Người Đàn Bà Bí Ẩn

Lượt đọc: 242 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
hoàng tử conrad vui đùa

Một cái bàn chạy song song với ba ô cửa sổ trong phòng. Một bộ sưu tập khó tin với những cái chai, bình thon cổ và những cái ly, hầu như không còn chỗ cho các đĩa bánh ngọt và trái cây. Các món ăn thêm trang trí đẹp mắt với những chai sâm panh xếp hai bên. Bao xung quanh một rổ hoa là những chai rượu.

Hai mươi người đang ngồi tại bàn, gồm nửa tá phụ nữ trong những bộ đầm cổ trễ. Số còn lại là các sĩ quan, trên ngực đeo đầy dây ren vàng và huân chương.

Ngồi giữa đối diện cửa sổ là Hoàng tử Conrad, người chủ trì bữa tiệc, ngồi hai bên trái phải của y là hai quý cô. Chính hình ảnh của ba người này, ngồi sát vào nhau trong sự thách thức logic một cách khó tin nhất, khiến Paul trải qua tình cảnh khốn khổ liên tục từng chặp.

Một trong hai người phụ nữ, kẻ nên có mặt ở đó, bên tay phải Hoàng tử, đang ngồi thẳng lưng trong chiếc váy len màu mận chín, với chiếc khăn quàng cổ ren màu đen che khuất một nửa mái tóc ngắn, rất dễ hiểu. Nhưng người kia, người mà Hoàng tử Conrad không ngừng quay sang vụng về thể hiện sự ga lăng giả vờ, người mà Paul ngắm nhìn bằng đôi mắt kinh hoàng và là người anh hẳn sẽ muốn bóp cổ ngay tại chỗ, cô đang làm gì ở đó vậy? Elisabeth đang làm cái gì giữa đám sĩ quan chếnh choáng và những ả đàn bà Đức đáng ngờ, bên cạnh Hoàng tử Conrad cùng kẻ gớm ghiếc đang truy đuổi cô với tất cả lòng căm thù?

Nữ Bá tước Hermine d’Andeville! Elisabeth d’Andeville! Không còn tranh luận hợp lý nào cho phép Paul có thể đưa ra miêu tả khác về hai người ngồi cùng Hoàng tử. Một chuyện đã xảy ra khiến miêu tả này càng có thêm giá trị thực tế tàn nhẫn, khi sau đó một lúc, Hoàng tử Conrad đứng dậy, với ly sâm panh trong tay, y hét lên: “Nâng ly! Nâng ly! Nâng ly nào! Chúc sức khỏe người bạn rất tỉnh táo của chúng ta nào!”

“Nâng ly! Nâng ly! Nâng ly!” Cả nhóm khách mời cùng hét lên. “Nữ Bá tước Hermine!”

Ả cầm ly lên, uống cạn chỉ bằng một ngụm rồi bắt đầu bài diễn thuyết mà Paul không thể nghe thấy, trong khi những người khác cố gắng hết sức lắng nghe với sự chú ý nhiệt thành, thậm chí còn đáng khen hơn khi xét đến tình trạng say sưa chếnh choáng của tất cả.

Elisabeth cũng ngồi đó và lắng nghe. Cô đang mặc chiếc váy dài màu xám mà Paul biết rất rõ, chiếc váy thực sự giản dị, cắt rất cao trên cổ với hai ống tay áo dài đến cổ tay. Nhưng trên cổ cô đeo sợi vòng cổ tuyệt đẹp, gồm bốn chuỗi hạt ngọc trai cỡ lớn trên vạt áo ngực, Paul không hề biết tới chiếc vòng cổ này.

“Thật khốn khổ! Thật khốn khổ!” Anh buột miệng.

Cô đang mỉm cười. Đúng, anh nhìn thấy trên đôi môi người phụ nữ trẻ ấy nở một nụ cười vì một chuyện mà Hoàng tử Conrad nói khi y cúi xuống bên cô. Và y chợt phá lên cười у to đến nỗi nữ Bá tước Hermine, người vẫn đang nói, phải đề nghị y giữ trật tự bằng cách lấy quạt vỗ vỗ vào tay y.

Toàn bộ cảnh tượng này đúng là khủng khiếp đối với Paul; và anh chịu đựng nó với nỗi thống khổ như thiêu đốt đến nỗi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là chạy trốn, để không phải nhìn, không phải tranh đấu và chỉ muốn tống khứ người vợ đáng ghét của anh ra khỏi cuộc đời anh, không còn muốn nhớ đến nữa.

“Cô ấy đúng là con gái của nữ Bá tước Hermine.” Anh nghĩ trong tuyệt vọng.

Anh vừa định bỏ đi thì một biến cố nhỏ đã níu anh lại. Elisabeth đưa lên mắt chiếc khăn tay cô vò nát trong lòng bàn tay, kín đáo lau đi một giọt nước mắt chực rơi xuống. Cùng lúc ấy, anh nhận ra sắc mặt cô tái nhợt đến ghê sợ, không phải vẻ tái nhợt giả tạo, mà cho đến lúc đó anh vẫn nghĩ là do ánh đèn quá chói gắt, mà là vẻ tái nhợt thực sự và chết chóc. Cứ như thể gương mặt tội nghiệp của cô đã bị rút cạn máu. Và rốt cuộc, cái nụ cười đau khổ ấy đã khiến đôi môi cô méo mó làm sao khi đáp lại lời nói đùa của tên Hoàng tử!

“Nhưng rồi cô ấy đang làm gì ở đây thế?” Paul tự hỏi mình. “Chẳng nhẽ mình không có quyền xem như cô ấy có tội và cho rằng nước mắt của cô ấy là do hối hận? Cô ấy đã trở nên hèn nhát vì sợ hãi, vì những lời đe dọa và ham muốn được sống; và giờ cô ấy đang khóc.”

Anh cứ tiếp tục xỉ vả cô trong những suy nghĩ của mình, nhưng dần dần anh cảm thấy lòng tràn đầy thương tiếc người phụ nữ không đủ sức mạnh trải qua những thử thách không thể chịu đựng nổi.

Trong khi đó, nữ Bá tước Hermine đã kết thúc bài diễn thuyết. Ả lại nốc rượu, uống hết ly đầy tràn này lại đến ly đầy tràn khác, và cứ mỗi lần như thế lại lẳng ly rượu ra sau lưng. Các sĩ quan và người đàn bà của chúng cũng làm theo ả. Những tiếng hò reo nâng ly nhiệt tình vang lên từ mọi phía, trong cơn hứng ái quốc say mèm, Hoàng tử đứng dậy và bắt nhịp ca khúc Bài ca của người Đức , những tên khác cùng hòa giọng trong dàn đồng ca như điên cuồng.

Elisabeth chống hai khuỷu tay xuống bàn, hai bàn tay đưa lên che mặt, như thể cô cố gắng tự cô lập mình khỏi những kẻ xung quanh. Nhưng tên Hoàng tử, vẫn đang đứng la hét om sòm, chộp lấy hai cánh tay của cô, tàn nhẫn tách chúng ra. “Đừng làm trò khỉ nữa đi, người đẹp!”

Cô đẩy y ra khiến y cực kỳ bực mình. “Chuyện gì đây? Sưng sỉa? Và khóc lóc à? Một dịp vui thế này! Thế mà lạy Chúa, ta đang thấy cái gì đây? Ly rượu của phu nhân đầy rồi kìa!”

Y cầm lấy ly rượu và đưa lên môi Elisabeth bằng bàn tay run rẩy. “Hãy uống mừng sức khỏe của ta, bé yêu! Sức khỏe của chúa tể và ông chủ của nàng! Cái gì đây? Nàng từ chối à?... À, ta hiểu, nàng không thích sâm panh! Hoàn toàn đúng! Vứt hết sâm panh đi! Thứ nàng muốn là nâng ly, rượu ngon vùng Rhine đúng không? Nàng đang nghĩ đến một trong những ca khúc của đất nước mình: Chúng ta đã từng ôm lấy nó, con sông Rhine nước Đức của nàng! Con sông chảy rì rào trong ly rượu màu vàng nâu của chúng ta! Kìa rượu sông Rhine!”

Mấy tên sĩ quan đồng loạt đứng dậy và bắt đầu hét lên: “Người Bảo Vệ Sông Rhine! Chúng sẽ chẳng cướp được sông Rhine của nước Đức chúng ta. Chúng chẳng khác gì bầy quạ đói khát. Chúng kêu rít lên nỗi thèm khát của chúng…”

“Không, chúng sẽ không có được nó.” Tên Hoàng tử hòa giọng, giận dữ. “Nhưng nàng sẽ uống nó, cô nàng bé bỏng!”

Một ly nữa được rót đầy. Một lần nữa y cố ép Elisabeth nâng nó lên môi; và khi cô gạt tay y ra, y bắt đầu thì thầm vào tai cô, trong khi rượu chảy nhỏ giọt xuống váy của cô.

Tất cả cùng im lặng, chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra. Mặt Elisabeth càng tái nhợt hơn bao giờ hết, nhưng cô không nhúc nhích. Tên Hoàng tử rướn người sang phía cô, chưng ra gương mặt của kẻ súc sinh, kẻ không ngừng tuôn ra những lời đe dọa, van xin, ra lệnh và sỉ nhục liên tiếp nhau. Đó là cảnh tượng bóp nghẹt trái tim đến nỗi Paul hẳn sẽ đánh đổi cả cuộc đời để thấy Elisabeth không chịu nổi sự ghê tởm và đâm chết kẻ sỉ nhục cô. Nhưng thay vì làm thế, cô ngửa đầu ra phía sau, nhắm mắt lại và gần như bất tỉnh, đón lấy ly rượu và uống vài ngụm lớn.

Tên Hoàng tử hét lên đắc thắng khi giơ ly rượu lên cao vẫy vẫy; rồi y đặt môi, một cách ngấu nghiến, vào nơi cô vừa uống và tu một hơi hết sạch.

“Nâng ly nào! Nâng ly nào!” Y rú lên. “Lên nào, các đồng chí! Từng người đứng lên ghế của mình, đặt một chân lên bàn! Lên nào, những nhà chinh phục thế giới! Hãy tụng ca nước Đức! Hãy hát lên nước Đức can trường!

Sông Rhine, tự do chảy mãi, sông Rhine của nước Đức. Chúng sẽ không bắt được những chàng trai da trắng can trường. Và vẫn hầu những cô nàng hầu gái mảnh mai các câu chuyện tình yêu...

Elisabeth, ta đã uống rượu sông Rhine từ ly rượu của nàng. Elisabeth, ta biết nàng đang nghĩ gì. Những suy nghĩ của nàng là về tình yêu, các đồng chí của ta! Ta là ông chủ! Ôi, quý cô Paris!... Quý cô Paris nhỏ bé đáng yêu!... Đó chính là Paris chúng ta muốn!... Ôi, Paris, Paris!...”

Y bị trượt chân. Ly rượu tuột khỏi tay y đập mạnh vào cổ chai. Y quỳ sụp xuống trên bàn, giữa một đống đĩa đồ ăn và ly rượu vỡ tan tành, tay y chộp lấy một cái chai bẹt nhỏ và lăn tròn trên sàn, nói cà lăm: “Chúng ta muốn Paris... Paris và Calais... Cha đã nói như thế... Khải Hoàn Môn!... Nhà hàng Café Anglais!... Một phòng nghỉ nhỏ tại Café Anglais!...”

Âm thanh náo động chợt ngưng bặt. Giọng nói hống hách của nữ Bá tước Hermine vang lên chỉ đạo: “Đi hết đi, tất cả các người! Về nhà đi! Đi khỏi đây thật nhanh cho, các quý ông, nếu không phiền.”

Các sĩ quan và quý bà nhanh chóng lánh đi hết. Bên ngoài, phía bên kia căn nhà, xuất hiện một tràng tiếng huýt sáo. Những chiếc xe ngay lập tức lướt đến từ nhà để xe. Một cuộc xuất phát lớn đã diễn ra.

Trong khi đó, nữ Bá tước vẫy tay ra hiệu đám người hầu, chỉ tay về phía Hoàng tử Conrad, ả nói: “Mang người về phòng đi.”

Hoàng tử được đưa đi ngay lập tức. Tiếp theo, nữ Bá tước Hermine bước đến chỗ Elisabeth.

Kể từ lúc Hoàng tử lăn lộn dưới gầm bàn vẫn chưa quá năm phút; và sau khi tàn tiệc, sự câm lặng mênh mông bao trùm căn phòng bừa bãi nơi hai người đàn bà đang đứng một mình. Elisabeth thêm một lần nữa vùi mặt vào hai bàn tay và nức nở như mưa khiến hai vai cô rung lên. Nữ Bá tước ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng chạm tay vào cánh tay cô.

Hai người đàn bà nhìn nhau chẳng nói câu nào. Họ trao cho nhau cái nhìn lạ lùng, cái nhìn đong đầy nỗi căm ghét chung. Paul nhìn hai người không rời mắt. Khi ngắm nhìn hai người họ, anh không thể nghi ngờ rằng họ đã gặp nhau và rằng những từ ngữ họ sắp nói ra đây chính là phần tiếp theo và đoạn kết của cuộc thảo luận nào đó trước kia. Nhưng là cuộc thảo luận về cái gì? Và Elisabeth biết những gì về nữ Bá tước Hermine? Liệu cô có chấp nhận ả đàn bà, người mà cô cảm thấy căm ghét đến như vậy, là mẹ mình không?

Chưa bao giờ lại có hai con người được phân biệt bởi những khác biệt lớn hơn thế ở vẻ ngoài và trên hết là những nét mặt họ cho thấy những bản chất còn trái ngược hơn. Thế nhưng hàng loạt bằng chứng liên kết họ với nhau mới mạnh mẽ làm sao! Chúng không còn là những bằng chứng nữa mà như những yếu tố thực sự chân thực tới nỗi Paul không dám mơ thảo luận về chúng. Vả lại, sự bối rối của phu nhân d’Andeville khi chạm trán tấm ảnh của nữ Bá tước, bức ảnh được chụp tại Berlin vài năm sau ngày ả giả chết, cho thấy ngài d’Andeville là kẻ đồng lõa trong cái chết giả đó và có lẽ là đồng lõa trong nhiều chuyện khác nữa.

Và Paul quay lại với câu hỏi được gợi lên nhờ cuộc gặp gỡ đau đớn giữa mẹ và con gái: Elisabeth có biết hết mọi chuyện không? Cô có thể nhìn thấu suốt được đến đâu vào sự kết hợp khủng khiếp của xấu hổ, ô nhục, lừa dối và tội ác? Cô có buộc tội mẹ mình không? Và cảm thấy bản thân mình bị nghiền nát dưới sức nặng của những tội ác, liệu cô có tiếp tục chịu trách nhiệm vì đã thiếu can đảm?

“Phải, tất nhiên cô ấy làm thế rồi.” Paul nghĩ. “Nhưng tại sao lại căm ghét nhiều đến thế? Có sự thù ghét giữa họ mà chỉ cái chết mới đủ sức làm nguội lạnh. Và khao khát giết người ấy trong ánh mắt Elisabeth có lẽ còn bạo liệt hơn cả khao khát trong ánh mắt ả đàn bà đến để giết cô ấy.”

Paul cảm thấy ấn tượng này sắc nét đến nỗi anh thực sự mong chờ người này hay người kia hành động ngay lập tức, và anh bắt đầu nghĩ cách cứu Elisabeth. Nhưng một chuyện anh cực kỳ không ngờ tới nhất đã xảy ra. Nữ Bá tước Hermine rút từ trong túi ả ra một trong những tấm bản đồ thành phố khổ lớn mà các tay lái xe hay dùng, đặt ngón tay của ả lên một điểm, lần theo vạch đỏ của một con đường tới một điểm khác, rồi dừng lại, nói vài câu dường như khiến Elisabeth điên lên vì vui sướng.

Cô siết chặt cánh tay nữ Bá tước và bắt đầu luống cuống nói chuyện với ả, những từ ngữ liên tục bị ngắt quãng bởi tiếng cười và tiếng nức nở, trong khi nữ Bá tước gật đầu dường như đang nói: “Không sao đâu... Chúng ta đã đồng ý... Mọi thứ sẽ như con muốn...”

Paul nghĩ rằng Elisabeth thực sự sắp hôn tay kẻ địch, vì có vẻ cô cảm thấy vô cùng hân hoan và biết ơn, anh đang lo âu tự hỏi sinh vật tội nghiệp kia lại sắp rơi vào cái bẫy mới nào đây, thì nữ Bá tước đứng dậy, bước đến cửa ra vào và mở ra.

Ả ra dấu cho ai đó ở bên ngoài, rồi lại quay vào phòng.

Một người đàn ông bước vào, trên người mặc quân phục. Giờ thì Paul đã hiểu. Người đàn ông mà nữ Bá tước Hermine đang dẫn vào là tên gián điệp Karl, kẻ đồng lõa của ả, kẻ thừa hành những kế hoạch của ả, kẻ được ả ủy thác trọng trách giết chết Elisabeth, giờ khắc cuối cùng trong cuộc đời cô đã điểm.

Karl cúi đầu. Nữ Bá tước Hermine giới thiệu gã với Elisabeth, rồi chỉ tay vào con đường và hai điểm trên bản đồ, ả giải thích những việc gã sẽ làm. Gã lấy đồng hồ ra và phác một cử chỉ như thể muốn nói: “Việc này sẽ được hoàn tất đúng giờ.”

Sau đó, theo gợi ý của nữ Bá tước, Elisabeth rời phòng.

Cho dù Paul không nghe được bất kỳ từ nào cô nói, cảnh tượng diễn ra quá nhanh, nhưng đối với anh, nó mang một ý nghĩa đơn giản nhất và khủng khiếp nhất. Lạm dụng quyền lực tuyệt đối của mình và lợi dụng lúc Hoàng tử Conrad đang ngủ say, ả đang dàn xếp một kế hoạch trốn thoát cho Elisabeth, không nghi ngờ gì nữa là trốn thoát bằng ô tô, tiến về một điểm nào đó ở quận liền kề được dự tính từ trước. Elisabeth đã chấp nhận kế hoạch giải cứu vô vọng này. Và chuyến đi sẽ diễn ra dưới sự kiểm soát và bảo vệ của Karl!

Cái bẫy được sắp đặt rất tinh vi, phát điên vì phải chịu đựng, Elisabeth lao theo nó đầy tự tin đến nỗi hai kẻ đồng lõa, sau khi chỉ còn lại một mình, đã nhìn nhau và phá lên cười. Trò lừa gạt thực sự quá dễ dàng, thành công trong những điều kiện này chẳng có gì đáng tự hào hết.

Chuyện tiếp theo diễn ra giữa hai tên, thậm chí trước khi bất kỳ lời giải thích nào được đưa ra, là một màn kịch câm ngắn: Hai cử động, không hơn, nhưng được đánh dấu bằng chủ nghĩa hoài nghi hiểm độc. Đôi mắt nhìn xoáy vào nữ Bá tước, tên gián điệp Karl cởi khóa áo khoác và rút ra một phần con dao găm nằm trong vỏ. Nữ Bá tước ra dấu hiệu không bằng lòng, ả trao cho tên lưu manh một cái chai nhỏ, y nhận nhưng nhún vai, rõ ràng có ý muốn nói: “Như ý bà vậy! Với tôi cũng chẳng khác gì!”

Thế rồi ngồi bên nhau, chúng chìm trong màn đối thoại sống động, nữ Bá tước đưa ra chỉ dẫn, trong khi Karl nói mình đồng ý hoặc không.

Paul có cảm giác rằng nếu anh không kiềm chế sự khó chịu, nếu anh không ngăn được trái tim mình đang đập những nhịp hỗn loạn, anh có thể mất Elisabeth. Để cứu được cô, anh phải giữ tâm tĩnh tuyệt đối và đưa ra những giải pháp trước mắt, tùy hoàn cảnh, mà không phải tốn thời gian suy nghĩ hay chần chừ. Anh chỉ có thể thực hiện những giải pháp này một cách liều lĩnh hoặc có lẽ là sai lầm, vì anh thực sự không biết những kế hoạch của kẻ thù. Tuy nhiên, anh đã lên cò khẩu súng lục.

Vào lúc ấy, anh giả định rằng Elisabeth sẽ sẵn sàng lên đường, cô sẽ quay vào phòng và đi cùng tên gián điệp; nhưng lúc này nữ Bá tước rung một cái chuông trên bàn và nói mấy câu với người hầu vừa xuất hiện. Anh ta bước ra ngoài. Paul nghe thấy hai tiếng huýt sáo, tiếp theo là tiếng ầm ì của một chiếc ô tô đang đến gần.

Karl nhìn qua cánh cửa mở và nhìn xuống hành lang. Rồi gã quay lại với Nữ bá tước, như thể muốn nói: “Cô ta đây rồi... Cô ta đang xuống nhà...”

Giờ Paul đã hiểu rằng Elisabeth sẽ đi thẳng ra xe và rằng Karl sẽ đến gặp cô tại đó. Nếu vậy thì đây là lúc cần phải hành động ngay lập tức.

Trong một giây, anh vẫn lần chần. Nếu lợi dụng thực tế rằng Karl vẫn ở trong phòng, anh sẽ lao vào phòng và bắn chết cả gã cùng nữ Bá tước thì sao? Như thế nghĩa là sẽ cứu được Elisabeth, bởi vì chính hai tên đê tiện duy nhất này hại đời cô. Nhưng anh lo sợ nỗ lực táo bạo này sẽ thất bại, nên nhảy xuống khỏi ban công, anh cất tiếng gọi Bernard: “Elisabeth sẽ rời khỏi đây bằng ô tô cùng Karl, gã được lệnh đầu độc cô ấy. Cậu rút súng ra rồi đi cùng anh.”

“Thế anh định làm gì?”

“Cứ chờ xem.”

Họ đi vòng quanh căn biệt thự, len qua các bụi cây rậm viền quanh lối xe vào nhà. Vả lại, toàn bộ nơi này đã vắng người.

“Nghe đi.” Bernard nói. “Có một chiếc xe đang rời đi.”

Ban đầu Paul vô cùng hốt hoảng, vội phản đối: “Không, không, chỉ là tiếng ồn động cơ thôi.”

Thực ra, khi họ nhìn được toàn cảnh mặt tiền nhà, họ trông thấy dưới chân các bậc thềm có một chiếc xe cửa đóng kín, vây quanh là một nhóm khoảng mười hai tên lính. Những ngọn đèn pha của chiếc xe trong khi chiếu sáng một góc khu vườn, lại để chỗ ẩn náu của Paul và Bernard chìm trong bóng tối.

Một người phụ nữ bước xuống bậc thềm rồi biến mất vào trong xe.

“Là Elisabeth.” Paul nói. “Kia là Karl...”

Tên gián điệp dừng bước dưới chân bậc thềm và sai một tên lính cầm lái. Paul nghe lỏm được một vài từ.

Chiếc xe sắp khởi hành. Một khoảnh khắc nữa và nếu Paul không cản trở, chiếc xe sẽ mang tên sát thủ cùng nạn nhân của gã biến mất. Đó là giây phút khủng khiếp, vì Paul Delroze cảm thấy tất cả những nguy hiểm tiềm ẩn trong sự can thiệp thậm chí chẳng hứa hẹn hiệu quả, vì cái chết của Karl là chưa đủ để ngăn chặn nữ Bá tước Hermine theo đuổi âm mưu của ả đến cùng.

Bernard thì thầm: “Chắc ý anh không phải là mang chị Elisabeth đi đấy chứ? Nguyên một đội lính gác kia kìa.”

“Ý anh là chỉ làm một chuyện thôi, giải quyết Karl.”

“Rồi sau đó?”

“Sau đó chúng sẽ bắt giữ anh em mình làm tù binh. Chúng ta sẽ bị tra hỏi, thẩm vấn chéo và sẽ có một vụ bê bối. Hoàng tử Conrad sẽ quan tâm đến chuyện này.”

“Và chúng ta sẽ bị xử bắn. Em phải thừa nhận rằng kế hoạch của anh...”

“Thế cậu có kế hoạch nào hay hơn không?”

Anh ngưng bặt. Tên gián điệp Karl bỗng nổi cơn cuồng nộ quát lác tên lái xe của gã; Paul nghe thấy gã thét lên: “Thằng chó chết này! Lần nào mày cũng thế! Hết xăng... Mày nghĩ xem chúng ta sẽ kiếm đâu ra xăng giữa đêm hả? Có một ít xăng trong nhà để xe đúng không? Chạy đi lấy đi còn chờ gì nữa, thằng đầu đất!... Áo khoác lông của tao đâu? Mày quên rồi hả? Đi lấy ngay cho tao. Đích thân tao sẽ lái xe. Mấy thằng đần độn như mày nuôi chỉ tốn cơm!...”

Tên lính bắt đầu chạy đi. Ngay lập tức, Paul quan sát thấy chính anh có khả năng tới được nhà để xe, nơi anh trông thấy những ánh đèn nhưng vẫn được bóng tối bảo vệ.

“Đi nào!” Anh nói với Bernard. “Anh có ý này. Cậu cứ chờ xem nhé!”

Bãi cỏ mọc đầy làm chìm lấp đi tiếng bước chân ầm ĩ của hai anh em, họ tới chỗ các căn nhà ngoài phía có các chuồng ngựa và nhà để xe ô tô, nơi họ có thể đi vào mà không bị kẻ đứng ngoài nhìn thấy. Tên lính đang ở căn phòng sau, cửa ra vào đang mở. Từ chỗ nấp, họ trông thấy hắn lấy một chiếc áo khoác da dê thùng thình từ trên mắc áo, khoác chiếc áo lên vai, rồi ôm lấy cả bốn thùng xăng. Tay xách nách mang như thế, hắn rời khỏi căn phòng sau, đi qua trước mặt Paul và Bernard.

Trò lừa gạt đã thành công. Hắn chưa kịp ra ngoài thì đã bị hạ gục, nằm bất động và câm lặng.

“Xong!” Paul nói. “Giờ đưa anh cái áo khoác đại cán kia cùng mũ của gã. Mặc giả trang thế này anh cũng chẳng muốn đâu; nhưng nếu cậu muốn chắc chắn về một chuyện, cậu phải biết tùy cơ ứng biến.”

“Vậy là anh sẽ phải mạo hiểm sao?” Bernard hỏi. “Giả sử Karl không nhận ra tên tài xế của gã thì sao?”

“Thậm chí gã còn chẳng buồn nghĩ đến hắn.”

“Nhưng nếu gã nói chuyện với anh?”

“Anh sẽ không đáp. Vả lại, một khi bọn anh rời khỏi vùng đất này rồi, anh sẽ chẳng việc gì phải sợ gã hết.”

“Còn em sẽ làm gì?”

“Cậu hả? Trói tên tù binh của chúng ta cho cẩn thận và nhốt hắn vào nơi an toàn. Sau đó quay về phía bụi cây đối diện cửa sổ có ban công. Anh hy vọng sẽ đến gặp cậu tại đó cùng Elisabeth vào khoảng nửa đêm; và chúng ta sẽ đơn giản là quay lại theo đường hầm. Nếu trong trường hợp không thấy anh quay về...”

“Thì sao?”

“Thì cứ quay lại một mình trước khi trời sáng.”

“Nhưng mà...”

Paul đã bước đi rồi. Anh đang mang tâm trạng của một người không chịu cân nhắc các hành động mình đã quyết tâm theo đuổi. Vả lại, sự kiện dường như chứng minh rằng anh đã đúng. Karl đón chào anh bằng thứ ngôn ngữ chợ búa, nhưng gã chẳng thèm chú ý chút gì đến kẻ người thừa này, kẻ mà gã coi khinh không bằng con chó. Tên gián điệp mặc áo khoác vào, ngồi xuống trước vô lăng và bắt đầu kéo cần gạt số trong khi Paul ngồi bên cạnh gã.

Chiếc xe đang khởi động thì một giọng nói vẳng đến từ ngưỡng cửa, tông giọng như ra lệnh: “Karl! Dừng lại!”

Trong một lúc, Paul thấy lo âu. Đó là nữ Bá tước Hermine. Ả bước đến chỗ tên gián điệp, hạ giọng xuống thì thầm bằng tiếng Pháp: “Ta muốn ngươi, Karl, để chắc chắn thôi... Nhưng tài xế của ngươi không biết tiếng Pháp đúng không?”

“Đến tiếng Đức hắn còn chẳng biết, thưa bà. Hắn là thằng ngu. Bà cứ nói thoải mái đi.”

“Điều ta sắp nói là đừng nhỏ quá mười giọt từ trong cái chai, nếu không…”

“Vâng, thưa bà. Còn gì nữa không?”

“Nếu mọi việc tiến triển tốt đẹp, hãy viết thư cho ta trong vòng một tuần. Gửi đến địa chỉ của chúng ta tại Paris, không được gửi sớm hơn: sẽ vô dụng thôi.”

“Vậy là bà sẽ quay về Pháp à thưa bà?”

“Phải, kế hoạch của ta đã chín muồi rồi.”

“Vẫn là kế hoạch đó?”

“Đúng! Thời tiết đang ủng hộ chúng ta. Trời cứ mưa suốt mấy ngày và Ban Tham mưu cho ta biết rằng họ muốn ta hành động thay mặt họ. Thế nên tối mai ta sẽ có mặt ở đó, chỉ còn chờ tín hiệu nữa thôi...”

“Chính thế, một tín hiệu, không hơn. Đích thân tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ rồi. Nhưng bà đã nói tôi nghe về một kế hoạch khác, để hoàn tất kế hoạch ban đầu; và tôi phải thừa nhận rằng nó...”

“Kế hoạch đó phải được thực hiện. Chúng ta đang không gặp may. Nếu ta thành công, tình cảnh khó khăn sẽ kết thúc.”

“Hoàng đế đã phê chuẩn chưa?”

“Ta không xin Người điều đó. Đó là một trong những cam kết bất thành văn.”

“Nhưng nhiệm vụ lần này cực kỳ nguy hiểm, thưa bà.”

“Không thể tránh được.”

“Bà không muốn thằng này tới đó sao, thưa bà?”

“Không! Khử con ranh kia hộ bọn ta, thế là đủ lắm rồi. Tạm biệt!”

“Tạm biệt, thưa bà.”

Tên gián điệp nhả chân phanh. Chiếc xe khởi động.

Lối xe vào nhà chạy vòng quanh bãi cỏ trung tâm dẫn tới một ngôi nhà nhỏ bên cạnh cổng vào khu vườn, được dùng làm phòng bảo vệ. Mọc lên hai bên ngôi nhà nhỏ là các bức tường cao vây quanh khu đất.

Một tên sĩ quan bước ra từ căn nhà nhỏ. Karl nói mật khẩu “Hohenstaufen”. Cánh cổng được mở ra và chiếc ô tô phóng vút ra con đường cái, trước tiên chạy qua thành phố nhỏ Ebrecourt, sau đó vòng quanh những quả đồi thấp.

Thế là Paul Delroze, một tiếng trước nửa đêm, chỉ còn lại một mình giữa vùng quê rộng rãi, cùng Elisabeth và tên gián điệp Karl. Nếu anh khống chế tên gián điệp thành công, và anh không nghi ngờ rằng mình có thể làm được, thì Elisabeth sẽ được tự do. Tiếp theo sẽ chẳng còn việc gì khác để làm ngoài quay về căn biệt thự của Hoàng tử Conrad, mật khẩu thì anh biết rồi và đón Bernard ở đó. Một khi cuộc phiêu lưu kết thúc theo đúng kế hoạch của Paul, con đường hầm sẽ đưa cả ba người họ quay về lâu đài Ornequin. Thế nên Paul chìm trong niềm vui sướng hân hoan lan tỏa khắp người mình. Elisabeth sẽ đi cùng anh, được anh bảo vệ; không nghi ngờ gì nữa, Elisabeth có đủ can đảm chịu đựng sức nặng của những thử thách này, nhưng cũng là người có thể đòi hỏi sự chuộc lỗi từ anh vì những bất hạnh cô phải gánh chịu là do anh mà ra. Anh đã quên, anh ước gì mình đã quên hết tất cả những giai đoạn xấu xa trong tấn bi kịch này, mà chỉ nghĩ đến kết cục đã ở rất gần anh, chiến thắng và cứu được vợ mình.

Anh chăm chú ngắm nhìn con đường, để còn nhớ đường khi quay về và lên kế hoạch tấn công, nhìn chằm chằm điểm dừng thứ nhất mà họ sẽ phải ghé qua. Anh quyết định sẽ không giết chết tên gián điệp, mà sẽ khiến gã choáng váng bằng cú đấm của mình, sau đó hạ gục gã rồi trói lại, quẳng gã vào đâu đó trong khu rừng ven đường.

Họ đến một thị trấn khá lớn, tiếp theo là hai ngôi làng rồi đến một thành phố, nơi họ phải dừng xe và xuất trình giấy tờ. Lúc đó là mười một rưỡi.

Rồi một lần nữa, xe họ lại chạy dọc các con đường quê qua một loạt những khu rừng nhỏ với những cái cây phát sáng khi xe phóng qua.

Đúng lúc này, ánh sáng những ngọn đèn pha bắt đầu yếu đi. Karl giảm tốc độ, càu nhàu: “Thằng đần kia, mày không thể làm cho đèn pha sáng lên được à? Còn tí cacbua nào không?”

Paul không đáp. Karl tiếp tục chửi rủa mình không gặp may. Bất chợt, gã đạp chân phanh kèm theo lời nguyền rủa: “Thằng ngu chó chết này! Không thể tiếp tục như thế này được... Nhấc mông lên đi sửa đèn đi.”

Paul bật dậy khỏi ghế ngồi trong khi xe tấp vào lề đường. Đã đến lúc hành động.

Trước tiên, anh xem xét các ngọn đèn, không quên để ý nhất cử nhất động của tên gián điệp và chú ý đứng ngoài nguồn sáng. Karl đi xuống dưới, mở cửa xe ra và bắt đầu cuộc nói chuyện mà Paul không thể nghe thấy. Sau đó gã quay lại chỗ Paul đứng. “Này đầu đất, mày còn chưa xong à?”

Paul quay lưng về phía gã, chăm chú làm việc và đợi chờ khoảnh khắc thuận tiện khi tên gián điệp bước hai bước đến gần hơn, nằm trong tầm tay của anh.

Một phút trôi qua. Anh siết chặt tay thành hai nắm đấm. Anh đã tiên liệu chính xác mình sẽ phải làm gì và đánh vào đâu, nhưng bỗng anh thấy người mình bị tóm chặt từ phía sau nằm bẹp gí dưới đất, mà không thể phản kháng lại.

“Sấm và chớp!” Tên gián điệp thét lên, đè chặt anh xuống bằng đầu gối. “Vậy ra đó là lý do mày không chịu trả lời?... Bảo sao mà tao ngạc nhiên hôm nay mày cư xử lạ thế... Nhưng rồi tao cũng không nghĩ thêm nữa... Đó là do ngọn đèn, vừa nãy nó chiếu thẳng vào nửa bên mặt của mày... Nhưng mà tao đang đè gí thằng chó nào đây? Một con chó Pháp nào đó cũng có thể?”

Các cơ bắp của Paul đã gồng cứng lên và trong một lúc anh tin rằng mình sẽ thoát khỏi sự khống chế của kẻ kia. Sức mạnh của địch sẽ yếu đi, dần dần Paul sẽ khống chế được gã, và anh thốt lên: “Đúng, một người Pháp, Paul Delroze, kẻ mà mày đã cố giết, chồng của Elisabeth, nạn nhân của mày... Phải, là tao đây; và tao biết mày là ai: Mày là Laschen, tên người Bỉ giả hiệu, mày là tên gián điệp Karl.”

Anh dừng lại. Tên gián điệp chỉ giảm sức đè để rút con dao từ trong thắt lưng ra, giờ gã giơ con dao lên thật cao để giết anh. “A, Paul Delroze!... Chúa tôi, đây sẽ là một chuyến đi may mắn!... Trước tiên là thằng chồng, sau đó tới con vợ... À, vậy là mày tự nguyện dẫn xác tới chỗ tao!... Đây, nhận lấy này, anh bạn của tôi!...”

Paul trông thấy ánh dao sáng lóe trên mặt mình. Anh nhắm mắt lại, lẩm bẩm tên của Elisabeth.

Một giây nữa, rồi ba phát súng vang lên liên tiếp. Ai đó đang bắn từ phía sau cái đống do hai kẻ cừu thù tạo nên.

Tên gián điệp bật ra tiếng chửi thề ghê tởm. Vòng tay của gã lỏng dần. Vũ khí trong tay gã run rẩy và gã đổ gục xuống đất, miệng rên rỉ: “Ôi, con đàn bà đáng nguyền rủa!... Con đàn bà đáng nguyền rủa kia!... Lẽ ra tao phải bóp cổ mày ngay từ trong xe rồi... Tao biết kiểu gì chuyện này cũng xảy ra mà...”

Giọng gã nhỏ dần. Gã lắp bắp: “Lần này tao đã làm được... Ôi, con đàn bà đáng nguyền rủa kia!... Ôi, đau quá...!”

Rồi gã câm bặt. Một vài cú giật giật, một tiếng thở hổn hển hấp hối rồi chấm hết.

Paul đứng bật dậy. Anh chạy đến chỗ người phụ nữ vừa cứu mạng mình, trên tay vẫn đang cẩm khẩu súng lục.

“Elisabeth!” Anh kêu lên, rất vui sướng.

Nhưng anh khựng lại, hai cánh tay giơ ra. Trong bóng tối, bóng hình người phụ nữ trước mặt hình như không phải Elisabeth, mà là một người mập mạp hơn và cao ráo hơn. Anh buột miệng nói, bằng giọng vô cùng đau đớn: “Elisabeth... phải em không?... Có đúng là em không?...”

Cùng lúc đó, bản năng cho anh biết câu trả lời mình sắp nghe.

“Không phải!” Người phụ nữ nói. “Phu nhân Delroze đã đi trước chúng tôi một lúc rồi, trong chiếc xe khác. Karl và tôi sẽ đến gặp cô ấy.”

Paul nhớ chiếc xe đó, chiếc xe mà anh với Bernard cứ ngỡ rằng mình nghe thấy tiếng khởi động khi đi vòng quanh biệt thự. Khi hai âm thanh khởi động vang lên chỉ cách nhau nhiều nhất có vài phút, anh kêu lên: “Chúng ta hãy nhanh lên, đừng phí thời gian nữa... Lái nhanh hết sức đi, chắc chắn chúng ta sẽ bắt kịp được họ...”

Nhưng người phụ nữ ngay lập tức phản đối: “Không thể nào, vì hai xe đi hai cung đường khác nhau.”

“Thế thì có quan trọng gì, miễn là có chung điểm đến. Chúng sẽ đưa phu nhân Delroze đi đâu?”

“Tới một lâu đài của nữ Bá tước Hermine.”

“Lâu đài đó ở đâu?”

“Tôi không biết.”

“Cô không biết? Nhưng điều này thật khủng khiếp! Ít nhất cô cũng biết tên của nó chứ.”

“Không, tôi không biết. Karl chưa hề nói với tôi.”

« Lùi
Tiến »