Cho dù có bị rất nhiều người đến viếng ngồi xếp thành hàng và nhìn chằm chằm bằng những ánh mắt đau buồn thì trên di ảnh, Tadashi vẫn không thôi mỉm cười.
Bức ảnh này Kiyomi lấy trong điện thoại. Trong những bức ảnh chụp Tadashi kể từ khi thằng bé lên cấp ba, rất ít ảnh nó cười. Nó không còn ở cái độ tuổi khi bố mẹ chụp ảnh thì sẽ hưởng ứng bằng cách cười hoặc giơ tay chữ V nữa.
Chính vì thế, Kiyomi càng không cần do dự khi chọn một bức ảnh mà ở đó Tadashi đang mỉm cười đầy mãn nguyện.
Bức ảnh được chụp trước cửa nhà vào ngày khai giảng lớp 10.
Có lẽ trong lòng Tadashi cũng háo hức vì được trở thành học sinh cấp ba, song dường như sự ngượng ngùng đã chiến thắng, thành ra dù có đứng cùng cả nhà, thằng bé vẫn không giấu được cái vẻ lạnh lùng, cứ như đang phải miễn cưỡng có mặt ở đó vậy. Kiyomi rất muốn chụp được ít nhất một bức ảnh Tadashi tươi cười, bởi vậy nàng đã dẫn Cookie từ trong nhà ra, bảo “Xem này, chú bé này cũng muốn chụp ảnh cùng con đấy” để ép thằng bé.
“Sao lại bắt con chụp với cả Cookie nữa… Ôi trời, đồng phục của con sẽ dính đầy lông của nó mất.”
Mặc dù than phiền như thế, song khi thấy Cookie đùa giỡn trong vòng tay mình, Tadashi dường như đã đầu hàng, thằng bé bật cười vì nhột. Kiyomi đã dùng điện thoại chộp lấy khoảnh khắc mà nàng chọc được cho con trai cười đúng như kế hoạch.
Dĩ nhiên là ngày hôm đó, dù có nằm mơ nàng cũng không nghĩ nửa năm sau mình sẽ dùng bức ảnh như thế này.
Khoảnh khắc ngày hôm đó đã trở thành vĩnh viễn.
Nàng sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười nào của con trai nữa.
Ngay cả khi khách đến viếng đã ra về trong sự luyến tiếc thì trên di ảnh, nụ cười của Tadashi vẫn còn vẹn nguyên.
Thời gian của thằng bé đã dừng lại mất rồi.
Có lúc Kiyomi cũng cảm thấy như vậy, như thể thời gian của chính nàng cũng đã dừng lại.
Thế nhưng, đó chẳng qua chỉ là ảo giác.
Nàng chỉ đứng yên để ngắm nhìn di ảnh của Tadashi thôi mà những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống, hệt như không khí đang xì ra từ một cái lỗ vậy. Chúng cứ rút dần, rút dần, để rồi một lúc sau đợt sóng tiếp theo lại ập tới, nụ cười của Tadashi lại trở nên nhạt nhòa.
Thời gian của Kiyomi cứ trôi đi như vậy.
Nàng cảm thấy nó dừng lại là bởi sự tồn tại của Tadashi chiếm một vị trí to lớn trong tim nàng chứ không vì điều gì khác. Trong lòng Kiyomi, thân xác của Tadashi chính là cỗ quan tài mà nó đang nằm ngủ, chính là khung ảnh chứa đựng bức di ảnh đang mỉm cười kia.
“Hay mẹ đi nghỉ một lát đi?”
Miyabi cất tiếng với Kiyomi vẫn ngồi trơ trọi trên chiếc ghế dành cho gia quyến thêm một lúc ngay cả khi khách khứa đã về. Mẹ và chị gái nàng đã sang căn phòng chờ dành cho bà con họ hàng nghỉ trước rồi.
“Cảm ơn con.”
Tuy trả lời Miyabi như vậy song Kiyomi cũng không nhúc nhích luôn. Ngay cả việc xác nhận suy nghĩ của bản thân xem mình có muốn đi nghỉ hay không cũng mất thời gian. Nàng đã mệt mỏi đến mức ấy rồi sao.
Xem ra cũng không còn khách nào tức tốc đến viếng muộn nữa đâu.
Hay là mình đi nghỉ vậy… Cuối cùng khi đã quyết như vậy, Kiyomi bèn cầm lấy túi xách. Đúng lúc ấy, nhòm vào miệng túi, nàng thấy điện thoại đang báo có cuộc gọi đến.
Người gọi là tay phóng viên tự do Naito Shigehiko.
“Không biết tôi có thể đến thắp cho cháu nén nhang không ạ?”
Thấy Kiyomi nghe máy, Naito liền ngỏ ý như vậy, đan xen với những lời hỏi han bày tỏ sự quan tâm. Anh ta đang ở gần đây.
Vừa hôm kia Kiyomi cũng nói chuyện điện thoại với Naito, nàng đã nhờ anh ta giới thiệu cho một luật sư giỏi, để lo liệu trong thời gian sắp tới, khi mà gia đình nàng có thể sẽ vấp phải rất nhiều vấn đề với tư cách là người thân của nạn nhân. Vị luật sư mà Naito giới thiệu cho nàng ngay từ hôm nay đã bắt tay vào việc đối phó với giới truyền thông, Kazuto đã tóm gọn tâm trạng hiện tại của mình trong một câu bình luận ngắn và ủy thác cho vị luật sư đó, nhờ vậy mà cả nhà có thể giữ khoảng cách với sự tấn công điên cuồng của đám phóng viên. Và vì thế tang lễ cũng được cử hành trong yên tĩnh.
Có lẽ mục đích của anh ta không đơn thuần là đến để chia buồn, nhưng nói gì thì nói, Kiyomi cũng đã hứa với anh ta là chừng nào những sự thật liên quan đến vụ án được làm sáng tỏ, nàng sẽ trả lời phỏng vấn của anh ta. Nàng chấp thuận lời đề nghị.
Naito bước vào căn phòng nơi chỉ còn thưa thớt vài người, lặng lẽ thắp nén nhang rồi chắp hai tay cầu khấn.
Sau đó, họ cùng ra hành lang. Thấy Kazuto đứng trước bàn tiếp đón, Kiyomi bèn giới thiệu ngắn gọn về Naito. Naito bày tỏ niềm thương tiếc, trong khi đó Kazuto cảm ơn anh ta vì đã giới thiệu luật sư cho nhà mình.
Sau khi chào hỏi xong, Kiyomi ngồi xuống cạnh Naito trên một chiếc ghế dài xếp ở hành lang.
“Tôi xin lỗi vì quấy rầy trong lúc chị đang mệt mỏi thế này.”
“Không sao.”
Lúc chưa biết Tadashi là nạn nhân hay hung thủ, đằng sau thái độ của Naito ẩn hiện một cái đầu lạnh, cố tình đặt ra một khoảng cách để có thể nhìn thấu Kiyomi, song lúc này đây nàng không còn thấy điều đó ở anh ta nữa. Cách nói chuyện nhu mì của anh ta toát lên cái sự bối rối như thể không tài nào nắm bắt được mình nên cư xử với Kiyomi như thế nào, dù rằng chính anh ta đã nói là muốn tới đây.
“Trước đây tôi có nói sẽ cung cấp thông tin cho chị, đổi lại chị cho tôi phỏng vấn,” Naito mở đầu câu chuyện, mặt vẫn hướng về ban thờ thấp thoáng sau cửa ra vào. “Tôi đang không biết là như thế nào nữa.”
“Tôi cũng đoán anh đến vì việc đó.” Kiyomi nói.
Naito khẽ lắc đầu.
“Thật kỳ lạ, tôi lại mong giá mà cháu Tadashi là hung thủ. Trước đây tôi có bảo với chị, không đến mức nói ra thành lời, nhưng tôi cũng cảm nhận được là chị đã mong như vậy…”
Naito nói đúng, Kiyomi không đáp lại.
Nếu việc Tadashi là hung thủ đồng nghĩa với việc thằng bé vẫn còn sống thì Kiyomi không thể không chấp nhận cái tiền đề ấy. Dĩ nhiên, khi đó gia đình nàng sẽ bị thiên hạ chỉ trích gay gắt đến mức nào, sẽ phải trả cái giá lớn đến mức nào, càng nghĩ Kiyomi càng cảm thấy sợ hãi. Mặc dù vậy, nàng vẫn chuẩn bị tinh thần cho việc con trai mình là một tên tội phạm hung ác, và thậm chí chọn cách cầu mong chuyện đó xảy ra. Chừng nào Kiyomi vẫn là Kiyomi thì cho dù có đối mặt với sự thật này bao nhiêu lần đi nữa, nàng cũng vẫn sẽ nghĩ như vậy.
“Tôi cho rằng nếu vậy mình có thể không ngần ngại hỏi chị bất cứ điều gì. Chỉ nghĩ đến đấy thôi đã thấy phấn khích. Cảm giác đau khổ khi bị dư luận phê phán vì con trai là kẻ giết người, cảm giác thở phào nhẹ nhõm khi đứa con đó vẫn còn sống… Tôi đã rất muốn khắc họa những cảm xúc phức tạp và trái ngược đó dưới con mắt lạnh lùng của một nhà báo.”
Naito ngừng lại bằng một tiếng thở dài khe khẽ.
“Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như vậy…”
Kiyomi tiếp nhận câu nói chứa đựng sự trống rỗng của Naito như một sự bày tỏ niềm tiếc thương theo cách riêng của một nhà báo.
“Dĩ nhiên, khi chị ở vào vị trí gia đình của nạn nhân thì tôi cũng vẫn có những chuyện muốn hỏi chị. Nhưng trong trường hợp này, tôi lại muốn câu trả lời của chị sẽ chứa đựng sự tức giận, nỗi căm phẫn đối với những kẻ đã gây ra tội ác.”
Sự tức giận, nỗi căm phẫn… Những từ ngữ mà Naito vừa bật ra khỏi miệng bắt đầu quẩn quanh trong tâm trí Kiyomi.
“Một người làm công việc đưa tin về các vụ án như tôi nếu phải tìm ra giá trị gì đó cho cái nghề của mình thì chính là, thông qua việc truyền tải chân tướng sự thật của những sự việc đau lòng như thế này đến xã hội, tôi hy vọng mình có thể giúp ích trong việc tiêu diệt dù chỉ một mầm mống của những tội ác tương tự rất có thể sẽ xảy ra trong tương lai. Có điều, để đạt được điều đó, tôi cần những cảm xúc như tức giận hay căm phẫn. Đó là cảm xúc không thể tha thứ cho những kẻ đã gây ra vụ án man rợ này. Tôi có cảm giác nếu có thể chia sẻ điều đó đến thật nhiều người thì bài báo ấy sẽ có được một giá trị nhất định đối với xã hội. Có thể đó chỉ là tinh thần chính nghĩa rẻ tiền. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là chẳng phải thế giới này đang được nâng đỡ bởi những thứ như thế hay sao. Bản thân tôi cũng vì nghĩ vậy nên mới trực tiếp tham gia vào việc đưa tin cho rất nhiều vụ án.”
Naito khẽ gật đầu như thể đang xác nhận với chính mình, đoạn nói tiếp.
“Chính vì thế mà lần này, trước mắt tôi cũng muốn xác nhận với chị để xem trong lòng chị có những cảm xúc như tức giận hay căm phẫn đối với kẻ gây án hay không.”
Cách nói chuyện của Naito nghe như anh ta cũng không muốn hỏi câu này cho lắm. Lại vừa có vẻ như anh ta đã nửa phần đoán được câu trả lời của Kiyomi.
“Tôi không có,” Kiyomi nói, cứ như thể đang âm thầm trả lại cho Naito những ý nghĩ đang không ngừng quẩn quanh vô định trong đầu nàng. “Đến mức tôi cảm thấy thật đáng sợ.”
“Tức là chị tha thứ cho những kẻ gây án ư?”
“Không phải như vậy.”
“Hay chị không muốn thù ghét người khác…?”
“Không… Tôi không có những suy nghĩ cao thượng kiểu như tha thứ hay không muốn thù ghét ai.”
“Chị có muốn nói với họ là hãy trả Tadashi cho chị không?”
Naito liên tiếp đặt câu hỏi, anh ta đang cố khơi gợi từ bên trong nàng một thứ gì đó sắc nhọn, gai góc.
“Nếu nói vậy mà họ trả lại thằng bé cho tôi thì đương nhiên là tôi muốn nói rồi. Nhưng có làm cách gì thì Tadashi cũng không trở lại nữa,” Kiyomi đáp, đoạn thở dốc. “Tôi xin lỗi… Thật sự dù tôi có kêu gọi trái tim mình như thế nào, nó cũng không chịu hồi đáp cho tôi những cảm xúc như tức giận hay căm phẫn.”
“Không,” sau một hồi im lặng tỏ ý ngại ngần, cuối cùng Naito lại hỏi một lần nữa, cứ như thể bằng mọi giá anh ta phải hỏi câu này vậy. “Chuyện đó, quả nhiên là do ảnh hưởng từ việc chị từng mong con trai mình là hung thủ phải không?”
“Tôi không biết,” Kiyomi nói. “Đúng như anh nói đấy, dù thế nào tôi cũng mong Tadashi còn sống, ngay cả khi nó là hung thủ trong vụ án này đi nữa. Trong suốt thời gian đó, tâm trạng của tôi hoàn toàn là tâm trạng của người đứng cùng một phe với kẻ phạm tội. Có lẽ vì thế mà lúc này đây tôi không có cảm giác tức giận đối với hung thủ… Hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là cảm xúc của tôi đang bị tê liệt… Chính tôi cũng không biết nữa.”
“Điều đó có nghĩa là lúc này chỉ riêng chuyện chấp nhận sự ra đi của Tadashi đã đủ choán hết tâm trí chị rồi…?”
“Vâng,” Kiyomi đáp, đoạn nàng suy nghĩ một lát rồi nói tiếp. “Nhưng tôi vẫn không có cảm giác khi thời gian trôi đi thì trong lòng mình sẽ dấy lên những cảm xúc như vậy đâu.”
“Vậy ư…”
Naito buồn bã đáp lại.
“Tadashi mà nghe được chắc nó giận tôi lắm,” Kiyomi nói như thể đang tự chế nhạo mình. “Không đời nào có chuyện thằng bé lại là hung thủ. Sự thật cũng đã chứng minh điều đó, vậy nên hẳn thằng bé đã muốn tôi tin tưởng nó, và có lẽ đúng là tôi nên tin nó thật. Nhưng tôi lại không làm được.”
Cho dù bị dồn ép vào tình thế bất công, đến cuối cùng thằng bé vẫn không để mình đi vào con đường sai trái, đồng thời nó còn cố đưa tay ra giúp bạn. Đó cũng là hình ảnh đứa con trai mà Kiyomi kỳ vọng, một đứa thoạt nhìn có vẻ cục cằn nhưng bản chất hiền lành và tương lai nhất định sẽ trở thành một người đàn ông tử tế.
Kiyomi đã không thể đặt niềm tin vào con mình. Thậm chí nàng còn cư xử lạnh lùng với Kazuto, với những người muốn tin vào thằng bé.
Dù có bị trách móc là tại sao không tin tưởng Tadashi thì nàng cũng đành chịu. Kiyomi vừa mang những ăn năn, hối lỗi trong lòng, vừa nhìn đăm đăm vào bức di ảnh của con trai nằm sâu trong sảnh đường.
Ngồi từ chiếc ghế dài này nhìn vào, khuôn mặt thằng bé trông thật mờ ảo.
Song, cho dù có vận dụng trí tưởng tượng của mình như thế nào nàng cũng chỉ có thể cảm nhận được là Tadashi đang mỉm cười, như nó vẫn vậy.
“Khó thật chị nhỉ… Tôi không ở trong hoàn cảnh ấy nên cũng không nói được gì cả,” Naito nói như thể anh ta đã nghĩ rất lung mà không tìm ra câu trả lời. “Có điều, tôi nghĩ những người không có được cảm giác tức giận đối với người khác mà chỉ cảm thấy tự trách bản thân thật sự là những người bất hạnh. Sau khi chứng kiến nạn nhân của rất nhiều vụ án, tôi đã có ý nghĩ như vậy. Có thể nói chính vì thế mà tôi muốn bằng cách nào đó tìm ra cảm xúc tức giận ở họ.”
Bất hạnh… Câu nói đó tan đi rất nhanh mà chẳng kịp quẩn quanh trong tâm trí Kiyomi.
“Tôi không biết bản thân mình có gì không giống so với gia đình các nạn nhân khác trong những vụ án kiểu này,” Kiyomi nói. “Nhưng một khi đã liên quan đến những vụ án như thế này, liệu có ai là không bất hạnh cơ chứ? Đâu cứ gì nạn nhân, tôi nghĩ ngay cả kẻ gây án và gia đình của họ, tất cả đều bất hạnh đến khủng khiếp. Tôi cảm thấy chỉ riêng điều đó là mình hiểu. Một vụ án vốn là như vậy mà.”
Đáp lại từ Naito chỉ là một cảm giác tựa như anh ta vừa mới nín thở trong phút giây thoảng qua.
“Tôi đã cố tin Tadashi là một trong những hung thủ của vụ án, nhưng ngay cả khi đó, thật sự tôi cũng rất khổ sở. Cảm giác giống như mình đang bơi mãi, bơi mãi giữa làn nước tối đen như mực, trong đầu chỉ có độc một suy nghĩ vô căn cứ rằng bến bờ là đây. Đúng là đau khổ khôn xiết… Nếu thằng bé là hung thủ thì có thể tôi chỉ thấy nhẹ nhõm trong phút chốc khi biết nó còn sống. Để rồi sau đó những ngày tháng đau khổ sẽ lại ập đến, chắc tôi sẽ bị nghiền nát mất.”
Kiyomi chăm chú soi vào nỗi thống khổ còn sót lại trong đáy lòng. Thế rồi, nàng bỗng có cảm giác như thể Tadashi cũng đang nhìn vào đó cùng nàng.
Nàng nghĩ thằng bé biết hết.
Quả nhiên trong bức di ảnh, nó vẫn đang mỉm cười.
Chính vì biết nên nó mới không trách nàng.
Kiyomi khẽ cắn đôi môi đang run rẩy, đoạn nói tiếp.
“Tôi… Tôi đã được Tadashi cứu vớt.”
Liệu có phải nàng đã lại trở nên bất hạnh khi nghĩ vậy không nhỉ.
Nàng cũng không biết nữa.
Naito không nói gì thêm.
Một sự tĩnh lặng đang lay động trong không gian.
HẾT