Sáng hôm sau, lúc đang nằm trên giường, Kazuto nghe thấy tiếng xe máy ở bên ngoài, có vẻ như là của người giao báo.
Bản thân gã cũng chẳng biết đêm qua mình có ngủ được hay không, về mặt cảm giác, gã chỉ thấy đã trải qua mấy tiếng buổi đêm trong trạng thái đầu óc như bị tê liệt, không suy nghĩ được gì, còn sâu bên trong hốc mắt, sự mệt mỏi vẫn bám chặt không rời, chẳng khác gì lúc mới leo lên giường.
Sau khi xác nhận bên ngoài trời đã tỏ nhờ những tia sáng chiếu vào khiến chiếc rèm hiện lên mờ ảo, Kazuto quyết định ra khỏi giường.
Nằm ở giường bên cạnh, Kiyomi đang trở mình, quay lưng về phía gã. Tối hôm qua, từ lúc sang văn phòng để kiểm tra thông tin trên các diễn đàn mạng về, Kazuto không nói lời nào với vợ. Có mở miệng chắc hai người sẽ lại lao vào cãi vã vô ích thôi. Xem ra Kiyomi đang cảm thấy thất vọng về cách nghĩ của chồng, nhưng về phần mình, Kazuto chỉ có thể nghĩ rằng vợ gã đang không nhìn ra được hiện thực phũ phàng.
Kazuto ra bồn rửa mặt, sau đó ngồi xuống chiếc ghế xô pha trong phòng khách. Cookie bấy giờ đang nằm ngủ trên thảm, thấy hơi người nên nó choàng tỉnh, chạy đến chỗ ông chủ. Kazuto liền xoa đầu nó.
Một buổi sáng yên ắng… Kazuto cảm thấy có sự giễu cợt trong ý nghĩ ấy, gã quyết định đứng lên, ra ngoài lấy báo.
Gã tháo khóa, mở cửa. Mặc dù cũng chắc mẩm đám phóng viên không đời nào mò đến vào giờ này, nhưng khi không thấy bóng dáng họ, Kazuto vẫn thấy yên tâm phần nào. Nhưng rồi ngay lập tức gã khựng lại khi phát hiện những vết bẩn kỳ lạ trên nền gạch lát đất nung dưới chân.
Có cả những mảnh màu trắng nằm rải rác, hình như là vỏ trứng. Và gã hiểu ra thứ làm vấy bẩn nền gạch lát đất nung chính là trứng.
Gã đi ra ngoài, nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy bóng người.
Xem ra ai đó đã ném trứng vào cửa nhà gã, thứ chất lỏng nhớp nháp chảy lòng thòng như thể đang trườn trên bề mặt cửa.
Kazuto giận sôi người khi thấy ngôi nhà mà mình nâng niu bị vấy bẩn theo cách này.
Tối hôm qua, sau khi ở văn phòng về, gã vào phòng khách bật ti vi, xem chương trình thời sự. Gã chú ý đến đoạn băng VTR chiếu kèm với bản tin về vụ án Tozawa quay cảnh gã đang trả lời câu hỏi của phóng viên. Họ chỉ cắt ra đoạn gã nói “Từ hôm qua gia đình không liên lạc được với cháu nên đang rất lo lắng”, phát cùng lời tường thuật về việc xung quanh nạn nhân hiện đang có một vài người bạn bị mất tích, cảnh sát đang tiến hành điều tra một cách thận trọng, bao gồm cả điều tra xem những vụ mất tích đó có liên quan đến vụ án hay không.
Đúng như tay phóng viên cam kết, đoạn băng không quay mặt của Kazuto. Thay vào đó là hình ảnh của Cookie. Trong tình cảnh buộc phải trốn tránh những câu hỏi của phóng viên thì đúng là chẳng còn cách nào khác, nói vậy nhưng giọng điệu của gã vẫn mang đậm tính chất của một câu trả lời qua loa cho xong, những khán giả bình thường hoàn toàn không hay biết bối cảnh đằng sau câu chuyện hẳn sẽ nhìn thấy trong đó hình ảnh bố của cậu thiếu niên được cho là nhiều khả năng có liên quan đến vụ án đang đủng đỉnh dắt chó đi dạo, chẳng buồn đếm xỉa tới mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Trên các diễn đàn mạng cũng có một số bài viết đề cập đến đoạn VTR này, xem ra nó cũng được phát trong bản tin thời sự buổi chiều. Đâu đó có cả những lời đồn đoán gần như chỉ đích danh Tadashi, khiến Kazuto không khỏi nghĩ rằng những người có mối quan tâm đặc biệt lớn đến vụ án sống quanh đây hẳn sẽ không khó để xác định đúng vị trí ngôi nhà này dựa trên những thông tin ấy, và nó đã trở thành nỗi lo lắng của gã.
Kazuto vào phòng khách, lấy danh thiếp của Teranuma và chiếc điện thoại không dây ra, ngồi ở bậu cửa, gọi điện cho Sở cảnh sát Tozawa.
“Sở cảnh sát Tozawa xin nghe.”
Người nhấc máy nói giọng khác với Teranuma.
“A lô, tôi là Ishikawa, cho hỏi có anh Teranuma hay chị Noda ở đó không ạ?”
“Ừ… m, họ vẫn chưa tới đâu.”
Kazuto không biết làm thế nào, nhưng rồi gã quyết định trình báo với người này, ngay cả khi anh ta chẳng biết gã là ai.
“Tôi là bố của cháu Ishikawa Tadashi, vừa xong lúc đi ra ngoài, tôi thấy hình như ai đó đã ném trứng sống vào cửa nhà tôi, giờ nó đang rất bẩn.”
“Hả… Tôi chỉ cần nhắn vậy với anh Teranuma là được phải không?”
Xem ra người đàn ông này không có ý định tiếp chuyện Kazuto. Phải chăng anh ta muốn nói với những chuyện ở mức độ này, cảnh sát sẽ không có hành động gì đâu. Kazuto muốn chẹp miệng nhưng gã cố nén lại đáp, “Vâng, anh hãy làm vậy giúp tôi.”
Kết thúc cuộc gọi, gã vừa lướt báo vừa chờ Teranuma gọi lại, nhưng hơn nửa giờ trôi qua vẫn không thấy tăm hơi gì. Mặc dù cũng nghĩ mới sớm ngày ra nên đành vậy, song càng lúc gã càng phát chán vì phải chờ đợi. Hơn hết thảy, gã chỉ muốn mau chóng dọn đống bẩn thỉu trước cửa.
Ban đầu khi Kazuto trao đổi với cảnh sát về việc Tadashi mất tích, họ cũng khá dửng dưng, bởi vậy cho dù gã có trình báo về những thiệt hại này, chắc họ cũng chẳng chịu điều tra cho đàng hoàng… Kazuto tự mình đưa ra kết luận và quyết định bắt tay vào dọn dẹp. Gã sang văn phòng lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số, chụp lại tình trạng thiệt hại để làm bằng chứng. Sau đó, gã cắm vòi phun nước vào cái van ở bên ngoài, phun rửa xung quanh cửa, phần cánh cửa thì sau khi lau bằng nước, gã lấy xi đánh đánh cho sáng loáng.
