Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Bốn rưỡi chiều, Miyabi về nhà. Xem ra nó đã chịu nghe lời mẹ, hủy kèo đi hát karaoke. Kể cả không phải vậy thì khi biết sự mất tích của anh trai có thể liên quan đến vụ án được đưa tin trên ti vi, con bé chắc cũng chẳng thể vô tư chơi bời được. Vẻ mặt nó khi bước vào phòng khách trông rất căng thẳng.

“Người của đài truyền hình đang ở bên ngoài. Họ hỏi bố hoặc mẹ có nhà không…”

Con bé nói, cố tình không biểu lộ cảm xúc. Có lẽ trong hoàn cảnh này nó không biết phải thể hiện cảm xúc như thế nào cho phải.

“Cứ kệ họ đi.”

Kazuto bấy giờ đang ngồi trên ghế xô pha, nói. Chuông cửa đã reo mấy lần nên gã biết cánh phóng viên đang chầu chực bên ngoài. Không thấy ai tiếp đón, họ sẽ chây ì thêm một lúc rồi ra về, nhưng ngay sau đó lại có người của bên khác xuất hiện và bấm chuông. Giá kể ngắt điện đi được thì gã cũng muốn làm thế, ngặt nỗi chuông cửa lại nối trực tiếp với nguồn điện của bên điện lực, thành thử không dễ gì ngắt đi được. Kazuto cũng phát chán với tiếng chuông cửa réo liên hồi, gã đã lôi quyển hướng dẫn sử dụng ra đọc thử xem có giúp ích được gì không. Nhưng xem ra chỉ còn cách chịu đựng một thời gian.

“Với lại, lúc con đi ngang qua nhà bác Abe, bác ấy đã gọi con lại và bảo nếu chiếc ô tô đang đỗ trước hàng rào là của khách nhà mình thì nói họ đỗ ở chỗ khác đi.”

Kazuto khẽ chẹp miệng. Một phần cũng vì nhà Abe ở bên cạnh quây hàng rào bê tông nên người ta dễ tấp xe vào đấy hơn. Có điều, thấy xe của một người giời ơi đất hỡi nào đấy đỗ trước cửa nhà mình, đương nhiên ai chẳng khó chịu.

Nhà Kazuto không có hàng rào nhưng lại có khoảng trống để đỗ được hai chiếc xe. Mỗi khi khách khứa ghé thăm vì chuyện công việc, gã thường bảo họ đỗ xe ở đấy. Chỉ là, gã đã thiết kế sao cho có thể thấy rõ khu vực ấy nằm trong khuôn viên nhà gã, bởi vậy có vẻ như cánh phóng viên không hẹn mà tới cũng chưa trơ trẽn đến mức dám đỗ xe ở đấy.

Mà không, hay là họ rắp tâm gây ra những phiền phức không nhỏ cho hàng xóm nhà gã để buộc vợ chồng gã phải trả lời phỏng vấn nhỉ? Kể từ lúc quyết định tảng lờ tiếng chuông cửa réo liên miên, Kazuto cũng không dám bất cẩn đi sang văn phòng nữa. Gã không biết họ định hỏi những gì, nhưng cứ nghĩ đến việc cánh phóng viên đang chầu chực là gã chẳng còn tâm trạng nào để ra khỏi cửa. Dễ chừng đối phương cũng nhìn thấu suy nghĩ của gã nên quyết tâm khiến gã lung lay.

Đến khoảng 5 giờ, Kazuto bật ti vi lên xem. Các đài đều bắt đầu phát chương trình thời sự buổi chiều. Gã cảm thấy tâm trạng thật phức tạp, nửa muốn biết thêm thông tin mới, nửa không. Nhưng cho dù gã có nhắm mắt, bịt tai thì sớm muộn gì cũng sẽ có người làm sáng tỏ chân tướng sự việc. Mình đang ở vị trí của người nhất định phải biết được sự thật, gã nghĩ.

Cũng có kênh đưa tin về vụ án xảy ra hôm qua ở Tozawa trong phần điểm tin chính trong ngày. Họ nhắc lại những chi tiết đã được làm sáng tỏ mà bản tin tối qua đã đề cập đến: phát hiện thi thể trong cốp xe ô tô, một vài đối tượng được cho là trong độ tuổi thiếu niên bị mục kích khi đang chạy trốn khỏi hiện trường.

Sau đó, ti vi chiếu hình ảnh những bó hoa đặt trên vỉa hè được cho là ở phía trước ngã ba nơi chiếc ô tô bị bỏ lại.

“Thật sự cậu ấy lúc nào cũng vui vẻ, pha trò cho mọi người cười… Cậu ấy là thần tượng của cả lớp.”

Cô bé cùng lớp đến dâng hoa nghẹn ngào trả lời phóng viên.

“Cháu không thể tha thứ cho những kẻ thủ ác. Cháu mong cảnh sát sẽ sớm bắt được chúng.”

Trên màn hình xuất hiện bức ảnh Kurahashi Yoshihiko đang giơ tay chữ V tạo dáng cùng các bạn. Khuôn mặt của những người khác trong ảnh đều được làm mờ, chỉ còn thấy nụ cười vô tư lự của cậu bé. Khuôn mặt giống hình một trái bầu thon dài của cậu bé đúng là trông rất rạng ngời, nhìn thôi cũng có thể đoán cậu bé rất được lòng các bạn.

Có những bức ảnh hình như được lấy từ cuốn album tốt nghiệp cấp hai và cũng có những bức ảnh Kurahashi mặc đồng phục của FC Bushu Tozawa. Có điều, dù trong bất kỳ bức ảnh nào, cậu bé cũng đều mỉm cười dễ mến.

Với kiểu tóc hơi phá cách ở phần đuôi, Kurahashi tuyệt đối không giống một học sinh ưu tú, nói vậy nhưng cậu thiếu niên này cũng hoàn toàn không phải típ người mà từ đầu đến chân toát ra vẻ bất hảo. Kazuto không cảm thấy có gì khập khiễng trong việc cậu ta là bạn của Tadashi.

Hiệu trưởng Trường trung học thương mại Tozawa mở cuộc họp báo và đưa ra bình luận về vụ việc.

“Tôi nghe nói Kurahashi là người chuyên khuấy động bầu không khí cho cả lớp, được thầy yêu bạn mến, một cậu học trò với nụ cười để lại nhiều ấn tượng. Cứ nghĩ đến việc vụ án thương tâm này đã cướp đi sinh mạng vô giá của cậu bé là tôi lại cảm thấy vô cùng thương tiếc.”

Nhận xét từ phía trường học cũng tương tự. Xem ra đó chính là con người thật sự của Kurahashi Yoshihiko, chứ không phải lớp ngụy trang, làm màu.

Song le, việc Kurahashi Yoshihiko là một cậu bé được nhiều người yêu mến với tính cách cởi mở càng được nhấn mạnh bao nhiêu, thì tính chất man rợ và dị thường của vụ án càng được khắc họa rõ rệt bấy nhiêu. Kazuto có thể dễ dàng hình dung làn sóng căm phẫn đang lan rộng khắp dư luận xã hội, rằng tại sao một cậu bé vô tội lại phải hứng chịu bi kịch khủng khiếp này. Nếu bản thân gã đang xem chương trình thời sự trong trạng thái không có một chút liên quan nào thì chắc hẳn gã cũng sẽ nghĩ như vậy.

Có điều, trong vụ án này, Tadashi lại được cho là đứng ở vị trí đối cực với nạn nhân đáng thương kia. Con trai gã đứng ở phe gây ra cái sự man rợ và dị thường ấy.

Nếu không thể tin một cậu bé như Kurahashi Yoshihiko lại trở thành nạn nhân của một vụ án thương tâm như thế, thì việc một cậu bé như Tadashi lại là kẻ gây ra vụ án này còn khó tin hơn nhiều… Phải chăng những người biết rõ Tadashi sẽ nghĩ như vậy? Hay đó chỉ là thiên kiến của người làm cha mẹ? Chỉ là, dù thế nào đi nữa, người ta cũng sẽ không xét đến bản tính con người của Tadashi như đã làm với Kurahashi Yoshihiko, mà cho dù có xét đến cũng chẳng mong được dư luận cảm thông.

Sự tàn bạo của vụ án đã khắc sâu vào tâm can những khán giả đang dõi theo chương trình thời sự, cũng như sự dã man của những kẻ thủ ác đã bám chặt vào tâm trí họ tùy theo hình dung của mỗi người. Khi đó, cho dù Tadashi có đóng vai trò gì trong vụ án này thì bản chất con người nó sẽ là thứ chẳng liên quan. Thằng bé chỉ còn cách chấp nhận cái mác tội phạm tàn ác mà người ta gắn cho chỉ vì nó thuộc phe gây án.

Vụ án là như thế đó… Kazuto đúc kết như vậy, một cách không cảm xúc, xuất phát từ những kiến thức thông thường được tích lũy qua nhiều năm sống trên đời, và suy nghĩ ấy tách biệt với cái cảm giác khập khiễng mà gã đang mang trong lòng.

“Kurahashi là một người cực kỳ vui vẻ và tốt bụng, nhưng sau kỳ nghỉ hè gặp lại, cháu cũng cảm thấy có gì đấy khang khác, trông cậu ấy cứ ủ rũ thế nào ấy ạ…”

“Hồi đó mặt mũi cậu ấy còn sưng vù, cậu ấy bảo có xích mích với đám bạn chơi cùng.”

Mấy cậu bạn nam tiếp tục kể về tình trạng của Kurahashi Yoshihiko dạo gần đây.

Tadashi cũng gặp chuyện tương tự, nghĩ vậy Kazuto cảm thấy không thể chịu đựng nổi. Dù hai đứa có giống nhau như thế nào, nhưng giờ đây khi đã xảy ra sự việc không thể nào cứu vãn nổi thì chúng đã đứng ở hai vị trí khác hẳn nhau rồi.

Cookie vừa khẽ rên ư ử vừa nhấp nhổm quanh quẩn trước mặt Kazuto. Chắc nó muốn đi dạo đây mà. Nó đã được huấn luyện để không phóng uế trong nhà, vì vậy lúc này nó đang cố nhịn để trung thành tuân thủ quy định ấy.

Giờ không phải lúc Kazuto có thể thong dong dắt chó đi dạo, nhưng chỉ vì chuyện của con người mà bắt chú chó này phải kiềm chế ngay cả nhu cầu bài tiết thì kể cũng tội… Nghĩ vậy, Kazuto bèn quyết định cho nó ra ngoài đi dạo.

“Anh tắt ti vi giùm em.”

Thấy Kazuto đeo dây xích vào cổ Cookie, Kiyomi bấy giờ đang ngồi ở bàn ăn liền nói như thể chiếc ti vi khiến nàng thấy chướng mắt. Nãy giờ nàng vẫn ngoái đầu ra, dán chặt mắt vào ti vi mà còn bày đặt… Nghĩ thì nghĩ vậy, song Kazuto cũng rất hiểu tâm trạng muốn tách mình ra xa khỏi những nguồn tin tức xoay quanh vụ án, thế nên gã bèn cầm điều khiển lên và tắt ti vi.

Kazuto dắt Cookie ra khỏi nhà. Bầu trời mùa thu đang tối dần.

Gã nhác thấy bóng hai người đứng trước cửa. Một trong hai đang cầm máy quay.

Nhận ra Kazuto, họ liền lao đến như tên bắn, người đàn ông cầm máy quay đưa chiếc máy lên vai.

“Anh là bố của cháu Tadashi phải không ạ? Chúng tôi đến từ Đài truyền hình Miyako, xin phép hỏi anh một vài chuyện có được không ạ?”

Người đàn ông còn lại có vẻ là phóng viên, vừa nói vừa tiến đến gần Kazuto.

“Kia là xe của đài các anh hả?” Kazuto không đáp lại câu hỏi mà hất cằm chỉ về phía chiếc xe van đang đậu dọc hàng rào nhà bên cạnh. “Hàng xóm phàn nàn với nhà tôi, bảo nếu đấy là xe của khách nhà tôi thì đỗ ở chỗ khác cho, vậy nên các anh đánh xe ra chỗ khác giùm tôi nhé.”

“Tôi biết rồi. Chúng tôi sẽ đánh xe ra chỗ khác, nhưng trước đó anh có thể cho tôi hỏi đôi ba câu được không ạ?” tay phóng viên nói như để chắn lối đi của Kazuto.

“Chuyện gì mới được? Tại sao các anh lại chĩa máy quay vào người tôi nhỉ?”

“Chúng tôi dùng nó để ghi lại nội dung cuộc phỏng vấn, bởi vậy rất xin lỗi nhưng xin anh cho phép. Chúng tôi sẽ không quay mặt mà chỉ quay từ phần ngực trở xuống thôi ạ.”

Kazuto thở dài trước tay phóng viên có thái độ và cách nói năng tuy rất nhẹ nhàng nhưng lại ngầm ám chỉ một sự cố chấp, như muốn nói rằng một khi anh ta đã chộp được thứ gì thì sẽ quyết không chịu nhả ra.

“Tôi không biết gì hết nên cũng không trả lời được gì đâu.”

Cookie kéo căng sợi dây xích ra chiều muốn mau chóng được đi dạo, nhưng nó đã bị Kazuto giữ chân lại nên không thể nhúc nhích.

“Anh chỉ cần trả lời trong khả năng của mình là được. Tôi nghe nói cậu bé Kurahashi Yoshihiko, nạn nhân được tìm thấy hôm qua và cháu Tadashi nhà mình là bạn của nhau, chuyện đó có đúng không ạ?”

“Tôi có nghe chuyện đó, nhưng tôi không biết. Tôi cũng chưa thấy Tadashi nhắc đến tên cháu Kurahashi lần nào.”

“Con trai anh hiện đang ở đâu ạ?”

“Tôi không rõ. Từ hôm qua chúng tôi không liên lạc được với thằng bé nên đang rất lo lắng.”

“Lần cuối cùng gia đình liên lạc được với cháu là khi nào ạ?”

“Chiều hôm qua cháu có nhắn tin nói là chưa về được, nhưng bố mẹ không cần lo.”

“Cháu ra khỏi nhà từ bao giờ ạ?”

“Tối hôm kia.”

“Lúc ra khỏi nhà cháu nói gì ạ?”

“Không có gì đặc biệt. Nó chỉ bảo con ra đây một chút thôi.”

“Anh không để ý thấy điều gì, chẳng hạn như cháu đang vội vàng hoặc đang phấn khích ạ?”

“Không.”

“Gần đây cháu có biểu hiện kỳ lạ gì không ạ?”

Kazuto sững lại giây lát, nhưng rồi gã trả lời, “Tôi không biết.”

“Tôi cũng có nghe được chuyện nội bộ nhóm các cháu, bao gồm cả cháu Kurahashi và cháu Tadashi con trai anh đã nổ ra một cuộc cãi vã…”

“Tôi đã bảo là không biết gì mà lại. Nếu anh đã thu thập được thông tin gì thì ngược lại tôi còn muốn anh nói cho tôi biết đấy.”

Mặc cho Kazuto vặn lại như vậy, tay phóng viên cũng không buồn phản ứng.

“Vậy đến đây thôi nhé.”

Căn thời điểm thích hợp, Kazuto liền lách qua người tay phóng viên và bắt đầu rảo bước.

Tay phóng viên vẫn đuổi theo sau.

“Anh cảm nhận thế nào về cái chết của cháu Kurahashi Yoshihiko?”

“Cảm thấy thế nào ư…”

Kazuto đã không thể chuẩn bị tâm lý cho việc sẽ bị hỏi cả câu đó. Gã cảm thấy mình đã bị đẩy vào cái thế phải nhận câu hỏi đáng lẽ nên được dành cho gia đình của kẻ gây án.

“Tôi cảm thấy rất đau lòng, nhưng hiện giờ chúng tôi vẫn chưa có được thông tin gì, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn.”

“Nhưng rõ ràng sự thật là cháu Kurahashi đã không còn nữa…”

Kazuto không muốn bị quy kết bởi sự phỏng đoán vô căn cứ của bên thứ ba, song tay phóng viên vẫn ngoan cố áp đặt gã vào vị trí của gia đình thủ phạm.

“Bởi vậy tôi mới nói là cảm thấy rất đau lòng còn gì nữa. Tôi không biết gì hơn nên ngoài câu đó ra, tôi không thể nói gì khác!”

Thái độ đáng ghét của tay phóng viên khi không ngần ngại đuổi theo Kazuto đã chọc tức gã, khiến giọng nói gã cũng theo phản xạ mà trở nên kích động. Một cô bé có vẻ như là nữ sinh cấp ba đạp xe đi ngang qua, nhìn Kazuto chừng như không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.

“Chúng ta vẫn chưa biết được gì nên anh làm ơn đừng ăn nói kỳ quặc như vậy.”

“Ăn nói kỳ quặc?” tay phóng viên giả đò không hiểu.

“Các anh để tôi yên một lát được không? Tôi chỉ dắt chó đi dạo thôi rồi tôi lại về.”

Kazuto nói rồi cất bước. Lần này tay phóng viên không đuổi theo gã nữa.

Thật sự gã vẫn chưa biết được gì cả. Trong tình cảnh ấy, bảo gã phải diễn vai gia đình của thủ phạm thì thật vô lý… Kazuto vừa bước đi cùng Cookie, vừa nghiền ngẫm lại mẩu đối thoại với tay phóng viên. Gã xác nhận mình đã không trả lời gì sai, cố gắng xoa dịu dòng cảm xúc vừa dâng trào như sóng cuộn.

Mặt khác, bên cạnh những suy nghĩ ấy, Kazuto còn cảm thấy một nỗi bất an không biết rồi đây mọi chuyện sẽ ra sao đang lan rộng trong gã, bất luận gã có muốn hay không.

Giả sử cảnh sát tìm ra tung tích của Tadashi và bắt giữ thằng bé, đồng thời xác nhận nó là một trong những kẻ gây ra vụ án này, khi đó mọi chuyện sẽ thế nào nhỉ?

Liệu gã có phải đứng trước máy quay của giới truyền thông, khóc lóc xin thứ tội hay không?

Liệu gã có phải tham dự phiên tòa xét xử Tadashi, đứng vào bục khai báo, kiểm điểm rằng cách nuôi dạy của gã là không đúng, và thề rằng sẽ dốc hết sức giúp thằng bé cải tà quy chính hay không?

Liệu gã có phải viết hết lá thư này đến lá thư khác để xin lỗi bố mẹ của Kurahashi Yoshihiko, phải bán cả ngôi nhà này đi để bồi thường hay không?

Rồi công việc của gã sẽ thế nào?

Làm sao gã có thể tiếp tục làm việc như bây giờ. Có lẽ gã sẽ phải cắt đứt quan hệ với những đối tác làm ăn như công ty xây dựng Takayama và công ty sơn Hanaduka. Nếu họ quay lưng lại với gã, lời đồn sẽ bay xa và chẳng nơi nào thèm hợp tác với gã nữa. Gã sẽ phải rời bỏ Tozawa để đến một nơi nào đó gây dựng lại từ đầu, nhưng chẳng có gì đảm bảo gã có thể làm lại.

Thật hãi hùng.

Thế giới ấy đáng sợ đến nỗi nó không còn phù hợp với hai chữ “tương lai”.

Đến bây giờ gã vẫn chưa có cảm giác rằng Tadashi là một trong những kẻ gây án. Vậy mà gã chỉ có thể thấy xung quanh mình, tất cả mọi người đang tùy tiện củng cố nền móng cho cái tương lai đáng sợ đó ngày một vững chắc. Sự sai khác trong ý thức đó đã tạo nên sự khác biệt trong thái độ, điều này không khỏi khiến Kazuto rùng mình run rẩy.

Trong lúc đi bộ trên đường, gã chợt nhớ lại chuyện ngày xưa.

Nói là ngày xưa nhưng cũng mới chỉ cách đây có bốn năm, hồi Tadashi học lớp 6. Mùa hè đó gia đình Kazuto tổ chức lễ cầu siêu vào đám giỗ lần thứ bảy của cha gã ở quê nhà Gifu, đằng nào cũng mất công lặn lội về tận đây nên khi biết có một đại hội câu cá hồi masu [3] được tổ chức ở Satogawa gần nhà, gã đã lôi từ kho chứa đồ ra hai chiếc cần câu từng dùng ngày xưa và dẫn Tadashi đến đại hội đó. Hồi nhỏ, Kazuto từng đi bắt côn trùng thủy sinh ở bãi sông để làm mồi câu cá hồi amago [4] , bởi vậy những chú cá hồi masu vừa được thả xuống sông là sở trường của gã, nhưng với Tadashi thì đó là lần đầu tiên đi câu, và vì thế thằng bé khá lúng túng trong việc học những kỹ năng câu cá như đoán biết thời điểm cá đớp mồi nhờ vào dấu hiệu chuyển động và cảm giác ở tay.

Mặc dù vậy, trong quá trình Kazuto đứng đằng sau để chỉ cho Tadashi thời điểm cá đớp mồi và thời điểm giật dây câu, cuối cùng nó cũng câu được một con. Tadashi vừa rụt rè thao tác với chiếc cần cong vút vừa thốt lên đầy phấn khích “Con câu được rồi, câu được rồi”, và bắt đầu cuộc giao đấu với chú cá.

Kazuto còn dạy Tadashi cách giật cá lên, khi đã đếm được hai, ba chú cá chiến lợi phẩm, thấy Tadashi trở nên phấn khởi, gã bèn để thằng bé câu tự do, còn mình thì ngồi bên cạnh quăng cần.

“Bố ơi!” lát sau, Tadashi gọi. “Con vừa câu được một chú cá nhỏ!”

Kazuto nhìn sang, có vẻ như Tadashi giật mạnh quá nên chú cá đã văng đi mất, đang nằm quẫy trên bãi sông.

“Ồ, chẳng phải cá amago đấy sao?”

Đó là một chú cá hồi amago dài chưa đến mười centimet, xem chừng đã được thả xuống từ hồi đầu hè, khi còn là một chú cá con. Trên thân mình bé nhỏ của nó có những sọc xếp cạnh nhau rất đẹp, điểm xuyết những đốm màu đỏ tươi.

“Cá hồi amago khó câu lắm. Con cừ ghê.”

Kazuto khen ngợi.

“Nó tình cờ mắc câu khi con giật cần lên bố ạ.”

Tadashi nở một nụ cười khoái chí, trên tay cầm chú cá vùng suối nguồn vẫn thường được ví như đá quý.

“Nhưng mà, con thả nó đi đi.”

Kazuto nói vậy trong lúc Tadashi đang định vươn tay với xô đựng. Mặt thằng bé bỗng tối sầm lại.

“Tại sao hả bố?”

“Vì nó vẫn còn bé. Nó mới chỉ tầm tuổi như con thôi. Bắt nó thì tội nghiệp lắm, đúng không nào?”

Tadashi tỏ vẻ tiếc nuối, nhưng rồi dường như bị thuyết phục bởi lời bố nói, thằng bé bèn gật đầu, “Con biết rồi ạ.”

“Con thả nó xuống từ từ thôi, lấy tay đỡ cho đến khi nó bơi đi nhé.”

Kazuto dạy con trai cách phóng sinh. Tadashi định thả cá theo lời bố, nhưng chú cá cứ nằm ngang trên lòng bàn tay cậu.

“Hình như nó chết mất tiêu rồi…”

Tadashi nói với vẻ lo lắng, nhưng cậu vừa dứt lời thì chú amago bé nhỏ liền hồi sinh, lắc mình quay trở về với dòng nước.

“May quá.”

Tadashi mừng rỡ nói rồi nhìn bố. Đối với Kazuto, nhìn dáng vẻ ấy của con trai cũng đủ khiến gã khoan khoái trong lòng. Vậy là lời khuyên nhủ của gã đã có ý nghĩa của nó.

Sau đó, Tadashi không còn hào hứng câu cá như lúc trước nữa. Có vẻ như cu cậu đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.

“Này bố ơi.”

Lúc về, Tadashi hỏi bố.

“Lúc bị câu, chắc lũ cá đau lắm bố nhỉ?”

Trước câu hỏi ngây ngô đúng kiểu trẻ con đó, Kazuto không nhịn được cười, đồng thời gã cũng nghĩ xem mình nên trả lời như thế nào.

Hồi Tadashi và Miyabi hẵng còn nhỏ đã đành một nhẽ, nhưng khi cả hai đều đã là học sinh lớp lớn của bậc tiểu học, Kazuto luôn cố gắng trả lời thẳng thắn hết sức có thể mọi câu hỏi của chúng cho dù những câu hỏi ấy có ngô nghê đến mức nào. Gã không muốn chống chế bằng những câu trả lời lừa bịp trẻ con.

Ngay cả lần đó, gã cũng đã đưa ra được một câu trả lời chân thật. Miệng của loài cá không có cảm giác đau đớn nên chúng không cảm nhận được cơn đau. Việc chúng giật khỏi lưỡi câu chỉ đơn giản là để thoát khỏi sự giằng co của cần câu. Chúng vùng vẫy kháng cự không phải vì đau mà vì bản năng muốn giành lấy tự do. Còn con người chúng ta thì vận dụng trí tuệ và kỹ năng của mình để bắt lấy chúng…

Kazuto cho rằng việc dạy con như vậy không phải là xấu, xem ra gã đã có thể truyền tải đến thằng bé một cách đầy đủ về sự gan góc của loài cá cũng như cái thú của việc đi câu.

Thế nhưng, nét mặt dịu dàng của Tadashi khi phóng sinh chú cá amago bé nhỏ ngày hôm ấy đã đọng lại trong tâm trí gã, khiến gã muốn trân trọng nó.

“Nếu con là cá thì con sẽ nghĩ thế nào khi mắc phải lưỡi câu?”

“Chắc chắn là con không thích rồi. Đau lắm.”

Tadashi nói, vừa cười vừa nhăn mặt.

“Vậy thì, có lẽ lũ cá cũng cảm thấy như thế.”

Nghe bố nói, Tadashi bèn đưa mắt nhìn những chú cá đang nằm gọn trong chiếc hộp giữ lạnh một cách đầy tâm trạng, rồi cậu nói “Làm cá cũng vất vả thật”, ra chiều cảm thông lắm. Khuôn mặt ấy nom thật hiền, Kazuto trộm nghĩ gã đã đưa ra được một câu trả lời đúng đắn.

Sau lần ấy, Kazuto không đi câu cùng con trai thêm lần nào. Phần nhiều là vì kể từ hồi lên cấp hai Tadashi tối ngày chỉ biết đến tập tành bóng banh, nhưng Kazuto còn có cảm giác rằng phải chăng cuộc trò chuyện hôm ấy đã tác động không ít đến thằng bé. Gã đã định bụng nếu Tadashi nài nỉ thì sẽ lại dẫn thằng bé đi câu, song cơ hội ấy đã không đến nữa.

Có điều, mặc dù vậy, Kazuto vẫn cho rằng câu trả lời của gã khi ấy không hề sai. Đến tận bây giờ gã vẫn tâm đắc với câu trả lời của mình và chính vì lẽ đó mà gã mới không quên được nó.

Ngày còn thơ bé, Tadashi đã cho Kazuto thấy bản chất hiền lành của mình theo cái cách như thế.

Một đứa trẻ như vậy, trải qua quãng thời gian cùng lắm chỉ có bốn năm, liệu có thể thay đổi đến mức dính líu vào một vụ án giết người hay không?

Càng trưởng thành, cách suy nghĩ của con người ta càng thay đổi. Khi đã bước lên bậc thang của một người lớn, họ sẽ không thể sống với toàn những điều tốt đẹp.

Mà không, không chỉ con người mới thay đổi. Ngay cả những loài thú dữ được con người thuần hóa từ khi còn là một con non thì đến lúc trưởng thành, chúng sẽ vẫn bộc lộ dòng máu hoang dã của mình, và chỉ cần một sự vô ý cũng đủ khiến chúng được đà quay ra đối địch với con người. Đó còn là vấn đề bản năng nữa.

Bước vào tuổi dậy thì, Tadashi đã có những thay đổi. Bởi vậy, dĩ nhiên Kazuto hiểu Tadashi bây giờ không còn là Tadashi của những năm học cấp một nữa…

Song, dù thế nào gã cũng không thể liên tưởng đến vụ án lần này.

Đây là hai chuyện khác nhau.

Kazuto thở dài, gã thấy mệt mỏi với những suy nghĩ không lối thoát. Vừa hay Cookie cũng đã đến được bụi cây dọc bờ sông, chạy vòng quanh để tìm chỗ và lúc này đang bắt đầu giải quyết “nỗi buồn”. Nhìn cái dáng vẻ dường như chẳng hề bận tâm đến những trăn trở của con người ấy, tiếng thở dài mà Kazuto vừa buông ra giữa chừng lại biến thành tiếng trút bỏ đi những gánh nặng trong lòng.

“Chú ơi…”

Một giọng nói rụt rè cất lên sau lưng Kazuto đúng lúc gã vừa đứng dậy sau khi dọn dẹp xong bãi phân của Cookie.

Ngoảnh đầu lại, gã thấy một cô bé có vẻ là nữ sinh cấp ba đang phanh xe đạp đứng đó. Kazuto nhận ra đó chính là cô bé vừa đi ngang qua nhà gã lúc nãy. Cô bé mặc một chiếc váy liền thân màu xanh sẫm, chân đi đôi giày thể thao có phần hơi lỗi mốt. Mái tóc đen cắt ngắn cùng đôi mắt mí lót hiền lành nom khá ấn tượng.

“Vừa nãy cháu nhìn thấy chú ở trước cửa nhà bạn Tadashi, có phải chú là bố của bạn ấy không ạ?”

Cô bé hỏi rồi tự giới thiệu bản thân, “Cháu tên là Iizuka Anna, học cùng lớp với bạn Tadashi,” và cúi gập đầu chào gần như cùng lúc Kazuto gật đầu đáp “Ừ.”

Kazuto đã từng nghe đến cái tên này. Đây chính là cô bé mà Miyabi và Kiyomi vẫn kháo nhau là bạn gái của Tadashi.

“Cháu không liên lạc được với Tadashi, gửi tin nhắn LINE không thấy hiển thị đã đọc, gọi điện cũng chỉ nghe được thông báo điện thoại đang tắt máy, cháu thấy lo nên đã đến nhà chú để xem tình hình…”

Con bé bảo lo, có lẽ nó đang nói đến cả sự việc xảy ra ngày hôm qua. Nó đến để xem tình hình, vậy mà lại bắt gặp những người đàn ông vác máy quay đứng trước cửa, nên hẳn là đang thấy lạ. Có lẽ trong lúc bối rối không biết phải làm thế nào thì con bé lại trông thấy Kazuto đi ra, nên mới đuổi theo đến tận đây chăng…

“Cảm ơn cháu đã lo lắng cho thằng bé,” Kazuto đáp. “Nó ra ngoài từ tối hôm kia, đến giờ vẫn chưa thấy về. Cô chú cũng không gọi được cho nó.”

Iizuka Anna buông một tiếng thở dài, tỏ ý thất vọng.

“Cháu xem thời sự thấy người ta đưa tin đã phát hiện thi thể của Kurahashi Yoshihiko học Trường trung học thương mại Tozawa, một bạn mà Tadashi thường kể là chơi rất thân nên cháu thấy lo lo… Dù dạo này cháu vốn đã khó liên lạc được với Tadashi… Cơ mà, dù thế nào cháu cũng vẫn thấy lo…”

Cô bé cứ thế tuôn ra những khổ tâm trong lòng.

“Thật không phải vì đã khiến cháu lo lắng nhiều như thế.”

Kazuto vừa dứt lời, Anna đã lắc đầu nói, “Không đâu ạ.”

“Ở nhà, thằng bé hầu như không bao giờ nhắc đến chuyện bạn bè nên chú cũng mù tịt chẳng biết đằng nào mà lần, đang hoang mang lắm đây. Ngay cả chuyện Yoshihiko là bạn của nó cũng phải sau khi vụ án xảy ra chú mới biết đấy chứ.”

“Hình như Yoshihiko chơi chung với Tadashi ở câu lạc bộ bóng đá từ hồi cấp hai. Cháu nghe nói bạn ấy chơi bóng không được giỏi lắm nên chỉ toàn ở đội hình hai với đội hình ba, nhưng lại là một cậu bạn thú vị, tính tình ngồ ngộ, kiểu như nhân vật anh hề nên rất được mọi người quý mến.”

“Tại sao một cậu bé như vậy lại gặp phải tai ương nhỉ?” Kazuto cứ thế thốt ra câu hỏi ngây ngô vừa hiện lên trong đầu gã.

“Cái đó thì cháu cũng không biết,” Anna nói. “Nhưng nếu bạn ấy có những hành động như là phản bội hoặc phá vỡ lời hứa thì cho dù trước đó họ có thân với nhau đến đâu, hay nói đúng hơn là chính vì thân nên càng không thể tha thứ được.”

“Chính vì thân sao?” Kazuto lẩm bẩm, sau đó gã hỏi Anna. “Trong con mắt của cháu, thằng Tadashi nhà chú có phải đứa nóng nảy, không thể tha thứ cho bạn khi gặp những chuyện như vậy không?”

Anna do dự một lát, sau đó mới cất tiếng.

“Cháu không biết, vả lại cháu nghĩ chuyện đó còn tùy thuộc vào từng thời điểm và từng trường hợp nữa.”

Kazuto những mong Anna sẽ quả quyết rằng Tadashi không phải là đứa như vậy, song cô bé đã không nói thế. Mặc dù vậy, gã cũng thấy thật kỳ quặc khi bắt cô bé phải trả lời đúng ý mình, gã đành chuyển sang câu hỏi khác, dù trong lòng vẫn còn cảm giác ấm ách, khó chịu.

“Ngoài Yoshihiko ra, thường ngày chắc Tadashi cũng hay chơi với các bạn cùng thời tham gia câu lạc bộ bóng đá phải không cháu?”

“Có khoảng bốn, năm người cùng đội bóng với cậu ấy, còn lại là quen biết kiểu như bạn của bạn ấy ạ. Mấy đứa cùng đội thì hiện đã nghỉ chơi bóng cả rồi, vì thế mới rảnh rỗi tụ tập nhau lại… Tadashi kể với cháu như vậy ạ.”

“Vừa mới nghỉ chơi bóng đá mà nó đã gia nhập cái hội ấy rồi à.”

Kazuto nghĩ mọi chuyện đúng như gã dự đoán.

“Ở nhà Tadashi có kể gì về vụ chấn thương đầu gối không chú?” Anna hỏi.

“Kể gì là kể gì cơ?”

“Chẳng hạn như tại sao cậu ấy bị chấn thương ý ạ.”

“À không… chắc nó bị thương trong trận thi đấu thử thôi chứ gì.”

Cách nói chuyện của Anna như thể ngụ ý còn có chuyện gì hơn thế nữa.

“Cháu không biết có nên nói chuyện này với chú không,” Anna tỏ ra lưỡng lự, nhưng rồi cô bé bắt đầu kể. “Vụ đó là do các anh lớp 11 cố tình gây ra ạ.”

“Hả?” Kazuto ngỡ ngàng trước lời khẳng định chắc nịch của Anna. “Thế nghĩa là sao?”

“Cậu ấy đã bị tấn công trong một trận thi đấu thử, hay nói đúng hơn là trận đấu giữa hai đội trong cùng câu lạc bộ. Vì đảm nhận vai trò quản lý câu lạc bộ bóng đá nên cháu có đến xem trận ấy. Tadashi vốn xuất thân từ đội tuyển U15 nên hình như được thầy kỳ vọng lắm, khối 10 chỉ có mình cậu ấy được vào đội chủ lực. Trong trận thi đấu đó, người tắc bóng khiến Tadashi bị chấn thương là một anh lớp 11, cũng chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự giống cậu ấy. Lối chơi thô bạo, tắc bóng từ đằng sau, thậm chí thầy giáo còn phải mời anh ta ra khỏi sân ngay lập tức.”

Anna có xu hướng nhìn xuống dưới trong lúc nói chuyện, lúc này đôi má cô bé hơi méo xệch như thể đang hồi tưởng cảnh tượng ngày hôm đó.

“Tuy tai nạn nghiêm trọng đến mức phải phẫu thuật nhưng bề ngoài lại không bị làm lớn chuyện. Trong số các anh học khóa trên cũng có người bênh anh kia, bảo lúc đầu Ishikawa là người gây sự trước, kiểu như là tại cả hai bên chứ không phải chỉ có một người sai.”

Kazuto không rõ thực hư thế nào, gã chỉ còn biết chau mày đặt câu hỏi bằng ánh mắt. Anna bèn khẽ lắc đầu.

“Đúng là Tadashi cũng tắc bóng nhưng đó chỉ là một cú tắc bóng bình thường, không bị thổi còi. Vì thế bảo cậu ấy cũng có cái sai thì thật tội cho cậu ấy.”

Ra vậy, Kazuto hiểu ra đám học sinh khóa trên đã cậy quyền ỷ thế để đưa ra những phân xử vô lý.

“Nhưng cái anh học lớp 11 làm Tadashi bị chấn thương cũng đã xin lỗi cậu ấy và nhận sự trừng phạt, bởi vậy chuyện cũng không bị xé ra to. Lúc đó, bản thân Tadashi cũng chỉ nghĩ anh ta thi đấu hăng quá nên mới có lối chơi như vậy. Vì thế cậu ấy đã định sau khi phẫu thuật sẽ cố gắng hết sức tập vật lý trị liệu để sớm hồi phục.”

Nghe Anna nói, Kazuto mới ngẫm thấy đúng là trong số các cầu thủ chuyên nghiệp cũng có những người sau khi bị chấn thương đã trải qua thời gian tập vật lý trị liệu rồi quay trở lại thi đấu. Gã tưởng Tadashi nghỉ câu lạc bộ chỉ vì chấn thương song mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cú chấn thương đó không đặt dấu chấm hết cho tất cả, việc thằng bé từ bỏ cuộc sống của một cầu thủ còn xuất phát từ vấn đề cảm xúc.

“Thú thực với chú, mọi chuyện sau đó có lẽ là do lỗi của cháu,” Anna tỏ ra đau khổ. “Nhưng cháu đã trót nghe được cuộc trò chuyện giữa kẻ làm Tadashi bị chấn thương với một người cùng đội bóng, cũng là học sinh lớp 11 rằng anh ta thấy Ishikawa là kẻ kiêu căng ngạo mạn nên muốn vùi dập cậu ấy, rằng mọi chuyện đã diễn ra đúng ý anh ta… Đáng lẽ cháu chỉ nên giữ trong lòng, nhưng vì không thể tha thứ cho bọn họ nên cháu đã kể cho Tadashi nghe.” Nói đến đó, hai má Anna lại méo xệch.

“Mặc dù cậu ấy cố tỏ ra bình tĩnh, bảo là cũng đoán được chuyện đó rồi, nhưng cháu nghĩ hẳn cậu ấy phải sốc lắm. Có vẻ như cậu ấy thất vọng khi biết được bản tính của kẻ đã làm mình bị thương, cũng như việc xung quanh không một ai lên án hành động đó. Trong thời gian vẫn còn tập vật lý trị liệu, cậu ấy không đến xem các trận đấu nữa và còn nói với cháu là có thể sẽ từ bỏ con đường này.”

Trời mỗi lúc một nhá nhem, khuôn mặt Anna cũng dần trở nên sấp bóng. Cookie nãy giờ còn cố kéo căng sợi dây xích đòi đi dạo tiếp, lúc này cũng đã ngồi im như thể chịu bỏ cuộc.

“Chỉ là, nói thì nói vậy nhưng Tadashi vẫn coi bóng đá như mạng sống của mình, vì thế cháu nghĩ trong thâm tâm cậu ấy vẫn có nửa phần muốn quay trở lại thi đấu. Nhưng suy nghĩ ấy đã tan biến sau khi xảy ra chuyện anh học sinh lớp 11, kẻ gây chấn thương cho Tadashi bị tấn công trong kỳ nghỉ hè vừa rồi.”

“Sao cơ?”

“Cháu không được nghe trực tiếp từ người đó, nhưng hình như trên đường từ câu lạc bộ về, anh ta đã bị một vài người vác theo gậy kim loại bao vây và đánh cho gãy chân. Trên thực tế, anh ta cũng không thể đến sinh hoạt câu lạc bộ được nữa.”

“Thế là thế nào?” Kazuto không biết phải lý giải câu chuyện này sao cho đúng. “Nó có liên quan đến chuyện Tadashi bị chấn thương ư?”

Song nghĩ kỹ ra, gã thấy câu hỏi của mình thật vô nghĩa. Hẳn là phải có liên quan thì Anna mới nhắc đến. Chẳng qua Kazuto không muốn thừa nhận mà thôi.

“Cháu có hỏi Tadashi thì cậu ấy bảo không biết. Nhưng có một chuyện cháu nghĩ mãi không thông.”

Kazuto không biết rốt cuộc cô bé này đang định nói chuyện gì… Gã chỉ thấy một bầu không khí chẳng lành đang bao trùm, và vì thế gã đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Sự im lặng của Kazuto, một cách đầy tự nhiên, như tín hiệu thúc giục Anna tiếp tục câu chuyện của mình, cô bé tiếp lời.

“Hôm xảy ra sự việc, Tadashi đã rủ cháu đi Starbucks. Cậu ấy đã gọi cho cháu từ hai, ba hôm trước và hỏi ‘câu lạc bộ sinh hoạt đến mấy giờ’. Cháu nghĩ nếu đằng nào cũng gặp nhau, chi bằng cứ về nhà tắm rửa, thay quần áo cái đã, cháu đã hỏi cậu ấy là 7 giờ có được không. Nhưng cậu ấy lại bảo có hẹn vào buổi tối rồi nên muốn gặp nhau ngay khi cháu hết giờ sinh hoạt câu lạc bộ. Cháu mới nói thế thì để hôm nào có nhiều thời gian hơn rồi gặp cũng được, nhưng cậu ấy bảo muốn gặp hôm đó, và cứ hỏi cháu xem mấy giờ thì tan…”

Câu chuyện Anna kể nồng nặc mùi của một kế hoạch báo thù, nó khiến Kazuto ngột ngạt như vừa bị sặc.

“Ngay sau khi xảy ra sự việc kia, các anh khối 11 liền kháo nhau là Ishikawa có dính líu. Khi cháu phản bác lại, nói là hôm đó cháu đã gặp Tadashi thì họ bảo chắc chắn là do cậu ấy ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm, và còn đáp trả rằng họ biết đám kia là bạn thân của Ishikawa, vì thế cháu không nói lại được gì nữa.”

Nếu đây là một kế hoạch được dàn dựng từ trước thì kế hoạch này phải nói là khá sơ sài và có thể thấy rõ rành rành như trong lòng bàn tay.

“Cháu đã xác nhận lại với Tadashi. Như cháu vừa kể với chú lúc nãy, cậu ấy đã trả lời là không biết. Nhưng lúc trả lời như vậy, trông cậu ấy có gì đó là lạ… Cháu chỉ có thể nghĩ rằng cậu ấy đang giấu giếm chuyện gì đó, cháu không biết phải tin vào điều gì nữa.”

Anna cúi mặt xuống, thở khó nhọc.

“Nếu cậu ấy có dính líu thì là có dính líu, thế thôi… À không, nói thế này hơi khó nghe, nhưng cháu hiểu tâm trạng của cậu ấy. Nếu cậu ấy chịu tâm sự trước với cháu và nhất quyết muốn làm vậy bằng được thì rất có thể cháu cũng sẽ hiểu và giúp cậu ấy. Nhưng cậu ấy lại nói không phải và chẳng cho cháu biết điều gì, nên vấn đề còn lại chỉ là cháu có tin lời cậu ấy nói hay không thôi. Có lẽ cháu buộc phải tin cậu ấy và cháu cũng đã định sẽ như vậy, nhưng cháu lại không làm được… Cháu xin lỗi. Nghe như là cháu đang nghi ngờ Tadashi, vậy mà cháu lại đi nói với chú như thế này, cháu thật vô tâm quá.”

“Không đâu…”

Sở dĩ Kazuto không thể đáp lại một cách dứt khoát là bởi cũng giống như cô bé Anna đang tâm sự một cách đầy khổ sở, bản thân gã lúc này cũng cảm thấy thật đau lòng.

“Đợt đó, thái độ của các anh khóa trên trở nên gay gắt lắm, họ bảo cháu thuộc phe của Ishikawa, bởi vậy từ giữa kỳ nghỉ hè cháu cũng không dám đến câu lạc bộ nữa. Không những thế, Tadashi còn bảo cháu là hai đứa không nên gặp nhau một thời gian… Rồi lại xảy ra sự việc lần này. Vì thế, cháu không biết dạo gần đây cậu ấy đã gặp những chuyện gì, cậu ấy lại còn không chịu nghe điện thoại, cháu không thể nghĩ là cậu ấy vô can được, vậy nên cháu mới đứng ngồi không yên.”

Kazuto không biết phải nói gì để tâm trạng Anna được thoải mái hơn. Cô bé giãi bày tình cảnh của mình cũng như mối quan hệ giữa mình với Tadashi như thế này hẳn là đang rất mong Kazuto ít nhiều có thể giúp giải tỏa nỗi lòng.

Và, cái ý nghĩ dành cho Anna chỉ vụt qua tâm trí Kazuto trong thoáng chốc.

Bởi hơn thế, gã có quá nhiều điều phải tự mình lý giải.

Thứ gã cảm nhận được khi nghe câu chuyện của cô bé là một sự cong vênh.

Có một sự cong vênh cực kỳ lớn giữa câu chuyện của Anna với những thông tin về vụ án lần này mà Kazuto đang nắm được: Kurahashi Yoshihiko bị sát hại, một vài thiếu niên trong đó có Tadashi đang mất tích, vẫn còn quá nhiều điều gã chưa biết để có thể dễ dàng áp chúng vào một nhận định đơn thuần.

Và, cái đang chờ đợi Kazuto đằng sau sự cong vênh đó vừa mơ hồ lại vừa như đang đến gần tầm với của gã, khiến gã cảm thấy ruột gan như lửa đốt, chỉ chực đưa tay kéo cái chân tướng ấy về phía mình.

“Liệu có phải mấy đứa học khóa trên đã ăn miếng trả miếng với thằng Tadashi nhà chú không?”

Trong đầu Kazuto hiện lên hình ảnh cái hôm Tadashi bị bầm tím ở mặt.

Nhưng, Anna lại lắc đầu.

“Cháu nghĩ là không đâu ạ. Có lần cháu thấy cậu ấy vác bộ mặt sưng vù đến trường, cháu cũng hỏi có phải cậu ấy bị trả đũa không, nhưng cậu ấy bảo không hề có chuyện đó. Có thể đây chỉ là trực giác của cá nhân cháu, nhưng cháu thấy có vẻ như cậu ấy không nói dối.”

Có lẽ Anna đã nghĩ đến cùng một chuyện với Kazuto, song gã không thấy có sự do dự gì đáng kể trong câu trả lời mang tính phủ định này.

Nếu điểm mấu chốt để đi đến kết luận không nằm ở chỗ đó thì…

“Liệu có khi nào mấy cậu lớp 11 đó có liên quan đến vụ án lần này không cháu?”

Kazuto đặt câu hỏi, lái câu chuyện đi xa một chút, song gã không cho rằng đó là một ý nghĩ hoàn toàn phi lý.

Tóm lại, gã đang nghĩ Kurahashi Yoshihiko đã tham gia vào kế hoạch trả thù cậu học sinh lớp 11, kẻ làm Tadashi chấn thương, và lần này lại đến lượt cậu bé bị chúng ăn miếng trả miếng.

Có điều, ngay cả với câu hỏi này, Anna cũng lắc đầu.

“Cháu nghĩ là không. Cháu có hỏi qua một người bạn hiện đang quản lý câu lạc bộ bóng đá, bạn ấy bảo hôm nay mọi người vẫn đến sinh hoạt câu lạc bộ. Cháu nghĩ nếu có dính líu đến vụ án thì họ sẽ không thể ung dung đến câu lạc bộ được, bởi vậy cháu đoán là họ không liên quan gì ạ.”

Vậy là Anna cũng đã nghĩ đến khả năng ấy. Song, nếu thế thì đúng là chỉ còn cách phủ nhận khả năng này. Ít nhất thì không có đứa nào trực tiếp dính líu đến vụ án.

“Nếu hỏi ai là người nóng tính và hay sinh sự trong số các anh khối 11 ở câu lạc bộ của chúng cháu thì cái anh làm Tadashi bị chấn thương là số một. Những người còn lại mặc dù ngoài miệng có nói này nói nọ nhưng họ không phải kiểu người làm ra những chuyện quá đáng như thế, quả thực cháu khó mà nghĩ được là họ lại hy sinh cả thời cấp ba của mình để làm những chuyện như vậy.”

Kazuto khẽ ậm ừ.

Gã không tìm thấy bến đỗ.

Thực tại vẫn cứ méo mó như vậy.

Song mặt khác, trong lúc cố gắng tìm kiếm một bến đỗ, gã có cảm giác tựa như mình đã nhìn ra được đằng sau cái thực tại méo mó ấy là hình hài thực sự của một thứ gì đó lúc trước vẫn còn rất mờ nhạt.

Mặc dầu chưa đi được đến kết luận cuối cùng, song chỉ riêng thứ ấy là cứ lớn dần, lớn dần lên thành một khả năng mà gã không còn có thể nhắm mắt làm ngơ được nữa.

“Ngoài ra cháu không biết gì hơn nữa… Cháu nghĩ cô chú sẽ biết điều gì đó nên mới tới đây.”

Anna nói rồi ngẩng đầu lên, song quả thực Kazuto vẫn không thể giúp xua tan đi nỗi buồn đang hiển hiện trên gương mặt ấy.

“Chú xin lỗi, mang tiếng là bố nhưng cái gì chú cũng mù tịt. Chừng nào Tadashi chưa xuất hiện thì chú không biết chuyện thế nào. Vì thế hôm nay chú đã đến sở cảnh sát để nhờ họ tìm kiếm. Chú chỉ có thể làm được như vậy, bản thân chú cũng thấy chán nản lắm.”

“Mong là bạn ấy sẽ trở về bình yên vô sự…”

Tiếng thì thầm ủ rũ của Anna tan vào dòng suy tư của Kazuto, khiến gã giật nảy người.

Vậy là cô bé này cũng đang nghĩ đến khả năng đó.

Kazuto lấy tay lau mặt, cố gắng tự trấn an bản thân.

Nói theo cách của Anna thì chính xác là gã đang cảm thấy đứng ngồi không yên.

Trong hoàn cảnh này, không biết gã nên nói điều gì với cô bé cho đúng nhỉ. Kazuto thậm chí không thể đáp lại bằng câu “Cháu nói phải”.

Nó có gì đó hơi chệch với những suy tư trong lòng gã.

“Cảm ơn chú đã nghe câu chuyện của cháu.”

Anna khẽ cúi đầu, dường như hiểu ra rằng Kazuto sẽ không nói gì hơn nữa.

“Chú phải cảm ơn cháu mới đúng.”

Sau khi chia tay với Anna, Kazuto bèn đi bộ dọc bờ sông. Cookie chắc vì đã mất hứng nên bước chân cũng không còn thanh thoát nữa. Đi được một đoạn ngắn, Kazuto quyết định quay về luôn. Xa xa, gã trông thấy bóng lưng Anna đang đạp xe về nhà.

Chỉ dựa vào câu chuyện của cô bé, gã vẫn chưa thể nắm rõ mối quan hệ giữa Tadashi và những người xung quanh.

Song, câu chuyện ấy lại ám chỉ rằng bạo lực luôn đi cùng với nguyên lý hành động: khi một người bị đánh, họ sẽ đánh trả; và rằng một khi vướng vào rắc rối, con người ta vừa có thể trở thành thủ phạm, vừa có thể trở thành nạn nhân.

Tadashi cũng có thể là nạn nhân.

Khi ý thức mạnh mẽ về khả năng ấy, Kazuto bỗng buông một tiếng thở dài kích động.

Gã không biết bối cảnh nào dẫn đến chuyện đó. Gã không có đủ những mảnh ghép sự thật và chúng cũng không ăn khớp với nhau để gã có thể lý giải được.

Thế nhưng, dù tiền đề có thiếu trọn vẹn đến đâu thì gã vẫn thấy cái suy nghĩ Tadashi là nạn nhân chứ không phải hung thủ nghe xuôi tai hơn.

Nếu chỉ là một vụ đánh nhau vặt vãnh thì không nói làm gì, nhưng với một tội ác man rợ như vụ án lần này thì xét về bản chất con người của Tadashi, gã thấy khả năng ấy dễ xảy ra hơn.

Theo lời khai của nhân chứng, đã có hai đối tượng bỏ trốn khỏi chiếc xe ở hiện trường.

Ngoài ra, theo những gì Kiyomi nghe được từ tay nhà báo, hiện tại có ba thiếu niên mất tích, tính cả Tadashi.

Lúc nghe Kiyomi kể chuyện, Kazuto đã không thể suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa mà những con số khác nhau đó thể hiện. Đâu đó trong đầu gã vẫn còn suy nghĩ rằng mặc dù nhân chứng nói là có hai người, nhưng con số đó chưa chắc đã chính xác.

Có điều, nếu những con số đó đều đúng thì…

Chẳng phải ngoài Kurahashi Yoshihiko ra, sẽ có một nạn nhân nữa hay sao?

Chỉ dựa vào mỗi điều đó mà Kazuto đã thấy việc nhìn nhận Tadashi là nạn nhân đáng tin hơn.

Hoặc có thể chính Kiyomi cũng đã nhận ra khả năng ấy, dù không nói thành lời. Gã cảm thấy thế khi nhớ lại biểu hiện của vợ.

Cũng dễ hiểu thôi. Cái khả năng Tadashi là nạn nhân, rồi chưa kể đến giờ thằng bé vẫn biệt tăm biệt tích đồng nghĩa với việc vợ chồng gã đang ở vào tình cảnh phải lo lắng cho sự an nguy của nó.

Chỉ nghĩ thôi đã đủ bàng hoàng.

Nhưng ngay cả suy nghĩ Tadashi là hung thủ tham gia vào việc đánh hội đồng Kurahashi Yoshihiko đến chết, hiện đang bỏ trốn cũng đáng sợ không kém.

Đáng tiếc thay, trong sự việc lần này, sẽ chẳng có sự thật nào đem lại bình an cho gia đình gã.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke