Người Đàn Bà Bí Ẩn

Lượt đọc: 245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
luật của kẻ chinh phục

Dù bị hành hạ tàn bạo nhưng Paul không phản ứng, mặc kệ chúng mắm môi mắm lợi đẩy anh về phía vực thẳm dốc đứng, trong thâm tâm anh vẫn không ngừng tính toán. “Về mặt toán học, mình chắc chắn hai vụ nổ xảy ra ở những khoảng cách tương ứng là ba trăm và bốn trăm thước. Thế nên mình cũng chắc chắn Bernard và Hoàng tử Conrad đã tới phía bên kia hầm trong khi bọn lính đuổi theo ở phía bên này hầm. Và thế là tất cả đều ổn.”

Ngoan ngoãn với một chút cảm giác tự mãn giễu cợt, anh trải qua những thủ tục hành hình. Mười hai tên lính được giao nhiệm vụ hành hình dàn hàng ngang dưới các tia sáng của ngọn đèn pha chạy điện và sẵn sàng chờ lệnh. Tên Hạ sĩ mà anh bắn bị thương lúc nãy trong cuộc đấu súng lê bước đến bên anh và gầm gừ: “Bắn!... Mày sẽ bị bắn chết, thằng Pháp bẩn thỉu!”

Anh trả lời với một tiếng cười: “Không một chút nào! Mọi chuyện không phải lúc nào cũng nhanh thế đâu.”

“Bắn!” Tên kia lặp lại. “Mệnh lệnh của Trung úy đấy.”

“Ngài Trung úy của mày còn chờ cái gì nữa thế?”

Tên Trung úy đang xem xét nhanh ngay phía cửa hầm. Bọn lính đã vào trong hầm đang quay về, nửa chết ngạt vì khói từ vụ nổ. Còn tên lính canh gác, kẻ mà Bernard đã buộc phải loại bỏ, hắn đang mất máu không cầm được, không tài nào thu được thêm chút thông tin gì nữa từ hắn.

Vào lúc ấy, các trại lính vừa được người truyền tin từ căn biệt thự phái đến cho biết rằng Hoàng tử Conrad vừa biến mất. Bọn sĩ quan được lệnh tăng cường phòng vệ gấp đôi và canh chừng cẩn mật thật kĩ lưỡng, đặc biệt tại các lối vào.

Đương nhiên, Paul đã tính trước sự chuyển hướng này hoặc bước ngoặt tương tự khác sẽ làm chậm lại buổi hành hình anh. Bình minh đang dần ló rạng và anh không hề nghi ngờ điều ấy, Hoàng tử Conrad đã bị bỏ lại ngủ chết giấc vì say rượu trong phòng, một trong các người hầu cận của y đã được dặn phải trông chừng y. Nhận thấy các cửa ra vào đã khóa kín, chắc hẳn tên người hầu này đã rung chuông báo động. Hành động này sẽ dẫn đến một cuộc truy tìm ngay lập tức.

Nhưng điều khiến Paul ngạc nhiên đó là không ai nghi ngờ rằng Hoàng tử đã bị mang đi qua đường hầm. Tên lính gác thì đang bất tỉnh và không thể nói được gì. Bọn lính đã không nhận ra trong hai kẻ đào tẩu được phát hiện ở khoảng cách xa, một kẻ đang kéo lê một kẻ khác. Nói tóm lại, có ý nghĩ cho rằng Hoàng tử đã bị ám sát. Những kẻ giết y chắc đã vùi xác y vào góc nào đó trong các mỏ đá sau đó bỏ trốn. Hai tên trong số này đã trốn thoát thành công. Kẻ thứ ba bị bắt làm tù binh. Và thế là không ai nghi ngờ chút gì đến một kế hoạch mà tính táo bạo của nó đơn giản dập tắt mọi sự tưởng tượng.

Dù sao đi nữa, không còn ai thắc mắc về chuyện xử bắn Paul nếu chưa có cuộc điều tra tạm thời, kết quả cuộc điều tra phải được chuyển lên cơ quan có thẩm quyền cao nhất. Anh được áp giải đến căn biệt thự, áo khoác ngoài kiểu Đức của anh bị lột ra, khám xét cẩn thận và cuối cùng anh bị nhốt trong một phòng ngủ, dưới sự bảo vệ của bốn tên lính vạm vỡ.

Anh tranh thủ vài giờ gà gật, vui mừng vì có thời gian nghỉ ngơi, một điều anh thực sự rất cần, cảm thấy tâm trí được thư giãn, bởi lúc này Karl thì đã chết, nữ Bá tước Hermine không có mặt, còn Elisabeth đang ở một nơi an toàn, anh chẳng còn việc gì để làm nữa ngoại trừ chờ đợi một chuỗi những sự kiện theo quy tắc.

Lúc mười giờ, anh có khách đến thăm, là một tên tướng quân rất nôn nóng muốn được thẩm vấn anh, và khi không nhận được những câu trả lời thỏa mãn, hắn rất giận dữ, nhưng vẫn có sự dè dặt nhất định mà Paul nhìn thấu trong đó sự tôn trọng vốn được dành cho những tên tội phạm danh tiếng. Và anh tự nhủ: “Chuyện gì phải đến rồi sẽ đến. Chuyến thăm này chỉ là bước chuẩn bị cho mình gặp gỡ tên đại sứ nghiêm túc hơn mà thôi, một dạng như đại diện toàn quyền.”

Từ những lời của viên tướng anh biết rằng chúng vẫn đang đi tìm xác chết của tên Hoàng tử. Thực tế, lúc này chúng đang mở rộng phạm vi tìm kiếm nằm ngoài các quận gần nhất, tìm kiếm đầu mối mới thu được khi phát hiện Hoàng tử mất tích và từ những tiết lộ của tên tài xế mà Paul và Bernard đã nhốt trong nhà để xe, cũng như chiếc xe phóng đi rồi lại quay về, theo báo cáo của bọn lính gác, làm mở rộng đáng kể phạm vi điều tra.

Lúc mười hai giờ, Paul được dọn một bữa trưa khá thịnh soạn. Những sự chú ý dành cho anh tăng lên. Bia được phục vụ kèm bữa trưa và sau đó là cà phê.

“Có thể mình sẽ phải ăn kẹo đồng” Anh nghĩ. “Nhưng phải được tiến hành chính thức và phải sau khi chúng biết chính xác kẻ bí ẩn mà chúng có vinh dự xử bắn này là ai, đó là chưa kể những động cơ trong kế hoạch của mình và những kết quả thu được. Giờ chỉ còn mình là người duy nhất có thể cho chúng biết chi tiết thôi. Thế nên...”

Anh cảm nhận rõ ràng sức mạnh vị thế của mình và vai trò cần thiết của kẻ địch góp phần đảm bảo kế hoạch của anh sẽ thành công, đến nỗi một tiếng sau đó, anh không ngạc nhiên khi mình bị giải đến một phòng khách nhỏ trong căn biệt thự, trước mặt hai người đeo đầy vòng cổ bằng vàng, những kẻ này trước tiên soát người anh một lần nữa, thấy rằng anh đã bị trói kĩ hơn trước nhiều.

Anh nghĩ: “Ít nhất cũng phải cỡ Thủ tướng lặn lội đường xa từ Berlin đến đây gặp mình… trừ phi thực sự...”

Tận trong thâm tâm, xét theo hoàn cảnh, anh không thể không đoán trước phải có sự can thiệp thậm chí từ cấp có thẩm quyền còn cao hơn cả ngài Thủ tướng; và khi nghe thấy tiếng xe ô tô dừng đỗ dưới những ô cửa sổ căn biệt thự, thấy hai kẻ đeo đầy vòng cổ vàng kia bối rối, anh tin rằng những suy đoán của mình đã đúng.

Mọi thứ đã sẵn sàng. Thậm chí ngay cả khi chưa ai xuất hiện, hai kẻ kia cũng tự đứng dậy, nghiêm nghị và cứng ngắc; những tên lính chợt đứng im như tượng, trông như những con búp bê lạc lõng trên con thuyền của Noé.

Cánh cửa bật mở. Một bóng hình lướt vào trong nhanh như gió, vang lên tiếng lanh canh của những cái đinh thúc ngựa và thanh kiếm lưỡi cong. Người đàn ông vừa đến theo cách này cho ta ấn tượng đang rất vội vã, những muốn khởi hành ngay tắp lự. Lão chỉ muốn kết thúc chuyện này trong có vài phút thôi.

Như thể nhận được tín hiệu của lão, tất cả những người có mặt trong phòng đều tản đi hết.

Hoàng đế và viên sĩ quan người Pháp đứng mặt đối mặt. Ngay lập tức. Hoàng đế lên tiếng hỏi bằng giọng giận dữ: “Ngươi là ai? Ngươi đến đây làm gì? Đồng bọn của ngươi gồm những ai? Các ngươi hành động theo mệnh lệnh của ai?”

Thật khó nhìn ra bên trong lão hình bóng từng xuất hiện trong các bức ảnh minh họa trên bìa tạp chí, vì gương mặt lão đã biến thành chiếc mặt nạ mệt mỏi và bị tàn phá bởi tuổi già, hằn lên những nếp nhăn và biến dạng vì những đốm vàng.

Paul run lên vì căm hận, giống nỗi căm hận mang tính cá nhân vì những nỗi đau khổ của riêng anh bị gợi lên, hơn là nỗi căm hận hình thành từ nỗi khiếp sợ và khinh miệt dành cho tên tội phạm có quyền lực cao nhất anh hình dung được. Bất chấp quyết tâm nung nấu muốn gạt hết những phép tắc thông thường, những quy định tôn trọng dành cho người già sang một bên, anh chỉ đáp: “Kêu họ cởi trói cho tôi!”

Hoàng đế giật mình. Chắc đây là lần đầu tiên có kẻ nói thẳng vào mặt lão như thế, lão thốt lên: “Chẳng nhẽ ngươi quên chỉ cần một lời của ta là ngươi sẽ bị bắn chết sao! Ngươi dám ra điều kiện à!...”

Paul vẫn im lặng. Hoàng đế hết đi lên lại đi xuống, bàn tay lão đặt trên chuôi gươm kéo lê trên thảm. Hai lần lão dừng lại và nhìn Paul; khi Paul đứng im không cử động dù chỉ là mí mắt, lão lại đi tiếp, biểu hiện phẫn nộ ngày càng tăng. Rồi bất chợt, lão nhấn vào một cái nút trên chiếc chuông điện tử.

“Cởi trói cho hắn!” Lão nói với mấy tên lính đang lao như gió vào phòng.

Khi được cởi dây trói, Paul đứng dậy như một người lính trước sự hiện diện của viên sĩ quan cấp cao của anh ta.

Căn phòng lại yên tĩnh. Tiếp theo, Hoàng đế bước đến chỗ Paul, kê cái bàn làm hàng rào chắn giữa hai người, rồi lão hỏi, bằng giọng khàn khàn: “Hoàng tử Conrad thế nào?”

Paul trả lời: “Hoàng tử Conrad chưa chết, thưa ngài; y vẫn khỏe.”

“Ôi!” Hoàng đế nói, rõ ràng thấy nhẹ nhõm. Mặc dù thấy miễn cưỡng khi đề cập đến chuyện này, lão nói tiếp: “Chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến những vấn đề liên quan tới ngươi. Tấn công... do thám... đó là chưa nói đến chuyện sát hại một trong những kẻ hầu cận tốt nhất của ta...”

“Tên gián điệp Karl phải không thưa ngài? Tôi chỉ giết hắn để tự vệ thôi.”

“Nhưng ngươi đã giết hắn? Vì tội giết người cộng thêm tất cả các tội còn lại, ngươi sẽ bị xử bắn.”

“Không, thưa ngài. Mạng của Hoàng tử Conrad đổi lấy mạng của tôi.”

Hoàng đế nhún vai. “Nếu Hoàng tử Conrad còn sống thì sẽ được tìm thấy thôi.”

“Không, thưa ngài, sẽ không tìm được y nữa đâu.”

“Không còn nơi nào ở nước Đức này mà đội tìm kiếm của ta không tìm được.” Lão tuyên bố, giáng một nắm đấm xuống bàn.

“Hoàng tử Conrad không còn ở Đức nữa, thưa ngài.”

“Hả? Cái gì cơ? Vậy nó đang ở đâu?”

“Ở Pháp.”

“Ở Pháp!”

“Vâng, thưa ngài, tại Pháp, ở lâu đài Ornequin, các bạn của tôi đang giam giữ y. Nếu tôi không quay về với họ vào lúc sáu giờ chiều mai, Hoàng tử Conrad sẽ được bàn giao cho các chỉ huy quân sự.”

Hoàng đế có vẻ bị nghẹt thở, nghiêm trọng tới nỗi cơn giận dữ của lão tan biến, thậm chí lão không thể che giấu sức sát thương của cú đánh này. Toàn bộ sự sỉ nhục, toàn bộ sự chế nhạo hẳn sẽ trút xuống lão, trút xuống triều đại và cả đế chế của lão nếu con trai lão bị bắt làm tù binh, khắp cả thế giới hẳn sẽ cười rộ lên trước tin tức này. Sự an toàn cho kẻ địch khi có một con tin như thế trong tay! Tất cả những điều này thể hiện trong ánh mắt lo âu và đôi vai rũ xuống của lão.

Paul cảm thấy sướng run lên vì chiến thắng. Tên Hoàng đế này đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh, như khi anh lấy đầu gối kẹp chặt đối thủ của mình và hắn van xin tha thứ, cán cân lực lượng trong cuộc xung đột này đã nghiêng hẳn về phía anh, đến nỗi khi Hoàng đế ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt Paul, anh cảm thấy mình là kẻ thắng cuộc.

Hoàng đế có thể hình dung rất nhiều chương hồi khác nhau của tấn bi kịch diễn ra đêm qua: đột nhập qua đường hầm, bắt cóc theo lối đường hầm, việc cho nổ mìn nhằm đảm bảo những kẻ tấn công có cơ hội trốn thoát; tính táo bạo điên rồ của cuộc phiêu lưu khiến lão lảo đảo. Lão lẩm bẩm: “Ngươi là ai?”

Paul thấy hơi nhẹ nhõm trước thái độ cứng nhắc của lão. Anh đặt bàn tay run rẩy lên trên mặt bàn giữa hai người, và nói bằng giọng trang nghiêm: “Mười sáu năm trước, thưa ngài, vào cuối giờ chiều một ngày tháng Chín, ngài đã đến kiểm tra những công trình trong đường hầm mà ngài đang xây từ phố Ebrecourt đến Corvigny dưới sự hướng dẫn của một người - tôi sẽ mô tả về ả sau - một người giữ vị trí rất cao trong nhóm mật vụ của ngài. Vào lúc hai người rời khỏi một ngôi nhà thờ nhỏ nằm trong khu rừng Ornequin, ngài đã gặp gỡ hai người Pháp, một người cha và cậu con trai - ngài nhớ chứ, thưa ngài? Hôm ấy trời mưa - và cuộc gặp gỡ khiến ngài thấy khó chịu tới nỗi ngài đã phê chuẩn cho thuộc cấp đi trút giận thay mình. Mười phút sau, ả phu nhân đi cùng ngài quay lại và cố gắng dụ một trong hai người Pháp kia, người cha, cùng quay về với ả đến lãnh thổ nước Đức, bịa ra một cái có rằng ngài muốn nói chuyện với ông ấy. Người đàn ông Pháp kia từ chối. Và ả đã giết chết ông ấy trước sự chứng kiến của đứa con trai. Tên ông ấy là Delroze. Ông ấy là cha tôi.”

