Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Thường ngày, lúc nào Kiyomi cũng chuẩn bị bữa tối xong xuôi trước 7 giờ, nhưng hôm nay công việc đó đã bị trì hoãn đến tận hơn 8 giờ. Bản thân nàng chẳng thiết tha ăn uống gì nên mãi vẫn không muốn vào bếp. Miyabi thì nhốt mình trong phòng. Còn Kazuto từ lúc dắt Cookie đi dạo về, chẳng nói chẳng rằng, cứ ngồi lì trên ghế xô pha, đắm mình trong suy tư.

Bất chấp điều đó, chỉ riêng Cookie là vẫn kêu đói thảm thiết, vì thế Kiyomi đành uể oải nhấc mông lên, mở hộp đồ ăn cho chó.

Rồi gần như là tiện một công đôi việc, nàng thái mớ rau trong tủ lạnh để làm món cơm rang, ngâm túi canh mua ngoài siêu thị vào nước nóng rồi trút ra bát, xếp lên bàn ăn.

“Ăn cơm thôi!” Kiyomi định gọi Miyabi, nhưng rồi nàng chợt nhận ra nàng không đủ tự tin giọng mình có thể vang đến tận tầng hai. Nàng bèn lên cầu thang, mở tấm rèm xếp ở phòng con bé.

“Xuống ăn cơm đi con.”

Nàng thấy Miyabi đang ngồi ở bàn học, nghịch điện thoại. Đây là chiếc điện thoại nàng hứa khi nào con bé lên cấp ba sẽ mua cho, vậy mà nhân dịp Tadashi vào cấp ba, nàng đã tiện thể đổi luôn cho con bé.

Mặc dù đoán chẳng phải con bé đang học hành gì cho cam, song Kiyomi cũng không buồn càm ràm. Việc nó không thể tập trung học âu cũng là điều dễ hiểu.

Miyabi lí nhí đáp lại, sau đó nó bỏ điện thoại xuống, tắt đèn và ra khỏi phòng.

“Trên mạng người ta viết đủ thứ về vụ đó.”

Vừa bước xuống cầu thang, Miyabi vừa nói sau lưng mẹ.

“Sao?”

“Họ viết cả về anh nữa. Có những bài gọi anh là ‘I’ hoặc ‘I-Kawa’, người nào tinh ý ắt sẽ đoán ra được là đang viết về anh.”

“Họ viết những gì?”

“Nhiều lắm… Con chẳng biết cái gì mới là thật.”

Liệu có phải người ta đang lan truyền những tin đồn về vụ án trên các diễn đàn mạng không nhỉ… Kiyomi bắt gặp ánh mắt của Kazuto đang ngồi bên bàn ăn, song gã không bình luận gì. Đáng ra ở địa vị của người làm cha mẹ, nàng phải nói với con rằng đừng có động một chút là lại để ý đến những tin đồn mà cư dân mạng tùy tiện viết lên rồi lại tưởng chúng là thật, song lúc này chính vợ chồng nàng đang ở vào tình cảnh khát thông tin, ngay cả khi đó chỉ là những lời đồn đoán.

“Buổi học thêm ngày mai con phải làm thế nào bây giờ?”

Xem ra Miyabi không muốn ăn cho lắm, dù đã vào bữa nhưng con bé vẫn dành phần lớn thời gian để dùng thìa đảo chỗ cơm rang.

“Thế nào là thế nào…?”

“Con cho bọn Mio leo cây vụ karaoke nên giờ cứ thấy gường gượng với chúng nó…”

“Chuyện đó thì con chỉ cần xin lỗi một câu là xong chứ sao.”

Mặc dù nghe mẹ nói vậy nhưng Miyabi vẫn chẳng hề tỏ vẻ đã hiểu. Xem ra bản thân lý do mà con bé đưa ra vốn không phải là lý do thực sự, thấy mẹ im lặng, nó bèn vừa trộn cơm rang, vừa nói tiếp.

“Đã thế vào giờ giải lao mọi người còn bàn tán về vụ án… Con chẳng biết phải nói gì. Chẳng qua hôm nay họ chưa biết anh có liên quan, chứ bây giờ người ta còn đưa cả lên mạng như thế kiểu gì mọi người cũng biết, rồi khi các bạn nhắc tới chuyện đó thì con biết làm thế nào.”

