Trong trạng thái tuyệt vọng tột độ trước những lời nói bị ném vào mặt mình, Paul cảm thấy cần phải hành động ngay lập tức, thậm chí hệt như anh đã làm tại quang cảnh bữa tiệc do Hoàng tử Conrad tổ chức. Chắc chắn, mọi hy vọng đã không còn. Kế hoạch của anh là sử dụng đường hầm trước khi có chuông báo động đã tan vỡ. Cứ cho là anh đã thành công tìm được và giải cứu Elisabeth, một việc bất ngờ rất khó có khả năng xảy ra, thì đúng vào lúc đó liệu điều này có diễn ra không? Và sau đó làm thế nào anh trốn thoát được kẻ địch và quay về Pháp?
Không, từ nay trở đi, không gian và thời gian cùng chống lại anh. Thất bại của anh thảm hại đến nỗi chẳng còn làm được gì nữa ngoài việc từ bỏ và đợi chờ cú đấm kết liễu.
Thế nhưng anh không bỏ cuộc. Anh thấy rằng bất kỳ sự yếu đuối nào cũng không thể bù đắp lại được. Sự bốc đồng đã đưa anh đi xa tới mức này phải được tiếp tục mà không bị cản trở, phải được tiếp tục thật mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh bước đến chỗ tên gián điệp. Người đàn bà đang cúi xuống xem xét xác chết nhờ ánh sáng của một trong các ngọn đèn mà cô ta đã hạ xuống.
“Hắn chết rồi đúng không?” Paul hỏi.
“Phải, hắn chết rồi. Hai viên đạn găm vào lưng.” Rồi cô ta lẩm bẩm, bằng giọng òa vỡ: “Việc tôi vừa làm thật khủng khiếp. Chính tay tôi đã giết chết gã! Nhưng đó không phải là án mạng, đúng không thưa ngài? Và tôi có quyền làm thế đúng không?... Nhưng mà vẫn khủng khiếp như nhau cả thôi... Tôi đã giết Karl mất rồi!”
Gương mặt cô ta vốn trẻ trung và vẫn khá xinh đẹp, cho dù về tổng thể đã méo mó. Đôi mắt cô ta dường như dán chặt vào cái xác.
“Cô là ai?” Paul hỏi.
Cô ta trả lời, nức nở: “Tôi là người tình của gã... và còn tốt hơn... hoặc tệ hơn thế. Gã đã lập lời thề nguyền rằng sẽ cưới tôi... Nhưng lời thề của Karl! Gã là một kẻ dối trá, thưa ngài, đúng là một thằng hèn!... Ôi, những chuyện tôi biết về gã!... Chỉ cần mỗi việc giữ mồm giữ miệng, bản thân tôi đây dần dần đã trở thành đồng lõa của gã. Gã từng đe dọa tôi như thế! Tôi không còn yêu gã nữa, nhưng tôi sợ gã nên nghe lời gã... đến tận cùng. Ôi, ghê tởm làm sao!... Và gã biết tôi ghê tởm gã như thế nào. Gã từng thường xuyên nói rằng: “Cô hoàn toàn có khả năng giết chết tôi vào ngày nào đó.” Không thưa ngài, tôi đã từng nghĩ tới chuyện đó nhưng tôi lại không bao giờ có đủ can đảm. Chỉ là vừa nãy khi tôi thấy rằng gã sắp sửa đâm ngài... và trên hết là khi tôi nghe thấy tên ngài...”
“Tên tôi ư? Thế thì có liên quan gì?”
“Ngài là chồng của phu nhân Delroze.”
“Thế thì sao?”
“Tôi biết cô ấy. Không lâu lắm, mới chỉ từ ngày hôm nay thôi. Sáng hôm nay, trên đường quay về từ Bỉ, Karl đã đi qua thành phố nơi tôi sống và dẫn tôi đến dinh thự của Hoàng tử Conrad. Gã bảo tôi rằng tôi là hầu gái của một phu nhân người Pháp, người mà chúng tôi sẽ mang đến một tòa lâu đài. Tôi biết điều ấy có nghĩa là gì. Tôi nên một lần nữa trở thành kẻ đồng lõa của gã, truyền cảm hứng, tự tin. Và rồi tôi trông thấy vị phu nhân người Pháp đó, tôi thấy cô ấy khóc, cô ấy thật dịu dàng và nhân hậu đến nỗi tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy. Tôi đã hứa sẽ cứu cô ấy... Chỉ là tôi chưa từng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ diễn ra như thế này, bằng cách giết Karl...”
Bỗng cô ta đứng dậy và nói, bằng giọng khô cứng: “Nhưng chuyện này phải vậy thôi, thưa ngài. Nó phải xảy ra, vì tôi đã biết quá nhiều về gã. Nó phải thế thôi, hoặc gã hoặc tôi... Và đó là gã… tôi không thể kiềm chế được và tôi không hối tiếc... Gã chính là thằng đê tiện xấu xa nhất thế gian này; và với những kẻ như gã, người ta không được phép chần chừ. Không, tôi không hối tiếc.”
Paul hỏi: “Gã rất trung thành với nữ Bá tước Hermine đúng không?”
Cô ta nhún vai, hạ giọng xuống trả lời: “Ôi, xin ngài đừng nói về ả! Ả còn kinh khủng hơn thế, và ả vẫn còn sống. À, nếu trong trường hợp ả là nghi phạm!”
“Người đàn bà này là ai?”
“Sao tôi biết được? Ả cứ đến rồi lại đi, ả có thể biến thành bà chủ bất cứ lúc nào mình muốn. Mọi người tuân lệnh ả như tuân lệnh Hoàng đế. Ai ai cũng khiếp sợ ả... như họ làm với anh trai của ả.”
“Anh trai của ả?”
“Phải, Thiếu tá Hermann.”
“Cái gì cơ? Ý cô muốn nói Thiếu tá Hermann là anh trai của ả?”
“Thì đương nhiên! Hơn nữa, ngài chỉ cần nhìn hắn thôi. Hắn chính là một bản sao y đúc của nữ Bá tước Hermine!”
“Cô từng thấy hai người họ ở cạnh nhau rồi à?”
“Tôi nói rồi mà, tôi không nhớ được. Sao ngài hỏi vậy?”
Thời gian quý giá đến nỗi Paul không thể cứ dông dài. Ý kiến của người phụ nữ về nữ Bá tước Hermine cũng chẳng quan trọng lắm. Anh hỏi: “Ả đang ở tại lâu đài của Hoàng tử à?”
“Hiện tại thì đúng. Hoàng tử đang ở trên tầng một, phía sau lâu đài; ả cũng ở trên tầng đó nhưng ở phía mặt tiền.”
“Nếu tôi cho ả biết rằng Karl đã bị tai nạn, rằng gã đã cử tôi, lái xe của gã đến, để nói cho ả biết, liệu ả có chịu gặp tôi không?”
“Chắc chắn.”
“Ả có quen biết lái xe của Karl không kẻ mà tôi giả mạo ấy?”
“Không! Hắn là một tên lính mà Karl mang theo từ Bỉ.”
Paul suy nghĩ một lúc rồi nói: “Giúp tôi một tay.”
Họ đẩy cái xác về phía con mương ven đường, thả xác lăn xuống dưới, vùi lấp bằng những cành cây chết.
“Tôi sẽ quay lại căn biệt thự.” Anh nói. “Còn cô cứ đi bộ cho đến khi tới được dãy nhà đầu tiên. Đánh thức mọi người dậy, kể cho họ nghe câu chuyện Karl bị tài xế của gã giết chết như thế nào, cô chạy trốn ra làm sao. Thời gian để báo cảnh sát, thẩm vấn cô rồi gọi điện đến căn biệt thự sẽ lâu hơn tôi cần đấy.”
Cô ta hốt hoảng. “Nhưng còn nữ Bá tước Hermine?”
“Không phải sợ đâu. Cứ cho rằng tôi không tước đi của ả cái quyền làm bà chủ, làm sao ả có thể nghi ngờ cô được, khi các cuộc điều tra của cảnh sát sẽ chỉ đổ riệt cho tôi đã gây ra mọi chuyện? Hơn nữa, chúng ta không còn lựa chọn.”
Và không nói thêm lời nào nữa, anh khởi động xe, ngồi vào trước tay lái, bất chấp những lời van xin của người phụ nữ, anh phóng xe đi.
Anh vẫn lái xe với sự háo hức và quyết định như cũ, như thể đã thu xếp xong những điều kiện của một kế hoạch mới nào đó mà anh đã tính hết từng chi tiết nhỏ, như thể anh cảm thấy chắc chắn kế hoạch sẽ thành công.
“Mình sẽ gặp nữ Bá tước.” Anh tự nhủ. “Hoặc ả sẽ lo lắng cho số phận của Karl và muốn mình đưa ả đến chỗ gã ngay lập tức, hoặc ả sẽ gặp mình trong một căn phòng tại biệt thự. Dù thế nào, mình cũng sẽ tìm ra cách ép buộc ả nói cho mình biết tên lâu đài đang giam giữ Elisabeth, thậm chí cả cách giải cứu cô ấy nữa.”
Nhưng tất cả chuyện này mới mơ hồ làm sao! Những vật cản trên đường vẫn còn! Những điều bất khả! Làm sao anh có thể mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ ngay từ đầu, để có thể che giấu thông tin trước mắt nữ Bá tước rồi tước khỏi tay ả mọi sự trợ giúp? Kiểu đàn bà như ả sẽ không dễ bị lung lạc trước những lời nói hay run sợ trước những lời đe dọa.
Chẳng hề gì, Paul sẽ không nuôi trong đầu ý nghĩ thất bại. Thành công luôn nằm phía cuối con đường; và để đạt được nó nhanh hơn nữa, anh bèn tăng tốc, chiếc xe lao vút đi như cơn gió lốc trên đường và hầu như không hề giảm tốc khi phóng qua những ngôi làng và thị trấn.
“Hohenstaufen!” Anh hét lên với tên lính gác bên ngoài bức tường. Viên sĩ quan đứng gác sau khi hỏi hạn anh, bảo anh đến gặp tên Trung sĩ chỉ huy chốt gác này tại cửa trước. Hắn là người duy nhất có quyền tự do ra vào căn biệt thự, và hắn sẽ thông báo cho nữ Bá tước.
“Rất tốt.” Paul nói. “Trước tiên, tôi cất xe đã.”
Trong nhà để xe, anh tắt máy; và khi bước về phía căn biệt thự, anh nghĩ sẽ rất tốt nếu trước khi đến gặp tên Trung sĩ, anh đi tìm Bernard và tìm hiểu xem cậu em vợ có phát hiện được chuyện gì hay họ không.
Anh tìm thấy cậu ta phía sau căn biệt thự, trong một lùm cây bụi đối diện cửa sổ có ban công.
“Anh về một mình thôi à?” Bernard lo lắng hỏi.
“Ừ, hỏng bét. Elisabeth ngồi trong chiếc xe đầu tiên đi mất rồi.”
“Đúng là kinh khủng!”
“Phải, nhưng có thể không sao đâu. Còn cậu... tên tài xế sao rồi?”
“Em đã giấu hắn ở nơi an toàn rồi. Không ai thấy đâu... ít nhất phải sáng mai cơ, khi các tên tài xế khác vào nhà để xe.”
“Rất tốt. Còn gì nữa không?”
“Có một đội tuần tra khu vực này một giờ trước. Em đã cố gắng núp rất kĩ.”
“Rồi sau đó?”
“Tiếp theo, em tìm đường quay lại tầng hầm. Bọn chúng đang bắt đầu hoạt động. Vả lại, có một chuyện rất thú vị khiến bọn chúng háo hức muốn tập hợp lại!”
“Chuyện gì thế?”
“Một người quen nào đó của chúng ta bất chợt xuất hiện, người phụ nữ em đã gặp tại Corvigny, người trông cực kỳ giống Thiếu tá Hermann.”
“Ả có làm vài vòng xung quanh đây không?”
“Không, ả định bỏ đi.”
“Phải, anh biết, ả đang muốn bỏ đi.”
“Ả đi mất rồi.”
“Ôi, vớ vẩn thật! Anh không thể tin được. Có chuyện gì đó rất gấp gáp khiến ả phải quay về Pháp.”
“Nhưng em đã thấy ả bỏ đi.”
“Như thế nào? Đi đường nào?
“Tất nhiên là qua đường hầm! Anh có tưởng tượng được rằng con đường hầm dành cho mục đích nào khác không? Vấn đề là con đường mà ả chọn, ngay trước mắt em, dưới những điều kiện thoải mái nhất, bằng một xe goòng chạy điện do những người gác phanh điều khiển. Không nghi ngờ gì nữa, vì như anh nói, mục đích của ả là sang Pháp, nên chúng chuyển hướng cho ả đi sang nhánh Corvigny. Lúc đó là hai tiếng trước. Em đã nghe thấy tiếng chiếc xe goòng quay về.”
Sự biến mất của nữ Bá tước Hermine là một cú đấm mới vào Paul. Giờ anh làm sao tìm được ả, làm sao giải cứu Elisabeth đây? Anh có thể tin tưởng vào đầu mối nào trong bóng tối như thế này, nơi mà từng nỗ lực của anh đều kết thúc trong thảm kịch?
Anh trấn tĩnh lại, lên dây cót tinh thần, hạ quyết tâm kiên trì theo đuổi cuộc phiêu lưu đến chừng nào đạt mục tiêu mới thôi. Anh hỏi Bernard còn thấy chuyện gì nữa không.
“Hết rồi, không còn chuyện gì nữa.”
“Không ai ra vào khu vườn à?”
“Không. Đám người hầu đã đi ngủ hết rồi. Đèn đóm cũng tắt hết.”
“Tắt hết tất cả đèn sao?”
“Tất cả ngoại trừ một cái, đằng kia, trên đầu chúng ta đấy.” Ngọn đèn nằm trên tầng một, tại ô cửa sổ nằm phía trên ô cửa sổ mà Paul đã xem bữa tiệc tối của Hoàng tử Conrad. Anh hỏi: “Khi anh ở trên ban công, ngọn đèn này có bật không?”
“Có, bật đến tận lúc tàn tiệc luôn.”
“Theo những gì anh nghe được...” Paul thì thầm. “...Đó chắc là phòng của Hoàng tử Conrad. Y đã say mèm và được dìu lên gác rồi.”
“Vâng, em đã trông thấy mấy cái bóng vào lúc đó; kể từ lúc ấy, chẳng thấy cái gì chuyển động hết.”
“Chắc chắn y đang ngủ vì uống sâm panh. Ồ, ước gì anh có thể thấy được, ước gì có thể lẻn vào căn phòng đó!”
“Chuyện đó dễ mà.” Bernard nói.
“Như thế nào?”
“Đi qua căn phòng kế bên, đó chắc là phòng thay đồ. Chúng để cửa sổ mở, hẳn nhiên chúng muốn phòng thoáng khí cho tên Hoàng tử kia dễ ngủ.”
“Nhưng anh sẽ cần một cái thang...”
“Có một cái đang treo lơ lửng trên tường trong nhà để xe ngựa. Em vào bê nó ra cho anh nhé?”
“Được, làm đi.” Paul háo hức đáp. “Nhanh lên đấy.”
Một kế hoạch hoàn toàn mới đang thành hình trong tâm trí anh, nhiều chi tiết khá giống với kế hoạch đầu tiên về chiến dịch, và anh nghĩ nhiều khả năng nó sẽ thành công.
Anh chắc chắn các ngả đường tiếp cận căn biệt thự ở cả hai bên đều hoang vắng, và không có tên lính gác nào dám rời khỏi cửa trước. Thế nên khi Bernard mang thang đến, anh liền tựa nó vào tường. Cả hai cùng trèo lên.
Đúng như họ nghĩ, ô cửa sổ đang mở là của phòng thay đồ và ánh đèn từ phòng ngủ chiếu xuyên qua cửa trước mở toang. Không một âm thanh nào vọng ra từ căn phòng kia ngoại trừ tiếng ngáy như sấm. Paul thò đầu qua ngưỡng cửa.
Hoàng tử Conrad đang nằm thiêm thiếp ngang giường, như con búp bê bị tháo hết khớp nối, thứ che trên người là bộ đồng phục, mặt trước dây rượu nhoe nhoét. Y đang ngủ say sưa đến nỗi Paul có thể thoải mái xem xét toàn bộ căn phòng. Có một kiểu phòng ngoài nhỏ ngăn cách nó với hành lang, cả hai đầu đều có cửa ra vào. Anh khóa và gài chốt cả hai cánh cửa để được ở lại một mình với Hoàng tử Conrad, đồng thời không để âm thanh trong phòng này vọng ra ngoài.
“Làm thôi.” Paul nói, khi hai anh em phân chia công việc xong xuôi.
Anh đặt một chiếc khăn mặt nhăn nhúm lên trên mặt Hoàng tử, cố gắng nhét các đầu của nó vào miệng y, trong khi Bernard trói hai cổ tay lẫn hai cổ chân y bằng các khăn mặt khác. Tên Hoàng tử chẳng hề phản kháng và không kêu lên một tiếng nào. Y đã mở mắt nhìn trừng trừng hai kẻ gây sự với dáng vẻ chả hiểu chuyện quái gì đang xảy ra, nhưng bao trùm người y là nỗi sợ hãi ngày một tăng dần khi nhận thức được nguy hiểm.
“Con trai và là kẻ thừa kế của Guillaume không can trường lắm nhỉ.” Bernard cười thầm. “Trời ơi, trông y sợ chưa kìa! Chào thanh niên, trấn tĩnh lại đi nhé! Lọ muối ngửi của nhà ngươi đâu rồi?”
Cuối cùng Paul cũng nhét thành công nửa chiếc khăn mặt vào mõm y. Anh kéo y ngồi dậy rồi nói: “Giờ thì cùng đi nhé.”
“Anh định làm gì thế?”
“Mang y đi.”
“Đi đâu cơ?”
“Sang Pháp.”
“Sang Pháp à?”
“Tất nhiên! Chúng ta tóm được y rồi, y sẽ phải giúp chúng ta.”
“Chúng sẽ không để bọn mình đi qua đâu.”
“Còn đường hầm thì sao?”
“Không được đâu. Giờ chúng đang kiểm soát ngặt lắm.”
“Để rồi xem.”
Anh rút khẩu súng lục ra chĩa vào Hoàng tử Conrad.
“Nghe tôi nói đây.” Anh nói. “Tôi dám cá giờ đầu óc ngài đang rối beng, khó hiểu được những câu hỏi của tôi. Nhưng một khẩu súng lục sẽ giúp ngài dễ hiểu hơn đúng không? Ngôn ngữ của nó rất đơn giản, ngay cả với một kẻ đang say mèm và run như con cầy sấy. Chà, nếu ngài không ngoan ngoãn lặng lẽ đi theo tôi, nếu ngài cố gắng vùng vẫy hoặc gây ầm ĩ, nếu tôi và bạn tôi bị nguy hiểm vào bất kỳ lúc nào, ngài sẽ ăn đạn đấy. Ngài có thể cảm thấy nòng khẩu súng ngắn của tôi trên thái dương ngài. Nó ở đấy để sẵn sàng bắn vỡ sọ ngài. Ngài có đồng ý với những điều kiện của tôi không?”
Tên Hoàng tử gật đầu.
“Tốt!” Paul nói. “Bernard, cởi trói hai chân của y, nhưng siết chặt dây trói hai cánh tay y sát vào người... Thế thế... Giờ thì đi thôi.”
Cả ba trèo xuống thang rất yên ổn, rồi cùng đi qua các chỗ có nhiều cây bụi đến hàng rào ngăn cách khu vườn với khoảnh sân có các trại lính. Tại đây, hai anh em chuyền tay tên Hoàng tử cho nhau, như một kiện hàng, rồi cũng đi đúng con đường họ đã đi lúc tới đây, qua các mỏ đá.
Trời tối nhưng vẫn còn đủ sáng cho phép họ nhìn rõ đường đi; hơn nữa, trước mắt họ là chùm sáng rối rắm như mọc ra từ căn nhà bảo vệ tại cửa hầm rọi sáng cho họ. Thực sự toàn bộ đèn đóm đều đang sáng trưng; bọn lính gác đứng ngoài chuồng ngựa, đang uống cà phê.
Một tên lính đang đi lên đi xuống trước cửa hầm, khẩu súng trường đeo trên vai.
“Bọn mình có hai người.” Bernard thì thầm. “Chúng có đến sáu tên; chưa kể ngay khi phát súng đầu tiên vang lên, sẽ có đến vài trăm tên Đức đóng cách chỗ này vài phút đến nhập bọn. Đúng là không cân sức, anh nghĩ sao?”
Khó càng thêm khó là ở chỗ họ không chỉ có hai người mà là ba người, nhưng tên tù nhân kia mới là thứ khiến họ vướng tay vướng chân nhất. Kéo y đi cùng thì không thể đi nhanh được, không thể chạy trốn được. Họ sẽ phải nghĩ ra cách nào đó tự cứu mình.
Chậm rãi, thận trọng và lén lút, hai anh em cố gắng không để hòn đá nào bay ra từ chân mình cũng như từ chân tên Hoàng tử, lượn vòng quanh không gian sáng bừng, cả ba mất một tiếng đồng hồ mới tới được sát căn hầm, dưới những mái dốc phủ đá nơi các trụ tường đầu tiên của căn hầm được xây tựa vào đó.
“Ở yên đây.” Paul nói với Bernard bằng giọng rất nhỏ, nhưng vừa đủ lớn cho tên Hoàng tử nghe thấy. “Ở yên đây và nhớ cho kĩ những lời anh dặn. Trước hết, trông chừng tên Hoàng tử, cầm súng bằng tay phải, còn tay trái thì túm cổ áo y. Nếu y giãy giụa, bẻ gãy cổ y. Chuyện này thật khốn khổ với tụi mình, nhưng với y cũng vậy thôi. Anh sẽ quay lại cách chuồng ngựa một khoảng cách nhất định và đánh lạc hướng năm tên lính gác. Lúc ấy tên lính đang đứng gác dưới kia cũng sẽ nhập bọn đuổi theo, trong trường hợp đấy, cậu có thể lôi tên Hoàng tử đi tiếp, còn nếu hắn vẫn chấp hành mệnh lệnh và không bỏ gác, thì cậu cứ việc nổ súng làm hắn bị thương... rồi lôi tên Hoàng tử đi.”
“Vâng, em sẽ đi tiếp, nhưng bọn lính Đức sẽ đuổi theo và bắt kịp bọn em.”
“Chúng sẽ không đuổi theo đâu.”
“Nếu anh đã nói vậy...”
“Rất tốt, vậy là cậu hiểu rồi. Còn ngài, thưa ngài.” Paul nói với tên Hoàng tử. “Ngài có hiểu tôi nói gì không thế? Tuyệt đối hợp tác nhé; bằng không, chỉ cần một hành vi bất cẩn nhỏ nhất, chỉ cần một sai lầm nhỏ, ngài cũng sẽ mất mạng đấy.”
Bernard thầm thì vào tai anh rể: “Em kiếm được dây thừng rồi; em sẽ thắt dây quanh cổ y; và nếu y có ý bỏ trốn, em sẽ siết dây thật mạnh để nhắc y nhớ hành xử cho hợp với tình hình. Chỉ là, anh Paul, em phải cảnh báo anh là nếu mà khó khống chế y quá, em không thể nào cứ thế mà giết y theo kiểu máu lạnh được đâu.”
“Yên tâm! Y quá sợ rồi nên không dám phản kháng đâu. Y sẽ đi với cậu ngoan như cừu đến đầu kia căn hầm. Tới đó rồi thì trói y vào góc nào đó trong lâu đài, nhưng đừng nói cho bất kỳ ai biết y là ai.”
“Còn anh thì sao Paul?”
“Khỏi bận tâm về anh.”
“Nhưng…”
“Cả hai chúng ta đều phải mạo hiểm. Anh em mình sẽ chơi một trò chơi vô cùng nguy hiểm mà có thể thua bất kỳ lúc nào. Nhưng nếu chúng ta thắng, cũng có nghĩa là Elisabeth sẽ được an toàn. Thế nên chúng ta phải liều thôi. Tạm biệt, Bernard, lúc này thôi. Trong mười phút, tất cả sẽ được giải quyết bằng cách này hay cách khác.”
Họ ôm chầm lấy nhau, rồi Paul bỏ đi.
Đúng như anh đã nói, nỗ lực cuối cùng này chỉ có thể thành công nhờ hành động mau lẹ và sự táo bạo; và nó phải được thực hiện bằng tinh thần của kẻ không còn gì để mất. Mười phút nữa sẽ chứng kiến kết cục của cuộc phiêu lưu. Mười phút và anh sẽ hoặc gặt hái vinh quang hoặc phải chết.
Mỗi hành động anh sẽ thực hiện từ lúc này trở đi phải gọn gàng và có hệ thống như thể anh có đủ thời gian cân nhắc suy tính kĩ lưỡng, và đảm bảo thắng lợi nắm chắc trong tay, nhưng thực ra anh đang đưa ra một chuỗi quyết định riêng rẽ tùy vào từng hành động anh sẽ làm và tùy từng hoàn cảnh bắt buộc.
Đi quanh co một hồi, cứ bám theo các con dốc của những cái gò được tạo nên từ cát bị vứt bỏ của các công trình, anh tới được con đường cái lọt thỏm giữa các mỏ đá và trại quân đồn trú. Đến vòng quanh cuối cùng, chân anh đạp phải một tảng đá đau điếng. Cúi xuống và mò mẫm bằng cả hai tay, anh nhận thấy khối đá này che chắn cho cả một đống cát và sỏi rất lớn sau lưng.
“Thứ mình muốn đây rồi.” Anh nói ngay không cần suy nghĩ.
Rồi anh tung chân đá thật mạnh vào tảng đá, hất nguyên cả cái đống ấy xuống mặt đường với một tiếng ầm như thác đổ.
Paul nhảy xuống giữa đống đá, nằm sấp xuống và bắt đầu gào thét gọi người cứu, như thể anh vừa gặp tai nạn.
Từ nơi anh nằm, vì gió thổi trên đường, nên các trại lính không thể nghe thấy tiếng anh kêu cứu; tuy nhiên, tiếng kêu bé nhất lại vang đi xa đến tận chuồng ngựa trước cửa hầm, chỉ cách đó nhiều nhất là một trăm thước. Những tên lính canh gác vội chạy đến ngay lập tức.
Anh chỉ đếm được có năm tên. Bằng cái giọng ngu ngốc nhất có thể, anh trả lời một cách gấp gáp, rời rạc những câu hỏi của tên Hạ sĩ, cố gắng tạo ấn tượng rằng mình được Hoàng tử Conrad cử tới để đưa nữ Bá tước Hermine quay về.
Paul hoàn toàn nhận thức được rằng mưu kế của mình không có cơ hội thành công bởi thời gian quá gấp gáp, nhưng từng phút anh tận dụng được có giá trị không thể đong đếm, vì bên kia Bernard sẽ tận dụng nó để ra tay chống lại tên lính thứ sáu, đang đứng gác bên ngoài đường hầm, rồi trốn thoát cùng Hoàng tử Conrad. Có lẽ tên ấy rồi cũng sẽ chạy tới đây. Hoặc Bernard có thể sẽ loại bỏ hắn mà không cần phải dùng đến súng nên không gây sự chú ý.
Dần dần Paul lên giọng, anh đang phun ra những lời giải thích mơ hồ, mà chỉ khiến tên Hạ sĩ càng bực mình chứ chẳng hiểu gì sất, thì một phát súng vang lên, rồi hai phát nữa.
Trong một lúc tên Hạ sĩ ngần ngừ, không biết chắc chắn tiếng súng phát ra từ phía nào. Mấy tên lính bước xa khỏi Paul và lắng nghe. Bởi vậy anh lao qua chúng và cứ thế đi thẳng, nhờ bóng tối mà chúng không hề nhận ra anh đang bỏ đi. Rồi ngay tại khúc ngoặt đầu tiên, anh bắt đầu co cẳng chạy tới được chuồng ngựa chỉ bằng vài sải chân.
Hai mươi thước phía trước mặt, ngoài cửa đường hầm, anh trông thấy Bernard đang vật lộn với Hoàng tử Conrad, y đang cố gắng trốn thoát. Gần chỗ họ, tên lính gác đang lê lết dưới đất và rên rỉ.
Paul hiểu rõ anh cần phải làm gì. Giúp Bernard một tay và cùng cậu ta cố gắng chạy trốn cuộc truy đuổi điên rồ, vì kẻ địch hẳn nhiên sẽ phải bắt giữ họ và trong bất cứ trường hợp nào thì Hoàng tử Conrad cũng sẽ được tự do. Không, điều thiết yếu bây giờ là ngăn chặn năm tên kia đổ xô tới đây, với những cái bóng đang xuất hiện tại khúc ngoặt trên đường, qua đó cho phép Bernard trốn thoát cùng tên Hoàng tử.
Nửa nấp phía sau chuồng ngựa, anh chĩa khẩu súng lục vào chúng và hét lên: “Đứng lại!”
Tên Hạ sĩ không chịu làm theo và tiếp tục chạy đến vùng có ánh sáng. Paul bóp cò. Tên lính Đức ngã xuống nhưng chỉ bị thương, vì hắn bắt đầu ra lệnh bằng giọng hung dữ: “Tiến lên! Tóm hắn đi! Tiến lên, có nghe không bọn chết nhát này!”
Bọn lính không dám nhúc nhích. Paul chộp lấy một khẩu súng trường từ trên giá súng của bọn chúng gần chuồng ngựa, và trong khi nhắm vào chúng, anh có thể liếc mắt về phía sau và thấy Bernard cuối cùng cũng khống chế được Hoàng tử Conrad, dẫn y tiến vào trong đường hầm.
“Giờ chỉ là vấn đề cầm chân trong năm phút...” Paul nghĩ. ‘... Để Bernard có thể chạy càng xa càng tốt.”
Và lúc này, anh bình tĩnh đến nỗi có thể đếm được từng phút căn cứ theo nhịp mạch đập bình thản.
“Tiến lên! Xông về phía hắn! Tiến lên!” Tên Hạ sĩ không ngừng quát tháo, không nghi ngờ gì nữa, hắn đã nhìn thấy cái bóng của hai kẻ đào tẩu, cho dù không hề nhận ra Hoàng tử Conrad.
Hắn đứng dậy, giơ súng lục bắn về phía Paul, anh bắn trả lại phát đạn trúng cánh tay hắn. Thế nhưng tên Hạ sĩ vẫn tiếp tục gào thét đến lạc cả giọng: “Xông lên! Hai thằng trong bọn chúng đang chạy trốn qua đường hầm kìa! Tiến lên! Tiếp viện tới rồi!”
Có gần chục tên lính từ các trại lính chạy đến khi nghe thấy tiếng súng. Lúc này Paul đã lánh vào trong chuồng ngựa. Anh đập vỡ kính cửa sổ và bắn ra ba phát. Bọn chúng vội tìm chỗ nấp; nhưng mấy tên khác chạy đến, nhận lệnh từ tên Hạ sĩ liền tản ra; Paul nhìn thấy chúng đang trèo lên những con dốc liền kề nhằm chặn đầu anh. Khẩu súng trường trên tay anh bắn thêm vài phát nữa; nhưng có ích gì đâu? Mọi hy vọng chống trả đã tan biến từ lâu rồi.
Tuy nhiên, anh vẫn kiên trì, cứ một lúc lại hạ thêm mấy tên nữa, nổ súng liên tục nên luôn giành lợi thế suốt quãng thời gian đó. Nhưng anh thấy địch rất khéo léo, trước tiên đánh lừa anh, rồi tiến về phía đường hầm đuổi theo những kẻ đào tẩu.
Paul nghiến răng. Anh thực sự nhận thức được từng giây trôi qua, và từng giây trong số những giây phút không đáng kể ấy, khoảng cách đến chỗ Bernard ngày càng tăng.
Ba tên biến mất dưới cửa đường hầm rộng ngoác; rồi tên thứ tư, rồi tên thứ năm. Hơn nữa, lúc này đạn đang bắt đầu bắn như mưa về phía chuồng ngựa.
Paul nhẩm tính: “Bernard chắc phải chạy được sáu hoặc bảy trăm thước rồi. Ba tên đang đuổi theo cậu ấy đã đi được năm mươi thước... giờ là bảy mươi nhăm thước. Không sao đâu.”
Một đám lính Đức đông đảo dàn hàng ngang tiến về phía chuồng ngựa. Rõ ràng chúng không tin rằng Paul chỉ có một mình, lại bắn nhanh như vậy. Lần này ngoài việc đầu hàng thì chẳng làm được gì.
“Đến lúc rồi.” Anh nghĩ. “Bernard đã ở ngoài vùng nguy hiểm rồi.”
Bỗng anh lao đến tấm bảng chứa các tay cần điều khiển tương ứng với các hố chôn mìn trong đường hầm, đập vỡ tan lớp kính bằng cán súng trường, anh kéo cái cần thứ nhất xuống rồi đến cái thứ hai.
Mặt đất dường như rung chuyển. Một tiếng gầm như sấm động vang lên dưới đường hầm rồi lan ra rất xa, như một tiếng vọng vang dội.
Con đường giữa Bernard d’Andeville và bầy sói hung hăng đang cố gắng bắt cậu ta đã bị chặn lại. Bernard có thể lặng lẽ đưa Hoàng tử Conrad sang Pháp.
Rồi Paul bước ra khỏi chuồng ngựa, giơ hai tay lên trời và kêu lên, bằng giọng vui vẻ: “Các đồng chí! Các đồng chí [6] !”
Trong một lúc, mười tên vây lấy anh; tên sĩ quan đã ra lệnh cho bọn chúng quát lên bằng giọng cuồng nộ điên loạn: “Bắn chết hắn đi!... Ngay lập tức... Ngay lập tức!... Bắn chết hắn đi!...”