Hy Vọng Mong Manh

Lượt đọc: 593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Kiyomi tỉnh giấc lúc gần 1 giờ.

Thiếu ngủ ròng rã mấy ngày liền cộng thêm một đêm thức trắng làm việc nên đúng là nàng đã ngủ rất sâu. Nàng có cảm giác tựa hồ đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại phát ra từ phòng khách, song đến lúc rũ bỏ được cơn buồn ngủ để đầu óc tỉnh táo trở lại thì tiếng chuông cũng đã tắt.

Kiyomi ngồi dậy, kiểm tra điện thoại di động đang để chế độ im lặng đặt trên chiếc bàn cạnh giường, thấy có cuộc gọi nhỡ từ tay nhà báo Naito. Cuộc gọi cách đây khoảng hai tiếng.

Ra phòng khách, nàng kiểm tra điện thoại bàn và thấy cuộc gọi nhỡ từ nhà mẹ đẻ. Hình như đầu dây bên kia có để lại tin nhắn thoại, nàng bật lên và nghe thấy giọng của chị Satomi.

“A lô, Kiyochan? Chị nghe thời sự đưa tin cảnh sát đã bắt được một đứa mất tích nên chị thử gọi cho cô… Chị sẽ gọi lại sau nhé.”

Nghe được đoạn tin nhắn thoại, Kiyomi sửng sốt đến lặng cả người. Xem ra trong lúc nàng ngủ, tình hình đã có những chuyển biến vô cùng lớn.

Không thấy bóng dáng Kazuto và Miyabi trong phòng khách. Trước mắt Kiyomi thử bật ti vi lên xem, nhưng hiện tại không có bản tin thời sự.

Phải chăng Naito gọi cho nàng cũng vì chuyện này… Không nghĩ ra còn có chuyện gì khác, Kiyomi không thể ngăn mình gọi lại để xác nhận.

Nàng cầm điện thoại trên tay, bấm số của Naito.

Naito bắt máy ngay lập tức.

“Tôi xin lỗi vì không nghe điện thoại của anh… Có chuyện gì vậy?” Kiyomi chào qua loa rồi hỏi luôn.

“Vâng, thực ra sáng nay cảnh sát đã bắt giữ một cậu bé nên tôi định gọi để báo cho chị biết.”

“Chị gái tôi cũng để lại tin nhắn thoại như vậy… Nhưng tôi vẫn chưa xem thời sự hay gì cả,” Kiyomi kể, đoạn hỏi Naito. “Anh nói đã bắt được một cậu bé, anh có biết đó là ai không?”

“Tôi có… Nói đúng hơn thì sáng nay tôi vẫn chưa biết, nhưng sau đó tôi có đi lấy tin và đã biết được rồi,” Naito dừng lại một hơi, đoạn nói tiếp. “Không phải cháu Tadashi đâu ạ.”

Kiyomi bất giác buông một tiếng thở dài thất vọng.

“Là con trai huấn luyện viên phải không?”

Mặc dù Naito không nói tên nhưng nghe anh ta nói vậy đã đủ đoán ra được đó là ai.

“Chỉ có mình thằng bé bị bắt tức là thế nào?”

Nếu không nhầm thì con trai huấn luyện viên Shioyama học trên Tadashi và Kurahashi Yoshihiko một lớp, được cho là hung thủ chính trong vụ án lần này. Kiyomi không rõ việc chỉ mình thằng bé bị bắt rốt cuộc là như thế nào.

“Về chuyện đó thì hiện cảnh sát đang trong quá trình thẩm vấn, tôi cũng không rõ cụ thể, nhưng theo thông tin để lộ ra ngoài thì hình như bọn chúng tách nhau ra để trốn. Và sáng nay một đứa bị bắt giữ trong lúc đang trốn nhờ ở chung cư của một người quen sống gần Shibuya. Chắc chắn thằng bé đã đi cùng một đứa nữa cho đến lúc trốn được vào nội thành, nhưng xem ra đến giữa chừng thì chúng tách nhau ra, có thể vì chúng nghĩ trốn riêng rẽ như vậy cảnh sát sẽ khó tìm hơn, hoặc có lý do gì khác thì tôi không rõ.”

Vẫn còn một đứa nữa đang cố sống cố chết để chạy trốn… Cứ nghĩ đó là Tadashi, Kiyomi lại không khỏi đau lòng. Liệu thằng bé có bi quan về tiền đồ của mình mà nảy sinh những ý nghĩ quái gở không nhỉ. Trước đó tiền nó mang theo người chắc cũng chẳng nhiều nhặn gì, không biết nó có được ăn uống tử tế không. Kiyomi bỗng thấy bao nỗi lo trong lòng đã bắt đầu mang dáng dấp của hiện thực và đang ngày một lớn dần.

“Có điều, đến nước này rồi việc tìm ra đứa còn lại chỉ là vấn đề thời gian thôi,” Naito nói. “Cảnh sát sẽ lấy lời khai của đối tượng vừa bị bắt giữ, chưa kể họ cũng đang xúc tiến phân tích các camera an ninh xung quanh khu vực Shibuya, bởi vậy tôi đoán nội trong một hai hôm nữa họ sẽ tìm ra tung tích của đứa còn lại.”

Câu nói “chỉ là vấn đề thời gian thôi” khiến trống ngực Kiyomi trở nên dồn dập.

“Anh này, nếu cảnh sát bắt được con trai tôi,” Kiyomi ướm thử. “Liệu tôi có thể gặp mặt hoặc tiếp tế đồ cho nó không?”

“Giả sử con trai chị bị bắt giữ thì trong vòng 72 giờ đầu tiên, chỉ có luật sư mới được gặp mặt. Về việc có được tiếp tế hay không thì hình như còn tùy thuộc vào từng sở cảnh sát, nhưng nếu là những vật dụng thiết yếu như quần áo, khăn mặt thì tôi nghĩ là không vấn đề gì.”

“Thế còn đồ ăn thì sao? Tôi đoán thằng bé đang để bụng đói, liệu tôi có thể làm cơm hộp mang vào cho nó không?”

“Cái đó thì phải hỏi sở cảnh sát mới biết được. Có điều, dù cảnh sát có tóm được nghi phạm thì nhiều trường hợp họ cũng không tống giam ngay đâu. Vì vậy trước khi phía cảnh sát có thể chuẩn bị đầy đủ hết mọi thứ, cũng có khả năng họ sẽ chấp nhận đề nghị của chị nếu như họ nhận định nên làm vậy để tâm lý của trẻ vị thành niên ổn định hơn hoặc là việc đó sẽ có lợi cho công tác điều tra hơn.”

“Vậy à… Cảm ơn anh. Nếu có thêm thông tin gì anh lại cho tôi biết nhé.”

“Tôi hiểu rồi,” Naito đáp, đoạn bồi thêm một câu. “Tôi mong là… cháu Tadashi sẽ bình an vô sự.”

Mặc dù anh ta nói vậy cốt để xác nhận Kiyomi đang nghĩ gì trong lòng, song nàng chỉ thật thà đáp, “Cảm ơn anh.”

Kết thúc cuộc gọi, Kiyomi cứ ngồi yên một lúc để tự trấn an mình.

Cho dù Tadashi có là hung thủ trong vụ án này, nàng cũng mong cảnh sát mau chóng bảo hộ nó. Cứ tiếp tục chạy trốn thế này thì chỉ có nó là người khổ nhất.

Song chừng nào chưa chắc chắn người còn lại là Tadashi, Kiyomi cũng cảm thấy sợ phải nghe tin cảnh sát đã tìm ra tung tích thằng bé. Thậm chí nàng không muốn nghe.

Khi ý thức rằng những suy nghĩ tiêu cực ấy đang bắt đầu nảy mầm, Kiyomi bị thôi thúc bởi cảm giác muốn nhổ phăng chúng đi. Nhưng cho dù nàng có cảm thấy như thế nào thì có lẽ việc cảnh sát tìm ra người còn lại, đúng như Naito nói, chỉ còn là vấn đề thời gian.

Kiyomi nhòm ra bên ngoài qua những khe hở của chiếc rèm đang đóng kín. Không có bóng người trước cửa nhà. Không gian im lìm như thể chưa từng có những tiếng ồn ào ban sáng. Xem ra sau khi Shioyama bị tóm, tất cả đã đổ xô đến đó để lấy tin. Tình hình chắc chắn đang có chuyển biến.

Về phần mình, ngay từ bây giờ Kiyomi cũng cần lường trước việc Tadashi sẽ bị bắt và chuẩn bị sẵn những việc nên làm… nàng nghĩ vậy. Nếu Tadashi là hung thủ, chắc thằng bé không thể thoải mái đi mua đồ được nữa. Mặc dù vậy, Kiyomi vẫn muốn tự tay làm cơm hộp và gửi vào cho nó, chí ít là một lần. Cho dù thằng bé không còn là Tadashi mà vợ chồng nàng từng biết như cái cách Kazuto đã nói, thì có lẽ mỗi lần được mẹ tiếp tế như thế, thằng bé sẽ cảm nhận được bố mẹ vẫn luôn đứng về phía mình, trái tim băng giá của nó sẽ được sưởi ấm, những mỏi mệt khi trốn chạy cảnh sát sẽ được xoa dịu. Cứ như vậy, chắc chắn thằng bé sẽ lấy lại được trái tim lương thiện vốn có.

Về công việc, Kiyomi đã hoàn thành tương đối rồi nên chắc sẽ ổn thôi. Trước mắt nàng phải đi chợ cái đã…

Đúng lúc nàng đang thay quần áo để chuẩn bị ra ngoài thì Kazuto - xem ra vừa ở văn phòng - quay trở về.

“Em đi mua đồ một lát.”

Hai người chạm mắt nhau nên Kiyomi đành lên tiếng tạm một câu, vậy mà Kazuto chỉ trả lời lấy lệ bằng cái giọng ồm ồm, khó nghe. Không hiểu sao nhìn gã chẳng có chút sức sống nào, mặt mũi thì xanh xao.

Tất nhiên vụ việc này xảy ra, sắc mặt Kazuto không được tốt âu cũng là lẽ thường tình, về phần Kiyomi, mặc dù cảm giác mệt mỏi đã đi đến giới hạn và cũng đã chợp mắt được ít nhiều, song có lẽ sắc mặt nàng vẫn u ám chẳng khác gì chồng.

“Nghe nói cảnh sát đã bắt được một đứa, mặc dù không phải Tadashi nhà mình,” Kiyomi cầm túi xách bên trong có đựng ví trên tay, nói. “Anh đã nghe tin chưa?”

Kazuto hơi mở to mắt nhìn Kiyomi, mặc dù động tác vẫn rất yếu ớt, xem ra gã chưa biết chuyện này. “Là đứa nào vậy?”

“Con trai của huấn luyện viên câu lạc bộ bóng đá.”

Kiyomi chỉ nói có vậy mà Kazuto dường như đã hiểu ra ngay, xem ra chồng nàng cũng đã nắm được đại khái các mối quan hệ trong vụ việc lần này nhờ thông tin trên mạng.

“Chỉ có một đứa bị bắt nghĩa là sao?”

“Hình như giữa chừng chúng tách nhau ra để trốn. Nghe đâu cảnh sát tìm thấy đứa này ở mạn Shibuya.”

Nghe Kiyomi đáp vậy, Kazuto bèn khẽ ậm ừ rồi lại chìm vào im lặng. Việc tìm ra đứa còn lại chỉ còn là vấn đề thời gian… Kiyomi không biết chồng mình có nghĩ vậy không song trong con mắt của nàng thì trông Kazuto cũng có vẻ như đang nghĩ về những điều như thế.

Kiyomi lấy xe đạp ra, đạp đến trung tâm mua sắm trước cửa ga.

Ngay cả khi cảnh sát bắt được Tadashi thì trong một khoảng thời gian, Kiyomi thậm chí sẽ không được gặp thằng bé.

Trong tình cảnh ấy, những gì nàng có thể làm được với tư cách một người mẹ chỉ là nấu những hộp cơm chứa đựng cả linh hồn mình. Chỉ cần nàng đem hết tình yêu thương gửi gắm vào đó thì chắc chắn sẽ chạm được đến trái tim của Tadashi, như cái cách nắm cơm của mẹ đã lay động trái tim nàng.

Vào cái giờ đã quá trưa lại còn lâu nữa mới đến tối như thế này, bình thường đáng ra lượng khách phải vãn bớt rồi, nhưng chắc vì hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ nên bãi đậu xe của trung tâm mua sắm đã chật kín toàn xe đạp, bên trong khách đến mua hàng rất náo nhiệt.

Kiyomi nhất định muốn làm thịt băm viên chiên - món khoái khẩu của con trai - nên sẽ phải mua thịt lợn và thịt bò băm lẫn, rồi hành tây. Mua cả trứng mới nữa. Làm món trứng chiên cũng được. Nàng cũng muốn cho cả các loại rau như bina, bông cải xanh vào để màu sắc hộp cơm không bị u tối. Thêm một khúc cá nữa…

Nếu cứ nghĩ ra món gì là nấu món đó thì chắc sẽ không nhét hết vào hộp cơm được mất, nhưng thôi để khi nào bắt tay vào nấu thì tính sau, khi đã quyết định như vậy Kiyomi liền mua đầy một giỏ nguyên liệu.

Túi vải mang theo không đựng đủ nên nàng phải nhét thêm vào túi ni lông của cửa hàng rồi cho lên xe đẩy. Lúc định ra khỏi trung tâm mua sắm, Kiyomi đứng khựng trước khu ẩm thực gần cửa ra vào. Có một đám thiếu niên đang cầm đồ uống trên tay, ngồi quây xung quanh chiếc bàn trong một góc của khu ẩm thực.

Kiyomi nhớ đã từng gặp một cậu bé trong số đó.

Khi nhận ra ánh mắt của Kiyomi, một đứa trong nhóm cũng nhìn lại nàng. Cậu bé kia thấy thế liền đưa mắt nhìn theo về phía nàng.

Đúng như nàng nghĩ… đó chính là Nakasato Ryosuke, bạn học cùng lớp với Tadashi thời cấp hai. Hồi học lớp 8, lớp 9, thằng bé thường xuyên đến nhà nàng chơi. Kiyomi hay nướng bánh quy cho nó, mỗi lần như vậy thằng bé chắc chắn sẽ ăn sạch bách một cách ngon lành và không quên tươi cười nói lời cảm ơn với nàng.

Dạo gần đây Kiyomi không mấy khi thấy Tadashi nhắc đến tên thằng bé, chắc vì lên cấp ba hai đứa không học chung trường. Mới một thời gian không gặp mà nàng đã thấy Ryosuke cao lên một chút, mặt mũi trông cũng ra dáng người lớn lắm rồi.

Vừa nhận ra Kiyomi, Nakasato Ryosuke liền mở to mắt rồi đứng phắt dậy như một phản xạ. Sau đó, thằng bé cứ thế rảo bước về phía nàng.

“Đã lâu không gặp cô ạ,” thằng bé cúi gập đầu xuống.

“Lâu rồi cô không gặp Ryosuke,” Kiyomi đáp. “Trông cháu khỏe nhỉ.”

Mặc dù Kiyomi đã cố gắng để giọng mình nghe vui vẻ, nhưng Ryosuke cũng không gượng cười để lấy lòng. Một khi thằng bé chủ động bắt chuyện với nàng thế này thì hẳn là trong đầu nó cũng đã nghĩ đến vụ việc kia rồi. Hai bên không cần thiết phải cười với nhau.

“Cháu nghe nói Tadashi đang mất tích…”

Nghe Ryosuke nói, Kiyomi bèn khẽ gật đầu.

Thằng bé buông một tiếng thở dài như muốn nói quả nhiên là như vậy, sau đó hai má nó hơi nhăn lại.

“Sau khi nghe chuyện cháu cũng thử gọi điện cho cậu ấy nhưng không liên lạc được.”

“Cảm ơn cháu đã lo cho thằng bé,” Kiyomi khẽ đáp lại.

“Cháu cũng bất ngờ về chuyện của Yoshihiko lắm nhưng khi nghe nói Tadashi cũng liên quan đến vụ án, cháu đã thử gọi điện cho đám bạn mà cháu đoán là có thể biết sự tình để hỏi xem chuyện là như thế nào.”

“Cháu cũng quen Kurahashi Yoshihiko à?”

Kiyomi không biết về mối quan hệ này.

“Năm ngoái thi thoảng đi với Tadashi cháu có gặp bạn ấy rồi mấy đứa rủ nhau chơi cùng. Trước đấy cháu cũng nghe Tadashi kể là ở câu lạc bộ bóng đá có cậu bạn tính ngộ lắm, trên thực tế Yoshihiko cũng rất thân thiện nên cháu có thể cởi mở ngay với cậu ấy.”

Sau khi trả lời như vậy, mặt Ryosuke liền tối sầm lại, đoạn nói tiếp.

“Khi cháu hỏi chuyện về vụ án lần này, có người nói hình như Tadashi là một trong số những người sát hại Yoshihiko, nhưng ngay từ đầu cháu đã nghĩ chuyện đó là không thể xảy ra. Tadashi không phải người như vậy và thật sự cậu ấy chơi rất thân với Yoshihiko.”

Đó không phải điều Kiyomi muốn nghe vào lúc này, nhưng cố tình phản bác lại thì cũng không đúng nên nàng quyết định bỏ ngoài tai.

“Cháu có nghe được chuyện gì về một cậu bé nữa cũng mất tích cùng Tadashi không?”

“Cháu từng nghe Tadashi kể về cái anh Shioyama học trên bọn cháu một lớp. Khác với câu lạc bộ trong trường học, những câu lạc bộ bên ngoài không khắt khe lắm về quan hệ trên dưới, nhưng cháu nghe nói anh đó thuộc kiểu người khá phiền toái, để anh ta giận lên thì kinh khủng lắm. Lần đó, Tadashi kể với cháu là Shioyama không qua được vòng tuyển chọn vào đội tuyển U18, ngay sau đó anh ta liền bỏ học cấp ba, chưa kể chẳng có việc gì anh ta cũng vác mặt đến các buổi tập của câu lạc bộ. Ngoài ra, cháu có nghe một bạn khá tường tận mối quan hệ của mấy người đó bảo là anh Shioyama ấy nhìn bề ngoài cũng đáng sợ, lại còn xăm trổ nữa, trong nhóm của Tadashi thì anh ta là người mà không ai dám chống đối. Nhất là Yoshihiko lại có tính cách như thế, nên thành đối tượng thích hợp để mọi người bắt nạt. Còn một đứa nữa là Wakamura, cháu cũng không biết cậu ta nhưng nghe nói cậu ta giống kiểu chân sai vặt của Shioyama.”

Có vẻ như cậu bé W-mura mà người ta viết trên mạng có tên là Wakamura. Nếu Kurahashi Yoshihiko và Wakamura đều giống nhau ở chỗ không dám chống đối Shioyama, và là mục tiêu để mọi người trêu chọc hay bắt nạt thì rất có thể chuyện đó đã trở nên tồi tệ theo chiều hướng bạo lực, dẫn đến vụ án lần này. Trong trường hợp đó, việc hai đứa đấy là nạn nhân hoàn toàn không có gì lạ.

“Cháu cũng tự hỏi không hiểu sao gần đây Tadashi lại bắt đầu giao du với những đứa nguy hiểm như thế, vốn dĩ sau khi bị chấn thương và phải nghỉ sinh hoạt câu lạc bộ, cậu ấy chỉ toàn chơi với mấy đứa tốt tính như Yoshihiko thôi. Khoảng tháng Sáu cháu có bắt gặp mấy cậu ấy đi chơi với nhau ở gần đây. Tadashi đã cười và bảo với cháu là tớ bị chấn thương đầu gối, không chơi bóng được nữa nên chẳng biết làm gì ngoài đi chơi. Có thể cậu ấy chỉ cố tỏ ra mạnh mẽ thôi. Nhưng mà trông vết thương của cậu ấy không nghiêm trọng cho lắm, cháu không nghĩ cậu ấy lại nghỉ câu lạc bộ vì lý do đó. Hôm đó cậu ấy đi cùng Yoshihiko, ngoài ra còn có hai bạn nữa, nhưng nhìn bề ngoài thì đều là những người bình thường thôi ạ. Cháu còn nghĩ cả Tadashi và Yoshihiko đều chẳng thay đổi gì cơ. Vì thế, cháu đoán là từ khi Shioyama tham gia vào nhóm ấy thì mọi chuyện mới dần trở nên bất thường.

“Sự việc lần này hình như bắt nguồn từ chuyện Tadashi bị anh khóa trên ở câu lạc bộ chơi xấu dẫn đến chấn thương, sau đó nhóm Shioyama đã ra tay trả đũa, nhưng vốn dĩ Tadashi có phải kiểu người chỉ vì bị người khác gây chấn thương mà nghĩ đến chuyện trả thù người ta đâu ạ. Nghĩ thế nào cháu cũng chỉ thấy rõ một điều là bọn Shioyama sau khi nghe chuyện đã tự ý đi trả thù, đến khi xong việc Tadashi mới biết và lúc đấy cậu ấy mới đi hỏi bọn kia là cậu ấy có nhờ đâu mà bọn chúng lại làm thế. Rồi sau đó câu chuyện trở nên xấu đi cũng là lẽ đương nhiên thôi ạ.”

Cũng có thể như vậy lắm… Kiyomi một mặt nghĩ vậy, mặt khác lại vô thức kiếm tìm một khả năng khác. Câu chuyện của Ryosuke không đi theo chiều hướng mà nàng mong muốn.

“Dù sao thì cháu cũng không thể tha thứ cho bọn trên mạng, chúng gần như đã coi Tadashi là hung thủ rồi ấy. Cháu cá là mấy đứa viết như thế đã từng nghe tiếng xấu của Shioyama nhưng lại không biết rõ về Tadashi. Cậu ấy chẳng phải tay sai của Shioyama hay gì, không đời nào có chuyện cậu ấy bị anh ta sai khiến mà tham gia đánh hội đồng Yoshihiko được. Càng mấy đứa không biết gì về Tadashi lại càng hay phán bừa. Mấy bạn đang ngồi kia là bạn học chung với bọn cháu hồi cấp hai, nhưng ví như Takabe, cậu ấy học Trường trung học thương mại Tozawa nên cũng biết cả Yoshihiko. Nghe nói cậu ấy cũng từng chơi với nhóm của Tadashi. Cậu ấy bảo Tadashi không thể nào là hung thủ được. Từ nãy đến giờ bọn cháu đang bàn với nhau là sẽ đi thu thập thông tin từ những người khác nữa rồi đến nói cho cảnh sát biết ạ.”

“Các cháu làm vậy rồi sao nữa?”

Kiyomi hỏi cậu thiếu niên với đôi mắt đang hừng hực ngọn lửa chính nghĩa, muốn cứu lấy danh dự cho bạn mình.

“Dạ…?”

Ánh mắt của Ryosuke thấp thoáng vẻ bối rối.

“Các cháu đi thu thập tin tức rồi khẳng định Tadashi không làm chuyện đó nhưng xét cho cùng đó chỉ là suy đoán, chưa kể cô nghĩ nếu các cháu cố áp đặt những suy nghĩ ấy cho cảnh sát thì cũng chỉ gây trở ngại cho những người đang ra sức điều tra thôi.”

“Nhưng trong số đó cũng có người nói đã đi cùng nhóm Tadashi vào cái đêm trước khi xảy ra vụ án.”

“Nếu có người như vậy thì cảnh sát cũng đã hỏi chuyện rồi, phải không nào?”

“Lúc cháu hỏi thì em ấy nói cảnh sát vẫn chưa đến tìm em ấy đâu ạ. Em ấy học lớp 9, là hậu bối của Tadashi ở câu lạc bộ bóng đá, bình thường cũng không hay chơi cùng với nhóm Tadashi đâu cô. Cháu thấy bảo hôm đó em ấy đang chơi ở trung tâm trò chơi điện tử thì vô tình bị Wakamura túm được, rồi em ấy nhập hội với nhóm của Shioyama. Sau đấy bọn họ còn định gọi cả Yoshihiko, em này muốn về mà không về được, đang không biết làm thế nào thì Tadashi cũng đến nhập hội và bảo em ấy là ‘Mày về trước đi’ nên em ấy đi về.”

“Cháu bảo cậu bé đó biết chuyện gì?”

“Em ấy bảo đã nghe được câu chuyện giữa Shioyama và Wakamura, đại loại là sẽ trừng trị Yoshihiko. Chuyện hình như cũng hơi phức tạp, nhưng như cháu nói với cô khi nãy đấy, nó liên quan đến vụ trả thù kẻ đã làm Tadashi bị chấn thương. Nghe đâu một nhóm thanh niên bất hảo trong vùng cũng bắt đầu chĩa mũi vào, nên nếu muốn êm chuyện thì phải bỏ ra bao nhiêu tiền ấy ạ. Cháu đoán chắc anh kia cũng bị thương nên chuyện mới trở nên xấu đi như vậy. Shioyama thì hình như định gí Yoshihiko vụ tiền nong đấy. Nhưng Yoshihiko chẳng qua chỉ nghe chuyện Tadashi bị chấn thương, cảm thấy không thể tha thứ nên mới tham gia vào kế hoạch trả thù, còn vốn dĩ trách nhiệm thuộc về Shioyama kia.

“Cháu đoán có thể số tiền cũng lớn, không dễ gì xoay được. Không có khả năng trả mà cũng không muốn trả nên Yoshihiko đã bàn với Tadashi. Về phần mình, Tadashi không biết về kế hoạch đó, chưa kể cậu ấy cũng không muốn mọi người làm như vậy nên đương nhiên cậu ấy sẽ bảo Yoshihiko không cần trả. Và thế là nhóm chia rẽ thành hai phe, Shioyama, Wakamura đối đầu với Yoshihiko, Tadashi. Em kia cũng kể với cháu là hôm ấy bọn Shioyama chỉ gọi Yoshihiko chứ không gọi Tadashi. Cháu đoán có thể Yoshihiko đã gọi Tadashi vì muốn cậu ấy đến cứu mình.”

Trong câu chuyện của Ryousuke, Tadashi không hề có lỗi, và vì cậu bé này không có ác ý nên Kiyomi cũng khó mà tỏ ra lạnh lùng, nàng có cảm giác như đang bị một thiên thần nhẹ nhàng siết cổ vậy.

Để gỡ bỏ cánh tay ấy ra, Kiyomi dùng lời nói đáp trả, đâu đó trong lòng cũng tự ý thức được sự vô lý của mình.

“Nói vậy nhưng cậu bé kia cũng không biết sau đó nhóm Tadashi đã xảy ra chuyện gì mà đúng không?”

Nàng phản biện, cố tình đóng băng cảm xúc của mình, nghe vậy nét mặt Ryosuke bỗng trở nên căng thẳng.

“Nhưng… Không thể nào có chuyện Tadashi tham gia đánh hội đồng Yoshihiko được.”

“Chuyện đó thì không ai biết đâu cháu. Ai mà biết Tadashi đã bị cậu Shioyama đó dọa dẫm bằng cách nào. Khi tính mạng của bản thân cũng rơi vào nguy hiểm, con người ta buộc phải làm những điều vốn không được phép.”

“Nhưng,” Ryosuke thở khó nhọc, từ nhưng bật ra cùng một tiếng thở hắt rõ to. “Dù có bị đe dọa như thế nào, cậu ấy cũng không bao giờ làm chuyện đó.”

“Sao cháu có thể khẳng định như vậy?” Kiyomi hỏi lại như để bác bỏ ý kiến đấy. “Con người không phải loài động vật đơn giản như vậy đâu. Vấn đề không phải ở chỗ tốt hay xấu. Chỉ những người bị đẩy vào hoàn cảnh đó mới hiểu được. Cô nghĩ ngay cả cháu cũng không biết nếu rơi vào tình cảnh đó thì cháu sẽ hành động như thế nào đấy.”

“Cháu biết mình sẽ làm gì chứ,” giọng Ryosuke hơi run. “Tadashi…”

“Ryosuke này, cô rất thích sự ngay thẳng đó ở cháu,” Kiyomi nhìn chằm chằm vào mắt Ryosuke, nói. “Từ xưa cháu đã biết chào hỏi người lớn đâu ra đấy, lại còn không ngần ngại nói ra ý kiến của mình như thế này, cô thấy đó là điều rất tuyệt vời. Thậm chí cô còn thấy phí cho cháu vì đã làm bạn với Tadashi, cô thật sự rất cảm kích vì cháu đã tin tưởng thằng bé.

“Nhưng mà, nếu được thì cháu đừng áp đặt cái sự ngay thẳng đó lên cả Tadashi. Thằng bé vẫn chưa thể trở thành một người như vậy được đâu. Nó vẫn còn trẻ người non dạ, còn phạm nhiều sai lầm, phải gánh vác nhiều thứ theo cách của nó. Sinh mạng đâu thể vứt bỏ một cách dễ dàng, những lúc buộc phải trốn chạy thì phải trốn chạy thôi. Nó cũng chỉ là một con người yếu đuối như bao người bình thường, vậy nên cháu đừng mặc định là thằng bé sẽ phải thế này hay thế kia nhé.”

Ryosuke nhìn chằm chằm vào Kiyomi, đôi mắt thằng bé đang dần mất đi những tia sáng.

“… Cháu hiểu rồi.”

Ryosuke đáp, miệng méo xệch như thể đang phải thốt ra câu nói trái với lòng mình.

“Cháu hiểu điều cô muốn nói rồi. Cháu sẽ thôi không đến nói chuyện với cảnh sát nữa.”

Kiyomi khẽ gật đầu.

“Cô xin lỗi nhé. Cháu cứ để yên mọi chuyện đấy. Và nếu như Tadashi nhà cô có phản bội lại lòng tin của cháu thì nếu được cháu hãy tha thứ cho nó nhé. Cô không bảo đến lúc đó cháu vẫn phải thân thiết với nó. Chỉ là, nếu đâu đó trong thâm tâm cháu có thể chấp nhận rằng con người chúng ta là giống loài yếu đuối, ai cũng có thể phạm sai lầm thì với cô như vậy là đủ rồi… Ryosuke nhé?”

“Vâng…” sau khi yếu ớt đáp lại, Ryosuke bỗng im bặt như thể cố kìm nén tâm trạng. Đoạn thằng bé khẽ cúi đầu, rồi khi đang định quay gót đi thì nó đứng khựng lại.

“Nhưng mà, quả thật cháu vẫn tin cậu ấy. Bởi cậu ấy không phải người như vậy.”

Ryosuke nói câu đó mà không nhìn vào mặt Kiyomi, đoạn quay trở về bàn cùng đám bạn của mình.

Kiyomi đặt túi đồ vào giỏ xe rồi đạp về nhà. Hai chân nàng giẫm lên bàn đạp một cách uể oải, bánh trước lảo đảo không theo quỹ đạo.

Mặc dù Kiyomi đã gạt phăng hầu hết những gì Ryosuke nói chỉ bằng sự cố chấp của một người lớn, song câu chuyện của cậu bé đã mang đến cho nàng những tổn thương về tinh thần không hề nhỏ. Nếu nghe những lời ấy bằng một tâm trạng trung lập thì đó chẳng qua chỉ là những kết luận mang tính một chiều. Nhưng Kiyomi có thể cảm nhận một cách sâu sắc rằng bản thân Ryosuke tin tưởng vào điều đó, không mảy may nghi ngờ, thậm chí nàng cảm thấy thật khổ sở khi phải lắng nghe.

Lúc về đến nhà, Kiyomi không còn nhớ nổi mình đã đi đường nào để về. Nàng dựng xe, tay xách nách mang mấy túi đồ nặng trịch vào nhà. Đến bậc cửa, nàng buông đống đồ rồi ngồi bệt xuống đất.

Dù người bạn thân thiết của Tadashi có hy vọng hay tin tưởng vào nó đến đâu thì Kiyomi cũng mong thằng bé hãy cứ phản bội lại. Nó không cần là một cậu bé ngoan.

Dù có trân trọng những thứ như chính nghĩa hay tình bạn mà khen ngợi hết lời rằng Tadashi không phải người như vậy, nhưng một khi tính mạng đã không còn thì tất cả cũng chấm hết. Thể diện không phải thứ chúng ta cần giữ đến mức đánh đổi cả tính mạng. Dù có bị mất mặt hay bị người ta chỉ trỏ sau lưng thì thứ mà chúng ta phải bằng mọi cách bảo vệ chính là tính mạng của bản thân, những thứ khác đều xếp ở phía sau. Dù có đánh mất tất cả, bao gồm cả lòng tin của người khác, hay sự tôn nghiêm của bản thân, nhưng chỉ cần giữ được tính mạng thì sau này mọi thứ đều có thể lấy lại. Dù không còn được như trước nhưng chỉ cần sống thu mình lại, chắc chắn chúng ta vẫn sẽ gặp được những nhân duyên mới hay có được lẽ sống theo cách riêng của mình.

Kiyomi chất đầy tủ lạnh toàn những nguyên liệu tươi mới. Chỉ cần đợi đến khi cảnh sát tìm được Tadashi là nàng có thể ngay lập tức chế biến những món ăn phát huy hết tài nghệ nấu nướng của mình. Cho dù đám phóng viên có ập đến bao vây bên ngoài, nàng cũng quyết rẽ sóng biển người để mang đến cho con trai.

Có điều, đáng tiếc là những suy nghĩ góp phần thức tỉnh cơ thể nàng kiểu như vậy lại đang dần trở nên yếu ớt. Lúc này, khi đã nghe được câu chuyện của Ryosuke, nàng nhận ra cái khả năng mà mình đang cố bấu víu vào trên thực tế lại là một niềm hy vọng còn mong manh hơn cả sức tưởng tượng của nàng. Kiyomi chẳng còn tâm trí đâu mà chuẩn bị bữa tối chứ nói gì đến làm cơm hộp, cất đống nguyên liệu vào tủ lạnh xong, nàng chẳng biết làm gì khác ngoài ngồi nghỉ một lát.

Mặc dù không phấn chấn lên được nhưng cứ nghĩ đến những điều tồi tệ nhất cũng chẳng ích gì… Kiyomi nghĩ lại như vậy. Dù niềm hy vọng có nhỏ nhoi đến đâu nàng cũng không được phép vứt bỏ. Nàng phải tiếp tục giữ tinh thần để làm những việc mà hiện tại nàng có thể làm được.

Kiyomi mở tập bản thảo trên bàn, quay trở lại với công việc. Chỉ còn một chút nữa thôi. Hôm nay nàng chỉ cần dành ra vài giờ là coi như đã soát xong một lượt, nội trong ngày mai chắc chắn nàng có thể thu xếp thời gian để xem lại và thống nhất cách dùng từ hay cân nhắc lại những điểm thắc mắc mà nàng đang tạm bảo lưu.

Từng trang, từng trang một, Kiyomi lần theo những con chữ như thể đang cố trói buộc dòng suy nghĩ miên man của mình lên trang giấy, nàng tra từ điển, cầm bút lên, rồi dán giấy ghi chú. Biết bao lần nàng buông những tiếng thở dài như rên rỉ, cứ vừa trói chặt mình với công việc trước mắt, vừa cố xoay xở với tâm trạng chỉ chực rũ ra đến nơi.

Xem ra Kazuto đang giam mình ở văn phòng. Miyabi cũng ở rịt trong phòng, mãi sau mới chịu xuống. Con bé cứ đi loanh quanh trong phòng khách mà chẳng để làm gì, nhìn điệu bộ có vẻ như đang cô đơn và muốn nói chuyện gì đó, song nó không mở miệng. Cái dáng vẻ ủ rũ vẫn chẳng thay đổi, nhưng ở đó lại có sự trống rỗng như thể đang tìm kiếm cảm xúc của chính mình thì đúng hơn là đang hờn dỗi. Hôm nay nghe mẹ bảo “Con dắt Cookie đi dạo đi,” con bé lại ngoan ngoãn gật đầu, đeo dây vào cổ Cookie rồi dắt nó ra ngoài. Điện thoại rồi chuông cửa im lìm đến khó hiểu. Thậm chí khi ý thức đột nhiên rời khỏi những con chữ trên tập bản thảo, sự tĩnh lặng ấy như những mũi gai đâm vào tai khiến Kiyomi không khỏi sợ hãi.

Nàng đặt bút xuống. Mới làm việc có hai tiếng mà nàng đã cảm thấy mệt phờ người. Có lẽ dư âm của một đêm thức trắng vẫn còn sót lại. Từ vai đến lưng mỏi nhừ.

Kiyomi vươn vai đứng dậy, đoạn đi lên tầng hai. Nhìn ra ban công trống trải nàng mới nhớ ra đã hai ngày nay mình chưa bấm máy giặt. Nàng đi vào phòng giặt đồ, bấm máy giặt, lúc trở ra không hiểu sao nàng lại nhòm vào phòng của Tadashi.

Căn phòng vắng chủ mới buồn làm sao. Kiyomi đi vào trong, ngồi lên giường. Cứ cách mười ngày nàng lại giặt ga và vỏ gối một lần, nhưng căn phòng này lại có mùi khác hẳn với mùi của Miyabi hay Kazuto. Không phải thứ mùi khó chịu. Lần trước Kiyomi giặt ga giường là từ khi nào nhỉ… Hình như đã gần hai tuần trôi qua, nhưng nếu bây giờ đem ga đi giặt thì nó sẽ đem theo mùi của Tadashi đi mất, nghĩ vậy nên Kiyomi không nỡ.

Sách giáo khoa, vở viết, sách yêu thích để hớ hênh trên bàn. Kiyomi cầm quyển vở lên lật giở, nhưng bên trong chỉ toàn những dòng chữ ghi chép lại nội dung bài học hết sức bình thường.

Sách yêu thích của Tadashi chủ yếu liên quan đến bóng đá nhưng mấy cuốn đang để trên bàn - xem ra đang đọc dở - lại là sách chuyên môn liên quan đến phục hồi chức năng trong thể thao. Có cả những cuốn bên trong vẽ toàn sơ đồ nhìn có vẻ lằng nhằng, không biết thằng bé đọc có hiểu nổi không nữa. Nghĩ đến việc Tadashi vẫn đang phải thử mọi cách, sai rồi sửa để có thể quay lại thi đấu là Kiyomi lại thấy nhói lòng.

Nàng nhìn vào thùng rác để cạnh bàn. Tại sao hôm đó nàng lại tìm thấy cái hộp đựng dao cơ chứ… Kiyomi nghĩ về chuyện đó. Trong nàng dấy lên cảm giác ân hận, giá như nàng đừng tịch thu con dao ấy.

Đó chính là vũ khí để Tadashi sống sót được trong thế giới của mình. Nó sở hữu con dao ấy bởi thấy cần. Vậy mà nàng lại cướp khỏi tay thằng bé dù không biết nó đang phải sống trong một thế giới khắc nghiệt đến thế nào. Nếu nàng không làm vậy thì hiện thực đã thay đổi thế nào nhỉ… Có nghĩ cũng chẳng để làm gì, vậy mà Kiyomi vẫn không thể ngăn mình đừng nghĩ.

Đúng lúc nàng vừa nghe có tiếng người lên cầu thang thì Miyabi ngó mặt vào.

“Con dắt Cookie đi dạo về rồi.”

Con bé bước vào phòng, sau khi lơ đãng ngắm nhìn hết giá sách với những cuốn sách liên quan đến bóng đá hay những cuốn truyện tranh, rồi đến quyển lịch, Miyabi bèn ngồi xuống ghế.

“Có thật là cảnh sát đã bắt được một người rồi không mẹ?”

Miyabi hỏi như để khỏa lấp bầu không khí yên ắng.

“Hình như vậy.”

“Không phải anh đúng không ạ?”

Kiyomi gật đầu.

“Không biết anh đang trốn ở đâu nhỉ… Làm sao trốn mãi được cơ chứ.”

Cách nói chuyện của Miyabi giống như đang thăm dò suy nghĩ của mẹ. Có điều, lúc này khi đã nghe được câu chuyện của Ryosuke, Kiyomi không thể nào bắt kịp hoàn toàn câu nói mà xem chừng Miyabi đã cố tình nói ra vì nghĩ cho mẹ.

“Cũng phải…”

Thấy mẹ chỉ trả lời cho có, Miyabi bỗng im bặt như thể không còn biết nói gì để tiếp tục câu chuyện.

“Chắc Miyabi sẽ gặp rắc rối nếu anh là hung thủ nhỉ,” Kiyomi buông thõng một câu.

“Chắc chắn là rắc rối rồi,” Miyabi mím môi. “Nhưng mà đến nước này rồi, nói những chuyện như vậy cũng chẳng để làm gì ạ.”

Câu nói nghe như một lời khiêu khích, xem ra đó là kết quả sau một hồi đấu tranh tư tưởng theo cách riêng của con bé.

“Với cả, nếu anh chết thì con cũng chẳng biết làm thế nào.”

Miyabi nói tiếp, giọng điệu cứ như thể nó đang nói đùa, song Kiyomi không thể nào tiếp nhận câu nói ấy với sự nhẹ bẫng như vậy được.

“Nếu đằng nào cũng rắc rối, vậy chúng ta phải chuẩn bị tinh thần cho cả hai khả năng ấy thôi.”

“Dạ…?”

“Mẹ không muốn nghĩ đến đâu… Nhưng một khi gặp phải sự việc như thế này, chẳng có gì đảm bảo anh con vẫn còn sống.”

Kiyomi gần như đang tự nói với bản thân.

“Ngay đến bố cũng nói thế nên con đã tưởng đúng là mình cần xác định tâm lý cho việc anh sẽ bị bắt,” Miyabi lẩm bẩm với vẻ bối rối. “Lần này lại đến mẹ nói ra điều ngược lại.”

Tóm lại Kazuto đã nói với Miyabi rằng, Tadashi cũng có thể là một trong số những kẻ gây án. Việc Miyabi nói ra câu “Không biết anh đang trốn ở đâu” xem ra cũng là vì Kazuto đã nói chuyện với con bé như vậy, chứ không phải nó miễn cưỡng thuận theo suy nghĩ của mẹ.

“Bố cũng có những suy nghĩ của riêng bố… có lẽ vậy,” Kiyomi nói.

“Cách suy nghĩ của bố và mẹ hoàn toàn khác nhau, thế mà hai người vẫn ở được với nhau đến tận bây giờ mà không xảy ra xung đột gì nhỉ… Kỳ lạ thật.”

Nghe Miyabi nói vậy, Kiyomi hơi mỉm cười một chút.

“Ừm… Nhưng từ trước đến giờ bố mẹ chưa bao giờ nghĩ quan điểm của hai người lại khác nhau đến thế đâu.”

“Chứ không phải bố mẹ chịu đựng nhau ạ?”

Kiyomi lắc đầu.

“Từ trước đến giờ mẹ chưa từng thấy có điểm gì không bình thường ở bố con. Con xem, bố rất ghét sự lệch lạc, lại còn hay nói lý lẽ, hầu hết những khi bố nói gì đó về chuyện của các con mẹ đều thấy rất khó để nói chuyện.”

“Vậy chắc là bố bất ngờ lắm khi bị mẹ phản bác như vậy nhỉ.”

“Chắc vậy,” Kiyomi nói. “Hẳn bố con sửng sốt lắm, vì mẹ nói thế khác nào bảo con trai bố là đứa hư hỏng. Mẹ biết suy nghĩ của mình là không hợp lẽ thường… Ai lại mong con mình là kẻ phạm tội chứ. Nhưng khi nhìn thẳng vào cảm xúc của bản thân, không nghĩ gì đến miệng lưỡi của thiên hạ thì đó là điều mẹ mong muốn. Chứ không phải lý lẽ gì đâu.”

“Mẹ đã nói đến thế thì con cũng không nói được gì nữa. Con sẽ không chống đối mẹ nữa,” Miyabi nhún vai, đoạn nở một nụ cười. “Con thấy ghen tị với anh vì anh làm việc xấu mà mẹ vẫn vui.”

“Vấn đề không phải ở chỗ mẹ cưng đứa nào hơn đâu.”

“Vâng,” Miyabi gật đầu tỏ ý đã hiểu.

“Cả hai đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn.”

Nghe mẹ nói vậy, Miyabi liền đáp “Bọn con có ngoan gì đâu,” nghe như đang đùa.

“Không đâu, thậm chí mẹ còn nghĩ mình nên nuôi dạy hai đứa hư hơn mới phải,” Kiyomi nói, nửa đùa nửa thật. “Thà Tadashi là đứa có thể dễ dàng phản bội người khác, chỉ nghĩ đến bản thân mình thì mẹ đã không phải lo lắng đến thế này.”

“Nhưng hình như trong con mắt của bố thì việc anh cầm dao đi giống như đã phản bội bố rồi.”

“Hả…?”

Kiyomi nhíu mày. Trong phút chốc, nàng tưởng con bé đang nhắc đến chuyện Tadashi mua con dao khắc gỗ và đã bị Kazuto tịch thu, nhưng nàng lại có cảm giác sắc thái câu chuyện hơi khang khác.

“Ơ… chẳng lẽ mẹ chưa nghe bố nói gì ạ?” Miyabi dường như đã hiểu ra. “Từ nãy đến giờ con cũng có cảm giác như kiểu ông nói gà bà nói vịt ý.”

“Chuyện gì kia?”

“Bố đã để con dao tịch thu của anh ở văn phòng nhưng không biết từ lúc nào anh lại lấy đi mất rồi.”

“Sao cơ?”

“Trong lúc mẹ ra ngoài đi chợ, con đã nghe bố kể lại như vậy. Bố bảo không chừng cũng có khả năng anh chính là hung thủ trong vụ án này. Hình như bố sốc lắm mẹ ạ… Con cũng thế.”

Đột nhiên trống ngực Kiyomi đập thình thịch. Nàng có cảm giác tựa như con tim mình vừa phát ra một nhịp đập lớn, cứ như thể hình bóng Tadashi tưởng chừng sắp chết dần chết mòn trong lòng nàng lại đang vỗ ngực phô bày sự hiện diện của mình. Nàng cảm tưởng vừa nghe thấy thằng bé hét lên rằng “Con không phải một đứa trẻ ngoan ngoãn gì đâu.” Một tiếng gầm rú tràn đầy sức sống.

“Vậy ư…”

Bất giác Kiyomi buông một tiếng nhỏ nhẹ, run rẩy.

Tadashi đã phản bội một cách đầy ngoạn mục.

Liệu có thể khẳng định một đứa trẻ dễ dàng phản bội bố mẹ như vậy lại không phản bội lòng tin của bạn mình không? Vẫn chưa biết được… Kiyomi nghĩ.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của shizukui shusuke