Về đến nhà, Kazuto trông thấy một chiếc ô tô con đậu trong gara. Trong khoảnh khắc, gã ngờ vực không biết đây là xe của ai, nhưng khi nhìn thấy biển số Kasukabe, gã chợt nhớ ra đây là xe của chị vợ mình. Có vẻ như chị ấy lo lắng về chuyện vụ án nên đến để xem tình hình.
Sau khi đỗ xe của mình cạnh chiếc ô tô con, Kazuto liền đi vào nhà. Trong phòng khách, ngoài Kiyomi ra, gã còn trông thấy bóng dáng của chị Satomi và bà Fumiko, mẹ vợ gã. Đúng lúc Kiyomi và mẹ đang ngồi trên tấm thảm trải trước ghế xô pha, vợ gã đang cúi đầu để mẹ làm lễ trừ tà. Đây là nghi thức cầu nguyện được sử dụng trong tôn giáo mà mẹ vợ gã sùng bái, với động tác giơ hai tay ra, mục đích là để chữa lành bệnh tật hay những vết thương.
Trước đây có lần về quê vợ ở Kasukabe, Kazuto đã than thở về tình trạng đau mỏi vai thậm tệ, và mẹ vợ cũng gợi ý gã làm nghi lễ này. Nghĩ cũng chẳng hại gì nên Kazuto đành ngoan ngoãn nghe theo, nhưng Kiyomi thì có vẻ không thích những thứ mang tính tôn giáo cho lắm, nàng còn không ngần ngại nói với Kazuto như thể tôn giáo đó lợi dụng những người bệnh tật, tâm lý yếu để làm tiền. Lúc đó, mẹ vợ gã cũng gợi ý con gái làm thử, nhưng Kiyomi đã nhẹ nhàng từ chối.
Một Kiyomi như vậy lúc này đây lại đang thành khẩn cúi đầu để mẹ làm lễ trừ tà cho… Cảnh tượng ấy không khỏi khiến Kazuto giật mình nhưng gã vẫn cố gắng không thay đổi sắc mặt, cất tiếng chào mẹ và chị vợ.
Mẹ vợ gã chỉ gật đầu chào lại và vẫn tiếp tục ngồi đối diện Kiyomi.
“Chú về rồi đấy à. Chị pha trà cho chú nhé. Hay cà phê?”
Được Satomi tiếp chuyện, Kazuto bèn nhờ chị pha cho mình một tách cà phê.
“Khổ ghê chú nhỉ. Chú lại còn phải đi làm nữa chứ… Thế chú có ngủ nghê được đủ giấc không đấy?”
“À, thì… cũng không được đủ lắm chị ạ.”
Thấy Kazuto ngồi ở bàn ăn, Satomi liền đặt cốc cà phê trước mặt gã rồi cũng ngồi xuống. Chị hơi hạ giọng cho hợp với bầu không khí yên ắng của căn phòng, đoạn nói tiếp.
“Con bé Kiyo cũng đang rối lắm, những lúc thế này hai vợ chồng phải nương tựa vào nhau mới được chú ạ.”
“Vâng,” Kazuto đáp khẽ.
“Chị biết chú cũng lo lắng nhiều thứ, nhưng trước mắt điều quan trọng nhất là cầu cho Tacchan được bình an vô sự. Còn nước còn tát, còn người còn của mà. Những chuyện khác cứ dẹp hết sang một bên. Để sau rồi tính chú ạ.”
Nghe cách nói của Satomi, Kazuto cũng đoán được đại để Kiyomi đã than vãn điều gì với mẹ và chị gái.
“Làm bố mẹ thì chỉ còn cách nhận lấy toàn bộ trách nhiệm. Chỉ cần xác định được như thế thì chị nghĩ chú sẽ có thể cầu nguyện cho sự bình an của Tacchan mà không còn lấn cấn gì nữa.”
“Vấn đề không phải ở chỗ đó đâu chị.”
Từ trước đến giờ, trong những cuộc trò chuyện với chị Satomi, Kazuto chưa từng phản bác hay trả treo một cách thẳng thừng. Gã quan niệm cho dù chị ấy có đưa ra những ý kiến khác với mình thì cứ cho nó trôi từ tai này sang tai kia là được. Bởi nếu cứ chuyện bé xé ra to, lời qua tiếng lại thì chỉ tổ làm cho mối quan hệ bị sứt mẻ chứ chẳng được lợi lộc gì.
Thế nhưng, riêng chuyện này thì gã không thể im hơi lặng tiếng cho qua được.
“Nếu như nhìn kiểu gì cũng chỉ có thể thấy Tadashi là một trong số những kẻ gây án thì em sẽ chuẩn bị sẵn tinh thần, sẽ chịu trách nhiệm đàng hoàng với tư cách là bố nó. Nhưng đằng này những gì xảy ra ở hiện tại có phải như thế đâu. Trái lại, khả năng thằng bé là nạn nhân còn cao hơn kìa.”
“Nhưng chuyện đó chú cũng chưa tỏ mà? Nếu vậy chú đâu cần đặt mình vào vị trí đó ngay từ bây giờ… phải không nào?”
“Không phải chuyện đó có khả năng cao hơn mà chỉ là anh mong nó sẽ xảy ra thôi chứ gì.”
Kiyomi bấy giờ đang ngồi yên lặng để mẹ làm lễ trừ tà bất chợt lên tiếng đầy lạnh lùng.
“Anh tin vào sự vô tội của con trai mình, chẳng lẽ chuyện đó xấu xa đến thế sao?”
Kazuto cố kiềm chế cảm xúc và đáp trả như vậy.
“Anh coi miệng lưỡi thế gian là điều quan trọng nhất thì có.”
“Kiyochan,” Satomi gọi tên em gái như để trách mắng. “Chị nghĩ không phải như thế đâu.”
“Vậy trước khi nói đến miệng lưỡi thế gian, liệu em đã biết gia đình của kẻ phạm tội sẽ phải hứng chịu những điều tiếng như thế nào chưa?” Kazuto nói. “Sáng nay người ta đã ném trứng sống vào cửa nhà mình đấy. Nếu Tadashi là thủ phạm thì sẽ thành như thế nào nữa? Ai mà biết Miyabi sẽ gặp phải những mối nguy hại nào. Vấn đề không chỉ nằm ở chỗ chúng ta có chịu trách nhiệm hay không.
“Còn nữa, nạn nhân chính là cháu ngoại của giám đốc công ty sơn Hanaduka đấy. Lúc nãy anh vừa mới gặp giám đốc công ty xây dựng Takayama, ông ta đã nói rõ nếu Tadashi nhà mình là thủ phạm thì sau này ông ta không thể hợp tác với anh nữa. Công ty xây dựng Takayama mà rút thì những đơn vị thi công khác cũng chẳng chịu làm ăn với anh đâu. Rồi tiếng dữ đồn xa, không chừng anh còn mất cả khách hàng. Em đã biết hết những điều đó chưa mà nói như vậy hả?”
“Em biết chứ,” Kiyomi đáp trả như thể đó không phải là vấn đề. “Nói chung để bồi thường vợ chồng mình sẽ phải bán cả căn nhà này đi, chuyển đến nơi khác sống, làm lại từ đầu, đó cũng là lẽ đương nhiên thôi mà.”
“Em nói nghe dễ quá nhỉ…”
Kazuto không tài nào hiểu nổi tâm tư của vợ gã khi buông ra câu đại ý là chỉ cần bỏ quách cái sự nghiệp mà gã đã mất hai mươi năm gây dựng kể từ ngày tự đứng trên đôi chân của mình, rồi ngôi nhà có thể nói là tác phẩm tinh túy của gã và làm lại từ đầu là được.
“Em có hiểu làm lại từ đầu có nghĩa là như thế nào không?”
“Cứ có cái ăn là được chứ gì. Chỉ cần có cái bỏ miệng là đủ rồi.”
“Một khi đã mất việc thì ngay cả miếng ăn cũng không còn nữa đâu.”
“Em cũng có công việc mà, chí ít em có thể đảm bảo miếng ăn cho cả nhà.”
“Thật vớ vẩn.”
Đây đúng là một câu chuyện ngu xuẩn. Song mặt khác, Kazuto cũng phần nào cảm thấy vợ gã đang suy nghĩ với một cái đầu lạnh đến kỳ lạ, nó khiến cho câu nói gã vừa thốt ra mất đi một phần sức nặng.