Hoàng đế lắng nghe với nỗi kinh ngạc tăng dần. Dường như Paul thấy sắc mặt lão ngày càng vàng hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, lão vẫn giữ vẻ bình tĩnh trước ánh mắt của Paul. Với lão, cái chết của ngài Delroze nào đó hoàn toàn chỉ là một trong những biến cố nhỏ mà một hoàng đế chẳng thèm để tâm tới. Lão còn nhớ tới nó làm gì?

Thế nên lão suy sụp trước những chi tiết của một tội ác mà mình chắc chắn không hề ra lệnh, cho dù sự đam mê với tội phạm biến lão thành kẻ đồng lõa của tội ác đó, một lúc sau, lão tự hài lòng đưa ra nhận xét: “Nữ Bá tước Hermine phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình.”

“ Ả chịu trách nhiệm với chính ả thôi.” Paul phản lại. “Dễ thấy rằng cảnh sát tại đất nước của ả sẽ không chịu đưa ả ra hầu tòa vì tội ác này.”

Hoàng đế nhún vai, ra vẻ như không muốn thảo luận những vấn đề đạo đức và hoạt động chính trị cao cấp tại Đức. Lão nhìn đồng hồ, rung chuông, thông báo mình sẽ sẵn sàng rời khỏi đây trong vài phút nữa, quay sang Paul, lão nói: “Vậy là để trả thù cho cái chết của cha mình mà ngươi đã bắt Hoàng tử Conrad đi?”

“Không, thưa ngài, đó là chuyện giữa nữ Bá tước Hermine và tôi; còn Hoàng tử Conrad chẳng có tí ân oán nào cần giải quyết với tôi cả. Khi Hoàng tử Conrad đang ở tại lâu đài Ornequin, y đã khó chịu khi bày tỏ nỗi lòng với một phu nhân đang sống trong nhà. Thấy mình bị cự tuyệt, y đã bắt cô ấy và mang tới nơi đây, tới biệt thự của y, như một tù binh. Vị phu nhân ấy mang tên của tôi, và tôi đến đây để đưa cô ấy trở về.”

Từ thái độ của Hoàng đế, anh thấy rõ lão chả biết gì về câu chuyện này, rằng những trò đùa tinh nghịch của đứa con trai là nguồn cơn khiến lão rất lo lắng.

“Ngươi chắc chứ?” Lão hỏi. “Vị phu nhân đấy có ở đây không?”

“Đêm qua cô ấy đã ở đây, thưa ngài. Nhưng nữ Bá tước Hermine đã quyết tâm loại bỏ cô ấy và trao cô ấy vào tay tên Karl gián điệp, với những hướng dẫn mang cô ấy rời xa khỏi bàn tay của Hoàng tử Conrad và hạ độc cô ấy.”

“Đó là lời dối trá!” Hoàng đế thốt lên. “Một lời dối trá khốn kiếp!”

“Có một cái chai nữ Bá tước Hermine đã trao cho tên Karl gián điệp.”

“Rồi thì sao? Rồi thì sao?” Hoàng đế nói, bằng giọng giận dữ.

“Rồi thưa ngài, tên Karl gián điệp đã chết và tôi không biết cái nơi vợ mình bị đưa tới, nên tôi quay về đây. Hoàng tử Conrad đã ngủ. Với sự trợ giúp của một trong số những người bạn, tôi đã mang y xuống khỏi phòng và đưa về Pháp qua lối đường hầm.”

“Và ta cho rằng ngươi muốn vợ mình được tự do để đổi lấy sự tự do của nó?”

“Vâng, thưa ngài.”

“Nhưng ta không biết cô ta đang ở đâu hết!” Hoàng đế thốt lên.

“Cô ấy đang ở trong một căn nhà nông thôn thuộc quyền sở hữu của nữ Bá tước Hermine. Có lẽ ngài chỉ cần suy nghĩ chút thôi, thưa ngài... một ngôi nhà nông thôn cách đây vài giờ chạy xe, chẳng hạn một trăm hoặc một trăm hai mươi dặm là tối đa.”

Hoàng đế không nói gì, không ngừng gõ gõ xuống bàn một cách giận dữ bằng quả táo chuỗi gươm. Rồi lão nói: “Tất cả những gì ngươi cần chỉ có thể thôi hả?”

“Không, thưa ngài.”

“Cái gì? Ngươi còn muốn nữa à?”

“Vâng, thưa ngài, thả tự do cho hai mươi tù binh Pháp có tên trong danh sách được Tổng Tư lệnh Pháp trao cho tôi.”

Lần này Hoàng đế giậm chân đánh rầm một cái. “Ngươi điên rồi à! Hai mươi tù binh! Và ta đoán là có cả các sĩ quan nữa chứ? Các chỉ huy quân đoàn? Các tướng quân nữa chứ?”

“Danh sách còn có cả tên các binh nhì, thưa ngài.”

Hoàng đế không chịu lắng nghe thêm nữa. Cơn phẫn nộ của lão thể hiện ra bằng những cử chỉ tức tối và những từ ngữ ngắt quãng. Đôi mắt lão nhìn Paul tóe lửa. Ý tưởng phải tuân thủ những mệnh lệnh của một tên lính Pháp quèn, bản thân còn đang bị bắt giữ nhưng lại ở vào vị thế ra luật, đúng là cực kỳ khó chịu. Thay vì trừng phạt loại kẻ thù láo xược này, lão lại phải tranh luận với hắn và cúi đầu trước những đề xuất quá đáng của hắn. Nhưng lão không còn lựa chọn. Không còn lối thoát. Đối thủ của lão là kẻ mà dù có tra tấn dã man đi nữa thì hắn cũng không lùi bước.

Paul nói tiếp: “Thưa ngài, sự tự do của vợ tôi đổi lại sự tự do của Hoàng tử Conrad thực sự không phải là cuộc mặc cả công bằng đâu. Thưa ngài, vợ tôi có bị bắt làm tù binh hay còn tự do ngài cũng có quan tâm đâu? Không, điều hợp lý duy nhất đó là việc thả Hoàng tử Conrad phải là trung tâm của cuộc trao đổi biện minh cho nó. Còn hai mươi tù nhân Pháp cũng chẳng phải là quá nhiều... Hơn nữa, việc này không cần thiết phải được tiến hành công khai. Các tù binh có thể quay về Pháp, từng người một, nếu ngài muốn, như thể trao đổi các tù binh Đức có cùng cấp bậc vậy... thế nên...”

Điều mỉa mai của những từ ngữ hòa giải này nhằm dụng ý làm mềm đi sự cay đắng của thất bại và che giấu cú đấm trí mạng vào niềm tự tôn của Hoàng đế, dưới cái mác nhượng bộ! Paul triệt để tận hưởng từng phút giây này. Anh có ấn tượng rằng người đàn ông này, người mà nhỡ may lòng tự trọng của lão bị tổn thương tí chút thôi cũng có thể gây ra thương đau vô vàn, nhưng lão sẽ còn đau khổ nặng nề hơn nhiều khi phải ngắm nhìn kế hoạch huy hoàng của mình nát thành cám dưới đòn công kích dữ dội ghê gớm của số mệnh.

“Mình trả thù tuyệt thật.” Paul tự nhủ. “Và đây mới là bước khởi đầu thôi!”

Thỏa ước đầu hàng đã ở trước mắt. Hoàng đế tuyên bố: “Ta sẽ xem xét... Ta sẽ truyền lệnh...”

Paul phản đối: “Đợi chờ sẽ nguy hiểm lắm đấy, thưa ngài. Việc bắt giữ Hoàng tử Conrad có thể rất nổi tiếng tại Pháp...”

“Được rồi.” Hoàng đế nói. “Đưa Hoàng tử Conrad quay về và vợ ngươi sẽ được thả về với ngươi trong cùng ngày.”

Nhưng Paul vẫn không mảy may động lòng. Anh khăng khăng đòi lão phải khiến anh cảm thấy tin tưởng hoàn toàn.

“Không, thưa ngài.” Anh nói. “Tôi không nghĩ rằng mọi chuyện có thể xảy ra như thế. Vợ tôi đang trong tình cảnh hung hiểm nhất, chính mạng sống của cô ấy cũng đang gặp nguy. Tôi phải đề nghị đưa tôi đến chỗ cô ấy ngay lập tức. Cô ấy và tôi tối hôm nay sẽ quay về Pháp. Điều bắt buộc là vợ chồng tôi phải có mặt tại Pháp vào tối nay.”

Anh lặp lại những từ này một cách rành rọt rồi nói thêm: “Còn về phần các tù binh người Pháp, thưa ngài, họ có thể trở về trong những điều kiện như ngài muốn. Tôi sẽ trao cho ngài danh sách tên của họ cùng địa điểm nơi họ bị nhốt.”

Paul lấy một cái bút chì và một tờ giấy. Khi anh viết xong, Hoàng đế giật lấy danh sách từ tay anh và gương mặt lão ngay lập tức chấn động. Từng cái tên dường như khiến lão run rẩy vì cơn giận vô ích. Lão vò nát tờ giấy thành quả bóng như thể quyết tâm cắt đứt toàn bộ cuộc dàn xếp này. Nhưng bỗng lão buông xuôi, bằng cử động nhanh như chớp, như thể hối hả quyết tâm làm cho xong cái việc đáng ghét, lão rung chuông ba lần.

Một viên sĩ quan cân vụ xuất hiện với bước chân nhanh nhẹn, giậm mạnh hai gót chân trước mặt Hoàng đế.

Lão suy nghĩ thêm mấy giây nữa, rồi truyền lệnh: “Lái xe đưa Trung úy Delroze đến lâu đài Hildensheim rồi đưa anh ta cùng vợ quay về các tiền đồn tại Ebrecourt. Trong tuần này gặp gỡ anh ta tại đúng nơi này trên phòng tuyến của chúng ta. Đi cùng anh ta sẽ là Hoàng tử Conrad và cậu cùng hai mươi tù binh Pháp có tên được ghi trên danh sách này. Cậu phải tiến hành cuộc trao đổi này bí mật tuyệt đối, trao đổi rồi chốt với Trung úy Delroze đây. Đó, làm đi. Nhớ liên tục cập nhật tin tức cho ta bằng các báo cáo cá nhân.”

Những lời này được thốt ra bằng giọng nhát gừng uy quyền, như thể một loạt những biện pháp mà Hoàng đế áp dụng cho sáng kiến của chính lão, không hề phải chịu bất kỳ sức ép nào mà chỉ đơn thuần là thực thi ý nguyện đế vương.

Thế nên sau khi giải quyết xong vấn đề, lão bước ra ngoài, đầu ngẩng cao, dáng đi vênh váo kéo theo thanh gươm và đội giày thúc ngựa kêu leng keng.

“Thêm một chiến thắng vinh quang nữa về phần lão! Đúng là một diễn viên xuất sắc!” Paul nghĩ, không kiềm chế được bèn phá lên cười, trước vẻ kinh hoàng tột độ của tên sĩ quan.

Anh nghe thấy tiếng xe của Hoàng đế phóng đi. Cuộc thẩm vấn chỉ kéo dài chưa đầy mười phút.

Một lúc sau đến lượt anh cũng bước ra ngoài, vội vã trên con đường đến Hildensheim.

« Lùi
Tiến »