Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Sau khi Kazuto rời khỏi nhà, Kiyomi thấy bên ngoài ồn ào mất một lúc, nhưng rồi cuối cùng cũng lắng xuống. Nàng ra khỏi phòng ngủ một cách vô định, đoạn ngồi xuống chiếc ghế trong phòng ăn. Nàng cứ ngồi bần thần như thế suốt một lúc. Trong đầu nghĩ mình phải chuẩn bị bữa trưa để Miyabi còn đi học, nhưng thân thể nàng lại không nhúc nhích. Giữa lúc đó, Kiyomi chợt nhận ra không có ai trên tầng hai, nàng đoán có lẽ con bé đã đi học mất rồi. Trong tâm trí Kiyomi, thực tại mà nàng có thể nhận biết được cùng lắm chỉ có vậy, còn thì nó đang bị lấn át bởi những cơn sóng lo âu cứ nhăm nhăm ập đến.

Lúc nghe Kazuto gọi điện cho cảnh sát trình bày suy nghĩ Tadashi là nạn nhân, Kiyomi cảm thấy trống ngực đập dữ dội, không thể nào ngồi ở đấy thêm được.

Rốt cuộc Kazuto nghĩ gì mà phải cất công gọi cho cảnh sát để nói chuyện đó kia chứ… Kiyomi không tài nào hiểu nổi.

Nói thế khác nào bảo Tadashi đã bị giết chết.

Khác nào bảo Kazuto mong chuyện đó xảy ra.

Dù có là dối trá thì Kiyomi cũng không muốn nghe những lời ấy. Rốt cuộc chỉ vì không thể chấp nhận con trai mình là kẻ giết người mà Kazuto nỡ lòng nói ra những lời ấy ư? Một kiểu suy đoán mang tính mơ tưởng nhằm trốn tránh hiện thực, chỉ vì không muốn nhận trách nhiệm. Kiyomi không thể nào đồng cảm được với suy nghĩ đó.

Chắc chắn thằng bé vẫn còn sống… Một cách có phần hơi khiên cưỡng, Kiyomi tự cho là như vậy, nàng hướng suy nghĩ về việc lúc này Tadashi đang làm gì.

Xem ra đến giờ cảnh sát vẫn chưa tìm ra tung tích của thằng bé. Kiyomi không biết công tác điều tra tiến triển đến đâu rồi, nhưng dù sao đây cũng là vụ án liên quan đến trẻ vị thành niên nên cho dù có tìm ra manh mối ở mức độ nào đó thì có lẽ cảnh sát cũng sẽ không tiết lộ khi chưa chắc chắn.

Nếu đúng là Tadashi đang chạy trốn cảnh sát, quả thực Kiyomi thấy lo cho nó. Mong là thằng bé không nhìn nhận hiện thực theo cách bi quan mà nảy sinh những ý nghĩ điên rồ.

Hình như hôm nay Kazuto đi dự lễ cất nóc.

Đành rằng đấy là chuyện công việc nên chẳng còn cách nào khác, nhưng cứ nghĩ trong tình cảnh này mà chồng mình vẫn có thể vác mặt đến tham dự buổi lễ chúc mừng như không có chuyện gì xảy ra như thế, Kiyomi bỗng thấy ghen tị trước cái tinh thần thép đó, một ý nghĩ xen lẫn sự mỉa mai. Về phần mình, nàng hoàn toàn không mó gì đến công việc được nữa.

Bỗng Kiyomi nghe tiếng xe đỗ ở bên ngoài, lát sau chuông cửa reo. Hai hôm nay, một cảm giác sợ hãi khó tả bắt đầu nhen nhóm trong nàng mỗi khi nghe tiếng chuông cửa. Đoán chắc lại là người của giới truyền thông đến lấy tin nên dù đưa mắt nhìn vào màn hình tinh thể lỏng, trong lòng nàng nửa phần đã định là sẽ giả vờ như không có nhà, nhưng hóa ra trên màn hình lại là khuôn mặt của chị gái nàng đến từ Kasukabe.

Có vẻ như chị ấy lo lắng nên tới để xem tình hình. Không phải vì chị ấy tới mà mọi chuyện sẽ khác, nhưng kỳ thực Kiyomi cũng cảm thấy vững tâm hơn dù chỉ đôi chút.

Nàng mở khóa cửa. Trước khi xác nhận đấy là chị Satomi, Kiyomi ngã ngửa khi nhận ra một dáng người mảnh mai đang đứng yên lặng phía sau.

“Mẹ…”

Mẹ nàng, bà Fumiko gật đầu một cái như để đáp lại.

“Mẹ nghe nói dịp tảo mộ này con không về được nên mẹ muốn đến thăm con một lát.”

Bà Fumiko nói, đoạn nhìn con gái bằng một điệu cười bi ai, kiểu như cốc cà phê ngăm ngăm đắng được bỏ thêm một nhúm đường cho ngọt vậy.

“Mẹ lặn lội đường xa như vậy có sao không ạ?”

“Thế này đã gọi gì là đường xa. Vả lại mẹ cũng chỉ ngồi trên xe thôi mà.”

Bà Fumiko nói rồi mỉm cười, sắc mặt không hề tệ, chỉ riêng điều ấy là khiến Kiyomi yên tâm phần nào.

“Kiyochan dặn chị đừng có nói cho mẹ, nhưng nhà có hai mẹ con với nhau, chị không nói sao được.”

Xem ra bà Fumiko đã biết chuyện mất rồi. Kiyomi liếc Satomi một cái đầy thù hằn vì đã bép xép với mẹ, nhưng nàng cũng chẳng trách được chị gái, chỉ đành mời hai người vào nhà.

“Nhà con có chút việc không thể không giải quyết… Còn Miyabi hôm nay phải đi học thêm.”

Nghe Kiyomi giải thích về sự vắng mặt của chồng và con gái, bà Fumiko bèn đáp “Vậy à,” đoạn đặt gói đồ bọc trong miếng vải lên bàn ăn.

“Kiyochan, con ăn trưa chưa?”

“Con chưa.”

“Thế thì may quá,” bà Fumiko nói rồi mở bọc vải. “Mẹ cũng đoán vậy nên đã nấu từ nhà đem đi đây.”

Nhìn nắm cơm onigiri bọc trong miếng giấy bạc, cảm giác hoài niệm bỗng chốc xâm chiếm lấy Kiyomi. Phải rồi, món cơm hộp bento của mẹ là như thế này đây… Ký ức đó trong vài phút giây ngắn ngủi đã sưởi ấm trái tim nguội lạnh của nàng.

Thức ăn được lèn chặt trong hộp bento ba tầng, xem ra có cả phần cho Kazuto và Miyabi.

“Tất cả những đồ này mẹ đều nấu bằng nguyên liệu tự nhiên, ngon lắm đấy. Những lúc thế này con phải ăn mới được. Cơ thể không có sức thì tinh thần sẽ khuỵu mất.”

“Con cảm ơn mẹ… Để con đi pha trà nhé.”

Trước sự dịu dàng của mẹ, Kiyomi bỗng thấy khóe mắt cay cay, nàng định vòng ra bếp để pha trà nhưng lại bị Satomi ngăn lại “Thôi, cô cứ ăn đi đã.” Kiyomi mới chỉ kịp rửa tay đã bị chị đẩy trở lại bàn ăn.

“Nắm này là nhân mơ muối, còn nắm này là nhân cá hồi xé tơi. Cái khoai môn này vị cũng được, còn đây là củ sen thái nhuyễn ngon lắm đấy, con ăn nhiều vào.”

“Con cảm ơn mẹ… Thế mẹ với chị thì sao?”

“Đương nhiên là mẹ với chị cũng ăn cùng chứ,” Satomi mỉm cười trong lúc đang pha trà. “Cô đừng có một mình ăn hết chỗ đấy nhé.”

“Sao mà em ăn hết được,” Kiyomi cũng khẽ mỉm cười đáp lại, đoạn cầm đũa lên. “Con mời mẹ với chị ăn nhé.”

Mặc dù không hề muốn ăn chút nào nhưng khi bỏ khoai môn rồi củ sen vào miệng, hương vị phong phú của chúng liền tỏa ra, kích thích Kiyomi nhai như một phản xạ tự nhiên. Chúng trôi tuột qua cái cổ họng chật hẹp tưởng chừng như đã bị bít kín của nàng.

Đáng lẽ bà Fumiko cũng phải ăn cùng Kiyomi, vậy mà bà lại đẩy hộp cơm ra trước mặt nàng, ngồi ngắm nàng ăn. Bị nhìn như vậy khiến Kiyomi cảm thấy khó nuốt, nhưng nàng vẫn không ngừng cử động miệng.

Chuyện xảy ra từ hồi nào nhỉ…

Đột nhiên Kiyomi nhớ tới cái lần nàng ăn cơm mẹ nấu mà vừa ăn vừa chan nước mắt.

Đó là hồi nàng học lớp 2, lớp 3 gì đấy… Chuyện xưa lắm rồi.

Nàng vẫn còn nhớ lý do vì sao mình khóc.

Hôm đó khi nàng đến chơi nhà bạn, cô bé ấy liền rủ rê “Tớ có tiền đấy, chúng mình đi mua đồ đi!” Thời đó, Kiyomi chỉ được mẹ cho cầm nhõn một đồng 100 yên, vậy mà cô bé kia lại khoe nàng hẳn tờ 1000 yên. Mặc dù cũng ngạc nhiên lắm nhưng được bạn rủ nên Kiyomi cứ thế đi mua đồ cùng bạn, hai đứa mua nào bánh kẹo, nào đồ chơi rồi về nhà người bạn đó chơi.

Một lúc sau, mẹ của cô bé đó về. Thế rồi, khi phát hiện ra đống bánh kẹo và đồ chơi, người mẹ đã gặng hỏi hai đứa mua ngần ấy thứ bằng cách nào. Hóa ra số tiền đó không phải tiền tiêu vặt của cô bạn kia mà là cô bé tự tiện lấy trộm từ xó xỉnh nào đấy ở phòng khách.

Mẹ của cô bé đó đã mắng con mình. Sau đó, khi biết trong số đấy có cả những món đồ chơi Kiyomi đòi mua, người mẹ ấy cũng không tha cho nàng. Cô ta theo về tận nhà Kiyomi, gặp mẹ nàng và kể lể hai đứa trẻ con đã làm trò gì. Câu chuyện lắng xuống bằng việc mẹ Kiyomi xin lỗi người mẹ kia và đền nửa số tiền.

Giờ ngẫm lại, Kiyomi nghĩ có lẽ cả hai bà mẹ đều có ý muốn giáo dục con. Có điều, nàng vẫn ấm ức không chịu nổi vì đã bắt mẹ mình phải cúi đầu trước người khác. Nàng cũng cảm thấy sốc vì đã trót gây ra một tổn thất to lớn dẫu biết gia đình mình chẳng khá giả gì cho cam. Chính vì nhà Kiyomi không dư dật nên nàng lại càng tức giận trước sự nông cạn của bản thân khi đã tiêu tiền của người khác một cách dễ dàng như thế.

Sau khi mẹ của người bạn kia ra về, mẹ Kiyomi bắt đầu sửa soạn bữa tối. Bà không nhắc gì đến vụ tiền nong. Bà chỉ nói độc một câu “Cơm chín rồi đấy, con ăn đi.” Mặc dù đã ăn bánh kẹo lửng bụng rồi, nhưng khi đưa cơm lên miệng, Kiyomi vẫn thấy nó nóng hôi hổi, nàng nhai thật kỹ rồi nuốt vào bụng, cái cảm giác ấm nóng ấy dường như đã thấm sâu vào dạ dày nàng.

Để rồi sau đó cảm giác tủi thân và hổ thẹn ập đến, khiến Kiyomi ngồi ăn bát cơm trong nước mắt.

Trong phút chốc, những ký ức ấy ùa về, để lại trong tâm trí Kiyomi một vệt tàn quang rồi bỗng chốc biến mất trong nháy mắt.

Lúc này đây, trước mắt nàng là một người mẹ già nua với mái đầu bạc trắng, những nếp nhăn hằn rõ, đôi gò má hom hem.

Thế nhưng, cũng giống như hồi đó, lúc này nước mắt Kiyomi đã bắt đầu tuôn rơi.

Nàng khóc nấc lên hệt như một đứa trẻ đang không biết phải làm như thế nào.

“Kiyochan,” mẹ cầm lấy tay Kiyomi, xoa xoa vỗ về. “Con vất vả quá… Tội nghiệp con gái… Con đúng là đứa vất vả thật đấy.”

“Con không biết phải làm thế nào nữa,” Kiyomi gắng sức nói trong những tiếng thổn thức. “Tadashi có thể là thủ phạm… Nếu không phải vậy thì có lẽ nó đã bị người ta giết chết… Có quá nhiều giả thuyết, giờ tâm trạng con rối như tơ vò rồi mẹ ơi.”

Kiyomi nắm tay mẹ, giãi bày những đau khổ trong lòng, cơ thể rung lên bởi những đợt sóng thổn thức.

“Anh ấy nói Tadashi không phải thủ phạm, rằng anh ấy không nuôi dạy nó thành một đứa như thế… Con muốn thằng bé còn sống… Con chỉ muốn nó còn sống thôi mà… Trái tim con tan nát mất rồi.”

“Chắc cô đã phải chịu đựng nhiều lắm… Cũng dễ hiểu thôi.”