Khi cửa nhà đã sạch sẽ trở lại, những cảm xúc dậy sóng trong lòng Kazuto cũng dịu đi đôi chút. Song gã vẫn không dừng tay. Vốn dĩ, bất kể trong việc bảo trì hay dọn dẹp nhà cửa, một khi đã bắt tay vào là Kazuto phải làm cho đến nơi đến chốn mới vừa lòng. Gã cọ hết toàn bộ phần gạch lát đất nung, bao gồm cả những phần lát trong vườn chứ không riêng gì lối vào nhà. Với cột trụ hay hòm thư bằng sắt, sau khi rửa bằng nước gã cũng đánh sáp ong bóng loáng.
Ngôi nhà này gã không chỉ chăm chút về mặt thiết kế mà còn để ý đến từng nguyên vật liệu, để mười năm hay hai mươi năm nữa vẫn có thể dùng nó làm nhà mẫu. Ngoại trừ những thay đổi theo thời gian có thể chấp nhận được như một điểm lý thú của ngôi nhà, Kazuto vẫn luôn bù đắp bằng việc bảo trì, giữ gìn sự tươi tắn của nó.
Gã không thể để mặc ngôi nhà yêu quý của mình bị một kẻ giời ơi đất hỡi vấy bẩn bằng một hành động chẳng khác nào của lũ lưu manh. Gã sẽ khiến hắn phải e dè trước việc ném trứng vào một ngôi nhà khang trang như thế này… Nghĩ vậy, Kazuto bèn dồn hết tâm trí vào việc chà cọ tấm biển tên treo trên cột trụ.
Xong xuôi đâu đấy, gã lại cắm mặt nhổ đám cỏ dại mọc quanh các bụi cây. Gã vẫn làm vườn đều đặn hai lần một tháng nên không có búi cỏ nào lớn, nhưng những ngọn cỏ bé xíu thì đã bắt đầu đâm chồi. Kazuto túm lấy từng ngọn cỏ và nhổ chúng khỏi mặt đất.
Mỗi lần có ai đó đi ngang qua gã lại ngẩng mặt lên, canh phòng xem liệu có phải lại là đám người đến quấy phá nhà gã không. Giữa lúc đó, một chiếc xe van đỗ xịch trước cổng nhà. Đã khoảng một tiếng trôi qua kể từ lúc gã bắt đầu dọn dẹp quanh chỗ cửa ra vào.
Trông thấy một vài người, trong đó có cả người đàn ông vác máy quay xuống khỏi chiếc xe, Kazuto liền thu dọn đồ đạc.
“Chào buổi sáng! Cho hỏi anh có phải là bố của cháu Ishikawa Tadashi không ạ? Chúng tôi đến từ Đài truyền hình Daiichi, không biết anh có thể nói chuyện với chúng tôi một lát không?”
Tay phóng viên bắt chuyện với Kazuto bằng cái giọng vang sang cả nhà hàng xóm.
“Tôi xin phép từ chối. Tôi thấy phiền lắm.”
Bất chấp câu trả lời của Kazuto, tay phóng viên vẫn bước chân lên lối đi dẫn vào cửa nhà gã, miệng nói “Chúng tôi sẽ không quay mặt anh đâu, phiền anh trả lời đôi, ba câu.”
“Đừng tự tiện sấn vào địa phận nhà tôi!” Kazuto nói, ngăn bước chân của đám phóng viên. “Chỉ vì nhà đài các anh tùy tiện đưa tin mà gia đình chúng tôi phải hứng chịu những trò quấy rối quái đản, phiền toái này đây.”
“Nếu anh nói đến cuộc phỏng vấn hôm qua thì đấy không phải đài chúng tôi đâu. Nếu anh có điều gì muốn nói, chúng tôi xin được lắng nghe.”
“Tôi chẳng muốn nói gì hết. Chỉ xin các anh để cho tôi yên.”
“Anh đã nhận được liên lạc gì từ cháu Tadashi chưa?”
Tay thợ quay phim đã bắt đầu lăm lăm máy quay.
“Chưa.”
“Anh có lo lắng không ạ?”
Sửng sốt trước câu hỏi xem thường người khác của tay phóng viên, Kazuto liền quay lưng đi, thấy vậy tay phóng viên liền gọi với theo như kiểu khẩn nài.
“Một câu thôi, xin anh cho tôi hỏi một câu thôi. Anh hãy nói lời gì đó về người đã khuất.”
Kazuto ngoảnh lại, trừng mắt nhìn tay phóng viên.
“Tại sao anh lại yêu cầu tôi bình luận về chuyện đó? Cứ như thể ngay từ đầu anh đã coi con trai tôi là kẻ phạm tội vậy. Giờ vẫn chưa biết được gì mà anh lại quy kết nó là hung thủ.”
“Không, không, tôi hoàn toàn không có ý đó,” tay phóng viên thản nhiên chống chế, nét mặt chẳng hề thay đổi. “Chỉ là chúng tôi được biết cháu nhà mình bị mất tích gần thời điểm xảy ra vụ án, chúng tôi đoán hẳn bố cháu đang rất lo lắng, bởi vậy mới muốn lắng nghe nỗi lòng cũng như những suy nghĩ của anh về vụ án này.”
“Nếu vậy thì anh cũng cần có cách hỏi sao cho phù hợp chứ? Có thể con trai tôi cũng là nạn nhân. Anh có biết điều đó không mà nói?”
“Cụ thể ý anh là sao ạ?”
Cụ thể cái quái gì chứ… Quá ngán ngẩm trước cách nói chuyện của tay phóng viên chẳng chịu động não một tí nào mà chỉ chăm chăm bằng mọi giá cậy được miệng Kazuto, gã lại một lần nữa quay lưng đi.
“Xin hãy cho biết vì lý do gì mà anh lại cho rằng con trai mình là nạn nhân? Có phải anh đã biết được sự thật gì không ạ?”
Phớt lờ câu hỏi của tay phóng viên, Kazuto quay trở vào nhà.
Trong lúc Kazuto đang dùng bữa sáng chỉ có cơm, canh miso và dưa muối thì điện thoại bàn nhà gã đổ chuông. Kiyomi nhấc máy, sau khi nói “Dạ, chào buổi sáng…” bằng giọng trịnh trọng, nàng tiếp tục trả lời với dáng vẻ nhu mì “Vâng… Vâng… Đúng vậy.”
“Cháu ra ngoài từ tối thứ Bảy, hôm qua cảnh sát cũng đến nhà chúng tôi hỏi cặn kẽ nhưng hiện tại gia đình vẫn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra…”
“Vâng, tôi đoán hình như cháu đã ở cùng nhóm bạn chơi chung câu lạc bộ bóng đá hồi cấp hai và đã xảy ra vấn đề gì đó…”
“Tôi thành thật xin lỗi vì đã làm mọi người kinh động… Vâng… Vậy ạ? Tôi hiểu rồi. Vâng… Tôi xin lỗi.”
Thấy vợ nói chuyện về vụ án bằng thái độ hết sức dè chừng như thế, Kazuto dỏng tai nghe mà trong lòng nghi hoặc không biết đối phương là ai. Nàng vừa đặt máy xuống, gã đã hỏi “Ai gọi đấy?”
“Thầy hiệu phó trường cấp ba,” Kiyomi đáp. “Thầy ấy bảo phía cảnh sát và giới truyền thông cũng đã liên lạc với nhà trường, sáng nay họ vừa tổ chức cuộc họp khẩn cấp.”
Mặc dù đã lường trước là sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra, song Kazuto vẫn nghĩ bụng mới sáng ra mà đã căng thẳng thế này rồi.
