Rốt cuộc đã có chuyện gì… Đột nhiên Kazuto lại nói là đi dự lễ tang của Kurahashi Yoshihiko khiến Kiyomi chỉ còn biết đứng chết lặng mà nhìn theo.
Kiyomi không thể nói được gì cũng còn bởi nàng đã bị lấn át bởi cái dáng vẻ khi ấy của chồng. Đôi mắt rưng rưng, nét mặt đượm một nỗi buồn bi tráng.
Dù ông ngoại Kurahashi Yoshihiko chính là giám đốc công ty sơn Hanaduka nhưng với tình cảnh như hiện tại, không đời nào họ lại sẵn lòng cho Kazuto đến dự lễ tang của cậu bé. Kể cả có bị họ đuổi về chồng nàng cũng chẳng thể than phiền nửa lời, chưa kể việc có quen biết với ông Hanaduka có khi còn phản tác dụng hơn.
Vậy mà Kazuto vẫn nghĩ đến chuyện tới dự lễ tang và cúi đầu trước họ.
Kiyomi biết kể từ sau khi phát hiện Tadashi đem con dao đi, dường như đã có cái gì đó thay đổi trong lòng Kazuto. Xem ra cái tin cảnh sát bắt được một người nữa đã đẩy dòng cảm xúc đó lên cao, khiến chồng nàng đi đến một kết luận dứt khoát, rằng mình chỉ còn cách xin lỗi ngay từ bây giờ… Kiyomi nghĩ vậy.
Một người từng khăng khăng phủ nhận chuyện Tadashi là hung thủ như vậy mà giờ đây lại đi đến suy nghĩ buộc bản thân phải làm việc này chứng tỏ chồng nàng đã rơi vào bế tắc cùng cực. Không khó để hình dung ra rằng Kazuto chẳng có lý gì để mong Tadashi nên chết đi thì hơn, bởi vậy hẳn là những giằng xé nội tâm đã cuộn tròn trong gã như những xoáy nước.
Thế nhưng…
Liệu có thật là như vậy không?
Kazuto đã vác bộ mặt đờ đẫn, không chút sinh khí lên tầng hai, vậy mà lúc trở xuống hai mắt lại đỏ ngầu… Kiyomi không tài nào lý giải được sự thay đổi đường đột đó, nàng có cảm giác cho dù mình có cố gắng tìm cho hành động ấy một lý do nào đó thì cũng chỉ có thể đưa ra một kết luận nửa vời mà thôi.
Đã xảy ra chuyện gì trên tầng hai nhỉ…
Kiyomi lên tầng hai, như thể nàng đang bị một thứ gì đó đưa đường dẫn lối.
Trong lúc đi về phía phòng của Miyabi, đến giữa hành lang, nàng bỗng dừng chân lại.
Bởi khi liếc nhìn vào phòng của Tadashi, đập vào mắt nàng là hình ảnh ngăn kéo phía trên bên phải bàn học của thằng bé đang mở toang.
Nàng có cảm giác mình đã lên đây mà không hề có bất kỳ sự phòng thủ nào.
Nàng hoàn toàn chưa sắp xếp được suy nghĩ để có thể biết thêm một điều gì đó.
Thế nhưng, trong vô thức Kiyomi vẫn bước tới chiếc bàn. Nàng không thể chống lại bản năng muốn được xác nhận một điều gì đấy.
Bên trong ngăn kéo.
Ở ngăn trong cùng của khay đựng bút.
Chuôi và bao đựng màu nâu.
Con dao khắc gỗ.
Thứ đáng lẽ không thể có mặt ở đó, lại đang ở đó.
“A a…”
Tại sao…
“A a a a a a a a a…”
Kiyomi bưng mặt, đầu gối nàng khuỵu xuống.
Đột nhiên nàng có cảm giác hơi thở của căn phòng đã tắt.
Kiyomi cất lên những tiếng bi ai giữa một không gian đã mất đi nhịp đập.
“Mẹ…?
Miyabi gọi. Hình như con bé đã chạy tới khi nghe tiếng mẹ.
Thế nhưng, ngay cả Miyabi cũng “a” lên một tiếng rồi nín lặng, xem ra nó đã nhìn thấy con dao khắc gỗ để trong ngăn kéo ngay khi vừa bước vào phòng.
“Anh làm gì thế này…”
Con bé lẩm bẩm trong sự choáng váng.
Ở bên dưới, điện thoại đang đổ chuông. Mặc dù chuông đã reo một hồi dài song Kiyomi không tài nào cử động được cơ thể như nàng muốn. Trong lúc đó, Miyabi chạy xuống nghe, nhưng rồi tiếng chuông điện thoại tắt và con bé quay trở lại ngay. “Tắt mất rồi,” nó nói như thể đang độc thoại.
Cuối cùng Kiyomi cũng đứng dậy, đi xuống tầng một. Miyabi theo sau, có vẻ như con bé không muốn ở một mình. Hoặc cũng có thể nó đang lo cho mẹ.
Kiyomi ngồi vào bàn ăn, nhìn xuống tập bản thảo mà nàng đã hiệu đính xong hết. Việc còn lại chỉ là bỏ vào phong bì rồi giao cho bên vận chuyển. Song, ngay cả công việc mà nàng đã cố sống cố chết để hoàn thành trong mấy ngày nghỉ lễ liệu có ý nghĩa tương xứng hay không, nàng cũng không rõ nữa. Giả sử vẫn còn mười trang bị bỏ lại thì nàng cũng không đủ tự tin mình có thể làm cho xong vào lúc này.
Một lúc sau, điện thoại di động để bên cạnh bàn đổ chuông. Màn hình hiển thị tên Naito. Tình hình lại có chuyển biến gì nữa ư… Nhưng dù là chuyện gì thì với Kiyomi mà nói, việc biết được điều ấy tự thân nó đã trở thành nỗi sợ hãi mất rồi.
Sau một hồi do dự, Kiyomi quyết định không nhấc máy.
Lần này lại đến lượt điện thoại bàn đổ chuông.
Thấy mẹ không nhúc nhích, Miyabi bèn nhấc máy. Con bé nói “A lô” bằng cái giọng lí nhí chừng như đang cảnh giác, thế rồi sau một khoảng lặng để nghe bên kia trình bày, nó đáp “Xin cô đợi một lát,” đoạn chìa chiếc điện thoại không dây về phía Kiyomi.
“Cảnh sát gọi ạ.”
Khó chịu bởi tiếng trống ngực đập dữ dội, Kiyomi bất giác lấy tay ôm ngực.
Quả nhiên, tình hình đã có chuyển biến.
“A lô…” Kiyomi nhận lấy điện thoại, áp lên tai và cất giọng khản đặc.
“Tôi nghe đây.”
“A lô, tôi là Noda gọi đến từ Sở cảnh sát Tozawa,” Kiyomi nghe thấy giọng của viên cảnh sát đã tới nhà nàng hôm trước. “Chị là mẹ của cháu Tadashi phải không ạ?”
“Vâng, đúng rồi.”
“Tôi xin lỗi vì quấy rầy chị trong lúc bận rộn, chúng tôi đang muốn trao đổi một số vấn đề về chuyện của con trai chị, nếu được tôi muốn vợ chồng chị ghé qua sở cảnh sát của chúng tôi…”
Noda nói họ sẽ cho xe tới đón. Cụ thể thế nào thì gặp rồi nói, cô ta không giải thích gì hơn. Kiyomi cũng không gặng hỏi.
Sau khi cuộc gọi với Noda kết thúc, nàng liền bấm số di động của chồng.
“Cảnh sát muốn vợ chồng mình tới đó…”
“Vậy à… Anh hiểu rồi. Anh về ngay đây.”
Kiyomi tự nhận thấy giọng mình chẳng có chút sức lực nào, nhưng ngay cả giọng của chồng nàng cũng yếu ớt như tiếng muỗi kêu vậy. Rõ ràng Kazuto đã đến dự đám tang, không biết mọi chuyện sau đó thế nào. Dù sao Kazuto cũng nói là sẽ về nên Kiyomi quyết định thay đồ rồi ngồi chờ.
Lát sau, Kazuto trở về. Đôi mắt vô hồn, miệng sưng vù, rướm máu. Kiyomi tự hỏi không hiểu có chuyện gì, song không phải nàng không hình dung ra được, thành thử nàng không dám hỏi. Kazuto cũng không nói gì. Lúc Tadashi bị thâm tím mặt mày cũng vậy, xem ra cánh đàn ông thường không mở miệng vào những lúc thế này.
Kazuto cởi bộ lễ phục, thay sang quần dài ống rộng và áo sơ mi trắng mọi khi. Về phần mình, Kiyomi cũng trang điểm ở mức tối thiểu, sửa soạn cho chỉnh tề. Cả hai đều giữ im lặng.
Kiyomi quyết định gọi điện cho bên vận chuyển, nhờ họ đến lấy phong bì thư. Nàng dặn Miyabi là khi nào họ đến thì đưa phong bì bản thảo cho họ.
Vậy là nàng buông tay khỏi công việc được rồi. Lúc này nàng đã có thể tập trung vào chuyện của Tadashi.
Giờ vẫn chưa phải lúc để bi quan… Có thể đó chỉ là một hy vọng rất mong manh nhưng nàng vẫn cố nghĩ về những điều ấy để nâng đỡ mình. Nếu đứa trẻ bị bắt giữ hôm nay là Tadashi thì có lẽ cảnh sát muốn nói với vợ chồng nàng chuyện đó. Nói gì thì nói, một khi cảnh sát đã bắt giữ được hai đối tượng thì câu chuyện mà họ sắp nói ra đây không chừng sẽ mở ra bức tranh toàn cảnh của vụ án này… Nghĩ đến đó, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở như nuốt trọn lấy nàng.
Chuông cửa reo đúng lúc kim đồng hồ điểm 1 giờ. Nữ cảnh sát Noda của Sở cảnh sát Tozawa thông báo: “Chúng tôi đến để đón anh chị.”
Kiyomi cùng chồng đi ra ngoài, thấy một chiếc ô tô đang đỗ trước cửa. Ngồi trên ghế lái, Teranuma cúi chào vợ chồng nàng.
Nghe lời thúc giục của Noda, hai vợ chồng bèn ngồi lên hàng ghế phía sau.
Chiếc xe lăn bánh.
Ngay lập tức thế giới bên trong xe chìm vào im lặng, khi mà họ hầu như chưa có một lời chào hỏi nào đúng nghĩa. Cả Kiyomi và Kazuto đều không mở miệng.
Từ khu dân cư, chiếc xe rẽ ra tỉnh lộ, đến lúc dừng chờ đèn đỏ, Noda bấy giờ đang ngồi ở ghế phụ liền khẽ hắng giọng, đoạn quay xuống nhìn vợ chồng Kiyomi.
“Thực ra, từ hôm qua đến giờ công tác điều tra của chúng tôi đã có những chuyển biến rõ rệt.”
Qua giọng nói cứng nhắc đó, Kiyomi có thể đoán bản thân Noda cũng đang rất căng thẳng.
“Chúng tôi đã bắt giữ hai đối tượng được cho là có liên quan đến vụ án lần này, hôm qua là một đối tượng, đến sáng nay thêm một đối tượng nữa.”
Câu chuyện của Noda tạm dừng ở đó.
“Và…”
Mặc dù đã nói đến đấy, song cô ta không tiếp tục.
Đèn tín hiệu chuyển màu xanh, chiếc xe lại lăn bánh.
Mắt Noda hơi cụp xuống, không có cảm giác là đang nhìn vào vợ chồng Kiyomi. Thế rồi, cuối cùng cô ta cũng nói tiếp.
“Dựa trên lời khai của đối tượng mà chúng tôi bắt giữ ngày hôm qua, vừa mới đây chúng tôi đã phát hiện thi thể một thiếu niên nữa, tiếp sau Kurahashi.”