“Bây giờ chúng ta sẽ tới sở cảnh sát. Đến đó, tôi muốn anh chị xác nhận một chuyện.”
Cảnh sát đã tìm thấy thi thể.
Họ muốn vợ chồng Kazuto xác nhận.
Noda chỉ nói có vậy trước khi khẽ gật đầu và quay mặt về phía trước.
Một lần nữa, bầu không khí bên trong xe lại chìm vào im lặng. Mặc dù có cảm giác câu chuyện mới chỉ dừng lại ở đoạn mào đầu, song cả Kazuto lẫn Kiyomi đều không thúc giục Noda nói thêm nữa.
Họ im lặng, trông như đang giục vợ chồng gã chuẩn bị tinh thần. Thế nhưng, trái tim Kazuto chỉ biết co rúm lại, giống như con thú nhỏ run sợ kẻ địch, từ bỏ cả việc chạy trốn lẫn phản kháng, gã chỉ có thể mòn mỏi chờ đợi câu chuyện tiếp theo.
Cuối cùng chiếc xe cũng tới được Sở cảnh sát Tozawa. Rất đông phóng viên đang đứng trước cửa. Xe vòng sâu vào trong tòa nhà rồi đỗ xịch ở một góc yên ắng bên cạnh những chiếc xe cảnh sát khác.
Sau khi tắt động cơ, lần này tới lượt Teranuma quay xuống.
“Theo điều tra của chúng tôi, thi thể được phát hiện chính là cháu Tadashi. Vì vậy… mặc dù biết là rất khó khăn cho anh chị, nhưng tôi muốn hai người hãy xác nhận.”
Bản thân Kazuto rõ ràng đã suy nghĩ đầy đủ về khả năng ấy, vậy mà lúc này đây khi cảnh sát buông lời thông báo đó là sự thật, gã lại cảm thấy sao nó quá xa rời với cái hiện thực khủng khiếp. Gã có cảm giác dù mình có phản ứng như thế nào thì cũng sẽ giống một sự giả dối, gã chẳng thể thốt ra được lời nào.
“Cậu thiếu niên bị bắt hôm nay là…?”
Kiyomi hỏi bằng cái giọng như thể cổ họng đang bị bóp nghẹt. Cái ý nghĩ mình không thể nào vứt bỏ niềm hy vọng, mà thậm chí không còn biết nó có tồn tại hay không, thấm đẫm trong câu hỏi của nàng.
“Không phải cháu Tadashi,” Teranuma đáp.
Nếu vậy thì chẳng còn sót lại khả năng nào nữa rồi. Có điều, Kazuto vẫn chưa thể cảm nhận được đây là sự thật. Còn Kiyomi, nàng không nhúc nhích mà chỉ phát ra những tiếng thở nông, phải chăng nàng cũng giống như gã, hoặc có thể nàng vẫn còn hy vọng gì khác.
“Bộ quần áo mà nạn nhân mặc trên người trùng khớp với mô tả của anh chị về quần áo của cháu Tadashi. Về đặc điểm nhận dạng, theo quan sát của chúng tôi thì đúng là cháu Tadashi. Còn về quá trình phát hiện thi thể, chúng tôi đã phát hiện thi thể của cháu khi tiến hành tìm kiếm ở địa điểm mà đối tượng bị bắt giữ hôm qua nhắc tới.”
Tóm lại, đối tượng đó đã khai nhận rằng ngoài Kurahashi Yoshihiko, người này còn sát hại cả Tadashi nữa.
“Chúng tôi sẽ dẫn anh chị vào.”
Nói đoạn, Teranuma và Noda xuống xe. Vợ chồng Kazuto cũng theo sau. Cơ thể họ cử động như con rối chứ không phải theo ý họ nữa.
Họ vào từ cửa sau. Một lối đi ảm đạm và u tối. Họ đi bộ một lúc trước khi bước vào thang máy. Không gian bên trong thang máy cũng cực kỳ tối tăm và lạnh lẽo. Cả cơ thể lẫn tinh thần đều không quen một chút nào. Có thật là Tadashi đang ở một nơi xa lạ như thế này không?… Sau cùng Kazuto vẫn không thể cảm nhận được đây là sự thật.
Nghe nói cảnh sát để thi thể thằng bé dưới tầng hầm. Họ xuống thang máy, bước trên lối đi. Đến trước một cánh cửa, Teranuma bảo vợ chồng Kazuto đứng đợi rồi bước vào trong. Sau đó anh ta trở ra ngay.
“Họ vẫn đang khám nghiệm, anh chị đợi một chút nhé.”
Sau khi nói vậy, Teranuma tiếp tục như để lấp đầy khoảng trống.
“Mặt cháu không bị thương mấy, nhưng phần đầu thì vẫn còn để lại những tổn thương do bị đánh liên tiếp bởi vật gì đó kiểu như gậy cứng. Ngoài ra, chúng tôi nhận định thời điểm tử vong là vào rạng sáng ngày Chủ nhật, bốn ngày trôi qua rồi nên thi thể cũng đã phân hủy và có mùi. Chỉ cần một trong hai người vào xác nhận là được, hoặc nếu cả hai đều không muốn thì cũng có thể xác nhận bằng vân tay.”
Kazuto nhìn Kiyomi. Mặt nàng tái nhợt chừng như có thể khuỵu xuống bất cứ lúc nào. Vậy mà nàng vẫn khẽ lắc đầu nói “Tôi sẽ vào.”
Teranuma đưa mắt nhìn Kazuto. Gã đã nghĩ nếu Kiyomi ngập ngừng thì gã sẽ vào một mình, nhưng nếu không phải vậy thì gã cũng không định ngăn lại. Thấy Kazuto gật đầu, Teranuma cũng gật đầu lại tỏ ý đã hiểu.
Họ ngồi đợi trên chiếc ghế dài đặt ở lối đi một lúc. Noda đứng bên cạnh, còn Teranuma thì vào trong phòng.
Lát sau anh ta đi ra.
“Mời anh chị vào.”
Nghe vậy, vợ chồng Kazuto liền đứng dậy. Thấy Kiyomi lảo đảo như người bị thiếu máu, Kazuto ngay lập tức đỡ vai vợ.
“Chị không sao chứ?” Noda nhìn Kiyomi với vẻ lo lắng.
Trong chốc lát, Kiyomi cúi đầu ủ rũ, nhưng rồi dường như đã lấy lại sự bình tĩnh, nàng ngẩng đầu lên, trả lời đầy kiên cường “Tôi ổn.”
“Hay chị cứ đợi ở đây?”
Noda tỏ ý quan tâm, song Kiyomi lại một lần nữa lắc đầu, nói “Hãy để tôi gặp thằng bé.” Trước cái âm hưởng đau buồn mà không bi lụy của câu nói ấy, Noda cũng không nói gì thêm nữa.
“Em đi được không?”
Kazuto vừa đỡ vai vợ vừa hỏi, nghe vậy Kiyomi bèn khẽ gật đầu rồi bước đi.
Teranuma mở cửa phòng, đón hai người vào.
Khi đã đi qua tấm ngăn, họ trông thấy bóng dáng năm, sáu người đàn ông có vẻ là người ở đội điều tra. Trông thấy vợ chồng Kazuto, họ bèn rời khỏi chiếc giường di động đang đặt chính giữa căn phòng.
Bên cạnh giường là một chiếc bàn gấp dài, trên đó có để áo hoodie, áo sơ mi và quần jean quen thuộc.
Trên giường là thi thể của Tadashi.
Thằng bé được quấn trong một tấm bạt để tiện cho việc vận chuyển, chỉ lộ từ phần ngực trở lên.
Mất đi tính mạng, bị tổn thương, và đã thay đổi hoàn toàn.
Kiyomi bước rất nhanh, bờ vai nàng rời khỏi vòng tay Kazuto.
“Tadashii…”
Nghe Kiyomi gọi tên con, cuối cùng Kazuto cũng có cảm giác mình đã có được ý thức về thực tại.
Tadashi đã chết.
“Tadashii! Tadashii!”
Kiyomi ôm lấy thi thể Tadashi, đau đớn gọi tên thằng bé không biết bao nhiêu lần. Thế rồi, nàng òa khóc.
Toàn thân nàng run rẩy, nàng cứ tiếp tục gào khóc rất to như thể đang dốc toàn bộ năng lượng mình có. Những cảm xúc ứ đọng trước cảm giác phi hiện thực của Kazuto bỗng vỡ òa như nước lũ. Nước mắt trào dâng, cổ họng giật lên từng hồi mà gã chẳng thể ngăn lại.
Tadashi đã chết.
Vào cái lúc vợ chồng gã còn ích kỷ tranh cãi nhau xem mình có tin thằng bé hay không thì nó đã chết như thế này rồi.
Tin hay không tin cũng chẳng liên quan.
Tadashi đã lấy lại con dao bố tịch thu và tự mình để nó lại.
Thế rồi nó ra đi.
Cho dù vợ chồng gã có ân hận vì điều gì thì cũng chẳng liên quan.
Cái thi thể này chính là bộ dạng từ đó đến giờ của thằng bé, không hề bị chi phối bởi bất kỳ ai.
Nó chỉ đang lẳng lặng khẳng định một cách đầy mạnh mẽ, rằng tôi chính là tôi.
Thật sự…
Kazuto đã mất đi đứa con vô giá của mình. “Tadashii!”
Gã cũng gọi tên đứa con trai yêu quý trong những tiếng thổn thức.
Cảnh sát tìm thấy thi thể Tadashi ở một xó xỉnh của bãi vật liệu thuộc một công ty gia công kim loại do ông của đối tượng bị bắt giữ vào buổi sáng hôm đó điều hành, trong tình trạng bị bọc vào một tấm bạt màu xanh.
Về sau Kazuto nghe Kiyomi kể lại rằng thiếu niên W-mura được nhắc tới trên mạng có tên là Wakamura, còn thằng bé thủ phạm chính tên là Shioyama. Đúng như gã nghĩ, cảnh sát không chịu tiết lộ thông tin, bao gồm cả những vấn đề nhạy cảm như thế, những chuyện liên quan đến sự thật của vụ án đa phần họ đều lảng tránh bằng cách nói là vẫn đang điều tra.
Có điều, mặc dù vậy, trước khi tiễn vợ chồng Kazuto về nhà, Teranuma cũng cho họ biết một số chuyện với điều kiện đó là những thông tin mà họ sẽ công bố trong buổi họp báo.
Sau khi tổng hợp câu chuyện của Teranuma, câu chuyện mà Kiyomi nghe được từ bạn bè của Tadashi hoặc từ tay nhà báo, cũng như những câu chuyện mà gã thấy hoặc nghe qua đài báo sau này, Kazuto cũng đã nhìn ra được đầu đuôi sự việc mà gã đoán là có vẻ đã xảy ra như vậy.
Hình như giữa bọn trẻ đã xảy ra xích mích xoay quanh chuyện tiền bạc.
Sau khi nghe chuyện Hotsuta làm Tadashi bị chấn thương trong một trận thi đấu giữa hai đội của câu lạc bộ, Shioyama đã rủ rê Wakamura và Kurahashi Yoshihiko, lập kế hoạch trả thù tên này. Xem ra Tadashi hoàn toàn không dính dáng và không biết gì về chuyện đó.
Kurahashi, người bạn thân thiết của Tadashi, chấp thuận lời rủ rê xuất phát từ sự công phẫn đơn thuần. Trong khi đó, Shioyama lại bày mưu tính kế để trả thù đối phương bằng bạo lực, và cuối cùng sẽ là moi tiền để giải quyết vấn đề. Chính vì thế cậu ta mới không cho Tadashi biết kế hoạch của mình. Có điều, cậu ta cần phải biết trong kỳ nghỉ hè Hotsuta tham gia câu lạc bộ vào ngày nào, mấy giờ thì tập xong, và cậu ta đã giao việc đó cho Kurahashi. Về phần mình, Kurahashi đề nghị Tadashi cho gặp bạn gái của thằng bé một lần để nếu được thì nhờ con bé giới thiệu cho cô bạn nào đấy, nó nhờ Tadashi hỏi Iizuka Anna xem sau khi câu lạc bộ sinh hoạt xong, con bé sẽ trống lịch lúc mấy giờ. Sự thật là buổi hẹn mà Tadashi thu xếp cuối cùng lại bị Kurahashi thông báo hủy kèo, để trong lúc đó ba đứa đi phục kích Hotsuta.
Theo đúng kế hoạch, chúng đứng rình rập trên đoạn đường Hotsuta từ câu lạc bộ về song chúng đã tính sai. Chúng chỉ định dùng gậy đánh bóng kim loại đánh chơi chơi để Hotsuta không bị thương rồi hăm dọa và tiến tới vòi tiền, ai dè kết cục Hotsuta lại bị gãy xương chân. Kazuto không biết sự thật thế nào nhưng theo lời khai của Shioyama với cảnh sát thì cậu ta và Wakamura đã giơ cao đánh khẽ với Hotsuta, trong khi đó Kurahashi vì phẫn nộ cho bạn nên đã rất hăng máu, phang gậy vào chân Hotsuta không biết nương tay.
Hậu quả là sự việc chẳng những không lắng xuống mà sau đó Hotsuta còn nhờ một nhóm bất hảo trong vùng mà cậu ta có quen biết giải quyết vụ này, thành thử tình thế xoay chuyển, bọn Shioyama lại bị dồn vào chân tường. Nhóm bất hảo đó đã đuổi theo Shioyama đến cùng, và để giải quyết vụ việc chúng quay ra ép ngược lại Shioyama phải nhè ra số tiền gấp đôi số tiền mà cậu ta đã đòi Hotsuta. Số tiền rơi vào khoảng năm, sáu trăm nghìn yên.
Trong tình cảnh đó, Shioyama đã coi Kurahashi là mục tiêu nhắm đến hòng trốn tránh trách nhiệm. Cậu ta chỉ trích Kurahashi, rằng chấn thương của Hotsuta bắt nguồn từ cú đánh của mày, mày đã khiến kế hoạch bị phá sản, và tuyên bố Kurahashi phải lo liệu tiền.
Bị Shioyama lệnh cho phải xoay tiền kể cả có phải thực hiện những hành vi phạm pháp như trộm cắp, cướp giật, Kurahashi vì quá bế tắc nên đã đem chuyện này ra bàn bạc với Tadashi. Tadashi cuối cùng cũng hiểu đầu đuôi sự việc, thằng bé khuyên Kurahashi không nên làm theo mệnh lệnh của Shioyama và cũng nên cắt đứt quan hệ với cậu ta thì hơn.
Về phần mình, Shioyama bị nhóm bất hảo đuổi theo đến cùng nên xoắn xuýt cả lên. Cậu ta lôi Tadashi vào, bắt thằng bé phải chịu trách nhiệm chung với Kurahashi trong việc xoay tiền, song khi cậu ta nói “chuyện này vốn dĩ là do mày”, Tadashi không đời nào chịu chấp nhận, kể cả khi Shioyama dùng bạo lực để bắt thằng bé phục tùng thì cũng chỉ toàn phản tác dụng. Đó là thời điểm vừa mới kết thúc kỳ nghỉ hè, khi mà cả Tadashi và Kurahashi đều thâm tím mặt mày.
Kể từ sau chuyện đó, Shioyama bắt đầu cảm thấy Tadashi có thái độ phản kháng mạnh mẽ đối với mình. Cậu ta đoán lần tới cho dù mình có sử dụng vũ lực thì Tadashi cũng sẽ không chịu ngoan ngoãn nghe theo. Vì vậy, cậu ta lại lên kế hoạch tránh né Tadashi, chỉ nhắm vào một mình Kurahashi để buộc cậu bé phải nghe lời mình.
Song, Kurahashi cũng cảm nhận được điều đó và đã bàn với Tadashi, khi Shioyama gọi Kurahashi ra, Tadashi dù không được gọi cũng đi theo. Tối thứ Bảy, trước hôm xảy ra vụ án cũng vậy.
Bị nhóm bất hảo kia đặt ra thời hạn phải đem tiền tới, Shioyama sắp sửa không còn đường lui, tối thứ Bảy cậu ta lấy cớ đi chơi để gọi Kurahashi ra. Thế rồi, Tadashi cũng xuất hiện ở đấy. Một nhóm bảy, tám đứa hay tụ tập với nhau lê la hết trung tâm trò chơi điện tử rồi lại đến quán ăn gia đình, Shioyama chỉ nhăm nhe chờ có cơ hội nói chuyện với Kurahashi. Càng về sáng nhóm bạn càng rơi rụng dần, riêng Tadashi là không có ý định về. Shioyama cố bảo Tadashi về và giữ chân Kurahashi lại nhưng không thành. Thế rồi, đến quá nửa đêm, nhóm chỉ còn lại bốn đứa là Shioyama, Wakamura, Kurahashi và Tadashi.
Bốn đứa chuyển địa điểm sang công ty của ông Wakamura. Công ty này nằm ở một khu vực đồi núi thuộc ngoại ô Tozawa, cũng gần với hiện trường nơi bọn chúng bỏ lại chiếc ô tô định chở xác Kurahashi. Xung quanh nổi lên những rừng cây gỗ tạp và đồng ruộng, so với trong thị trấn thì dân cư cũng thưa thớt hơn. Vì đang là kỳ nghỉ lễ nên đến sáng cũng không có người tới công ty. Nghe đâu chúng vẫn thường chui trong nhà kho của công ty ấy mỗi lần đi chơi thâu đêm vào những dịp cuối tuần.
Đến đó, Shioyama bèn lôi chuyện tiền nong ra nói. Shioyama nhượng bộ bằng cách bảo là nó cũng sẽ lo một ít tiền, Wakamura - vốn theo phe của Shioyama - cũng tán thành với đề xuất đó. Nó còn bày ra kế hoạch phạm pháp để có thể xoay tiền trong thời gian ngắn. Có điều, Kurahashi - người đang bị buộc phải gánh trách nhiệm to lớn - đã không xuôi theo ý kiến đó, cậu bé tỏ thái độ không muốn dính dáng đến những việc phạm pháp không đáng có thêm nữa. Vì có Tadashi đi cùng nên Kurahashi cũng không còn nhút nhát.
Kurahashi và Tadashi bày tỏ quan điểm rằng chúng cứ mặc kệ đòi hỏi của bọn bất hảo kia là được. Hotsuta đã rêu rao với mọi người là nó cố tình làm Tadashi bị thương, bởi vậy thương tích mà nó phải gánh chịu là xứng đáng, nếu nó có nói gì thì chỉ việc phản bác lại như vậy là được.
Trong khi đó, ý tưởng đòi tiền Hotsuta là do Shioyama tự nghĩ ra, việc nhóm bất hảo kia chĩa mũi vào chuyện này cũng là do âm mưu đó, gậy ông đập lưng ông thôi, bởi vậy trách nhiệm giải quyết chuyện này thuộc về Shioyama. Ngay cả khi trời đã sáng, cuộc đấu khẩu giữa chúng vẫn không có dấu hiệu lắng xuống, từ chuyện làm thế nào để giải quyết vấn đề tiền nong cho đến chuyện vốn dĩ trách nhiệm thuộc về ai.
Thế rồi, sáng ngày Chủ nhật, cảm thấy phát chán với cuộc nói chuyện chẳng đi đến đâu, lại thêm phần mệt mỏi nên Wakamura đã khục khặc với Kurahashi. Shioyama nói rằng hành động đó đã châm ngòi cho sự việc. Hai đứa học chung một khối nên một khi đã trở nên kích động, không đứa nào chịu nhường đứa nào. Lúc đó Kurahashi lại còn thập thò con dao ra, khiến bầu không khí bỗng trở nên đầy căng thẳng.
Shioyama khai rằng lúc đầu cậu ta định bảo mọi người bình tĩnh lại. Mặt khác, cậu ta cũng khiếp đảm khi thấy con dao của Kurahashi, không biết liệu Tadashi có chuẩn bị sẵn dao hay không, Shioyama đâm ra đa nghi, sợ rằng nếu mình không ra tay trước thì sẽ rơi vào thế bị động mất.
“Lúc đó cháu đã nghĩ dù thế nào mình cũng phải chiếm lấy ưu thế đã.”
Theo phát biểu của cảnh sát thì Shioyama đã khai như vậy. Cậu ta đã lấy một ống sắt ở gần đó, nhắm vào Tadashi - kẻ mà cậu ta đang nghi ngờ là có đem theo vũ khí - và đánh liên tiếp vào đầu thằng bé. Cậu ta nói mình không chủ ý giết người, nhưng ngay cả khi Tadashi đã ngã xuống, cậu ta cũng không lơi tay.
Sau đó, cậu ta cướp con dao từ Kurahashi - lúc này đang run sợ trước cảnh tượng ấy - rồi cùng Wakamura dùng con dao vừa cướp được và cả ống sắt gây ra tội ác gần như là đánh hội đồng.
Sau khi gây ra hậu quả không thể cứu vãn, chúng bàn với nhau và quyết định chôn xác trong rừng. Chúng bắt tay vào chuẩn bị. Chúng bọc thi thể vào tấm bạt xanh, khênh vào bãi vật liệu nằm ở sau lưng công ty và dành cả ngày để xóa sạch những vết máu trên sàn nhà kho. Để phi tang xác, chúng cần sự trợ giúp, bởi vậy chúng đã gọi điện hỏi người quen xem ai có ô tô và có thể cho chúng mượn được. Cả hai đứa đều không có kinh nghiệm lái xe, nhưng Wakamura đã xung phong vì ít nhiều nó cũng có kiến thức về xe cộ, bởi đấy là sở thích của nó. Ngoài ra, chúng đánh giá việc xử lý hai các xác cùng một lúc là quá nặng gánh nên quyết định chở từng cái một.
Có lẽ tại thời điểm này, hai đứa chưa hẳn đã quyết định sẽ sống chui sống lủi. Có điều, chúng cố gắng kéo dài thời gian bị phát giác càng lâu càng tốt. Có vẻ việc trả lời tin nhắn của Kiyomi cũng là một phần trong kế hoạch giấu giếm sự việc của bọn chúng.
Thế nhưng toàn bộ kế hoạch mà chúng cố công dựng lên đã sớm bị phá vỡ bởi tai nạn mà chúng gây ra trên đường chở xác Kurahashi đi phi tang. Sau đó, trong lúc chạy trốn, một trong hai đứa vì lo bị cảnh sát tóm được thông qua tín hiệu yếu ớt của điện thoại nên đã tháo hết SIM, kể cả điện thoại của chúng và tẩu tán đi.
Tiếp đến, hai đứa liên tục đổi tàu để trốn vào nội thành. Shioyama có quen một người sống gần Shibuya, người này đồng ý cho nó trốn nhờ nhưng không thể cùng lúc chứa chấp cả hai, vì thế đến giữa đường Shioyama và Wakamura đã tách nhau ra. Nghe nói Wakamura đã quanh quẩn khắp các quán cà phê internet trong những khu phố sầm uất.
Sau khi nghe một lượt những thông tin khái quát về sự việc, điều Kazuto nghĩ đến là Tadashi đã không làm gì sai trái. Ngay từ đầu việc gã tin tưởng thằng bé đã là điều đương nhiên.
Thế nhưng, trước khi Shioyama rồi Wakamura bị bắt và thi thể của Tadashi được tìm thấy thì những điều đó đã bị bao bọc trong một lớp sương mù, không ai có thể nhìn ra được sự thật.
Có lẽ cảnh sát sớm đã biết về những vết bầm tím trên mặt Tadashi và Kurahashi cũng như việc sau đó hai đứa đã mua dao khắc gỗ ở cửa hàng bán đồ tự sửa chữa. Giữa đội điều tra cũng có những tranh luận xoay quanh việc chúng mua dao để làm gì, còn có ý kiến cho rằng không thể phủ nhận khả năng giữa hai đứa đã có giao kèo với nhau là sẽ quyết đấu một phen.
Cho đến trước khi có được những bằng chứng mang tính quyết định là lời tự thú của hai đối tượng bị bắt giữ hay thi thể của Tadashi, phía cảnh sát đã cực kỳ thận trọng trong việc điều tra. Họ không để lộ những suy đoán của mình cho vợ chồng Kazuto biết. Với tính chất của một vụ án tội phạm vị thành niên, có lẽ họ cũng không còn cách nào khác. Có điều, vợ chồng Kazuto - những người bị cuốn vào sự việc với tư cách là người thân có liên quan - trong suốt thời gian đó đã phải đấu tranh với đủ mọi cung bậc cảm xúc dấy lên trong lòng mình, liên tục bị bỡn cợt bởi bầu không khí xung quanh.
Ba ngày sau khi thi thể Tadashi được tìm thấy và chuyển cho bên khám nghiệm pháp y, thằng bé trở về nhà bên trong chiếc quan tài.
Lúc thiết kế ngôi nhà này, Kazuto hoàn toàn không nghĩ đến ngày có ai đó trong gia đình sẽ chỉ còn là cái xác như thế này. Gã từng nghĩ, sau này khi có tuổi hơn một chút, gã sẽ sửa sang lại một phần phòng khách để trải chiếu tatami, vậy mà thậm chí cũng không kịp. Quan tài của Tadashi được đặt trước ghế xô pha trong phòng khách.
Tadashi với cái đầu quấn băng đang thanh thản nhắm mắt. Có điều, đúng là thi thể nó đang dần thối rữa, bởi vậy gia đình quyết định tổ chức tang lễ ngay ngày hôm đó. Chỉ chưa đầy năm tiếng sau nó sẽ lại phải rời khỏi ngôi nhà này, trong thời gian đó người ta sẽ tụng kinh cho nó.
Cả Kazuto và Kiyomi đều không khóc, như thể đã rơi vào trạng thái tinh thần hoảng loạn. Họ chỉ có ý nghĩ với tư cách là cha mẹ, mình phải ân cần chào đón cậu con trai sau bao lâu mới được trở về nhà.
Từ Kasukabe chạy đến, Fumiko mẹ vợ gã và Satomi chị vợ gã khóc lóc không ngừng. Cookie cũng phát ra những tiếng rên ư ử buồn thảm.
Trước linh cữu của Tadashi, người gục xuống khóc nhiều nhất chính là Miyabi.
“Em xin lỗi… Anh ơi, em xin lỗi…”
Con bé cứ xin lỗi hết lần này tới lần khác và khóc liên hồi.
Nếu Tadashi là hung thủ thì biết làm thế nào. Nếu vậy thì tương lai của mình sẽ khép lại mất. Nếu phải là hung thủ thì thà làm nạn nhân còn hơn… Qua những lời thổ lộ chính miệng Miyabi buông ra, ngay cả Kazuto cũng biết tại một thời điểm nào đó sau khi vụ án được phát hiện, con bé đã từng có lúc nghĩ như vậy.
Kazuto không cho rằng đó là tất cả suy nghĩ thật tâm của con bé, song có lẽ đúng là nó đã thiên về những ý nghĩ ích kỷ kiểu như vậy. Thế nhưng, đến lúc Tadashi lẳng lặng trở về nhà, những suy nghĩ ấy của con bé lại không thể giúp nó chấp nhận hoàn toàn sự thật này. Mỉa mai thay, suy nghĩ của con bé sẽ chỉ được coi là đúng trong trường hợp Tadashi bị bắt giữ với tư cách là hung thủ của vụ án.
Kiyomi rất dịu dàng với cô con gái đang vừa khóc lóc vừa sám hối. Kể từ khi phải đối diện với thi thể của Tadashi, cái sự gồng mình đến mức gai góc của nàng đã bắt đầu bong tróc khỏi cơ thể. Cả mẹ và chị vợ gã cũng đến an ủi Miyabi. Về phần mình, dĩ nhiên Kazuto cũng không có gì trách móc con bé.
Tương lai của Miyabi đã được cứu rỗi. Có thể nói nó đã được Tadashi cứu rỗi.
Bản thân Kazuto cũng có cảm giác ấy. Giám đốc công ty xây dựng Takayama và giám đốc công ty sơn Hanaduka đều có mặt ở lễ tang của Tadashi. Giám đốc Takayama cúi xuống như thể đang dập đầu quỳ lạy, ông ta tạ tội với Kazuto vì sự thất lễ của mình tại đám tang Kurahashi Yoshihiko, và nói ra những lời ăn năn, hối hận một cách đầy khó nhọc. Còn giám đốc Hanaduka thì nói “tôi hiểu đến nhói lòng cảm giác thương tiếc của anh”, rồi nắm lấy tay Kazuto, nước mắt lưng tròng. Ngoài ra, những người có quan hệ làm ăn với gã cũng đến chia buồn rất đông, họ bày tỏ sự thương tiếc và động viên gã. Anh trai gã cũng từ Gifu tức tốc lao tới để tham dự lễ viếng, nét mặt nhu mì lạ thường.
Tương lai của Kazuto đã được cứu rỗi. Và đúng là nó đã được cứu rỗi bởi Tadashi.
Chính vì thế mà gã càng thêm phần cay đắng. Sự sám hối của Miyabi cũng như mũi dao xuyên vào ngực gã.
Chắc chắn gã sẽ còn trăn trở nhiều hơn nữa về việc tịch thu con dao của Tadashi có thật là điều đúng đắn hay không.
Gã nghĩ nếu như Tadashi cũng mang theo dao và rút nó ra cùng với Kurahashi, phải chăng mọi chuyện đã không ra nông nỗi này.
Mà không, nếu ngay từ đầu hai đứa không rủ nhau mua dao, Kurahashi không ỷ vào đó mà nghĩ đến việc dùng nó để hăm dọa thì chắc chắn bọn Shioyama đã không bị khiêu khích một cách không đâu như thế, và sau cùng đã không dẫn tới hậu quả bi thảm đến mức này.
Có điều, xét cho cùng đây chỉ là những nhìn nhận mang tính khách quan. Rõ ràng chúng đã cảm nhận thấy sự nguy hiểm. Bản thân Tadashi cũng đã mạnh mẽ đối mặt với rắc rối này, nhưng mặt khác nó vẫn bảo cô bạn gái Iizuka Anna tránh xa mình một thời gian. Chắc chắn thằng bé đã cảm thấy lo lắng và sợ hãi, vì còn có vấn đề giữa nó và Hotsuta học khóa trên, nó không thể tỏ thái độ như thể mình vô can được. Kazuto không hề nghĩ đến những chuyện đó mà chỉ nghĩ nó đã sai ngay từ thời điểm có ý định trang bị dao cho mình, điều này thật không công bằng.
Dù có nghĩ bao nhiêu gã cũng không tìm ra được câu trả lời chính xác cho câu hỏi gã phải làm gì mới đúng.
Thế nhưng, bản thân việc gã suy nghĩ, trăn trở như thế này thực ra cũng vì đã được Tadashi cứu rỗi. Đáng ra gã còn phải cắn rứt nhiều hơn nữa.
Tadashi đã chặn đứng sự can thiệp của bố mẹ bằng cách lấy lại con dao bị tịch thu, và sau đó đã tự mình lựa chọn để con dao ở lại.
Dù có chuyện gì thì cũng không phải lỗi của bố mẹ đâu, là lỗi của con… Thằng bé đã để lại lời nhắn nhủ đó cho vợ chồng gã, bằng cách mang con dao trở lại ngăn kéo bàn của mình.
Rất đông bạn bè của Tadashi cũng có mặt ở lễ tang.
Iizuka Anna, cô bé hôm trước bắt chuyện với Kazuto và kể cho gã nghe những chuyện xảy ra hồi Tadashi bị chấn thương đang khóc lóc, được mấy bạn nữ ôm ấp, vỗ về.
Kazuto còn trông thấy Nakazato Ryosuke, cậu bé thường đến nhà gã chơi hồi Tadashi học cấp hai. Một thời gian không gặp mà trông cậu bé đã ra dáng người lớn, Ryosuke cúi đầu thật thấp để chào vợ chồng gã, miệng vẫn mím chặt như thể đang dặn lòng tuyệt đối không được khóc. Kazuto có nghe vợ kể Ryosuke đã rất lo lắng cho Tadashi. Nó phẫn nộ với những kẻ coi Tadashi như tội đồ, nếu vậy thì có thể nói tâm trạng của nó cũng gần giống Kazuto, có lẽ nó đang tiếp nhận sự ra đi của thằng bé với những cảm xúc phức tạp.
Ngoài bạn bè của Tadashi, sau khi tang lễ kết thúc, có một cậu thanh niên tiến đến trước mặt vợ chồng Kazuto để chào hỏi.
“Cháu tên là Miyazaki.”
Cậu thanh niên xưng tên với vẻ mặt buồn rầu. Nghe đâu cậu ta làm ở viện nắn xương gần ga Tozawa, chủ yếu phụ trách phục hồi chức năng cho những vận động viên vừa bị chấn thương hoặc những người gặp những vấn đề như rối loạn các chức năng của cơ thể. Kazuto cũng biết chuyện sau khi Tadashi bị chấn thương đầu gối ở câu lạc bộ, có một dạo nó đã đến viện nắn xương để phục hồi chức năng.
“Chuyện ra nông nỗi này cháu rất lấy làm tiếc, thật sự cháu rất ngỡ ngàng. Vừa mới đây cháu còn gặp em Tadashi, thấy em ấy vẫn tươi cười vui vẻ lắm…”
Nghe nói kể từ sau khi bước vào kỳ nghỉ hè, Miyazaki hầu như không thấy bóng dáng Tadashi, nhưng trước khi xảy ra vụ án khoảng một tuần, nó đã tạt qua viện một loáng.
“Em ấy bảo vẫn tiếp tục phục hồi chức năng nhưng đã nghỉ thi đấu rồi. Cháu động viên là nếu em kiên trì điều trị thì nhất định sẽ hồi phục được, nhưng em ấy lại bảo kể cả có trở lại được như cũ thì câu lạc bộ hiện tại cũng không sẵn lòng chào đón em… Cháu đã nghĩ sao em ấy lại nói nghe buồn thế, nhưng cảm giác như em ấy đang rất vô tư, kiểu như đâu đó em đã thay đổi suy nghĩ, cảm xúc vậy.
“Lúc đó, Tadashi đã nói với cháu như thế này. Em đã quyết định từ bỏ bóng đá, một phần cũng vì các mối quan hệ, nhưng trong quá trình nỗ lực điều trị dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, em đã có được niềm hy vọng rằng nhất định mình sẽ hồi phục… Sau này, em muốn tận dụng trải nghiệm đó để trong tương lai có thể trở thành một chuyên gia phục hồi chức năng, đồng hành với những tuyển thủ bị chấn thương, hiện em đang có ý định học về cái đó đây.
“Nghe xong, cháu đã cho em ấy mượn mấy cuốn sách của cháu. Đọc để thẩm thấu được hết e là hơi khó, nhưng cháu nghĩ em ấy có thể đọc để cảm nhận được dù chỉ một chút về thế giới đó…”
Nói đến đây, Miyazaki bỗng im bặt như thể đang cố kìm nén điều gì.
“Mấy cuốn sách đó thằng bé đang để trên bàn,” Kiyomi bấy giờ đang đứng nghe chuyện cùng Kazuto nói. “Cảm ơn cháu. Cô sẽ trả sách cho cháu sớm.”
Nghe vậy, Miyazaki liền lắc đầu, nói “Không, chuyện đó thì không thành vấn đề.”
Những giọt nước mắt rơi xuống má cậu.
“Chỉ là, cháu thực sự thấy tiếc thương cho em ấy, vừa mới hôm trước em ấy còn nói về ước mơ của mình như thế mà bây giờ đã ra nông nỗi này…”
Môi Miyazaki run lên, cố rặn ra để nói.
Nghe xong câu chuyện của Miyazaki, Kazuto không thốt lên được câu nào.
Hãy tìm xem con muốn làm gì. Con phải nỗ lực hơn nữa đi… Trong mắt Kazuto, Tadashi như một kẻ sống không mục đích, gã đã nhắc đi nhắc lại mấy câu đó, dẫu biết nó sẽ làm thằng bé khó chịu.
“Tùy thuộc cách các con tiếp nhận lời nói của bố, cảm thấy chán ngấy chuyện này và sẽ bỏ ngoài tai hay sẽ suy nghĩ nghiêm túc là ‘Khoan đã, có thể như thế lắm chứ’ mà tương lai của các con cũng sẽ thay đổi theo.”
Ngày hôm đó cũng vậy… Kazuto đã giáo huấn Tadashi khi thấy thằng bé ngồi lẳng lặng ăn tối với bộ mặt chẳng có vẻ gì là đang nghĩ đến tương lai.
“Nếu cứ ngồi đấy mà tưởng khi nào thành người lớn tự nhiên mình sẽ làm được mọi thứ thì các con nhầm to rồi. Không chịu hành động thì chỉ có thể trở thành những kẻ vô dụng mà thôi.”
Cho dù bố có nói những điều ấy xuất phát từ cảm nhận thực tế của riêng mình, phản ứng của thằng bé vẫn thật lạnh nhạt. Kazuto còn cảm thấy như thể nó đang bỏ ngoài tai lời nói của bố, chỉ coi đó như những lời cằn nhằn.
Gã không nghĩ lời nói của mình lại truyền được đến tai nó như thế này.
Gã không nghĩ thằng bé lại nghiêm túc lắng nghe lời nói của bố như thế này.
Ngay cả Kazuto cũng không cầm được nước mắt.
Đứa con trai yêu quý mà gã đã chia một phần máu thịt của mình để sinh ra và nuôi nấng, hơn nữa đối với gã nó còn là người mà chỉ một câu đó thôi cũng không thể diễn tả hết được.
Cùng lắng nghe, cùng thấu hiểu, cùng gã bước về tương lai.
Sự hiền lành, sự nghĩa hiệp, sự tươi trẻ của Tadashi… Phải đến khi mất đi thằng bé, Kazuto mới nhận ra. Không có niềm vui nào ở đó. Mỗi lần nhận ra, nỗi đau chỉ càng thêm phần khắc sâu.
Kazuto ước gì thằng bé vẫn còn sống…
Tadashi không phải là hung thủ… Gã cho rằng mình đã đúng khi tin như vậy.
Thế nhưng, dư vị của nó lại đắng ngắt không cách nào xua đi được.
Tin tưởng, nghe thì hay đấy, song khi thử đối mặt với chính mình để xem có thật đó chỉ đơn thuần là sự tin tưởng vào con trai mình hay không, Kazuto bỗng có cảm giác gần giống với sự đau đớn. Gã chợt muốn chất vấn bản thân xem liệu trong suy nghĩ ấy có lẫn cả sự ích kỷ giống như của Miyabi hay không.
Gã không thể khẳng định là không.
Tadashi đã cứu vớt tương lai của gã.
Chỉ có điều, cái tương lai được cứu rỗi ấy đã không còn là cái tương lai mà đáng ra nó phải trở thành.
Thiếu vắng Tadashi, phòng khách nhà Ishikawa trong tương lai sẽ bớt đi độ sáng, những khoảng không trống huơ trống hoác sẽ trở nên nổi bật, căn phòng sẽ không còn ấm lên được nữa.
Không một ai có thể bù đắp những điều đó. Trong phần đời còn lại của mình, có lẽ những người ở lại sẽ không bao giờ có thể mỉm cười từ tận đáy lòng được nữa. Chắc chắn là càng cười bao nhiêu thì cái cảm giác cô đơn sẽ càng dâng trào lên bấy nhiêu.
Liệu có phải bản thân gã đã muốn bảo vệ cái tương lai ấy cho dù nó có đau buồn như thế?
Phải chăng gã nên mong thằng bé hãy cứ còn sống cái đã, còn tương lai kia thì sao cũng được… Giống như Kiyomi.
Dẫu ngoài miệng Kazuto vẫn nói những lời nghe hay ho là thế, rằng gã tin vào Tadashi, thế nhưng bản thân suy nghĩ ấy cũng đã có lúc bị lung lay. Tin hay không tin thì rốt cuộc cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Phải chăng xét cho cùng gã chỉ thiên về cái ý nghĩ bằng mọi giá không thể để những thứ đang có ở hiện tại bị phá vỡ, và cũng không muốn thừa nhận là nó đang dần đi đến kết cục như thế.
Chỉ duy có một điều mà trong thâm tâm gã cảm thấy như được cứu rỗi, đó là khi gã bắt đầu nghĩ rằng Tadashi có thể là hung thủ, trong gã đã nảy sinh cái ý nghĩ nếu vậy thì mình chỉ còn cách chấp nhận mà thôi.
Gã nghĩ mình cần phải chuẩn bị sẵn tinh thần, và gã có cảm giác mình đã đến gần hơn với suy nghĩ của Kiyomi.
Kazuto không khỏi choáng váng khi tìm thấy con dao mà Tadashi đã lấy lại trong ngăn kéo bàn của thằng bé. Gã không hề thấy vui. Gã đã xác định sẵn tâm lý, vậy mà lúc đó gã lại thấy thằng bé sao mà ngốc nghếch quá.
Tadashi có thể là hung thủ.
Tadashi có thể đã chết.
Giữa hai khả năng ấy, giữa niềm hy vọng trong tuyệt vọng, cảm xúc của Kazuto đã không ngừng bị đem ra đùa giỡn.
Ngay cả khi sự thật đã sáng tỏ, gã vẫn không có cảm giác đã tìm thấy điểm dừng chân.
Lúc này trong gã chỉ có cái ý nghĩ mình không còn cách nào khác ngoài chấp nhận sự thật đang hiển hiện trước mắt như nó vốn có.
Trải qua rất nhiều suy nghĩ, cuối cùng gã kết luận như vậy.
Khi tang lễ kết thúc, rất đông người đến tham dự lặng lẽ rời khỏi sảnh đường, cả những người nán lại thêm một lúc cũng lần lượt từng người, từng người một chào gia quyến để ra về.
Đến khi chỉ còn lại họ hàng thân thích, cũng chẳng ai nói với ai câu nào nữa, Kazuto bèn ra khỏi sảnh phòng khách, bâng quơ đi tới bàn tiếp đón được bố trí ở hành lang.
Trợ lý Umemoto là người phụ trách tiếp đón khách khứa giúp gã, do có nhiều khách đến chia buồn muộn nên lúc này cậu ta vẫn ở lại.
“Hai nhà đấy, có nhà nào tới không?”
Kazuto hỏi Umemoto.
“Không,” Umemoto lắc đầu.
“Vậy ạ…”
Kazuto đã dặn dò Umemoto, nếu như bố hay mẹ của Shioyama và Wakamura có xuất hiện ở lễ tang này… thì hãy dẫn họ vào trong sảnh đường, mời họ ngồi nếu họ không phiền lòng khi phải ngồi ở sau cùng.
Kazuto cũng đoán có lẽ họ sẽ không tới.
Có điều, gã tự nhủ nếu họ tới thì gã cũng sẽ chấp nhận như vậy.