Chỉ cần tưởng tượng đến cái thế giới đang bao vây Miyabi, một cô bé mới học lớp 9 là Kiyomi đã có thể dễ dàng hiểu được nỗi trăn trở ấy nghiêm trọng đến mức nào. Nàng cũng chẳng thể ngay lập tức thốt ra lời nào hay ho được.

“Còn chưa biết gì mà,” đột nhiên Kazuto lên tiếng. “Đừng có hơi tí lại lo sợ về mấy chuyện như thế. Con cứ đường hoàng là được.”

Lời nói của Kazuto mạnh mẽ đến kinh ngạc, nhưng dường như nó lại không phù hợp với tâm trạng của Miyabi lúc này.

“Bố nói thế…” Miyabi hơi nhăn mặt, “nhưng bản thân chuyện anh có liên quan đến vụ án là không thể suy chuyển được nữa cơ mà?”

“Nói là có liên quan nhưng chúng ta vẫn chưa biết anh con có liên quan như thế nào,” Kazuto đáp lại ngay lập tức. “Ý bố là vẫn chưa khẳng định được chuyện anh con là kẻ phạm tội hay kẻ gây án gì đó.”

Kiyomi khẽ cắn môi. Nàng hiểu rằng chồng mình cũng đã nhận ra khả năng ấy.

Nhưng dù có nhận ra thì nàng cũng không muốn Kazuto nói điều đó với Miyabi.

“Vậy anh là…” Nói đến đấy, Miyabi bỗng im bặt. “Thế thì?” con bé tròn xoe mắt, chĩa ánh nhìn đầy thắc mắc về phía Kiyomi.

“Nghĩa là chừng nào cảnh sát còn chưa liên lạc gì thì chúng ta cũng chưa biết được gì hết, vì thế con không cần bận tâm đến từng lời đồn đâu,” Kiyomi chống chế. “Bố con nói linh tinh ấy mà.”

“Nói linh tinh cái gì cơ?” Kazuto hỏi lại, vẫn bằng chất giọng điềm tĩnh. “Sự thật là vậy, anh chẳng nói linh tinh gì cả.”

“Anh thôi đi.”

Kiyomi nén giọng ngăn lại, nhưng Kazuto không chịu dừng ở đó.

“Em ấy, ngoài miệng thì nói vẫn chưa biết được gì nhưng em cũng không nghĩ thằng Tadashi nhà mình hoàn toàn vô can trong vụ án này đúng không?”

“Nhưng mình cũng đâu cần nghĩ như thể sẽ xảy ra những khả năng quái gở đó chứ.”

Lần này Kiyomi hơi gay gắt một chút những mong kết thúc câu chuyện, vậy mà Kazuto lại nhăn mặt như thể bị kích động bởi câu nói ấy.

“Xảy ra quá đi chứ. Nghe còn hợp lý hơn chuyện Tadashi hùa vào đánh hội đồng bạn nhiều.”

“Vậy ý anh là gì?” cảm xúc của Kiyomi đã vượt tầm kiểm soát. “Ý anh là Tadashi chết rồi cũng được sao?”

Kiyomi hiếm khi nói chuyện bằng giọng kích động như thế, trong khoảnh khắc Kazuto im lặng như đang nín thở. Có điều, đó dường như cũng là khoảng thời gian để gã tiếp tục đưa ra phản biện.

“Ý anh không phải như thế,” Kazuto dẩu môi lên nói. “Anh chỉ đang nói một khi khả năng ấy là có thực thì chúng ta cũng phải lường trước.”

“Giờ vẫn chưa biết gì mà anh đã nghĩ đến chuyện đó khác nào anh mong nó sẽ xảy ra.”

“Vậy ý em là gì?” Kazuto hỏi như hắt nước vào mặt vợ. “Em mong thằng bé là hung thủ chắc?”

“Nếu phải chọn một trong hai thì như thế còn tốt hơn nhiều,” Kiyomi nói. “Còn phải hỏi nữa sao.”

“Là mạng người đấy, em có hiểu điều đó có nghĩa là thế nào không?”

“Em hiểu chứ.”

“Không, em không hiểu đâu,” Kazuto quy kết. “Trong con mắt của người đời thì tên hung thủ đó là kẻ giết người. Tadashi là kẻ giết người đấy!”

“Dù vậy, chắc chắn thằng bé phải có lý do của nó. Trước khi biết được điều đó, anh có nói những lời này cũng chẳng ích gì.”

“Ngay giây phút một con người mất đi tính mạng thì mọi lý do lý trấu đều chẳng liên quan gì nữa. Sự thật nói lên tất cả. Dù lý do là gì thì thiên hạ nhìn vào cũng chỉ thấy nó là kẻ giết người thôi.”

Kiyomi không khỏi sửng sốt khi thấy chồng thản nhiên nhắc đến từ “giết người, giết người” dù rằng đang nói về chính con trai của mình, nước mắt nàng chực trào ra.

“Đứa con mà chúng ta dành bao nhiêu công sức để nuôi dạy lại thành ra thế đấy. Liệu em có chấp nhận nổi chuyện đó không?”

“Đành chấp nhận thôi chứ sao, chúng ta là bố mẹ nó mà. Chỉ còn cách chấp nhận và bắt nó làm lại cuộc đời thôi.”

“Em đừng nói dễ như thế,” Kazuto thở dài, lắc đầu. “Nếu Tadashi làm việc đó thì nó không phải Tadashi mà chúng ta biết nữa. Anh không nghĩ thằng bé lại làm như vậy, dù cố đến mấy anh cũng không thể nào nghĩ cho nổi. Nhưng nếu đúng là nó làm vậy thật thì anh chỉ có thể nói rằng nó không phải thằng Tadashi mà anh biết. Từ giây phút nó gây ra chuyện đó, nó đã là một con người khác so với Tadashi lúc ra khỏi nhà. Đến mức độ như vậy đấy. Làm sao chúng ta có thể cho phép một kẻ xa lạ làm lại cuộc đời hay cải tà quy chính dễ dàng như thế chứ.”

“Tadashi vẫn là Tadashi thôi.”

Một câu nói thiếu logic, nhưng Kiyomi vẫn bật ra đầy tự tin. Trên thực tế, chuyện đến nước này đã không còn logic gì nữa rồi.

“Nếu còn sống, kiểu gì nó cũng làm lại được,” cuối cùng khi cảm xúc đã dâng trào, những giọt nước mắt của Kiyomi từ từ tuôn rơi. “Nhưng con người ta, chết là hết đấy.”

“Thật mâu thuẫn,” Kazuto lạnh lùng bác bỏ. “Nói như em thì những kẻ cướp đi tính mạng của người khác rồi chạy trốn cảnh sát sẽ được tha thứ sao? Anh muốn tin thằng bé không phải người như thế. Chỉ vậy thôi.”

Kiyomi bưng mặt, hai vai run lên bần bật.

“Nói thế khác nào bảo Tadashi chết đi cũng được. Làm bố mà sao anh có thể nói ra những lời lạnh lùng như thế chứ?”

“Còn em làm mẹ mà không thể tin thằng bé sao?”

“Anh đang lý sự cùn đấy!”

Tại sao cùng làm cha, làm mẹ mà cách suy nghĩ của hai người lại khác nhau đến thế… Kiyomi cảm thấy bức bối không chịu nổi. Tại sao chồng nàng không chịu nói rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ bảo vệ con trai? Chỉ cần Kazuto nói ra câu đó thôi là bản thân nàng đã có thể mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi…

Kiyomi bỏ phần cơm rang thừa vào túi ni lông được lồng vào cái rổ đựng rác tam giác trong bồn rửa bát.

Vừa mới ban nãy, lúc còn ở trên đĩa nó vẫn giữ được dáng vẻ tự nhiên của một món ăn, vậy mà ngay giây phút bị ném vào túi rác, nó đã biến thành một thứ rác bẩn thỉu và gớm ghiếc.

Kiyomi chẳng thiết ăn nên đành vậy. Thậm chí nàng cũng không mảy may thấy phí hoài, nàng chỉ nghĩ sao mà nó giống hình hài một gia đình đang sụp đổ quá dễ dàng.

Nàng đổ cả phần cơm của Miyabi. Con bé hầu như chẳng bỏ miệng miếng nào, nó cứ thế bỏ lên tầng hai mà không buồn nói cảm ơn mẹ về bữa ăn.

Chỉ mình Kazuto vẫn ngồi lại bàn ăn, tiếp tục xúc cơm. Song động tác ấy thật đờ đẫn, đĩa cơm rang đầy ú ụ chẳng vơi đi là bao.

Lúc sau, gã đặt thìa xuống như thể đã quyết định dừng bữa.

“Anh xin lỗi… Cảm ơn em về bữa ăn.”

Kiyomi thầm mong chồng sẽ xin lỗi về một chuyện khác quan trọng hơn là chuyện này.

Nàng biết vợ chồng sau cùng vẫn chỉ là người dưng. Nàng cũng biết Kazuto là người làm bất cứ việc gì cũng muốn phải hợp tình đạt lý, chính bởi vậy mà ngay cả trong công việc kiến trúc, chồng nàng cũng luôn thuyết phục được người khác về ý tưởng thiết kế cũng như cấu trúc của từng chi tiết.

Thế nhưng, đem chuẩn mực đó áp vào một tình huống buộc người ta phải lo lắng cho sự sống còn của thứ vô cùng quý giá là gia đình thì Kiyomi không thể tán đồng.

Trong thâm tâm, chồng nàng đã giết chết đứa con trai của mình. Kazuto mong nó chết, vin vào cái lý do chẳng có chút giá trị nào, rằng chỉ vì tin tưởng nó.

Dù thế nào Kiyomi cũng không thể ngả theo cái suy nghĩ ấy được.

Liệu có phải nàng đã sai?

Đúng là nàng không thể tưởng tượng ra chuyện Tadashi cùng một giuộc với đám hung thủ, dính líu đến vụ án và hiện tại vẫn đang chạy trốn. Nàng không muốn tin điều đó.

Nhưng phàm là con người, nàng không thể quả quyết rằng chuyện đó không đời nào xảy ra. Biết đâu có một lý do gì đấy mà chỉ bọn trẻ mới hiểu. Cũng có khi thằng bé không có ý định ấy, nhưng bầu không khí ở đó cùng sự khích bác lẫn nhau giữa đám bạn đã thúc đẩy nó hành động, khiến nó gây ra một hậu quả không thể cứu vãn nổi.

Vả lại, một khi chưa có gì sáng tỏ, nàng không thể phủ nhận khả năng Tadashi không phải hung thủ cũng chẳng phải nạn nhân và hoàn toàn vô can trong chuyện này. Dù có bị nói là ngây thơ đi nữa, trong lòng Kiyomi vẫn còn nhiều phần mong một hiện thực sóng yên biển lặng như thế.

Rời khỏi bàn ăn, Kazuto ra phòng khách mà chẳng nói năng gì.

Kiyomi nghe thấy tiếng đóng mở cửa, chắc Kazuto định đi sang văn phòng.

Giờ này mà còn làm việc nữa sao… Trong khoảnh khắc, Kiyomi đã nghĩ như vậy nhưng rồi câu chuyện về những lời đồn trên mạng mà Miyabi nhắc tới bỗng vụt qua đầu nàng. Rất có thể Kazuto đang định kiểm chứng thông tin bằng máy tính ở văn phòng.

Kiyomi cũng thấy tò mò, nàng bèn lấy chiếc máy tính bảng từ đống đồ nghề làm việc đang xếp gọn trên kệ tủ.

Nàng quay trở lại bàn, đoạn mở ứng dụng trình duyệt.

Nàng lướt thử một vài trang tin tức nhưng có vẻ như vẫn chưa có thông tin gì mới liên quan đến vụ án.

Nàng bèn tìm kiếm từ khóa “Tozawa” từ những thông tin đang được đăng trên Twitter. Song chỉ thấy toàn những bài đăng lại tin tức của báo chí.