Satomi nghẹn ngào nói, dường như thấy em khóc nên chị cũng khóc theo, thế rồi chị lấy khăn mùi soa chấm lên khuôn mặt đầm đìa nước mắt của em gái.

“Sẽ ổn thôi mà, Kiyochan,” mẹ nói và gật đầu lia lịa cho Kiyomi thấy. “Chắc chắn Tacchan vẫn còn sống. Con đã nuôi nấng thằng bé thành một đứa tuyệt vời như thế, làm sao nó có thể rời bỏ thế giới này dễ dàng như thế được… Sẽ không sao đâu.”

“Chị cũng nghĩ vậy đấy…”

“Kazuto chắc cũng chưa thể chuẩn bị tinh thần cho chuyện đường đột này nên mới nói như vậy. Nào, con lau mặt đi. Con đã khóc đủ rồi mà?”

Nghe mẹ nói, Kiyomi bèn mượn khăn mùi soa của Satomi, lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.

Nàng cũng lấy giấy ăn để xì mũi.

Mặc dù nước mắt vẫn còn giàn giụa nhưng có thể nói Kiyomi cũng đã bình tâm lại khá nhiều. Nhìn dáng vẻ ấy của Kiyomi, mẹ liền gật đầu một cái rồi lại nắm lấy tay nàng.

“Kiyochan này, điều quan trọng nhất bây giờ là xác định tâm lý con ạ. Chỉ cần chuẩn bị sẵn tinh thần, con sẽ không còn thấy sợ điều gì nữa. Từ bây giờ con sẽ sống một cuộc đời không giống bấy lâu nay. Con sẽ cúi đầu thật thấp, sẽ thở thật khẽ để sóng gió không chạm tới, ngay cả những điều bình thường như bao người con cũng hãy nhường hết cho người khác mà sống. Mẹ ấy mà, mẹ luôn mong con gái mẹ được sống trong một ngôi nhà lộng lẫy, ăn những món ăn ngon, gia đình hòa thuận, không ngớt tiếng cười, sống một cuộc đời hạnh phúc. Nhưng những điều đó chẳng phải con đều đã tận hưởng đủ rồi hay sao? Chúng ta vẫn còn những cách sống khác nữa mà. Cần gì phải sống trong ngôi nhà đẹp đẽ nhường này. Cho dù con không còn cảm thấy hạnh phúc nữa thì việc bảo vệ những thứ mà mình thực sự không thể đánh mất mới là điều quan trọng. Hằng ngày con hãy chắp tay cầu nguyện cho linh hồn của cậu bé đã mất, và người làm mẹ như con hãy nhận lấy trách nhiệm. Rồi nhất định Tacchan sẽ đứng lên được. Chỉ cần con gánh vác mọi thứ cho thằng bé, chắc chắn nó sẽ gượng dậy được. Vì thế Kiyochan à, con hãy sẵn sàng vứt bỏ bản thân để bảo vệ cho Tacchan… Con nhé?”

Nghe những lời mẹ nói, nước mắt Kiyomi lại không ngừng rơi. Nàng vừa khóc lã chã, vừa gật đầu hết lần này tới lần khác.

Dường như cái ý nghĩ được mẹ tha thứ đã cuốn trôi hết mọi lo âu, muộn phiền vốn đã làm tổ, bén rễ trong lòng Kiyomi. Người mẹ mang nặng đẻ đau ra những đứa con, ngày ngày nấu cơm cho chúng ăn, tắm rửa cho chúng, ở bên cạnh chăm nom, săn sóc mỗi lúc chúng ốm đau, bệnh tật, dạy cho chúng những bài học vỡ lòng của cuộc đời, nuôi nấng chúng bằng tất cả sự nâng niu, trìu mến, dù sau này chúng có gặp phải bất hạnh gì, mẹ cũng sẽ tha thứ. Dù chúng có phải luồn cúi mà sống một cuộc đời vô vị thì mẹ cũng sẽ tha thứ hết.

Nếu đã vậy, chuyện gì Kiyomi cũng có thể làm được. Không có lý gì nàng lại không thể tha thứ cho Tadashi, bất luận nó đã gây ra chuyện gì.

“Mẹ, con xin lỗi. Mẹ cũng không còn khỏe nữa vậy mà con chỉ toàn làm mẹ lo lắng… Nhưng những lời mẹ nói đã cho con dũng khí. Con có thể sống để làm chỗ dựa cho Tadashi. Con cảm ơn mẹ. Con cảm ơn mẹ…”

Nghe Kiyomi nói, khóe mắt mẹ liền ánh lên lấp lánh, bà siết chặt tay Kiyomi và gật đầu như để tiếp thêm can đảm cho nàng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke