Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Chuông cửa reo, sau khi trao đổi mấy câu qua nút đàm thoại, Kiyomi đi ra cửa. Đồng hồ treo tường đang chỉ 10 giờ. Kazuto đang ngồi bên bàn ăn, nét mặt căng thẳng.

Cách đây khoảng tám năm, mẹ gã qua đời vì căn bệnh ung thư. Lúc phát hiện bệnh, bác sĩ nói có lẽ mọi chuyện sẽ ổn nhưng sau đợt kiểm tra chi tiết, họ lại gọi điện mời bà tới bệnh viện vì có chuyện cần nói. Nhận cuộc điện thoại đó, mẹ Kazuto vô cùng lo lắng nên đã gọi cho con trai, thông báo bằng cái giọng nặng trĩu rằng ngày mai bà sẽ phải đến bệnh viện.

Với tính cách của mình, nghe được câu chuyện đó Kazuto không thể nào tắc trách mà thốt ra câu “Sẽ không sao đâu mẹ”. Gã đành buông một câu chẳng giải quyết được chuyện gì, “Mẹ có lo lắng cũng vậy thôi,” và trong lòng gã sớm đã lường trước tình huống xấu nhất. Kết quả là tình trạng của mẹ gã cũng gần với tình huống xấu nhất, bởi vậy những lời động viên thiếu trách nhiệm cũng chẳng thể giúp bà tạm thời được an ủi. Chọn lạc quan hay bi quan là quyền tự do của con người, nhưng khi phải đối mặt với sự thật thì nó chẳng giúp ích được gì.

Trong lúc ngồi chờ chuyến viếng thăm của cảnh sát, Kazuto chợt nhớ lại những điều gã đã nghĩ hồi đó. Gã không biết họ sẽ đem tới đây một sự thật như thế nào. Về phần mình, cho đến khi được nghe sự thật ấy thì gã không có cách nào hơn là chờ đợi dù trong lòng ngổn ngang những âu lo.

Gã nghe thấy tiếng đàn ông ở ngoài cửa, lát sau, Kiyomi đi vào, dẫn theo hai người gồm một người đàn ông ngoại tứ tuần và một phụ nữ tuổi ngoài 30. Người đàn ông ngoại tứ tuần tự xưng là Teranuma, còn người phụ nữ ngoài ba mươi tự xưng là Noda.

Trước khi ngồi xuống đối diện Kazuto ở bàn ăn, hai người đưa mắt quan sát phòng khách, song không nói gì. Thấy Kiyomi toan đi pha trà, họ liền cất tiếng, “Chị không phải bày vẽ đâu,” đoạn cả hai cùng mở sổ tay ghi chép một cách máy móc.

“Xem nào, cháu nhà anh chị tên là Tadashi phải không nhỉ… Cháu vẫn chưa gọi điện, nhắn tin hay liên lạc gì với gia đình à?”

“Vâng,” Kazuto đáp. “Chúng tôi có gọi nhưng di động của cháu đang tắt nguồn.”

“Nếu không phiền, anh chị có thể kể lại cho chúng tôi nghe những chuyện đã xảy ra trước và sau khi cháu ra khỏi nhà cho đến bây giờ không ạ?”

Nghe vậy, Kazuto và Kiyomi cùng giải thích lại đầu đuôi sự việc, người này bổ sung cho người kia. Họ không nhớ là có điểm gì bất ổn ở Tadashi trước khi thằng bé ra khỏi nhà, cảm giác nó chỉ đi chơi vu vơ như mọi khi thôi, bởi vậy hai người chủ yếu thuật lại những gì đã xảy ra theo trình tự thời gian. Kiyomi cho cảnh sát xem tin nhắn mà Tadashi đã gửi cho nàng.

“Ra vậy,” Teranuma vừa xem lại ghi chép của mình vừa nói. “Nói vậy nghĩa là bố mẹ không biết cháu đang đi với ai phải không?”

“Vâng, hồi cháu học cấp hai chúng tôi có nghe cháu nhắc đến tên một vài người bạn, nhưng kể từ khi lên cấp ba, hình như cháu đã chuyển sang chơi với những bạn khác… Vả lại, lúc ở nhà, cháu không mấy khi nói về những chuyện đó, nói ra anh chị đừng chê cười chứ chúng tôi có muốn tìm hiểu quan hệ bạn bè của cháu cũng chẳng biết đâu mà lần.”

“Ra là vậy,” Teranuma gật gù. “Hôm qua, sau khi nghe thời sự đưa tin về vụ phát hiện thi thể một thiếu niên trong cốp xe ô tô, anh nhà có gọi điện cho chúng tôi phải không nhỉ. Sau đó, chúng tôi có xác minh được nạn nhân là cháu Kurahashi Yoshihiko, bằng tuổi với cháu Tadashi, hôm nay báo chí cũng đã đăng tin rồi, không biết anh chị đã bao giờ nghe cháu nhà mình nhắc đến cái tên Kurahashi chưa?”

“Tôi chưa nghe bao giờ.” Sau khi phủ nhận như vậy, Kiyomi nói tiếp, “Có điều…” khiến Teranuma hơi nhíu mày. “Theo lời kể của con gái tôi thì trước đây cháu từng nghe thấy anh mình nhắc đến cái tên Yoshihiko khi nói chuyện điện thoại với một bạn nào đó…”

“Ồ… vậy ư?”

Teranuma khẽ thốt lên như vậy, song anh ta không tỏ ra ngạc nhiên cho lắm.

“À, thực ra là thế này…” Teranuma mở lời bằng giọng trịnh trọng. “Trong quá trình điều tra về các mối quan hệ bạn bè của cháu Kurahashi, chúng tôi được biết thường ngày cậu bé hay chơi cùng một vài người bạn. Trong đó có những bạn học khác trường và cũng có những bạn đã bỏ học. Ngoài ra còn có cả những bạn lớn tuổi hơn nữa. Xung quanh cậu bé có khoảng trên dưới mười người bạn độ tuổi từ lớp 10 đến lớp 12, tới đây chúng tôi sẽ phải điều tra cụ thể xem làm cách nào mà cháu quen biết với những người bạn đó. Và chúng tôi cũng biết được rằng, trong số đó hình như có cả cháu Tadashi nhà mình. Tóm lại, trong quá trình tìm hiểu một vài thiếu niên có quen biết cháu Kurahashi, chúng tôi đã nghe đến tên của cháu Tadashi.”

“Thế nghĩa là thế nào…?”

Không thể sắp xếp suy nghĩ trong đầu mình, Kiyomi lẩm bẩm, đưa mắt nhìn Kazuto và hai viên cảnh sát. Cứ như thể nàng đang cầu xin ai đó hãy giải thích cho mình hiểu.

Song, hai viên cảnh sát không đưa ra lời giải thích nào rõ ràng hơn.

“Chuyện như thế nào thì hiện chúng tôi đang điều tra,” Teranuma nói. “Có điều, có một chuyện đang dần hé lộ đó là trong số những người bạn của cháu Kurahashi, có một vài người đã mất tích trước và sau khi xảy ra vụ án, và theo những gì chúng tôi được nghe từ anh chị thì cháu Tadashi là một trong số đó.”

Cái khả năng mơ hồ ấy sao mà quá đỗi nặng nề, đầu óc Kazuto trở nên tê dại.

“Ý anh là Tadashi có liên quan đến vụ án đó ư…?”

Kurahashi Yoshihiko được cho là đã tử vong sau khi bị quây đánh hội đồng. Và Tadashi cũng tham gia vào hội đồng đó, để rồi trong lúc đang chở cái xác đi phi tang thì tai nạn xảy ra và nó đã bỏ trốn cùng đồng bọn… Liệu có phải cảnh sát đang nhận định như vậy không?

“Về chuyện đó, hiện chúng tôi vẫn chưa biết được gì cả.”

Mặc dù Teranuma đã lái câu trả lời đi như vậy, nhưng Kazuto vẫn không thể nào tiếp nhận nguyên xi câu nói ấy.

“Không đời nào,” Kazuto nói. “Tadashi nhà chúng tôi không phải đứa có thể làm hại người khác. Tôi dám chắc từ xưa đến giờ nó còn chưa bao giờ cãi nhau với ai theo đúng nghĩa của từ cãi nhau.”

“Bởi vậy, dĩ nhiên là cũng có khả năng cháu không liên quan gì đến chuyện này,” Teranuma bình tĩnh đáp. “Có điều, chúng tôi nghe nói khoảng nửa tháng trước, nội bộ nhóm bao gồm cả hai cháu Kurahashi và Tadashi đã xảy ra xích mích gì đó, kiểu như cãi vã nhau.”

Đó là khoảng thời gian trên mặt Tadashi xuất hiện vết bầm tím… Nhận ra điều đó, Kazuto bỗng thấy khó thở như thể cổ họng gã đang bị siết chặt.

“Dạo gần đây gia đình có để ý thấy điều gì bất thường trong lời nói và hành động của cháu Tadashi không ạ?” Nữ cảnh sát Noda hỏi bằng chất giọng mềm mỏng.

“Không,” Kazuto khẽ lắc đầu. “Đúng là mới đây chúng tôi có thấy trên mặt thằng bé xuất hiện những vết bầm tím nho nhỏ, nhưng khi hỏi lý do thì nó không chịu trả lời thành khẩn.”

“Anh chị có thấy cháu tỏ ra cáu kỉnh hay gì không?”

“Không, không đến mức ấy. Cháu chỉ tỏ thái độ khó chịu trước lời nói của bố mẹ, kiểu như hãy để con yên ấy.”

Trong đầu Kazuto chợt lóe lên vụ con dao, nhưng gã không định nhắc tới chuyện đó. Không hẳn gã đang có toan tính gì đặc biệt. Chỉ là, gã có cảm giác đề cập đến chuyện đó vào lúc này thì có hơi kích động quá mức cần thiết. Gã tự ý thức về việc mình đang ôm một niềm hy vọng hão huyền, rằng trong lúc gã ngoảnh mặt làm ngơ với những điều bất lợi thì cái sự thật được chỉ ra cũng sẽ thu nhỏ lại và ở yên một chỗ.

“Còn chị thì sao?”

Noda chuyển hướng sang Kiyomi, song nàng cũng chỉ khẽ lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt thoáng vẻ bối rối.

“Từ đợt nghỉ hè, thi thoảng cháu lại ngủ lang ở bên ngoài… Nếu hỏi tôi bận tâm về điều gì thì chắc chỉ có vậy.”

Chính Kiyomi là người tâm sự với Kazuto chuyện con dao. Nàng đã bận lòng đến thế, vậy mà lúc này xem chừng nàng cũng không định nói với cảnh sát.

Kazuto cũng cho rằng chưa đến mức phải cất công đem chuyện đó ra nói ở đây. Điều này không xuất phát từ mong muốn bao che cho Tadashi. Gã đã tịch thu con dao từ tay thằng bé. Chuyện đó coi như đã kết thúc.

“Ngủ lang ở bên ngoài cụ thể là như thế nào ạ?” Noda hỏi.

“À không,” Kazuto trả lời thay vợ. “Gọi là ngủ lang nhưng chỉ đến sáng là thằng bé sẽ về rồi cứ thế leo lên giường, tôi nghĩ nó chỉ chơi bời thâu đêm thôi. Dĩ nhiên đây không phải chuyện gì đáng để trầm trồ, nhưng bản thân tôi thời học cấp ba cũng từng có lần đi chơi đêm, thành thử tôi không định vì chuyện đó mà nói này nói nọ với cháu.”

“Tần suất đi qua đêm của cháu như thế nào ạ?”

“Trong kỳ nghỉ hè vừa rồi thì chắc đâu đó khoảng bốn, năm lần. Có điều, sau kỳ nghỉ hè thằng bé vẫn mải chơi, còn thâm tím cả mặt mày như tôi vừa nói khi nãy, bởi vậy tôi đã nhắc nhở cháu đừng có suốt ngày chơi bời lêu lổng mà phải suy nghĩ nghiêm túc về tương lai. Sau đợt đó, tôi còn tưởng là nó đã ngoan ngoãn hơn một chút rồi cơ…”

“Bình thường nó tuyệt đối không phải một đứa trẻ hư đốn đâu,” Kiyomi nói, giọng có phần hơi kích động. “Thằng bé không phải đứa nói năng cục súc, hay như chuyện chăm sóc chó cũng vậy, tôi mà nhờ là thằng bé sẽ làm đâu ra đấy. Nó là một đứa trẻ bình thường và hiền lành. Có điều, từ hồi học cấp hai nó đã say sưa với môn bóng đá, sau khi lên cấp ba nó cũng chơi rất hăng hái nhưng lại không may bị chấn thương đầu gối… Tội nghiệp thằng bé, nó đã phải phẫu thuật và đến bây giờ chân vẫn hơi tập tễnh. Vì thế, tôi nghĩ những năm tháng cấp ba không được như ý đã khiến thằng bé bị mất phương hướng.”

Mọi chuyện đúng là như vậy, song nghe cách nói của Kiyomi cứ như thể nàng đang mau mồm mau miệng xin giảm nhẹ tội cho Tadashi không bằng, Kazuto không khỏi cảm thấy câu chuyện đang đi chệch hướng.

Vấn đề không phải ở chỗ đó. Cho dù Tadashi là một đứa trẻ ngoan ngoãn cỡ nào và cho dù hoàn cảnh của nó đáng thương đến đâu thì ngay giây phút dính líu đến cái chết của bạn, những điều ấy đều chẳng thể biện minh cho hành động của nó được nữa.

Một con người đã phải bỏ mạng. Dù thế nào sự thật ấy cũng không suy suyển. Một khi đã dính líu đến cái chết của người khác thì kể cả đó có là một sai lầm đi chăng nữa cũng không có chuyện được người đời tha thứ. Huống chi đây lại là đánh hội đồng, kéo bầy kéo đàn bạo hành người ta đến chết, vấn đề không còn nằm ở chỗ có chủ ý giết người hay không hoặc có tích cực góp sức vào hành vi phạm tội đó hay không. Tất cả đều sẽ bị đánh đồng thành tội ác man rợ hết. Đó là cách dư luận tiếp nhận sự việc. Và quan điểm sống của Kazuto hầu như cũng không đi chệch khỏi đó.

Bản thân Kazuto không thể nào đứng từ lập trường cho rằng Tadashi tuyệt đối sẽ không phạm phải tội ác khủng khiếp như thế để mà hành động được. Gã không thể lấy đó làm xuất phát điểm, để rồi ỷ vào bản chất con người Tadashi mà bao biện.

Sau khi Kiyomi nhắc đến chuyện bóng banh, Teranuma và Noda cũng hỏi han về chủ đề đó một lúc. Họ muốn biết về quá trình tham gia câu lạc bộ bóng đá cũng như các mối quan hệ của Tadashi, đặc biệt là hồi cấp hai. Nói đến quan hệ bạn bè của Tadashi trong câu lạc bộ thì cả Kazuto lẫn Kiyomi đều không rõ lắm, nhưng cả hai vẫn trả lời thành thật trong phạm vi hiểu biết của mình.

Có điều, ngay cả giữa lúc trả lời những câu hỏi đó, cái cảm giác có gì đó không đúng trong chuyện Tadashi dính líu đến vụ án vẫn cứ bám riết lấy tâm trí gã.

“Quả thật tôi không thể nào tin được,” khi câu chuyện xoay quanh bóng đá tạm lắng xuống, Kazuto bỗng quay trở lại với ý nghĩ đó, gã thốt ra miệng cùng một tiếng thở dài. “Ít nhất thằng bé cũng biết phân biệt thiện, ác. Đành rằng cuộc sống ở trường cấp ba không như mong đợi, nó phải tìm đến những thú vui để giải sầu, chuyện đó thì tôi hiểu được. Nhưng sao lại để ra cơ sự này, khiến người khác phải mất mạng… Tôi chỉ có thể nói rằng mình không tài nào lý giải được.”

“Tôi cũng vậy…”

Ngay cả Kiyomi, khi nãy còn nói như thể đang xin giảm nhẹ tội cho con trai, lúc này cũng khẽ lên tiếng như muốn bày tỏ rằng nàng cũng có chung cảm giác không thể tin nổi chuyện này.

“Như tôi vừa nói khi nãy, hiện vẫn chưa có gì rõ ràng chứng tỏ cháu Tadashi có liên quan đến vụ án. Xin anh chị hãy hiểu cho rằng chúng tôi đến đây hỏi chuyện hai người như thế này không phải vì đã có dự đoán gì.”

Mặc dù câu nói của Noda mang sắc thái cảm thông với vợ chồng Kazuto đang không giấu nổi hoang mang, song đâu đó Kazuto vẫn cảm thấy nó thậm chí nghe như một lời nói dối trắng trợn.

“Dù sao, nếu không lần theo tung tích của cháu Tadashi thì chúng tôi cũng không thể biết được gì. Anh chị có thể cho tôi xin thông tin mạng điện thoại cũng như loại máy mà cháu đang sử dụng để tham khảo không?”

Teranuma đề nghị như vậy sau khi hỏi han một lượt về thành phần gia đình, công việc của vợ chồng Kazuto bên cạnh những sự việc liên quan đến Tadashi.

“Nhưng hình như điện thoại cháu đang tắt nguồn, không kết nối được…”

“Kể cả tắt nguồn nhưng chừng nào cháu chưa tháo hẳn pin ra thì điện thoại vẫn sẽ phát ra tín hiệu yếu ớt, vì vậy với sự hợp tác của công ty viễn thông có khả năng chúng tôi vẫn xác định được vị trí của cháu.”

“Vậy ư?”

Kazuto không khỏi ngạc nhiên, song Teranuma lại gật đầu như thể đó chỉ là chuyện vụn vặt. Cảnh sát đã nói vậy thì chắc đúng là vậy rồi. Kazuto bèn đọc số điện thoại của Tadashi cũng như những thông tin được hỏi khác.

“Còn một chuyện nữa…” Teranuma ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ tay. “Tuy cháu có nhắn tin về nhà một lần, nhưng hiện tại gia đình đang không liên lạc được với cháu, chưa kể còn đang xảy ra vụ án kia. Nên mặc dù cháu ra khỏi nhà chưa tròn hai ngày nhưng chúng ta vẫn có thể nhận định đây không còn là một vụ mất tích bình thường nữa. Với tình hình này, tôi nghĩ anh chị có thể đến sở cảnh sát của chúng tôi để trình báo mất tích được rồi.”

Vừa tối qua họ còn bảo nên theo dõi tình hình xem thế nào, vậy mà chỉ sau một đêm đã thay đổi. Sở dĩ như vậy là bởi sự việc đã mang tính chất của một vụ án.

“Nếu chúng tôi nộp đơn trình báo thì sẽ có gì khác?” Kiyomi hỏi.

“Khi đó dữ liệu sẽ được chuyển cho cảnh sát toàn quốc chứ không còn bó buộc trong phạm vi tỉnh nữa, vì vậy giả sử cháu nhà mình đang trú ở một khu phố sầm uất thuộc tỉnh thành khác chẳng hạn thì chúng ta có thể hy vọng cảnh sát phụ trách ở những địa phận đó sẽ tìm ra cháu trong lúc đi tuần tra.”

“Nhưng, chuyện đó…”

Câu nói mà tưởng chừng Kiyomi đã phải dốc từ tận đáy lòng bị bỏ lửng ở đó.

“Sao cơ ạ?”

“Thế này khác nào các anh đang bảo chúng tôi hợp tác để bắt giữ thằng bé với tư cách là một tên tội phạm?… Thân làm cha mẹ, chẳng lẽ chúng tôi phải làm đến mức đấy sao?”

Rõ ràng giọng Kiyomi đang run lên, khóe mắt nàng ngân ngấn nước.

“Chị à, chúng tôi đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, hiện tại chúng tôi tiến hành điều tra không phải vì coi cháu Tadashi là tội phạm. Có điều, nhiều khả năng cháu có liên quan gì đó và biết được sự thật liên quan đến vụ án lần này. Chính vì vậy, chúng tôi muốn mau chóng bảo hộ cháu để trực tiếp hỏi chuyện cháu.”

“Anh chẳng đang nói thế còn gì?” Kiyomi nghẹn ngào phản bác. “Có thể vì đây là công việc của cảnh sát nên các anh không còn cách nào khác, nhưng còn chúng tôi, đến tận khi nãy chúng tôi mới được biết chuyện đã thành ra thế này, còn chưa kịp sắp xếp suy nghĩ của mình.”

“Chúng tôi không ép buộc anh chị,” Teranuma sau cùng vẫn nói bằng cái giọng điềm tĩnh của mình. “Có điều, cứ để tiếp diễn tình trạng không biết tung tích của cháu Tadashi ở đâu thế này tuyệt đối không phải ý hay. Không chỉ vì vụ án mà chúng tôi còn lo cho chính sự an nguy của cháu nữa. Mặc dù chưa biết cháu có liên quan đến vụ án như thế nào nhưng tùy thuộc vào mức độ liên quan đó chúng ta không thể không nghĩ đến tình huống cháu nghĩ quẩn và có những hành động không lường trước được. Vừa nãy tôi có dùng từ bảo hộ, thành thực mà nói, chính là với ý nghĩa như vậy.”

Nếu cứ để mặc thế này, không chừng về mặt tinh thần, Tadashi sẽ không tìm ra lối thoát và có thể chọn con đường tự sát… Cảnh sát đang nói như vậy. Kazuto không biết đó là lời nói thật tâm không chút giả dối hay gần như một lời dọa dẫm. Có điều, xét về mặt khả năng, đáng tiếc gã chỉ có thể công nhận lời tay cảnh sát vừa nói cũng có lý.

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đến sở cảnh sát và nộp đơn trình báo.”

Nghe Kazuto tự ý quyết định như vậy, Kiyomi liền quay sang nhìn gã với vẻ mặt ngỡ ngàng, xem ra nàng không nghĩ chồng mình sẽ trả lời như vậy.

Song Kazuto cũng cảm thấy thật kỳ quặc nếu gã không chịu hợp tác điều tra với cảnh sát chỉ bởi vì con trai gã có khả năng dính líu đến tội ác đó. Dù muốn hay không, gã vẫn phải thực hiện nghĩa vụ của một công dân. Đó chẳng phải là điều đương nhiên hay sao.

“Cứ quyết vậy đi. Khi nào đến sở anh chị cứ gọi chúng tôi, chúng tôi sẽ xử lý.”

Cuộc trò chuyện khép lại sau câu nói của Noda, hai viên cảnh sát gấp sổ lại, đoạn đứng dậy. Thế rồi, đúng lúc Kazuto tưởng họ chuẩn bị đi ra cửa thì Teranuma lại liếc nhìn lên cầu thang.

“Phòng của cháu Tadashi ở tầng hai phải không?”

“Vâng,” Kazuto đáp.

“Nếu không phiền, anh chị có thể cho chúng tôi xem căn phòng đó được không nhỉ?”

“Hả…”

“Tại sao anh lại muốn xem phòng thằng bé?” Kiyomi nói chen vào bằng giọng không bằng lòng, cùng lúc Kazuto đang định nói tiếp câu “Chuyện đó không thành vấn đề”.

“Tại sao ấy à, tôi chỉ nghĩ nếu được xem căn phòng không chừng chúng tôi có thể biết được gì đó về nếp sinh hoạt của cháu.”

Teranuma giải thích chỉn chu, mặc dù câu nói của anh ta không giấu nổi sự bối rối.

“Một mặt anh nói vẫn chưa biết Tadashi có liên quan đến vụ án như thế nào nhưng mặt khác anh lại đòi khám xét nhà chúng tôi ư?” Kiyomi nói kiểu thách thức. “Như thế không phải lạ lắm sao?”

“Không, không,” Teranuma xua tay. “Tôi chỉ xem nó như thế nào thôi, chứ tôi không định động chạm vào vật dụng gì cả.”

“Tôi xin phép từ chối,” Kiyomi trả lời dứt khoát. “Vẫn chưa nghi ngờ gì mà các anh đã làm đến mức ấy thì tôi không thể chấp nhận được.”

Kazuto chưa bao giờ thấy vợ mình kích động đến thế này. Dĩ nhiên nàng không thể giữ nổi bình tĩnh khi nghe cảnh sát nói về khả năng con trai mình dính líu đến một vụ án khủng khiếp, chưa kể nàng cũng chưa thể tiếp nhận hết những sự thật cứ nối đuôi nhau ập tới. Mặc dù không hiểu tại sao Kiyomi lại cố tình tỏ thái độ bất hợp tác với cảnh sát như vậy, song cảm xúc của nàng thì Kazuto có thể hiểu được.

Quả nhiên, Teranuma đành nhìn về phía Kazuto với vẻ mặt khó xử.

“Trong phòng cháu Tadashi chắc không có giấy tờ ghi chép gì mà có thể sẽ là manh mối của vụ án lần này phải không?”

Trước câu hỏi có nửa phần lấp liếm đó, Kazuto chỉ đáp gọn lỏn “Không có.”

“Vậy à… Thế thì thôi vậy.”

Teranuma bất đắc dĩ nói vậy và rút lại lời đề nghị của mình.

“Vậy chúng tôi sẽ đợi anh chị ở sở cảnh sát nhé.”

Họ nói với Kazuto trước khi rời khỏi nhà gã.

Hai viên cảnh sát rời đi, bỏ lại căn nhà với sự im ắng nặng nề. Kiyomi vẫn ngồi yên trên chiếc ghế ở bàn ăn, đôi mắt đẫm lệ đang cụp xuống.

Cả hai đều không nói ra những lời động viên, an ủi lẫn nhau. Chỉ nghĩ xem phải tiếp nhận sự thật này như thế nào đã đủ quá sức với họ, và dù có nghĩ thế nào cũng chẳng thể tìm ra câu trả lời nên rốt cuộc họ lâm vào bế tắc.

Từ tầng hai, Miyabi xách theo chiếc cặp, rón rén bước xuống như thể đang cảnh giác điều gì đó.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Miyabi hỏi, nhưng cả Kazuto lẫn Kiyomi đều im lặng như muốn đùn đẩy cho người kia trả lời.

“Cảnh sát ạ?”

Căn nhà này được thiết kế để dù có ở trên tầng hai vẫn có thể nhận ra dưới nhà có khách, và ít nhất là cảm nhận được bầu không khí của cuộc trò chuyện. Có điều, nếu không nói thật to thì người ở trên sẽ không thể nghe được cụ thể người ở dưới đang nói chuyện gì. Xem ra Miyabi cũng nhận ra việc cảnh sát đến nhà và đã nói chuyện gì đó rất nghiêm trọng, nhưng có vẻ như con bé chưa biết được gì hơn, chỉ riêng nỗi bất an là cứ lớn dần.

“Bố mẹ đã quyết định trình báo cảnh sát để họ tìm kiếm anh con.”

Kazuto tạm trả lời như vậy. Mặc dù gã không đề cập đến chuyện quan trọng và ít nhiều có ý lảng tránh nhưng đó vẫn là một sự thật.

Miyabi nhìn bố mẹ với vẻ mặt thoáng chút bối rối, nhưng rồi con bé xin phép “Con đi học đây ạ…” bằng cái giọng thăm dò phản ứng không giống mọi khi, như thể nó muốn hỏi nhiều hơn thế nhưng lại cố nén vào trong.

Mặc dù trong đầu Kazuto dấy lên suy nghĩ “Đi học vào lúc này ư?” song cũng thật kỳ quặc nếu bảo con bé đừng có đi.

“Hôm nay con đừng đi hát karaoke nữa, học xong thì về nhà luôn nhé.”

Kiyomi ngẩng mặt lên nói. Cái kiểu nói không cho người khác được trả lời có hoặc không. Miyabi đã háo hức được đi hát karaoke đến thế, vậy mà lúc này con bé chỉ đứng ngây ra, không một lời than vãn.

“Bố cũng có việc phải ra ngoài nên để bố chở con đến chỗ học thêm.”

Nghe bố nói vậy, Miyabi bèn khẽ gật đầu, mặt mày tiu nghỉu.

Kiyomi cũng không buồn chào “Hai bố con đi nhé”. Cảnh sát đang nghi ngờ Tadashi. Có lẽ bản thân nàng vẫn chưa thể lý giải được việc nộp đơn trình báo theo yêu cầu của cảnh sát.

Khi Miyabi đã ngồi yên vị trên ghế sau, Kazuto bèn khởi động xe.

Gã đã lái chiếc SUV cỡ nhỏ này được gần sáu năm, từ hồi Tadashi còn học cấp một. Dạo đó, thằng bé luôn ngồi ở ghế phụ. Như bao cậu con trai bình thường khác, nó thể hiện niềm hứng thú đối với việc lái xe, thao tác hệ thống định vị, cũng như cảm giác ngắm nhìn những chiếc ô tô lao vun vút qua kính trước.

Nhưng lên đến cấp hai, thằng bé chuyển sang thích ngồi ghế sau hơn, nhường lại ghế phụ cho Kiyomi. Nó bắt đầu có thói quen lướt điện thoại, chẳng buồn đếm xỉa gì đến phong cảnh bên ngoài ô cửa kính. Từ dạo lên cấp ba, họa hoằn lắm thằng bé mới lại ngồi lên chiếc xe này. Và giờ đây, gã không còn thấy bóng dáng nó trong ngôi nhà này nữa.

Mới vài năm trôi qua. Thoáng chốc bọn trẻ đã thay đổi. Vài tháng chúng lại thay đổi, thậm chí chỉ qua vài ngày, vài giờ chúng đã khác rồi.

“Đúng là… anh có liên quan đến vụ án trên báo hả bố?” Miyabi hỏi với lên từ phía sau.

“Bố không biết… Nhưng hình như đúng là anh con có giao du với nạn nhân.”

Nghe bố đáp vậy, Miyabi bèn khẽ thở dài rồi lẩm bẩm “Không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa…”

Khác với Tadashi, Miyabi không có nhiều thay đổi. Ngay cả chỗ ngồi trên xe cũng vậy, từ bé đến giờ vẫn luôn là ghế sau. Ngay cả khi chỉ có hai bố con đi với nhau, con bé cũng ngồi ở chỗ đó như một lẽ đương nhiên. Cái dáng vẻ điềm đạm ấy trông cứ như của một tiểu thư đài các, khiến Kazuto không khỏi cười thiểu não, song xét về khía cạnh con bé giữ được cho mình một mảnh trời riêng, nhất nhất không thay đổi, đâu đó gã cũng như trút được gánh nặng.

Chứng kiến cảnh con bé vì chuyện của anh trai mà ủ rũ mặt mày như thế, Kazuto không khỏi thấy lòng đau nhói. Chuyện này chẳng liên quan gì đến Miyabi. Nhưng nếu sự thật đúng như tình huống xấu nhất mà vợ chồng gã đang lo sợ thì với tư cách là người một nhà, con bé không thể tránh khỏi liên lụy.

Miyabi vốn không có hứng thú với việc vận động cơ thể, ngay cả với câu lạc bộ hòa tấu nó cũng không tỏ ra mặn mà gì cho cam, vậy mà nó lại chẳng nề hà gì khi phải ngồi vào bàn cặm cụi học bài. Kazuto nghĩ đó cũng là một tài năng của con bé. Họa hoằn lắm gã mới có dịp xem vở viết của Miyabi nhưng phải thừa nhận con bé ghi chép rất cẩn thận, và ở đó gã có thể thấy rất rõ vết tích của những nỗ lực thầm kín, không phải để phô diễn cho người khác thấy của con bé.

Xem ra giấc mơ được vào học ở ngôi trường cấp ba hằng mong ước đã nằm trong tầm với. Thế nhưng, liệu con bé có thể dễ dàng nắm trọn giấc mơ ấy trong tay mình hay không… Năng lực của bản thân con bé đã đành một nhẽ…

Rồi đây gã thậm chí sẽ phải lo lắng cả về chuyện đó nữa. Ý nghĩ bất chợt ấy khiến Kazuto đứng ngồi không yên.

Song lúc này đây, cái cảm giác không thể tin vào tất cả những chuyện này vẫn mãnh liệt hơn, trong khi cảm giác về hiện thực thì lại mong manh, mờ nhạt. Thậm chí có thể nói đó là điều duy nhất Kazuto có thể bấu víu vào. Một cảm giác vừa mãnh liệt lại vừa mơ hồ.

Tạm gạt những suy nghĩ mông lung đó ra khỏi đầu, Kazuto làm động tác nhả phanh tay, gạt cần số sang vị trí D rồi nhấn chân ga. Đúng lúc gã định xoay vô lăng men theo con đường thì nhác thấy một bóng người đang đứng yên trước cửa nhà, gã liền chuyển sang nhấn chân phanh.

Vì không nghĩ lại có người ở đó nên Kazuto đã nhấn phanh khá mạnh, khiến chiếc xe chúi về phía trước rồi mới khựng lại.

“Bố đi cẩn thận chứ.”

Miyabi thốt lên từ phía sau.

“Bố xin lỗi.”

Liệu con bé có nghĩ là bố nó đang dao động tinh thần vì chuyện của Tadashi không nhỉ… Một mặt nghĩ vậy, nhưng mặt khác Kazuto cũng nghĩ lại rằng có thể đúng là gã đang dao động thật.

Khi người đứng trước cửa nhà tránh ra vệ đường, Kazuto bèn nhấn lại chân ga, dặn lòng phải lái xe cho an toàn.

Một chiếc taxi đang đậu bên ngoài hàng rào nhà hàng xóm. Thấy lạ nên Kazuto liền đưa mắt nhìn người đứng ở bên ngoài. Đó là một người đàn ông đeo chiếc túi vải trên vai, tuổi tác chắc khoảng ngoài 35… Anh ta cũng đang nhìn chằm chằm về phía gã nên hai người đã chạm mắt nhau.

Lẽ nào lại là cánh phóng viên…?

Có phải họ tới đây để đánh hơi không nhỉ?

Kazuto nhìn ra sau qua gương chiếu hậu.

Người đàn ông vẫn đang dõi theo chiếc xe của gã.

Như thể anh ta đang chăm chú quan sát.

Cảm thấy rợn tóc gáy, Kazuto bèn rời mắt khỏi gương chiếu hậu.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke

Truyện bạn đang đọc dở dang