Có điều, trong số đó có khá nhiều bài đăng kèm bình luận cá nhân, toàn những lời lẽ gay gắt kiểu như “phải trừng phạt thật nặng đám thủ ác này”, “bọn rác rưởi này không đủ tư cách sống”, “chừng nào chúng ta còn lơi lỏng chỉ vì chúng là trẻ vị thành niên thì những thành phần như thế này sẽ vẫn tiếp tục hoành hành”. Liệu đây có phải là cảm xúc thông thường của dư luận xã hội không nhỉ. Bản thân Kiyomi thậm chí không biết phải lý giải chuyện này như thế nào, bởi vậy xem ra con mắt hà khắc của người đời đã một lần nữa chỉ ra cho nàng mức độ nghiêm trọng của vụ án lần này.

Diễn biến vụ án Tozawa, hỏi chuyện một nhân vật đã cho nhóm hung thủ mượn xe ô tô.

Kiyomi dừng mắt ở bài Tweet đó. Chủ nhân bài viết tên là Naito Shigehiko.

Chính là tay phóng viên đã đến nhà nàng.

Nàng bèn mở thử trang thông tin cá nhân của anh ta.

Vụ án Tozawa. Nạn nhân là một thiếu niên hết sức bình thường. Không một ai nói xấu về cậu bé.

Vụ án Tozawa. Phải chăng là rắc rối nội bộ? Xung quanh nạn nhân, một vài đối tượng đang mất tích.

Vụ án Tozawa. Khả năng có người đang tiếp tay cho kẻ bỏ trốn.

Vụ án Tozawa. Chưa chắc chỉ có một nạn nhân?

Vụ án Tozawa. Chưa tìm ra tung tích đám hung thủ. Phải chăng chúng đang chui lủi trong nội thành Tokyo?

Mỗi ngày Naito lại đăng hai, ba Tweet ghi lại những thông tin đã góp nhặt được, nhưng đó chỉ là những câu ngắn chứ không đi vào chi tiết. Có lẽ anh ta sẽ công bố nội dung chi tiết trong những bài đăng trên tạp chí tuần.

Không biết Miyabi lượm mấy tin đồn đó ở đâu. Kiyomi quyết định xem thử loạt bài viết về vụ án được đăng trên những diễn đàn lớn.

Giữa một rừng bình luận tục tĩu của đám đông thích hóng chuyện, Kiyomi tìm thấy bài viết bàn tán sôi nổi về vụ án ở một diễn đàn liên quan đến bóng đá. Hình như có hẳn một thớt dành cho tuyển U18 của FC Bushu Tozawa. Nàng bèn chuyển đến trang đó. Thế rồi, nàng thấy rải rác bài viết của những người có vẻ là biết rất rõ Tadashi cũng như đám bạn của nó và xem ra khá tường tận sự thể.

Đội hình lũ xấu xa - cựu thành viên FC Bushu Tozawa lứa tuổi U15

- S-yama (17): Hậu vệ. Một đứa cá biệt, liên tiếp thể hiện lối chơi thô bạo, bị các câu lạc bộ khác ghét cay ghét đắng. Cậy mình là con trai huấn luyện viên để ngồi vào vị trí cầu thủ chính thức. Đương nhiên nó không lên được tuyển U18.

- I-kawa (16): Tiền vệ phòng ngự. Không lên được tuyển U18 nên đành vào câu lạc bộ bóng đá của trường cấp ba Tozawa nhưng lại bị một tên khóa trên vùi dập can tội tinh tướng. Vài tháng sau, tên đó bị tiễn vào bệnh viện, không rõ lý do.

- W-mura (16): Tiền đạo. Chạy rất nhanh nhưng không có khiếu đá bóng nên không vào được tuyển U18. Đôi chân chạy nhanh như gió được phát huy vào việc trộm bốt hoặc bỏ trốn trong vụ án lần này.

- Nghe đâu có hai đứa bỏ trốn mà.

- Đây là giả thuyết thằng W-mura lẩn nhanh quá nên bà lão ấy không nhìn thấy.

- Hình như chiếc xe đó là thằng S-yama mượn của một đứa khóa trên ở gần khu nhà nó. Xem ra khổ chủ không ngờ được là bọn nó lại dùng vào việc này. Cơ mà ngay cái lúc anh ta cho trẻ vị thành niên mượn ô tô thì đã được coi là đồng lõa rồi.

- S-yama là cái thằng chơi vị trí trung vệ ở tuyển U15 ấy à? Tao đã từng đụng độ với nó. Trong lúc tranh bóng, tao đã mấy lần bị nó thụi vào bụng (cười).

- Có vẻ như thằng S-yama là thủ phạm chính nhỉ.

- Tao có biết thằng W-mura, nó không phải đứa xấu xa như thế. Vụ trộm bốt là như nào đấy?

- Có ảnh purikura [5] của nó đấy.

- Chụp ảnh purikura để khoe khoang đôi bốt ăn trộm ấy hả. Thứ đó mà nó cũng đăng lên mạng được thì tài nhỉ.

- Vụ cái thằng khóa trên vùi dập I-kawa bị tiễn vào bệnh viện nghe ghê thế.

- Nguồn cơn dẫn đến hành vi dã man của bọn này xuất phát từ vụ thằng I bị chấn thương. Chính nhóm này cộng với thằng K, nạn nhân của vụ án, đã tấn công các tay học khóa trên kia để trả đũa. Tao cũng chẳng thương nổi thằng K. Kể từ lúc nó giao du với bọn này thì coi như nó tự làm tự chịu.

- Tóm lại là cái bọn rác rưởi này bị chia rẽ nội bộ hả chúng mày.

- Nó là nạn nhân mà mày bảo không thương được thì hơi quá đáng. Nói vậy thì thằng H-ta học trường cấp ba Tozawa - cái thằng làm thằng I-kawa bị chấn thương đấy cũng là đứa có vấn đề, nó có bị trả đũa cũng chẳng trách ai được.

- Mày đừng lôi những người không trực tiếp liên quan vào đây.

- Làm sao khẳng định là nó không liên quan được.

- Rốt cuộc thủ phạm chính là thằng S-yama hay thằng I-kawa? Thằng S-yama lớn hơn một tuổi nên chắc nó là đầu sỏ hả?

- Một khi đã có đứa phải bỏ mạng thì tất cả những thằng nhúng tay vào đều là đồng phạm. Có vẻ như S-yama là thằng lên kế hoạch cho việc vứt xác.

- Tao nghĩ cũng có thể là thằng I-kawa lắm chứ. Còn thằng W-mura là đứa hùa theo.

- Xem ra W-mura, kẻ chuyên có những pha lượn lách trên sân cỏ đã phát huy tối đa năng lực của mình để khiến chiếc xe gặp tai nạn. Cái anh chàng đã vượt qua hậu vệ, vượt qua thủ môn rồi mà lại đá hỏng, lấy thân mình làm rung lưới đội bạn.

- Cha nội được phỏng vấn trong chương trình thời sự trên ti vi là bố thằng I à?

- Ông ta nói gì? Có thấy mặt không?

- Không thấy mặt. Thấy hình con chó, hình như ông ta đang dắt chó đi dạo. Ông ta nói đại loại là “Gia đình đang lo lắng vì không liên lạc được với con trai”.

- Nhà thằng I-kawa nuôi chó mà.

- Dắt chó đi dạo á, đang lúc thế này mà vẫn đủng đỉnh gớm nhỉ.

- Bố thằng I là nhà thiết kế. Nhà nó cũng sang chảnh lắm.

- Ông này có vẻ trẻ trâu nhỉ, thảo nào thằng con cũng trẻ trâu.

- Chắc có thể định vị được ngay vị trí nhà nó.

- Tao cũng muốn phỏng vấn cả lão huấn luyện viên S-yama nữa. Lão nổi tiếng vì mỗi khi thằng con thể hiện lối chơi thô bạo, lão sẽ vỗ tay khen “Cú tắc bóng rất đẹp”, còn với những đứa khác, lão sẵn lòng đá đít ngay lập tức.

- Cứ tưởng cảnh sát sẽ túm cổ chúng ngay, không ngờ đến giờ vẫn chưa tìm được nhỉ. Hay có ai đó đang chứa chấp chúng?

- Chúng đang cố sống cố chết chạy trốn cảnh sát. Nghe đâu thằng S gọi điện cho đứa nào đấy bảo là chúng lỡ giết chết hai mạng người nên chỉ còn cách trốn chui trốn lủi.

- Chuyện đó có thật không? Quả nhiên lời khai của bà nhân chứng về việc có hai đứa bỏ trốn là đúng ha?

- Một đứa nữa là ai?

- Có thật không nhỉ? Nếu còn một nạn nhân nữa thì cái xác ấy đi đâu rồi?

- Có thể chúng đã giấu ở đâu đấy, hoặc đã chôn rồi. Nếu muốn chôn hai cái xác, chúng sẽ phải dọn dẹp từng cái một, cũng dễ hiểu thôi mà.

Trong lúc đọc những dòng bình luận đó, Kiyomi bắt đầu cảm nhận thấy tiếng đập thình thịch trong lồng ngực mà nàng khó lòng kìm lại được. Họ thản nhiên bàn tán về Tadashi và cả gia đình nàng.

Kiyomi không biết những bài viết này nói đúng được đến đâu. Kazuto là kiến trúc sư thiết kế nhà ở, nói là nhà thiết kế không thôi thì không đúng lắm. Xem ra mạng xã hội luôn gắn liền với những thông tin thất thiệt kiểu thế, bởi vậy dĩ nhiên nàng không định coi tất cả là sự thật.

Song, xét từ việc Tadashi được điểm mặt chỉ tên ở đây, rõ ràng Kiyomi cũng không thể bỏ ngoài tai, coi đây là câu chuyện hoàn toàn nhảm nhí được. Có vẻ như hai đứa mất tích còn lại cũng chính là hai đứa được nhắc đến ở đây.

Xem ra đúng là sau khi nghỉ câu lạc bộ, Tadashi chủ yếu giao du với đám bạn cùng thời U15. Có lẽ chúng đều không lên được U18 và phải chăng cũng đều đã từ bỏ con đường bóng đá, rảnh rỗi quá không biết làm gì nên kỳ nghỉ hè vừa rồi mới thường xuyên rủ nhau chơi thâu đêm suốt sáng hết lần này đến lần khác.

S-yama chắc là nói đến Shioyama. Mặc dù số lần Kiyomi đến xem Tadashi luyện tập hay thi đấu chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng nàng vẫn biết tên của huấn luyện viên Shioyama. Nàng cũng từng nghe nói con trai của ông ta học trên Tadashi một lớp.

Còn W-mura thì nàng chịu không đoán được. Có điều, xem ra cậu bé này cũng giống Kurahashi Yoshihiko, chơi thân với Tadashi từ thời ở đội tuyển U15.

Và có vẻ như giữa chúng đã xảy ra một xích mích gì đó mà Kiyomi cũng không biết, xuất phát từ chuyện Tadashi bị chấn thương ở chân.

Ngay cả Kiyomi cũng phần nào cảm nhận được Tadashi bị chấn thương là do một học sinh khóa trên cố tình nhắm vào nó. Nếu không nhầm thì cậu học sinh đó tên là Hotsuta… Hình như đó là một người đàn anh không được đứng đắn cho lắm. Nghe giọng điệu của Tadashi khi mẹ hỏi về tình hình lúc bị chấn thương cũng đủ hiểu thằng bé đó có lối chơi nguy hiểm đến thế nào, chưa kể việc thầy cố vấn của câu lạc bộ đến tận nhà thăm hỏi Tadashi cũng đã cho thấy đây không phải là chuyện tầm thường. Lúc thầy cố vấn cúi đầu trước Kiyomi và nói “Một phần cũng do tôi bất cẩn”, cảm nghĩ đầu tiên trong đầu nàng là người thầy này thật liêm khiết và trung thực, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy đối với Tadashi mà nói thì đó không phải là chuyện có thể xí xóa bằng một lời xin lỗi.

Có vẻ như Tadashi đã trả đũa cậu Hotsuta đó. Kiyomi không biết chuyện xảy ra khi nào. Có phải hôm Tadashi bị bầm tím trên mặt không? Hay là hôm nó mua con dao? Hoặc trước đó nữa, trong kỳ nghỉ hè?

Nàng cũng không biết chuyện đó có chắc là sự thật hay không. Nếu một vụ việc như thế không được công khai ra ngoài thì có thể là nó đã được giải quyết bằng một cuộc cãi lộn của bọn trẻ con, hoặc vì đây không phải là chuyện ai đúng ai sai nên Hotsuta cũng khó mà làm lớn chuyện. Nói gì thì nói, nếu bảo đám bạn đã tham gia giúp một tay khi đó chính là những đứa được cho là có liên quan đến vụ án lần này thì Kiyomi có thể cảm nhận được tính chân thực trong câu chuyện.

Và ở trên mạng, bọn trẻ đang đoán rằng nội bộ nhóm bạn tham gia vào kế hoạch trả thù đó đã xảy ra lục đục. Những chuyện diễn ra sau đó đành phó mặc cho trí tưởng tượng. Biết đâu đấy, chuyện nhóm Tadashi khiến Hotsuta phải vào bệnh viện chỉ dừng lại là một lời đồn chứ không hề có bằng chứng gì. Khi ấy, giả dụ nhóm của Kurahashi Yoshihiko bắt đầu nghĩ đến việc phơi bày chuyện đó và những đứa khác tìm cách bịt mồm chúng… Kịch bản này thì sao nhỉ?

Hoặc có thể vì hằng ngày phải bầu bạn với những cuốn tiểu thuyết nên Kiyomi mới nghĩ đến cái động cơ điển hình như thế, còn sự thật rất có thể lại là một câu chuyện điên rồ, dị biệt hơn nhiều.

Đương nhiên, không phải trong lòng nàng không dấy lên cảm giác hoài nghi bản thân khi lại đi suy luận một lý do chẳng khác nào cơn ác mộng như thế cho tất cả việc này, rằng con trai nàng đã lên kế hoạch trả thù ai đó, sau đó nhóm bạn tham gia vào âm mưu trả thù của nó đã chia rẽ nội bộ để rồi cướp đi tính mạng một con người. Có điều, nếu không làm vậy để tìm ra một nơi chốn định tâm lại dù chỉ là về mặt lý trí thì những nỗi bất an mà Kiyomi đang ghìm chặt trong lòng sẽ lại ngóc đầu trỗi dậy ngay.

Sau khi xảy ra vụ án, Shioyama đã gọi điện cho một người quen nào đó, nói rằng chúng đã giết chết hai mạng người nên chỉ còn cách chạy trốn khắp nơi.

Từ lúc nhận ra nạn nhân chưa chắc chỉ có một, trong lòng Kiyomi cứ có một cảm giác nặng trĩu.

Có điều, ngay cả khi đúng là có hai đứa bỏ trốn khỏi chiếc xe thì cũng không thể khẳng định rằng nên coi một trong ba đứa mất tích là nạn nhân. Có thể nó cũng tham gia vào việc gây án nhưng không lên xe mà đi thực hiện một nhiệm vụ khác, chưa kể không thể không nghĩ đến giả thuyết đứa trẻ đó ngay từ đầu đã không liên quan gì đến vụ án, dù khả năng ấy là rất thấp đi nữa… Cho đến tận khi nãy Kiyomi vẫn còn nghĩ như vậy.

Thế nhưng, khi biết được chuyện này thì cái ý nghĩ mà nàng cố bấu víu vào ấy đã bỗng chốc tiêu tan. Shioyama nói nó đã giết hai mạng người… Không biết liệu chuyện đó đáng tin đến đâu nhỉ.

Không khó để khẳng định những bài viết trên các diễn đàn kiểu này chỉ là tập hợp những tin đồn thất thiệt. Nhưng nếu đây đích thị là một câu chuyện nhảm nhí thì Kiyomi không hiểu nổi lý do tại sao nhân vật này lại phải cố tình viết ra như vậy.

Một cách đầy bốc đồng, nàng đóng cửa sổ diễn đàn.

Nàng bưng mặt, thở dài.

Tiếng thở dài ấy chẳng thể xua tan đám mây xám xịt đang loang khắp tâm trí nàng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke