Chắc chắn phải có lý do gì đó… Kiyomi chỉ có thể nghĩ như vậy.
Với tính cách của Tadashi, không đời nào có chuyện thằng bé đồng lõa giết người được. Hồi bố nàng, tức ông ngoại của Tadashi, người mà nó chỉ được gặp vào dịp nghỉ hè hoặc dịp Tết qua đời, nó đã rơi những giọt nước mắt đau buồn, tiếc thương. Nó là đứa trẻ không cần ai dạy bảo vẫn hiểu rõ sự quý giá của sinh mạng con người.
Mặc dù vậy, có vẻ như nó đã nhập hội với những đứa trẻ vượt quá ranh giới. Chừng nào Tadashi vẫn còn tắt nguồn điện thoại và bặt vô âm tín như thế này thì Kiyomi buộc phải chấp nhận đây là sự thật.
Trong căn phòng vắng lặng như tờ sau khi cảnh sát đã rời đi và Kazuto cùng Miyabi cũng vừa ra khỏi nhà, Kiyomi nghe thấy những tiếng sụp đổ rung chuyển trời đất của chuỗi ngày thường nhật. Cho dù nàng có bịt tai lại, âm thanh đó cũng không chịu biến mất. Đã vậy nàng chỉ còn cách lắng nghe, đến mức ngập chìm trong nó. Nếu không tự ý thức rằng kể từ ngày hôm nay cuộc sống của bản thân nàng cũng như của gia đình này sẽ đảo lộn thì nàng sao có thể đối mặt với những sự thật tàn khốc biết đâu đấy sẽ gõ cửa trong nay mai.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên như để át đi âm thanh của sự sụp đổ mang tên tịch mịch. Trên màn hình tinh thể lỏng xuất hiện khuôn mặt một người đàn ông trung niên vận chiếc áo sơ mi trắng.
“Vâng?” Kiyomi bấm nút đàm thoại, đáp.
“Xin chị thứ lỗi, tôi là Naito, tôi có chút chuyện muốn hỏi chị. Nếu không phiền chị có thể cho tôi xin một chút thời gian được không ạ?”
“Hả… Anh Naito nào nhỉ?”
Hàng xóm nhà Kiyomi không có ai tên là Naito. Nàng nói giọng hồ nghi, bởi ngờ rằng anh ta là nhân viên tiếp thị gì đó.
“Vâng, tôi là Naito Shigehiko, phóng viên tự do. Tôi đến để phỏng vấn viết bài.”
Kiyomi khẽ nín thở. Lẽ nào anh ta đến để lấy tin về vụ án?
“Phỏng vấn gì cơ?” Kiyomi hỏi thử, bởi nàng cũng nghĩ biết đâu lại là chuyện liên quan đến công việc của Kazuto.
“Tôi muốn phỏng vấn về vụ án xảy ra ở Tozawa ngày hôm qua.”
Quả nhiên là như vậy.
Biết Tadashi bị nghi ngờ có liên quan đến vụ án nên anh ta đã lao ngay tới đây… Kiyomi bỗng thấy rùng mình.
“Tôi không biết anh định hỏi chuyện gì nhưng hiện ông xã tôi không có nhà, tôi không thể tiếp anh được.”
“Xin thứ lỗi cho tôi, chị có phải là mẹ của cháu Ishikawa Tadashi không ạ?” Naito đáp lại câu trả lời của Kiyomi bằng câu hỏi đó.
“Vâng…”
“Tôi sẽ không làm mất thời gian của chị đâu. Tôi chỉ xin phép được hỏi đôi ba câu thôi, chị có thể trả lời trong phạm vi những gì chị biết là được ạ.”
Kiyomi không muốn trả lời, vả lại trên thực tế nàng gần như chẳng biết gì hết, bởi vậy nàng không nghĩ là mình có thể trả lời được.
Có điều, mặc dù không biết gì nhưng nàng lại rất tò mò về việc có thể cánh phóng viên đã nắm được thông tin gì đó. Không biết chừng nàng có thể hỏi được từ giới truyền thông cả những chuyện cảnh sát phải thận trọng, không hé răng nửa lời.
“Nói chuyện ngoài cửa được không?”
Nghe Kiyomi nói vậy, Naito liền đáp, “Cảm ơn chị.”
Vào đến cửa, Naito khẽ nở một nụ cười lõi đời, sau đó chìa danh thiếp của mình ra.
“Tôi không phải thành phần đáng nghi đâu. Bài phỏng vấn lần này tôi dự kiến sẽ gửi cho tờ Tuần san Bình Nhật, bản thân tôi cũng đang có những hoạt động viết lách trên tạp chí điện tử hoặc Twitter.”
