“Đêm nay, đêm cuối cùng của kỳ nghỉ dài ngày, lễ chúc thực cho Kurahashi Yoshihiko, nạn nhân tử vong trong vụ án ở Tozawa đã được cử hành trong bầu không khí trầm lắng của nhà tang lễ Tozawa. Trước buổi lễ, gia quyến nạn nhân đã trả lời phỏng vấn báo giới, bày tỏ những suy nghĩ chân thực của mình đối với nhóm hung thủ.”
“Giết người rồi bỏ trốn, làm ra những chuyện ti tiện như thế mà được ư. Trẻ vị thành niên hay gì thì cũng chẳng liên quan. Yoshihiko cũng là trẻ vị thành niên cơ mà. Bọn chúng đã đơn phương cướp đi cái tương lai đáng lý còn kéo dài mấy chục năm nữa của thằng bé. Tôi chỉ muốn nói đúng một câu thôi, hãy trả Yoshihiko cho chúng tôi!”
“Ngoài ra, các bạn học cùng khóa và những thầy cô ở trường tới tham gia buổi lễ cũng bày tỏ mong muốn vụ án sớm được giải quyết.”
“Cháu vẫn chưa thể nào tin nổi chuyện này. Từ ngày mai kỳ học mới sẽ bắt đầu, cháu không thể tin là cậu ấy sẽ không tới trường nữa.”
“Xem ra vẫn còn có kẻ đang bỏ trốn, tôi mong cảnh sát sẽ sớm bắt được hắn. Chỉ vậy thôi.”
“Trong một diễn biến khác, hiện Sở cảnh sát Tozawa đang tiến hành hỏi cung đối tượng mà họ vừa bắt giữ hồi sáng nay. Chúng tôi cũng nhận được thông tin là đối tượng này đã bắt đầu có những lời khai ám chỉ việc mình có dính dáng đến vụ án, tuy nhiên công tác thẩm vấn chính thức sẽ được hoãn sang ngày mai, rất có thể lời khai của đối tượng này sẽ trở thành chìa khóa để làm sáng tỏ chân tướng xoay quanh sự mất tích của những thiếu niên khác được cho là có liên quan đến vụ án.”
Chương trình thời sự buổi tối đưa tin về lễ chúc thực của Kurahashi Yoshihiko cũng như về đối tượng mà cảnh sát vừa bắt giữ sáng nay.
Màn hình ti vi chiếu hình ảnh ông ngoại của Kurahashi Yoshihiko đang trả lời phỏng vấn nhóm phóng viên tại nhà tang lễ, nơi diễn ra lễ chúc thực. Mặc dù máy quay chỉ lia đến cổ áo của bộ tang phục, song nghe cách nói chuyện, Kazuto dám chắc đó chính là giám đốc công ty sơn Hanaduka. Gã có thể cảm nhận được ở đó sự đau khổ, nỗi căm phẫn khôn tả đối với những kẻ đã gây ra vụ án, đúng như giám đốc Takayama đã kể, và mặc dù không thấy được nét mặt của ông Hanaduka nhưng xem đến nửa chừng, gã đã không thể nhìn thẳng vào màn hình ti vi được nữa.
Có thể giám đốc Takayama cũng đến tham buổi lễ này. Như bình thường ông ta có gọi cho Kazuto cũng chẳng lấy gì làm lạ, và nếu thế thì chắc hẳn gã cũng đã có mặt ở đấy rồi. Song sự thật là Takayama không hề gọi cho gã. Cứ như thể giữa họ đã có với nhau một sự ngầm hiểu, rằng việc ông ta thôi không gọi cho gã cũng là lẽ đương nhiên, điều ấy khiến gã không thể nào chịu nổi.
Bằng việc bắt giữ Shioyama, đối tượng mà rất đông cư dân mạng nhận định là thủ phạm chính của vụ án, công cuộc điều tra của cảnh sát hẳn đã có những bước chuyển biến rõ rệt nhằm hướng tới việc phá án.
Không lâu nữa, có thể là ngày mai hoặc ngày kia, họ sẽ tìm ra tung tích của kẻ còn lại, bức tranh toàn cảnh về vụ án sẽ được làm sáng tỏ. Thật khổ sở biết mấy khi không còn cách nào khác ngoài chờ đợi, hệt như đang ngồi trên đống lửa.
Vì sao chúng bỏ trốn đến nửa đường lại tách nhau ra nhỉ. Cũng có thể lý do chỉ đơn thuần là mỗi đứa trốn một đằng thì sẽ khó lọt lưới cảnh sát hơn, nhưng trong lúc ngồi yên một chỗ, Kazuto bắt đầu nghĩ phải chăng chuyện đó cũng có những ý nghĩa riêng của nó.
Theo những gì gã tham khảo được từ tin đồn người ta kháo nhau trên các diễn đàn mạng thì có thể nói quan hệ giữa Tadashi và Shioyama không được tốt đẹp cho lắm. Chí ít thì gã cũng đoán được rằng Shioyama không phải đối tượng mà Tadashi có thể cởi mở, không cần câu nệ như với Kurahashi Yoshihiko, người mà cô bé Iizuka Anna đã nghe chính miệng Tadashi nhắc đến.
Song nếu đúng vậy thì Kazuto lại có cảm giác việc hai kẻ bỏ trốn tách nhau ra hành động riêng lẻ như vậy thể hiện chính xác đến rợn người mối quan hệ giữa Tadashi và Shioyama. Giả sử ở hiện trường xảy ra vụ án, khi vấp phải cuộc tranh cãi và bất thình lình trở thành kẻ gây án dù bản thân không hề có chủ định, ban đầu có thể Tadashi bị đẩy vào hoàn cảnh buộc phải hành động cùng với Shioyama, nhưng về sau chúng có tách nhau ra cũng không phải là điều gì phi tự nhiên.
Đến tận bây giờ suy nghĩ của Kazuto vẫn không đổi, gã thấy việc coi Tadashi là nạn nhân nghe vẫn xuôi tai hơn so với việc coi nó là hung thủ trong vụ án khủng khiếp này.
Thế nhưng, phàm là con người sao có thể lý giải hết mọi chuyện bằng lý lẽ. Cho dù gã có tin tưởng đến mấy, cũng vẫn có khi bị phản bội. Trong vụ con dao, Tadashi đã phản bội gã. Một khi nó đã làm vậy đồng nghĩa với việc gã đã không còn căn cứ nào để khẳng định chắc nịch thằng bé sẽ thế này hay thế khác.
“Hình như thằng ranh Tadashi đã mang con dao mà anh tịch thu đi rồi.”
Sau cái đêm thức trắng hôm trước, chu kỳ ngủ nghỉ của Kiyomi dường như đã bị đảo lộn, nàng bước vào phòng ngủ khi đã quá 2 giờ sáng. Kazuto lên giường từ hơn 11 giờ và mặc dù gã có cảm giác như mình đã chìm vào giấc ngủ song xem ra đó chỉ là một giấc ngủ nông trong thoáng chốc, bởi vậy gã vẫn nghe được tiếng động khi Kiyomi vào phòng bằng bộ óc vẫn còn ngái ngủ của mình.
“Em nghe Miyabi nói rồi,” nằm ở giường bên cạnh, Kiyomi khẽ đáp.
“Vậy à…” Kazuto lẩm bẩm, hầu như không thành tiếng.
Gã cảm thấy trống rỗng khôn tả khi nỗi thất vọng của mình không nhận được sự đồng cảm từ vợ.
Có điều, biết đâu Kiyomi cũng đang nghĩ giống gã. Mặc dù đã nghe chuyện từ Miyabi, vậy mà trông nàng không có vẻ gì của người đang nuôi hy vọng. Dĩ nhiên, trong tình cảnh này, sao có thể chỉ dựa vào đó để tin rằng Tadashi vẫn còn sống, vả lại hẳn nàng cũng có những suy nghĩ rối rắm của riêng mình.
Vợ chồng gã đang mong mỏi những điều hoàn toàn khác nhau. Song nói đúng ra thì cả hai đều đang mong mỏi trong vô vọng. Chẳng qua là trong những giây phút cận kề, mỗi người đều cố gắng tin vào những điều như vậy cốt để bảo vệ chính mình, chứ bản thân niềm tin ấy chẳng hề đem lại chút tia sáng nào. Và, dù cho cả hai có nghĩ như thế nào thì giờ cũng không phải lúc để chỉ trích hay phủ nhận hoàn toàn suy nghĩ của đối phương.
Sở dĩ Kazuto có thể nghĩ được như vậy là bởi ngay chính gã cũng không còn dám phủ nhận khả năng Tadashi là hung thủ nữa rồi. Cùng với đó, gã cũng cho rằng mình cần phải sẵn sàng tâm lý cho tình huống ấy.
“Chuyện gì phải đến sẽ đến…”
Mặc dù câu lẩm bẩm này của Kazuto không bật ra thành âm thanh rõ ràng song Kiyomi vẫn đáp khẽ “Ừm…” như một cách thể hiện sự đồng tình.
Sáng hôm sau, vừa ra khỏi giường Kazuto đã ra cửa dọn dẹp - công việc gã vẫn làm mấy ngày nay.
Sáng nay lại có người ném trứng sống vào cửa nhà gã. Chắc là cùng một người đây. Nghĩ bụng tên này đúng là dai như đỉa nhưng kỳ lạ thay, Kazuto không còn nổi đóa như hôm qua hay hôm kia nữa. Đâu đó trong đầu gã bắt đầu nhen nhóm cái ý nghĩ có lẽ sớm muộn gì gã cũng sẽ phải đối mặt với những phản ứng đâu chỉ dừng lại ở mức độ này của người đời. Gã không còn nghiêng về cái ý nghĩ đầy kiên định rằng mình phải báo cảnh sát, gã cũng thôi không chụp ảnh nữa, chỉ lặng lẽ lau dọn cho sạch sẽ.
Kazuto lấy tờ báo, quay trở lại phòng khách.
Khi đọc được dòng tít “Đối tượng khai nhận mình đã sát hại nạn nhân”, “Phải chăng vẫn còn một nạn nhân nữa”, trong phút chốc Kazuto như nín thở. Mặc dù đã ý thức đầy đủ về khả năng này từ trước, song khi điều đó được chính miệng Shioyama, đối tượng mà cảnh sát vừa bắt giữ nói ra, gã bỗng cảm nhận thấy một bầu không khí cấp thiết chưa từng có.
Lát sau, Miyabi xuống phòng khách, con bé còn dậy sớm hơn cả mẹ. Nó đứng bên cạnh, nhòm vào tờ báo Kazuto đang đọc rồi buông tiếng thở dài chẳng ăn nhập gì với một buổi sáng khi mà kỳ nghỉ vừa kết thúc và kỳ học mới sẽ bắt đầu.
“Bố nướng bánh mì nhé.”
Kazuto nói, đoạn đứng vào bếp.
“Liệu con đến trường được không bố?” Miyabi hỏi như để thăm dò.
“Đương nhiên rồi, con cứ đi học bình thường thôi.”
“Ngộ nhỡ có chuyện gì…?”
“Chuyện gì là chuyện gì?”
“Chuyện của anh ấy ạ.”
“Đến lúc đó hẵng hay. Nếu có chuyện không ổn chắc bố sẽ gọi điện cho con, chưa gì bây giờ con đã suy nghĩ rồi sợ sệt cũng chẳng giải quyết được gì đúng không?”
“Vâng…” Miyabi khẽ gật đầu.
“Ở trường nếu bị ai nói gì thì con cứ trao đổi với thầy cô.”
Nghe bố nói, Miyabi chỉ hơi khẽ cử động cổ, đến nỗi gã không biết con bé có hiểu hay không.
