không khí bên bàn ăn còn nặng nề hơn cả hôm qua, chẳng dễ gì xóa nhòa đi được. Ăn sáng xong, Kiyomi liền xếp bát đĩa vào máy rửa bát, sau đó mở lại tờ báo mà thường ngày nàng vốn không say sưa đọc cho lắm.
Nội dung tóm tắt về vụ án không khác mấy so với những gì Kiyomi đã nghe được trên chương trình thời sự hôm qua. Quả nhiên, điểm gây chú ý cho nàng chính là tình trạng thi thể nạn nhân. Nghe nói trên mặt cũng như người cậu bé có vô số vết dao đâm và những vết bầm giập. Xem ra việc nghi ngờ khả năng cậu bé tử vong do bị quây đánh hội đồng là điều rất dễ hiểu.
Bài báo cũng đăng những lời chia buồn về cái chết của Kurahashi Yoshihiko. Theo lời kể của các bạn cùng khóa thì đó là một cậu bé tính tình cởi mở, được tất thảy bạn bè trong lớp quý mến. Mặt khác, tờ báo cũng viết rằng từ sau kỳ nghỉ hè, thi thoảng Yoshihiko có nghỉ học, sắc mặt xem chừng không được vui vẻ. Ngoài ra, tờ báo còn đăng bình luận của hiệu trưởng ngôi trường Yoshihiko đang theo học, bày tỏ rằng ông rất sốc và không tìm được lời nào để diễn tả.
Nghĩ đến tâm trạng của bố mẹ Yoshihiko, Kiyomi không khỏi thấy đau lòng. Đau nỗi đau của người khác chính là thế này đây. Tuy vậy, nói thì nói thế chứ cảm giác nhẹ lòng khi biết nạn nhân không phải Tadashi chẳng hề suy suyển. Sâu trong lòng mình, Kiyomi lặng lẽ gặm nhấm những cảm xúc mà nàng biết mình không nên nói ra thành lời.
Có điều, dù có mừng vì nạn nhân không phải Tadashi thì mọi thứ vẫn chưa thể kết thúc. Giả sử Tadashi là bạn của Kurahashi Yoshihiko, thì việc thằng bé không về nhà có liên quan gì đến vụ án này hay không?
“Mẹ.”
“Sao?”
Kiyomi sực tỉnh khi nhận ra Miyabi đang gọi mình.
“Vừa nãy con nói rồi mà.”
Miyabi nói và chìa tay ra. Chắc con bé muốn xin tiền tiêu vặt. Kiyomi lấy ví ra, đưa cho nó tờ một nghìn yên.
“Cho con tờ nữa đi mà.”
Nghe con gái kỳ kèo xin xỏ, nàng đành đưa cho nó thêm một tờ nữa.
“Này Miyabi,” thấy Miyabi cầm chặt hai nghìn yên, định tót ngay lên tầng hai như thể thế là đã xong chuyện, Kiyomi liền gọi với lại. “Mẹ đang định đến trưa mà anh con vẫn chưa về thì sẽ hỏi thử bạn bè của anh ấy xem sao, con có biết địa chỉ liên lạc của bạn anh không?”
“Con làm sao biết được.”
“Dù không biết thì con cũng phải có cách tra ra chứ? Bạn bè con có đứa nào tham gia câu lạc bộ bóng đá khóa dưới của anh con không?”
“Kể cả có thì con cũng đã nói chuyện với bọn nó bao giờ đâu. Con cũng chẳng biết số điện thoại nữa.”
“Chẳng lẽ không có đứa nào biết sao? Con liên hệ bạn bè của cả hai anh em rồi làm thế nào tìm hiểu cho mẹ đi.”
“Mẹ đừng có nói dễ như ăn bánh thế. Mẹ bảo con phải nói với chúng nó thế nào đây? Chẳng lẽ con phải nói với một đứa mà trước nay con hầu như chưa bao giờ nói chuyện rằng anh tớ bỏ nhà đi đến hôm nay chưa về ạ? Nghe vô lý quá đi chứ.”
“Ô hay, trong số các tiền bối ở câu lạc bộ hòa tấu của con chí ít cũng phải có một người học trường cấp ba Tozawa chứ?”
Kiyomi nói vậy vì cho rằng nếu là tiền bối ở câu lạc bộ thì Miyabi có thể dễ dàng liên lạc được, song con bé lại xị mặt ra, than thở “Đã nói thế rồi mà” và cứ thế đi biến lên tầng hai.
Nếu vậy thì phải làm thế nào đây… Kiyomi cảm thấy bế tắc, nàng buông một tiếng thở dài.
Nàng nhấc điện thoại không dây lên, thử gọi vào số của Tadashi. Đây đã là lần gọi thứ hai kể từ khi nàng thức dậy vào buổi sáng, song đáp lại chỉ là tiếng thông báo điện thoại đã tắt nguồn, như một lẽ đương nhiên.
“Em để quyển hướng dẫn sử dụng di động ở đâu nhỉ?”
Đột nhiên Kazuto đứng dậy, mở ngăn kéo tủ.
“Hình như ở phía trên bên trái ấy.”
Kiyomi chỉ cho chồng ngăn kéo chuyên cất phiếu bảo hành cũng như hướng dẫn sử dụng của các loại thiết bị gia dụng, nghĩ bụng không biết Kazuto định làm gì trong lúc thế này.
“Không biết điện thoại thông minh khi tắt nguồn thì có định vị được bằng GPS không nhỉ?”
“Em không rõ… Nhưng chắc là không chứ?”
Tìm thấy quyển hướng dẫn sử dụng điện thoại, Kazuto liền lật ra xem, nhưng rồi gã nói “Chẳng thấy viết gì mấy”, đoạn cất trở lại ngăn kéo.
“Hay là anh thử tra trên mạng xem?”
“Em nói phải.”
Kazuto thật thà gật đầu, đoạn đi sang văn phòng vì máy tính để ở đó. Không giống hôm qua, xem ra Kazuto cũng đã bắt đầu lo lắng thực sự rồi.
Kiyomi cất bát đĩa vừa rửa xong rồi quay ra dọn dẹp phòng khách, đúng lúc đó Kazuto về.
“Hình như có thể xác định vị trí cho đến trước khi tắt nguồn.”
“Thế vẫn còn hơn là không biết gì. Nếu nó tắt nguồn ở nhà bạn thì mình cũng biết được là nó đã ở với ai.”
“Đúng vậy,” Kazuto đáp. “Nhưng điện thoại của nó phải bật tính năng GPS mới được. Anh không nhớ là đã cài đặt như thế nào, mà hình như cũng có cách để tra ra, chắc anh nên đến cửa hàng điện thoại để hỏi xem.”
Nghe đâu cửa hàng đó mở cửa từ 11 giờ. Kể ra liên lạc được với Tadashi trước giờ đó là tốt nhất… Song khi nhìn trân trân vào chiếc đồng hồ treo tường vẫn còn chưa chỉ sang 9 giờ, Kiyomi không khỏi thấy lòng như lửa đốt.
Cả nước đang trong kỳ nghỉ lễ nên có muốn làm gì cũng bị hạn chế. Kiyomi không biết trong trường hợp này việc trao đổi với nhà trường có phù hợp không, nhưng đằng nào thì trường thằng bé cũng đang nghỉ.
“Anh sang văn phòng đây, nếu nó liên lạc về thì báo cho anh nhé.”
Kazuto nói rồi quay trở lại văn phòng. Hình như hôm nay gã không hẹn gặp ai nhưng vẫn có những việc tồn đọng cần giải quyết.
Về phần mình, công việc của Kiyomi từ hôm qua cũng đã bị chững lại. Trong tình cảnh này, có muốn tập trung làm việc cũng khó. Nàng những tưởng mình vẫn xông xênh thời gian để kịp hoàn thành sau kỳ nghỉ lễ đúng thời hạn, nhưng lúc này khoảng thời gian dư dả đó đang dần biến mất.
Mặc dù vậy, việc cần làm thì vẫn phải làm… Nghĩ vậy, Kiyomi bèn mở tập bản thảo trên mặt bàn ăn vừa được nàng lau chùi sạch sẽ. Đúng lúc đó, điện thoại bàn đổ chuông.
“Vâng, nhà Ishikawa xin nghe.”
Kiyomi nhấc máy và nín lặng khi nghe người đàn ông ở đầu dây bên kia nói, “Tôi gọi đến từ Sở cảnh sát Tozawa.”
“Tối hôm qua anh Ishikawa Kazuto có gọi điện cho chúng tôi, không biết hiện anh ấy có nhà không ạ?”
“Anh ấy ở ngay gần đây thôi, nếu anh có thể đợi một lát, tôi sẽ gọi anh ấy liền.”
“Vậy phiền chị nhé.”
“Xin lỗi… Có phải anh gọi vì chuyện của Tadashi không ạ?”
Trước khi chuyển máy, Kiyomi hỏi vì tò mò muốn biết cảnh sát định nói chuyện gì.
“Chị là mẹ của cháu Tadashi à?”
“Vâng ạ.”
“Cháu nhà mình vẫn chưa về nhà sao?”
“Vâng.”
Người đàn ông hỏi vậy chứng tỏ anh ta gọi đến không phải vì đã tìm ra tung tích của Tadashi… Kiyomi đáp, cố nén vào trong nỗi thất vọng cùng sự hoài nghi không hiểu cảnh sát gọi đến vì chuyện gì.
“Vậy à… À, dĩ nhiên tôi gọi đến vì chuyện đó. Chúng tôi cũng muốn được hỏi kỹ hơn về chuyện hôm qua. Liệu chúng tôi có thể ghé thăm nhà anh chị khi có mặt cả hai vợ chồng không?”
“Đến nhà chúng tôi… ấy ạ?”
Kiyomi không biết phải tiếp nhận lời đề nghị của cảnh sát như thế nào, nàng chỉ thấy bối rối.
“Vâng,” đầu dây bên kia chỉ đáp có vậy.
“Liệu có phải các anh đang nghĩ Tadashi có liên quan gì đó đến vụ án hôm qua không?” Kiyomi lấy hết can đảm, ướm thử.
“Chúng tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi gia đình, bao gồm cả chuyện đó.”
Một câu trả lời vòng vo.
Dù sao, nếu cảnh sát biết được điều gì đó thì Kiyomi cần phải hỏi cho ra, vả lại trong tình thế vẫn chưa có manh mối để tìm kiếm Tadashi như hiện tại thì chẳng có lý gì nàng lại từ chối lời đề nghị này.
Cảnh sát nói họ muốn đến nhà vợ chồng Kiyomi trong buổi sáng và nàng đã chấp thuận. Sau khi tắt máy, Kiyomi ngó sang bên văn phòng, thông báo cho Kazuto về cuộc gọi của cảnh sát.
Kazuto hơi nghiêm mặt lại, gã chỉ đáp “Anh biết rồi”, sau đó gấp đống tài liệu đang để trước mặt và ngay lập tức ra khỏi văn phòng.