Ngẫm ra câu nói của Kiyomi hàm ý rằng chỉ cần nàng kiếm tiền là đủ, chỉ cần một số tiền đủ ăn - theo đúng nghĩa đen - là đủ. Nghĩa là nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho chuyện đó.
Và trước khi xác định tâm lý như vậy thì khả năng tài chính của Kazuto cũng như sự nghiệp mà gã đã mất nhiều năm gây dựng đều chẳng có nghĩa lý gì. Khác nào Kiyomi chỉ thẳng vào mặt gã mà bảo giá trị của chúng chỉ đến thế.
Kazuto cảm thấy sụp đổ.
Chân tướng sự việc vẫn chưa sáng tỏ, chưa ai biết nó sẽ ngả về bên nào, vậy mà chỉ riêng tiếng rung chuyển báo hiệu sự đổ vỡ của chuỗi ngày thường nhật đã ồn ĩ đến mức gã không còn có thể nhắm mắt làm ngơ được nữa.
Làm lễ trừ tà xong, mẹ vợ gã liền chắp tay, vái một lạy. Sau đó, bà chậm rãi đứng lên, đi đến chỗ Kazuto. Bà nở một nụ cười vui vẻ với gã, đoạn ngồi xuống bên cạnh.
“Mẹ rất hiểu những điều con muốn nói,” bà nói. “Chẳng ai muốn tin con mình lại gây ra một chuyện khủng khiếp như thế cả. Bố mẹ thường nghĩ con cái làm gì cũng được, miễn đừng gây phiền toái cho người khác.
“Nhưng các con đối đầu với nhau vì những chuyện như thế cũng chẳng để làm gì. Điều quan trọng là hai đứa cùng nghĩ: biết đâu cũng có khả nàng như thế xảy ra, biết đâu mình cũng cần chuẩn bị tâm lý cho chuyện đó. Lúc này, hai vợ chồng nghĩ khác nhau cũng không sao. Hai đứa giống nhau ở chỗ đều nghĩ cho con mình. Đến khi biết được sự thật là gì rồi thì việc chuẩn bị tâm lý như thế sẽ có ích trong việc nâng đỡ gia đình của các con đấy. Vì thế, dù có suy nghĩ khác nhau đi nữa cũng không cần quay lưng lại với nhau đâu.”
Kazuto thở dài, tự trấn an bản thân.
“Con hiểu mà mẹ… Chỉ tại cô ấy cứ nói chuyện bằng giọng khiêu khích.”
“Em chỉ đơn giản không muốn tin Tadashi là nạn nhân thôi,” Kiyomi lên tiếng, trong giọng nói ẩn giấu sự gai góc. “Nếu thằng bé là nạn nhân thì chúng ta, những người đã tịch thu con dao của nó phải chịu trách nhiệm vì đã khiến nó gặp tai họa này.”
“Lý lẽ đó ở đâu ra vậy?”
“Không phải thế sao. Nếu Tadashi cũng có vũ khí đàng hoàng, không biết chừng nó đã có thể chống cự đối phương, đối phương cũng sẽ chùn bước và sự việc có lẽ đã không xảy ra.”
“Chẳng qua em chỉ đang nhìn nhận trên kết quả của sự việc mà thôi. Ai mà biết khi phát hiện con mình sở hữu dao không rõ mục đích thì nên mặc kệ nó mới là đúng đắn cơ chứ?”
“Không biết hay nhìn nhận trên kết quả gì cũng mặc, sẽ chẳng có gì thay đổi được chuyện đó là một trong những nguyên nhân dồn thằng bé vào chân tường.”
Mặc dù không phải những lời lẽ đúng đắn song những lý luận mà Kiyomi đưa ra lại xoáy sâu vào cảm giác đau đớn trong lòng Kazuto. Chắc hẳn câu chuyện về con dao đã khiến gã bận tâm không ít. Gã đã tịch thu con dao, sự thật này có thể trở thành minh chứng to lớn để gã tin Tadashi không phải là hung thủ. Song đồng thời nếu Tadashi là nạn nhân thì nó cũng sẽ để lại cho gã cảm giác ăn năn, hối hận mãi về sau này.
Có điều, Kazuto vẫn cho rằng đây quả nhiên là ví dụ điển hình nhất cho chủ nghĩa hệ quả, nó không gì hơn là những suy nghĩ mang tính tự làm khổ bản thân, tấn công ta chính vì ta có một tinh thần yếu đuối. Chính bởi vậy, nó không đồng nghĩa với việc gã nên tin Tadashi là thủ phạm.
“Nói ngược lại, vì em sợ nên mới không muốn tin Tadashi là nạn nhân chứ gì. Nhưng rốt cuộc đó chỉ là trốn tránh sự thật thôi.”
“Không phải thế. Em chỉ muốn tin thằng bé vẫn bình an vô sự.”
Kiyomi nói, hẳn nàng đang trừng mắt nhìn Kazuto. Trong đôi mắt ướt đẫm của nàng phảng phất một cảm giác bi nhưng không lụy và một sự mạnh mẽ đến lạ kỳ, đến mức Kazuto bất giác muốn quay mặt đi.
Vốn dĩ Kiyomi không phải típ phụ nữ thể hiện những suy nghĩ, cảm xúc của mình theo kiểu công kích đến mức này. Những lúc trong nhà xảy ra cãi vã hay khi ai đó khăng khăng điều gì đấy một cách đầy cảm tính, nàng luôn đóng vai người lắng nghe và xoa dịu.
Hôm qua, ngay cả lúc nàng đưa ra ý kiến phản đối Kazuto, gã cũng coi đó như một cách để nàng xả bớt những đau buồn trong lòng, kiểu như bị dồn ép về tinh thần nên mới buộc phải nói như vậy.
Nhưng, lúc này lại có cái gì đó hơi khác. Ý nàng đã quyết, cái gọi là “xác định tâm lý” mà chị Satomi nhắc tới đã nhú mầm trong nàng… Ánh mắt nàng đã nói lên điều đó.
Chuông cửa lại reo, trong lúc Kazuto và Kiyomi vẫn đứng yên không nhúc nhích, Satomi bèn đứng dậy trả lời.
“Tôi đến từ Đài truyền hình Miyako. Không biết chúng tôi có thể hỏi chuyện anh chị một chút không ạ?”
Lại là đám phóng viên. Thấy Kazuto lắc đầu, Satomi liền đáp “Chắc là hơi khó rồi”, song đối phương vẫn bám dai như đỉa, đổi hết kiểu nói này đến kiểu nói khác. Thấy vậy Satomi bèn tắt nút đàm thoại đi ra ngoài, chắc vì nghĩ đuổi thẳng cổ sẽ nhanh hơn.
Bên ngoài đột nhiên xôn xao cả lên, mặc cho ở trong nhà bầu không khí đang rất nặng nề. Cửa mở ra, rồi lại đóng vào ngay. Satomi vừa ra khỏi thì Miyabi bước vào phòng khách.
Kazuto nhìn lên đồng hồ treo tường, cuối cùng cũng hơn 3 giờ rồi, xem ra hôm nay con bé về sớm.
“Bà chào cháu, Miyachan.”
Mặc dù nghe tiếng bà ngoại, song nét mặt Miyabi vẫn rất căng thẳng.
“Con về sớm thế.”
Thấy bố nói vậy, con bé bèn bặm môi lại, đoạn lên tiếng.
“Con bỏ về giữa chừng.”
“Có chuyện gì ư?”
Miyabi không đáp lại ngay, con bé chừa ra một khoảng lặng như để đo đếm xem mình sẽ giãi bày những oán giận đang chất chứa trong lòng đến mức độ nào, sau đó nó mở miệng một lần nữa.
“Vì các bạn nói với con về vụ án.”
“Các bạn nói gì?”
“Thì nói là ‘Anh cậu đang bỏ trốn đúng không’, rồi thì ‘Nếu có người nhà là tội phạm thì cậu sẽ bị Học viện nữ sinh Toshima đánh trượt đấy’.”
“Đứa nào nói với con như thế?”
“Con bé học trường cấp hai Nishi. Con chẳng thân gì với nó, nhưng con bé đó cũng đang nhắm vào trường Toshima nên nó cứ suốt ngày để ý đến con. Nếu có đứa nào nói gì thì chắc chắn là con bé đó.”
Ngay cả trong thế giới của trẻ con cũng có những đứa chuyên nói xấu người khác mà chẳng kiêng nể gì. Bản năng mách bảo chúng rằng làm vậy sẽ giúp chúng có được lợi thế hơn người.
“Con đã tự nhủ nếu bị ai nói gì thì con sẽ đi về, y như rằng chúng nói thế nên con bỏ về luôn.”
Miyabi đã đến lớp với một trái tim phải căng ra như dây đàn. Tưởng tượng đến cái dáng vẻ ấy là Kazuto lại thấy đau lòng.
“Quả nhiên đúng là vậy phải không ạ…” Miyabi cụp mắt xuống với vẻ lo lắng, miệng lẩm bẩm. “Nếu gia đình có chuyện như vậy thì con sẽ bị đánh trượt.”
“Ngốc quá,” Kazuto gạt phăng đi. “Chuyện đó thì có liên quan gì.”
“Nhưng con đã bảo với bố là trường Toshima khắt khe lắm mà.”
“Có sao đâu,” Kiyomi xen ngang, giọng điệu đầy thẳng thắn. “Với một ngôi trường đánh trượt thí sinh vì những chuyện như thế, con cứ việc rút lại nguyện vọng là được.”
“Không được đâu mẹ.”
Kiyomi khẽ lắc đầu như để đáp lại cô con gái đang dẩu môi lên nói.
“Học trường nào chẳng được, con không cần cố vào trường Toshima mà làm gì. Học chung với mấy đứa bạn vô ý vô tứ như thế thì có gì là thú vị chứ.”
“Con bé đó học hành không giỏi đến thế đâu, đằng nào nó cũng trượt thôi,” Miyabi trả lời, không chịu nhìn thẳng vào vấn đề.
“Con cũng vậy đấy,” Kiyomi nói thêm. “Trước khi nói đến chuyện đỗ hay trượt, con còn chưa biết mình có được thi hay không mà.”
“Dạ…?”
“Ý mẹ là con phải chuẩn bị tâm lý để dù có chuyện gì cũng không thành vấn đề.”
Trong phút chốc, Miyabi á khẩu, sau đó con bé hỏi bằng giọng khản đặc, “Ý mẹ là con không thể thi vào trường Toshima sao?”
Con gái vì lo lắng mà nói vậy, đáng ra Kiyomi có thể nhẹ nhàng phủ nhận, nhưng nàng lại đáp lại bằng sự im lặng như muốn nói đó chính là thay cho câu trả lời.
“Mẹ!” Miyabi nói, hai mắt rưng rung. “Mẹ trả lời con đi!”
“Miyachan, cháu ngồi xuống đã nào,” bà Fumiko điềm đạm xen ngang. “Bà có mua bánh kintsuba đến đây, để bà lấy ra cho cháu. Miyachan rất thích bánh kintsuba đúng không.”
Sau khi ép Miyabi ngồi xuống, bà Fumiko liền mở túi bánh kẹo trên bàn. Satomi quay trở vào, trông thấy cảnh tượng đó liền nói “Để con đi pha trà nhé.” Chỉ trong khoảng thời gian đó, bầu không khí căng thẳng đã dịu đi phần nào.
Thế nhưng, Kiyomi lại đứng dậy như thể muốn cự tuyệt ngay cả bầu không khí vừa mới lắng xuống ấy, nàng vừa lẩm bẩm một mình “Con phải làm việc thôi”, vừa lấy tập bản thảo đang cất gọn gàng trên kệ tủ, đặt xuống chiếc bàn thấp nằm trước ghế xô pha, đoạn rục rịch mở ra.
Kazuto kinh ngạc nhìn dáng vẻ ấy, nàng đâu cần làm việc ở một thời điểm như thế này kia chứ. Chắc hẳn bản thân nàng đã không còn giữ được trạng thái tinh thần bình thường nữa rồi.
Miyabi ngồi thừ ra một lúc, miệng cắn miếng bánh kintsuba bà ngoại đưa cho nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất. Cookie quẩn bên chân cô chủ ra chiều muốn ăn song Miyabi không định dòm ngó tới nó.
“Không phải trường Toshima là được chứ gì ạ?” Miyabi đặt miếng bánh kintsuba đang ăn dở xuống, nhìn mẹ bấy giờ đang bắt đầu đọc bản thảo trước ghế xô pha. “Nếu là trường Jintoku thì được chứ mẹ?”
Kiyomi không đáp.
“Miyachan của bác đúng là học sinh ưu tú,” Satomi nói như để xoa dịu bầu không khí. “Được lựa chọn giữa bao nhiêu trường, tuyệt thật đấy.”
Bỏ ngoài tai những lời ấy, Miyabi vẫn nhìn chằm chằm mẹ, tiếp tục, “Ý mẹ là con không được thi vào trường ở Tokyo, không được thi vào trường tư ạ?”
“Con không phải lo.”
Kazuto cất tiếng, song dường như câu nói ấy không đủ sức xua tan những lo lắng trong lòng Miyabi. Từ trước đến giờ, gã vẫn phó mặc chuyện trường lớp cho vợ, bởi vậy Miyabi cũng biết ai là người có quyền quyết định các vấn đề liên quan đến sự nghiệp học hành của nó.
“Mẹ nói gì đi chứ ạ.” Miyabi đứng dậy, nói như để thúc giục mẹ.
“Thôi đi, khi nào ăn bánh kintsuba xong, con dắt Cookie đi dạo cho mẹ.” Đáp lại từ Kiyomi lại là một câu nói như vậy.
“Thật là… mẹ đang nói gì vậy,” bị mẹ nói lảng sang chuyện khác, Miyabi liền khẽ giậm chân xuống đất đầy giận dữ, đoạn con bé thở hắt ra đằng mũi ra chiều hậm hực. “Con không thích, đám phóng viên còn đang lảng vảng bên ngoài kia kìa.”
“Lảng vảng thì sao?” Kiyomi dửng dưng hỏi lại.
“Thôi, để anh đi cho.”
Kiyomi tảng lờ câu nói của chồng.
“Nếu để bố dắt Cookie đi dạo không chừng sẽ có người nghĩ nhà mình đang ở trong vòng xoáy của vụ việc mà bố con vẫn đủng đỉnh dắt chó đi dạo, thế nên mẹ mới bảo con đi. Con nhìn xem, Cookie đang muốn ra ngoài lắm rồi kìa. Nếu con không dắt nó đi thì nó sẽ phải nhịn đấy. Tội nó lắm đúng không?”
Nghe đến từ “đi dạo”, Cookie bỗng trở nên phấn khích.
“Nếu phóng viên bao vây con thì phải làm thế nào?” Miyabi nhăn nhó như thể nó hoàn toàn không muốn làm việc này chút nào.
“Bác nghĩ mấy người vừa nãy đã về rồi,” Satomi chen ngang. “Nếu được thì để bác đi hộ cho.”
“Chị cứ để Miyabi đi,” Kiyomi một mực nói. “Tranh thủ lúc trời còn sáng không có gì nguy hiểm, con đi mau đi.”
“Nếu con dắt Cookie đi dạo, mẹ có hứa là sẽ cho con thi vào trường Toshima không?”
Đây đúng là kiểu ra điều kiện để trao đổi mà chỉ bọn trẻ con mới có, ngây thơ và chỉ cần như thế là đủ, song Kiyomi lại đặt mạnh chiếc bút xuống mặt bàn, buông một tiếng thở dài mà ngay cả Kazuto cũng nghe thấy.
“Miyabi… con định sống như một đứa trẻ ngây thơ như thế đến bao giờ nữa?”
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của mẹ, Miyabi bỗng đông cứng lại, không nhúc nhích.
“Con có nghĩ nếu mình gieo gió thì nhất định sẽ gặt bão không?”
“Nhưng…”
“Trên đời này, không phải cứ muốn gì là được nấy. Con bảo căn phòng này đẹp, bố mẹ cho con căn phòng này. Con bảo muốn nuôi chó, bố mẹ mua chó cho con nuôi. Con bảo muốn thổi sáo, bố mẹ mua sáo cho con thổi. Con bảo muốn đi học thêm, bố mẹ cho con đi học… Nhưng những chuyện đó không phải sau này cũng cứ tiếp tục như thế mãi đâu. Sẽ có những việc dù bố mẹ muốn đáp ứng nguyện vọng của con nhưng lực bất tòng tâm đấy.”
“Tại sao ạ…?”
Giọng Miyabi đã trở nên nghẹn ngào. Vai con bé rung lên, những tiếng thổn thức không thể ngăn lại tuôn trào từ cổ họng.
“Tại sao con lại phải hy sinh vì anh?”
“Con hãy bỏ cái kiểu nghĩ đó là hy sinh đi,” Kiyomi nói.
“Nhưng không phải thế sao ạ… Con có liên quan gì cơ chứ.”
“Một khi đã là gia đình thì không thể không liên quan được.”
“Bố đã bảo là không liên quan cơ mà.”
“Bố chỉ nói vậy vì coi con là trẻ con thôi. Làm vậy thì sau này con sẽ khó chấp nhận sự thật nên mẹ mới đang nói cho con biết đây.”
“Em thôi đi,” Kazuto không thể không xen vào. “Em áp đặt con bé đến mức đấy để làm gì?”
“Em đang nói cho con bé biết bố nó đang coi nó là trẻ con,” Kiyomi chĩa mũi tấn công về phía Kazuto. “Nếu nghĩ đến việc sau này từng thành viên trong gia đình mình sẽ phải tiếp tục sống như thế nào, đương nhiên em phải nói cho con bé hiểu hiện thực chứ.”
“Hiện thực ư, chúng ta vẫn chưa biết điều gì cả. Cứ cầm đèn chạy trước ô tô, nghĩ trước từ bây giờ cũng chẳng để làm gì.”
“Cũng có khả năng anh không phải thủ phạm,” Miyabi nói trong nước mắt. “Có thể anh đã bị người ta giết chết ở đâu đó rồi mà.”
“Con thôi đi,” Kiyomi hạ giọng. “Con lại mong điều ấy ư?”
“Không phải con mong như vậy,” Miyabi nói. “Chuyện thật thế mà.”
“Mẹ đã bảo con thôi đi cơ mà.”
“Tại sao con lại phải nghe những lời trách móc,” Miyabi không chịu dừng lại. “Mẹ nói vậy vì mẹ coi trọng anh hơn con thôi chứ gì.”
“Con đang nói gì vậy?”
“Từ xưa đã vậy rồi.”
“Mẹ như thế bao giờ?” Kiyomi dựng thẳng lưng lên, trừng mắt nhìn Miyabi. “Con thử nói xem nào… Mẹ đã phân biệt đối xử, coi trọng anh hơn con khi nào hả?”
“Mẹ thừa biết rồi còn gì,” Miyabi đưa ra một lý do chẳng ra lý do rồi bật khóc.
Nét mặt Kiyomi khi hỏi lại con gái rằng nàng đã phân biệt đối xử như thế khi nào chứa đựng cái tôi của một người mẹ.
Đúng vậy, ít nhất là cho đến bây giờ, Kiyomi chưa từng gạt Miyabi sang một bên để chỉ chăm lo cho mình Tadashi. Hồi nhỏ Miyabi rõ ràng khiến nàng tốn công chăm sóc hơn hẳn anh trai, thành thử nàng chẳng mấy khi bế ẵm được Tadashi, thậm chí sau này nàng còn than thở rằng mình cảm thấy áy náy về điều đó.
Thế nhưng, bọn trẻ vốn nhạy cảm. Một khi Miyabi đã cảm nhận như vậy thì cũng có thể nó có lý do của riêng mình. Nghĩ theo cách đó mới thấy vỡ lẽ ra rất nhiều điều về thái độ của Kiyomi hiện giờ.
Dĩ nhiên, Kazuto không định vì thế mà buông lời trách móc. Bởi lẽ, gã biết giữa cha mẹ và con cái có những sự hòa hợp riêng, đồng thời gã cũng hiểu có thứ tình yêu thương không dễ gì lung lay chỉ vì thiếu hòa hợp.
Có điều, gã cũng thấy khó mà nói cho Miyabi hiểu điều đó vào lúc này.
“Miyachan, không có chuyện đó đâu cháu,” bà Fumiko nói với Miyabi đang quay lưng về phía bà khóc lóc đầy ủ rũ. “Chỉ là lúc này mẹ cháu đang lo lắng cho anh Tacchan thôi. Lo lắng đến độ không biết phải làm thế nào ấy. Không phải mẹ so sánh hai đứa với nhau đâu. Thế nên, Miyachan hãy hiểu cho mẹ nhé.”
Kazuto không biết lời nói của mẹ vợ gã có vọng được đến tai Miyabi hay không. Con bé chẳng nói chẳng rằng, cúi gằm mặt khóc lóc sụt sùi rồi cứ thế bỏ lên tầng hai.