Kazuto cho phô mai và thịt dăm bông lên miếng bánh mì nướng, vừa ăn vừa uống sữa. Cũng nhờ hôm qua Kiyomi đi chợ mà tủ lạnh đầy ắp thức ăn, song gã chẳng có tâm trí đâu mà lôi đồ đông lạnh ra nấu.
Ăn sáng xong, Miyabi lên tầng hai, thay đồng phục, sau đó cầm cặp sách đi xuống.
“Chào con nhé.”
Con bé cứ thế ra khỏi nhà mà chẳng buồn đáp lại bố cho tử tế. Xem ra tâm trạng nó đúng là đang rất nặng nề.
Kazuto không còn có thể phớt lờ khả năng Tadashi là hung thủ nữa rồi, hôm qua gã cũng đã nói bóng gió với Miyabi như vậy. Bởi gã đoán hẳn con bé cũng lo sợ khả năng ấy, trước mắt gã cần để nó chuẩn bị sẵn tâm lý.
Dĩ nhiên gã cũng nói thêm là mọi chuyện chưa chắc đã như vậy, song hình như đúng là Miyabi đã rất sốc. Âu cũng là lẽ đương nhiên thôi, vì đây là vấn đề ảnh hưởng nghiêm trọng đến tương lai của con bé. Có điều, xưa nay con bé vốn là đứa vô lo vô nghĩ, bởi vậy lúc cả nhà ngồi ăn tối, gã thấy đâu đó trong từng thái độ của nó lấp ló cái suy nghĩ giống như đã buông xuôi mọi thứ.
Mặc dù vậy, khi đến trường, vấp phải phản ứng của bạn bè cùng lớp, hẳn trong lòng nó sẽ lại dấy lên những nỗi bất an mới. Kazuto cũng thấy tội cho con bé, nhưng ở thời điểm hiện tại, gã chẳng thể làm gì cho nó. Có điều, giả sử Tadashi bị cảnh sát bắt và Miyabi vì chịu tác động từ chuyện đó mà nói ra câu “con không muốn đi học” thì chắc gã sẽ buộc phải chấp nhận.
Đến gần 9 giờ, Kiyomi thức giấc. Nàng để ý đến tờ báo đang đặt trên bàn, mở trang Xã hội ra, chăm chú đọc tin tức cập nhật về vụ án ở Tozawa, song nàng không thốt ra câu nào kiểu như để bày tỏ cảm nghĩ gì đó.
“Miyabi đi học rồi ạ?”
“Ờ.”
Cuộc trò chuyện giữa hai người chỉ có vậy.
Kazuto xỏ chân vào chiếc quần dài ống rộng, thay sang áo sơ mi trắng có khuy ở cổ rồi đi sang văn phòng. Chỉ lát sau, trợ lý Umemoto Katsuhiko đến.
“Chào buổi sáng.”
“Chào cậu.”
“Anh đã tìm thấy con dao khắc gỗ chưa?”
Umemoto vừa kéo mô hình đang làm dở để trên mặt bàn về phía mình, vừa ném câu hỏi đó về phía Kazuto.
“À, ờ… Cảm ơn cậu,” Kazuto đáp mập mờ.
“Đúng là Tadashi cầm đi ạ?”
“Ờ…”
Nghe câu trả lời của Kazuto, Umemoto gật gù tỏ ý đã hiểu, sau đó cậu ta bắt đầu lẳng lặng bắt tay vào lắp mô hình như thường lệ.
Xem ra Umemoto không hề hay biết gì về tình cảnh mà gia đình Kazuto đang gặp phải. Hôm nay đám phóng viên cũng không đứng ở bên ngoài. Có thể khi nói đến vụ án Tozawa thì cậu ta biết, nhưng nếu Umemoto không sốt sắng xem thời sự trên ti vi thì chuyện cậu ta không nhận ra cũng không có gì khó hiểu.
Sau đó, thời gian làm việc cứ thế trôi đi như mọi ngày. Mặc dù cũng cảm thấy ngột ngạt trước bầu không khí tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng, song đó là sự tĩnh lặng quen thuộc mỗi khi Kazuto ngồi làm việc cùng Umemoto, người vốn tính không hay nói chuyện tầm phào mà luôn đắm chìm trong công việc thủ công tỉ mẩn, và trên thực tế có vẻ như cậu ta cũng không cảm nhận được điều gì.
Cuối cùng, Kazuto cũng hướng được tâm trí của mình vào công việc trước mắt. Gã không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, nhưng cái không gian gã đặt mình vào lúc này thì đang rất yên bình. Nếu vậy thì chẳng phải gã chỉ còn cách xuôi theo bầu không khí ấy mà giải quyết những việc đang tồn đọng hay sao.
Kazuto xếp những bức ảnh chụp khu đất nhà Tanemura, đoạn lật cuốn sổ mà gã đã vẽ phác thảo sơ bộ. Vẻ bề ngoài của ngôi nhà khi chiêm ngưỡng từ con đường trước mặt khu đất… Phòng khách nơi hai vợ chồng có thể cảm nhận sự thanh bình khi ở bên nhau… Hiên nhà mà mỗi khi họ mời bố mẹ, anh chị em, bạn bè đến, người ta sẽ phải trộm nghĩ ngôi nhà này thật tuyệt làm sao… Kazuto thêm các phần chi tiết vào bản phác thảo của mình và dần dần định hình ý tưởng thiết kế.
Vợ chồng Tanemura hẵng còn trẻ nên vẻ lộng lẫy là rất quan trọng, nhưng để có thể sống lâu dài trong ngôi nhà thì cũng không thể thiếu đi nét trầm mặc. Kazuto muốn hướng đến vẻ hiện đại, pha trộn giữa phong cách Nhật Bản và phong cách châu Âu, nhưng chúng cũng phải được đặt trong trật tự một cách an toàn. Với công trình nhà Akita, đáng tiếc là cũng có những ý tưởng mà gã không thể đưa vào được. Gã muốn đề xuất một bản thiết kế có thể khiến gia chủ ngỡ ngàng và cảm phục.
Ý tưởng tiếp nối ý tưởng, hình hài tổng thể của ngôi nhà mới dần hiện ra.
Kazuto vẫn cần thêm thời gian để có thể lấp đầy hết các phần chi tiết, nhưng ở thời điểm hiện tại, gã đang dần có cảm giác mình sẽ làm ra một bản thiết kế ra trò.
Đối với công việc thiết kế xây dựng, người kiến trúc sư cần có sự cảm nhận mới mẻ để sáng tạo những ý tưởng tuyệt vời tùy theo nguồn cảm hứng của mình, đồng thời họ cần xác lập được những lý luận vững chắc tích lũy từ kinh nghiệm của bản thân.
Kazuto cho rằng ở thời điểm hiện tại, bản thân gã đã hội tụ cả hai yếu tố đó, không thừa cũng không thiếu. Có thể nói gã đang ở vào thời kỳ đỉnh cao phong độ. Công việc kiến trúc thì cũng có dăm bảy loại, nhưng nói đến xây nhà theo yêu cầu, nhất là xây ngôi nhà với một mảnh đất cụ thể, một khoản ngân sách cụ thể, sao cho có thể cân bằng giữa tính tiện dụng và thiết kế thì Kazuto tự tin mình chẳng thua kém ai trong hằng hà sa số những người làm cùng nghề. Đặc biệt những lúc ngồi nhào nặn ý tưởng thiết kế và nảy ra được ý tưởng hay ho như thế này, cái suy nghĩ ấy lại càng trở nên mãnh liệt.
Không biết từ lúc nào, chuyện về vụ án đã bị gạt sang một góc khuất rất nhỏ trong tâm trí Kazuto. Thời gian cứ trôi đi, gã có dịp nhìn nhận lại sức hấp dẫn mà công việc này đem lại, chìm đắm trong cái cảm giác viên mãn vì mình có thể không tiếc công sức mà dồn hết năng lực vốn có cho nó.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông. Umemoto nhấc máy, đoạn chuyển cho gã và bảo, “Anh Tanemura gọi.”
“Ishikawa xin nghe,” Kazuto nhấc ống nghe điện thoại trên bàn mình.
“À, anh Ishikawa hả… Tôi, Tanemura đây.”
“Chào anh Tanemura, hôm trước cảm ơn anh rất nhiều.”
“Không đâu, tôi phải cảm ơn anh mới đúng… Tôi đang ở ngoài nên chắc hơi khó nghe, xin lỗi anh nhé.”
“Không sao,” Kazuto đáp. “Đúng lúc tôi đang lên ý tưởng thiết kế cho nhà anh đây. Chắc sẽ cần thêm chút thời gian nữa để tôi sắp xếp cho hoàn chỉnh và đưa đề xuất cho anh chị, nhưng tôi đang có cảm giác mình sẽ cho ra đời một bản thiết kế ra trò đấy ạ.”
“À, ờm, về chuyện đó thì…”
Nghe phản ứng kỳ lạ của Tanemura, Kazuto bỗng rụt cổ. Giọng Tanemura không khó nghe như anh ta vừa mới rào trước, song có phần ủ dột hơn so với mọi khi. Đến lúc này, Kazuto mới đặt dấu chấm hỏi về việc Tanemura cất công gọi điện cho mình như thế này.
“Sao vậy?” Kazuto hỏi.
“Vâng… Thực ra chuyện này rất khó nói,” Tanemura mở đầu bằng cái giọng điệu nghe có vẻ nặng nề. “Tôi có bàn bạc với bà xã rồi thì bố mẹ tôi về chuyện xây nhà lần này, và trong buổi nói chuyện có người đưa ý kiến là chúng tôi cũng có thể lựa chọn một kiến trúc sư khác thiết kế…”
“Sao cơ?”
“Chúng tôi đưa ra kết luận này sau khi đã bàn bạc rất kỹ lưỡng, xin phép anh cho chúng tôi được hủy yêu cầu thiết kế lần này, rất mong anh hiểu cho…”
Giữa Kazuto và Tanemura vẫn chưa có sự trao đổi nào về hợp đồng, bởi vậy nếu anh ta muốn hủy yêu cầu thì mọi chuyện coi như đến đây là xong. Thường thì sau khi đưa ra bản kế hoạch thiết kế cũng như báo giá sơ bộ lần thứ nhất, Kazuto sẽ chuyển sang bước làm hợp đồng. Cũng có trường hợp không đi được đến bước ký kết hợp đồng tại thời điểm đó.
Song, chuyện khách hủy yêu cầu ngay từ lúc chưa có kế hoạch thiết kế thì lại để lại trong lòng Kazuto một cảm giác kỳ lạ, không phục.
“Chuyện đó rốt cuộc là vì lý do gì vậy?”
“Nói thế nào nhỉ, bố mẹ tôi bảo thiết kế của anh không gây ấn tượng cho lắm,” Tanemura trả lời ấp úng.
“Nhưng tôi vẫn chưa gửi kế hoạch gì cho anh mà,” về phần mình lẽ tất nhiên Kazuto chỉ có thể nói như vậy.
“Đấy là bố mẹ tôi xem các tác phẩm mẫu trên trang chủ của anh…”
“Cụ thể là chỗ nào vậy?”
Trên trang chủ của mình, Kazuto đăng tải rất nhiều loại tác phẩm kiến trúc để làm ví dụ, chẳng hạn gỗ, bê tông cốt thép, hiện đại, đồng quê, chính thống.
Vì vậy, gã thấy khó mà hiểu được lý do Tanemura vừa đưa ra.
“Hỏi cụ thể chỗ nào thì cũng khó, nhưng bố tôi bảo có chơi thân với một kiến trúc sư, vả lại ông cũng hỗ trợ vợ chồng tôi về mặt tài chính nên tôi không thể phớt lờ ý kiến đó được. Thế nên, lần này tôi thật sự xin lỗi anh…”
Tanemura đã nói vậy thì Kazuto cũng chẳng thể nói gì được nữa… Song về phần mình, gã vẫn muốn xác nhận xem có lý do gì đằng sau chuyện này hay không.
“Tôi hỏi thật nhé, liệu có phải anh đã nghe được chuyện gì về nhà tôi không?”
“Không, chuyện đó…” Tanemura nói lấp lửng, không thành câu trả lời.
“Chắc anh đã nghe được chuyện gì đó về vụ án Tozawa mà giới truyền thông đang đưa tin phải không?”
Tanemura im lặng.
Mặc dầu hiểu đó chính là câu trả lời song Kazuto không thể ngay lập tức tìm ra lời nào để kết thúc câu chuyện.
“Tôi xin lỗi,” cuối cùng Tanemura cũng lên tiếng một cách đầy ngượng ngùng, phá vỡ bầu không khí im lặng. “Nhưng đối với chúng tôi, ngôi nhà là để ở cả đời. Nói thế nào nhỉ… Tôi không thể để bị mất mặt một cách không đâu như thế được.”
Nghĩa là anh ta không thể giao phó việc xây dựng ngôi nhà yêu quý, nơi bảo vệ gia đình mình cho một kiến trúc sư mà trong nhà có kẻ là tội phạm.
“Nhưng… Con trai tôi chỉ đang mất tích chứ chưa biết cháu có liên quan đến vụ án như thế nào mà.”
Kazuto nói ra lời ấy để phản biện nhưng chính tai gã cũng cảm thấy nó thật gượng gạo. Cách nói hời hợt, kiểu như chỉ cốt để đẹp cái mặt, khác với lúc gã còn tin Tadashi không phải là hung thủ. Có điều, duy cái lối ngụy biện cho rằng khi chân tướng sự thật chưa được làm sáng tỏ thì gã không nói dối đã củng cố cho lý lẽ ấy.
“Tôi xin lỗi, nói chung chuyện là vậy nên tôi xin phép.”
Đúng như dự đoán, xem ra lời Kazuto nói chẳng đến được tai Tanemura.
Anh ta tắt máy cái rụp.
Vừa đặt ống nghe xuống, Kazuto bắt gặp ánh mắt Umemoto đang nhìn mình với vẻ ngạc nhiên.
“Anh Tanemura bảo anh ấy sẽ nhờ kiến trúc sư khác.”
Mặc dù nghe Kazuto giải thích như vậy, song nét mặt Umemoto vẫn đầy căng thẳng.
“Tadashi… đã gặp chuyện gì vậy?”
Kazuto cố tránh ánh mắt của Umemoto, khẽ đáp “Thằng bé đang mất tích,” gã vẫn không thể nào xử trí được cái cảm giác thất vọng tràn trề trong lòng mình.
“Anh vừa nói thằng bé có liên quan đến vụ án ở Tozawa hay gì đấy mà…”
“Hình như nó có liên quan, nhưng tôi vẫn chưa biết là liên quan như thế nào.”
Nói xong câu ấy, Kazuto có thể dễ dàng hình dung ra câu chuyện về con dao khắc gỗ đang vụt qua tâm trí Umemoto.
“Tất nhiên cũng có khả năng nó là một trong những kẻ gây án,” Kazuto nói, thôi không chống chế một cách vụng về nữa. “Tin đồn đang lan đi, bởi vậy cũng có những người rời khỏi tôi như thế này. Đến khi sự thật được làm sáng tỏ, nếu mọi chuyện đúng là như vậy thật, có lẽ phản ứng của mọi người sẽ còn lộ liễu hơn nữa. Điều đó đương nhiên sẽ gây cản trở cho công việc của tôi, không chừng tôi còn không thể tiếp tục làm việc được nữa. Đến lúc đó, cậu định tính sao?”
“Anh hỏi tôi phải tính sao thì…”
Kazuto đưa mắt nhìn Umemoto, vẻ bối rối đang hiển hiện khắp khuôn mặt người đàn ông vốn rất hiếm khi thay đổi nét mặt này. Kazuto có phần mong cậu ta sẽ nói ra những câu đoại loại như bất luận thế nào tôi cũng đi theo anh, ngay cả khi đó chỉ là lời nói dối đi nữa, song Umemoto không phải típ người có thể thốt ra những lời vuốt đuôi như vậy. Bản thân Kazuto cũng nể Umemoto ở chỗ tốt xấu gì cậu ta cũng chẳng màng, cứ thản nhiên làm việc cho gã, bởi vậy cho dù gã có than thở chuyện cậu ta không chịu giúp đỡ mình trong tình cảnh này thì cũng chẳng đi đến đâu.
“Ý tôi là, tôi không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế nào nên cậu cũng phải lường sẵn mọi nhẽ đi,” Kazuto nói vậy để kết thúc câu chuyện. “Vẫn còn hơi sớm nhưng tôi đi ăn trưa đây.”
Gã nói, đoạn rời khỏi văn phòng.
Vậy là công việc của cả ngày hôm nay đã tan thành mây khói.
Hay là đến xem tiến độ thi công nhà Akita nhỉ. Nhưng gã không muốn chạm trán với giám đốc Takayama. Mà hôm nay sẽ diễn ra lễ truy điệu của Kurahashi Yoshihiko. Có lẽ giám đốc Takayama đang đến đó rồi… Bao nhiêu suy nghĩ cứ bay qua bay lại trong đầu gã. Chỉ có điều, một đám mây đen kịt và dày đặc đã chặn đường hầu như mọi ý thức của gã, khiến chúng bay qua bay lại với một sức lực yếu ớt, rồi lại mất tốc độ ngay lập tức. Chỉ còn lại cảm giác kiệt quệ cứ tích tụ dần.
Đôi giày đi học của Miyabi đang vứt chỏng chơ ngoài cửa.
Kazuto nhòm vào phòng khách, thấy Kiyomi đang một mình đứng chết trân một chỗ, tay cầm điện thoại. Không biết có phải nàng đã soát xong hết tập bản thảo hay không mà chúng hiện đang được xếp gọn ghẽ trên bàn ăn, giấy nhớ dán chi chít. Có điều, trông nàng không có cái vẻ nhẹ nhõm vì đã xong việc mà đâu đó lại mang vẻ bồn chồn khó hiểu, nàng đang vén tóc lên.
“Miyabi về rồi à?”
Nghe Kazuto hỏi, phải một giây sau Kiyomi mới đưa mắt nhìn chồng, khẽ gật đầu. Còn chưa đến buổi trưa cơ mà… Chắc con bé lại bị bạn cùng lớp chọc ngoáy gì rồi. Giống mình thật, Kazuto tự chế nhạo, đoạn gã quyết định lên hỏi con bé một câu.
“Cảnh sát đã bắt được một đứa nữa.”
Lên đến lưng chừng cầu thang, câu nói ấy của Kiyomi vẳng đến tai Kazuto.
“Hả…?”
“Vừa nãy cậu Naito ấy lại gọi điện cho em.”
Kazuto nín thở.
Cuối cùng thời khắc ấy đã đến rồi sao… Gã nghĩ.
“Vẫn chưa biết Tadashi thế nào à?”
“Hình như là chưa.”
“Vậy ư.”
Mặc dù Kazuto đã gắng sức kìm nén để thốt ra câu trả lời, song đôi chân đang đứng trên bậc cầu thang của gã bỗng trở nên bồng bềnh, mất hết sức lực.
Đối diện với một dự cảm vốn đã nhen nhóm trong lòng, Kazuto không còn biết phải nói như thế nào.
Lúc nghe câu “Cảnh sát đã bắt được một đứa nữa”, trong khoảnh khắc, thứ hiện lên trong đầu gã chính là hình ảnh Tadashi. Hình ảnh thằng bé bị bắt giữ sau khi đã mệt nhoài vì chạy trốn lóe lên trong tâm trí gã như một phản xạ. Những linh tính hay trực cảm kiểu này nảy sinh từ vô số suy nghĩ, tâm tư với cơ man nào lý lẽ chất chồng lên nhau. Lúc trước Kazuto tin Tadashi là nạn nhân và gã cũng đã quả quyết điều đó với mọi người xung quanh, nhưng giờ đây khi đã suy nghĩ mọi nhẽ, gã nhận ra cái ý nghĩ cho rằng có thể Tadashi là hung thủ lại đang trở nên mạnh mẽ hơn.
“Con ổn chứ?”
Kazuto lên tầng hai, nhòm vào phòng Miyabi và hỏi. Con bé vẫn nằm nguyên trên chiếc giường gác xép, quay lưng về phía gã, không buồn trả lời.
Ngay cả Kazuto cũng chỉ nói được một câu là hết nhẽ, gã không tìm ra được lời nào để tiếp tục.
Rõ ràng gã lên đây vì định nói chuyện gì đó với con bé, nhưng cứ nghĩ đến việc rồi đây cơn bão tấn công gia đình gã mới thật sự bắt đầu là gã lại có cảm giác mọi lời nói ra lúc này đều chẳng thể xoa dịu được gì.
Chỉ còn cách để con bé yên thôi, nghĩ vậy nên Kazuto đành bỏ lại căn phòng sau lưng. Không phải gã không có cảm giác mình đã bỏ bê trách nhiệm, song gã cũng chẳng có hơi sức đâu để đối diện với nội tại xem có thật sự đúng là như vậy hay không.
Tấm rèm xếp ở phòng Tadashi đang để mở. Kazuto bước vào phòng thằng bé, ngồi xuống chiếc ghế bên bàn học.
Những cuốn sách chuyên môn về phục hồi chức năng trong thể thao được để trên bàn. Tình trạng bìa sách cho thấy thằng bé đã nghiền ngẫm nó nhiều lần. Cuốn sách có vẻ đắt tiền, chắc là nó mua ở hiệu sách cũ hoặc mượn của ai đấy.
Có lẽ thằng bé cũng đã vật lộn theo cách riêng của mình hòng thay đổi thực tại. Thế nhưng, phải chăng sau cùng, con đường mà nó dấn chân vào lại trở nên rối tung mất rồi.
Đến nước này thì đành buông xuôi cho mọi chuyện muốn đến đâu thì đến… Kazuto đang dần dần từng bước đi tới cái trạng thái tinh thần ấy. Cứ một mực khăng khăng mình không thể tin vào chuyện này thì cũng chẳng giải quyết được gì. Đó chẳng qua chỉ là cách để gã trốn tránh hiện thực mà thôi.
Khi sự thật được phơi bày, gã chỉ còn cách chấp nhận nó.
Gia đình đúng là một thứ vừa đặc biệt lại vừa khó nói.
Không phải bản thân mình, cũng chẳng phải người khác. Kazuto chưa từng nghĩ con cái là một phần của bản thân gã, vả lại gã cũng thường xuyên không biết chúng đang nghĩ gì, nhưng gọi là người ngoài thì cũng không đúng. Một khi xảy ra chuyện thì người làm cha mẹ như gã đã đành một nhẽ, ngay cả anh chị em như Miyabi cũng không thể nói là mình không liên quan được.
Dĩ nhiên gã thừa hiểu điều đó. Chính vì thế gã đã nhắc nhở Tadashi để nó không đi vào con đường sai trái. Không vừa mắt khi thấy nó chơi bời, gã đã càm ràm nó, thấy nó mang dao gã cũng tịch thu lại.
Gã tưởng mình đã hoàn thành nghĩa vụ tối thiểu của người làm bố. Nếu gã đã làm thế mà Tadashi vẫn phản bội thì gã cũng chẳng biết nói gì hơn. Không nói được gì không đồng nghĩa với từ bỏ. Nó mang nghĩa là gã chỉ còn cách im lặng nhận lấy trách nhiệm, cam tâm chấp nhận hình phạt của xã hội. Đó gọi là gia đình, là cha mẹ với con cái.
Chẳng còn cách nào khác… Kazuto thử đem cái ý nghĩ buông xuôi mọi thứ có phần hơi khiên cưỡng ấy vào trong lòng. Ngạc nhiên là tâm trạng gã trở nên vững vàng hơn, gã thở phào nhẹ nhõm, song quả nhiên vẫn còn sót lại một chút cảm giác muốn kháng cự.
Đó là cái ý nghĩ… Liệu việc gã lắm điều nhiều lời với thằng bé có phải là nỗ lực vô nghĩa?
Hay phải chăng gã nên cảnh cáo nó dai dẳng hơn mới đúng?
Cứ mỗi lần từng chút, từng chút cảm giác trống rỗng hay ăn năn, hối hận dấy lên là một lần Kazuto cố gắng để chúng bị cuốn trôi đi bằng những tiếng thì thầm trong lòng, rằng gã chẳng còn cách nào khác.
Việc vợ chồng gã tìm thấy con dao ở đây và tịch thu nó cũng là một nỗ lực vô nghĩa.
Kazuto đưa tay về phía ngăn kéo nơi Tadashi từng cất con dao, trong khi vẫn đang ý thức về sự trống rỗng.
Có điều, không hiểu sao gã lại mở nó ra.
Nhưng…
Ngay khoảnh khắc nhìn vào bên trong ngăn kéo, Kazuto không khỏi ngỡ ngàng.
Toàn thân gã bất động như thể dây thần kinh đã bị chập mạch.
Tại một góc của khay để bút nơi đáng lẽ phải trống huơ trống hoác.
Gã không hiểu tại sao con dao khắc gỗ lại nằm ở đó.
Tay gã run rẩy cầm lấy con dao, rồi lại ngay lập tức buông ra.
Không phải gã nhìn nhầm hay gì cả.
“Thằng ngốc…”
Bất giác, Kazuto thốt lên như vậy.
Gã lao xuống tầng một, vào phòng ngủ, lôi bộ lễ phục ra khỏi tủ quần áo. Gã thay sang áo sơ mi trắng, thắt cà vạt đen.
“Nhà mình có cái phong bì phúng điếu nào không nhỉ?”
Vừa xỏ tay vào áo khoác, Kazuto vừa ra khỏi phòng ngủ, hỏi vợ.
“Có chuyện gì vậy?”
Kiyomi ngạc nhiên hỏi lại.
“Anh đến dự đám tang của Kurahashi.”
“Sao cơ…?”
Kazuto viết vội tên mình vào chiếc phong bì vừa lấy từ ngăn kéo tủ, đoạn nhét tiền phúng vào và ra khỏi nhà, bỏ lại Kiyomi đang đứng ngây ra nhìn.
Gã lên xe, xem tin tức thông báo về tang lễ, sau đó cho xe chạy về phía nhà tang lễ nằm ở rìa thị trấn, nơi gã đoán họ sẽ tổ chức lễ truy điệu.
Ở bãi đậu xe của nhà tang lễ, người ta dựng tấm bảng chỉ dẫn “Nơi cử hành tang lễ nhà Kurahashi”. Kazuto không biết tang lễ được cử hành vào lúc mấy giờ, nhưng nhìn bãi đậu xe gần như đã chật kín, gã đoán mình đã đến kịp giờ.
Gã xuống xe, vội vàng đi vào phòng cử hành tang lễ. Những chiếc máy quay truyền hình dựng thành hàng gần cửa chính. Vừa nhận ra Kazuto, đám phóng viên đứng đó liền nhao lên, song gã vẫn bước vào mà không buồn bận tâm.
Xem ra gã đến đúng lúc buổi lễ đang chuẩn bị bắt đầu, gã trông thấy bóng dáng những cô cậu học sinh cấp ba mặc đồng phục đang đứng ở lối vào của phòng tang lễ. Có lẽ vì học sinh đã bắt đầu đi học nên họ phải bắt đầu buổi lễ vào buổi trưa để khớp với giờ nghỉ của chúng. Kazuto có cảm giác định mệnh đã run rủi để gã đến kịp buổi lễ này. Gã đến đây vì đó là điều đương nhiên gã phải làm.
Kazuto ghi tên vào sổ tang. Người đàn ông chịu trách nhiệm tiếp đón nhìn xuống tên gã với vẻ ngờ vực, song Kazuto mặc kệ, gã vẫn cúi đầu rồi bước vào phòng tang lễ.
Chỗ ngồi đã chật kín. Có khoảng ba mươi đến bốn mươi cô cậu học sinh mặc đồng phục giống nhau ngồi thành một cụm. Có lẽ bạn học cùng lớp của Kurahashi đã tập trung đông đủ để viếng bạn. Đây đó cũng có những bộ đồng phục khác nữa. Người lớn đến dự cũng rất đông, Kazuto hoàn toàn không phân biệt được họ là thầy cô ở trường học, đồng nghiệp ở công ty của bố mẹ, ông bà cậu bé, hay là hàng xóm láng giềng.
Ngoài ra có rất nhiều người đang đứng, Kazuto cũng không ngồi xuống ghế mà men theo bức tường, tiến vào trong, cuối cùng dừng chân ở một chỗ phù hợp.
“Xin lỗi anh…”
Kazuto vừa mới nhìn chăm chăm vào bức ảnh tươi cười của Kurahashi Yoshihiko trên bàn thờ chưa được bao lâu thì đã nghe tiếng gọi, bấy giờ gã mới nhận ra có người đuổi theo sau lưng mình. Chính là người đàn ông ở bàn tiếp đón.
“Tôi có chuyện này muốn xác nhận với anh một chút, phiền anh quay trở lại bàn tiếp đón có được không ạ?”
“Chuyện gì vậy?”
Thấy Kazuto hỏi lại như vậy mà không chịu nhúc nhích, người đàn ông liền thấp giọng hỏi, “Anh có quan hệ thế nào với người quá cố ạ?”
“Con trai tôi là bạn của cháu Yoshihiko, tôi cũng có quan hệ làm ăn với ông ngoại của cháu.”
“Xin thứ lỗi cho tôi, con trai anh tên là gì vậy?”
“Là Ishikawa Tadashi.”
Ánh mắt người đàn ông liền nghiêm lại.
“Phiền anh ra đây một chút.”
“Sao thế?”
Kazuto không rời khỏi chỗ.
“Sư thầy đã vào. Kính mời các vị chắp tay nghênh đón.”
Vị tăng lữ vừa bước vào phòng tang lễ. Căn phòng yên ắng trở lại, người đàn ông liền kéo tay Kazuto.
“Phiền anh ra ngoài một lát.”
“Bỏ tôi ra.”
Kazuto vừa chống cự vừa nắm lấy tràng hạt, chắp tay cầu khấn.
Khi sư thầy đã an tọa và mọi người thôi không chắp tay nữa, có thêm hai người đàn ông kéo đến hỗ trợ.
“Mời anh ra ngoài một lát.”
“Sao lại thế?”
Xung quanh Kazuto bỗng trở nên ồn ào.
“Tại sao ư, vì con trai anh có liên quan đến vụ án chứ sao.”
“Nó chỉ liên quan thôi. Nó cũng giống Yoshihiko.”
“Dù sao thì cũng mời anh ra ngoài cái đã.”
Mấy người đó vòng tay qua vai Kazuto.
“Bỏ tôi ra.”
Đoàn người đến viếng đổ dồn ánh mắt về phía gã, không hiểu có chuyện gì. Kazuto bắt gặp ánh mắt của giám đốc Hanaduka bấy giờ đang ngồi ở hàng ghế dành cho gia quyến. Gã gửi lời chào qua ánh mắt, song Hanaduka lại tròn xoe mắt nhìn gã bằng vẻ mặt đầy căng thẳng.
Có một người đứng lên từ hàng ghế đầu tiên dành cho khách đến viếng. Đó chính là giám đốc công ty xây dựng Takayama.
“Cậu đang làm cái quái gì đấy?”
Takayama luồn lách qua lối đi giữa các hàng ghế để lao tới chỗ Kazuto.
“Hãy để tôi tham gia lễ viếng. Hãy để tôi chắp tay thay cho Tadashi.”
“Cậu có tỉnh táo không vậy?” Takayama túm cổ áo Kazuto, định cứ thế lôi xềnh xệch gã ra ngoài.
“Cậu phải nghĩ cho gia quyến chứ!”
“Tadashi không làm chuyện đó! Thằng bé không phải hung thủ!”
Mặc cho Kazuto kêu lên như vậy, Takayama vẫn không chịu nương tay. Trong nháy mắt gã đã bị lôi cổ ra khỏi phòng tang lễ.
“Thằng bé cũng giống Yoshihiko! Nó cũng là nạn nhân!” Kazuto càng gào tợn.
“Cậu dựa vào đâu mà nói như vậy?! Cảnh sát đã nói thế chắc?!”
Takayama hỏi mà gần như quát vào mặt Kazuto, tay vẫn túm lấy cổ áo gã.
“Không cần cảnh sát nói tôi cũng biết! Tadashi không làm chuyện đó!”
“Ngu xuẩn!”
Phải đến khi đẩy được Kazuto ra hẳn bên ngoài, Takayama mới chịu buông tay khỏi ngực gã. Thế rồi chỉ một giây sau đó, ông ta giáng một cú đấm thấu trời vào mặt gã. Mặc dầu Takayama đã chạm đến ngưỡng tuổi già, song cú đấm của ông ta cứng không khác gì đá, như chính cái cơ thể dẻo dai sau bao năm làm nghề xây dựng. Không chịu nổi cú đấm đó, Kazuto ngã lộn nhào, dập mông xuống đất rồi nằm lăn ra trên con đường rải nhựa.
“Cậu biến đi!”
Takayama quay lưng đi, sau đó ông ta quẳng cho gã câu “Phải biết thế nào là lễ độ chứ!” trước khi quay trở lại phòng tang lễ.
Tác động của cú đấm khiến Kazuto không thể cử động được ngay, gã cũng không thể gào thét được gì nữa.
“Thằng bé không làm việc đó…”
Phải khó khăn lắm cuối cùng Kazuto mới rặn ra được câu nói như đang rên rỉ, yếu ớt đến mức chẳng thể lọt đến tai ai đó.
Kazuto vừa bám tay vào mặt đường, vừa cố nén những tiếng thổn thức.
Má buốt đến tận óc, người run lẩy bẩy. Gã muốn đứng dậy nhưng chẳng biết làm thế nào khi tay chân không còn sức lực.
Gã xoay cổ và trông thấy tay phóng viên ảnh đứng trước cổng chính đang chĩa cái ống kính sắc lạnh về phía mình.
Gã xoay xở mất một lúc để có thể đứng dậy.
Đành phải về thôi.
Kazuto khom lưng, lầm lũi lê bước ra bãi đậu xe.
Miệng gã có vị tanh của máu, lúc sờ lên máu dính cả vào mu bàn tay. Có vẻ như môi gã đã bị rách. Đúng lúc gã đưa tay vào túi trong của áo khoác để lấy khăn mùi soa thì nhận ra điện thoại của mình đang rung. Xem ra không phải chỉ có mỗi người gã đang run rẩy.
Trên màn hình điện thoại mà Kazuto vừa lấy ra khỏi túi cùng với khăn mùi soa hiển thị số máy bàn nhà gã.
Gã bấm nút nghe, sau đó gã thở dài hai tiếng rồi mới thưa “A lô.”