Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

“Thôi, chị và mẹ về đây.”

Nghe Satomi nói, Kiyomi bấy giờ đang vùi đầu vào công việc bỗng sực tỉnh.

Đồng hồ đã chỉ hơn 6 giờ, nhìn ra ngoài cửa sổ qua tấm rèm đăng ten, nàng thấy trời cũng đã tối mịt.

“Đã nấu rồi thì hai người cũng phải ăn đi chứ ạ.”

Rốt cuộc chị Satomi là người dẫn Cookie đi dạo. Không chỉ vậy, chị còn đi chợ mua đồ rồi cùng mẹ vào bếp chuẩn bị bữa tối cho nàng.

“Ở nhà mẹ đã nấu cơm sẵn trước khi đi rồi,” mẹ nàng nói trong lúc rục rịch ra về. “Lát nữa chỉ cần hâm nóng lại rồi ăn thôi. Nên là, mẹ về đây.”

“Chưa gì mẹ đã…” Kiyomi khẽ buông lời phật ý, sau đó nàng thở hắt một tiếng rồi nói, “Con cảm ơn mẹ.”

“Miyabi, bà với bác về đây!”

Bà Fumiko nói với lên tầng hai, nhưng không thấy có phản ứng gì từ cô cháu gái đang tự giam mình trong phòng.

“Cháu có ăn không? Hay để bác đơm ra đĩa rồi mang lên phòng cho cháu nhé?”

Satomi cầm khay trong tay, hỏi xem Miyabi muốn thế nào.

“Khi nào muốn ăn nó khắc xuống, chị cứ kệ nó đi.”

Nghe Kiyomi nói vậy, Satomi bèn đặt khay xuống bàn, tỏ ý đã hiểu.

“Vậy những việc còn lại chị để cô lo nốt nhé.”

“Vâng, em cảm ơn chị… Thật may quá.”

“Chú Kazuto, chị với mẹ về đây. Cơm chín rồi đấy.”

Ra đến bên ngoài, Satomi ghé vào chào em rể đang ngồi rịt trong văn phòng, thấy vậy Kazuto cũng đi ra.

“Tuy khó khăn nhưng hai vợ chồng con phải giúp đỡ nhau mà vượt qua nhé.”

Bà Fumiko nói thay cho lời chào tạm biệt, Kazuto cũng ngoan ngoãn đáp lại, “Con biết rồi mẹ ạ.”

“Con cảm ơn mẹ.”

Kiyomi đứng tiễn mẹ và chị lên ô tô để ra về. Khi bóng họ vừa khuất, đột nhiên trong lòng nàng dấy lên một cảm giác cô độc. Song, nàng cũng chẳng thể ỷ vào họ mãi được.

Nàng trở vào nhà, cùng Kazuto ăn bữa tối đơn giản. Miyabi vẫn không chịu xuống, thành thử bao nhiêu thức ăn mà mẹ và chị gái nàng nấu cho đành phải bỏ lại gần hết, bọc vào rồi cất tủ lạnh. Kazuto bật ti vi như để tránh né cái hiện thực là hai vợ chồng gã đang chẳng nói với nhau câu nào. Thấy chồng chuyển ra ghế xô pha ngồi, Kiyomi bèn quyết định mang tập bản thảo đang để trên chiếc bàn thấp ra bàn ăn ở phía đối diện để làm tiếp.

Kazuto cầm điều khiển chuyển kênh, xem ra gã đang tìm chương trình thời sự có đưa tin về vụ án Tozawa. Kiyomi đã định để cho đầu óc mình chuyển ngay sang chế độ làm việc, song khi bất ngờ nghe được giọng nói quen thuộc phát ra từ ti vi, tâm trí nàng liền hướng về phía đó.

“Tôi xin lỗi vì đã làm kinh động đến mọi người. Đáng ra người nhà cháu cũng phải nói đôi lời nhưng hiện giờ họ cũng đang rối bời lắm rồi, thật không phải lúc để làm việc này.”

Đó là giọng của Satomi. Mặc dù không quay trực diện mặt nhưng Kiyomi vẫn có thể thấy dáng người mập mạp trong chiếc váy hoa liền thân mà chị gái nàng đã mặc hôm nay, và cũng biết luôn rằng nơi chị đứng là trước cửa nhà nàng.

Trên màn hình xuất hiện dòng phụ đề “Người thân của một thiếu niên đang mất tích”.

“Dù sao đi nữa tôi cũng không thể tìm ra lời nào để nói với nạn nhân cũng như gia đình cậu bé. Thực sự tôi cảm thấy rất đau lòng. Tôi không muốn nghĩ đến việc còn có thêm nạn nhân nào khác nữa, dù thế nào thì vào lúc này tôi cũng chỉ cầu mong cháu sớm được bảo hộ.”

Satomi gập người, trả lời phóng viên bằng thái độ nhún nhường.

Kiyomi nghe rõ tiếng chẹp miệng của Kazuto.

“Nói thế khác nào bảo con nhà này là thủ phạm cơ chứ.”

Kazuto lẩm bẩm, cố tình để cho vợ nghe thấy.

Kiyomi không đáp lại lời nào.

Nàng hướng tâm trí mình trở lại công việc.

Nàng buộc phải hoàn thành đúng hạn.

Nếu Tadashi bị bắt giữ với tư cách là thủ phạm, hẳn công việc của Kazuto sẽ gặp bế tắc ngay tức khắc. Những đối tác làm ăn như công ty sơn Hanaduka hay công ty xây dựng Takayama đều sẽ ngoảnh mặt làm ngơ, công việc của gã sẽ không thể tiến triển được nữa. Nếu họ nhắc đến chuyện bồi thường, vợ chồng nàng sẽ phải từ bỏ căn nhà này, hoặc cứ cho là chuyện đó không xảy ra đi nữa thì gia đình nàng cũng sẽ phải chuyển chỗ ở để trốn tránh ánh mắt lạnh lùng của người đời. Nàng phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho những chuyện đó. Ở vùng đất mới liệu công việc của Kazuto có đi vào quỹ đạo nữa hay không thì vẫn còn là một ẩn số.

Kiyomi cho rằng rồi đây bản thân nàng sẽ phải gánh vác cái nhà này cả về kinh tế… Nếu làm công việc hiệu đính thì dù nàng có sống ở đâu cũng chẳng liên quan, vả lại xem ra chuyện gia đình cũng không thể làm ảnh hưởng đến những mối công việc của nàng. Nàng không dám mong một cuộc sống dư dả như từ trước đến giờ, nhưng để có cái ăn thì nàng có thể đảm bảo được. Nàng sẽ khuyên Miyabi từ bỏ việc thi vào trường tư, cả nhà cùng sống bình lặng trong một ngôi nhà đi thuê giản dị nằm đâu đó ở vùng ngoại ô là được.

Để được như vậy, bằng mọi giá trước mắt nàng phải hoàn thành công việc này đến nơi đến chốn. Chỉ cần nàng nộp đúng hạn, hoàn thành đâu ra đấy, nàng sẽ không đánh mất sự tin tưởng mà người ta đã dành cho mình trong công việc này.

Xem thời sự xong, Kazuto liền đi tắm, tắm xong gã lại đi đi về về giữa văn phòng, phòng khách rồi phòng ngủ với vẻ buồn chán.

Khi đêm đã về khuya, Miyabi mới chịu ra khỏi phòng. Nghe mẹ bảo “Con ăn bao nhiêu thì bỏ ra hâm nóng lại mà ăn”, con bé không đáp lại nhưng vẫn lấy thức ăn ra khỏi tủ lạnh, hâm qua rồi mang ra trước ghế xô pha ăn, sau đó chẳng nói chẳng rằng lại quay trở về phòng.

Chuông điện thoại reo mấy lần nhưng ngoại trừ cuộc điện thoại từ Satomi thông báo “Đã về đến nhà an toàn”, Kiyomi đều không nhấc máy, cứ để nguyên chế độ trả lời tự động. Bởi tất cả những cuộc gọi còn lại đó đều từ giới truyền thông.

Nàng đã định hôm nay dù có phải thức trắng đêm cũng không nghỉ, nhưng sau khi cắm đầu làm việc suốt ba tiếng đồng hồ kể từ lúc ăn tối xong, nàng bắt đầu thấy hơi khó thở, các khớp cổ và vai căng cứng. Đúng lúc Kiyomi đang xoay cổ, nghĩ bụng sẽ đi tắm cho đỡ mỏi rồi vào làm tiếp thì điện thoại di động của nàng đổ chuông.

Trên màn hình hiển thị cái tên Naito. Lúc trả lời phỏng vấn, nàng đã cho anh ta số di động của mình.

Kiyomi không nghĩ tay nhà báo tự do đó đứng về phía mình. Xét cho cùng anh ta chỉ là một cây bút đi khắp nơi đánh hơi thông tin xoay quanh vụ án để viết nên những bài báo làm thỏa mãn tính hiếu kỳ của dư luận, không hơn không kém. Đáng lý anh ta cũng là một đối tượng mà nàng muốn đặt khoảng cách giống như bao tay phóng viên khác.

Ngặt nỗi, một người suốt ngày ru rú trong nhà như Kiyomi thì lấy đâu ra nguồn tin về vụ án. Tin tức trên ti vi hay đài báo cũng có giới hạn, mạng xã hội thì thật giả lẫn lộn, nàng không biết có thể tin được đến đâu. Còn cảnh sát thì chẳng hó hé điều gì. Đã thế, nếu ai đến phỏng vấn nàng cũng đuổi bằng sạch từ cổng thì nàng sẽ không thể biết được những điều muốn biết.

Chính vì thế, Kiyomi coi việc nhận trả lời phỏng vấn của Naito như một mối cơ duyên, để rồi khi được hỏi, nàng đã cho anh ta số của mình.

Kiyomi nghe máy.

“Tôi xin lỗi vì đêm hôm còn gọi điện thế này, đây có phải số của mẹ cháu Ishikawa Tadashi không ạ?”

“Đúng rồi.”

“Tôi là nhà báo Naito đây ạ. Rất cảm ơn chị về chuyện hôm qua.”

“Tôi phải cảm ơn anh mới đúng.”

Kiyomi đáp gọn lỏn, ngầm để ý thái độ của đối phương.

“Hôm nay tôi thấy chương trình thời sự trên ti vi có chiếu đoạn VTR ghi lại hình ảnh người thân của một cháu bé đang mất tích trả lời phỏng vấn, đấy có phải người nhà chị không?”

“Đó là chị gái tôi.”

“Nghe cách nói chuyện của chị ấy giống như đã chắc chắn cháu Tadashi là một trong số các thủ phạm, chắc không phải vì gia đình đã nghe được manh mối điều tra từ cảnh sát chứ ạ?”

“Không, không phải vậy. Cảnh sát không tiết lộ điều gì cho chúng tôi cả.”

“Tôi biết ngay mà,” Naito nói, đâu đó dường như đã thở phào nhẹ nhõm. “Tôi không hề bắt sóng được chuyện đó nên cũng đang nghĩ sao có thể như thế được, nhưng mà đám phóng viên khác xem được đoạn ghi hình đấy cũng đang nhấp nhổm không yên, thành thử tôi cũng hơi tò mò.”

Xem ra những cuộc điện thoại liên tục gọi đến là của đám phóng viên đang nhấp nhổm không yên đó.

Dẫu sao thì khi nghe Naito nói anh ta không bắt được tín hiệu thông tin nào cho thấy Tadashi là hung thủ, Kiyomi không khỏi cảm thấy mất bình tĩnh đôi chút.

“Anh nghe được thông tin gì rồi?” Kiyomi hỏi thử.

“À không, tôi cũng đang đi nghe ngóng khắp mọi nơi nhưng thông tin thu lượm được ít lắm,” Naito đáp như để đánh trống lảng.

“Đã đoán được ai là hung thủ chưa vậy?”

“Chưa đâu, phía cảnh sát thế nào thì tôi không rõ chứ cánh nhà báo bọn tôi thì vẫn mù mờ lắm, chính vì thế mà khi xem đoạn ghi hình trên thời sự, mọi người mới nhặng cả lên không biết chuyện là như thế nào đấy.”

“Nhưng đã biết ai là hung thủ chính rồi đúng không?” Kiyomi thử cạy miệng tay phóng viên.

“Không, không,” Naito đáp mập mờ, đoạn bật ra một tiếng cười thiểu não. “Kiểu này không biết ai đang phỏng vấn ai nữa.”

“Có phải con trai huấn luyện viên Shioyama của FC Bushu Tozawa không?” bất chấp Naito nói vậy, Kiyomi vẫn thử nói toẹt ra.

“Chị nghe được chuyện đó ở đâu?” Naito hơi hạ giọng, hỏi.

“Trên mạng ấy.”

“Ra vậy,” Naito dịu giọng lại. “Trên mạng ai cũng có thể thích gì viết nấy nên nhìn chung chị đừng nên dễ dàng tin theo những lời ấy.”

“Tôi biết,” Kiyomi nói. “Nhưng cảnh sát chẳng tiết lộ gì, tôi đành phải lượm lặt tin tức từ những chỗ ấy chứ biết làm sao.”

“Tôi không tán đồng với việc để mình bị chi phối bởi những chuyện không rõ thực hư thế nào.”

“Nhưng tôi không thể cứ chỉ ngồi chầu chực đến khi ai đó bị bắt hay cảnh sát đưa ra thông báo chính thức mà không cố tìm kiếm gì cả. Kể từ khi biết Tadashi có liên quan đến vụ án, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều chậm chạp… Thú thực, tôi nhận điện thoại của anh Naito thế này cũng là vì hy vọng anh có thể nói cho tôi những gì anh biết. Chứ với những phóng viên khác thì tôi không tiếp chuyện như thế này đâu.”

“Không biết tôi nên gọi đó là niềm vinh hạnh hay gì nhỉ… Mà vì chị đang mong chờ một điều gì đó đến như thế, xem ra tôi nên coi đây là niềm vinh hạnh của mình rồi,” Naito lẩm bẩm như vậy rồi im lặng một lúc, sau đó dường như đã sắp xếp được suy nghĩ của mình, anh ta bèn mở miệng. “Hừm, tiết lộ cho chị những thông tin mà tôi đã thu thập được trong phạm vi có thể không phải là việc khó. Nhưng những thông tin ấy có làm chị thỏa mãn hay không lại là chuyện khác nhé. Chỉ có điều, nói gì thì nói, để làm như thế thì tôi cũng xin phép được đưa ra điều kiện của mình.”

“Là gì vậy?”

“Chừng nào cảnh sát tìm ra tung tích của bọn trẻ và làm sáng tỏ chân tướng sự việc, xin hãy cho tôi phỏng vấn về tâm trạng của chị với tư cách là người làm cha mẹ.”

“Phỏng vấn… Anh định đăng cái đó lên tờ Tuần san Bình Nhật à?”

“Vâng. Tôi vừa mới nghĩ đến chuyện này thôi, nhưng chắc phòng biên tập sẽ không từ chối đâu ạ,” Naito nói, đoạn bổ sung thêm. “Bất kể con trai chị là người gây án hay là nạn nhân.”

Cách nói của Naito kiểu như muốn nhấn mạnh rằng anh ta đưa ra đề xuất này khi đã nghĩ tới cả hai khả năng, điều đó khiến Kiyomi bất giác nín lặng.

“Tôi không biết chị mong sự thật sẽ là như thế nào, nhưng xét theo tình hình, tôi cho rằng chúng ta nên nghĩ cháu sẽ thuộc về một trong hai đối tượng: hung thủ hoặc nạn nhân.”

Naito im lặng trong vài giây, xem ra anh ta cố tình làm vậy. Hoặc có thể anh ta đang chờ đợi phản ứng gì đó từ Kiyomi, song nàng không có gì để nói.

“Ngẫm thử ra thì tôi thấy những chuyện như thế này rất hiếm có. Dù sự thật có ngả về hướng nào thì đó cũng là trường hợp xấu nhất, nhưng biên độ dao động lại vô cùng to lớn. Vì chúng khác nhau 180 độ mà. Nếu chị thấy ý kiến của tôi nghe thiếu tình người thì mong chị bỏ quá cho, nhưng tôi cực kỳ hứng thú muốn biết khi chân tướng sự việc sáng tỏ, người làm mẹ như chị sẽ tiếp nhận nó như thế nào khi mà toàn bộ sự thật nghiêng hết về một bên. Tôi tha thiết mong được lắng nghe những suy nghĩ chân thật đó của chị.”

Cái tính hiếu kỳ của một nhà báo như Naito khiến Kiyomi cảm thấy khó chịu như thể tinh thần đang bị cào xé. Có điều, xét đến việc anh ta hiểu tâm tư của Kiyomi đến mức đó và so với những người chỉ biết nói những lời hoa mỹ để tiếp cận nàng thì Naito cũng là một người đáng tin cậy.

“Tôi hiểu rồi,” sau khi suy nghĩ rất lung, Kiyomi bèn trả lời như vậy. “Trả lời phỏng vấn ngay e rằng hơi khó. Nhưng đến thời điểm mà tôi có thể nói chuyện về vụ việc, tôi sẽ nhờ đến anh Naito… Như vậy có được không?”

“Tôi rất lấy làm vinh dự,” Naito không ngần ngại nói ra câu nghe có vẻ cường điệu.

“Vậy anh nói cho tôi biết được chưa?”

“Chúng ta bắt đầu từ chuyện gì nhỉ?”

“Ai đó đã nhận điện thoại hay gì đó từ cậu con trai của huấn luyện viên Shioyama và nghe được thông tin cậu ta đã giết chết hai mạng người nên đang phải trốn chui trốn lủi, chuyện đó có thật không?”

“Do vụ việc có liên quan đến trẻ vị thành niên nên tôi xin phép không chỉ đích danh cá nhân nhưng hiện tôi đã xác nhận được là có một đoạn trao đổi điện thoại với nội dung như vậy giữa một cậu bé đang mất tích và bạn của mình. Có điều, người bạn đó không biết ngoài Kurahashi ra thì còn ai khác là nạn nhân, hoặc ai đang bỏ trốn. Nghe đâu kể từ sau cuộc điện thoại ấy, người bạn đó cũng mất liên lạc với cậu bé mất tích kia luôn.”

“Phía cảnh sát có nhận định cậu bé đó là thủ phạm chính không?”

“Hình như đúng là vậy. Tôi nghe nói người cho chúng mượn ô tô là tiền bối của cậu bé đó thời cấp hai, người đó biết cậu bé này là trẻ vị thành niên và không có bằng lái, nhưng khi cậu ta nói có người lái xe được, y đã không từ chối đến cùng mà vẫn cho mượn dù không hề hay biết chiếc xe sẽ được sử dụng vào việc gì. Nói là quan hệ tiền bối hậu bối nhưng xem ra hậu bối lại là người trên cơ, còn tiền bối thì hơi bị lép vế. Một người có tính cách như vậy lại học trên cháu Tadashi một lớp nên nhóm có làm gì thì tôi nghĩ cậu bé đó cũng ở vị trí của người dẫn dắt.”

“Hai đứa đang bỏ trốn có đi cùng nhau không?”

“Chuyện đó thì tôi không rõ. Cũng có khả năng chúng đi riêng.”

“Tôi thấy anh Naito viết trên Twitter là có thể chúng đang trốn trong nội thành, anh căn cứ vào đâu thế?”

“Sự thật là có một tỷ lệ không nhỏ các điều tra viên đã được cử đến các khu phố sầm uất nội đô Tokyo mà trọng tâm là Shibuya. Điện thoại di động của cả bốn cậu bé, bao gồm cả Kurahashi đều đã bị ngắt sóng. Cảnh sát không thể dựa vào đó nên tôi nghĩ họ sẽ phải lần theo dấu vết của mấy thiếu niên mất tích đó chủ yếu bằng cách phân tích các camera an ninh xung quanh. Từ việc cảnh sát cử đội điều tra vào nội thành, chúng ta có thể nhìn nhận rằng họ cũng đã phần nào nắm được dấu vết. Chính vì vậy, tôi đồ rằng không lâu nữa họ sẽ bắt giữ được nhóm thiếu niên đang bỏ trốn. Cùng lắm là trong vòng hai, ba ngày tới.”

Hiện tại, Kiyomi không hề biết việc điều tra đã tiến triển đến đâu, nhưng điều đó không có nghĩa là cảnh sát cũng đang khoanh tay đứng nhìn. Khi nghe Naito nói việc bắt giữ hung thủ thực ra chỉ là vấn đề thời gian, một cảm giác căng thẳng trỗi dậy trong nàng.

“Cảnh sát đã đoán được đại khái người đang bỏ trốn còn lại là ai chưa?”

“Chuyện đó thì phía cảnh sát cũng thận trọng lắm, không để lộ cho cánh truyền thông chúng tôi đâu. Cũng có ý kiến cho rằng xét về vóc dáng thì Tadashi và một cậu bé nữa không khác nhau là mấy, thế nên họ cũng không thể kết luận chỉ dựa trên hình ảnh do camera an ninh ghi lại. Về trang phục cũng không thể khẳng định chắc chắn chúng không tráo đổi quần áo với nạn nhân. Có thể thấy chúng đang xoay xở đủ mọi cách để có thể trốn thoát được, cứ nhìn cách chúng làm cho điện thoại bị mất sóng hoàn toàn là rõ. Nói gì thì nói, không còn nghi ngờ gì về việc đây là một vụ phạm tội vị thành niên, phía cảnh sát cũng không thể khinh suất để lộ ra những thông tin chưa chắc chắn được.”

“Anh có biết do đâu mà nên cơ sự này không?”

“Trong kỳ nghỉ hè vừa rồi, một đàn anh cùng trường cấp ba với cháu Tadashi trên đường từ câu lạc bộ về đã bị một nhóm người tấn công và làm cho bị thương, có người nhận định chính sự việc đó đã trở thành tác nhân gây ra vụ án lần này. Người ta cho rằng đối tượng tham gia vào nhóm tấn công đó là ba cậu bé có liên quan đến vụ án lần này bao gồm cả Kurahashi, và không có Tadashi. Tôi nghe chuyện này từ một cậu bạn chơi cùng mấy cậu bé đó, cậu ta bảo nghe được từ tên thủ phạm chính, tức là cái đứa đi mượn ô tô ấy, nên tôi nghĩ chuyện đó là sự thật, không có nhầm lẫn gì cả.

“Có điều, tôi không biết bằng cách nào mà tình hình lại trở nên xấu đi như thế. Có thể đứa nào đó đã bép xép nói ra sự thật, mà cũng có thể chúng đã quay ra đổ vấy trách nhiệm cho nhau. Vốn dĩ ngay từ đầu cháu Tadashi cũng bị cậu khóa trên đó gây chấn thương, nhưng hiện vẫn chưa rõ con trai chị liên quan đến vụ việc sau đó như thế nào. Có người nói việc chúng nắm được hành tung của đối tượng bị tấn công chứng tỏ Tadashi là trung tâm của kế hoạch, nhưng cũng có người đoán chính thằng bé thủ phạm chính mới là người tự ý quyết định triển khai kế hoạch tấn công. Cánh phóng viên đang tiến hành thu thập tin tức cũng lờ mờ đoán sau khi cậu khóa trên bị thương, bạn bè xung quanh cậu ta cũng đã lên tiếng, bởi vậy phải chăng đã xảy ra lục đục nội bộ khi mà nhóm này trốn tránh trách nhiệm hoặc đổ lỗi cho nhau.”

Lẽ ra với những vấn đề thuộc thế giới của con trẻ, hay những tai nạn không ngờ tới khi chúng tham gia sinh hoạt câu lạc bộ, người lớn cần can thiệp sâu hơn thay vì chỉ cố sắp xếp mọi chuyện cho dễ hiểu một cách bất thường… Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu Kiyomi khi nàng nghe câu chuyện của Naito, song quả thực giờ đã quá muộn để nghĩ như thế.

“Chưa gì đã hỏi anh câu này có thể nghe sẽ hơi kỳ quặc,” Kiyomi rào trước như vậy, đoạn hỏi. “Nếu thằng bé là hung thủ trong vụ án này thì hình phạt nào đang chờ đợi nó sau khi bị bắt?”

“Xem nào,” Naito trả lời với vẻ thận trọng. “Trong vụ án này, cháu Kurahashi đã bị cướp đi tính mạng, chưa kể nhiều khả năng vẫn còn một nạn nhân nữa. Với một vụ án nghiêm trọng như thế này, cho dù có là tội phạm vị thành niên thì việc bị đưa ra xét xử hình sự cũng là lẽ thường tình. Có điều, dưới 18 tuổi thì không áp dụng tử hình. Tương đương với tử hình là tù chung thân, tương đương tù chung thân là hình phạt có thời hạn, chẳng hạn như 15 năm hay 20 năm tù giam. Hoặc nếu không đến mức ấy thì sẽ áp dụng hình phạt không xác định thời hạn, tòa sẽ tuyên án theo kiểu phạt tù từ trên bao nhiêu năm đến dưới bao nhiêu năm đó. Lâu nhất, nếu tôi không nhầm thì là từ 10 năm đến 15 năm. Với trường hợp lần này, mặc dù chưa rõ sự thể thế nào, nhưng vì là vụ án gây chết người và có hai nạn nhân nên rất có thể thủ phạm chính sẽ phải chịu mức cao nhất của khung hình phạt không xác định thời hạn hoặc sẽ phải chịu khung hình phạt có thời hạn. Ngoài ra, nếu xét thấy có động cơ giết người rõ ràng thì không chừng thủ phạm sẽ phải ngồi tù chung thân, về hung thủ còn lại, thực ra cũng còn tùy thuộc vai trò của người đó nhưng nếu có tham gia vào việc bạo hành nạn nhân thì cũng cần xác định tinh thần là sẽ phải chịu khung hình phạt không xác định thời hạn với thời gian ngồi tù tương đối lâu đấy. Sau khi tòa tuyên án, các bị cáo sẽ bị giam giữ trong trại giam dành cho tội phạm vị thành niên.

“Ngoài ra, chắc chắn gia đình người bị hại sẽ yêu cầu phía bị cáo bồi thường thiệt hại. Số tiền này có thể lên đến đơn vị vài trăm triệu yên cho mỗi nạn nhân, số tiền thực tế sẽ được quyết định thông qua thương lượng, hòa giải trên tòa, tôi nghĩ dễ mất đến vài chục năm mới trả hết được.”

Ngồi tù từ 10 đến 15 năm… Nếu là Tadashi thì chắc sẽ còn được giảm nhẹ hơn nữa. Kiyomi một mặt nghĩ như vậy, nhưng rồi nàng suy nghĩ lại, lúc này nàng nên vứt bỏ những suy nghĩ lạc quan kiểu đó đi thì hơn.

Dĩ nhiên những ngày tháng chuộc tội sẽ không bao giờ có hồi kết, nhưng trước mắt Tadashi cần chịu đựng 15 năm. Nghĩ đến việc hôm nay mới là ngày thứ ba kể từ khi xảy ra vụ án, Kiyomi bỗng thấy khoảng thời gian ấy sao mà xa vời. Song nàng cũng cho rằng chừng nào Tadashi vẫn còn sống thì đó không phải một tương lai hoàn toàn đen tối.

“Giả sử tình hình diễn biến như vậy, hoặc ngay cả bây giờ, nếu chị cảm thấy lo lắng khi nghĩ đến những vấn đề đó thì sẵn đây tôi có quen một anh luật sư rất rành về các vụ án vị thành niên, tôi có thể giới thiệu cho chị được đấy.”

“Đến lúc đó tôi sẽ lại nhờ anh,” Kiyomi quyết định trả lời như vậy.

“Nghe chị nói thế này, xem ra chị có linh cảm khá mạnh mẽ về việc cháu Tadashi là một trong số các thủ phạm nhỉ… Hay là chị mong như vậy ạ?”

Kiyomi không đáp lại.

“Chắc không phải chị có cơ sở gì đặc biệt để nghĩ cháu là thủ phạm đúng không?”

“… Vâng.”

“Hừm,” Naito khẽ ậm ừ. “Âu cũng là tấm lòng yêu thương con cái của người làm cha mẹ nhỉ. Không phải là tôi không hiểu được… Mặc dù cũng không đến mức nói thẳng ra là chị cầu mong điều đó.”

Kiyomi nghe câu “Không phải là tôi không hiểu được” ấy sao mà lạnh lùng. Có điều, nhìn từ góc độ ngược lại thì niềm mong mỏi của bản thân nàng là một thứ gì đó khiến người khác phải thốt ra những lời lạnh lùng như thế. Nhận ra điều đó, Kiyomi bỗng rơi vào một cảm giác không thể nói thành lời, nhưng không vì thế mà nàng lung lay suy nghĩ.

Nàng không còn cách nào khác ngoài tự nhủ với bản thân, rằng chỉ cần mình vờ như chưa nhận ra là được.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke