Chắc mình không trả đúng hạn được mất… Kiyomi nghĩ vậy trong lúc nhìn chằm chằm tập bản thảo hiệu đính đang để trên bàn trước mặt nàng.
Nằm trên giường mãi cũng chẳng giúp Kiyomi bình tâm lại, nàng bèn ra khỏi phòng ngủ, những mong công việc sẽ giúp nàng trốn tránh được thực tại, nhưng làm gì có chuyện dễ dàng thế được.
Kiyomi làm công việc hiệu đính tự do này từ cách đây khoảng mười lăm năm. Sinh Tadashi xong, đương lúc chăm con mọn thì nàng lại mang thai Miyabi. Kiyomi quyết định nghỉ việc ở nhà xuất bản, một phần cũng vì công việc của Kazuto khi đó đang đi vào quỹ đạo. Và rồi, nàng bắt đầu công việc hiệu đính theo hình thức nhận việc từ những biên tập viên mà nàng quen biết.
Thời gian đầu, đó gần như chỉ là một công việc làm thêm, nhưng đến khi Tadashi và Miyabi lớn hơn, bắt đầu đi nhà trẻ, Kiyomi cũng rủng rỉnh thời gian hơn một chút, nàng dành ra hai, ba năm để học lại nhằm nâng cao vốn từ vựng cần thiết cho công việc hiệu đính. Đến khi đã có sự tự tin nhất định, nàng ký hợp đồng với công ty hiệu đính hiện tại và bắt đầu tích cực nhận việc về làm.
Nghĩ lại mới thấy nàng đã làm công việc này suốt từ ngày Tadashi chào đời cho đến tận bây giờ. Thu nhập kém hơn so với thời làm cho nhà xuất bản. Muốn kiếm được hơn ba trăm ngàn yên mỗi tháng e là khó. Nếu định sửa để thống nhất chữ Hán hay chữ mềm, nàng sẽ phải giở đi giở lại, soát tới soát lui không biết bao nhiêu lần, hay với những bản thảo sử dụng từ vựng chuyên ngành hoặc có đề cập đến những sự thật lịch sử, nàng sẽ phải hì hụi kiểm chứng từng tài liệu một. Hoàn toàn không phải công việc có thể xử lý khối lượng lớn như mong muốn.
Có điều, cho đến thời điểm này, rõ ràng công việc hiệu đính của nàng đã kéo dài lâu hơn cả thời làm ở nhà xuất bản, và vì vậy nàng cũng có được niềm hãnh diện nhất định.
Điều khiến Kiyomi tự hào nhất là cho đến giờ nàng chưa từng một lần trễ hạn. Về cơ bản, phía biên tập thường sẽ tính dôi ra một chút khi đưa ra mốc thời gian mà người hiệu đính cần đảm bảo, nhờ thế ngay cả trong trường hợp không kịp nộp đúng hạn, họ vẫn có thể linh động để gia hạn ít nhiều. Mặc dầu vậy Kiyomi vẫn luôn nhất mực giữ đúng thời hạn được đưa ra từ đầu. Nàng biến phòng khách vốn diễn ra các sinh hoạt thường nhật trở thành nơi làm việc. Kiyomi cũng tự cho rằng nếu cứ đủng đỉnh cho đến tận hạn chót thì có thể rồi đây sẽ gây ảnh hưởng xấu đến cả chất lượng công việc.
Thái độ làm việc đó của nàng cũng được các đối tác như quản lý công ty hiệu đính hay các biên tập viên đánh giá cao.
Song nàng không còn tự tin rằng lần này mình vẫn có thể duy trì được phong độ như thế.
Những con chữ nối đuôi nhau trên trang bản thảo chẳng thể lọt được vào đầu nàng.
Nàng chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã sống những ngày tháng yên bình đến thế nào.
Ngay cả khi cha nàng sang thế giới bên kia, nàng vẫn còn vượt qua được, vậy mà…
Nhưng đó là chuyện khác.
Ngày ấy, Kiyomi nhận được tin báo cha nàng đột nhiên ngã quỵ rồi cứ thế trút hơi thở cuối cùng. Trong lòng nàng bấy giờ chỉ dấy lên một cảm giác đau buồn trước sự thật.
Nỗi đau sẽ đạt đến đỉnh điểm và ngừng nhân lên chính vào lúc người ta biết chắc sự thật là gì. Nhưng có một thứ cảm xúc còn rắc rối hơn, đó là nỗi bất an. Nỗi bất an sinh ra khi một sự thật đau lòng bị che phủ, không ai có thể đoán biết trước, nó làm tổ trong ngực ta và khiến ruột gan ta rối như tơ vò.
Kiyomi ý thức được nỗi bất an đang sinh sôi nảy nở, đến mức nàng không biết phải xoay xở thế nào. Và vì không thể đoán trước được tương lai nên nỗi bất an ấy cứ tiếp tục lớn dần, lớn dần.
Hiện thực không cho phép nàng phủ nhận khả năng Tadashi có liên quan đến vụ án này nữa rồi… Đáng tiếc thay, nàng buộc phải thừa nhận điều đó. Nếu Tadashi vô can thì đương nhiên không có gì để nói, nhưng dù có ở vào vị trí của người chẳng biết làm gì hơn ngoài lo lắng cho an nguy của đứa con trai đang mất tích mà nghĩ như vậy thì cũng hóa ra ngờ nghệch quá.
Chỉ là, cho dù có chấp nhận khả năng ấy nàng cũng không tìm ra nơi nào để có thể định tâm lại.
Dù thế nào trong đầu nàng cũng không thể lý giải được câu chuyện của Naito, người đã đến phỏng vấn nàng hôm nay.
Hai người bỏ trốn khỏi ô tô.
Ba người mất tích.
Chỉ tưởng tượng Tadashi là một trong những kẻ gây ra vụ án tàn nhẫn đến mức này đã đủ khiến Kiyomi khiếp sợ. Gây ra chuyện động trời như thế rồi lên kế hoạch bỏ chạy, đến tận bây giờ vẫn tiếp tục lẩn trốn khỏi vòng vây điều tra của cảnh sát, tất nhiên làm sao dư luận xã hội và gia đình nạn nhân có thể động lòng tha thứ được đây. Vào thời điểm này, Kiyomi cũng không thể tìm ra câu trả lời nào cho câu hỏi: thân là một người mẹ, nàng sẽ phải chịu trách nhiệm như thế nào về tội ác này?
Nếu nhìn thẳng vào sự thật, xem chừng chỉ rơi vào bế tắc mà thôi. Thật là một câu chuyện kinh hoàng.
Thế nhưng…
Câu chuyện của Naito đã chỉ ra một khả năng còn đáng sợ hơn thế.
Lúc ra về, anh ta đã nói thế này.
Vụ án này vẫn còn nhiều điểm chưa được hé lộ. Hung thủ chưa chắc chỉ là hai kẻ đang chạy trốn, và nạn nhân cũng chưa chắc chỉ có mình cậu bé Kurahashi.
Ngay cả sau khi tay phóng viên đi khỏi, câu nói ấy vẫn văng vẳng mãi bên tai Kiyomi.
Nàng đứng ngây ra ở hiên nhà, hai chân bắt đầu run lẩy bẩy, phải mất rất nhiều thời gian và công sức, bấu hẳn vào tay nắm thì nàng mới chốt được cửa. Nàng gần như mất hết sức lực, đến nỗi phải bò vào phòng ngủ.
Khi đã nằm trên giường và bình tĩnh lại dù chỉ một chút, trong đầu Kiyomi bắt đầu nảy ra những suy nghĩ bác bỏ cái khả năng ấy.
Nếu có nạn nhân khác thì tại sao những kẻ gây án lại chỉ chở mỗi xác của Kurahashi Yoshihiko?
Nếu có nạn nhân khác thì giờ này cảnh sát phải tìm ra rồi chứ. Bởi khác với hung thủ, nạn nhân không thể bỏ trốn.
Kiyomi đã thử tâm sự với Kazuto những gì nàng nghe được từ Naito, song dường như chuyện đó không gợi lên điều gì, nói đúng hơn là chồng nàng đã không mảy may nghĩ tới cái khả năng khủng khiếp đang quẩn quanh trong đầu nàng.
Chắc là mình nghĩ quá lên rồi.
Kiyomi đưa ra kết luận.
Nàng rất muốn nghĩ theo chiều hướng đó.
Chỉ là, mặc dầu vậy, hình bóng của nỗi sợ hãi vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí khiến nàng không sao ngoảnh mặt làm ngơ được.
Và chỉ mình nỗi sợ hãi còn sót lại như lớp tro tàn ấy cũng đủ kéo Kiyomi ra xa khỏi cuộc sống thường nhật, hút hết nhựa sống của nàng.
Rốt cuộc Kiyomi đành đặt bút xuống, nàng vẫn chưa soát được thêm trang nào.
Nàng bưng mặt, buông tiếng thở dài không biết đã là lần thứ bao nhiêu trong ngày hôm nay.
Đã thành thông lệ ở cái nhà này suốt mấy năm nay, hễ hôm nào Tadashi ở nhà là nàng sẽ lại nghe thấy những tiếng tâng bóng pông, pông, pông nhịp nhàng của nó, khi thì ở phòng khách, khi thì ở khoảng không gian tự do trên tầng hai.
Mỗi lần đứng ngắm con trai điều khiển trái bóng bằng mu bàn chân, đầu gối hoặc có khi là bằng đầu như một nghệ sĩ xiếc, Kiyomi không khỏi trầm trồ thán phục trước sự khéo léo đó, nhưng mặt khác nàng cũng dấy lên cái ý nghĩ rất mực thuần túy rằng không hiểu thằng bé thấy việc lặp đi lặp lại mãi không chán những động tác ấy thì có gì thú vị kia chứ. Nàng đã không cảm nhận được chính xác luồng nhiệt huyết mà chắc hẳn thằng bé đã dành trọn trong đó.
Đáng ra lúc Tadashi bị chấn thương, nàng phải quan tâm, lo lắng cho con nhiều hơn mới phải.
Đáng ra nàng phải trò chuyện, tâm sự với nó nhiều hơn, không chỉ về sức khỏe, mà còn về cuộc sống hằng ngày, về thứ gì mà nó có thể dành trọn đam mê thay cho bóng đá.
Chấn thương đó đã làm thay đổi cuộc sống của Tadashi. Có thể nói nó không chỉ làm thay đổi những điều nhỏ bé như nếp sinh hoạt hằng ngày, mà còn làm đảo lộn cả bánh răng cuộc đời của thằng bé.
Trong con mắt của người lớn, số người có thể trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp chỉ như hạt cát trong sa mạc, bởi vậy đó không phải cái đích để người ta thật tâm hướng đến trừ phi sở hữu một tài năng đặc biệt xuất chúng, và việc một lúc nào đó họ sẽ nản chí được coi như điều đương nhiên. Chính vì thế, ngay cả khi Tadashi gặp chấn thương, tất cả những gì Kiyomi nghĩ đến chỉ là lo lắng xem điều đó có gây cản trở gì cho cuộc sống thường nhật của con hay không.
Song le, bản thân Tadashi có lẽ đã nhìn thấy trong sự nghiệp bóng đá của nó con đường trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, ngay cả khi đó là một khả năng hết sức nhỏ nhoi. Suốt từ thời cấp một cho đến thời cấp hai, thằng bé luôn viết trong vở của mình ước mơ trong tương lai được trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Ước mơ ấy càng nghiêm túc bao nhiêu thì cú chấn thương kia càng trở thành một sự kiện tuyệt vọng bấy nhiêu.
Người làm mẹ như Kiyomi đáng lẽ phải nhìn ra được những tâm tư ấy rõ hơn mới phải.
Đáng lẽ nàng phải đến xem thằng bé tập luyện nhiều hơn. Phải không ngần ngại gì mà đến xem, ngay cả khi thằng bé có phát chán lên vì điều đó.
Bằng cách đó, nàng đã có thể hiểu hơn tâm tư, tình cảm mà Tadashi dành cho bóng đá, cũng như hiểu hơn về cú sốc con gặp phải khi bị chấn thương. Chưa kể, nàng sẽ biết được trong câu lạc bộ của thằng bé có những người bạn như thế nào, và nhờ vậy giác quan nhạy bén có thể sẽ giúp nàng đoán biết những vấn đề khúc mắc xảy ra giữa chúng.
Mới chỉ vài tháng trôi qua kể từ ngày Kiyomi không còn nghe được những tiếng tâng bóng của Tadashi. Trong mấy tháng đó, Tadashi đã đánh mất phương hướng và đi chệch khỏi con đường mà nó vốn đã vạch ra cho mình.
Kiyomi nhớ lại thời thằng bé vẫn còn là đứa bé con.
Lúc Tadashi được 1 tuổi rưỡi thì Kiyomi sinh Miyabi, thế rồi việc chăm sóc con bé cứ cuốn nàng đi, khiến nàng gần như không còn bế ẵm cậu con trai. À không, ngay từ lúc mang thai Miyabi, việc bế ẵm Tadashi với cái bụng ngày một lớn đã là quá sức với nàng, bởi vậy khi thằng bé chập chững những bước chân đầu tiên, nàng đã vin vào đó để từ chối bế ẵm nó. Mỗi khi ba mẹ con phải đi đâu ra ngoài, nàng thường một tay bế Miyabi, một tay dắt Tadashi.
Có điều, Kiyomi không thể dắt tay Tadashi suốt được. Vả lại, thằng bé là con trai nên chỉ cần mẹ buông tay ra là nó lại chạy lăng xăng xung quanh.
Mặc dù vậy, Kiyomi luôn tự tin nàng có thể cảm nhận được Tadashi đang chơi ở chỗ nào sau lưng mình. Giờ nghĩ lại mới thấy đó chẳng qua chỉ là sự lầm tưởng phiến diện của nàng khi cứ đinh ninh rằng dù nàng có rời mắt khỏi thằng bé thì nó cũng sẽ không nghịch ngợm gì quá trớn…
Nếu Kiyomi nhớ không nhầm thì lần ấy, nàng nhận ra Miyabi đang bị sổ mũi nên đã nghĩ mình phải chăm sóc cho con bé. Lúc đó ba mẹ con đang trên đường tới siêu thị trước nhà ga. Tadashi sắp được 2 tuổi rưỡi. Nàng buông tay thằng bé để lấy khăn giấy ra khỏi túi, lau mặt cho Miyabi.
“Mẹ ơi, con chim kìa!”
Nghe tiếng Tadashi, Kiyomi bèn ngoái ra sau, liếc thấy thằng bé đang đi giật lùi, chừng như sợ hãi chú chim bồ câu đang tiến đến gần mình.
“Chim bồ câu mà con. Có gì đáng sợ đâu nào.”
Kiyomi vừa nói vừa tiếp tục chăm sóc cho Miyabi. Con bé tỏ ra ngoan ngoãn một cách kỳ lạ, Kiyomi lo không biết có phải nó bị sốt hay không, bèn sờ lên trán, cổ và quan sát biểu hiện của nó. Miyabi sinh thiếu tháng nên hồi cấp một, mỗi khi nó đứng giữa các bạn cùng trang lứa là trông cái vóc dáng vốn dĩ nhỏ bé, yếu ớt, mỏng manh lại càng nổi bật. Người ta thường nói, bọn con trai khi còn nhỏ thường dễ ốm sốt, nuôi rất cực nhưng ở nhà này, Miyabi lại là đứa khiến bố mẹ vất vả nhiều hơn. Bởi vậy, Kiyomi luôn cố gắng để mắt đến con bé, ngay cả khi đó chỉ là một sự thay đổi rất nhỏ trên sắc mặt.
“Bồ câu trốn rồi!”
Nghe tiếng Tadashi ở sau lưng, Kiyomi đinh ninh nàng vẫn đang nắm được vị trí của thằng bé. Vậy mà chỉ vỏn vẹn vài giây sau nàng đã nghe thấy tiếng bánh xe kêu kin kít vì phanh gấp, liền giật mình ngoảnh lại.
Đập thẳng vào mắt nàng là hình ảnh Tadashi đang ngã nhào ở ngã tư cách đó chừng mười mét. Trong khoảnh khắc, cơ thể Kiyomi như bị đóng băng, nàng hét lên.
Không biết thằng bé đã chạy ra chỗ đó từ lúc nào… Kiyomi không thể tin nổi. Rõ ràng mới chỉ có vài giây trôi qua thôi mà.
Cuối cùng, may mắn là thằng bé không mệnh hệ gì. Hình như nó không bị xe va vào, nghe nói lúc trông thấy Tadashi bị vấp chân ngã ra đường, chiếc xe đã phanh gấp. Tadashi chỉ khóc vì bị ngã mà thôi.
Nếu không ngã xuống đường, có khi thằng bé đã va chạm với ô tô rồi… Cứ nghĩ đến đó là Kiyomi lại hồi tưởng lại cảm giác sợ đến hồn bay phách lạc, nhưng trên tất cả, nàng thấy sốc trước một sự thật, rằng chỉ cần mình rời mắt một chút, lơ là một chút là bọn trẻ đã ở một nơi nàng không thể nào ngờ tới, suốt một thời gian dài sau đó, trong lòng Kiyomi vẫn luôn đề cao cảnh giác.
Có lẽ chuyện lần này cũng tương tự như vậy… Kiyomi nghĩ. Dĩ nhiên, nàng hiểu rằng cho dù vẫn là đứa trẻ ấy nhưng sẽ thật kỳ quặc khi so sánh lúc nó 2 tuổi rưỡi với lúc nó 16 tuổi, song cảm giác của bố mẹ thì chẳng thay đổi gì mấy.
Dẫu nàng có đinh ninh mình chỉ rời mắt khỏi con cái một chút thôi thì chúng vẫn cứ đi xa đến nỗi nàng không thể nào tin nổi.
Nghĩ lại thì trong chuyện lần này, nàng đã chắc mẩm mình vẫn đang hiểu rõ khoảng cách giữa nàng và con trai. Nàng đã định sẽ tìm ra mầm mống của mối hiểm nguy, để đi tắt đón đầu và nắm bắt nó. Vậy mà nàng vẫn không thể ngăn chặn sự việc xảy ra lần này, chỉ có thể là vì nàng đã suy nghĩ quá ngây thơ khi tưởng rằng mình đang nắm chắc mọi sự trong tay. Từ xưa nàng đã luôn ngây thơ như vậy rồi. Điều đó có nghĩa là bản thân nàng dù chưa thoát ly hẳn khỏi cái bản tính ấy nhưng lại vẫn cứ tiếp tục làm một người mẹ.
Suy nghĩ mãi cũng chẳng giúp Kiyomi tới được với câu trả lời có thể khiến tâm trạng dễ chịu hơn, nàng đành ngẩng mặt lên. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo, nàng đã định phó mặc cho hộp thư trả lời tự động, nhưng rồi khi nghe thấy giọng nói của chị gái phát ra từ loa ngoài “Kiyochan à, chị Satomi đây”, nàng liền nhấc máy lên trước khi nó kịp tắt.
“A lô.”
“Ơ kìa, cô có ở đấy hả?”
“Vâng, em đang ở nhà đây.”
Satomi rất nhạy cảm trước giọng trả lời của em gái.
“Có chuyện gì à? Nghe giọng cô không được phấn chấn cho lắm nhỉ.”
“Vậy ạ…?” khẳng định hay phủ định cũng đều phiền cả, Kiyomi bèn uể oải đáp lại một cách lửng lơ.
“Cô thấy người không khỏe ở đâu à?”
“Không phải thế…”
“Hay là vì chuyện của Tacchan?” Satomi nói như thể chợt nghĩ ra. “Nó vẫn chưa về sao?”
“Vâng… chưa ạ.”
“Gay go nhỉ,” Satomi thốt lên kinh ngạc. “Thấy người ta công bố tên của nạn nhân trong vụ án hôm qua, chị nhẹ cả người vì không phải Tacchan nhà mình, nhưng không hiểu chuyện này là sao nhỉ?”
“Cảnh sát đã đến nhà em,” Kiyomi buông tiếng thở dài trước khi tiếp tục. “Họ bảo cậu bé bị hại trong vụ án hôm qua với Tadashi nhà mình là bạn của nhau.”
“Hả, thế nghĩa là thế nào?” Satomi ngạc nhiên hỏi lại.
“Hình như hai đứa chơi chung câu lạc bộ bóng đá hồi cấp hai.”
“Rồi sao?”
“Em không biết nữa… Có vẻ cảnh sát nhận thấy có khả năng thằng bé liên quan đến vụ án.”
“Tacchan á?” Satomi lớn giọng. “Vậy, ý cô là hiện giờ nó đang bỏ trốn để khỏi bị bắt sao?”
Kiyomi nín lặng trước câu hỏi thẳng như ruột ngựa của chị gái.
“Em không biết mà. Cảnh sát không cho bọn em biết điều gì, vả lại em đoán bọn họ cũng chưa biết rõ thực hư thế nào đâu.”
“Nhưng thằng bé chưa về thì chắc là đúng như thế rồi nhỉ,” Satomi tự mình đưa ra kết luận. “Kiyochan, cô định thế nào? Lớn chuyện rồi đấy.”
“Em biết chứ… Nhưng bây giờ vẫn chưa biết thông tin gì cả mà.”
“Chắc cô không thể tin được nhỉ,” Satomi nói như thể đang thăm dò suy nghĩ của em gái. “Nghe cô nói, chị cũng không thể tin được ngay. Làm sao Tacchan có thể gây ra chuyện như thế… Giá mà đây chỉ là một sự nhầm lẫn gì đó, nhưng nó lại mất tích đúng thời điểm này, lại còn có quan hệ bạn bè với nạn nhân nữa chứ.”
Không thấy Kiyomi đáp lại câu gì, Satomi cứ nhai đi nhai lại mấy câu “Gay go quá nhỉ”, “Lớn chuyện rồi đây”.
“Tội lỗi của trẻ vị thành niên thuộc về trách nhiệm của cha mẹ… Chưa kể lại còn gây chết người như thế này, dư luận xã hội sẽ không tha thứ và cũng không phải xin lỗi là xong chuyện được. Chắc sẽ phải bồi thường một khoản ra trò đấy.”
“Chưa gì chị đã nghĩ đến mấy chuyện đấy để làm gì,” Kiyomi nói, nàng chỉ ước có thể bịt tai lại.
“Không đâu, cô phải nghĩ dần từ bây giờ đi,” Satomi nói như dọa nạt. “Phải chuẩn bị sẵn tinh thần. Sớm muộn gì cảnh sát cũng sẽ bắt được nó… Làm sao trốn mãi được.”
Cái ngày Tadashi bị cảnh sát bắt rồi sẽ đến… Đúng là Kiyomi cần chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó, song lúc này nàng vẫn chưa thể cảm nhận được hiện thực này.
Chưa chắc đó đã là sự thật… Kiyomi toan đáp như vậy, nhưng rồi nàng lại im bặt. Đúng là vẫn có khả năng đó không phải là sự thật. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc Tadashi là nạn nhân chứ không phải hung thủ. Đó là điều Kiyomi không muốn nghĩ đến.
“Gay go đấy… Có thể cô nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn nhưng thế giới này không đơn giản như vậy đâu, cô phải chuẩn bị tinh thần cho bất cứ chuyện gì,” Satomi tiếp tục, gần như đang độc thoại. “Lúc ngồi ăn trưa với mẹ, chị vừa mới nói thật may vì không phải Tacchan nhà mình…”
“Chị đừng nói gì với mẹ đấy.”
“Nhưng mà…” Satomi lúng túng. “Chị đã trót nói với mẹ chuyện cô đang lo lắng vì Tacchan vẫn chưa về nhà rồi.”
“Thì chị đừng nói thêm gì nữa là được mà. Mẹ có hỏi thì chị cứ bảo là chưa nghe được chuyện gì.”
Mặc dù dạo gần đây sức khỏe của mẹ cô có vẻ cũng ổn định hơn, nhưng mỗi lần nhìn khuôn mặt bà, Kiyomi không khỏi cảm thấy sự già nua của một người đã bước sang tuổi xế chiều. Bà đã luôn háo hức chứng kiến Tadashi mỗi tuổi mỗi lớn khôn, sau này khi bà cháu khó gặp mặt nhau vì thằng bé còn mải mê tập tành bóng đá, cứ mỗi lần Kiyomi gửi ảnh Tadashi là bà lại mừng lắm. Nếu là chuyện vui, Kiyomi chẳng ngại tỉ tê với mẹ đủ điều, nhưng với một chuyện như thế này, nàng nỡ lòng nào để một người già phải hứng chịu.
“Mẹ có phải trẻ con đâu, có giấu thì đến một lúc nào đấy mẹ cũng sẽ biết thôi.”
“Thì thế cũng được.”
“Với tình hình này, chắc cô cũng chưa biết là có về được trong kỳ nghỉ lễ này không nhỉ.”
“Chắc em không về được rồi. Em sẽ nói với mẹ kiểu đang trên đường đi thì vướng công chuyện nên phải quay về nhà luôn.”
“Sao phải miễn cưỡng thế…” Satomi lẩm bẩm.
“Chị làm ơn đi mà,” Kiyomi vẫn khăng khăng một mực. “Giờ em chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mẹ, thế nên chị giữ im lặng giùm em đi. Có thông tin gì mới em sẽ gọi cho chị sau.”
“Đúng là rắc rối thật đấy,” thấy Satomi chừng như vẫn muốn nói tiếp, Kiyomi bèn chào “Thôi nhé” rồi cúp máy.