Trên danh thiếp của anh ta có liệt kê tài khoản Twitter cũng như đường dẫn đến trang chủ.
“Thực ra, tôi đang đi hỏi một vòng những người có quen biết với cậu bé Kurahashi Yoshihiko, nạn nhân được phát hiện trong vụ án hôm qua về tình hình của cậu bé khi còn sống.”
Naito mở sổ tay trong lúc mào đầu câu chuyện như vậy. Tay cầm sổ của anh ta cũng cầm theo cả máy ghi âm IC.
“Nhân tiện chị cho tôi hỏi cháu Tadashi đang ở đâu?”
“Hiện thằng bé không có nhà.”
Kiyomi đáp, đoán chừng tay phóng viên vẫn chưa biết chuyện Tadashi mất tích.
“Vậy à,” Naito đáp tỉnh bơ như để lảng sang chuyện khác. “Tôi nghe phong thanh hai cháu Tadashi và Kurahashi là bạn của nhau, tôi muốn mượn chị bức ảnh nào mà có mặt cháu Kurahashi ấy ạ.”
“Cái đó thì tôi lại không biết rồi.”
“Tôi nghe nói hai cháu cùng tham gia FC Bushu Tozawa dành cho lứa tuổi U15, không biết chị có chụp được bức ảnh nào lúc các cháu tập luyện không ạ?”
Ra vậy, thì ra Tadashi quen biết Kurahashi Yoshihiko ở câu lạc bộ bóng đá… Kiyomi không để lộ ý nghĩ ấy ra mặt.
Hồi cấp hai, Tadashi là một chân bóng cự phách ở Kanto League, và đã gia nhập câu lạc bộ bóng đá địa phương, nơi hội tụ không ít đàn anh giờ đang là cầu thủ chơi cho J-League. Hình như mỗi khối có gần năm mươi người. So với câu lạc bộ ở trường thì đội này hùng hậu hơn, cho đến giữa năm lớp 9, Tadashi toàn luyện tập ở đội hình hai, đội hình ba. Đến một thời điểm năm lớp 9, cuối cùng thằng bé cũng được đôn lên đội hình một. Kiyomi từng có đôi ba lần cùng Kazuto đi xem con trai thi đấu, nhưng phần lớn những khoảnh khắc đáng nhớ của thằng bé đều diễn ra vào khoảng thời gian ít ỏi còn lại cuối trận đấu. Có lần nàng ngồi nhấp nhổm chờ đợi không biết bao giờ mới đến lượt Tadashi, cuối cùng khi thằng bé được ra sân, nàng không khỏi phấn khích để rồi trong lúc loay hoay với chiếc máy ảnh thì cũng là lúc tiếng còi báo hiệu kết thúc trận đấu vang lên.
Sau đó, Tadashi không được vào đội tuyển U18, một phần cũng vì đúng đợt tuyển chọn thì nó lại bị đau chân, thằng bé chọn tiếp tục chơi bóng ở câu lạc bộ của trường cấp ba. Trường Trung học phổ thông Tozawa cũng đã nhiều lần góp mặt ở vị trí dẫn đầu tại vòng bảng Đại hội thể dục thể thao các trường trung học phổ thông toàn quốc, và cũng tạo dựng được tiếng tăm nhất định, bởi vậy Tadashi dường như cũng đã sốc lại tinh thần để nhìn về phía trước. Vừa từ đội tuyển U15 ra nên hình như thằng bé được cho tập luyện ở đội hình một ngay, song phải chăng đó lại là chuyện lợi bất cập hại. Tadashi không kể chi tiết nhưng liệu có phải thằng bé đã trở thành đích nhắm của mấy tên học khóa trên không nhỉ… Trong một trận đấu giữa hai đội, Tadashi đã bị tắc bóng từ phía sau, hậu quả là nó đã bị chấn thương sụn chêm khớp gối nặng.
Chuyện đó đã đành một nhẽ, nhưng cái thời gia nhập đội tuyển U15, Tadashi cũng không có nhiều cơ hội chơi ở đội hình một, bởi vậy những bức ảnh Kiyomi chụp hầu như không còn lại mấy. Một phần cũng vì nàng hạn chế đến xem con trai luyện tập, sợ nếu mình cứ vác mặt đến vô hình trung sẽ khiến thằng bé bị áp lực.
Nếu chịu khó tìm, ít nhất nàng có thể tìm được bức ảnh lưu niệm của câu lạc bộ. Nhưng nàng không định cất công làm việc đó chỉ để cho tay phóng viên này mượn. Bởi lẽ, trong đầu nàng chợt lóe lên ý nghĩ phải chăng hắn giả bộ tìm kiếm ảnh nạn nhân, nhưng thực chất là muốn có ảnh của Tadashi… Nàng vẫn chưa biết tay phóng viên này đã điều tra được những gì và điều tra được đến đâu rồi.
“Tôi hầu như không đi xem cháu thi đấu bao giờ nên dù có tìm thì chắc cũng không có bức nào đâu,” Kiyomi đáp.
“Vậy à,” Naito tỏ ra tiếc nuối, đoạn nói tiếp. “Cháu Tadashi có kể chuyện gì về người bạn Kurahashi của mình không ạ?”
“Không, lúc ở nhà cháu hầu như không nói chuyện về bạn bè bao giờ nên tôi không nghe được gì hết…”
“Nhưng chắc cháu phải nói gì đó về vụ án xảy ra lần này chứ ạ?”
“Không…”
Kiyomi không biết phải trả lời thế nào, đành nói lấp lửng.
Naito nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, thậm chí nàng còn thấy cử chỉ ấy sao mà kệch cỡm.
“Hay là… từ lúc xảy ra vụ án đến giờ, cháu Tadashi vẫn chưa về nhà ạ?”
Kiyomi không muốn trả lời, nhưng im lặng lúc này thì cũng kỳ quặc, thành thử nàng buộc phải dằn lòng mà đáp.
“Gia đình tôi cũng đang lo lắng không biết thế nào…”
“Ồ,” Naito thốt ra một tiếng ậm ừ khó hiểu. “Cháu ra khỏi nhà từ lúc nào ạ?”
“Tối hôm kia.”
Naito lại một lần nữa thốt lên khe khẽ.
“Trước khi xảy ra vụ án chị thấy biểu hiện của cháu thế nào ạ?”
“Không có gì đặc biệt… Nó vẫn như thường ngày thôi.”
“Lúc ra khỏi nhà, cháu đã nói gì ạ?”
“Nó chỉ bảo ‘Con ra đây một chút’ thôi. Rồi tôi dặn nó ‘Con nhớ về sớm đấy’, chẳng khác gì mọi khi cả.”
“Chị có nhận thấy điều gì kiểu như là cháu có xích mích gì đó với bạn bè không ạ?”
Kiyomi lại tiếp tục lúng búng trong miệng.
“Có gì không ạ?”
“À không, cách đây ít lâu cháu có bị thâm tím mặt mày, nhưng cháu cũng bảo là không có chuyện gì to tát cả…”
“Chuyện xảy ra khi nào ạ?”
“Mới đầu tháng này… Cách đây tầm nửa tháng.”
“Hừm,” Naito thở hắt ra đằng mũi, như thể đang ngấm ngầm phấn khích trong lòng. “Ra vậy… Tôi nghe nói độ nửa tháng trước, cháu Kurahashi cũng bị thâm tím mặt mày… Không biết hai chuyện này có liên quan gì không nhỉ, đúng là rất thú vị.”
Tay phóng viên lẩm bẩm như thể đang độc thoại. Nghe vậy thì chỉ có thể nghĩ là chúng có liên quan đến nhau, song Kiyomi không nói gì.
“Ừm, tôi thấy hơi ngạc nhiên,” Naito ngẩng mặt lên khỏi cuốn sổ, nói. “Không rõ chị đã biết chuyện này hay chưa, nhưng theo lời kể của nhân chứng thì đã có hai đối tượng chạy trốn khỏi chiếc xe chở thi thể cháu Kurahashi. Từ sáng đến giờ tôi đã đi một vòng nhà của các cháu được cho là bạn chơi cùng với cháu Kurahashi để thu thập tin tức, và đã có mấy cháu không rõ tung tích kể từ khi xảy ra vụ án.”
Naito ngừng lại một lát như để khơi gợi sự hứng thú từ Kiyomi, sau đó anh ta tiếp tục.
“Thực ra cháu Tadashi là người thứ ba.”
“Sao cơ…?”
“Chà, không hiểu chuyện này thực ra là thế nào chị nhỉ.”
Câu nói của Naito không có ý đòi hỏi Kiyomi đưa ra nhận định gì đó. Quả nhiên nó gần giống như lời độc thoại, anh ta tự gật gù như thể cực kỳ ấn tượng với chuyện này.
Chuyện này là sao đây… Trong lúc nhìn dáng vẻ của tay phóng viên, Kiyomi cũng trộm nghĩ.