“Phía nhà trường có biết được thông tin gì không?”
“Họ mới chỉ gấp rút tập trung nhau lại rồi gọi cho nhà mình để hỏi chuyện thôi nên cũng chưa biết được gì đâu.”
Nhìn khuôn mặt dửng dưng của vợ lúc trả lời như vậy, tự nhiên Kazuto lại muốn nói một câu.
“Sao cũng được, nhưng kể cả có nói chuyện với trường học của thằng bé thì em cũng bỏ cái kiểu nói chuyện khúm núm ấy đi.”
“Sao cơ?”
“Thái độ như kiểu ngay từ đầu Tadashi đã là tội phạm ấy. Có khi nhà trường lại tưởng như thế luôn.”
Nghe Kazuto nói vậy, Kiyomi không đáp lại nữa, nàng đưa mắt nhìn đi chỗ khác rồi quay lại với bữa sáng của mình.
“Anh Teranuma phải không ạ?”
“Vâng, tôi Teranuma đây.”
Ăn sáng xong, Kazuto liền đi ra ghế xô pha, gọi điện lại cho Sở cảnh sát Tozawa. Lần này gã được nối máy tới Teranuma.
“Tôi là bố của cháu Ishikawa Tadashi.”
“À, anh Ishikawa ạ… Cảm ơn anh về chuyện hôm qua.”
Sau khi chêm vào một câu chào hỏi ngắn, Teranuma liền hỏi, “Có chuyện gì vậy anh?”
“Sáng nay tôi phát hiện có người ném trứng sống vào cửa nhà mình, tôi đã gọi tới chỗ anh một lần rồi, không biết anh đã nghe chuyện chưa?”
“Hừ… m, vậy à… Xem ra thông tin liên lạc không được thông suốt rồi,” Teranuma đáp, chẳng hề tỏ ý e ngại. “Chuyện như thế nào hả anh?”
“Lúc mở cửa ra, tôi thấy trứng bắn tung tóe trước hiên nhà. Vì không thấy có vẻ gì là người của phía cảnh sát các anh sẽ tới xem nên tôi đã dọn đi rồi.”
“Vậy à… Nếu không phải chuyện gì to tát thì cũng khó, về chuyện đó tôi mong anh hết sức lưu ý cho.”
Đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ, vả lại Kazuto cũng không định lưu ý vì những chuyện như thế. Mặc dù cảm thấy không phục trước cách nói chuyện dửng dưng của tay cảnh sát, song trong lòng Kazuto cũng dấy lên suy nghĩ xen lẫn cảm giác mỉa mai rằng có lẽ bản thân việc gã nhờ cậy cảnh sát đã là không đúng, và rồi gã chẳng biết phải chĩa mũi dao phẫn uất về hướng nào nữa.
“Về chuyện của Tadashi, sau đó các anh đã có thêm thông tin gì chưa?”
Kazuto sốc lại tinh thần, đổi chủ đề nói chuyện.
“Ở thời điểm hiện tại chúng tôi vẫn chưa có chuyện gì để thông báo cho gia đình cả.”
“Chuyện anh bảo có thể xác định vị trí nhờ tín hiệu yếu ớt của điện thoại sao rồi? Các anh vẫn chưa xác định được ư?”
“Xin lỗi anh nhưng chúng tôi không thể thông báo nhất cử nhất động tình hình điều tra vụ án được.”
Teranuma đáp tỉnh bơ.
“Nhưng đấy là anh đang nói trên phương diện coi Tadashi là một trong số các hung thủ phải không? Chẳng phải chính anh đã nói với tôi rằng vẫn chưa biết Tadashi có liên quan đến vụ án này như thế nào hay sao? Chúng tôi nộp đơn trình báo mất tích vì một lý do đơn thuần là lo lắng cho đứa con trai đang bặt vô âm tín. Và chính các anh đã khuyên chúng tôi như vậy. Lẽ đương nhiên chúng tôi phải hỏi xem các anh đã biết được thông tin gì chưa chứ?”
Thấy Kazuto hùng hổ nói hòng tạo sức ép, đầu dây bên kia liền đáp lại bằng giọng thoáng chút bối rối, “Đúng là như vậy…” Sau vài giây thở dài ậm ờ, Teranuma nói tiếp, “Vậy thì, tôi chỉ xin nói riêng về chuyện đó thôi... Chúng tôi không bắt được sóng.”
“Không bắt được ư?”
“Vâng,” Teranuma nói. “Chúng ta có thể nghĩ đến rất nhiều tình huống, nhưng khả dĩ nhất là điện thoại đã tháo SIM. Sau đó lắp SIM khác vào để sử dụng… Trong trường hợp này, đương nhiên những tín hiệu yếu ớt trước đó sẽ biến mất.”
“Ý anh là Tadashi đã làm vậy?”
“Chúng tôi không khẳng định chuyện đó. Tôi chỉ đang nói là có khả năng ấy thôi. Kiếm một cái SIM khác thay vào là cách thường thấy để làm mất dấu chiếc điện thoại.”
“Cách thường thấy ấy hả, thế giới của bọn tội phạm thế nào thì tôi không biết chứ Tadashi nhà tôi chỉ là một học sinh cấp ba bình thường thôi.”
“Một học sinh cấp ba bình thường có biết điều này cũng không lấy gì làm lạ.”
“Anh muốn nói nó đã làm trò ranh mãnh đó để lẩn trốn ư? Quả nhiên anh đang coi nó là thủ phạm nhỉ,” Kazuto không thể ngăn mình thốt ra câu nòi châm chọc đó.
“Tôi không có ý đó, nhưng với tư cách là cảnh sát, chúng tôi sẽ tiến hành điều tra mà không loại trừ bất kỳ khả năng nào.”
Nói thế khác nào bảo họ cũng có những suy xét đầy đủ về khả năng Tadashi là hung thủ. Cách nói chuyện này nghe còn lạnh lùng hơn cả hôm qua.
Kazuto chợt nảy ra một ý nghĩ và rồi gã hỏi thử Teranuma, “Còn điện thoại của những đứa trẻ đang mất tích khác thì sao?”
“Quả thực tôi không thể cho anh biết đến mức đó được.”
“Có phải cũng không bắt được sóng giống điện thoại của Tadashi không?”
Teranuma không trả lời.
Nếu điện thoại của những đứa khác đều chung tình trạng thì việc nhìn nhận Tadashi làm thế để chạy trốn cũng không có gì lạ.
Mà không… Kazuto bỗng nghĩ lại.
“Điện thoại của Kurahashi thì sao?”
“Tôi không thể tiết lộ được.”
“Điện thoại của cậu bé cũng mất sóng phải không? Xem ra chúng ta sẽ không thể biết được đứa trẻ là nạn nhân hay hung thủ dựa vào việc điện thoại còn sóng hay mất sóng phải không?”
“Đương nhiên là vậy,” Teranuma nói.
“Anh Teranuma này, tôi không thể không nghĩ Tadashi cũng là nạn nhân giống như cậu bé Kurahashi.”
“Chuyện đó thì… tôi không thể nói được gì rồi.”
“Nghe đồn một cậu bé hiện đang mất tích, không phải Tadashi nhà tôi, đã gọi điện cho người quen nói rằng nó đã giết chết hai mạng người, cảnh sát các anh có biết chuyện đó không?”
“Anh nghe chuyện đó ở đâu?”
“Tôi đọc trên mạng.”
“Hừm… ra vậy,” Teranuma nói như độc thoại. “Xin lỗi anh nhưng tôi khó mà đưa ra bình luận gì về những chuyện như vậy.”
“Có hai đứa bỏ trốn khỏi chiếc ô tô. Ba đứa không rõ tung tích. Nếu làm phép trừ thì một đứa sẽ là nạn nhân giống như Kurahashi còn gì?”
Kiyomi nãy giờ vẫn đang ngồi ở bàn ăn nghe Kazuto nói chuyện bỗng đứng dậy, đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Không bận tâm đến điều đó, Kazuto vẫn tiếp tục.
“Chắc chắn nạn nhân đó chính là Tadashi. Vậy mà từ cảnh sát các anh cho đến giới truyền thông rồi dư luận xã hội đều coi nó như tội phạm.”
“Tôi hoàn toàn không có ý đó đâu.”
“Tôi không cần biết anh có ý đó hay không, nhưng nếu các anh không chịu công khai những gì đã điều tra được thì thiên hạ sẽ cứ nghe những tin đồn tùy tiện rồi suy ra đối tượng công kích và bắt đầu trút giận. Cứ để yên thế này thì không phải chỉ có trứng sống thôi đâu, ai mà biết họ sẽ còn gây thêm những nguy hại nào cho gia đình tôi nữa.”
“Chuyện đó thì tôi mong gia đình hết sức chú ý cho, và cũng mong anh hiểu rằng chúng tôi không thể mang những thông tin đang trong quá trình điều tra ra nói này nói nọ bên ngoài được, thêm nữa là chúng tôi đang tiến hành điều tra mà không loại trừ bất kỳ khả năng nào.”
“Các anh hãy mau chóng làm sáng tỏ việc Tadashi không phải là hung thủ đi.”
“Tôi xin được tiếp nhận ý kiến đó của anh,” Teranuma đáp, sau đó anh ta hỏi Kazuto, “Tiện đây tôi cũng muốn hỏi anh một câu, có được không ạ?”
“Việc gì vậy?”
“Trước khi xảy ra vụ án, anh có thấy cháu Tadashi cầm một con dao loại nhỏ, hoặc anh có nghe nói cháu đã lấy được con dao đấy ở đâu, hay những chuyện đại loại vậy không?”
Nghe nói trên thi thể của Kurahashi có nhiều vết dao đâm. Ngay cả Kazuto cũng nhận ra ngay câu hỏi này có liên quan mật thiết với chuyện đó.
Kazuto đã tịch thu con dao khắc gỗ của Tadashi, bởi vậy gã có thể phủ nhận hoàn toàn câu hỏi này cũng chẳng sao. Trên thực tế gã cũng đang định mở miệng nói như vậy.
Nhưng rồi gã nhận ra rằng họ là cảnh sát, biết đâu họ đã có trong tay sự thật về việc Tadashi từng mua con dao khắc ở một cửa hàng nào đấy, và gã nghĩ lại, gã nên nói ra ở đây để tránh gây hiểu lầm.
“Thú thực với anh, cách đây khoảng mười ngày tôi có nhìn thấy. Tôi phát hiện thằng bé sở hữu một con dao khắc gỗ. Tôi đã hỏi nó dùng con dao vào việc gì nhưng nó không chịu trả lời rõ ràng, vì vậy tôi đã quyết định tịch thu con dao. Chỉ vậy thôi.”
“Anh đã tịch thu con dao rồi à… Anh chắc chứ?”
“Chắc. Tôi đang cất nó trong hộp đồ nghề ở văn phòng.”
Thấy Kazuto khẳng định chắc nịch, Teranuma cũng đáp lại “Vậy à,” tỏ ý đã hiểu.
“Giờ nghĩ lại mới thấy có lẽ thằng bé cũng đã cảm nhận được mối nguy hiểm đang rình rập theo cách riêng của mình.”
Đột nhiên Kazuto bị xâm chiếm bởi một suy nghĩ đầy cảm tính khiến gã thốt ra miệng như vậy. Nếu như gã có thể nhìn rõ hơn điều gì đang dồn ép Tadashi tới đường cùng, không biết chừng hiện thực đã ngả sang một hướng khác… Mặc dầu nghĩ như vậy nhưng trong lòng gã cũng dấy lên một ý nghĩ lạnh lùng, rằng cho dù có suy nghĩ cẩn trọng đến đâu thì liệu có chắc gã sẽ nhìn ra được điều ấy hay không? Kazuto từng nói với các con rằng gã biết tương lai của chúng sẽ ra sao, song đáng tiếc thay, gã không phải người có năng lực siêu nhiên.
“Ra vậy.”
Lời đối đáp của Teranuma nghe thật vô cảm như thể anh ta chẳng hề động lòng trắc ẩn.
Hôm nay, công trình nhà Akita do công ty xây dựng Takayama triển khai thi công dự kiến sẽ tranh thủ giờ nghỉ trưa để tổ chức lễ cất nóc.
Đây vốn là buổi lễ chúc mừng nhân dịp công trình thi công đi được một nửa chặng đường, mà dạo gần đây không hiếm trường hợp bị lược bỏ theo ý của gia chủ, nhưng vợ chồng Akita lại nói họ vẫn muốn tổ chức cho đàng hoàng dù là giản tiện, xem ra họ không thoải mái với việc xem nhẹ những nghi lễ kiểu như vậy.
Mặc dù hôm nay không phải ngày Đại An nhưng lại là ngày lành tháng tốt cho việc xây dựng nhà cửa, vợ chồng Akita thường ngày vốn bận rộn với công việc ở công ty cũng đã thu xếp được thời gian, bởi vậy tuy giữa chừng đã xảy ra một vài sự việc bất thường kiểu như phải thay đổi lại thiết kế, song ở công trường mọi người đều đã cố gắng hết sức triển khai công việc để có thể kịp tổ chức lễ cất nóc vào ngày hôm nay. Kazuto cũng buộc phải góp mặt, dù gã chẳng còn tâm trí nào giữa tình cảnh này. Gần trưa, gã quay vào phòng ngủ, thay sang áo sơ mi trắng và quần dài ống rộng.
Kazuto ra khỏi phòng ngủ, để kệ Kiyomi đang nằm dài trên giường. Hai người không nói với nhau câu nào. Gã biết tâm trạng vợ mình đã xấu đi khi nghe cuộc điện thoại của gã với cảnh sát, song gã cũng không định nói hay làm gì để xoa dịu nàng.
Gã lên tầng hai, nhòm vào phòng Miyabi.
“Mấy giờ con học?”
Mặc dù Miyabi đang ngồi ở bàn học, song con bé không mở vở. Nó quay bộ mặt đờ đẫn về phía Kazuto.
“1 giờ ạ…”
“Tuy hơi sớm nhưng để bố đưa con đi nhé. Hôm nay bố cũng ăn trưa ở ngoài, còn mẹ con, nhìn bộ dạng ấy chắc sẽ không nấu gì cho con ăn đâu. Bố sẽ cho tiền, con vào quán MC Donald’s ở trước nhà ga hoặc quán nào cũng được mà ăn.”
Miyabi gật đầu một cách khó hiểu, đoạn con bé lẩm bẩm, “Con phải làm thế nào hả bố.”
“Làm thế nào cái gì? Con không định đi học chắc?”
Miyabi không trả lời.
“Đã mất công đăng ký rồi thì cứ đi thôi. Con ngồi lì ở nhà thế này cũng có giải quyết được gì đâu, đúng không?”
Nghe bố nói, Miyabi bèn gật đầu đáp “Vâng” dù mặt mày ỉu xìu.
Chờ Miyabi chuẩn bị xong, hai bố con cùng ra khỏi nhà.
“A, chúng tôi phiền anh một chút được không ạ?”
Một nhóm phóng viên nhà đài, khác nhóm ban sáng đã phục sẵn ngoài cổng, vừa nhác thấy hai bố con họ liền áp sát ngay. Họ đã bấm chuông cửa mấy lần nhưng Kazuto mặc kệ.
“Tôi đang vội, các anh làm ơn tha cho tôi.”
“Anh đi đâu vậy?”
“Liên quan gì đến anh. Các anh cứ đứng lì ở đây thế này là làm phiền hàng xóm láng giềng nhà tôi đấy. Làm ơn thôi đi.”
“Xin anh cho chúng tôi hỏi chuyện một lát, chỉ hai ba phút thôi.”
“Tôi không có thì giờ,” Kazuto chặn lại bằng giọng điệu không khoan nhượng, sau đó gã cất tiếng gọi Miyabi đang đứng chôn chân ở ngưỡng cửa, “Lên xe nhanh lên.”
“Chỉ xin anh hãy nói một câu về cậu con trai đang mất tích.”
Phớt lờ lời đề nghị đó, Miyabi vừa ngồi vào ghế sau là Kazuto cũng leo lên ghế lái.
“Còn về nạn nhân Kurahashi Yoshihiko…”
Kazuto khởi động động cơ, cho xe chạy, khiến đám phóng viên đứng chắn đằng trước phải dẹp sang một bên.
“Sợ quá…”
Kazuto vừa khẽ thở dài sau khi đã bỏ xa đám phóng viên thì nghe tiếng Miyabi lẩm bẩm ở phía sau.
“Con ổn chứ?”
Miyabi không đáp lại câu hỏi của bố, đã thế nó còn hỏi ngược lại như để xác nhận “Vẫn chưa chắc chắn anh là thủ phạm phải không bố?”
“Đương nhiên rồi.”
“Giả sử anh đúng là thủ phạm thì mọi chuyện sẽ thế nào ạ? Có phải giới truyền thông sẽ còn kéo đến đông hơn nữa không bố?”
Dĩ nhiên Kazuto cũng nhìn ra được cái viễn cảnh đó, song nếu khẳng định một cách dễ dàng thì chỉ tổ thổi bùng nỗi bất an trong lòng Miyabi, thành thử gã cứ ấp a ấp úng.
“Còn kỳ thi của con thì sao? Gia đình mình xảy ra chuyện như thế, nếu con có thi vào Học viện nữ sinh Toshima thì chắc cũng bị đánh trượt thôi.”
“Con bé ngốc này… Có chuyện như thế chắc?”
“Có đấy bố. Trường tư rất hà khắc với những chuyện kiểu đó. Dù mình có ra sức học hành nhưng chỉ cần có một vết nhơ là sẽ bị loại ngay.”
“Con nghĩ quá rồi. Miyabi vẫn là Miyabi, chẳng liên quan gì hết.”
“Người ngoài sẽ không chịu nghĩ như vậy cho mình đâu,” Miyabi cao giọng, có phần kích động. “Thường thì gia đình của hung thủ trong các vụ án giết người đều phải chuyển nhà đi chỗ khác đấy bố. Không hiếm trường hợp họ bị dồn ép đến mức phải tự tử. Người ta sẽ không chấp nhận những lý lẽ kiểu như gia đình không liên quan đâu. Có khi con còn chẳng xin việc hay lấy chồng được nữa.”
“Đừng có nghĩ vớ vẩn.”
“Nhưng mà…”
“Bố không muốn nghĩ Tadashi là hung thủ đâu,” Kazuto nói. “Cho dù anh con có là hung thủ thì đó là trách nhiệm của bố mẹ. Miyabi chỉ cần nghĩ chuyện này không liên quan gì đến mình là được.”
Miyabi im lặng mất một lúc, lát sau con bé mới mở miệng lẩm bẩm, “Giá mà anh không phải hung thủ thì tốt…”
Kazuto nhìn con gái qua gương chiếu hậu.
Mặc dù con bé đang làm bộ mặt lạnh tanh như thể đã tự ý thức để gạt đi mọi cảm xúc, nhưng đôi mắt thì lại rơm rớm nước.
“Con không dám nói trước mặt mẹ… Nhưng nếu anh không phải là hung thủ thì sẽ tốt hơn. Còn nếu anh là hung thủ thì con chẳng biết làm thế nào.”
Khi nói ra lời này, chắc chắn con bé hiểu nếu Tadashi không phải hung thủ thì khả năng nào sẽ cao hơn…
Miyabi cũng nghĩ giống mình… Kazuto trộm nghĩ.
Song không vì vậy mà gã cảm thấy vững tâm hơn. Cái ý nghĩ được tuôn ra từ chính miệng con bé nhuốm một màu tàn nhẫn khó tả, khiến gã ngập ngừng, không dám dễ dàng thừa nhận mình cũng có chung suy nghĩ đó.
Có điều, gã cũng cảm thấy con bé thật đáng thương khi buộc phải thốt ra suy nghĩ ấy.
Sau khi thả Miyabi ở trước nhà ga, Kazuto lái xe đến công trường xây dựng của nhà Akita nằm ở Niiza.
Nhà Akita đã dựng xong cột lên tầng hai, vừa hay lúc này thợ đang bắc xà nóc lên đỉnh mái nhà. Trên cao, nhóm thợ đang vừa í ới gọi nhau vừa điều chỉnh lại một chút vị trí lắp thanh xà. Vợ chồng Akita và mấy đứa con đang ngước lên nhìn họ làm việc.
“Cuối cùng cũng chèo lái được đến đích rồi anh chị nhỉ.”
Thấy Kazuto lại gần bắt chuyện, đôi vợ chồng liền nở một nụ cười, đoạn cúi đầu.
“Xin lỗi anh vì chúng tôi đã đưa ra nhiều yêu cầu vô lý,” anh chồng nói, điệu cười chuyển sang méo xệch.
“Không đâu, nếu là yêu cầu vô lý thì tôi đã không chấp nhận rồi,” Kazuto xua tay đáp. “Lần này tôi đã nghĩ kiểu gì cũng sẽ làm được, vả lại sau khi quyết tâm thay đổi thiết kế tôi mới thấy quả nhiên là lựa chọn đúng.”
“Nhờ công anh đấy ạ,” cô vợ nói rồi lại cúi rạp đầu xuống.
“Không có gì. Các bác thợ ở đây mới là những người đã cố gắng này. Trong buổi chào hỏi hôm nay, rất mong anh chị nói đôi lời khích lệ họ.”
“Tôi sẽ làm vậy,” anh chồng nói, đoạn nhìn lên công trình được dựng lên từ những thanh gỗ khổng lồ, nơi sẽ trở thành tổ ấm của gia đình mình trong tương lai không xa. “Mặc dù mới chỉ là bộ khung bên ngoài, nhưng được chứng kiến nó thành hình như thế này, không hiểu sao tôi thấy xúc động lắm.”
“Với phương pháp xây dựng theo kiểu dựng khung như thế này, bản thân bộ khung cũng đẹp đến mức khiến người ta bất giác bị mê hoặc. Anh chị có nghĩ vậy không?”
“Có ạ,” hai vợ chồng gật gù, sau đó anh chồng nói tiếp. “Đã đẹp thì chớ lại còn trông rất vững chãi nữa. Lúc trước tôi cũng hơi lo không biết nhà gỗ thì đến lúc xảy ra động đất sẽ thế nào, nhưng nhìn bộ khung này thì tôi yên tâm rồi.”
“Với một ngôi nhà thì bộ khung là quan trọng nhất,” Kazuto nói. “Tôi sẽ xây một ngôi nhà mà dù có bị lắc lư một chút cũng vẫn đứng hiên ngang, vững chãi nên anh chị cứ yên tâm.”
“Cảm ơn anh. Hôm ngồi trao đổi với nhau, anh có nói ‘ngôi nhà là hiện thân của gia đình’, nghe câu đó xong tôi mới nghĩ, có thể ngôi nhà sẽ có trước, nhưng trải qua những ngày tháng sống trong đó, phải chăng bản thân chúng tôi cũng sẽ trở thành một gia đình có sự gắn kết mật thiết với nhau.”
Ngôi nhà là hiện thân của gia đình… Đây là triết lý xây dựng của Kazuto và cũng là câu gã thường nói với khách hàng của mình mỗi khi họ nhờ gã thiết kế nhà theo yêu cầu.
Có điều, khi nghe câu nói ấy từ miệng anh chồng, Kazuto thấy đâu đó có sắc thái của sự châm chọc. Gã quay sang nhìn mặt Akita xem anh ta có dụng ý gì không, song ở đó chỉ có nét rạng ngời thuần túy. Xem ra vợ chồng họ không có vẻ gì là đã nhận ra đám mây đen đang giăng kín gia đình Kazuto.
“Đồ cúng các thứ đủ hết cả rồi chứ ạ?”
Kazuto đổi chủ đề, vợ chồng Akita liền đưa mắt nhìn sang mấy chiếc túi giấy đặt bên cạnh.
“Vâng, chúng tôi đã mang toàn bộ những thứ anh dặn đến rồi đây.”
“Vậy để tôi giúp anh chị chuẩn bị nhé.”
“Cảm ơn anh.”
Kazuto rời khỏi chỗ vợ chồng Akita, đi về phía giám đốc Takayama, lúc này đang đứng theo dõi công tác cất nóc cùng cán bộ giám sát thi công.
“Anh vất vả rồi.”
Nghe tiếng Kazuto, giám đốc Takayama liền quay ra, khẽ gật đầu chào lại.
“Chào anh.”
Cảm thấy thái độ của Takayama có gì đó lạnh lùng khác thường, tự nhiên bước chân Kazuto trở nên nặng nề.
“Lát nữa nói chuyện sau nhé.”
Nghe Takayama nói như để ngăn không cho mình lại gần, Kazuto bèn gật đầu. Về phần mình, Takayama lại tiếp tục đưa mắt trở lại với nhóm thợ đang làm việc trên cao.
Xem ra ông ta đã nghe được gì đó về vụ án… Ý nghĩ đó vụt qua tâm trí Kazuto một cách gần như trực giác. Bước chân gã khi quay lại chỗ vợ chồng Akita cũng thật nặng nề.
Sau khi công tác cất nóc kết thúc êm xuôi, Kazuto và anh chồng Akita liền lên tầng hai, dựng ban thờ. Khi lễ vật đã được bày biện và đám đàn ông trai tráng đã tập trung lại, họ bèn tiến hành nghi lễ cất nóc đơn giản dưới sự dẫn dắt của người đứng đầu đám thợ. Sau khi rải muối, gạo và rượu ra bốn góc, họ vỗ tay một hiệp để thông báo kết thúc nghi lễ, sau đó chuyển sang tiệc trưa ở tầng dưới với toàn những hộp bento.
“Hôm nay gia đình chúng tôi có thể hoàn thành lễ cất nóc thành công tốt đẹp như thế này cũng là nhờ công ty xây dựng Takayama, các anh chị em ở công trường và cả kiến trúc sư Ishikawa nữa. Cả gia đình chúng tôi đều đang một lòng mong ngóng ngày hoàn thiện ngôi nhà trong mơ của mình, và cũng rất mong các anh chị em ở công trường sẽ chú ý đến an toàn của bản thân, không để xảy ra tai nạn. Mong tất cả mọi người tiếp tục giúp đỡ nhà chúng tôi.”
Sau khi nghe Akita nói đôi lời chào hỏi với vẻ căng thẳng, những người tham dự buổi lễ đang ngồi quây quanh chiếc bàn đơn sơ liền cho một tràng pháo tay.
Sau đó đến lượt Kazuto phát biểu.
“Tôi cảm thấy lễ cất nóc của chúng ta được diễn ra trong một ngày đẹp trời như hôm nay chính là sự thể hiện cho những tình cảm nồng ấm mà chúng ta đã dành cho ngôi nhà mới của gia đình anh Akita, chủ nhân ngôi nhà này. Tận mắt chứng kiến ngôi nhà trong mơ của gia đình anh chị đang dần thành hình, một lần nữa tôi lại được nếm trải niềm vui sướng khi làm công việc này. Rồi đây, có thể mọi người ở công trường sẽ cảm thấy có chút bối rối, không hiểu sao gã kiến trúc sư này lại thiết kế lằng nhằng thế, nhưng cũng phải nói, đây chính là dịp để các vị trổ tài nghệ nhân của mình, vì vậy tôi mong các vị sẽ vượt qua được những điều đó, mong rằng vào giây phút huy hoàng khi ngôi nhà khang trang này được xây xong, tôi sẽ lại được chia sẻ niềm vui với tất cả mọi người.”
Xét về mặt tâm trạng, giọng nói của Kazuto không hẳn tươi vui cho lắm, gã cũng tự ý thức rằng đây chỉ là mấy câu chào hỏi như thường lệ, dù vậy trong lúc gã phát biểu, nhóm thợ xây ở công trường cũng mỉm cười với gã, và sau khi gã nói xong, họ cũng rộ lên những tràng pháo tay không khác gì tràng pháo tay dành cho gia chủ.
Thế nhưng, khi liếc nhìn một lượt, Kazuto mới nhận ra chỉ mình giám đốc Takayama là không nhìn về phía gã, cũng không vỗ tay, chẳng rõ ông ta có nghe bài phát biểu của gã hay không.
Takayama cũng có một bài chào hỏi đơn giản, nhưng ông ta chỉ nói là mong mọi người làm việc cẩn thận, không để xảy ra tai nạn, giọng nói không có được cái chí khí như mọi khi.
Sau khi chào hỏi một vòng, mọi người cùng nhau ăn cơm hộp trong bầu không khí thân mật. Trong đám thợ cũng có người nhấp miệng chút bia theo lời mời của gia chủ, Kazuto vì đi ô tô nên không nói làm gì, nhưng ngay cả giám đốc Takayama cũng làm khách không uống.
Ăn cơm hộp xong, giám đốc Takayama liền rời khỏi chỗ, ra ngồi lên một thanh dầm làm bằng gỗ bách Nhật và bắt đầu hút thuốc. Kazuto chốc chốc lại liếc mắt nhìn, thế rồi khi hai người chạm mắt nhau, Takayama liền khẽ giơ tay lên.
Kazuto cũng đứng dậy, lại gần chỗ giám đốc Takayama đang ngồi.
Ngay cả khi gã đã ngồi xuống bên cạnh, ông ta vẫn lẳng lặng phả khói thuốc, mãi sau mới chịu mở miệng.
“Tôi có nghe ông Hanaduka nói chuyện, có phải con trai anh có liên quan đến vụ án của cháu ngoại ông ấy không?”
“Giám đốc Hanaduka đã nói vậy sao?”
Takayama khẽ gật đầu.
“Cảnh sát vẫn chưa bắt được hung thủ, đã thế hình như chúng còn là trẻ vị thành niên nên gia đình ông ấy hoàn toàn mù tịt thông tin, không biết mọi chuyện đang như thế nào rồi. Vì thế, nghe đâu họ hàng rồi thì những người gần gũi với vợ chồng cô con gái không giữ được bình tĩnh mới đi cóp nhặt tin đồn khắp nơi, mà hình như nguồn tin cũng tương đối đáng tin cậy, và họ thấy nhắc đến tên con trai anh.”
“Vậy ư,” Kazuto lắng nghe câu chuyện của Takayama trong một tâm trạng nặng nề.
“Mà người trả lời phỏng vấn trên ti vi ấy, mặc dù không quay mặt nhưng tôi đoán là anh phải không?”
Kazuto nhăn nhó gật đầu.
“Chuyện con trai tôi mất tích từ tối thứ Bảy là sự thật. Cảnh sát có đến nhà tôi hỏi chuyện, sau đó chúng tôi cũng đã nộp đơn trình báo.”
“Anh có biết thằng bé chơi cùng cháu ngoại ông Hanaduka không?”
“Tôi hoàn toàn không biết chuyện đó, hình như chúng chơi chung câu lạc bộ bóng đá thời cấp hai.”
Nghe vậy, Takayama liền phả khói thuốc cùng một tiếng thở dài nặng nề.
“Gay go quá… Làm thế nào đây hả anh?”
Trước lời than van như trách cứ của Takayama, trong phút chốc Kazuto không nói nên lời, nhưng rồi gã tự nhủ mình phải bình tĩnh mà đáp lại.
“Tất nhiên tôi thấy rất tội nghiệp cho cậu bé Kurahashi, và vì có quen biết giám đốc Hanaduka nên tôi lại càng thêm đau lòng… Thế nhưng, hiện vẫn chưa biết con trai tôi có liên quan đến vụ án này như thế nào đâu ạ.”
Takayama liếc xéo Kazuto một cái, đoạn khẽ chẹp miệng.
“Anh đang nói cái gì vậy? Người thì đã mất, không thể cứu vãn nổi nữa rồi. Anh thử đứng vào vị trí của họ xem. Vấn đề không phải là con trai anh có dính líu như thế nào. Chuyện đó chẳng liên quan gì ở đây cả.”
“Không, không phải thế,” Kazuto nói. “Ý tôi không phải như vậy, tôi muốn nói là hiện vẫn chưa biết con trai tôi có phải là hung thủ trong vụ án này hay không.”
“Sao cơ…?” Takayama nhíu mày, nhìn Kazuto.
“Không chừng con trai tôi cũng là nạn nhân… Vẫn chưa biết được gì cả.”
Takayama đưa mắt đi chỗ khác, ậm ừ bằng cái giọng trầm thấp, rồi chìm vào im lặng một lát. Sau đó, ông ta khẽ lắc đầu.
“Anh kiến trúc sư này, lý lẽ đó nghe có hơi vô lý không? Nếu con trai anh cũng là nạn nhân, vậy thì tại sao đến giờ người ta vẫn chưa tìm ra nó?”
“Thì thế nên tôi cũng không biết mọi chuyện ra làm sao. Phía cảnh sát cũng không tiết lộ điều gì với chúng tôi.”
“Khó thật, khó thật,” Takayama nói như đang độc thoại. “Với lại anh kiến trúc sư này, khi chưa biết gì mà đã lấy gậy ông đập lưng ông như thế, người ngoài nghe được sẽ thấy giống như anh đang thoái thác trách nhiệm đấy.”
“Nhưng thật sự là…”
Takayama nói tiếp như để ngăn không cho Kazuto phản bác. “Chuyện này tôi nghe được từ người khác thôi nên cũng chẳng biết thực hư thế nào, nhưng vì không thể giữ im lặng được nên để tôi nói cho anh hay. Nếu điều tôi nói ra hoàn toàn sai sự thật thì cho tôi xin lỗi nhé. Tôi nghe nói con trai anh, tên là Tadashi phải không nhỉ, là một đứa rắn mặt, ngay cả với những anh khóa trên chơi chung câu lạc bộ, nó cũng ăn nói chẳng kiêng nể gì, kiểu như ‘anh làm cái quái gì đấy, mau chuyền bóng sang đây’. Mà thái độ của nó như thế nên hình như hồi cấp hai nó cũng được đôn lên đội hình một và hoạt động rất sôi nổi phải không. Trong khi đó Yoshihiko vẫn cứ giậm chân ở đội hình hai, có vẻ như đối với thằng bé, Tadashi là người mà nó không thể chống đối thì đúng hơn là một người bạn ngang hàng phải lứa.
“Có điều, Tadashi nhà anh đã không lên được đội tuyển U18 của câu lạc bộ nhỉ. Nghe bảo thằng bé đá hay thì hay thật nhưng lại thường thể hiện lối chơi tự cao tự đại, phá vỡ sự kết nối của toàn đội, thành thử người ta mới không cất nhắc nó. Nói về bóng đá, bản thân tôi cũng chỉ gọi là xem đá gà đá vịt mấy trận của tuyển quốc gia nhưng cũng hiểu được cái lý lẽ đấy, đâu phải cứ đá hay là được cho ra sân đâu.
“Rồi nghe đâu thằng bé vẫn tiếp tục chơi bóng ở câu lạc bộ của trường cấp ba, nhưng gặp chấn thương không chơi được nữa, mà nó đã trót nói với mọi người xung quanh là tương lai muốn trở thành một tuyển thủ J-League nên chắc chuyện đó cũng khiến nó đổ đốn đôi chút. Hình như sau chuyện ấy thằng bé đâm nổi loạn, nó bắt đầu lôi kéo Yoshihiko. Thằng Yoshihiko thì lại là đứa tốt tính, hay nói đúng hơn nó không dám từ chối lời rủ rê đó. Chuyện càng ngày càng tiến xa hơn, chúng giở giói chơi bời thâu đêm suốt sáng, học những thói hư tật xấu, rồi thì xích mích nhau về chuyện rời nhóm hay không rời nhóm, cuối cùng điều tồi tệ nhất đã xảy ra… Tôi thấy người ta đồn nhau như thế đấy.”
Mặc dù miệng nói đấy là tin đồn nhưng Takayama vẫn chĩa ánh mắt như muốn quy kết đó là sự thật về phía Kazuto, thăm dò phản ứng của gã.
“Tôi không biết chuyện đó đúng được đến đâu,” Kazuto cúi mặt đáp. “Chuyện Tadashi đam mê bóng đá là sự thật, vì thế có thể thằng bé đã nghiêm túc nhắm đến mục tiêu trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, và mặt trái của lòng nhiệt huyết đó là những lời nói, hành động kiêu căng tự phụ. Nhưng tôi nghĩ dù tốt dù xấu thằng bé cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ con. Có lẽ nó đã không có những suy nghĩ thực tế, kiểu như xét từ thực lực của bản thân thì việc vào được J-League là chuyện khó nhưng vẫn có thể tham gia một giải đấu nào đấy cấp thấp hơn, cần mẫn vài năm, sau đó học thêm để trở thành huấn luyện viên… Nói một cách đơn giản, chuyện nó không lên được đội tuyển U18 hay bị chấn thương cũng vậy, mặc dù cũng có những yếu tố liên quan đến may rủi nhưng nói tóm lại đó là những trải nghiệm thực tế mà phần lớn con người ta sẽ gặp phải trong quá trình trưởng thành, thường thì sau những chuyện đó, họ sẽ tỉnh ngộ và định hình được cách suy nghĩ cho mình.
“Việc người ta có nản lòng, thoái chí vì những chuyện như thế hay không còn tùy thuộc vào lựa chọn của mỗi người, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một bước đi trên hành trình trở thành người lớn mà thôi. Tôi khó mà chấp nhận được chuyện con trai mình lại là đứa không thể vượt qua nổi những chuyện như thế. Việc nó bị trống lịch ở những khung giờ vốn dành để chơi bóng nên phải giao du với những đứa bạn thừa mứa thời gian thì tôi có thể hiểu được. Nhưng xuất phát từ lý do đó mà nên cơ sự này thì chuyện đã đi quá xa rồi. Tôi không nghĩ nó lại tự hủy hoại bản thân đến mức đấy. Tôi không biết nó đã học những thói hư tật xấu gì nhưng tôi không thể nào tưởng tượng chuyện con trai mình lại là trung tâm của một vụ xích mích nào đấy còn cậu bé Kurahashi thì bị vạ lây.”
Takayama chăm chú lắng nghe nhưng rồi ông ta lại làm điệu bộ khẽ nghiêng đầu.
“Tất nhiên tôi hiểu anh không muốn tin chuyện này, nhưng thường thì những chuyện mà bọn trẻ con làm ra lại không phải những chuyện mà chúng ta có thể suy nghĩ bằng những lý lẽ phức tạp như thế mà hiểu được đâu.”
“Có thể nói ra bằng lời thì anh lại nghe thành tôi đang nói lý lẽ, nhưng không phải vậy đâu. Đây là cảm nhận của tôi, dựa trên tính cách của con trai tôi cũng như những trải nghiệm của cá nhân tôi.”
“Nếu là lý lẽ trong công việc thì tôi còn nghe được vì có thể chúng dựa trên những dữ liệu hay căn cứ nào đấy, chứ còn như thế này thì khó thật. Nếu anh nói đấy là cảm giác của anh thì tôi cũng vậy thôi. Đầu óc tôi chẳng thông minh gì cho cam, bởi vậy thế giới này rặt những điều tôi chưa biết tới. Nhưng tôi vẫn phân biệt được ai không phải là người xấu, ai đang phải chịu đau khổ. Việc tôi muốn đứng về phía họ cũng giống như bản năng của tôi thôi.
“Anh kiến trúc sư này, tôi ấy mà, mặc dù đã làm việc với anh chục năm nay nhưng tôi còn làm việc với ông Hanaduka cả hơn ba chục năm rồi kia. Trong chuyện lần này, nếu hỏi tôi đứng về phía nào thì chỉ có thể là phía của ông ấy. Bằng không sẽ là đi ngược lại chủ nghĩa của tôi, chưa kể tôi sẽ chẳng còn chỗ đứng nào trong ngành này nữa. Bởi lẽ đám thợ thuyền vẫn thường nhìn vào cách sống của tôi mà. Đời người, một khi để người khác coi thường xem như là chấm hết.
“Vì thế anh ạ, không chừng sắp tới chúng tôi không thể nhận việc ở chỗ anh được nữa. Ít nhất thì bên công ty sơn Hanaduka chắc sẽ không nhận việc từ anh, chưa kể các đối tác làm việc với anh cũng bị hạn chế, có lẽ anh sẽ khó làm việc đấy, nhưng đành vậy chứ biết làm sao. Về phần mình, chúng tôi cũng gặp rắc rối vì mất đi một phần công việc chứ. Nhưng chỉ còn cách đó thôi. Đấy là lý do vì sao tôi lại than là gay go quá đấy. Anh cũng vậy, phải nhìn thẳng vào sự thật đi, không phải chuyện gì cũng nói là không tin được đâu. Đó là điều tôi nghĩ mình cần phải nhắc nhở anh trong lúc còn được ngồi nói chuyện đường hoàng với anh như thế này.”
Kazuto lắng nghe những lời Takayama nói trong một tâm trạng tựa như mọi thứ trước mắt đang dần khép lại trong tăm tối.
Ảnh hưởng từ vụ án khiến Kazuto không thể tiếp tục công việc - đây cũng chính là điều gã lo sợ nhất.
Năm, sáu năm nay, trong số những ngôi nhà mà Kazuto đảm nhận khâu thiết kế thì với những ngôi nhà sử dụng kết cấu khung gỗ, gã đều giao phó gần như toàn bộ phần thi công cho công ty xây dựng Takayama. Trước đó gã cũng từng nhờ những đơn vị thi công khác, nhưng rồi như một lẽ tự nhiên, gã quy hết về một mối là công ty xây dựng Takayama. Sở dĩ như vậy vì họ có tay nghề xuất sắc và luôn trung thành với mong muốn của gã.
Trong số những công trình mà Kazuto trực tiếp thực hiện thì tỷ lệ sử dụng kết cấu khung gỗ với các loại kết cấu khác như khung bê tông cốt thép rơi vào khoảng bảy mươi - ba mươi. Bản thân gã rất thích phương pháp xây dựng bằng khung gỗ, sử dụng thật nhiều những thanh gỗ nguyên sơ và gã cũng lấy đó làm điểm nhấn cho mình với tư cách là một kiến trúc sư. Nếu quan hệ làm ăn với công ty xây dựng Takayama bị đứt gánh, gã cũng tàn lụi mất thôi.
Miyabi đã nói… Gia đình của thủ phạm trong các vụ giết người thường sẽ phải chuyển nhà đi nơi khác. Cũng không hiếm trường hợp họ bị dồn vào thế phải tự tử…
Rồi đây, liệu bản thân gã có tiếp tục sống nổi nữa không?
Mặc dù trong đầu gã vẫn cứ tự nhủ hết lần này tới lần khác rằng chưa chắc Tadashi đã là hung thủ, trái lại khả năng nó là nạn nhân còn cao hơn, vậy mà một nỗi bất an vô cùng lớn cứ tự lan rộng ra.
“Nghe đâu nội trong hôm nay thi thể cậu bé Yoshihiko sẽ được đưa về nhà con gái ông Hanaduka đấy. Theo lịch thì ngày mai họ sẽ phải tổ chức lễ tang rồi. Tội cho nhà họ thật. Đang ở chính giữa cơn ác mộng. Nghe được những chuyện như vậy rồi nên đáng tiếc thay, tôi không thể đứng về phía của anh được. Anh đừng nghĩ xấu cho tôi nhé.”
Dù vẫn chưa có gì sáng tỏ nhưng Takayama đã coi Tadashi như thủ phạm, điều đó khiến Kazuto không khỏi muốn chống đối đến cùng. Thế nhưng, căn cứ để gã nghĩ như vậy chẳng qua chỉ dựa trên những suy đoán mang tính mơ tưởng của bản thân, gã cũng thừa hiểu mình không đủ sức thuyết phục một người như Takayama.
Kazuto chẳng thể nói lại gì nữa.