Sau khi đưa Miyabi đến lớp học thêm rồi ghé qua Sở cảnh sát Tozawa để trình báo về việc Tadashi mất tích, lúc trở về nhà, Kazuto trông thấy một người đàn ông đang đứng trước cửa.
Lần này lại là một người khác, không phải người gã đã bắt gặp lúc ra khỏi nhà.
“Chào anh, tôi là phóng viên báo Shinto, hiện đang đi lấy tin bài cho vụ án xảy ra ngày hôm qua.”
Vừa thấy Kazuto bước xuống xe, người đàn ông đó liền bắt chuyện. Quả nhiên là cánh phóng viên, Kazuto vừa nghĩ bụng vừa đáp, “Cho dù anh có đến tận đây thế này, chúng tôi cũng chẳng biết gì mà nói cả,” đoạn gã vòng về phía cửa nhà.
“Cháu Tadashi sống ở đây phải không ạ? Bây giờ cháu có nhà không anh?”
Để tạo không gian thoáng đãng, nhà Kazuto không dựng hàng rào hay cổng. Lợi dụng điểm đó, tay phóng viên không ngần ngại bước hẳn vào khuôn viên nhà, đuổi theo Kazuto.
“Tôi vừa mới về đến đây, làm sao biết thằng bé có nhà hay không chứ.”
“Nếu cháu có nhà, tôi muốn được hỏi chuyện cháu một chút.”
Kazuto chẳng buồn đáp có được hay không, gã đi vào nhà, bỏ lại tay phóng viên ở bên ngoài.
Phòng khách không có ai, gã bèn nhòm vào phòng ngủ, thấy Kiyomi đang nằm trên giường. Nàng đang thức.
“Mấy tay phóng viên cứ đến tới tấp…”
Kiyomi than van bằng giọng yếu ớt.
“Em không việc gì phải tiếp từng người bọn họ. Mình cũng tiếp không xuể đâu.”
Rồi đây mọi chuyện sẽ ra sao… Đột nhiên Kazuto hình dung cảnh tượng một đám phóng viên tay lăm lăm máy quay bâu xung quanh nhà gã, nghĩ đến đó gã bỗng rơi vào một tâm trạng u tối. Lúc này, vẫn chưa có gì sáng tỏ về mối liên quan giữa Tadashi với vụ án nên số lượng phóng viên mới chỉ có chừng này, nhưng đợi đến khi có kết quả điều tra từ phía cảnh sát, nếu tình huống xấu nhất mà Kazuto lo sợ được phơi bày ngoài ánh sáng thì chỉ trong thoáng chốc viễn cảnh ấy sẽ trở thành hiện thực.
Có tiếng chuông cửa. Chắc là tay phóng viên đang đứng bên ngoài. Kazuto ngán ngẩm trước sự nôn nóng của hắn.
“Con trai tôi không có nhà.”
Kazuto trở ra phòng khách, bấm nút đàm thoại kết nối chuông cửa và nói vậy.
“Cháu đi đâu rồi ạ? Nếu không thì cho tôi nói chuyện với bố cháu một chút cũng được,” tay phóng viên đáp.
“Tôi chẳng biết gì hết nên là rất xin lỗi, phiền anh đi chỗ khác hỏi cho.”
Mặc cho gã nói vậy, đầu bên kia vẫn không buồn đếm xỉa mà còn định nói tiếp, thấy thế Kazuto chỉ nói độc một câu “Tôi xin phép” rồi đơn phương kết thúc cuộc nói chuyện.
Quả nhiên chuông cửa lại reo.
Kazuto bất giác chẹp miệng, gã trừng mắt nhìn tay ký giả đang xuất hiện trên màn hình tinh thể lỏng.
Khi gã định lờ đi và quay trở lại phòng ngủ thì lần này lại đến lượt chuông điện thoại réo.
Chẳng có nhẽ… Kazuto vừa nghĩ bụng vừa nhấc máy lên, quả nhiên đúng là cánh phóng viên.
“Xin thứ lỗi, tôi gọi đến từ Trung tâm tin tức của Đài truyền hình Miyako, không biết đây có đúng là số điện thoại nhà cháu Ishikawa Tadashi không ạ?”
Cũng giống như cuộc nói chuyện với tay nhà báo ngoài cửa, Kazuto trả lời rằng Tadashi không có nhà, né tránh những câu hỏi dằng dai của đối phương và rồi dập máy một cách nửa như miễn cưỡng.
Gay go rồi đây… Gã nghĩ trong lúc buông một tiếng thở dài thườn thượt. Điện thoại gọi đến có thể vì chuyện công việc nên gã không thể không nghe. Kể cả số lạ thì biết đâu đấy lại là một khách hàng mới.
Chẳng phải những lo lắng đó đã trở thành hiện thực rồi hay sao… Mặt khác ý nghĩ đó cũng vụt qua đầu gã. Đáng tiếc là rồi đây không có gì đảm bảo gã có thể tiếp tục công việc như từ trước đến giờ. Nếu như Tadashi là một trong số những kẻ gây ra vụ giết người man rợ này và mọi chuyện được làm sáng tỏ, cho dù truyền thông không chỉ đích danh tên thật của nó thì hẳn nhiên tin đồn vẫn sẽ lan truyền quanh khu vực này thôi.
Liệu bố của một tội phạm vị thành niên có thể tiếp tục công việc như bình thường hay không?
Chỉ nghĩ thôi đã đủ khiến Kazuto sởn gai ốc.
Gã vòng vào bếp, lấy chai trà lúa mạch ra khỏi tủ lạnh, rót vào cốc. Đã sắp 2 giờ rồi vậy mà nhìn trên bàn vẫn chưa thấy có gì cho bữa trưa. Có điều Kazuto không thấy muốn ăn cho lắm, đâm gã cũng chẳng buồn nhắc vợ.
Trong lúc gã đang uống trà, điện thoại lại đổ chuông. Cuộc điện thoại được chuyển tiếp từ văn phòng, người gọi đến là giám đốc công ty xây dựng Takayama.
“Chào anh.”
Sau khi báo cáo ngắn gọn về tiến độ của công trình xây mới nhà Akita vẫn đang xúc tiến ngay cả trong thời gian nghỉ lễ, giám đốc Takayama bắt đầu thở ngắn than dài, “Tạm gác chuyện đó sang một bên, thế giới này đúng là có lắm chuyện kinh khủng thật đấy anh nhỉ. Chắc anh cũng biết vụ án hôm qua đúng không?”
“Vụ án hôm qua…?”
Ở vùng này, nhắc đến vụ án hôm qua thì chỉ có mỗi vụ đó, song vì không rõ có phải Takayama đang muốn hỏi han mình biết về vụ án đó như thế nào hay không nên Kazuto đành dừng lại ở mức độ thể hiện phản ứng thăm dò.
“Vụ một nam sinh cấp ba bị đánh hội đồng hay gì đó đến chết rồi người ta phát hiện thi thể thằng bé trong cốp xe ô tô ấy. Nghe nói mấy tên hung thủ đã bỏ chiếc xe lại rồi cứ thế trốn biệt…”
“À…”
Kazuto trả lời mập mờ, chỉ thầm mong Takayama mau chóng kết thúc chủ đề này.
Giám đốc Takayama vẫn tiếp tục như thể chẳng bận tâm gì đến phản ứng hời hợt của gã.
“Hình như thằng bé đó là con trai của con gái ông Hanaduka, tức là cháu ngoại đấy.”
“Sao cơ, cháu ngoại ông Hanaduka ư…?!”
Công ty sơn Hanaduka là đơn vị chuyên cung cấp dịch vụ sơn trát, đặc biệt là sơn hiệu ứng, tự hào với những kỹ thuật sơn mà ở vùng này không ai có thể sánh kịp. Bản thân ông Hanaduka, giám đốc công ty này cũng là một thợ sơn đã có 50 năm trong nghề, hiện ông dẫn theo bảy, tám đệ tử theo chân mình đi nhận thầu các công trình, luôn được đánh giá cao về cung cách làm việc tuyệt đối không cho phép bản thân thỏa hiệp. Kazuto thấy có phần khó hợp tác với ông Hanaduka bởi cách làm việc khá cứng nhắc, trong khi đó về phần mình ông Hanaduka cũng chẳng khi nào ngớt đơn hàng, bởi vậy trong công việc gã hiếm khi nhờ tới ông ta, mặc dầu vậy với những bức tường sơn đặc biệt quan trọng, gã cũng cố thông qua giám đốc Takayama vốn là người quen cũ của ông Hanaduka để nhờ ông ta ra tay giúp.
Có vẻ như Kurahashi Yoshihiko chính là cháu ngoại của giám đốc Hanaduka. Kazuto không khỏi kinh ngạc.
“Sáng nay tôi có nhận được điện thoại của ông ấy, nghe chuyện thôi đã thấy tội nghiệp lắm rồi, ngay đến một người thợ cố chấp như ông ấy mà cũng phải nghẹn ngào nói rằng ‘Chắc là tôi không làm việc được nữa đâu’. Âu cũng là điều dễ hiểu vì tuy là cháu ngoại nhưng thằng bé cũng năng đến chơi, ông ấy lại hết mực cưng chiều nó. Hình như thằng bé còn bảo khi nào tốt nghiệp cấp ba, nó muốn xin làm đệ tử của ông ngoại nữa cơ. Đứa cháu mà ông ấy nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa rốt cuộc lại bị sát hại dã man như thế, ai mà chịu nổi cơ chứ. Không biết vì đâu mà lại ra nông nỗi này, nhưng đúng là khủng khiếp quá.”
Kazuto không hé răng nửa lời. Khi mà những lời than khóc của gia quyến nạn nhân dội vào tai đầy sống động như thế, gã chẳng thể làm gì hơn ngoài câm nín. Cái cảm giác hiện thực này hoàn toàn khác với việc tưởng tượng ra hình ảnh nạn nhân từ cái tên hay bức chân dung.
“Mà tôi nghe bảo với một vụ án như thế, thi thể thằng bé cũng không được về với gia đình ngay đâu. Cảnh sát sẽ giữ lại vài ngày để khám nghiệm tử thi hay gì gì đó. Lúc cảnh sát gọi gia đình đến xác nhận danh tính, ông Hanaduka cũng đi cùng con gái, ôi thôi, hình như tình trạng thằng bé khủng khiếp lắm. Ông ấy bảo còn không thể nhận ra ngay đấy là cháu mình cơ mà. Mặt mũi sưng vù, tím đen lại, người ngợm cơ man nào vết dao đâm, nó đã bị tra tấn đến chết đấy. Ông ấy chỉ biết khóc và khóc, không hiểu làm thế nào mà lại ra cơ sự này.”
Một vụ án kinh hoàng… Một lần nữa Kazuto phải nghĩ như vậy. Chỉ nghe thôi cũng đủ khiến tâm trạng gã trở nên tăm tối.
Rất có thể Tadashi có dính líu đến vụ án thảm khốc đó.
Song, quả thực chỉ duy có điểm đó là gã vẫn thấy thiếu tính hiện thực.
Chừng nào Tadashi chưa lộ diện và thừa nhận chuyện đó cũng như nói cho gã biết lý do nó làm vậy thì gã không thể nào tin được và cũng không muốn tin. Gã muốn tin rằng Tadashi sẽ sớm xuất hiện để nói với gã rằng nó vô can, gã sẽ dốc hết tâm can cho lời nguyện cầu ấy.
Có điều, một khi chưa biết được tung tích của Tadashi thì cũng không thể phủ nhận khả năng nó có liên quan đến vụ án, bởi vậy gã cũng không thể nói về chuyện này trên lập trường của một người hoàn toàn không can dự.
Chính vì thế Kazuto chỉ còn biết khẽ ậm ờ và để cho câu chuyện của Takayama trôi tuột đi mà thôi.
“Bọn trẻ thời nay có cãi nhau cũng không nghĩ đến chuyện tay không, một đối một thì phải. Chúng sẽ rủ nhau xúm cả vào, bởi vậy cái đứa đánh bạn cũng không cảm thấy áy náy, và không biết đâu là giới hạn để dừng lại. Tôi không biết cả thảy có mấy thằng oắt con tham gia vào chuyện này, nhưng phải nói là chúng chĩa dao vào người khác dễ dàng thật đấy. Đâu phải chỉ trong ngành xây dựng của tôi với anh người ta mới nói rã cả họng về chuyện khi đưa vật sắc nhọn cho người khác thì phải đưa đằng chuôi cơ chứ. Hay là bọn trẻ bây giờ không được dạy bảo thậm chí cả những chuyện như thế? Thật tình, thế giới này đáng sợ thật đấy.”
Tất nhiên, Kazuto tin rằng gã đã dạy dỗ Tadashi cẩn thận về cách sử dụng những vật sắc nhọn ngay từ khi thằng bé còn nhỏ. Gã đã liên tục nhắc nhở thằng bé không được phép chĩa vật sắc nhọn vào người khác, bất kể đó có là cái bấm móng tay đi nữa.
Theo lý lẽ của Takayama thì một đứa trẻ được dạy dỗ như Tadashi không thể nào chĩa dao vào người khác được.
Chính Kazuto cũng muốn tin như thế. Tadashi có mang theo dao, nhưng chuyện nó cầm dao với chuyện chĩa con dao đó vào người khác là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Chưa kể, con dao ấy Kazuto đã tịch thu đàng hoàng rồi.
Thế nhưng…
Ngay cả về chuyện đó, chừng nào Tadashi chưa tự mình nói ra thì Kazuto cũng không thể phủ nhận bất kỳ khả năng nào.
“Dù sao thì, một người hết lòng hết dạ cho công việc như ông ấy mà lại nói không thể làm việc được thì anh biết như thế nào rồi đấy… Mà cũng dễ hiểu thôi. Lúc nghe ông ấy nói chuyện qua điện thoại, tôi chẳng biết phải đáp lại như thế nào cho phải, chỉ biết nói mấy câu chiếu lệ như là ôi đáng thương quá, tội nghiệp quá, không thể tha thứ cho bọn chúng. Mình vẫn còn nhiều việc phải nhờ ông ấy giúp một tay, cũng mong ông ấy làm cách nào vực dậy được, nhưng lại chẳng biết rốt cuộc phải an ủi ông ấy như thế nào…”
Mặc dù Kazuto chỉ ậm ừ một cách khó hiểu chứ hầu như không đáp lại câu gì, song dường như giám đốc Takayama cũng phần nhiều muốn có người nghe mình nói chuyện, bởi vậy ông ta cứ thao thao bất tuyệt một mình như vậy trước khi cúp máy.
Tự dưng Kazuto thấy nhẹ cả người, nhưng đồng thời ý thức về một mồi lửa đe dọa tương lai vẫn còn sót lại khiến gã khẽ rùng mình kinh hãi. Đến khi chuyện Tadashi có dính líu đến vụ án được làm sáng tỏ, gã còn mặt mũi để nhìn giám đốc Takayama và giám đốc Hanaduka không đây. Ít nhất thì gã cũng không thể lạc quan mà tin tưởng rằng công việc hiện tại của gã sẽ vẫn tiến triển mà không có gì thay đổi.
Vẫn giữ tâm trạng u sầu đó, Kazuto quay trở vào phòng ngủ.
Kiyomi vẫn đang nằm trên giường, lơ đãng nhìn lên trần nhà.
Kazuto chừng như cũng bị kéo lê bởi cảm giác mệt mỏi, gã nằm lăn ra giường.
Gã nhìn trân trân lên trần nhà màu be.
Cái trần nhà được ông Hanaduka trát cho bằng đất tảo cát, thứ có tác dụng điều chỉnh độ ẩm, giúp xoa dịu tương đối cảm giác khó chịu ngay cả trong mùa nồm ẩm.
So với sơn tường thì sơn trần khó hơn, thường phải lo ngại về vấn đề bong tróc, nhưng kỹ thuật sơn của ông Hanaduka phải nói là quả không hổ danh bởi trần nhà gã chưa có lấy một vết nứt nào.
Nghe nói Kurahashi Yoshihiko cũng mong muốn được trở thành đệ tử của ông ngoại. Nếu ước mơ ấy trở thành hiện thực, hẳn là sau này gã sẽ có dịp gặp mặt cậu bé.
Không biết cậu bé sẽ trở thành một người thợ như thế nào nhỉ.
Nỗi niềm tiếc thương của ông Hanaduka vượt xa trí tưởng tượng của gã.
“Nạn nhân trong vụ án ngày hôm qua ấy…” vừa nhìn lên trần nhà, Kazuto vừa nói với vợ. “Hình như là cháu ngoại của giám đốc công ty sơn Hanaduka.”
“Sao cơ…?”
Từ giường bên cạnh, Kiyomi thốt lên đầy bối rối.
Kiyomi tuyệt đối không bao giờ can dự vào công việc của chồng, nhưng thi thoảng Kazuto cũng nhận những cuộc điện thoại công việc ở phòng khách, và nếu vợ hỏi thì gã cũng giải thích cho nàng nghe công việc mình đang làm là như thế nào. Hai vợ chồng đã gắn bó với nhau nhiều năm, bởi vậy chí ít nàng cũng điểm mặt chỉ tên được những đối tác thi công mà chồng mình đang làm ăn cùng.
“Thấy bảo đó là cháu ngoại ông ấy. Thằng bé định khi nào tốt nghiệp cấp ba sẽ xin làm đệ tử của ông ngoại… Anh nghe giám đốc Takayama bên công ty xây dựng nói vậy.”
Kiyomi buông tiếng thở dài.
“Hình như hai đứa chơi chung ở FC Bushu Tozawa.”
Nàng nói thay vì nêu cảm nghĩ về chuyện Kazuto vừa nhắc tới.
“Sao cơ…?”
“Cậu bé bị hại với Tadashi nhà mình… Tay nhà báo tên Naito đến đây hôm nay đã nói như vậy.”
“Nhà báo… em đã nói chuyện với anh ta sao?”
“Hai bố con vừa đi khỏi thì anh ta đến.”
Chính là người đàn ông đứng trước cửa mà gã bắt gặp lúc ra khỏi nhà… Kazuto vỡ lẽ, để rồi một cảm giác vô cùng hoang mang xâm chiếm gã.
Những chuyện nhà báo biết thì đương nhiên cảnh sát cũng biết. Nghĩ lại mới thấy đúng là họ đã muốn hỏi sâu hơn về những gì đã xảy ra hồi Tadashi tham gia câu lạc bộ bóng đá. Vậy mà họ không chịu cho cho vợ chồng gã biết những chuyện đó dù chỉ một chút. Ngay cả khi Kazuto đến sở cảnh sát để trình báo mất tích, Teranuma và Noda từ đầu chí cuối vẫn chỉ trò chuyện với gã theo đúng nghiệp vụ của mình.
Quả nhiên phía cảnh sát chẳng bao giờ tiết lộ chuyện gì… Kazuto không khỏi thất vọng về điều đó.
“Thái độ của tay nhà báo đó thế nào?” Kazuto hỏi. “Kiểu như… ngay từ đầu đã coi Tadashi là tội phạm chẳng hạn?”
“Hình như anh ta không biết chuyện Tadashi chưa về nhà,” Kiyomi đáp. “Anh ta bảo trong số bạn bè chơi cùng nạn nhân, Tadashi là đứa thứ ba hiện không rõ tung tích.”
Nghĩa là họ đã xác định được đại khái những ai có liên quan đến vụ án này… Kazuto mơ hồ đoán vậy.
“Anh ta bảo có hai đứa trốn khỏi xe nên không biết chuyện này là thế nào… Anh ta thấy khó hiểu.”
“Hả…?”
Kazuto ngớ người, gã không biết cụm từ “đứa thứ ba” mà gã gần như đã để trôi tuột từ tai nọ sang tai kia ấy lại ẩn giấu một mâu thuẫn như thế.
Đúng là nhân chứng trả lời phỏng vấn trên chương trình thời sự đã khai rằng bà ta trông thấy hai đối tượng chạy trốn khỏi xe ô tô. Chưa kể, nếu phóng viên đã khẳng định như vậy thì chứng tỏ ít nhất chuyện này đã được chứng minh qua lời khai của nhiều người.
Hai người bỏ trốn.
Ba người mất tích.
Thế có nghĩa là gì?
Nếu một trong số đó không liên quan gì đến vụ án này… Kazuto thử suy nghĩ về khả năng ấy.
Song khó mà nghĩ được rằng một người hoàn toàn vô can tình cờ lại biến mất đúng vào thời điểm này. Cho dù Tadashi không phải một trong hai đứa bỏ trốn khỏi xe ô tô thì việc nó chưa về nhà hẳn là có lý do gì đấy liên quan đến vụ án.
Giả dụ lý do đó có thể là gì được nhỉ?
Hay là nó giao cho hai đứa kia đi phi tang xác, còn bản thân mình thì thực hiện một nhiệm vụ khác…?
Cái khả năng vừa lóe lên trong đầu gã liền chẳng có lấy một tia hy vọng nào, khiến gã đâm chán nản. Có điều, dù cố nghĩ xem ngoài ra còn có thể có khả năng nào khác, gã cũng chịu không nghĩ ra nổi.
Kazuto nhắm nghiền mắt lại, cái trần nhà trát đất tảo cát biến mất khỏi tầm mắt gã.
Chuông cửa lại reo.