Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 590 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

“Này, chỗ mày có chuyện gì hả?”

Đó là giọng của Kazushige, người anh trai đang sống ở Gifu mà đã lâu lắm rồi Kazuto mới nghe.

“Thằng Yukihisa nói cho tao biết. Tao xem rồi, đấy đúng là nhà mày còn gì nữa. Người trả lời phỏng vấn là bà chị vợ mày, Satomi, dưới Kasukabe đúng không?”

Kazuto áp điện thoại vào tai, khuỷu tay đang chống lên bàn. Mặc dù ở rịt trong văn phòng nhưng không có nghĩa là gã đang làm việc. Gã nhận cuộc điện thoại này giữa lúc đang lên mạng lượm lặt thông tin về vụ án, để rồi ngồi ngẩn người ra hết suy nghĩ lại thở dài.

“Đúng vậy,” chống chế chỉ tổ phiền hà nên Kazuto đành đáp. “Tadashi đang mất tích, hình như nó có liên quan đến vụ án.”

“Vụ án tìm thấy thi thể ở cốp sau ô tô phỏng?” giọng Kazushige nghe đanh thép và sắc bén như thể đang kết tội Kazuto. “Mày bảo có liên quan là liên quan như thế nào?”

“Chuyện đó thì em chưa biết.”

“Không biết nhưng nó đang mất tích như thế, tức là đang bỏ trốn phỏng?”

“Cũng chưa chắc là như vậy.”

“Đừng có lấp liếm. Satomi đứng ra xin lỗi thay vợ chồng mày đấy thây.”

“Không phải em lấp liếm. Thật sự em chưa biết gì cả. Ý em là vẫn chưa biết Tadashi là hung thủ hay nạn nhân.”

Mặc dù Kazuto đã nói rõ ra như vậy, song Kazushige vẫn bật ra một tiếng chẹp miệng ác ý, xem ra anh ta không hề nghĩ sâu xa xem câu nói của em trai có ý nghĩa gì.

“Tao không biết chuyện quái gì đang xảy ra, nhưng thật tình, mày định làm như nào đây? Sang năm thằng Yukihisa bắt đầu đi tìm việc rồi, đừng có gây phiền toái gì cho nhà tao đấy nhé.”

Yukihisa hiện đang học Đại học Kyoto và Tadashi đã từng chơi với nhau trong những kỳ nghỉ hè khi chúng còn nhỏ, nhưng kể từ khi Tadashi lên cấp hai thì chúng không có cơ hội gặp mặt nhau nữa. Vì có mối quan hệ như vậy nên cái ý nghĩ nảy ra trước tiên trong đầu Kazushige là lo gia đình mình sẽ phải chuốc lấy phiền toái chứ không phải là lo cho đứa cháu.

Dĩ nhiên không vì thế mà Kazuto có lý do để nói này nói nọ.

“Em không định gây phiền toái cho nhà anh đâu.”

Bất luận Tadashi có liên quan đến vụ án này như thế nào thì cũng không ảnh hưởng đến Yukihisa hay gia đình Kazushige đang sống ở rất xa, nghĩ vậy nên Kazuto đáp bằng giọng nửa như chán ngấy.

“Tao không biết mày có ý định đấy hay không, nhưng mà tao thấy phiền,” Kazushige nói như thể anh ta đã phải chuốc lấy sự phiền toái đó rồi không bằng. “Trong dòng họ nảy nòi ra tên tội phạm gây ra một vụ án như thế đã đủ phiền toái rồi, đó là nỗi sỉ nhục muôn đời mạt kiếp đấy. Mày có hiểu không hả?”

Trong khoảnh khắc, Kazuto có ảo giác như thể đang nghe những lời này từ cha mình. Giọng điệu của cha và anh trai gã những khi không vừa lòng rất giống nhau. Đã thế, xét cả về khí chất thì cha gã - vốn là một giảng viên đại học và anh trai gã - người được nuôi dạy nghiêm khắc với tư cách là trưởng nam, hiện đang làm việc tại một phòng nghiên cứu sản xuất tơ hóa học ở địa phương, đâu đó cũng có những nét tương đồng. Nếu cha còn sống, phải chăng cũng sẽ nói giống anh trai gã bây giờ… Suy nghĩ ấy xâm chiếm lấy Kazuto, khiến gã không khỏi thấy cay đắng.

“Tao không muốn nói ra mấy lời này đâu, nhưng nếu điều tao đang lo lắng trở thành sự thật, thì bất kể là giỗ chạp ma chay gì tao cũng sẽ không gọi mày về đây, mà có việc gì thì tao cũng sẽ không đến nhà mày đâu. Chuyện lớn đến mức đấy cơ mà.”

Tóm lại là cắt đứt quan hệ đây mà… Trước khi cảm nhận anh trai mình sao mà lạnh lùng hay hà khắc thế thì Kazuto lại nghĩ đây đúng là anh mình.

“Anh muốn làm gì thì cứ việc. Còn em chỉ lo cho gia đình mình thôi đã đủ mệt lắm rồi. Em không rỗi hơi đi lo cho cả gia đình anh nữa đâu,” Kazuto cố gắng trả lời một cách bình tĩnh chứ không phải đáp bừa cho xong. “Nhưng thật sự em không nghĩ Tadashi là hung thủ trong vụ án này. Chính vì thế, khi nãy em bảo không định gây phiền toái cho gia đình anh là nói thật lòng, cho dù anh có gọi em về giỗ chạp hay không thì em cũng sẽ vẫn đi thăm mộ bất cứ khi nào em muốn.”

“Nếu mày vẫn còn mặt mũi để gặp bố mẹ thì cứ việc. Mà, tao cũng sẽ cầu nguyện như thế.”

Trái ngược hẳn với câu nói ấy, giọng điệu Kazushige vẫn hàm chứa sự hồ nghi và lạnh nhạt đến lì lợm. Sau đó, anh ta cứ thế dập máy.

Khác với Kazuto - một người ngay từ thời trẻ đã có tính tự lập rất cao, rời quê lên Tokyo học đại học, Kazushige lại coi việc sống trong lũy tre làng như một lẽ đương nhiên và đã ở đó cho đến tận bây giờ. Mặc dù có thành tích học tập tốt hơn Kazuto song Kazushige vẫn không lựa chọn rời xa quê hương. Có thể nói anh đã nhuốm màu sắc của đất Gifu nơi người dân vốn tính bảo thủ, chưa kể anh còn chịu ảnh hưởng vì được nuôi dạy trong một thời đại mà con mắt người đời vẫn còn nhìn nhận theo kiểu trưởng nam thì phải thế này, thứ nam thì phải thế kia.

Có điều, ngay cả một người luôn khó chịu với bầu không khí mang tính bảo thủ như Kazuto cũng thừa hiểu nếu Tadashi là hung thủ trong vụ án thì sắp tới đây gã sẽ không thể sống tự do tự tại mà lờ đi ánh mắt của những người xung quanh. Và đương nhiên là gã cũng cảm thấy sợ hãi điều đó.

Cùng lúc đó, cảm giác ấy ở Kiyomi lại rất mờ nhạt, đối với Kazuto mà nói, cách suy nghĩ của nàng đã vượt xa tưởng tượng của gã. Gã không biết có phải vì rốt cuộc mình vẫn chưa thể thoát khỏi lối suy nghĩ đậm tính vùng miền của quê hương nơi gã chôn nhau cắt rốn, hay vì đàn ông và đàn bà vốn có lập trường khác nhau mang tính bản năng, hoặc suy nghĩ của một người coi trọng xã hội không giống suy nghĩ của người coi trọng gia đình.

Tuy vậy, có một điều gã có thể khẳng định, đó là sau cùng gã vẫn không thể nào làm được cái việc kiểu như đặt hy vọng vào khả năng Tadashi là một trong số các hung thủ để rồi tin tưởng một cách mù quáng hòng dập tắt khả năng thằng bé có thể đã bị giết hại. Vấn đề không phải ở chỗ gã không quan tâm đến tính mạng con trai mình. Thật vô nghĩa khi bẻ cong sự thật và miễn cưỡng suy nghĩ theo hướng có lợi cho mình.

Kỳ lạ thay, khi một người suy nghĩ theo hướng bóp méo sự thật thì xung quanh sẽ xuất hiện bầu không khí hùa theo. Và thế là cái suy nghĩ méo mó ấy sẽ càng ngày càng vững chắc.

Nhìn Kiyomi có gì đó rất kiên định, có lẽ là vì cả chị vợ và mẹ vợ gã đều đã khích lệ nàng bằng những câu nói xuôi theo suy nghĩ của nàng. Satomi đã đứng trên lập trường đó để trả lời cánh phóng viên ở bên ngoài một cách rất lịch sự, và bởi vậy thiên hạ không biết rõ sự tình sẽ bắt đầu nhìn nhận theo cách đó. Kazushige cũng là một trong số ấy.

Xem các bình luận trên mạng, Kazuto thấy số lượng người quy kết Tadashi là hung thủ đã bắt đầu áp đảo những ý kiến khác.

- S và I là lũ súc sinh. Chúng đã lợi dụng Kurahashi cho kế hoạch trả thù của I, và ngay khi kế hoạch bại lộ, chúng lại đẩy cậu ấy ra nhận lỗi. Kurahashi không muốn phải hứng chịu toàn bộ. W đã về phe của cậu ấy. Và thế là bị thủ tiêu.

- H-ta có Musashino Kyodai chống lưng thành ra S-yama với I-kawa cũng phải xoắn, chúng nó định dùng tiền để giải quyết. Nhưng chẳng đi đến đâu, trong lúc Kurahashi với W-mura định bỏ trốn thì xảy ra cơ sự này.

- Nói gì thì nói S-yama cũng là miếng mồi cho thằng I-kawa lợi dụng. Chắc chỉ có thằng I-kawa là trốn thoát được đến cùng.

- Nghe vẻ cả cảnh sát lẫn giới truyền thông đều đang hướng sự chú ý đến thằng I. Chắc thời khắc nó bị bắt giữ chỉ còn đếm ngược theo từng giây.

Những dòng bình luận theo kiểu đoán bừa vô căn cứ ngày một nhân rộng trên cộng đồng mạng. Kazuto đọc vì nghĩ biết đâu sẽ có những thông tin khách quan và có lương tâm, nhưng vấp phải những dòng bình luận như thế này, gã cảm tưởng bản thân cũng sắp đánh mất tâm trạng đến nơi rồi. Gã nhận ra rằng quả thực có xem những thứ này cũng chẳng cứu rỗi được gì, nên quyết định thôi không thu nhặt thông tin trên mạng nữa.

Gã tắt hết đèn trong văn phòng rồi trở về nhà. Nửa đêm rồi mà Kiyomi vẫn còn ngồi làm việc ở bàn ăn. Kazuto không trò chuyện với vợ, gã đi vào phòng ngủ rồi chui tọt lên giường.

Cơn buồn ngủ mãi không tìm đến gã, hơn 2 giờ sáng gã ra khỏi giường để đi toilet, vậy mà quả nhiên vợ gã vẫn đang tiếp tục làm việc.

Mới đây thôi chuyện của Tadashi còn choán hết tâm trí nàng, khiến nàng không thể nào tập trung vào công việc, vậy mà lúc này thì cứ như là đã đảo ngược hoàn toàn. Hẳn là nàng đang cố gắng làm bù để bắt kịp tiến độ, song trông nàng cũng giống như đang tập trung làm việc để quên đi thực tại. Mặc dầu vậy, Kazuto vẫn cảm thấy thật khó hiểu, một người đã lo lắng cho con trai mình nhường ấy mà lại có thể dễ dàng thay đổi trạng thái ý thức đến thế sao…

Trong con mắt của Kazuto, cái dáng vẻ vừa tra từ điển vừa miệt mài làm việc với tập bản thảo của vợ gã trông rùng rợn đến mức gã chưa bao giờ được thấy. Cứ như thể nàng đã hạ quyết tâm mình chỉ có duy nhất công việc này mà thôi…

Nói vậy nhưng chắc chắn Kiyomi vẫn chưa từ bỏ ý nghĩ Tadashi vẫn còn sống sót. Cho dù có phải cam tâm chấp nhận khả năng thằng bé là hung thủ trong vụ án này, nàng cũng quyết không từ bỏ hy vọng ấy.

Nếu niềm hy vọng ấy của nàng không sụp đổ thì…

Quay trở về phòng ngủ, đột nhiên Kazuto thấy rùng mình với những gì gã vừa nghĩ đến.

Phải chăng Kiyomi đã bắt đầu dự liệu cho việc gã sẽ không thể tiếp tục công việc. Phải chăng nàng đã kiên định với suy nghĩ cho dù Kazuto có bị đối tác xa lánh, khách hàng rời bỏ, hoặc thêm cả con mắt hà khắc của người đời xung quanh buộc gia đình gã phải đi khỏi Tozawa thì chỉ cần nàng vẫn tiếp tục công việc hiệu đính này là ít nhất có thể đảm bảo cái ăn cho cả nhà, và vì thế nàng đã bắt đầu lèo lái cuộc sống của mình theo hướng ấy.

Kazuto biết đây không phải chuyện đùa.

Gã thấy khó chấp nhận hướng đi này là bởi Kiyomi không hề đếm xỉa đến chỗ đứng của gã.

Tất cả những mối quan hệ hay chữ tín mà gã đã gây dựng được cho đến tận bây giờ đều bị tước bỏ. Cho dù có đến một vùng đất mới để làm lại, gã cũng chẳng mong sẽ gặt hái được thành công giống như thế. Nếu tin đồn về vụ án bay đến tận nơi ở mới của gã thì sẽ thế nào? Gã không thể giấu tên để làm việc được. Trong trường hợp xấu nhất, gã chỉ còn cách sống qua ngày đoạn tháng một cách vô nghĩa, với tư cách là một kiến trúc sư tự xưng vô công rồi nghề.

Cái tương lai ấy chỉ nghĩ đến thôi đã đủ bàng hoàng.

Vậy mà vợ gã đã bắt đầu dự tính đến nó.

Và ở đó Kazuto chỉ là một kẻ vô tích sự, ăn không ngồi rồi mà thôi.

Một người đàn ông không có giá trị tồn tại trong xã hội đồng nghĩa với việc không có giá trị tồn tại trong gia đình.

Càng nghĩ Kazuto càng thấy lạnh sống lưng.

Rồi lại càng thêm phần khó ngủ.

Về sáng, Kazuto chìm vào một giấc ngủ mơ màng trong khoảng ba tiếng đồng hồ.

Lúc tỉnh giấc, gã thấy cơ thể như bị tê liệt, không cử động nổi, trong thoáng chốc gã không phân biệt được đó là do ngái ngủ hay do căng thẳng quá độ.

Gã đã gặp một cơn ác mộng đáng sợ đến mức đó.

Hiện thực bất ngờ quay trở lại bủa vây lấy gã, nhưng nó thậm chí còn có hy vọng hơn cả thế giới trong mơ mà gã thấy.

Gã đã mơ thấy mình giết chết Tadashi.

Nói chính xác hơn, không phải gã mơ thấy mình đang giết thằng bé. Giả sử là như vậy thì cho dù đang mơ, gã cũng sẽ từ bỏ ý nghĩ ấy.

Gã mơ thấy sau khi mình đã giết con rồi.

Gã nhận ra mình đã giết chết Tadashi.

Vì đã lỡ giết chết thằng bé nên gã không thể cứu vãn được nữa.

Xác thằng bé ở trong phòng của nó, cả Kiyomi lẫn Miyabi đều không phát hiện ra, vẫn sinh hoạt như bình thường. Cả những người liên quan đến công việc làm ăn của gã như trợ lý Umemoto hay giám đốc Takayama cũng ra vào nhà gã.

Gã vừa run rẩy không biết khi nào mọi người sẽ phát giác, trong đầu vừa cố lý giải rằng Tadashi đã giết người nên gã mới bất đắc dĩ phải giết nó.

Thế nhưng, nghĩ kỹ ra thì chính tay gã cũng đã nhuốm máu mất rồi, nếu để mọi người xung quanh phát hiện thì cuộc đời gã coi như chấm hết. Xét theo khía cạnh đó, cho dù bản thân gã có lý giải chuyện này như thế nào cũng chẳng giải quyết được gì, nghĩ đến đấy một lần nữa gã lại cảm thấy bàng hoàng.

Sau đó, mọi người trong nhà chỉ toàn nói về chuyện người của Sở cảnh sát Tozawa là Teranuma và Noda chuẩn bị đến nhà, Kazuto sắp sửa rơi vào tuyệt vọng… Trở về thực tại từ giữa cơn ác mộng ấy, gã choàng tỉnh, buông một tiếng thở dài não nề chất chứa đầy mỏi mệt.

Đúng là một sự ẩn dụ thật châm biếm… Cuối cùng khi nhịp thở đã ổn định trở lại, Kazuto liền trở mình, nghĩ như vậy.

Gã đã giết chết Tadashi. Việc gã tin thằng bé là nạn nhân trong vụ án này, nói cách khác chính là như vậy. Con ác quỷ trú ngụ trong thâm tâm gã đang cố tình chĩa mũi dao về phía gã.

Chắc hẳn việc gã mơ thấy Tadashi giết người là do bị ảnh hưởng từ Kiyomi. Mặc dù miệng gã vẫn nói là tin vào sự vô tội của thằng bé, vậy mà tiềm thức của gã lại chịu tác động như vậy. Mà không, phải chăng không phải gã tin Tadashi vô tội thật mà chẳng qua gã chỉ muốn làm ngơ trước khả năng cuộc đời gã sẽ khép lại khi điều vợ gã mong chờ trở thành hiện thực.

Phải chăng con ác quỷ trú trong thâm tâm gã đã nhìn thấu điều đó, nó đang muốn cảnh tỉnh gã, rằng cho dù mày có khăng khăng bao nhiêu lần Tadashi là nạn nhân thì việc mày đã bỏ rơi, đã giết chết con trai mình sẽ không bao giờ suy suyển, sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì hết, và thật nực cười khi một kẻ như mày lại đi lo lắng cho cuộc đời của chính bản thân mày trong tương lai…

Thật ngu xuẩn…

Khi tâm trí thức tỉnh cũng là lúc Kazuto dần trở nên bình tĩnh.

Gã không giết Tadashi, dù là trong thâm tâm đi nữa.

Thật sự gã chỉ đang tin vào con mà thôi.

Tin tưởng vào con trai mình thì có gì là sai kia chứ. Việc gã cố gắng bảo vệ cuộc đời mình lại là một chuyện khác.

Chính vì gã suy nghĩ về cả hai cùng một lúc như một vấn đề không thể tách rời nên mới đâm kỳ quặc. Gã cứ tin tưởng Tadashi, còn về phần mình gã chỉ cần sống cho đàng hoàng là được.

Hình như bên ngoài có người. Kazuto nghe tiếng chuông reo ở phòng khách. Mới sớm ngày ra mà phóng viên đã đến rồi sao… Nhìn đồng hồ đang chỉ 8 giờ, Kazuto bèn ra khỏi giường.

Nhòm ra phòng khách, gã thấy Kiyomi đang ngồi bên bàn ăn cùng với tập bản thảo. Không có vết tích gì cho thấy nàng đã lên giường nghỉ ngơi, xem ra nàng đã thức trắng đêm để làm việc.

Có điều, ngay cả tấm lưng tối hôm qua còn gây cho Kazuto cảm giác rùng rợn, lúc này đây quả nhiên cũng đã mang dáng dấp của sự mỏi mệt.

“Cố quá là quá cố đấy.”

Bất giác Kazuto lên tiếng, Kiyomi liền đặt bút xuống như thể câu nói ấy đã phát tín hiệu cho nàng. Nàng bảo “Em đi nghỉ một lát” rồi đi vào phòng ngủ mà Kazuto vừa mới đi ra, xem ra nàng cũng đã bắt kịp tiến độ kha khá rồi.

Chuông cửa lại reo. Trên màn hình của thiết bị trả lời, Kazuto thấy hình ảnh một vài người có vẻ như là phóng viên truyền thông.

Gã phớt lờ họ, thế rồi trong lúc gã đang pha cà phê thì bỗng dưng nghe tiếng hét thất thanh của Miyabi từ tầng hai. Không biết có chuyện gì, gã liền chạy lên tầng, nhòm vào phòng con bé. Khuôn mặt Miyabi trong bộ đồ ngủ đầy vẻ sợ hãi, vừa trông thấy bố, con bé liền chỉ tay về phía cửa sổ đã buông rèm.

“Họ đang chụp ảnh phòng con,” Miyabi nói, giọng như sắp khóc.

Kazuto kéo rèm, nhòm ra bên ngoài, gã thấy bóng dáng tay phóng viên nhiếp ảnh đang đứng trên thang gấp, chĩa máy quay phim về căn phòng này. Chắc hắn định quay phòng của Tadashi… Có điều nhìn từ ngoài đường thì phòng của thằng bé nằm sâu bên trong, tay thợ quay phim chắc đã đoán bừa nên mới chĩa ống kính vào phòng của Miyabi.

Miyabi hoảng loạn như vậy đương nhiên là vì sự xuất hiện của máy quay phim, song có lẽ còn vì sự hiện diện của nhóm phóng viên đang tác nghiệp khác nữa. Có đến gần chục người nên chắc không phải chỉ có mỗi một tòa soạn hay một nhà đài. Kazuto đã lo lắng chuyện này sẽ trở thành hiện thực tùy theo diễn biến của vụ việc, vậy mà cảnh tượng đó đã ở gần ngay trước mắt gã.

“Con đừng bận tâm. Cứ đóng rèm vào.”

Mặc dù chẳng giải quyết được gì, song Kazuto vẫn nói với Miyabi như vậy, sau đó quay trở xuống phòng khách. Gã bật ti vi lên, kiểm tra chương trình thời sự, chuyên mục tin tức tổng hợp của các đài truyền hình nhưng không thấy có bất kỳ thông tin nào về việc vụ án Tozawa đã có tiến triển gì đấy trong công tác điều tra.

Chuông cửa lại reo.

“Các người một vừa hai phải thôi. Vừa sớm ngày ra mà các người đã làm cái trò gì đấy hả?”

Không chịu đựng nổi nên vừa bấm nút trả lời Kazuto đã nói gắt lên như vậy.

“Anh là bố của cháu Tadashi đúng không ạ? Chúng tôi muốn hỏi chuyện anh một lát…”

“Tôi chẳng có gì để nói hết. Còn nữa, các anh thôi ngay cái trò tự tiện chụp ảnh phòng con gái tôi đi. Như thế là chụp trộm đấy.”

“Đấy không phải là người của chúng tôi đâu.”

“Tôi không cần biết anh ta là người của ai, nhưng làm thế là bất lịch sự nên làm ơn nhắc nhở anh ta giúp tôi.”

“Dù sao thì anh có thể ra ngoài này một lát được không ạ. Chúng tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh.”

“Tôi đã bảo không có gì để nói với các anh rồi cơ mà.”

“Nhưng anh…”

“Tôi xin phép.”

Thấy Kazuto định miễn cưỡng dừng câu chuyện, đầu dây bên kia liền vội vàng nói “Khoan đã. Biển tên nhà anh bị ai đó xịt sơn lên, không biết có vấn đề gì không?”

“Sao cơ…?”

“Với lại, hình như cửa nhà anh bị ai đó ném trứng vào nữa.”

Lại nữa sao… Kazuto bất giác chẹp miệng. Có một lũ người thích xát muối vào vết thương của người khác.

Kazuto thay sang quần soóc vải cotton, áo polo, sau đó xách dụng cụ dọn dẹp ra ngoài.

Đám phóng viên đang chầu chực sẵn đồng loạt ùa về phía gã. Trước cửa nhà vương vãi toàn vỏ trứng và lòng đỏ, lòng trắng trứng giống hôm qua, biển tên trên cột trụ bị xịt một lớp sơn màu đỏ có thể là tác phẩm của bình phun sơn.

“Kẻ nào đã làm việc này?”

Kazuto lẩm bẩm, gã giận sôi người đến mức không còn phân biệt được gì, đám phóng viên đang lại gần thấy gã trừng mắt dọa nạt lại tưởng bị vu oan giá họa, một trong số đó liền lên tiếng “Không phải chúng tôi đâu.”

“Lúc chúng tôi đến thì đã như thế này rồi.”

Nếu giới truyền thông mà gây ra chuyện này thì Kazuto lại chẳng kinh ngạc quá, song gã cũng chẳng có bụng dạ đâu mà cười nổi trước suy nghĩ ngu xuẩn của họ. Trước mắt, cũng giống hôm qua, gã bắt tay vào dọn dẹp khu vực trước cửa nhà.

“Anh không nhận được liên lạc gì từ con trai ạ?” một tay phóng viên hỏi.

“Không.”

“Anh có nghe được gì từ phía cảnh sát không?”

“Không. Kể từ khi chúng tôi báo với họ là con trai mình vẫn chưa về nhà, phía họ cũng chẳng tiết lộ thông tin gì hết.”

“Không phải hôm qua anh đã nghe được thông tin gì mới sao ạ?”

“Tôi đã bảo không mà lại. Cảnh sát đang điều tra đến đâu, chắc các anh còn biết rõ hơn cả tôi ấy chứ.”

“Không đâu, mấy vụ kiểu này phía cảnh sát cũng kín mồm kín miệng lắm, chúng tôi chịu chẳng biết họ điều tra như thế nào rồi.”

“Hôm qua có một người phụ nữ trả lời phỏng vấn trên ti vi, không biết có phải họ hàng nhà anh không nhỉ. Nghe đoạn phỏng vấn đó, chúng tôi lại cứ ngỡ gia đình đã nghe được chuyện gì từ phía cảnh sát rồi,” một tay phóng viên khác nói.

“Tôi không biết các anh nghe thành cái gì, nhưng hiện vẫn chưa có một bằng chứng nào xác nhận con trai tôi là hung thủ. Chúng tôi cũng không nhận thấy bất kỳ động thái nào như thế từ phía cảnh sát. Trái lại tôi còn đang nghĩ không chừng thằng bé là nạn nhân cũng nên.”

“Anh có bằng chứng gì chứng tỏ cháu nhà mình là nạn nhân không ạ?” Tay phóng viên thận trọng hỏi.

“Rất tiếc là không.”

Nghe Kazuto thành thật đáp vậy, đám phóng viên liền buông những tiếng thở dài chưng hửng.

“Chúng tôi chỉ còn cách tin vào thằng bé,” Kazuto nói mà vẫn không ngơi tay dọn dẹp. “Chỉ còn cách tin tưởng vào con trai mình chứ biết làm sao. Mặt khác, đương nhiên chúng tôi cũng mong nó vẫn còn sống bình an vô sự. Bà xã tôi đang tha thiết mong như thế. Bởi vậy mới có chuyện hôm qua chị vợ tôi trả lời phóng viên như thế. Chúng tôi nghĩ đến rất nhiều khả năng, tâm trạng của cả nhà đang vô cùng xáo trộn. Thế nên, tôi rất mong cánh phóng viên các anh cũng hãy thận trọng với mỗi thông tin. Giờ còn chưa chắc chắn điều gì mà cứ bị gây phiền nhiễu thế này, chúng tôi sắp sửa bị dồn vào bước đường cùng rồi…”

Kazuto dừng tay lại, nhìn đám phóng viên.

“Các anh nghĩ thế nào về chuyện đó hả?”

Trong khoảnh khắc, đám phóng viên rơi vào im lặng. Nhưng rồi cũng không kéo dài lâu, một trong số đó lên tiếng, xem chừng anh ta không thích bầu không khí trở nên khó xử.

“Chúng tôi xác định sẽ tôn trọng đúng mực quyền cá nhân của những người có liên quan đến vụ án cũng như đời tư của những người trả lời phỏng vấn. Có điều đúng là thời đại bây giờ, thông qua mạng xã hội những thứ vốn dĩ nên được bảo vệ như thế thì lại có xu hướng bị gây tổn thương một cách không đáng có.”

Ra vậy, giới truyền thông bọn họ không có lỗi, lỗi thuộc về dư luận xã hội, những kẻ tự ý thổi phồng các mẩu tin tức, biến chúng thành những lời phỉ báng, bôi nhọ… Kazuto có thể hiểu được câu nói của tay phóng viên. Có điều, nó có phần hơi thiếu trách nhiệm.

“Thế nhưng, giới truyền thông chúng tôi còn có nhiệm vụ khai thác những vấn đề đó chứ không phải chỉ chăm chăm vào bản chất của vụ việc, vì thế nếu như trong lòng anh đang chất chứa những suy nghĩ thật tâm của mình thì nhất định hãy để chúng tôi được lắng nghe.”

“Tôi đã nói hết rồi. Ngoài ra tôi không còn gì để nói nữa.”

“Tôi có nhận được thông tin là cách đây khoảng mười ngày, con trai anh có mua một con dao ở cửa hàng bán dụng cụ tự sửa chữa, anh có biết chuyện này không ạ?”

“Hôm nay là lễ tang của nạn nhân Kurahashi Yoshihiko, xin anh hãy nói đôi lời với cậu bé.”

“Anh có điều gì muốn nhắn nhủ với cậu con trai đang mất tích không ạ?”

Đối với mỗi câu hỏi mà đám phóng viên đang xếp thành hàng kia ném cho mình, Kazuto đều có sẵn một đến hai câu trả lời để nếu muốn thì gã cũng có thể đáp trả, song gã chọn cách im lặng.

Họ đang làm việc theo đạo lý của riêng họ, bao vây Kazuto thế này cốt chỉ để hoàn thành công việc mà họ cần làm. Nhưng có thể nói cũng chính vì vậy mà gã không biết phải cư xử với họ ra sao. Lời nói và hành động của họ cứ như không có chút tình người nào, tiếp chuyện với họ chỉ tổ khiến gã ớn lạnh. Xem ra dù có nói chuyện hàng giờ đi nữa gã cũng không thể tìm được tiếng nói chung với họ.

Trong lúc Kazuto tiếp tục dọn dẹp, bỏ ngoài tai những câu hỏi mà đám phóng viên đang dội xối xả vào mình, đột nhiên trong đầu gã bật ra một câu hỏi theo kiểu tự giày vò bản thân.

Bản thân Kazuto cũng là người làm việc theo đạo lý của riêng mình. Có lúc gã còn bị nhận xét là người hay nói lý lẽ. Nếu vậy thì, ví thử trong con mắt của Kiyomi, phải chăng gã cũng bị coi là kẻ không có trái tim?

Có lẽ vậy.

Gọi là đạo lý nhưng suy cho cùng cũng chỉ xuất phát từ lập trường cũng như cá tính của người đó. Lập trường khác nhau thì sẽ sử dụng những lý lẽ khác nhau. Dù có hợp tình đạt lý cũng chưa chắc chạm được đến đối phương, trái lại có khi chính vì hợp tình đạt lý nên mới không được người ta chấp nhận.

Không có đáp án nào chỉ cho chúng ta biết phải làm gì.

Với một vấn đề nghiêm trọng như thế này, vấn đề không phải ở chỗ thỏa hiệp với nhau, chỉ còn cách cắn răng chịu đựng cho đến khi sự thật sáng tỏ.

Dọn dẹp trước cửa xong, Kazuto liền vòng ra trước cổng.

Cổng trụ bằng sắt rèn này gã đã đặt nghệ nhân làm thủ công cho mình, tấm biển tên bằng nhựa mica trong suốt được gắn lên cổng bằng chốt kim loại. Bề mặt sắt được đánh bóng trông như chiếc vảy khổng lồ, ánh lên màu bạc óng ả sáng loáng, kiêu sa như một tác phẩm mỹ thuật, vậy mà giờ đây lớp sơn màu đỏ đã làm trôi sông trôi bể mọi thứ.

Kazuto nén cơn thịnh nộ, lấy máy ảnh chụp lại tình trạng thiệt hại.

Giờ thì đã rõ rành rành đây là một hành vi phạm tội tinh vi, đáng gờm. Song Kazuto cũng hiểu và chấp nhận dù gã có báo cảnh sát thì cũng chẳng giải quyết được gì, cái cảm giác muốn gột rửa những vết nhơ bẩn này sớm phút nào hay phút ấy còn mãnh liệt hơn.

Trước mắt là dùng dung dịch tẩy rửa nhà sẵn có, tẩy được chừng nào hay chừng ấy… Nghĩ vậy Kazuto bèn vòng sang văn phòng.

Có lẽ nên tháo tạm bảng tên ra một lúc… Vừa nghĩ gã vừa đi vào trong văn phòng, lấy từ trong tủ đựng dụng cụ dung dịch tẩy sơn và cờ lê để tháo bảng tên.

Sau khi lấy cờ lê ra, đúng lúc đang định đóng ngăn kéo lại thì Kazuto bỗng dừng tay lại.

Trong ngăn kéo hình chữ nhật đó, gã cất những dụng cụ nhỏ như cờ lê, tô vít, sắp xếp vào từng ô được chia nhỏ. Những dụng cụ có cạnh sắc như bộ mười cái đục gã xếp ở góc trong tay phải, phía trước để dao khắc gỗ.

Chắc chắn con dao khắc gỗ mà gã tịch thu của Tadashi cũng nằm ở đấy.

Vậy mà gã lại không thấy.

Kazuto nhìn chiếc bàn cạnh cửa sổ nơi Umemoto vẫn thường ngồi. Thi thoảng cậu ta cũng dùng đến những dụng cụ cất trong này. Song gã không thấy con dao của Tadashi trên mặt bàn. Gã lia mắt nhìn quanh để tìm kiếm nhưng vẫn không thấy. Dạo gần đây Umemoto dành toàn bộ thời gian cho việc chế tác mô hình mẫu nhưng không có vẻ gì là cậu ta đã dùng đến con dao. Bình thường lúc nào cậu ta cũng dùng dao rọc giấy, lúc này con dao ấy đang nằm gọn trong ống đựng bút trên mặt bàn.

Kazuto quay ra ngoài, đem theo tâm trạng đầy mông lung. Gã tháo biển tên ra, dùng dung dịch tẩy sơn để đánh bay những vệt sơn lấm bẩn. Gã lặng lẽ làm công việc ấy, trong đầu nghĩ về con dao khắc gỗ.

Có thể Umemoto đã đem con dao về nhà để tự tay làm thứ gì đấy. Chắc không phải cậu ta ăn cắp vặt gì đâu. Umemoto không phải loại người đó. Có lẽ cậu ta quên không xin phép Kazuto, hoặc chưa có lúc nào để nói thôi.

Mặc dù nghĩ khả năng ấy hoàn toàn có thể xảy ra, song Kazuto cũng tự ý thức rằng gã đang mong nó xảy ra. Dù sao đi nữa, câu trả lời sẽ vẫn là ẩn số cho đến khi Umemoto vác mặt đến vào ngày mai, mà như thế thì gã sẽ nhấp nhổm không yên mất.

Hay là thử gọi điện cho Umemoto xem sao… Kazuto vừa đi đến kết luận ấy thì bỗng thấy điện thoại của một vài người trong đám phóng viên đổ chuông. Họ thì thầm trao đổi gì đấy, xem ra là liên lạc về công việc, thế rồi khi cuộc gọi vừa kết thúc, họ liền tản hết đi mà chẳng buồn chào hỏi gã cho ra hồn, trong nháy mắt tất cả đã biến mất khỏi cửa nhà Kazuto. Có vẻ như họ đã tìm thấy đối tượng mới để khai thác thông tin, còn về Kazuto, chắc họ cũng đoán gã không còn giá trị khai thác thêm nữa. Một kiểu kết thúc lãng xẹt, chẳng bù cho cái lúc bám dai như đỉa.

Bị bỏ lại một mình ngoài cửa, Kazuto gạt phăng những bối rối, đem tấm biển tên vừa tháo ra quay trở lại văn phòng. Sau khi dọn dẹp đống dụng cụ, gã bèn nhấc điện thoại lên. Gã gọi vào số di động của Umemoto.

“Chào cậu, xin lỗi vì gọi cậu vào ngày nghỉ thế này.”

Thấy đầu dây bên kia nhấc máy Kazuto liền nói ngay như vậy, Umemoto cũng đáp lại bằng giọng thoải mái, “À, không sao, chào anh.”

“Tôi có chuyện này muốn hỏi cậu.”

“Chuyện gì ạ?”

“Tôi không tìm thấy một con dao khắc gỗ mà tôi đã để trong tủ văn phòng, không biết cậu có dùng đến nó không nhỉ?”

“À,” Umemoto đáp lại ngay không một chút chần chừ. “Con dao đấy hình như Tadashi đã cầm đi rồi thì phải.”

“Hả…?”

“Tôi thấy thằng bé tìm trong ngăn kéo rồi mang cái gì đó đi. Tôi chỉ nhìn liếc qua nhưng chắc là dao khắc gỗ đấy.”

Kazuto nín lặng, sau đó gã rặn ra để nói.

“Từ bao giờ?”

“Hình như là hôm thứ Sáu, trước kỳ nghỉ lễ. Chiều hôm ấy lúc anh đi ra ngoài, thằng bé đã vào văn phòng và lấy mang đi. Chứ tôi không dùng đâu.”

Kazuto có cảm giác tựa như ai đó vừa dùng sức đấm mạnh vào đầu mình.

Trước khi dập máy, gã chỉ nói độc một câu “Vậy à” như thể đang rên rỉ. Gã ngồi thụp xuống ghế, hơi thở chốc chốc lại trở nên nông và gấp gáp. Đầu óc gã hoàn toàn trống rỗng, gã không thể nghĩ nổi điều gì.

Thằng ngốc… Chỉ riêng câu nói ấy là dâng lên tận cuống họng gã.

Thứ mà gã coi là điểm tựa tinh thần đã biến mất quá dễ dàng.

Gã không còn biết phải tin vào cái gì nữa.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke